Anh chọn Hotgirl, Singer, Cave hay Em?

—————

*Tên tác phẩm: Anh chọn Hotgirl, Singer, Cave hay Em? Giải Nhì thi viết nối truyện ngắn Tamtay ~

*Tác giả: Yone_love

*Nguồn: TầmTay

——————

Em không xinh xắn, chân dài như các nàng Hotgirl, em càng không tài năng, giọng hát trong trẻo vàng anh như những cô Singer, em cũng không biết la liếm, lẳng lơ như gái Cave đường phố… Vậy anh chọn đi, Hotgirl, Singer, Cave hay Em????

——————
IX.

“Biển muôn đời biển đong đầy sóng

Làm sao biển hiểu nổi lòng dã tràng?”

Tuấn Anh replay lại comment của người lạ, anh chán chường nhìn màn hình laptop rơi tỏm vào trong bóng đêm, bên kia Thần biển đã biến mất, cuộc đời vẫn luôn có những kẻ vô tư đến lạ, cuộc sống của họ diễn ra một cách bình thường nhất có thể, cứ được sinh ra, sống và lớn lên đễ rồi chết cũng xuôi chiều một cách nhẹ nhàng, thế nên làm sao họ hiểu được nỗi lòng của những người có cuộc sống mệt mỏi như anh???

Tuấn Anh quờ quạng trong bóng tối tìm những viên thuốc trên bàn, những viên thuốc tròn xoe va vào mặt bàn, cọ xát vào lòng bàn tay, lăn lốc rơi vãi xuống nền nhà làm đầu óc anh thêm nặng nề. Quả thật, khi người ta phải đối mặt với cái chết thì không dễ tí nào bởi bản năng con người là cần sống và luôn muốn được tồn tại. Tuấn Anh lần mò trong bóng tối với đôi bàn tay run run cùng những viên thuốc, thôi thì 26 năm qua anh sống thế là đủ rồi.

“Reng… reng… reng…” – Chiếc điện thoại bàn reo inh ỏi như đập vào đầu óc đang mụ mị của Tuấn Anh, anh như bừng tỉnh ra trong cảm giác quỵ lụy, anh buông thỏng những viên thuốc ra khỏi tay đễ bắt máy.

“Alo” – Đầu dây bên kia, giọng nói trong trẻo của một cô gái trong tâm trạng khá khẩn trương. “Tuấn Anh à? Em đây”

“Vâng, ai thế?” – Tuấn Anh trả lời, giọng anh nhỏ trầm.

“Anh quên em rồi à?” – Cô gái bên kia dầu dây nũng nịu trách móc. Tuấn Anh nhíu mày, Cô gái nào mà lại đến tìm anh trong lúc này? Khi anh dường như đã gần mất hết tất cả? Khi giữa đêm khuya khoắc thế này?

“Xin lỗi, tôi không nhớ, cô có thể nói rỏ hơn được không?”

“Hiểu rồi, nhiều em quá nên không còn biết em là em nào chứ gì? Đàn ông các anh ai chã thế !” – Cô nàng nguýt dài bên kia dầu dây, giọng bắt đầu có tý hờn dỗi.

“Cô là ai?”

“Em là Thảo My đây!” – Cuối cùng cô gái cũng nói tên.

“Thảo My?” – mất một vài giây đễ định thần và rà soát lại tất cả những cái tên, gương mặt mà anh quen biết, anh mới kịp nhớ ra. “Ừ, anh nhớ rồi, Thảo My, em tìm anh có gì không nào?”

“Có gì không là sao? Em vừa bay ra Hà Nội đây, đang ở sân bay này, anh đến đón em đi”

“bây giờ à?”

“Ừ, bây giờ chứ bao giờ?”

“Bây giờ không được…” – Tuấn Anh hạ giọng, anh thấy nghẹn nơi cổ.

“Tại sao? Gần cả năm em mới ra được đây diễn show thế mà anh cũng bận à? Anh quên em nhanh thế sao? Hay anh đang nằm với cô nào hở?” – Giọng Thảo My đầy nghi hoặc. Tuấn Anh thở dài. Anh chẳng biết phải nói gì với cô, không nhẽ bây giờ anh bảo với cô rằng anh đã bán xe – mà không xe thì làm sao đến đón cô?

