QUỲNH DAO

Hai

Tác giả: QUỲNH DAO

Chương 7
Thế là, một tháng rưỡi hè đã trôi qua. Đối với trời đất, một tháng rưỡi hay bốn mươi ngày thật chẳng có ý nghiã gì. Đối với một đời, một tháng rưỡi cũng có thể như là một chấm nhỏ trên một trang giấy lớn không đáng kể vào đâu. Nhưng đôi khi, cái thời gian quá ngắn nguỉ một ngày, một tháng không đáng kể đó, lại có thể là một đoạn đời quan trọng nhất của một người. Sự quan trọng ít nhất cũng đã xảy ra cho hai người đó là Trương Tú và Miêu Quán Anh.
Lễ hỏi đã chính thức được cử hành. Trước khi hết hè, đi Đài Bắc để theo học đại học, hầu như ngày nào Trương Tú và Miêu Quán Anh cũng gặp nhau. Tình cảm của họ đối xử với nhau thật khắng khít, tinh khiết chân thành, tương thân tương kính. Buôỉ sáng hôm đó nắng trong và đẹp, chiếu sáng lấp lánh trên tàn những cây bạch dương. Như thường lê. Trương Tú đến nhà Quán Anh, rủ nàng đi dạo. Trương Tú gặp Quán Anh nơi hoa viên. Nàng ngồi trên một băng ghế đá, vẻ mặt rạng rỡ. Quanh nàng là những khóm lan tím ngát
hương. Miêu Quán Anh đang đọc một tờ tuần báo văn nghệ, thấy Trương Tú, Quán Anh mỉm cười. Nụ cười của nàng đẹp hơn cả những đóa hoa chung quanh, rạng rỡ hơn cả nắng trong buôỉ sớm.
- Quán Anh!
- Anh Trương Tú!
- Anh đến mời em đi dạo. Em có rảnh không?
- Anh dư biết rằng bây giờ là tháng hè, cả anh và em đều có nhiều thì giờ rảnh rỗi. Em đang coi một tờ báo văn nghê.
Trương Tú coi tờ báo, nói với Quán Anh
- Tờ Văn Nghê. Mới mỗi ngày một gía tri. Anh nghe nhiều người nhận định nó là một tờ báo tiêu biểu cho phong trào văn học trẻ ngày nay.
Miêu Quán Anh gật đầu:
- Em cũng nghĩ thế, em mới đọc qua và thấy có nhiều bài hay lắm. Em là một trong những độc giả trung thành của tờ báo
Trương Tú mỉm cười
- Đó là dấu hiệu đáng mừng, một niềm khích lệ thật sự dành cho những người hoạt động văn nghệ thật sự trong xứ.
Vừa nói chuyện với qua những tựa đề chính. Chàng ngừng lại một bài thơ và khẽ reo lên.
- À, có một bài thơ của bạn anh, bài thơ "Lan Tím Tình Sầu
Miêu Quán Anh nhìn Trương Tú
- Tác giả bài thơ này là bạn anh, anh Trương Tú?
Trương Tú gật đầu
- Anh Vương Long là bạn thân nhất của anh. Cùng học với anh một lớp. Anh ta là một người có tài làm thơ và hát hay nhất trường. Ánh mắt của Miêu Quán Anh rực sáng trong khi đưa mắt xem vội bài thơ
- Bài thơ hay lắm, Quán Anh, em đã đọc chưa?
Miêu Quán Anh gật đầu
- Em đã đọc và còn đọc kỹ hơn nữa là khác, anh Trương Tú ạ Đúng như lời anh vừa nhận định, "Lan Tím T`inh Sầu là một bài thơ hay. Thấy anh tiết lộ là bạn thân với tác giả, em vừa chợt có ý nghĩ là một hôm nào đó, anh mời anh ta lại đây chơi. Chẳng biết có gì bất tiện không? Và anh ta có chịu nhận lời mời không anh Trương Tú nhi?
Trương Tú phấn khơi?
- Anh tin là anh Vương Long sẽ nhận lời mời đến đây. Anh cũng đang mừng mà chợt nhận thấy anh Vương Long đang đạt dần tới ước nguyện thành công của anh ta. Bằng chứng là thơ của anh Vương Long đã được tờ Văn Nghê. Mới chọn đăng và được một nữ
độc giả khả ái như em khen ngợi.
Miêu Quán Anh mỉm cười
- Nếu như anh Vương Long nhận lời mời, thì anh ta là một thi sĩ đầu tiên đến nhà nàỵ..
- Anh bảo đảm là anh Vương Long sẽ lại, với anh, Vương Long ít khi từ chối một điều gì.
Quán Anh tỏ ra chú ý về tình bạn giữa Vương Long và Trương Tú.
- Anh và anh Đỗ Vương Long quen biết nhau lâu chưa?
- Từ ngày cùng học chương trình Cao Trung. Nhưng tình bạn
giữa anh và Vương Long chỉ thân thiết từ hơn năm nay thôi. Anh ta nghèo nhưng là một người có tài và có chí. Quen biết anh Vương Long dễ chịu lắm. Anh ta tế nhị và có lòng.
Miêu Quán Anh cười
- Anh Trương Tú ạ, cứ nghe anh nói thì Vương Long là một người rất đáng để ta quen biết. Là một người có đầy đủ mọi đức tính để anh cảm mến phải không?
Trương Tú gật đầu
- Em nói không sai đâu Quán Anh ạ! Sau này quen biết với Vương Long rồi em sẽ thấy lời anh nói là đúng. Miêu Quán Anh đưa tay vuốt nhẹ một bông lan tím, đôi mắt nàng mơ mộng
- Chắc loại hoa lan tím mà anh Vương Long tả trong bài thơ là loại lan này.
Rồi nàng khẽ ngâm
Nhìn hoa như thể nhìn người
Sắc lan tím đỏ như ngời máu tim
Quán Anh ngước mặt nhìn Trương Tú, nàng tiếp lời
- Màu hoa lan này đỏ tím, anh Đỗ Vương Long tưởng như màu máu của tim. Chắc anh Vương Long có một kỷ niệm gì buồn về loại hoa lan này.
Trương Tú thở dài
- Anh Vương Long ít khi dấu anh một chuyện gì. Nhưng chuyện này thì chưa thấy anh ta nói tới. Cũng có thể là Vương Long muốn giữ riêng tư nên không nói cho anh nghe. Nhưng trong thâm tâm thì anh tin rằng đây chỉ là chuyện tưởng tượng của Vương Long. Anh ta còn có nhiều chuyện phải lo nghĩ hơn là một chuyện thất tình.
Miêu Quán Anh lắc đầu
- Em lại nghĩ khác anh, bài thơ rất tha thiết chân thành, không thể là chuyện tưởng tượng đâu.
Bất chợt , Quán Anh đứng dậy
- Mình vào nhà đi anh. Nắng đã lên cao rồi ...
Chương 8
- Mừng cho anh đã thành công anh Vương Long
Theo với câu nói là cái xiếc tay thật mạnh của Trương Tú, Vương Long ngỡ ngàng nhìn bạn
- Anh Trương Tú, anh nói chuyện gì thế? Tôi có gì đáng mừng đâu?
Trương Tú mỉm cười
- Để tôi nói lý do cho anh nghe. Này nhé, thơ anh được chọn đăng trong tờ Văn Nghê. Mới là thành công nhất. Bây giờ, có người đọc thơ của anh, thích được gặp mặt làm quen với anh, đó là thành công thứ hai. Cả hai sự kiện xaỷ ra đều đáng khích lệ cho sự nghiệp văn chương của anh sau nàỵ Điều đó không đáng mừng à?
Vương Long mỉm cười
- Bài thơ của tôi được chọn đăng trên báo là một khích lệ thì là đúng rồi. Nhưng còn chuyện có độc giả muốn gặp tôi thì làm gì có.
- Vậy mà có đấy. Một nữ độc giả sau khi đọc bài thơ của anh, muốn được diện kiến với anh, anh có bằng lòng cho người đó gặp không?
Vương Long ngẩn người vì ngạc nhiên, chàng hỏi bạn
- Thật có người muốn gặp tôi vì bài thơ đó hả anh?
Giọng Trương Tú đầy nhiệt tình
- Đúng vậy, cô gái rất mong đựơc gặp anh. Và vì tôi đã hứa là cố gắng mời anh, nên cô ta hy vọng lắm.
Nghe Trương Tú nói, Vương Long đâm ra ngần ngại
- Nhưng, quả thật đây là một sự bất ngờ và đáng lo cho tôi.
Anh cũng dư hiểu rằng tôi không có kinh nghiệm cho những lần tiếp xúc như thế này. Tôi ngại rằng với sự vụng về của tôi sẽ làm anh mang tiếng.
Trương Tú mỉm cười
- Không đâu, cô gái đó là một thiếu nữ đáng mến, chân thật cơỉ mở và tự nhiên. Cô ta là ... bạn thân nhất của tôi mà, anh
đừng có ngại
Sau một phút suy nghĩ Vương Long nhận lời
- Tôi nhận lời vì muốn chìu theo ý anh. Cô ta muốn gặp tôi vào lúc nào?
- Ngay bây giờ tôi sưả soạn đến cô ta đây. Anh bằng lòng đi ngay với tôi chứ?
- Cũng được anh ngồi chơi chờ tôi một chút nhé
Vương Long thay chiếc aó mà chàng cho là sạch sẽ tươm tất nhất. Hai người bạn nắm tay nhau ra cổng.
Ba mươi phút sau, họ ngừng lại trước cổng một toà biệt thự khang trang, sang trọng. Bức tường nguy nga màu trắng ẩn mình dưới hàng bạch dương xanh lá.
- Mình đến rồi đây
Vương Long tặc lưỡi lắc đầu
- Nhà sang trọng quá. Chưa bao giờ tôi bước vào một ngôi nhà sang trọng như thế này
Trương Tú không trả lời bạn, chàng tự nhiên đẩy cổng bước vào. Qua lối mòn soỉ trắng, đến hoa viên nơi tận cuối vườn, hai người cùng thấy một thiếu nữ mặc aó trắng, đang lui cui chăm sóc những khóm lan có màu tím đỏ, Trương Tú gọi
- Quán Anh ... Quán Anh ...
Cô gái ngửng đầu lên nhìn
- Ồ, anh Trương Tú
Nàng có vẻ bối rối, tay vuốt lại mái tóc xõa vai. Mắt liếc xuống chiếc áo ngủ mỏng manh đang mặc, gót chân đỏ hồng vì đi
đất, má nàng ửng đỏ. Không để cho Trương Tú giới thiệu hay Vương Long chào hỏi, nàng nói ngay
- Mời hai anh vào nhà chơi, chờ Quán Anh một chút nhé
Rồi Quán Anh chạy vụt vào nhà, Trương Tú nói với Vương Long
- Mình vào phòng khách
Vương Long bước theo bạn mà hồn phách như lạc ở trên mây. Quả thật chàng không thể nào ngờ, không biết là chàng đang tỉnh hay mơ. Quán Anh đúng là người con gái áo trắng mà chàng đã gặp trong đêm văn nghê. Và suốt cả hơn một tháng qua, tâm trí chàng đã hằn tưởng nhớ. Đã tưởng như nàng chỉ là mây trắng xuất hiện trên nền trời xanh, thoáng qua rồi bay đi mất biệt. Ấy thế mà bây giờ chàng được gặp lại nàng. Được gặp vì nàng đã đọc bài thơ tưởng nhớ của chàng do chính nàng là nguồn rung cảm! Vương Long tưởng như bước đi theo Trương Tú mà không muốn vững. Chàng bị rúng động toàn thân. Bước vào phòng khách, ngôì xuống chiếc ghế salon sang trọng, rộng rãi và êm thấm, tâm trí Vương Long vẫn còn xao động bàng hoàng. Chàng phải cố gắng lắm để giữ cho vẻ mặt bề ngoài một sự thản nhiên không xúc động. Hai phút sau Quán Anh trở ra phòng khách
- Quán Anh, đây là anh Vương Long mà em mong muốn được làm quen
Chỉ Quán Anh, Trương Tú tiếp
- Còn đây là Quán Anh, Miêu tiểu thư, một nữ độc giả yêu thơ của anh.
Hai người cúi đầu tương ngộ, bốn mắt gặp nhau, Vương Long bỗng rùng mình chột da. Chàng nghĩ tới bài thơ và tự hỏi, không hiểu thật sự nàng mời chàng đến đây vì cảm thích bài thơ hay nàng có một ý khác. Liệu nàng có biết rằng bài thơ đó chàng làm ra chỉ vì nàng? Liệu trong những câu thơ đó, đã có một câu nào lỡ xúc phạm đến nàng và hôm nay nàng mời chàng đến đây là để nói vài lời nghiêm khắ'c. Nhưng rồi khi gịong nói của Miêu Quán Anh cất lên, đã đánh tan tất cả những thắc mắc lo âu trong lòng Vương Long
- Mời hai anh ngồi. Có anh Trương Tú làm chứng cho lời nói của em. Sự viếng thăm của anh bữa nay thật là một vinh hạnh cho tệ trang này.
Trương Tú cười
- Quán Anh nói rằng anh là thi sĩ đầu tiên bước vào nhà này
Vương Long xua tay
- Anh và cô Quán Anh đừng gọi tôi là thi sĩ. Tôi đang tập làm thi sĩ thì đúng hơn.
Giọng Quán Anh đầy nghiêm khắc khích lê.
- Anh đã là thi sĩ rồi. Và theo ý riêng của Quán Anh thì anh là người có chân tri thật sự mới đúng. Quán Anh đã đọc bài thơ "Lan Tím Tình Sầu” của anh, nó làm Quán Anh xúc động bồi hồi.
Trái tim Vương Long lại đập nhịp. Chàng không hiểu nàng nói câu đó là tình ngay hay còn một ẩn ý gì khác.
Quán Anh tiếp lời và câu nói của nàng càng làm cho Vương Long bối rối thêm
- Mặc dù bữa nay mới được diện kiến cùng anh, nhưng nhờđã được đọc bài thơ, nên Quán Anh cảm tưởng đã được quen biết anh cả mấy tuần lễ nay rồi. Có lẽ, sự đồn g điệu, cảm tưởng quen thuộc của Quán Anh là do ý thơ của anh, gợi ra tình yêu thích loài hoa lan tím. Một thứ hoa mà Quán Anh thích nhất trong những loài hoa.
Trương Tú tiếp lời
- Hẳn nào mỗi lần gặp em ở ngoài vườn là mỗi lần thấy em quanh quẩn bên những khóm hoa lan. Hồi nãy khi anh và Vương Long đến đây hình em đang săn sóc những cành hoa lan thì phải?
Quán Anh gật đầu
- Đúng vậy, anh có thấy không, những khóm lan lúc nào cũng
tươi tốt, chăm sóc cẩn thận là do sự thích thú chăm sóc của em mà rạ Đúng ra, ba mẹ giao cho em chăm sóc cho cả khu vườn, nhưng vì mê hoa lan tím, nên em bỏ bê những khóm hoa khác. Người hầu gái bưng nước trà ra mời khách. Trương Tú chợt hoi? Quán Anh
- Quán Lâm, Quán Vi và hai bác đâu rồi sao không thấy hở Quán Anh?
- Ba mẹ và hai em của em đã đáp xe lưả về Đài Bắc từ chiều hôm qua, chiều nay mới về, ở nhà chỉ còn có em và Muối An thôi. Mời hai anh dùng nước.
Câu chuyện tiếp tục vui vẻ tự nhiên. Có một lúc Quán Anh và Trương Tú trao đôỉ những mẫu chuyện riêng. Hai người có vẻ tương đắc với nhau lắm. Tự nhiên, Vương Long thấy như đau nhói nơi tim. Tới lúc đó chàng mới chợt nhớ ra là chàng chưa biết một chút gì về sự liên hệ tình cảm giữa Trương Tú và Quán Anh. Hai người là gì với nhau?
Họ quen biết nhau với tư cách gì? Bất ngờ Trương Tú quay qua phía Vương Long
- Anh Vương Long, Quán Anh yêu cầu anh hát một bài, anh không nỡ từ chốI chư"?
Vương Long bối rối
- Hát ngay bây giờ và ở đây sao?
- Có sao đâu? Anh coi đây như là nhà anh, đừng có khách sáo mà
Quán Anh buồn .
Quán Anh gật đầu tán thành ý kiến của Trương Tú
- Anh Trương Tú nói đúng đó
Nhưng Vương Long vẫn lưỡng lự.
- Tôi thấy ngại quá... Vả lại, thật tình thì tôi hát cũng chẳng hay gì.
Quán Anh mỉm cười
- Trương Tú nói rằng anh có gịong ca hay nhất trường. Chẳng mấy khi may mắn được gặp anh như thế này, nên Quán Anh mong được thưởng thức tài nghệ của anh.
Quán Anh không hề nhắc tới đêm văn nghệ chính nàng cũng đã từn g được thưởng thức gịong ca của chàng. Chính nàng cũng đã xúc động vì giọng ca đó, và đã từng tung hoa lên tán thưởng chàng. Sự làm lơ của Quán Anh, làm như thật sự chưa bao giờ được nghe chàng hát khiến Vương Long thắc mắc khó hiêủ. Nàng đã quên hay cố tình không muốn nhắc tới?
Thấy Vương Long ngồi ngẩn ra nghỉ ngợi, Quán Anh tiếp lời
- Quán Anh vừa có ý nghĩ này chắc anh sẽ thích thú hát mà không còn ngần ngại nữa.
Nàng đứng dậy hoi? Trương Tú
- Anh Trương Tú, anh có chơi vĩ cầm được không?
- Cũng tàm tạm được ...
- Vậy thì hay lắm, anh kéo vĩ cầm, em đánh dương cầm, còn anh Vương Long thì hát
Quán Anh đi lại phía chiếc dương cầm để nơi phòng khách. Nàng lấy cây vĩ cầm đưa cho Trương Tú rồi ngồi xuống trước đàn, không cần hỏi ý kiến, dạo ngay khúc nhạc đầu của nhạc phẩm "Bản tình ca muôn thươ?", nhạc phẩm mà Vương Long đã trình diễn trong đêm văn nghê.
Trương Tú lựa nhịp và bắt tiếng vĩ cầm theo, Vương Long cũng cất tiếng hát. Giọng chàng trầm ấm ngọt ngào. Chan hòa với tiếng dương cầm lảnh lót của Quán Anh, tiếng vĩ cầm réo rắc của Trương Tú.
Mộng khó bền
Ngàn năm vương vấn
Mắt thẵm mông lung
Vì em vĩnh viễn
Sương tuyết đầy hồn, ôm ấp tương tư
Mòn đời lê gót viễn du
Tìm em chẳng gặp hoang vu ngút hồn
Nhạc tình còn vọng
ca khúc xôn xao
Ngập tràn thấu tận trăng sao
Bài ca muôn thưở em nào có hay
Lạc cung sầu khúc
Lạc bước trần gian
Mòn con mắt thẳm ngút ngàn
Thoáng bay theo gío lời vàng bặt âm
Mây trắng bay về núi
Chim bay moỉ cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc môi cười vỡ tan
Lạnh lùng em bước sang ngang
Còn anh châu ngọc, hai hàng lệ rơi
Dứt bản nhạc cả ba nhìn nhau, sung sướng trong dư âm não nề của nhạc khúc. Quán Anh phát biêủ ý kiến
- Chúng mình quả thật là ba tay kỳ phùng địch thủ, có thể thành lập một ban tam ca.
Đôi mắt long lanh, Quán Anh nhìn Vương Long nói tiếp
- Em mong rằng từ nay anh sẽ năng cùng anh Trương Tú đến đây.
Sau bài hát, tình cam? giữa ba người càng trở nên tự nhiên thân mật hơn. Quán Anh mời hai chàng ra coi vườn hoa, xem cách nuôi chim bồ câu của nàng. Bằng một giọng líu lo như chim oanh buôỉ sáng, Quán Anh giaỉ thích cho hai chàng nghe, cẩn thận như nữ hướng dẫn viên nói với du khách. Nàng thao thao kể tên các thứ hoa, mỗi thứ mang một ý nghĩa, một đặc tính riêng. Thứ hoa này có mùi thơm dịu dàng mà lâu tàn, thứ khác có mùi hương ngây ngất nhưng một năm chỉ nở bông một lần... Nàng kể ra từng mùa của mỗi loại hoa ... Nàng nói cách để giống, nàng nhớ từng thời gian của mỗi loại hoa mấy ngày thì nở, bao lâu thì tàn. Nàng nói thao thao, duyên dáng, dễ dàng hấp dẫn.
Càng nghe Quán Anh nói, Trương Tú, Vương Long càng ngạc nhiên. Cả hai chàng cùng không thể ngờ đựơc Quán Anh lại có kiến thức hiêủ biết tường tận các loại hoa như thế. Nàng quá sành soỉ, thông minh và có trí nhớ hơn người.
Vừa dạo vườn vừa nghe Quán Anh nói, Vương Long có cam? tưởng như chàng đang lạc bước vào bồng lai tiên cảnh, có hoa thơm cỏ lạ, có đàn nhạc du dương va nhất là có nàng tiên nữ Quán Anh thập phần duyên dáng dịu dàng.
Trọn cả buôỉ sáng chàng như nhấp phải men say, chàng say hương thơm của hoa, của lá, say trời xanh, nắng đẹp, say tiếng nói líu lo như chim hót của Quán Anh. Chàng say, say ngất ngây, say hết cả. Và, nếu như không có Trương Tú ở bên, chàng dám nghĩ chàng đang nằm mộng giữa ban ngàỵ..
Chương 9
Trên đường trở về, tâm tình chàng khác hẳn với lúc đi. Một nỗi hạnh phúc, thoả nguyện tràn ngập hồn chàng. Sự gặp lại bất ngờ người thiếu nữ tuyệt vời mà chàng hằng say mê tưởng nhớ từ mấy tuần qua đã đặt vào hồn chàng biết bao nhiêu hứng thú. Vương Long nghĩ thầm trong trí
- Thật là một mối duyên tao ngộ, tưởng như là ở trong giấc mộng. Nhưng nó đã xaỷ ra thật sự, chắc chắn không phải là mình đang ngủ mơ.
Tiếng Trương Tú đi bên cạnh hỏi
- Anh Vương Long, theo sự nhận xét của anh thì Quán Anh có phải là một cô gái dễ mến không?
Vương Long mỉm cười
- Anh nói chưa đúng, Quán Anh phải là một cô gái tuyệt vời!
Nụ cười cũng nở trên môi Trương Tú
- Câu nói của anh khiến tôi hài lòng sung sướng, bơỉ vì không có gì sung sướng cho bằng khi nghe những người thân thiết của mình ca ngợi lẫn nhau.
Hồi sáng khi mới đến nhà Quán Anh, đã có lúc Vương Long thắc mắc không hiêủ cương vị tình cam? giữa Quán Anh và Trương Tú là gì? Lúc đó chàng đã muốn lựa lời hỏi thăm Trương Tú nhưng thấy không tiện ... Và sau đó, maĩ vui với nỗi đắm say rạo rực trong lòng mình do sự gặp gỡ nàng gây ra, chàng đã quên mất sự thắc mắc đó. Bây giờ chợt nghe Trương Tú nhắc đến tình thân, chàng mới chợt nhớ ra. Chàng hỏi bạn
- Này anh Tú, câu nói của tôi nếu như có thể gọi là tò mò, thì anh
cũng bỏ qua cho nhé. Tôi mong được biết sự quen biết giữa anh và Quán Anh là gì?
Trương Tú ngừng lại, nhìn thẳng Vương Long, nụ cười trên môi chàng rạng rỡ
- Tôi quên chưa nói ra để anh mừng cho tôi. Quán Anh là vị hôn thê của tôi đó, chúng tôi vừa làm lễ hỏi được nưả tháng nay.
Nếu như có sự việc gì ghê gớm nhất xaỷ đến cho cuộc đời chàng thì phải noí rằng đó chính là lời tiết lộ vừa rồi của Trương Tú. Chàng có cam? tưởng như ngang đầu có một tiếng sét nổ tung trời làm cho tâm trí chàng u mê váng vất, trái tim chàng ngừng đập. Trong một thoáng thật nhanh, chàng mê đi, trời đất quay cuồng tối sầm. Nhưng chàng kịp tỉnh lại ngay để mà đứng vững, để cho khoỉ té quỵ, để nhìn thấy đôi môi của Trương Tú còn đang mấp máy, như tiếp tục giaỉ thích một điều gì.. Nhưng chàng chỉ nhìn thấy đôi môi Trương Tú mấp máy mà không thể nghe đựơc gì. Lạ một điều là chàng vẫn còn có thể đứng vững và Trương Tú không nhận ra nỗi kinh hoàng tuyệt vọng đang xâm chiếm hồn chàng.
Trương Tú quay gót, tiếp tục đi. Như một cái máy chàng bước theo bạn, nhưng đầu óc chàng vẫn còn quay cuồng, tâm trí u mê. Những lời Trương Tú nói chàng không hiêủ gì nữa. Cho tới một lúc Trương Tú chợt dừng lại, hốt hoảng
- Anh làm sao thế?
Hai tay chàng ôm lấy ngực mặt tái xanh
- Tự nhiên tôi thấy choáng váng mặt màỵ..
Trương Tú đưa tay đỡ ngang vai bạn
- Anh thấy thế nào, có cần tôi đưa anh đi bác sĩ không?
Vương Long xua tay
-Không cần. Tôi chắc là mấy đêm rồi tôi thức khuya, sáng giờđi bộ nhiều nên mệt. Để ngồi nghỉ một chút sẽ đỡ ngay.
Trương Tú dìu bạn đến mộ t gốc cây, họ cùng ngồi xuống. Chàng dựa mình vào thân cây, cố giữ cho tinh thần được sáng suốt, hầu kềm hãm niềm tuyệt vọng trong lòng.
Trương Tú lo lắng săn sóc cho bạn, trong khi Vương Long nhắm mắt lai định thần. Một lúc sau đầu óc chàng đã bớt quay cuồng, chàng đứng dậy
- Mình về thôi
- Ngồi nghỉ một chút nữa đi, anh đã đỡ mệt chưa?
- Tôi khoỉ hẳn rồi
- Vậy thì mình về, để tôi cùng đi với anh tới nhà, mình nên đi thong thả tốt hơn
- Khoỉ cần, tới ngã ba kia mình có thể chia tay. Anh cũng nên về nhà nghỉ trưa một chút, trời nắng quá.
- Không tôi sẽ chẳng an tâm nếu không đưa anh về tới nhà
Trầm ngâm một chút Trương Tú hỏi bạn bằng giọng lo âu
- Anh có thường bị như vậy không?
- Anh hỏi tôi bị như vậy là bị cái gì?
- Thì cái bịnh choáng váng của anh đó. Tôi thấy ngại cho anh quá.
- Tôi chỉ bị mệt một chút thôi, anh thấy rằng tôi ngồi nghỉ có năm phút là khoỉ rồi, có gì đâu mà ngại
Trương Tú hỏi lại
- Nhưng anh có thường bị như vậy không?
Vương Long lắc đầu
- Không, đây là lần đầu tiên tôi bị như vậy
Trương Tú thở dài
- Dù là lần đầu tiên, anh cũng phải lưu tâm tới sức khoẻ, tôi thấy ngại cho anh là vì tôi nghe các y sĩ nói, những người tự nhiên bị choáng váng xây xẩm mặt mày là những người không thiếu máu thì cũng bị đau tim. Hồi naỷ thấy mặt anh xanh nhợt, có lẽ anh phải đi bác sĩ để người ta khám bệnh cho anh.
