Anh sẽ ngủ với em chứ

Tác giả: Sưu tầm

Chấm hết . ”
_ Đấy nhé , nhất em rồi nhé . 6 cái quyền lợi mà mỗi 4 cái trách nhiệm . Lời to nhé …. hehe …
_ Anh đừng có quá đáng . Đến bố em còn không bắt đc em thực hiện nhiều điều khoản như thế .
_ Cỡ em ở nhà chắc ăn đập như thụi nhỉ …. hiiiiiiiii
_ Anh toàn ăn gian thôi . Em không kí đâu .
_ Đằng nào em cũng chẳng mất gì . Chỉ có đc . Em kí đi .. _ Anh nắm nhẹ vào tay nó, nhìn thẳng vào mắt _ … Phải tin anh ….
_ Vậy từ giờ em chính thức trở thành nhân viên của anh…. Ngày mai … 7h … Ở quán rượu … Điều 5 khoản 2 …. Ăn cơm cho no vào .
_ Ôkê ôkê.
………………………..
…….
Khi cô bé bước vào quán đã thấy anh ngồi chờ từ bao giờ . Anh nhìn thấy cô và vẫy vẫy . Cô bé hôm nay cột tóc cao bằng chiếc dây cột có mặt 1 con gấu . Bao nhiêu tóc mái lòa xòa đc kẹp hết lên . Trông nó năng động hơn trong chiếc sơ mi trắng đơn giản , không có hoa văn hay dây dợ gì . Chiếc áo ôm sát người khiến cô càng có vẻ nhỏ nhắn hơn . Bên dưới là chiếc quần bò đen và đôi dép cao lấp lánh . Trông cô bé thật khác so với lần đầu tiên anh gặp , có thể do không make up, hoặc có thể do không thả tóc như mọi hôm . Dù sao như này trông cũng trẻ trung hơn .
Anh đang ngồi trên 1 chiếc ghế cao, cạnh chiếc bàn hình tròn cao có khi phải đến vai cô bé . Anh vuốt keo dựng ngược hết cả lên, vuốt từ 2 bên và dựng ở giữa , hình dáng giống như quả núi . Cô không biết đó là kiểu đầu gì , nhưng nó rất hợp với anh .
Hẳn là lão này hôm nay lại ko đội mbh đây . Đồ công dân thiếu ý thức !
Cô leo lên chiếc ghế bên cạnh anh . Trên chiếc bàn là 1 chai Buddelschiff loại nhỡ ,2 cái ly uống rượu chân dài , miệng loe, làm bằng thủy tinh và 1 số thứ linh tinh khác .
_ Trời đất cái lão ki bo này . Mua thì mua chai to to ra chứ . Chai bé thế này ai uống ai đừng.
_ Hnay 1 mình em uống thôi. Anh ko uống , còn đưa em về …. Uống hết chai này có mà say cả chấy í chứ … To mồm …
Cô bé nhấc chai rượu lên, nhòm nhòm . Trên chiếc chai thủy tinh không màu là hình con thuyền buồm . Chất rượu bên trong màu xanh .
_ A giống màu listerine nhà em … hehe … Nhưng mùi nó kinh lắm … “30%” … ôi giời , j chứ cỡ em cứ phải 5 chai này ….
_ Có bán cả cô đi cũng không mua nổi 5 chai đấy đâu .
_ Bán cả anh í _ Nó nhăn mặt .
_ Cứ uống hết đi , lại gọi thêm …. Gì chứ rượu ở đây thì không sợ thiếu … Nhìn kia … Đầy tủ kia kìa _ Anh hất mặt về phía cái tủ rượu .
” Nói cứ như rượu nhà mình thik lấy lúc nào thì lấy “_ Cô bé bĩu môi , nhưng chỉ nghĩ chứ không nói ra mồm.
Anh rót ra ly 1 chút , bảo cô uống từ từ thôi .
Cô bé có vẻ chẳng quan tâm đến lời dặn ấy , làm phát hết luôn chỗ anh vừa rót . Vừa uống vừa nhăn mặt.
Cái chất rượu chát và cay xè xốc hết cả lên mắt mũi làm cô bé chảy cả nước mắt.
_ Khiếp thật , cái thứ kinh khủng này , tại sao mọi người thik uống ….
Anh lại rót 1 ly vơi .
Nó dốc cả vào cổ họng . Rượu không qua lưỡi không thấy bị xốc lên mũi nữa ..
_ Uống thế này rồi lại phí rượu của tôi thôi …. _ Anh thở dài _ … Biết thế mua chai quốc lủi đỡ tiếc …
Nó im lặng không nói gì . Nhắm mắt lại và tận hưởng cái cảm giác của ly rượu thứ hai . 1 cảm giác nóng nóng nơi cổ họng .
_ Em đã chuẩn bị đến đâu rồi _ Anh hỏi .
_ Chuẩn bị cái gì cơ .
_ Cái việc chết của em í .
Vừa nói anh vừa rót cho nó 1 ly nữa , nhiều hơn lúc nãy 1 chút . Nó lại dốc hết cả vào miệng .
_ Em dùng số tiền tiết kiệm của em, mua váy mới , áo mới , túi xách mới , và 1 đôi dép mới …. Đằng nào thì lên đó cũng chẳng cần tiền tiết kiệm nữa….
Cứ mỗi khi cô ngừng nói , anh lại rót vào ly cho cô bé .
_ … Sau đó em đi làm tóc _ Cô đưa tay tóm lấy cái đuôi tóc và giơ ra như để anh xem cho kĩ hơn .
Mái tóc dài ngang lưng, nhuộm nâu , ánh đỏ, nổi gợn hơi xoăn xoăn .
_ … Em muốn mình chết thật xinh đẹp …