“Không, nằm với ai đâu, bây giờ anh đang bận, em tìm Hotel nào gần đấy nghỉ ngơi đi, sáng mai hẳn tính”

“Không, anh không đến đón em, em sẽ tự đến, đưa địa chỉ nhà anh đây, em không tin là anh đang nằm một mình !” – Thảo My quả quyết.

“Ok ok… được rồi, vậy em bắt taxi về đây”

X.

Thảo My là cô bạn gái học chung cấp 3 với Tuấn Anh. Cô nàng từ nhỏ đã sở hữu một giọng hát trong veo, cao vút như sơn ca. Anh vẫn còn nhớ rỏ những kỷ niệm anh và cô đã cùng gắng bó thế nào khi cô đăng kí dự thi chương trình “tiếng hát hay” của thành phố. Năm ấy, cô đoạt giải nhất. Tất nhiên, ca hát là niềm đam mê, là tài năng và cũng là ước mơ duy nhất của Thảo My. Trời sinh cô ra là để hát, để lượn lờ trên sân khấu với những bộ cánh quái gỡ mà đối với một cô ca sĩ trẻ cứ nhất thiết là phải thế.

Tuấn Anh không thích điều đó, một phần nữa là bởi tính cô quá trẻ con, ngày trước đã có một thời gian anh và cô yêu nhau, cô trẻ con đến mức luôn muốn giữ anh cho riêng mình, cô đề nghị anh đừng làm gì cả, chỉ yêu cô thôi, vì tính cô dễ ghen, dễ hờn giận, đa nghi. Cô không dễ tính và hời hợt như Diễm Ly, Thảo My bảo thủ đến cố chấp, đó chính là lý do duy nhất khiến anh không chịu được cô và phải chia tay.

Tuấn Anh mệt mỏi đứng bật dậy, anh sụp màn hình laptop lại rồi đến công tắc bật đèn.

Cái ý nghĩ tự tử được anh dọn qua một bên. Thảo My mà biết anh đang chuẩn bị rời khỏi thế giới này, không biết cô nàng sẽ hét toáng lên và làm gì nữa. Muốn chết, anh cũng phải đợi cô rời khỏi Hà Nội này đã.

“Kính Koong.. Kính koong…”

Có tiếng chuông cửa. Chắc là Thảo My chứ không ai, cô nàng cuốn đến nhanh hơn cả một cơn lốc xoáy…

Tuấn Anh vừa mở cửa anh vừa nói.

“Em cứ như là cơn bão di chuyển với tốc độ cực đại ấy!”

Sững lại vài giây, anh tròn mắt nhìn. Trước mặt anh là mẹ của anh, kế bên, Thảo My cười một cách đầy bí hiểm…

XI.

Sáng hôm nay, tách café trên bàn đối với Tuấn Anh vô cùng khó uống.

Trước mặt anh là khuôn mặt nghiêm nghị của mẹ, kế bên anh là Thảo My, cô đang nói liên hồi.

“Em nghe vài người bạn bảo anh khó khăn, em đã nói với mẹ anh, sẵn em có lịch show ở ngoài này nên bác ra đây với em, đễ xem anh cần gì thì giúp, mà sao mọi chuyện lại xảy ra dữ dội thế anh???”

“Mẹ anh lo cho anh lắm đấy…”

Tuấn Anh im lặng, chốc chốc anh khẽ nhìn mẹ. Một chút thoáng qua trên mái đầu đã trỗ hai màu trắng đen của mẹ khiến anh thấy nghẹn lại. Anh không biết phải bắt đầu thế nào câu chuyện đễ mẹ hiểu và thông cảm cho mình.

“Con đang khó khăn à? Chuyện thế nào hở Tuấn Anh? Sao lại không gọi điện cho mẹ?” – Mẹ luôn là người hiểu anh, bà mở lời, nửa như an ủi và xoa dịu.

“Con xin lỗi… Nhưng con không muốn mẹ lo…”

“Rồi con giấu mẹ và tự giải quyết một mình sao? Mà cuối cùng con đã giải quyết được đâu, nhìn con xem, xanh xao mệt mỏi thế kia mà bảo mẹ không lo…”

Tuấn Anh cúi đầu. Là con trai, anh ít khi nào khóc, nhất là trước mặt mẹ anh. Anh thương bà nhất trong những người phụ nữ trong đời anh, anh không hề muốn bà lo buồn.