Vương Long mỉm cười, nụ cười thiểu não. Chàng không trả lời Trương Tú, lặng lẽ bước đi. Quả thật chàng bị đau tim. Trái tim chàng vừa bị thương tổn nặng nề. Trương Tú nào hiêủ, các y sĩ nào hiêủ, nào có tài năng chữa được căn bệnh âm thầm đau đớn này cho chàng.
Trương Tú tiếp tục nói
- Dù đây là lần đầu tiên anh cũng phải lưu tâm, sức khoẻ là cần thiết nhất, sức khoẻ baỏ đảm cho tương lai. Nếu như
anh bị đau ốm, sức khoẻ bị yếu kém, anh sẽ không còn làm được gì.
Hai người đã về tới cổng nhà Vương Long, Trương Tú nhìn thẳng vào mắt bạn
- Anh đừng xem thường triệu chứng bị đau vừa rồi, bây
giờ anh nên vào nhà nghỉ ngơi, đừng làm chuyện gì cả, sáng mai tôi sẽ lại thăm anh, nếu tiện tôi sẽ cùng đi với anh tới y sĩ. Nếu như anh chưa có sẵn tiền, tôi sẽ đem theo cho anh mượn. Nhưng anh phải đi y sĩ khám bệnh để yên lòng theo đuôỉ sự học và sự nghiệp trong những ngày sắp tới. Chỉ còn một tháng nữa là hết hè, chúng mình sẽ lên Đài Bắc.
Vương Long ngập ngừng
- Anh đừn g quá lo cho tôi như thế, lòng tốt của anh làm tôi aí ngại
- Nếu như anh ái ngại thì anh đã coi thường tình bạn của chúng mình
- Không, chẳng bao giờ tôi dám coi thường tình bạn, nhưng mà anh bận tâm vì tôi quá là một điều không nên. Anh có công việc riêng của anh chứ? Vả lại chuyện lên Đài Bắc để tiếp tục theo đuôỉ việc học, chú tôi chưa trả lời dứt khóat là có thể giúp tôi được nữa hay không, tuần sau ổng mới trả lời.
Trương Tú lắc đầu
- Tôi đã nói là anh cứ yên tâm lên Đài Bắc, đừng ngại gì cả.
Vấn đề ăn ở, đằng nào tôi cũng phải mướn phòng, anh sẽ ở chung với tôi. Sách vỡ anh khoỉ cần mua, tôi có sách và anh em mình dùng chung cũng được. Về ăn uống tôi dùng gì anh dùng đó, anh em có san sẻ cùng nhau mới quý. Anh chỉ phải lo có tiền đóng học phí mà thôi.
Vương Long thở dài
- Anh tốt lắm. Tôi chưa thấy một người bạn nào tốt như anh, nhưng mànhững bận tâm mà anh dành cho tôi, anh để tôi suy nghĩ đã. Từ nay tới ngày lên Đài Bắc cũng còn cả tháng nữa mà.
Tuy nói thế, Vương Long biết trước là chẳng bao giờ chàng chịu mang ơn Trương Tú nhiều như thế...
Chương 10
Thế là hết! Niềm vui, niềm hy vọng vừa le lói lên một chút vào buôỉ sáng, đã tắt chết ngay vào buôỉ trưa. Chia tay với Trương Tú ở ngoài ngõ, luỉ thuỉ trở về phòng riêng, chàng có cảm tưởng như sự sống, linh hồn của chàng vừa đôỉ mới, một nôỉ đôỉ mới đầy tuyệt vọng đắng cay.
Quả thật, trong câu chuyện tình cảm của chàng, như có một định mệnh đã an bài. Tại sao? Cả trăm ngàn người con gái mà chàng đã nhìn thấy, đã tiếp xúc, chàng lại không để ý, không đem lòng vương vấn tương tư, mà với Quán Anh chàng chỉ thoáng gặp vào một buôỉ chiều, chỉ thoáng thấy phong dáng của nàng thôi, chàng đã đem lòng thương yêu? Tại sao có biết bao nhiêu người con gái không là hôn thê cua? Trương Tú, mà lại là Quán Anh? Ý tưởng đó lởn vởn ray rứt tâm tư chàng suốt cả buôỉ chiều. Dầu sao thì tự thâm tâm chàng cũng biết được hai điều thật rõ: chàng đã say mê Quán Anh. Và, Quán Anh là hôn thê cua? Trương Tú, một người bạn thân nhất, tốt nhất của chàng. Vậy thì chàng sẽ phải cố quên Quán Anh. Nhưng quên bằng cách nàỏ Đó là câu hỏi mà chàng không tìm được câu trả lời. Tự cổ chí kim, cũng không có ai có thể tìm được một câu trả lời cho dứt khoát. Ngay khi nghe Trương Tú tiết lộ, niềm hân hoan hy vọng trong lòng chàng vụt tắt. Chàng có ngay một cảm giác mong manh, cuộc đời chàng đang đứng tự trên cao, đang đầy hy vọng đột nhiên bị rớt xuống một vực thẳm tối đen. Tương lai của chàng rồi sẽ ra sao? Chàng không dám nghĩ tới nữa. Chàng cũng có một cảm giác mất hết cả hăng say, mơ mộng để phấn đấu xây dựng tương lai. Chàng thấy cuộc đời của chàng như là một canh bạc mà chàng đã dồn tất cả vốn liếng để đánh một ván to và ván bạc đó đã thua. Ôi chàng mất hết tất cả, chàng chẳng còn gì. Tình yêu thật là kỳ lạ , thật là quái gỡ. Từ sáng tới trưa, từ trưa tới chiều chỉ trong một ngày thôi, đã đưa dắt tâm trí chàng đi từ thái cực này đến thái cực kiạ Đã cách biệt như từ Nam cực đến bắc cực. Nó đã làm thay đôỉ tâm hồn chàng, làm biến đôỉ thể xác chàng. Suốt cả buôỉ chiều, tâm tư chàng như rơI vào một khoảng hư không, thể xác chàng mệt moỉ chán chường. Nỗi buồn như thiêu như đốt tâm can. Chàng đi ra đi vào, muốn làm một cái gì cho khuây khoả. Nhưng tâm trí chàng trở nên nóng naỷ bực bội chẳng có thể còn làm được cái gì. Chàng lấy sách ra đọc, những hàng chữ như nhaỷ múa, trí óc chàng mờ mịt. Có lúc trên trang sách chàng như nhìn thấy nụ cười, ánh mắt cua? Quán Anh. Như nhìn thấy phong dáng nụ cườI đầy tin tưởng vào tương lai cua? Trương Tú. Một mặc cảm thua xúc kém cõi khiến chàng vừa buồn phiền não ruột vừa óan hận đắng cay. Số phận, tư cách chàng quả thật không có được một phần ngàn may mắn so với Trương Tú.
Mặt trời dần khuất phương tây. Ngọn đèn nhỏ thắp sáng căn phòng chàng như một yếu điêm? sáng lên trong đêm tối, như nôỉ cô đơn nôỉ bật trong lòng chàng.
Thế rồi suốt cả tuần lễ, chàng như một kẻ mất hồn khiến cho mọi người phải ngạc nhiên. Nhất là Trương Tú. Chàng lo ngại nhìn thấy Vương Long tỏ ra sa sút cả về thể xác lẫn tinh thần. Trương Tú hoàn toàn không biết gì về nỗi thất vọng cay đắng trong lòng Vương Long. Chàng tưởng rằng Vương Long bị đau, thêm vào sự lo âu về tài chánh nên càng thúc dục và an uỉ trấn an bạn. Nhưng mà Trương Tú càng lo âu bao nhiêu, càng khiến cho Vương Long aí ngại buồn khổ bấy nhiêu. Tâm sự đó làm sao chàng có thể thổ lộ cho Trương Tú hay? Nên chàng càng ngậm đắng nuốt cay trong lòng thì Trương Tú lại càng lo âu ái ngại cho bạn.
Vào sáng chủ nhật, nghĩa là vừa đúng một tuần sau ngày hai người đến nhà Quán Anh, Trương Tú muốn giúp Vương Long tìm vui khuây khoa? Nên đến rủ Vương Long
- Tôi thấy cả tuần lễ nay hình như anh không chịu ra ngoài. Lần nào đến thăm anh, cũng thấy anh nằm trong phòng. Anh nên đi dạo cho tâm trí được thảnh thơi. Sự sút kém của anh khiến tôi lo sợ.
- Cám ơn anh, nhưng tôi đã xin anh đừng bận tâm về tôi quá như vậy. Lòng tốt của anh càng khiến tôi ái ngại không biết lấy gì đền đáp lại tình cảm của anh.
- Anh hiêủ sai rồi, những câu nói của anh đã đụng chạm tới tình bạn của chúng ta. Những lời tôi nói với anh, những công việc nếu như tôi có làm được cho anh, đó không phải là lòng tốt mà là bôn? phận của tình bạn bè. Sáng nay tôi muốn mời anh đi dạo với tôi anh có bằng lòng không?
Vương Long gật đầu
- Tôi vui thích được đi với anh, nhưng mình đi đâu bây giờ?
Không cần suy nghĩ Trương Tú nói ngay
- Đến nhà Quán Anh, tôi đã hẹn nàng là sáng nay tôi sẽ đến. Nếu như có anh nữa sẽ vui như chủ nhật tuần trước
Vương Long bối rối
- Ơ, đến nhà Quán Anh, đến nhà Quán Anh...
- Sao? Anh không thích?
Không muốn làm bạn phật lòng chàng tìm lời thoái thác
- Không phải vậy đâụ Được đến nhà Quán Anh với anh thì thích nhất rồi. Nhưng tôi ngại mình vừa đến tuần trước, tuần này lại đến ngay thì làm phiền Quán Anh quá
- Tôi chắc là nàng sẽ vui thích chứ không phiền hà gì đâu. Hôm qua nàng có nhắc tới anh và nói với tôi là khi nào tiện mời anh lại chơi
Thật ra tự trong tâm thâm, không còn ước muốn gì, không còn điều gì vui thích hơn đối với chàng khi nghĩ tới được nhìn
nàng cười, được nghe nàng nói. Dù là những câu nói giọng cười vô tư không maỷ may hiêủ một chút trắc ẩn tâm tư chàng. Chàng vẫn coi đó là một hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng chàng vẫn cương quyết từ chối.
- Dù được nàng nhắc nhở, tôi cũng không nên đến thăm nàng vào buôỉ sáng nay. Tôi không muốn nàng nghĩ tôi lợi dụng lòng tốt của nàng
- Ồ! anh đừng nói vậy chứ. Nàng mà nghe được câu nói vừa rồi của anh, nàng sẽ buồn lắm, nghĩ rằng tình cảm của nàng dành cho anh đã bị tổn thương.
Vương Long khổ sơ?
- Quả thật câu nói của tôi quá vụng về, có trời chứng giám tấm lòng của tôi, tôi không hề có một chút nghi ngờ lòng tốt của nàng và của anh dành cho tôi. Dù sao, sáng nay tôi không thể đến nhà nàng được. Anh đã hẹn với nàng thì anh nên đến để nàng mong. Gặp nàng anh haỹ cho tôi gơỉ lời hỏi thăm là đủ
Trương Tú thở dài
- Quả thật tôi buồn vì anh không cùng tôi đến thăm Quán Anh sáng nay. Nhưng thôi, mình đừng tiếp tục chuyện này nữạ..
Ngừng lại một ch'ut, Trương Tú tiếp
- Chỉ còn ba tuần lễ nữa là các trường đại học trên Đài Bắc bắt đầu khai giảng. Chú anh đã cho anh biết ý định của chú chưa?
- Rồi, điều tôi nói ra chắc anh sẽ mừng cho tôị..
- Chú đã bằng lòng cho anh lên Đài Bắc tiếp tục sự học?
Vương Long gật đầu
- Vâng , nhưng ông cho biết là không thể hoàn toàn lo hết cho tôi được. Tôi sẽ phải tự túc một phần...Dù sao thì tôi cũng sẽ đi Đài Bắc và tìm cách xoay sở saụ.. Tôi sẽ cố gắng kiếm một việc gì đó để làm kiếm tiền thêm. Một việc thích hợp với kha? Năng của tôi và tôi còn có thì giờ để đeo đuôỉ sự học
Niềm vui tràn ngập trong lòng Trương Tú, những lời tiết lộ cua? Vương Long đã cho chàng cảm tưởng như vừa biết được kết quả của một kỳ thi. Từ hai tháng qua, chàng vẫn lo cho Vương Long vì hoàn cảnh mà bỏ ngang sự học. Trương Tú quả thật là một người bạn tốt, một ngườI có lòng biết lo cho bạn bè. Trương Tú nắm chặt tay Vương Long, giọng khích động
- Tôi mừng thật! Như vậy là tôi đã yên lòng một phần. Anh em
mình sẽ cùng đi Đài Bắc.
Vương Long chớp mắt cảm động vì cử chỉ nhiệt thành cua? Trương Tú. Chàng muốn nói một câu để biểu lộ lòng cảm kích biết ơn đối vớI bạn, nhưng chàng nghẹn lờị.. Chàng nhìn thẳng vào mắt bạn và nhận ra đôi mắt đó thật sáng, thật nhân ái bao la. Trong đôi mắt đó chàng bỗng thấy như có ẩn chứa không phải là hình ảnh phản chiếu của chàng, mà là hình ảnh cua? Quán Anh. Và hơn lúc nào hết, chàng cảm thấy sự kết hợp giữa hai người mà chàng thương mến nhất đời, quả thật là một sự kết hợp nhiệm màu, một sự kết hợp hoàn toàn tuyệt haỏ. Họ thật xứng đôi vừa lứa, mà nếu như đem ra so sánh chàng sẽ chỉ là con số không. Chàng sẽ không thể nào đem lại hạnh phúc cho nàng bằng Trương Tú.
Tự nhiên hai dòng lệ từ từ chaỷ ra trong khóe mắt Vương Long, chàng vội chớp mắt quay đi
- Tôi tệ quá, đã không cầm được lệ, ngoài những giọt lệ vừa chaỷ ra, tôi chẳng còn biết lấy gì để biêủ lộ tâm tình của tôi, quí mến anh không biết là dường nào...
Chương 11
Kể từ hôm đọc được bài thơ, được gặp lại Đỗ Vương Long, Quán Anh cảm thấy tâm hồn nàng lại xao động lạ lùng. Trước kia, lần đầu tiên được nghe chàng hát, cảm xúc vì khuôn mặt lời ca của chàng, nhưng cảm xúc rạo rực đã chỉ thoáng qua, như một cơn gío lạ thoáng qua mặt hồ, gợn sóng rồi lắng chìm khi nàng vâng lời cha mẹ nhận Trương Tú là người chồng tương lai. Thành thật mà nói, dưới mắt Quán Anh, Trương Tú không phải là một thanh niên tầm thường. Chàng tế nhị, nhân từ, hoạt bát và có tương lai. Nàng cũng có cảm tình không ít đối với Trương Tú, nàng đã tìm được niềm vui, mộng tưởng những lúc bên chàng. Nhưng mà sau buôỉ sáng chủ nhật gặp lại Vương Long, những lần kế tiếp ở bên Trương Tú, nàng vẫn cảm thấy vui, nhưng niềm vui đó hình như không trọn vẹn. Nàng cảm thấy như thiếu thốn một cái gì, như ân hận hốI tiếc một điều gì.
- Ta có đang xúc phạm một điều gì lầm lẫn chăng? Ta có đang xử sự không phải với Trương Tú chăng?
Đôi lần Quán Anh đã tự hỏi lòng sau những lúc bất chợt nàng tự nhận ra là nàng đã nghĩ quá nhiều tới Vương Long.
- Ồ mình tệ quá. Nhất định là mình có lỗi rồi. Mình sẽ không còn xứng đáng với Trương Tú, nếu như mình còn để cho ý tưởng cứ maĩ suy nghĩ về Vương Long. Mình phải xua đuôỉ hình ảnh Vương Long ra khoỉ tâm trí. Mình không có quyền nghĩ tới nữa.
Tuy biết như thế, mà hình ảnh Vương Long vẫn cứ chập chờn trong tâm trí nàng. Những hình ảnh đó đến thật bất ngờ, và bị xua đuôỉ thật tàn nhẫn. Nhưng rồi nó vẫn đến vẫn hiện ra làm nàng ray rứt khổ sở..
- Mình phải làm gì, phải làm gì đây? Không thể để tình trạng này kéo dài thêm được. Dù một phút một giâỵ.. Mình phải cương quyết phải dứt khoát. Mình phải tìm ra một lối thoát. Nếu không mình sẽ bị rơi xuống vực sâụ.. Mình sẽ không còn mặt mũi nào để nhìn Trương Túnữa.
Thế rồi, Quán Anh tưởng rằng tìm ra lối thoát bằng chính tấm lòng nhiệt thành của nàng được hun đúc vun bồi nhiều hơn đối với Trương Tú.
Nàng hy vọng là nàng chỉ có một trái tim nhỏ bé và khi nàng đã quyết dâng hiến cho ai, người đó sẽ được. Trương Tú đã là hôn phu, là chồng tương lai của nàng. Và đã được hai bên tác thành bằng một lễ hỏi. Nàng chỉ sẽ yêu Trương Tú, trái tim nhỏ bé của nàng sẽ chỉ dâng trọn cho chàng. Trong hai tuần lễ kế tiếp, Quán Anh tìm ra được sự quyết tâm. Nàng vui vẻ thật sự mỗi khi Trương Tú đến. Nàng chân thành vui vẻ ngồi trò chuyện bên chàng. Tự nhiên nàng trở thành liếng thoắng hồn nhiên. Điều đó khiến Trương Tú vui vẻ thêm và chàng đã nói ra điều chàng nhận biết
- Mỗi khi gặp em, được nghe em nói anh có cảm tưởng như được gần guĩ, được nghe chim hót buôỉ sáng đầu xuân. Sự tươi trẻ hồn nhiên của em chắc chắn sẽ là một nguồn hạnh phúc tuyệt vời cho tương lai chúng mình sau này.
Quán Anh đã trả lời Trương Tú
- Nếu như em có thể đem lại nguồn vui cho anh, thì đó là điều mong ước nhất của em trong hiện tại. Cầu trời cho lòng ước nguyện của em đạt thành...
Nàng chân thành như thế, nàng thành thật và quyết tâm xây dựng hạnh phúc tương lai với Trương Tú như thế. Vậy mà nàng vẫn không thoát khoỉ hình ảnh cua? Vương Long ám ảnh nàng. Và thật là tai hại, mỗI khi gần guĩ Trương Tú, vô tình nghe chàng nhắc đến Vương Long, trí tò mò hiêủ biết về Vương Long của nàng bỗng nhiên nỗi dậy, nàng không thể kềm hãm hỏi về cuộc sống, tâm tình cua? Vương Long.
Trương Tú đã thành thật tự nhiên kể, bằng một giọng nhiệt thành quí mến, chàng không dấu diếm nàng một điều gì về Vương Long, kể cả sự túng thiếu. Chàng tin tưởng nàng sẽ như chàng, sẽ quí mến Vương Long hơn trong hoàn cảnh thiếu hụt. Và quả thật như thế, nàng nghe chàng kể về Vương Long bằng một sự chú tâm đặc biệt. Và chàng cũng đã nhận ra nét ái ngại biêủ lộ ra trong đôi mắt nàng. Thật có trời mới biết Trương Tú đã sung sướng biết bao nhiêu khi nhận ra Quán Anh cũng đã như chàng tỏ ra có cảm tình với Vương Long. Thật có trời mới biết, mỗi khi Quán Anh nghe Trương Tú kể về Vương Long, nàng sung sướng biết ngần nào và lo âu sợ hãi cho chính long nàng biết là bao nhiêu.
Thời gian thấm thoát trôi qua, với niềm hân hoan và sợ hãi trong lòng Quán Anh. Ba tháng hè đã sắp hết. Vương Long và Trương Tú sẽ lên Đài Bắc học. Còn nàng cũng sẽ trở lại trường, trở lại với sách vở, với sự bận rộn thường ngày của một nữ sinh, nàng hy vọng trong những ngày sắp tới nhờ sự bận rộn đó, tâm trí nàng sẽ bớt dằn vặt suy tư hơn... Nhưng thật ra, ngày mai cuộc đời nàng sẽ ra sao? Con đường đã được vạch sẵn, mà nàng vẫn cảm thấy còn mù mịt lo âu.
Chương 12
- Anh Vương Long, Quán Anh mời anh chủ nhật này ghé lại nhà nàng chơi, trước khi chúng mình cùng đi Đài Bắc
Vương Long nhíu mày suy nghĩ, từ hôm đến nhà nàng, và sau đó biết nàng là hôn thê cua? Trương Tú, chàng đã quyết định là sẽ cố tránh không gặp lại nàng. Nhưng lần này trước khi đi Đài Bắc để đeo đuôỉ sự học cả năm, nàng lại có lời mời mà trước khi đi không đến từ giả nàng, không có một lý do chính đáng nào để từ chối thì thật là bất tiện bất nhã. Do vậy , dù cho sợ haĩ khi gặp lại nàng, dù cho vết thương lòng có đau đớn hơn, chàng cũng phải nhận lời.
Chàng gật đầu trả lời Trương Tú
- Vâng tôi sẽ cùng anh đến tạm biệt nàng
- Gặp lại anh chắc nàng sẽ mừng lắm. Nàng vẫn thường nhắc và hỏi thăm về anh luôn. Trong sự nhắc nhở như có ngầm trách là anh đã không chịu đến thăm nàng.
Ngừng một chút Trương Tú tiếp
- Tôi phải thoái thác rằng dạo này gặp nhiều chuyện bận rộn, nên anh không thể đến thăm nàng được. Nhưng tự trong thâm tâm tôi cũng không khoỉ ngạc nhiên về sự dè dặt và thay đôỉ của anh.
- Anh thấy tôi thay đôỉ gì?
- Tôi thấy anh dạo này ít nói, ít hăng say bàn tính chuyện tương lai. Anh lại ốm hơn trước. Tôi vẫn không mất sự lo ngại về sức khoẻ của anh. Tuy nhiên, chỉ còn có ít hôm nữa là đến ngày lên đường, hy vọng là khung cảnh mới, sinh hoạt mới sẽ làm anh thay đôỉ.
- Anh nói đúng đó. Tôi đang mong tới ngày ra đi, để cho tình
trạng dễ chịu hơn
- Anh đang gặp chuyện gì không vừa ý ở đây?
Vương Long nhìn bạn ngập ngừng
- Vâng... Nhưng đây là một câu chuyện tôi không thể thố lộ được với bất cứ ai. Tôi mong rằng sự dấu diếm này sẽ không làm anh phiền lòng, nghĩ là tôi thiếu thành thật với anh.
Trương Tú mỉm cười
- Nếu như anh cảm thấy sự buồn phiền đó cần giữ riêng tư thì anh cứ giữ lại
Sau khi Trương Tú ra về, còn lại một mình chàng lại cảm thấy lo âu. Chàng nghĩ tới chủ nhật này sẽ lại thăm nàng. Chẳng biết gặp nàng tâm trí chàng sẽ ra sao. Có giữ nỗi sự bình tĩnh để che dấu sóng gío trong lòng chàng. Chàng sẽ nói gì với nàng, sẽ xử sự ra sao?
Thế rồi ngày chủ nhật đã đến, Trương Tú đến tìm chàng
- Quán Anh đang chờ chúng ta. Tôi đã đề nghị với nàng một chương trình của ngày hôm nay và nàng đã chấp thuận.
- Anh đã đề nghị với nàng những gì?
- Mình đến Bắc Lâm cắm trại
- Ồ! như vậy thì tuyệt thú rồi, nhưng làm sao mà đi?
- Mình thuê xe ngựa không chừng giờ này bác phu đã đánh xe đến nhà Quán Anh.
Vưà đi hai người cùng truyện trò vui vẻ. Thật ra Trương Tú vui vẻ nhiều hơn. Còn chàng có vui cũng chỉ là vui gượng. Chàng còn cả trăm ý nghĩ vẩn vơ lo lắng trong lòng.
Đúng như Trương Tú dự đoán. Người phu xe đã đến, yên cương sẵn sàng chờ đợi. Quán Anh cũng đã sưả soạn xong chờ hai chàng nơi phòng khách. Cái phút lo sợ nhất cua? Vương Long là ánh mắt đầu tiên của chàng sẽ gặp lại ánh mắt Quán Anh. Trước đó chàng cứ lo âu sợ haĩ, là trong giây phút đó, chàng có đủ sức để giữ được sự lễ độ tự nhiên không? Nhưng rồi cái giây phút đó đã tớI và thật là đáng mừng, chàng thấy lòng chàng chùng xuống, chàng nhìn nàng và không lộ một chút bối rối nào.
- Quán Anh
- Anh Vương Long!
- Quán Anh vẫn mạnh khoẻ chứ?
- Cám ơn anh, Quán Anh vẫn bình thường, còn anh?
Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào mắt chàng. Chàng chưa kịp trả lờI nàng tiếp ngay
- Quán Anh thấy anh xanh xao và ốm hơn lần gặp trước nhiều. Anh có đau không?
Vương Long bối rối
- Sự thật thì tôi cũng có bị đau mất mấy hôm
Đôi mày của nàng hơi cau lại như ẩn chứa những ý nghĩ xót thương
- Vậy mà anh Trương Tú không nói cho Quán Anh hay, đê? Quán Anh đến thăm anh!
Trương Tú và Vương Long nhìn nhau, cả hai cùng bối rối
- Chỉ tại tôi đau mà không ra đau nên Trương Tú không biết đó thôi.
Quán Anh thở dài
- Vậy mà nhìn sắc diện, Quán Anh có cảm tưởng là anh đau nặng lắm chứ. Có phải vậy không anh Trương Tú?
Trương Tú gật đầu
- Tháng trước trên đường ở đây về, Vương Long bị xây xẩm mặt mày ở dọc đường. Đó là một triệu chứng không tốt. Tôi đã khuyên anh đi y sĩ nhưng anh không chịu đi.
- Anh phải biết lo tới sức khoẻ chứ. Quán Anh mong rằng nếu như anh thấy trong người không được bình thường anh nên nghe lời anh Trương Tú.
- Cám ơn Quán Anh và Trương Tú. Chỉ tại tôi biết bịnh trạng của tôi không có gì nên tôi mới không đi y sĩ.
Nói xong chàng quay mặt đi nơi khác, cố dấu sự xúc động vì những câu nói ân cần của nàng. Chàng nhủ thầm
- Nàng lưu tâm tới mình như vậy ửNàng còn nhớ lần trước gặp nhau, sắc diện của mình khá hơn hôm nay ư? Tại sao nàng lại lưu tâm tới mình như thế? Nàng để ý đặc biệt tới mình hay đó chỉ là thoí quen, lòng tốt của nàng đối với hết cả mọi người mà nàng quen biết?
- Thôi mình đi chứ?
Vương Long giật mình thoát ra khoỉ cảm xúc suy tư. Chàng trả lời Trương Tú
- Vâng mình đi là vừa
Quán Anh đã sưả soạn sẵn một gói xôi gà, mấy chiếc bánh bao, bình nước để dùng vào bưã trưa. Cả ba cùng ra xe trực chỉ phía rừng Bắc Lâm...