“Vậy đã có chuyện gì xảy ra?” – Mẹ anh lại ôn tồn.

“Vâng, công ty của con rớt chứng khoáng nên bây giờ con phải vay nóng đễ chi trả các khoản nợ…” – Tuấn Anh thú nhận.

“Anh đã vay bao nhiêu?” – Thảo My hốt hoảng hỏi.

“Hơn 8 tỷ…” – Tuấn Anh trả lời, anh thấy điều đó thật khó khăn. Giống như đang là tội phạm, mẹ và Thảo My đang phán xét.

Mẹ anh dường như sắp ngất khi nghe anh nói. Đó là một nợ khổng lồ, bà sốc như thế là điều tất nhiên.

“Trời ơi, sao mà đến nông nổi này hở con…” – Mẹ anh rên lên.

Thảo My gian tay sang xoa lưng cho bà, trấn an.

“Không sao đâu bác, con sẽ cố gắng giúp anh ấy…” – Rồi cô quay sang, quả quyết với Tuấn Anh.

“Em sẽ giúp anh!”

XII.

Và Thảo My giúp thật.

Một nàng ca sĩ với giọng hát sáng giá như cô thì 8 tỷ không phải là con số làm khó cô.

Tuấn Anh ngập ngừng, anh phân vân và đấu tranh tư tưỡng một cách ghê gớm để cầm lấy số tiền cô đưa. Anh không biết có nên nhận nó không vì anh và cô chia tay đã lâu, anh cũng không biết nên đối xử với cô thế nào sau khi anh đã hoàn toàn trang trải được nợ nần. Nhưng nếu anh không nhận nó, cuộc đời anh sẽ chôn vùi ở ngõ cụt, với tù tội, với 4 bức tường và bóng tối đen ngòm.

Rốt cuộc, Tuấn Anh đành phải nhận lấy số tiền từ tay Thảo My.

Anh thầm tự nhủ rằng anh sẽ gây dựng lại tất cả để trả lại cho cô, đơn giản vì anh không muốn nợ cô thứ này để rồi phải trả cô thứ kia. Với Thảo My, anh không thể yêu cô thêm lần nữa. Thảo My chỉ có thể là một cô bạn tri kỉ trong suốt cuộc đời còn lại của anh thôi.

Nhưng… Thảo My thì không hề nghĩ vậy.

Với cô, Tuấn Anh là người đàn ông hoàn mĩ nhất trong những người đàn ông cô gặp, và trong tư tưỡng của cô, người đàn ông cuối cùng của cô, cứ nhất thiết phải là anh… Dù cô biết, anh chẳng còn cảm xúc nào dành cho cô, nhưng Thảo My không ngại, với cô, yêu là phải có được, thứ cô yêu phải thuộc quyền sỡ hữu của cô. Như một món đồ vật cô ưa chuộng và cô sẽ có… Chỉ là, phải mất bao lâu để có thôi. Thảo My nghĩ vậy, nên cô không ngại… Không ngại đợi !

* * *

Có tiền, Tuấn Anh gần như được sống lại.

Anh trang trải nợ nần cho khoảng tiền vay nóng, anh bắt đầu tìm một công việc mới đễ làm lại cuộc đời của mình. Lần này, anh muốn bước những bước thật an toàn đễ đi, anh sẽ không vội vã, nhanh nhẩu để rồi đoảng thêm một lần nào nữa.

Ngày đưa mẹ ra sân bay để bà trở về Sài Gòn, anh đã hứa với bà rằng anh sẽ cố gắng làm lại cuộc sống thật tốt để bà sẽ không bao giờ một lần nào lo lắng cho anh như thế này nữa. Bà rưng rưng nước mắt, xoa đầu anh và chúc anh thành công. Rồi bà đi, anh ở lại, với một gánh nặng trách nhiệm thật to lớn.

Tuấn Anh nộp hồ sơ xin việc vào một công ty khá qui mô, anh sẽ đi những bước chắc chắn đễ có những thứ chắc chắn, anh nghĩ vậy và anh cũng khá tự tin vào khả năng của mình.