Chương 7
Thế là, một tháng rưỡi hè đã trôi qua. Đối với trời đất, một tháng rưỡi hay bốn mươi ngày thật chẳng có ý nghiã gì. Đối với một đời, một tháng rưỡi cũng có thể như là một chấm nhỏ trên một trang giấy lớn không đáng kể vào đâu. Nhưng đôi khi, cái thời gian quá ngắn nguỉ một ngày, một tháng không đáng kể đó, lại có thể là một đoạn đời quan trọng nhất của một người. Sự quan trọng ít nhất cũng đã xảy ra cho hai người đó là Trương Tú và Miêu Quán Anh.
Lễ hỏi đã chính thức được cử hành. Trước khi hết hè, đi Đài Bắc để theo học đại học, hầu như ngày nào Trương Tú và Miêu Quán Anh cũng gặp nhau. Tình cảm của họ đối xử với nhau thật khắng khít, tinh khiết chân thành, tương thân tương kính. Buôỉ sáng hôm đó nắng trong và đẹp, chiếu sáng lấp lánh trên tàn những cây bạch dương. Như thường lê. Trương Tú đến nhà Quán Anh, rủ nàng đi dạo. Trương Tú gặp Quán Anh nơi hoa viên. Nàng ngồi trên một băng ghế đá, vẻ mặt rạng rỡ. Quanh nàng là những khóm lan tím ngát
hương. Miêu Quán Anh đang đọc một tờ tuần báo văn nghệ, thấy Trương Tú, Quán Anh mỉm cười. Nụ cười của nàng đẹp hơn cả những đóa hoa chung quanh, rạng rỡ hơn cả nắng trong buôỉ sớm.
- Quán Anh!
- Anh Trương Tú!
- Anh đến mời em đi dạo. Em có rảnh không?
- Anh dư biết rằng bây giờ là tháng hè, cả anh và em đều có nhiều thì giờ rảnh rỗi. Em đang coi một tờ báo văn nghê.
Trương Tú coi tờ báo, nói với Quán Anh
- Tờ Văn Nghê. Mới mỗi ngày một gía tri. Anh nghe nhiều người nhận định nó là một tờ báo tiêu biểu cho phong trào văn học trẻ ngày nay.
Miêu Quán Anh gật đầu:
- Em cũng nghĩ thế, em mới đọc qua và thấy có nhiều bài hay lắm. Em là một trong những độc giả trung thành của tờ báo
Trương Tú mỉm cười
- Đó là dấu hiệu đáng mừng, một niềm khích lệ thật sự dành cho những người hoạt động văn nghệ thật sự trong xứ.
Vừa nói chuyện với qua những tựa đề chính. Chàng ngừng lại một bài thơ và khẽ reo lên.
- À, có một bài thơ của bạn anh, bài thơ "Lan Tím Tình Sầu
Miêu Quán Anh nhìn Trương Tú
- Tác giả bài thơ này là bạn anh, anh Trương Tú?
Trương Tú gật đầu
- Anh Vương Long là bạn thân nhất của anh. Cùng học với anh một lớp. Anh ta là một người có tài làm thơ và hát hay nhất trường. Ánh mắt của Miêu Quán Anh rực sáng trong khi đưa mắt xem vội bài thơ
- Bài thơ hay lắm, Quán Anh, em đã đọc chưa?
Miêu Quán Anh gật đầu
- Em đã đọc và còn đọc kỹ hơn nữa là khác, anh Trương Tú ạ Đúng như lời anh vừa nhận định, "Lan Tím T`inh Sầu là một bài thơ hay. Thấy anh tiết lộ là bạn thân với tác giả, em vừa chợt có ý nghĩ là một hôm nào đó, anh mời anh ta lại đây chơi. Chẳng biết có gì bất tiện không? Và anh ta có chịu nhận lời mời không anh Trương Tú nhi?
Trương Tú phấn khơi?
- Anh tin là anh Vương Long sẽ nhận lời mời đến đây. Anh cũng đang mừng mà chợt nhận thấy anh Vương Long đang đạt dần tới ước nguyện thành công của anh ta. Bằng chứng là thơ của anh Vương Long đã được tờ Văn Nghê. Mới chọn đăng và được một nữ
độc giả khả ái như em khen ngợi.
Miêu Quán Anh mỉm cười
- Nếu như anh Vương Long nhận lời mời, thì anh ta là một thi sĩ đầu tiên đến nhà nàỵ..
- Anh bảo đảm là anh Vương Long sẽ lại, với anh, Vương Long ít khi từ chối một điều gì.
Quán Anh tỏ ra chú ý về tình bạn giữa Vương Long và Trương Tú.
- Anh và anh Đỗ Vương Long quen biết nhau lâu chưa?
- Từ ngày cùng học chương trình Cao Trung. Nhưng tình bạn
giữa anh và Vương Long chỉ thân thiết từ hơn năm nay thôi. Anh ta nghèo nhưng là một người có tài và có chí. Quen biết anh Vương Long dễ chịu lắm. Anh ta tế nhị và có lòng.
Miêu Quán Anh cười
- Anh Trương Tú ạ, cứ nghe anh nói thì Vương Long là một người rất đáng để ta quen biết. Là một người có đầy đủ mọi đức tính để anh cảm mến phải không?
Trương Tú gật đầu
- Em nói không sai đâu Quán Anh ạ! Sau này quen biết với Vương Long rồi em sẽ thấy lời anh nói là đúng. Miêu Quán Anh đưa tay vuốt nhẹ một bông lan tím, đôi mắt nàng mơ mộng
- Chắc loại hoa lan tím mà anh Vương Long tả trong bài thơ là loại lan này.
Rồi nàng khẽ ngâm
Nhìn hoa như thể nhìn người
Sắc lan tím đỏ như ngời máu tim
Quán Anh ngước mặt nhìn Trương Tú, nàng tiếp lời
- Màu hoa lan này đỏ tím, anh Đỗ Vương Long tưởng như màu máu của tim. Chắc anh Vương Long có một kỷ niệm gì buồn về loại hoa lan này.
Trương Tú thở dài
- Anh Vương Long ít khi dấu anh một chuyện gì. Nhưng chuyện này thì chưa thấy anh ta nói tới. Cũng có thể là Vương Long muốn giữ riêng tư nên không nói cho anh nghe. Nhưng trong thâm tâm thì anh tin rằng đây chỉ là chuyện tưởng tượng của Vương Long. Anh ta còn có nhiều chuyện phải lo nghĩ hơn là một chuyện thất tình.
Miêu Quán Anh lắc đầu
- Em lại nghĩ khác anh, bài thơ rất tha thiết chân thành, không thể là chuyện tưởng tượng đâu.
Bất chợt , Quán Anh đứng dậy
- Mình vào nhà đi anh. Nắng đã lên cao rồi ...