Tuấn Anh bắt đầu lao vào công việc không ngừng nghỉ, có những đêm anh phải ở lại văn phòng đến khuya khoắc và ngủ quên trên bàn làm việc. Các sếp của anh rất hài lòng, họ bắt đầu chú ý đến khả năng làm việc của anh.

Thảo My thỉnh thoảng lại gọi điện cho anh, dù bận hay không bận, anh đều tránh nói chuyện kéo dài với cô, anh thừa biết cô muốn gì ở anh. Nhưng anh chắc chắn không thể mang lại cho cô điều gì. Chính vì thế, Tuấn Anh lại càng nổ lực hết mình vào công việc.

Một đêm, sau khi đã mệt nhoài hoàn thành công việc, anh lang thang trên mạng, tìm chút thư giản cho mình.

Chợt nhớ đến trang mạng xã hội tamtay.vn khi trước anh đã vào, Tuấn Anh đăng nhập tài khoản của mình.

Anh lướt qua trang lưu bút, có một vài người để lại lời nhắn cho anh, với những lời chúc “một ngày tốt lành, ngày hạnh phúc..” nhăng nhít. Cuối trang, một comment làm anh chú ý.

“Cũng tại loài dã tràng ngu ngốc

Xe cát vàng cho sóng tạt ngang…”

Lại là của Thần Biển. Thật ra, người lạ này có ngụ ý gì mà cứ trêu anh với những lời lẽ thế này?

Tuấn Anh lick sang nhà của Thần Biển, vẫn cái avatar ngược sáng, không thấy mặt. Đây là một cô gái, anh nghĩ thế. Tuấn Anh rà xuống phần thông tin liên lạc. Thật may mắn, cô nàng có điền vào cột yahoo liên lạc. Tuấn Anh copy đoạn nick name trên đấy và add vào yahoo mình.

Lâu rồi anh cũng chẳng chat chít, chẳng dùng yahoo. Từ lúc tinh thần anh sa sút vì những khoản nợ, anh ít liên lạc với bạn bè cũng như những mối quan hệ ăn chơi của mình.

Tuấn Anh để chế độ Invisible to Everyone.

comeback_to_sea : Ai đây?

t_a_nguyen : Nghĩ xem

comeback_to_sea : Ai thế nhỉ?

t_a_nguyen : Cô nghĩ sao về loài dã tràng?

comeback_to_sea : à, biết anh là ai rồi.

comeback_to_sea : loài đó à? Một loài ngu ngốc, suốt ngày chỉ làm những việc vô ích chứ sao?

t_a_nguyen : Ừ

comeback_to_sea : nhưng nếu không có loài đó, chắc sóng vỗ vào bờ, cũng vô ích…

t_a_nguyen : tại sao?

comeback_to_sea : Bởi nhờ dã tràng xe cát, sóng vỗ vào bờ phá nát công dã tràng, đó là công việc của sóng mà…

ta_nguyen : Ờ, công việc nhảm nhí.

comeback_to_sea : này, anh đừng có vô duyên nhé.

ta_nguyen : Tôi, hay cô?

comeback_to_sea : anh !

t_a_nguyen : Sao lại là tôi, cô trêu tôi trước còn gì?

comeback_to_sea : thì sao? Ah, hóa ra anh có bệnh nhớ dai, đàn ông gì mà viết blog lê thê lết thết, lại còn thù dài… xời !

t_a_nguyen : Cô…

comeback_to_sea : Tôi làm sao nào?

t_a_nguyen : Quá đáng !

comeback_to_sea : kệ tôi !

* * *

Nhiều ngày sau đó, cứ mỗi tối, sau khi hoàn thành công việc, Tuấn Anh lại lên mạng đễ trò chuyện cùng cô gái lạ

t_a_nguyen : này, cô tên gì?

comeback_to_sea : Thế anh tên gì?

t_a_nguyen : Tôi hỏi trước mà…

comeback_to_sea : Ờ, và tôi đã trả lời, câu trả lời của tôi là tôi hỏi anh tên gì !

t_a_nguyen : Được rồi, Tuấn Anh, còn cô?

comeback_to_sea : Gớm, bố mẹ anh biết đặt tên nhỉ? Suốt đời chỉ muốn làm “anh” người ta thôi!

t_a_nguyen : Ờ, thế cô tên gì nào?

comeback_to_sea : Tôi cũng tên giống anh í !