Chương 8
- Mừng cho anh đã thành công anh Vương Long
Theo với câu nói là cái xiếc tay thật mạnh của Trương Tú, Vương Long ngỡ ngàng nhìn bạn
- Anh Trương Tú, anh nói chuyện gì thế? Tôi có gì đáng mừng đâu?
Trương Tú mỉm cười
- Để tôi nói lý do cho anh nghe. Này nhé, thơ anh được chọn đăng trong tờ Văn Nghê. Mới là thành công nhất. Bây giờ, có người đọc thơ của anh, thích được gặp mặt làm quen với anh, đó là thành công thứ hai. Cả hai sự kiện xaỷ ra đều đáng khích lệ cho sự nghiệp văn chương của anh sau nàỵ Điều đó không đáng mừng à?
Vương Long mỉm cười
- Bài thơ của tôi được chọn đăng trên báo là một khích lệ thì là đúng rồi. Nhưng còn chuyện có độc giả muốn gặp tôi thì làm gì có.
- Vậy mà có đấy. Một nữ độc giả sau khi đọc bài thơ của anh, muốn được diện kiến với anh, anh có bằng lòng cho người đó gặp không?
Vương Long ngẩn người vì ngạc nhiên, chàng hỏi bạn
- Thật có người muốn gặp tôi vì bài thơ đó hả anh?
Giọng Trương Tú đầy nhiệt tình
- Đúng vậy, cô gái rất mong đựơc gặp anh. Và vì tôi đã hứa là cố gắng mời anh, nên cô ta hy vọng lắm.
Nghe Trương Tú nói, Vương Long đâm ra ngần ngại
- Nhưng, quả thật đây là một sự bất ngờ và đáng lo cho tôi.
Anh cũng dư hiểu rằng tôi không có kinh nghiệm cho những lần tiếp xúc như thế này. Tôi ngại rằng với sự vụng về của tôi sẽ làm anh mang tiếng.
Trương Tú mỉm cười
- Không đâu, cô gái đó là một thiếu nữ đáng mến, chân thật cơỉ mở và tự nhiên. Cô ta là ... bạn thân nhất của tôi mà, anh
đừng có ngại
Sau một phút suy nghĩ Vương Long nhận lời
- Tôi nhận lời vì muốn chìu theo ý anh. Cô ta muốn gặp tôi vào lúc nào?
- Ngay bây giờ tôi sưả soạn đến cô ta đây. Anh bằng lòng đi ngay với tôi chứ?
- Cũng được anh ngồi chơi chờ tôi một chút nhé
Vương Long thay chiếc aó mà chàng cho là sạch sẽ tươm tất nhất. Hai người bạn nắm tay nhau ra cổng.
Ba mươi phút sau, họ ngừng lại trước cổng một toà biệt thự khang trang, sang trọng. Bức tường nguy nga màu trắng ẩn mình dưới hàng bạch dương xanh lá.
- Mình đến rồi đây
Vương Long tặc lưỡi lắc đầu
- Nhà sang trọng quá. Chưa bao giờ tôi bước vào một ngôi nhà sang trọng như thế này
Trương Tú không trả lời bạn, chàng tự nhiên đẩy cổng bước vào. Qua lối mòn soỉ trắng, đến hoa viên nơi tận cuối vườn, hai người cùng thấy một thiếu nữ mặc aó trắng, đang lui cui chăm sóc những khóm lan có màu tím đỏ, Trương Tú gọi
- Quán Anh ... Quán Anh ...
Cô gái ngửng đầu lên nhìn
- Ồ, anh Trương Tú
Nàng có vẻ bối rối, tay vuốt lại mái tóc xõa vai. Mắt liếc xuống chiếc áo ngủ mỏng manh đang mặc, gót chân đỏ hồng vì đi
đất, má nàng ửng đỏ. Không để cho Trương Tú giới thiệu hay Vương Long chào hỏi, nàng nói ngay
- Mời hai anh vào nhà chơi, chờ Quán Anh một chút nhé
Rồi Quán Anh chạy vụt vào nhà, Trương Tú nói với Vương Long
- Mình vào phòng khách
Vương Long bước theo bạn mà hồn phách như lạc ở trên mây. Quả thật chàng không thể nào ngờ, không biết là chàng đang tỉnh hay mơ. Quán Anh đúng là người con gái áo trắng mà chàng đã gặp trong đêm văn nghê. Và suốt cả hơn một tháng qua, tâm trí chàng đã hằn tưởng nhớ. Đã tưởng như nàng chỉ là mây trắng xuất hiện trên nền trời xanh, thoáng qua rồi bay đi mất biệt. Ấy thế mà bây giờ chàng được gặp lại nàng. Được gặp vì nàng đã đọc bài thơ tưởng nhớ của chàng do chính nàng là nguồn rung cảm! Vương Long tưởng như bước đi theo Trương Tú mà không muốn vững. Chàng bị rúng động toàn thân. Bước vào phòng khách, ngôì xuống chiếc ghế salon sang trọng, rộng rãi và êm thấm, tâm trí Vương Long vẫn còn xao động bàng hoàng. Chàng phải cố gắng lắm để giữ cho vẻ mặt bề ngoài một sự thản nhiên không xúc động. Hai phút sau Quán Anh trở ra phòng khách
- Quán Anh, đây là anh Vương Long mà em mong muốn được làm quen
Chỉ Quán Anh, Trương Tú tiếp
- Còn đây là Quán Anh, Miêu tiểu thư, một nữ độc giả yêu thơ của anh.
Hai người cúi đầu tương ngộ, bốn mắt gặp nhau, Vương Long bỗng rùng mình chột da. Chàng nghĩ tới bài thơ và tự hỏi, không hiểu thật sự nàng mời chàng đến đây vì cảm thích bài thơ hay nàng có một ý khác. Liệu nàng có biết rằng bài thơ đó chàng làm ra chỉ vì nàng? Liệu trong những câu thơ đó, đã có một câu nào lỡ xúc phạm đến nàng và hôm nay nàng mời chàng đến đây là để nói vài lời nghiêm khắ'c. Nhưng rồi khi gịong nói của Miêu Quán Anh cất lên, đã đánh tan tất cả những thắc mắc lo âu trong lòng Vương Long
- Mời hai anh ngồi. Có anh Trương Tú làm chứng cho lời nói của em. Sự viếng thăm của anh bữa nay thật là một vinh hạnh cho tệ trang này.
Trương Tú cười
- Quán Anh nói rằng anh là thi sĩ đầu tiên bước vào nhà này
Vương Long xua tay
- Anh và cô Quán Anh đừng gọi tôi là thi sĩ. Tôi đang tập làm thi sĩ thì đúng hơn.
Giọng Quán Anh đầy nghiêm khắc khích lê.
- Anh đã là thi sĩ rồi. Và theo ý riêng của Quán Anh thì anh là người có chân tri thật sự mới đúng. Quán Anh đã đọc bài thơ "Lan Tím Tình Sầu” của anh, nó làm Quán Anh xúc động bồi hồi.
Trái tim Vương Long lại đập nhịp. Chàng không hiểu nàng nói câu đó là tình ngay hay còn một ẩn ý gì khác.
Quán Anh tiếp lời và câu nói của nàng càng làm cho Vương Long bối rối thêm
- Mặc dù bữa nay mới được diện kiến cùng anh, nhưng nhờđã được đọc bài thơ, nên Quán Anh cảm tưởng đã được quen biết anh cả mấy tuần lễ nay rồi. Có lẽ, sự đồn g điệu, cảm tưởng quen thuộc của Quán Anh là do ý thơ của anh, gợi ra tình yêu thích loài hoa lan tím. Một thứ hoa mà Quán Anh thích nhất trong những loài hoa.
Trương Tú tiếp lời
- Hẳn nào mỗi lần gặp em ở ngoài vườn là mỗi lần thấy em quanh quẩn bên những khóm hoa lan. Hồi nãy khi anh và Vương Long đến đây hình em đang săn sóc những cành hoa lan thì phải?
Quán Anh gật đầu
- Đúng vậy, anh có thấy không, những khóm lan lúc nào cũng
tươi tốt, chăm sóc cẩn thận là do sự thích thú chăm sóc của em mà rạ Đúng ra, ba mẹ giao cho em chăm sóc cho cả khu vườn, nhưng vì mê hoa lan tím, nên em bỏ bê những khóm hoa khác. Người hầu gái bưng nước trà ra mời khách. Trương Tú chợt hoi? Quán Anh
- Quán Lâm, Quán Vi và hai bác đâu rồi sao không thấy hở Quán Anh?
- Ba mẹ và hai em của em đã đáp xe lưả về Đài Bắc từ chiều hôm qua, chiều nay mới về, ở nhà chỉ còn có em và Muối An thôi. Mời hai anh dùng nước.
Câu chuyện tiếp tục vui vẻ tự nhiên. Có một lúc Quán Anh và Trương Tú trao đôỉ những mẫu chuyện riêng. Hai người có vẻ tương đắc với nhau lắm. Tự nhiên, Vương Long thấy như đau nhói nơi tim. Tới lúc đó chàng mới chợt nhớ ra là chàng chưa biết một chút gì về sự liên hệ tình cảm giữa Trương Tú và Quán Anh. Hai người là gì với nhau?
Họ quen biết nhau với tư cách gì? Bất ngờ Trương Tú quay qua phía Vương Long
- Anh Vương Long, Quán Anh yêu cầu anh hát một bài, anh không nỡ từ chốI chư"?
Vương Long bối rối
- Hát ngay bây giờ và ở đây sao?
- Có sao đâu? Anh coi đây như là nhà anh, đừng có khách sáo mà
Quán Anh buồn .
Quán Anh gật đầu tán thành ý kiến của Trương Tú
- Anh Trương Tú nói đúng đó
Nhưng Vương Long vẫn lưỡng lự.
- Tôi thấy ngại quá... Vả lại, thật tình thì tôi hát cũng chẳng hay gì.
Quán Anh mỉm cười
- Trương Tú nói rằng anh có gịong ca hay nhất trường. Chẳng mấy khi may mắn được gặp anh như thế này, nên Quán Anh mong được thưởng thức tài nghệ của anh.
Quán Anh không hề nhắc tới đêm văn nghệ chính nàng cũng đã từn g được thưởng thức gịong ca của chàng. Chính nàng cũng đã xúc động vì giọng ca đó, và đã từng tung hoa lên tán thưởng chàng. Sự làm lơ của Quán Anh, làm như thật sự chưa bao giờ được nghe chàng hát khiến Vương Long thắc mắc khó hiêủ. Nàng đã quên hay cố tình không muốn nhắc tới?
Thấy Vương Long ngồi ngẩn ra nghỉ ngợi, Quán Anh tiếp lời
- Quán Anh vừa có ý nghĩ này chắc anh sẽ thích thú hát mà không còn ngần ngại nữa.
Nàng đứng dậy hoi? Trương Tú
- Anh Trương Tú, anh có chơi vĩ cầm được không?
- Cũng tàm tạm được ...
- Vậy thì hay lắm, anh kéo vĩ cầm, em đánh dương cầm, còn anh Vương Long thì hát
Quán Anh đi lại phía chiếc dương cầm để nơi phòng khách. Nàng lấy cây vĩ cầm đưa cho Trương Tú rồi ngồi xuống trước đàn, không cần hỏi ý kiến, dạo ngay khúc nhạc đầu của nhạc phẩm "Bản tình ca muôn thươ?", nhạc phẩm mà Vương Long đã trình diễn trong đêm văn nghê.
Trương Tú lựa nhịp và bắt tiếng vĩ cầm theo, Vương Long cũng cất tiếng hát. Giọng chàng trầm ấm ngọt ngào. Chan hòa với tiếng dương cầm lảnh lót của Quán Anh, tiếng vĩ cầm réo rắc của Trương Tú.
Mộng khó bền
Ngàn năm vương vấn
Mắt thẵm mông lung
Vì em vĩnh viễn
Sương tuyết đầy hồn, ôm ấp tương tư
Mòn đời lê gót viễn du
Tìm em chẳng gặp hoang vu ngút hồn
Nhạc tình còn vọng
ca khúc xôn xao
Ngập tràn thấu tận trăng sao
Bài ca muôn thưở em nào có hay
Lạc cung sầu khúc
Lạc bước trần gian
Mòn con mắt thẳm ngút ngàn
Thoáng bay theo gío lời vàng bặt âm
Mây trắng bay về núi
Chim bay moỉ cánh rồi
Mắt người tình lạnh xa xôi
Trăm năm hạnh phúc môi cười vỡ tan
Lạnh lùng em bước sang ngang
Còn anh châu ngọc, hai hàng lệ rơi
Dứt bản nhạc cả ba nhìn nhau, sung sướng trong dư âm não nề của nhạc khúc. Quán Anh phát biêủ ý kiến
- Chúng mình quả thật là ba tay kỳ phùng địch thủ, có thể thành lập một ban tam ca.
Đôi mắt long lanh, Quán Anh nhìn Vương Long nói tiếp
- Em mong rằng từ nay anh sẽ năng cùng anh Trương Tú đến đây.
Sau bài hát, tình cam? giữa ba người càng trở nên tự nhiên thân mật hơn. Quán Anh mời hai chàng ra coi vườn hoa, xem cách nuôi chim bồ câu của nàng. Bằng một giọng líu lo như chim oanh buôỉ sáng, Quán Anh giaỉ thích cho hai chàng nghe, cẩn thận như nữ hướng dẫn viên nói với du khách. Nàng thao thao kể tên các thứ hoa, mỗi thứ mang một ý nghĩa, một đặc tính riêng. Thứ hoa này có mùi thơm dịu dàng mà lâu tàn, thứ khác có mùi hương ngây ngất nhưng một năm chỉ nở bông một lần... Nàng kể ra từng mùa của mỗi loại hoa ... Nàng nói cách để giống, nàng nhớ từng thời gian của mỗi loại hoa mấy ngày thì nở, bao lâu thì tàn. Nàng nói thao thao, duyên dáng, dễ dàng hấp dẫn.
Càng nghe Quán Anh nói, Trương Tú, Vương Long càng ngạc nhiên. Cả hai chàng cùng không thể ngờ đựơc Quán Anh lại có kiến thức hiêủ biết tường tận các loại hoa như thế. Nàng quá sành soỉ, thông minh và có trí nhớ hơn người.
Vừa dạo vườn vừa nghe Quán Anh nói, Vương Long có cam? tưởng như chàng đang lạc bước vào bồng lai tiên cảnh, có hoa thơm cỏ lạ, có đàn nhạc du dương va nhất là có nàng tiên nữ Quán Anh thập phần duyên dáng dịu dàng.
Trọn cả buôỉ sáng chàng như nhấp phải men say, chàng say hương thơm của hoa, của lá, say trời xanh, nắng đẹp, say tiếng nói líu lo như chim hót của Quán Anh. Chàng say, say ngất ngây, say hết cả. Và, nếu như không có Trương Tú ở bên, chàng dám nghĩ chàng đang nằm mộng giữa ban ngàỵ..

Chương 9
Trên đường trở về, tâm tình chàng khác hẳn với lúc đi. Một nỗi hạnh phúc, thoả nguyện tràn ngập hồn chàng. Sự gặp lại bất ngờ người thiếu nữ tuyệt vời mà chàng hằng say mê tưởng nhớ từ mấy tuần qua đã đặt vào hồn chàng biết bao nhiêu hứng thú. Vương Long nghĩ thầm trong trí
- Thật là một mối duyên tao ngộ, tưởng như là ở trong giấc mộng. Nhưng nó đã xaỷ ra thật sự, chắc chắn không phải là mình đang ngủ mơ.
Tiếng Trương Tú đi bên cạnh hỏi
- Anh Vương Long, theo sự nhận xét của anh thì Quán Anh có phải là một cô gái dễ mến không?
Vương Long mỉm cười
- Anh nói chưa đúng, Quán Anh phải là một cô gái tuyệt vời!
Nụ cười cũng nở trên môi Trương Tú
- Câu nói của anh khiến tôi hài lòng sung sướng, bơỉ vì không có gì sung sướng cho bằng khi nghe những người thân thiết của mình ca ngợi lẫn nhau.
Hồi sáng khi mới đến nhà Quán Anh, đã có lúc Vương Long thắc mắc không hiêủ cương vị tình cam? giữa Quán Anh và Trương Tú là gì? Lúc đó chàng đã muốn lựa lời hỏi thăm Trương Tú nhưng thấy không tiện ... Và sau đó, maĩ vui với nỗi đắm say rạo rực trong lòng mình do sự gặp gỡ nàng gây ra, chàng đã quên mất sự thắc mắc đó. Bây giờ chợt nghe Trương Tú nhắc đến tình thân, chàng mới chợt nhớ ra. Chàng hỏi bạn
- Này anh Tú, câu nói của tôi nếu như có thể gọi là tò mò, thì anh
cũng bỏ qua cho nhé. Tôi mong được biết sự quen biết giữa anh và Quán Anh là gì?
Trương Tú ngừng lại, nhìn thẳng Vương Long, nụ cười trên môi chàng rạng rỡ
- Tôi quên chưa nói ra để anh mừng cho tôi. Quán Anh là vị hôn thê của tôi đó, chúng tôi vừa làm lễ hỏi được nưả tháng nay.
Nếu như có sự việc gì ghê gớm nhất xaỷ đến cho cuộc đời chàng thì phải noí rằng đó chính là lời tiết lộ vừa rồi của Trương Tú. Chàng có cam? tưởng như ngang đầu có một tiếng sét nổ tung trời làm cho tâm trí chàng u mê váng vất, trái tim chàng ngừng đập. Trong một thoáng thật nhanh, chàng mê đi, trời đất quay cuồng tối sầm. Nhưng chàng kịp tỉnh lại ngay để mà đứng vững, để cho khoỉ té quỵ, để nhìn thấy đôi môi của Trương Tú còn đang mấp máy, như tiếp tục giaỉ thích một điều gì.. Nhưng chàng chỉ nhìn thấy đôi môi Trương Tú mấp máy mà không thể nghe đựơc gì. Lạ một điều là chàng vẫn còn có thể đứng vững và Trương Tú không nhận ra nỗi kinh hoàng tuyệt vọng đang xâm chiếm hồn chàng.
Trương Tú quay gót, tiếp tục đi. Như một cái máy chàng bước theo bạn, nhưng đầu óc chàng vẫn còn quay cuồng, tâm trí u mê. Những lời Trương Tú nói chàng không hiêủ gì nữa. Cho tới một lúc Trương Tú chợt dừng lại, hốt hoảng
- Anh làm sao thế?
Hai tay chàng ôm lấy ngực mặt tái xanh
- Tự nhiên tôi thấy choáng váng mặt màỵ..
Trương Tú đưa tay đỡ ngang vai bạn
- Anh thấy thế nào, có cần tôi đưa anh đi bác sĩ không?
Vương Long xua tay
-Không cần. Tôi chắc là mấy đêm rồi tôi thức khuya, sáng giờđi bộ nhiều nên mệt. Để ngồi nghỉ một chút sẽ đỡ ngay.
Trương Tú dìu bạn đến mộ t gốc cây, họ cùng ngồi xuống. Chàng dựa mình vào thân cây, cố giữ cho tinh thần được sáng suốt, hầu kềm hãm niềm tuyệt vọng trong lòng.
Trương Tú lo lắng săn sóc cho bạn, trong khi Vương Long nhắm mắt lai định thần. Một lúc sau đầu óc chàng đã bớt quay cuồng, chàng đứng dậy
- Mình về thôi
- Ngồi nghỉ một chút nữa đi, anh đã đỡ mệt chưa?
- Tôi khoỉ hẳn rồi
- Vậy thì mình về, để tôi cùng đi với anh tới nhà, mình nên đi thong thả tốt hơn
- Khoỉ cần, tới ngã ba kia mình có thể chia tay. Anh cũng nên về nhà nghỉ trưa một chút, trời nắng quá.
- Không tôi sẽ chẳng an tâm nếu không đưa anh về tới nhà
Trầm ngâm một chút Trương Tú hỏi bạn bằng giọng lo âu
- Anh có thường bị như vậy không?
- Anh hỏi tôi bị như vậy là bị cái gì?
- Thì cái bịnh choáng váng của anh đó. Tôi thấy ngại cho anh quá.
- Tôi chỉ bị mệt một chút thôi, anh thấy rằng tôi ngồi nghỉ có năm phút là khoỉ rồi, có gì đâu mà ngại
Trương Tú hỏi lại
- Nhưng anh có thường bị như vậy không?
Vương Long lắc đầu
- Không, đây là lần đầu tiên tôi bị như vậy
Trương Tú thở dài
- Dù là lần đầu tiên, anh cũng phải lưu tâm tới sức khoẻ, tôi thấy ngại cho anh là vì tôi nghe các y sĩ nói, những người tự nhiên bị choáng váng xây xẩm mặt mày là những người không thiếu máu thì cũng bị đau tim. Hồi naỷ thấy mặt anh xanh nhợt, có lẽ anh phải đi bác sĩ để người ta khám bệnh cho anh.
Vương Long mỉm cười, nụ cười thiểu não. Chàng không trả lời Trương Tú, lặng lẽ bước đi. Quả thật chàng bị đau tim. Trái tim chàng vừa bị thương tổn nặng nề. Trương Tú nào hiêủ, các y sĩ nào hiêủ, nào có tài năng chữa được căn bệnh âm thầm đau đớn này cho chàng.
Trương Tú tiếp tục nói
- Dù đây là lần đầu tiên anh cũng phải lưu tâm, sức khoẻ là cần thiết nhất, sức khoẻ baỏ đảm cho tương lai. Nếu như
anh bị đau ốm, sức khoẻ bị yếu kém, anh sẽ không còn làm được gì.
Hai người đã về tới cổng nhà Vương Long, Trương Tú nhìn thẳng vào mắt bạn
- Anh đừng xem thường triệu chứng bị đau vừa rồi, bây
giờ anh nên vào nhà nghỉ ngơi, đừng làm chuyện gì cả, sáng mai tôi sẽ lại thăm anh, nếu tiện tôi sẽ cùng đi với anh tới y sĩ. Nếu như anh chưa có sẵn tiền, tôi sẽ đem theo cho anh mượn. Nhưng anh phải đi y sĩ khám bệnh để yên lòng theo đuôỉ sự học và sự nghiệp trong những ngày sắp tới. Chỉ còn một tháng nữa là hết hè, chúng mình sẽ lên Đài Bắc.
Vương Long ngập ngừng
- Anh đừn g quá lo cho tôi như thế, lòng tốt của anh làm tôi aí ngại
- Nếu như anh ái ngại thì anh đã coi thường tình bạn của chúng mình
- Không, chẳng bao giờ tôi dám coi thường tình bạn, nhưng mà anh bận tâm vì tôi quá là một điều không nên. Anh có công việc riêng của anh chứ? Vả lại chuyện lên Đài Bắc để tiếp tục theo đuôỉ việc học, chú tôi chưa trả lời dứt khóat là có thể giúp tôi được nữa hay không, tuần sau ổng mới trả lời.
Trương Tú lắc đầu
- Tôi đã nói là anh cứ yên tâm lên Đài Bắc, đừng ngại gì cả.
Vấn đề ăn ở, đằng nào tôi cũng phải mướn phòng, anh sẽ ở chung với tôi. Sách vỡ anh khoỉ cần mua, tôi có sách và anh em mình dùng chung cũng được. Về ăn uống tôi dùng gì anh dùng đó, anh em có san sẻ cùng nhau mới quý. Anh chỉ phải lo có tiền đóng học phí mà thôi.
Vương Long thở dài
- Anh tốt lắm. Tôi chưa thấy một người bạn nào tốt như anh, nhưng mànhững bận tâm mà anh dành cho tôi, anh để tôi suy nghĩ đã. Từ nay tới ngày lên Đài Bắc cũng còn cả tháng nữa mà.
Tuy nói thế, Vương Long biết trước là chẳng bao giờ chàng chịu mang ơn Trương Tú nhiều như thế...