t_a_nguyen : thế tên gì? Này, đừng bảo cũng là Tuấn Anh nhé?

comeback_to_sea : Ứ !… Tên tôi đẹp hơn anh…

t_a_nguyen : tên gì nhỉ???

comeback_to_sea : Hồng Anh [:-P]

t_a_nguyen : Thế này thì bố mẹ cô cũng biết đặt tên rồi còn gì !

comeback_to_sea : Ừ, đáng ra là thế, nếu tôi là con trai ! Chớ con gái, có ai kêu = “anh” bao giờ!

t_a_nguyen : ừ nhỉ???

comeback_to_sea : hihi

t_a_nguyen : Cô cười gì đấy?

comeback_to_sea : Tôi thấy anh hệt thằng ngốc !

t_a_nguyen : gru` !!! [X-(]

* * *

Buzz !

t_a_nguyen : Cô có online chứ?

t_a_nguyen : Cô không online à?

t_a_nguyen : Thế mà hôm nay tôi định sẽ nói với cô nhiều đấy…

t_a_nguyen : Tôi không hiểu sao con gái các cô lại có nhiều điều khó hiểu như vậy…

t_a_nguyen : Cô biết không? Tôi có một thằng bạn, nó giàu sụ… Lúc đó, nó đi xe xịn, ăn nhà hàng, có các cô người mẫu bám đuôi vây quanh… Một ngày, nó mất trắng, mọi thứ trở ngược…

t_a_nguyen : Ghét nhở? Sao cô không online nhỉ? Vì hôm nay cô không onl, nên tôi sẽ phạt cô… Phạt gì nhỉ? Ah`, từ nay sẽ gọi cô là Biển bọt bèo ! hehe

Tuấn Anh ngồi chong mắt vào màn hình, cô gái lạ hôm nay không onl, anh cố gắng ngồi chờ cô replay nhưng vô vọng. Tuấn Anh thở dài, anh tắt laptop và chui vào chăn ngủ vùi.

* * *

* * *
XIII

Buổi sáng trong lành, Tuấn Anh thức dậy nhanh chóng, anh vào toilet làm vệ sinh cá nhân và xuống phố café.

Hôm nay chủ nhật, anh được thanh thản một ngày không phải bận rộn đến công ty, anh lang thang rong rủi café một mình.

Vài hôm trước, khi anh gọi cho Diễm Ly, cô nàng nguýt dài bên điện thoại.

“Tuấn Anh nào nhỉ? Ly này chưa bao giờ quen ai tên Tuấn Anh cả, chắc anh nhầm số rồi, vậy hén, Ly đang bận đi shopping với bạn trai !” – Cô nàng dập máy khô khốc và trơ trẽn.

Chưa bao giờ anh dám tưỡng tượng Diễm Ly có thể nói thế với anh. Suốt trong khoảng thời gian anh rối rắm vì nợ nần, anh ít khi liên lạc cùng cô và cô cũng gần như biến mất… Thật buồn cười, vậy mà anh cứ ngỡ cô nàng là hố nai…

Tuấn Anh cưỡi con vespa cũ lang thang quanh hồ Gươm. Hà Nội vào thu đẹp đến lạ lùng… Mặt hồ tĩnh lặng không gợn tý sóng đang chìm hẳn vào mớ sương mù loang lổ… Vài nhánh cây khô trơ trội ngã ra phía hồ, hằng in bóng.

Tuấn Anh xuống xe, anh dắt xe đến gần bờ bồ bên một cái ghế đá và ngồi xuống tựa lưng vào thành ghế. Mùi sương sớm xộc vào mũi anh, dễ chịu.

“Ăn cướp, ăn cướp…” – Giọng của một cô gái hét lên lanh lảnh.

Tuấn Anh bật dậy, anh nhìn quanh. Một tên côn đồ đang từ đằng xa chạy về phía anh, phía sau, một cô gái mặt một chiếc áo thun bó sát màu xanh nước biển và chiếc quần dù tập thể dục cũng đang lao theo. Miệng cô không ngừng la toáng lên, gương mặt cô hớt hải, cô gái đuổi theo tên cướp khá cừ. Chẳng mấy giây, cô đã gần sắp tóm được hắn. Mọi người xung quanh chẳng ai có vẻ gì là muốn giúp đỡ cô, họ chỉ trơ mắt nhìn theo.