Chương 10
Thế là hết! Niềm vui, niềm hy vọng vừa le lói lên một chút vào buôỉ sáng, đã tắt chết ngay vào buôỉ trưa. Chia tay với Trương Tú ở ngoài ngõ, luỉ thuỉ trở về phòng riêng, chàng có cảm tưởng như sự sống, linh hồn của chàng vừa đôỉ mới, một nôỉ đôỉ mới đầy tuyệt vọng đắng cay.
Quả thật, trong câu chuyện tình cảm của chàng, như có một định mệnh đã an bài. Tại sao? Cả trăm ngàn người con gái mà chàng đã nhìn thấy, đã tiếp xúc, chàng lại không để ý, không đem lòng vương vấn tương tư, mà với Quán Anh chàng chỉ thoáng gặp vào một buôỉ chiều, chỉ thoáng thấy phong dáng của nàng thôi, chàng đã đem lòng thương yêu? Tại sao có biết bao nhiêu người con gái không là hôn thê cua? Trương Tú, mà lại là Quán Anh? Ý tưởng đó lởn vởn ray rứt tâm tư chàng suốt cả buôỉ chiều. Dầu sao thì tự thâm tâm chàng cũng biết được hai điều thật rõ: chàng đã say mê Quán Anh. Và, Quán Anh là hôn thê cua? Trương Tú, một người bạn thân nhất, tốt nhất của chàng. Vậy thì chàng sẽ phải cố quên Quán Anh. Nhưng quên bằng cách nàỏ Đó là câu hỏi mà chàng không tìm được câu trả lời. Tự cổ chí kim, cũng không có ai có thể tìm được một câu trả lời cho dứt khoát. Ngay khi nghe Trương Tú tiết lộ, niềm hân hoan hy vọng trong lòng chàng vụt tắt. Chàng có ngay một cảm giác mong manh, cuộc đời chàng đang đứng tự trên cao, đang đầy hy vọng đột nhiên bị rớt xuống một vực thẳm tối đen. Tương lai của chàng rồi sẽ ra sao? Chàng không dám nghĩ tới nữa. Chàng cũng có một cảm giác mất hết cả hăng say, mơ mộng để phấn đấu xây dựng tương lai. Chàng thấy cuộc đời của chàng như là một canh bạc mà chàng đã dồn tất cả vốn liếng để đánh một ván to và ván bạc đó đã thua. Ôi chàng mất hết tất cả, chàng chẳng còn gì. Tình yêu thật là kỳ lạ , thật là quái gỡ. Từ sáng tới trưa, từ trưa tới chiều chỉ trong một ngày thôi, đã đưa dắt tâm trí chàng đi từ thái cực này đến thái cực kiạ Đã cách biệt như từ Nam cực đến bắc cực. Nó đã làm thay đôỉ tâm hồn chàng, làm biến đôỉ thể xác chàng. Suốt cả buôỉ chiều, tâm tư chàng như rơI vào một khoảng hư không, thể xác chàng mệt moỉ chán chường. Nỗi buồn như thiêu như đốt tâm can. Chàng đi ra đi vào, muốn làm một cái gì cho khuây khoả. Nhưng tâm trí chàng trở nên nóng naỷ bực bội chẳng có thể còn làm được cái gì. Chàng lấy sách ra đọc, những hàng chữ như nhaỷ múa, trí óc chàng mờ mịt. Có lúc trên trang sách chàng như nhìn thấy nụ cười, ánh mắt cua? Quán Anh. Như nhìn thấy phong dáng nụ cườI đầy tin tưởng vào tương lai cua? Trương Tú. Một mặc cảm thua xúc kém cõi khiến chàng vừa buồn phiền não ruột vừa óan hận đắng cay. Số phận, tư cách chàng quả thật không có được một phần ngàn may mắn so với Trương Tú.
Mặt trời dần khuất phương tây. Ngọn đèn nhỏ thắp sáng căn phòng chàng như một yếu điêm? sáng lên trong đêm tối, như nôỉ cô đơn nôỉ bật trong lòng chàng.
Thế rồi suốt cả tuần lễ, chàng như một kẻ mất hồn khiến cho mọi người phải ngạc nhiên. Nhất là Trương Tú. Chàng lo ngại nhìn thấy Vương Long tỏ ra sa sút cả về thể xác lẫn tinh thần. Trương Tú hoàn toàn không biết gì về nỗi thất vọng cay đắng trong lòng Vương Long. Chàng tưởng rằng Vương Long bị đau, thêm vào sự lo âu về tài chánh nên càng thúc dục và an uỉ trấn an bạn. Nhưng mà Trương Tú càng lo âu bao nhiêu, càng khiến cho Vương Long aí ngại buồn khổ bấy nhiêu. Tâm sự đó làm sao chàng có thể thổ lộ cho Trương Tú hay? Nên chàng càng ngậm đắng nuốt cay trong lòng thì Trương Tú lại càng lo âu ái ngại cho bạn.
Vào sáng chủ nhật, nghĩa là vừa đúng một tuần sau ngày hai người đến nhà Quán Anh, Trương Tú muốn giúp Vương Long tìm vui khuây khoa? Nên đến rủ Vương Long
- Tôi thấy cả tuần lễ nay hình như anh không chịu ra ngoài. Lần nào đến thăm anh, cũng thấy anh nằm trong phòng. Anh nên đi dạo cho tâm trí được thảnh thơi. Sự sút kém của anh khiến tôi lo sợ.
- Cám ơn anh, nhưng tôi đã xin anh đừng bận tâm về tôi quá như vậy. Lòng tốt của anh càng khiến tôi ái ngại không biết lấy gì đền đáp lại tình cảm của anh.
- Anh hiêủ sai rồi, những câu nói của anh đã đụng chạm tới tình bạn của chúng ta. Những lời tôi nói với anh, những công việc nếu như tôi có làm được cho anh, đó không phải là lòng tốt mà là bôn? phận của tình bạn bè. Sáng nay tôi muốn mời anh đi dạo với tôi anh có bằng lòng không?
Vương Long gật đầu
- Tôi vui thích được đi với anh, nhưng mình đi đâu bây giờ?
Không cần suy nghĩ Trương Tú nói ngay
- Đến nhà Quán Anh, tôi đã hẹn nàng là sáng nay tôi sẽ đến. Nếu như có anh nữa sẽ vui như chủ nhật tuần trước
Vương Long bối rối
- Ơ, đến nhà Quán Anh, đến nhà Quán Anh...
- Sao? Anh không thích?
Không muốn làm bạn phật lòng chàng tìm lời thoái thác
- Không phải vậy đâụ Được đến nhà Quán Anh với anh thì thích nhất rồi. Nhưng tôi ngại mình vừa đến tuần trước, tuần này lại đến ngay thì làm phiền Quán Anh quá
- Tôi chắc là nàng sẽ vui thích chứ không phiền hà gì đâu. Hôm qua nàng có nhắc tới anh và nói với tôi là khi nào tiện mời anh lại chơi
Thật ra tự trong tâm thâm, không còn ước muốn gì, không còn điều gì vui thích hơn đối với chàng khi nghĩ tới được nhìn
nàng cười, được nghe nàng nói. Dù là những câu nói giọng cười vô tư không maỷ may hiêủ một chút trắc ẩn tâm tư chàng. Chàng vẫn coi đó là một hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng chàng vẫn cương quyết từ chối.
- Dù được nàng nhắc nhở, tôi cũng không nên đến thăm nàng vào buôỉ sáng nay. Tôi không muốn nàng nghĩ tôi lợi dụng lòng tốt của nàng
- Ồ! anh đừng nói vậy chứ. Nàng mà nghe được câu nói vừa rồi của anh, nàng sẽ buồn lắm, nghĩ rằng tình cảm của nàng dành cho anh đã bị tổn thương.
Vương Long khổ sơ?
- Quả thật câu nói của tôi quá vụng về, có trời chứng giám tấm lòng của tôi, tôi không hề có một chút nghi ngờ lòng tốt của nàng và của anh dành cho tôi. Dù sao, sáng nay tôi không thể đến nhà nàng được. Anh đã hẹn với nàng thì anh nên đến để nàng mong. Gặp nàng anh haỹ cho tôi gơỉ lời hỏi thăm là đủ
Trương Tú thở dài
- Quả thật tôi buồn vì anh không cùng tôi đến thăm Quán Anh sáng nay. Nhưng thôi, mình đừng tiếp tục chuyện này nữạ..
Ngừng lại một ch'ut, Trương Tú tiếp
- Chỉ còn ba tuần lễ nữa là các trường đại học trên Đài Bắc bắt đầu khai giảng. Chú anh đã cho anh biết ý định của chú chưa?
- Rồi, điều tôi nói ra chắc anh sẽ mừng cho tôị..
- Chú đã bằng lòng cho anh lên Đài Bắc tiếp tục sự học?
Vương Long gật đầu
- Vâng , nhưng ông cho biết là không thể hoàn toàn lo hết cho tôi được. Tôi sẽ phải tự túc một phần...Dù sao thì tôi cũng sẽ đi Đài Bắc và tìm cách xoay sở saụ.. Tôi sẽ cố gắng kiếm một việc gì đó để làm kiếm tiền thêm. Một việc thích hợp với kha? Năng của tôi và tôi còn có thì giờ để đeo đuôỉ sự học
Niềm vui tràn ngập trong lòng Trương Tú, những lời tiết lộ cua? Vương Long đã cho chàng cảm tưởng như vừa biết được kết quả của một kỳ thi. Từ hai tháng qua, chàng vẫn lo cho Vương Long vì hoàn cảnh mà bỏ ngang sự học. Trương Tú quả thật là một người bạn tốt, một ngườI có lòng biết lo cho bạn bè. Trương Tú nắm chặt tay Vương Long, giọng khích động
- Tôi mừng thật! Như vậy là tôi đã yên lòng một phần. Anh em
mình sẽ cùng đi Đài Bắc.
Vương Long chớp mắt cảm động vì cử chỉ nhiệt thành cua? Trương Tú. Chàng muốn nói một câu để biểu lộ lòng cảm kích biết ơn đối vớI bạn, nhưng chàng nghẹn lờị.. Chàng nhìn thẳng vào mắt bạn và nhận ra đôi mắt đó thật sáng, thật nhân ái bao la. Trong đôi mắt đó chàng bỗng thấy như có ẩn chứa không phải là hình ảnh phản chiếu của chàng, mà là hình ảnh cua? Quán Anh. Và hơn lúc nào hết, chàng cảm thấy sự kết hợp giữa hai người mà chàng thương mến nhất đời, quả thật là một sự kết hợp nhiệm màu, một sự kết hợp hoàn toàn tuyệt haỏ. Họ thật xứng đôi vừa lứa, mà nếu như đem ra so sánh chàng sẽ chỉ là con số không. Chàng sẽ không thể nào đem lại hạnh phúc cho nàng bằng Trương Tú.
Tự nhiên hai dòng lệ từ từ chaỷ ra trong khóe mắt Vương Long, chàng vội chớp mắt quay đi
- Tôi tệ quá, đã không cầm được lệ, ngoài những giọt lệ vừa chaỷ ra, tôi chẳng còn biết lấy gì để biêủ lộ tâm tình của tôi, quí mến anh không biết là dường nào...

Chương 11
Kể từ hôm đọc được bài thơ, được gặp lại Đỗ Vương Long, Quán Anh cảm thấy tâm hồn nàng lại xao động lạ lùng. Trước kia, lần đầu tiên được nghe chàng hát, cảm xúc vì khuôn mặt lời ca của chàng, nhưng cảm xúc rạo rực đã chỉ thoáng qua, như một cơn gío lạ thoáng qua mặt hồ, gợn sóng rồi lắng chìm khi nàng vâng lời cha mẹ nhận Trương Tú là người chồng tương lai. Thành thật mà nói, dưới mắt Quán Anh, Trương Tú không phải là một thanh niên tầm thường. Chàng tế nhị, nhân từ, hoạt bát và có tương lai. Nàng cũng có cảm tình không ít đối với Trương Tú, nàng đã tìm được niềm vui, mộng tưởng những lúc bên chàng. Nhưng mà sau buôỉ sáng chủ nhật gặp lại Vương Long, những lần kế tiếp ở bên Trương Tú, nàng vẫn cảm thấy vui, nhưng niềm vui đó hình như không trọn vẹn. Nàng cảm thấy như thiếu thốn một cái gì, như ân hận hốI tiếc một điều gì.
- Ta có đang xúc phạm một điều gì lầm lẫn chăng? Ta có đang xử sự không phải với Trương Tú chăng?
Đôi lần Quán Anh đã tự hỏi lòng sau những lúc bất chợt nàng tự nhận ra là nàng đã nghĩ quá nhiều tới Vương Long.
- Ồ mình tệ quá. Nhất định là mình có lỗi rồi. Mình sẽ không còn xứng đáng với Trương Tú, nếu như mình còn để cho ý tưởng cứ maĩ suy nghĩ về Vương Long. Mình phải xua đuôỉ hình ảnh Vương Long ra khoỉ tâm trí. Mình không có quyền nghĩ tới nữa.
Tuy biết như thế, mà hình ảnh Vương Long vẫn cứ chập chờn trong tâm trí nàng. Những hình ảnh đó đến thật bất ngờ, và bị xua đuôỉ thật tàn nhẫn. Nhưng rồi nó vẫn đến vẫn hiện ra làm nàng ray rứt khổ sở..
- Mình phải làm gì, phải làm gì đây? Không thể để tình trạng này kéo dài thêm được. Dù một phút một giâỵ.. Mình phải cương quyết phải dứt khoát. Mình phải tìm ra một lối thoát. Nếu không mình sẽ bị rơi xuống vực sâụ.. Mình sẽ không còn mặt mũi nào để nhìn Trương Túnữa.
Thế rồi, Quán Anh tưởng rằng tìm ra lối thoát bằng chính tấm lòng nhiệt thành của nàng được hun đúc vun bồi nhiều hơn đối với Trương Tú.
Nàng hy vọng là nàng chỉ có một trái tim nhỏ bé và khi nàng đã quyết dâng hiến cho ai, người đó sẽ được. Trương Tú đã là hôn phu, là chồng tương lai của nàng. Và đã được hai bên tác thành bằng một lễ hỏi. Nàng chỉ sẽ yêu Trương Tú, trái tim nhỏ bé của nàng sẽ chỉ dâng trọn cho chàng. Trong hai tuần lễ kế tiếp, Quán Anh tìm ra được sự quyết tâm. Nàng vui vẻ thật sự mỗi khi Trương Tú đến. Nàng chân thành vui vẻ ngồi trò chuyện bên chàng. Tự nhiên nàng trở thành liếng thoắng hồn nhiên. Điều đó khiến Trương Tú vui vẻ thêm và chàng đã nói ra điều chàng nhận biết
- Mỗi khi gặp em, được nghe em nói anh có cảm tưởng như được gần guĩ, được nghe chim hót buôỉ sáng đầu xuân. Sự tươi trẻ hồn nhiên của em chắc chắn sẽ là một nguồn hạnh phúc tuyệt vời cho tương lai chúng mình sau này.
Quán Anh đã trả lời Trương Tú
- Nếu như em có thể đem lại nguồn vui cho anh, thì đó là điều mong ước nhất của em trong hiện tại. Cầu trời cho lòng ước nguyện của em đạt thành...
Nàng chân thành như thế, nàng thành thật và quyết tâm xây dựng hạnh phúc tương lai với Trương Tú như thế. Vậy mà nàng vẫn không thoát khoỉ hình ảnh cua? Vương Long ám ảnh nàng. Và thật là tai hại, mỗI khi gần guĩ Trương Tú, vô tình nghe chàng nhắc đến Vương Long, trí tò mò hiêủ biết về Vương Long của nàng bỗng nhiên nỗi dậy, nàng không thể kềm hãm hỏi về cuộc sống, tâm tình cua? Vương Long.
Trương Tú đã thành thật tự nhiên kể, bằng một giọng nhiệt thành quí mến, chàng không dấu diếm nàng một điều gì về Vương Long, kể cả sự túng thiếu. Chàng tin tưởng nàng sẽ như chàng, sẽ quí mến Vương Long hơn trong hoàn cảnh thiếu hụt. Và quả thật như thế, nàng nghe chàng kể về Vương Long bằng một sự chú tâm đặc biệt. Và chàng cũng đã nhận ra nét ái ngại biêủ lộ ra trong đôi mắt nàng. Thật có trời mới biết Trương Tú đã sung sướng biết bao nhiêu khi nhận ra Quán Anh cũng đã như chàng tỏ ra có cảm tình với Vương Long. Thật có trời mới biết, mỗi khi Quán Anh nghe Trương Tú kể về Vương Long, nàng sung sướng biết ngần nào và lo âu sợ hãi cho chính long nàng biết là bao nhiêu.
Thời gian thấm thoát trôi qua, với niềm hân hoan và sợ hãi trong lòng Quán Anh. Ba tháng hè đã sắp hết. Vương Long và Trương Tú sẽ lên Đài Bắc học. Còn nàng cũng sẽ trở lại trường, trở lại với sách vở, với sự bận rộn thường ngày của một nữ sinh, nàng hy vọng trong những ngày sắp tới nhờ sự bận rộn đó, tâm trí nàng sẽ bớt dằn vặt suy tư hơn... Nhưng thật ra, ngày mai cuộc đời nàng sẽ ra sao? Con đường đã được vạch sẵn, mà nàng vẫn cảm thấy còn mù mịt lo âu.