Tuấn Anh đứng lớ ngớ nhìn cô gái thì đột nhiên chiếc túi xách trên tay tên cướp ở đâu bay đến chổ anh đứng. Theo phản xạ, Tuấn Anh giơ tay đón lấy nó.

Tên cướp này có vẻ chưa thạo nghề mấy, hắn thấy cô nàng áo xanh nhất quyết đuổi theo và cô ta chạy không tồi nên hắn sợ sệt quăng cái của nợ ấy vào anh. Rồi hắn lao xuống đường dưới dòng xe đang cuống đi… luồn nhanh.

Tuấn Anh bất ngờ chưa hiểu gì thì cô gái đã rờ đến. Cô trừng đôi mắt to đen nhìn anh và nhíu mày rồi giơ tay giật lại chiếc túi xách từ tay anh.

“Trả túi xách cho tôi, ah… ra anh là tòng phạm của tên cướp đó? Đi, đi về đồn với tôi !”

“Cô điên à?” – Bây giờ thì Tuấn Anh chợt hiểu ra mình sắp bị vu oan vì tội đã đón lấy chiếc túi xách từ tay tên cướp khi nãy.

“Điên gì? Anh vừa được đồng bọn quăng cho cái túi này, túi xách của tôi vừa ở trên tay anh, không phải sao?”

“Không phải tôi…”

Lúc này, mọi người bắt đầy vây quần lại chổ Tuấn Anh và cô gái lạ thành một đám đông, họ xì xầm bàn tán đủ chuyện.

“Không phải anh, thế tại sao hắn lại quăng cho anh mà không phải người khác?”

“làm sao tôi biết được!”

“Vậy thì về đồn rồi biết !”

“Cô điên à? Nếu tôi là đồng bọn của hắn, vậy tại sao khi nhận được cái túi tôi không bỏ chạy?”

“Không nói nhiều… Lên công an với tôi !” – Cô gái nhất quyết vu oan cho Tuấn Anh.

Anh thở dài. Tự hỏi không biết tai họa gì sắp ụp đến với mình, anh bực mình gạt phăng tay cô gái ra khỏi tay mình.

“Thằng ấy nó không biết gì đâu cô ơi… Nãy giờ tôi thấy nó ngồi ở đây mà !” – Một người đi đường xen vào câu chuyện đang gây cấn của anh và cô gái lạ.

“Nhưng hắn đã chộp túi xách của cháu từ tay tên cướp” – Cô gái tiếp tục bướng bỉnh.

“Tôi đã nói tôi không liên can, cô đừng có bướng nhé!!!”

“Thôi, dù gì cháu cũng nhận lại được túi xách rồi… Đừng gây nữa” – Mọi người bắt đầu can thiệp. Bởi ai cũng nhận thấy rằng Tuấn Anh vô can.

“Đồ hâm !” – Tuấn Anh bực mình, anh nói lửng một câu rồi dắt xe ra khỏi đám gồ ga, lướt xuống đường. Phía sau, anh vẫn nghe cô gái hét toáng lên…

“Này, nói ai hâm hả?”

* * *

Buzz !

t_a_nguyen : Này, biển bọt bèo… Cô có onl không?

comeback_to_sea : Có, mà sao anh lại gọi tôi như thế?

t_a_nguyen : Ừ, ai bảo hôm qua cô không onl? mà chủ nhật của cô hôm nay thế nào?

comeback_to_sea : Ứ, Toàn chuyện xàm xí !

t_a_nguyen : Thế à? Tôi cũng vậy !

comeback_to_sea : Dạo này Hà Nội mất an ninh ghê gớm !

t_a_nguyen : Ừ, chán ghê, mà sao hôm qua cô không onl?

comeback_to_sea : Tôi bận tí việc nhà.

t_a_nguyen : Ừ

comeback_to_sea : Bố và mẹ tôi sắp đưa nhau ra tòa…

t_a_nguyen : tại sao?

comeback_to_sea : Vì họ không còn yêu nhau như trước nữa.

t_a_nguyen : Ừ, cuộc đời này nhiều cái không ngờ thật, bố mẹ tôi thì không có khoảng cách nào cả… Tôi rất yêu họ, chỉ một nỗi, tôi không thể sống chan hòa với bố…

comeback_to_sea : thế à?