Chương 12
- Anh Vương Long, Quán Anh mời anh chủ nhật này ghé lại nhà nàng chơi, trước khi chúng mình cùng đi Đài Bắc
Vương Long nhíu mày suy nghĩ, từ hôm đến nhà nàng, và sau đó biết nàng là hôn thê cua? Trương Tú, chàng đã quyết định là sẽ cố tránh không gặp lại nàng. Nhưng lần này trước khi đi Đài Bắc để đeo đuôỉ sự học cả năm, nàng lại có lời mời mà trước khi đi không đến từ giả nàng, không có một lý do chính đáng nào để từ chối thì thật là bất tiện bất nhã. Do vậy , dù cho sợ haĩ khi gặp lại nàng, dù cho vết thương lòng có đau đớn hơn, chàng cũng phải nhận lời.
Chàng gật đầu trả lời Trương Tú
- Vâng tôi sẽ cùng anh đến tạm biệt nàng
- Gặp lại anh chắc nàng sẽ mừng lắm. Nàng vẫn thường nhắc và hỏi thăm về anh luôn. Trong sự nhắc nhở như có ngầm trách là anh đã không chịu đến thăm nàng.
Ngừng một chút Trương Tú tiếp
- Tôi phải thoái thác rằng dạo này gặp nhiều chuyện bận rộn, nên anh không thể đến thăm nàng được. Nhưng tự trong thâm tâm tôi cũng không khoỉ ngạc nhiên về sự dè dặt và thay đôỉ của anh.
- Anh thấy tôi thay đôỉ gì?
- Tôi thấy anh dạo này ít nói, ít hăng say bàn tính chuyện tương lai. Anh lại ốm hơn trước. Tôi vẫn không mất sự lo ngại về sức khoẻ của anh. Tuy nhiên, chỉ còn có ít hôm nữa là đến ngày lên đường, hy vọng là khung cảnh mới, sinh hoạt mới sẽ làm anh thay đôỉ.
- Anh nói đúng đó. Tôi đang mong tới ngày ra đi, để cho tình
trạng dễ chịu hơn
- Anh đang gặp chuyện gì không vừa ý ở đây?
Vương Long nhìn bạn ngập ngừng
- Vâng... Nhưng đây là một câu chuyện tôi không thể thố lộ được với bất cứ ai. Tôi mong rằng sự dấu diếm này sẽ không làm anh phiền lòng, nghĩ là tôi thiếu thành thật với anh.
Trương Tú mỉm cười
- Nếu như anh cảm thấy sự buồn phiền đó cần giữ riêng tư thì anh cứ giữ lại
Sau khi Trương Tú ra về, còn lại một mình chàng lại cảm thấy lo âu. Chàng nghĩ tới chủ nhật này sẽ lại thăm nàng. Chẳng biết gặp nàng tâm trí chàng sẽ ra sao. Có giữ nỗi sự bình tĩnh để che dấu sóng gío trong lòng chàng. Chàng sẽ nói gì với nàng, sẽ xử sự ra sao?
Thế rồi ngày chủ nhật đã đến, Trương Tú đến tìm chàng
- Quán Anh đang chờ chúng ta. Tôi đã đề nghị với nàng một chương trình của ngày hôm nay và nàng đã chấp thuận.
- Anh đã đề nghị với nàng những gì?
- Mình đến Bắc Lâm cắm trại
- Ồ! như vậy thì tuyệt thú rồi, nhưng làm sao mà đi?
- Mình thuê xe ngựa không chừng giờ này bác phu đã đánh xe đến nhà Quán Anh.
Vưà đi hai người cùng truyện trò vui vẻ. Thật ra Trương Tú vui vẻ nhiều hơn. Còn chàng có vui cũng chỉ là vui gượng. Chàng còn cả trăm ý nghĩ vẩn vơ lo lắng trong lòng.
Đúng như Trương Tú dự đoán. Người phu xe đã đến, yên cương sẵn sàng chờ đợi. Quán Anh cũng đã sưả soạn xong chờ hai chàng nơi phòng khách. Cái phút lo sợ nhất cua? Vương Long là ánh mắt đầu tiên của chàng sẽ gặp lại ánh mắt Quán Anh. Trước đó chàng cứ lo âu sợ haĩ, là trong giây phút đó, chàng có đủ sức để giữ được sự lễ độ tự nhiên không? Nhưng rồi cái giây phút đó đã tớI và thật là đáng mừng, chàng thấy lòng chàng chùng xuống, chàng nhìn nàng và không lộ một chút bối rối nào.
- Quán Anh
- Anh Vương Long!
- Quán Anh vẫn mạnh khoẻ chứ?
- Cám ơn anh, Quán Anh vẫn bình thường, còn anh?
Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào mắt chàng. Chàng chưa kịp trả lờI nàng tiếp ngay
- Quán Anh thấy anh xanh xao và ốm hơn lần gặp trước nhiều. Anh có đau không?
Vương Long bối rối
- Sự thật thì tôi cũng có bị đau mất mấy hôm
Đôi mày của nàng hơi cau lại như ẩn chứa những ý nghĩ xót thương
- Vậy mà anh Trương Tú không nói cho Quán Anh hay, đê? Quán Anh đến thăm anh!
Trương Tú và Vương Long nhìn nhau, cả hai cùng bối rối
- Chỉ tại tôi đau mà không ra đau nên Trương Tú không biết đó thôi.
Quán Anh thở dài
- Vậy mà nhìn sắc diện, Quán Anh có cảm tưởng là anh đau nặng lắm chứ. Có phải vậy không anh Trương Tú?
Trương Tú gật đầu
- Tháng trước trên đường ở đây về, Vương Long bị xây xẩm mặt mày ở dọc đường. Đó là một triệu chứng không tốt. Tôi đã khuyên anh đi y sĩ nhưng anh không chịu đi.
- Anh phải biết lo tới sức khoẻ chứ. Quán Anh mong rằng nếu như anh thấy trong người không được bình thường anh nên nghe lời anh Trương Tú.
- Cám ơn Quán Anh và Trương Tú. Chỉ tại tôi biết bịnh trạng của tôi không có gì nên tôi mới không đi y sĩ.
Nói xong chàng quay mặt đi nơi khác, cố dấu sự xúc động vì những câu nói ân cần của nàng. Chàng nhủ thầm
- Nàng lưu tâm tới mình như vậy ửNàng còn nhớ lần trước gặp nhau, sắc diện của mình khá hơn hôm nay ư? Tại sao nàng lại lưu tâm tới mình như thế? Nàng để ý đặc biệt tới mình hay đó chỉ là thoí quen, lòng tốt của nàng đối với hết cả mọi người mà nàng quen biết?
- Thôi mình đi chứ?
Vương Long giật mình thoát ra khoỉ cảm xúc suy tư. Chàng trả lời Trương Tú
- Vâng mình đi là vừa
Quán Anh đã sưả soạn sẵn một gói xôi gà, mấy chiếc bánh bao, bình nước để dùng vào bưã trưa. Cả ba cùng ra xe trực chỉ phía rừng Bắc Lâm...
Chia sẻ bạn bè

A PHP Error was encountered

Severity: Warning

Message: Unknown: write failed: Disk quota exceeded (122)

Filename: Unknown

Line Number: 0

A PHP Error was encountered

Severity: Warning

Message: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/var/lib/php/session)

Filename: Unknown

Line Number: 0