t_a_nguyen : Ừm, nên tôi đã tách rời khỏi họ…

comeback_to_sea : Vậy anh sống một mình à?

t_a_nguyen : Ừ, Tôi là người Sài Gòn.

comeback_to_sea : Thế à? Hay nhỉ? … àh, mà tôi đã đọc được tin nhắn offline của anh hôm qua… Chia buồn với người bạn của anh nhé.

t_a_nguyen : Ừ

t_a_nguyen : àh, cô cũng ở Hà Nội à?

comeback_to_sea : Ừ, tôi ở Hàng đường.

t_a_nguyen : cái đường có nhiều cửa hàng o-mai í à?

comeback_to_sea : yes

t_a_nguyen : Ừm… Công ty tôi làm cũng gần đấy, thế hôm nào tôi mời cô café được chứ?

comeback_to_sea : Ok !

* * *

t_a_nguyen : Này, Biển bọt bèo… Mai cô có bận gì không?

comeback_to_sea : Không, sao?

t_a_nguyen : Tôi mời cô café như lời đã nói nhé?

comeback_to_sea : Cũng được

t_a_nguyen : thế… 8h tối mai ở café Violet nhé?

comeback_to_sea : được… Tôi cũng muốn gặp con trai Sài Gòn 1 lần cho biết ! hehe

XIV

8h tối.

Quán café Violet đông nghịch khách.

Tuấn Anh đến sớm hơn 10 phút. Anh không muốn để cô bạn Biển bọt bèo của mình chờ !

Quán bật nhạc R&B nhè nhẹ, thoang thoảng trong không gian mùi hoa bằng lăng…

Tuấn Anh thấp thỏm rất muốn biết mặt cô gái đã nói chuyện với mình suốt cả mấy tháng nay… Một điều gì đó làm anh rất tò mò, cảm xúc cho anh biết rằng đó là một cô gái đặc biệt. Ở cô có gì đó, không giống như những người anh đã gặp và quen biết…

Bỗng, chuông điện thoại của anh reo vang… Tuấn Anh vội vàng bắt máy, anh cứ ngỡ là Biển bọt bèo… Nhưng không, đầu dây bên kia, giọng Thảo My lúc nào cũng khẩn trương, cô nàng rú lên trong điên thoại…

“Anh, em đang đứng trước cửa nhà anh… Mở cửa cho em nào !”

Tuấn Anh thấy ớn lạnh sống lưng.

Thảo My… Cô ta lại bay ra đây, cô ta muốn gì????

Tuấn Anh khẽ trả lời qua điên thoại.

“Thảo My, anh đang bận… Em…”

“Anh bận gì chứ? Hôm nay là Chủ Nhật mà ! Anh đang bận hẹn hò với cô nào à?”

Lần này thì Thảo My hoàn toàn nghi ngờ đúng. Tuấn Anh thở dài.

“Không, nhưng anh không có ở nhà”

“Vậy thì anh về ngay đi, có chuyện gì mà quan trọng hơn em cơ chứ? Nhanh đấy, em chờ anh, 5 phút nữa anh không về, em thề là sẽ lục hết ngõ ngách Hà Nội đễ tìm anh !”

Tuấn Anh ngán ngẩm với cái tính cách trẻ con ngớ ngẩn đó của Thảo My. Nhưng có một điều là anh không thể không tin những gì cô nàng nói. Thảo My chẳng bao giờ biết đùa là gì.

“Thôi được rồi, em đợi ở đấy…!”

Tuấn Anh trả lời. Anh đứng bật dậy, nhìn quanh tìm xem Biển bọt bèo đã đến chưa. Nhưng hình như cô gái vẫn chưa đến. Tuấn Anh cố gắng lướt mắt một lần nữa khắp quán, anh vẫn không tìm được cô gái nào ngồi riêng lẻ một mình.

Anh nhìn đồng hồ, 8 giờ 10 phút rồi. Có lẽ hôm nay Biển bọt bèo của anh bận gì đó đột xuất chăng? Anh trấn an mình như thế và bước ra khỏi quán.

“Á…” Tuấn Anh vội đến nổi anh va vào một cô gái vừa bước vào quán.

Cô nàng mặc một chiếc váy màu xanh, buột tóc thành một búi lửng, tóc mái ngang. Rất dễ thương… Nhưng đồng thời, Tuấn Anh cũng đủ bình tỉnh và hoảng hốt để nhận ra gương mặt đối diện đó là ai…

XV

Cô nàng dễ thương mà Tuấn Anh vừa vô tình làm va vào đó chính là cô gái “hun dữ” hôm nọ bị cướp túi xách mà anh gặp ở công viên.

Bốn đôi đồng tử của hai người nhìn nhau… Tuấn Anh thì hoảng hốt ngạc nhiên, cô gái kia lại đầy bất ngờ và khó chịu…

“Lại là cô à?”

“Hở? Thì ra là anh ! Mắt mũi đễ ở sau lưng à? Đồ côn đồ bất lịch sự !” – Cô gái liếc mắt khắp một lượt nhìn anh rồi nguýt dài.

“Cô…”

“Hứ !” – Cô nàng chu cong chiếc môi, rồi bước nhanh lên các bậc thang dẫn lên quán café, hình như là rất vội.

“Cũng may là cô ta vội ! Không thì lại rắc rối to !” – Tuấn Anh lắc đầu, bước nhanh xuống khu gửi xe.

“Mà sao lần nào mình gặp cô ta cũng mặc đồ màu xanh biếc thế nhỉ? Cái màu xấu tệ !” – Tuấn Anh nhúng vai lẩm bẩm.

* * *

“Hết năm nay, chúng ta lấy nhau anh nhé?” – Thảo My ôm choàng lấy cổ Tuấn Anh nũng nịu.

“Sao? Em nói cái gì?”

“Ừ, cuối năm nay chúng ta sẽ lấy nhau, mà anh muốn em ra đây sống với anh hay anh về Sài Gòn sống nhỉ? Em nghĩ là chúng ta nên về Sài Gòn, ở đây em hát không đắt show lắm !” – Thảo My lưỡng lự và tự nói một mình. Tuấn Anh khó chịu ra mặt. Anh gian tay nắm chặc hai vai cô và nghiêm giọng.

“Nghe này Thảo My, sẽ không có một cái đám cưới nào vào cuối năm nay cả”

“tại sao chứ?” – Mặt Thảo My tối sầm lại, đôi chân mày trên thái dương cô nhíu vào nhau. Mắt cô đã to, bây giờ lại tròn căng lên.

“Vì anh không muốn cưới em, chúng ta không thể lấy nhau !”

“Anh không muốn cưới em? Tại sao? Tại sao anh lại không muốn lấy em? Em có gì không tốt? Em không xứng với anh ở điểm nào chứ?” – Hàng loạt câu hỏi được thả ra từ bờ môi đậm son của cô ca sĩ xinh đẹp Thảo My dồn dập vào Tuấn Anh, anh gạt tay lên đễ ngăn cô hỏi tiếp.

“Không, em hoàn toàn rất xứng đáng. Thậm chí, anh mới là người không xứng với em này… Nhưng Thảo My, chúng ta không thể lấy nhau ! Còn nữa, anh sẽ cố gắng để trả nợ cho em từ đây đến cuối năm, hoặc chậm nhất là sang năm. Ok?”

“Không thể lấy nhau… Không thế lấy nhau… Sao anh cứ phải nói cụm từ đó hả? Em không cần anh trả nợ cho em. Nói đi lý do đi, hay là anh đã hứa hẹn với con nhỏ nào rồi hả? Anh nói đi, phải không?”

“Thôi đi Thảo My, chúng ta đã chia tay nhau gần những 2 năm rồi. Em có biết vì sao lúc trước chúng ta chia tay không? Vì em luôn đặt những câu hỏi đầy đa nghi như thế này, nghĩ thử xem, cưới nhau về anh làm sao sống nổi với cái tính cách đó của em? Hả?” – Tuấn Anh xua tay. Những cuộc tranh cãi giữa cô và anh luôn luôn sôi nổi như thế. Ngày trước khi yêu nhau, gần như 3 ngày thì họ cãi nhau mất 2 ngày, ngày còn lại họ chiến tranh lạnh trên mặt… Tuấn Anh rất sợ phải một lần nữa quá khứ lặp lại với anh, huống chi là cưới Thảo My, cưới cô tựa như một cơn ác mộng của đời anh.

You may also like...