_ Bạn em bảo làm tóc xoăn trông già lắm…. Em định khi nào đủ già … Em sẽ làm xoăn kiểu này ….. Nhưng em sẽ ko sống đc cho đến lúc đó … Nên hôm đó em đã đi làm …. _ Nó nhìn ra xa , tay xoắn xoắn lấy cái đuôi tóc _ Em rất thik tóc xoăn như thế này , anh ạ …
_ Uh , anh cũng thik , trông đẹp lắm .
Nó dốc hết 1 ly nữa . Lần này thì thật sự là nóng . Cổ họng nóng ran như có lửa đốt . Tuy vậy nó vẫn cảm thấy rất tỉnh táo , và anh lại rót .
_ Sau đó em trang điểm rất kĩ , rồi đến hiệu chụp ảnh . Và khi em nói bác chụp ảnh thờ cho cháu thì ông ấy giật bắn cả mình đánh rơi cả cái kính xuống đất … Nó vỡ tan mất 1 bên mắt … _ Nó cười khúc khích _ … Chụp ảnh thờ thì có gì mà phải shock thế chứ …
Anh thấy chẳng có gì buồn cười cả . Và anh lại im lặng . Rót .
Người nó bắt đầu nóng bừng lên , máu chảy rần rật . Có vẻ như mặt nó đang đỏ _ Nó đoán thế _ Vì thấy rất nóng ở mặt .
_ Sau đó em đến quán rượu và gặp anh … Với 2000 còn lại trong người ….
_ Và em còn viết thư cho 1 số người nữa . 1 lá cho em trai em , 1 lá cho con bạn thân , 1 lá cho cậu bạn thân nhất … Và 1 lá cho mẹ … Em cũng định viết 1 lá cho bạn trai cũ của em … Nhưng em đã không làm thế … Đó là 1 sự trừng phạt …. Những bức thư ấy em vẫn cất ở trong tủ ..
_ … Thôi nào … Anh đừng nhìn em như thế … Em biết anh nghĩ em ngớ ngẩn lắm … Toàn làm những chuyện ngớ ngẩn … Nhưng anh sẽ cần có thời gian để hiểu em … Và em không hoàn toàn vô lí hết đâu …
Nó lại dốc cạn 1 ly nữa và vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt . Nó bắt đầu thấy trời đất vạn vật hơi quay quay 1 tí .
_ … Em có cái lí của em , anh ạ …. Em không bị điên đâu … Có thể mọi người nghĩ là em bị điên … Nhưng em không trách mọi người … Em sẽ chết … Dù mọi người có hiểu đc
_ Ôi trời ơi gì thế này ? _ Anh ngạc nhiên há hốc cả mồm .
_ Này câu đó lẽ ra phải để em nói chứ … Anh đến đây làm gì ?
Nó vừa đánh răng rửa mặt xong thì nghe thấy tiếng chuông cửa . Trên người nó vẫn là 1 bộ đồ ngủ ở nhà màu hồng , có thêu hình 1 con gì đó ở trước ngực , con này có 2 cái răng cửa rất dài , mặt nhọn nhọn , giống cái con trong quảng cáo kem đánh răng Congate _ Anh đoán là con hải ly . Tóc nó xù cả ra vì lúc sáng dậy còn chưa chải đầu . Nó vẫn đang loay hoay mở cái khóa cửa . Hôm nay là thứ 7 . Đã 1 tuần rồi nó ko nghe điện thoại của anh , cũng chẳng chịu trả lời tin nhắn .
Anh lờ đi câu hỏi của nó .
_ Nhà có ai ko ?
_ Không có ai cả , thằng em hôm nay đi học thêm , chiều nó đi học chính luôn, trưa ko về .
_ Ờ thế thì tốt đấy . Vậy chúng ta sẽ tiến hành luôn ở đây . Ko phải đi đâu cả .
_ Tốt cái gì mà tốt . Mà anh đến đây làm gì ? Tiến hành cái gì ở đây ?
Anh dắt xe vào nhà . Đó là 1 cái sảnh nhỏ , và hẹp , chỉ đủ chứa khoảng 3 4 cái xe máy xếp hàng dọc .
_ Điều 1 khoản 1 _ Anh dí sát cái mặt vào mặt nó lúc đi ngang qua chỗ nó đang đứng _ Thỉnh thoảng cũng phải đòi tí quyền lợi chứ nhở …. Hờ hờ …
Anh hôm nay rất thơm . 1 mùi thơm quyến rũ , sang trọng , nhưng cũng rất nam tính . Chắc là nước hoa cho đàn ông _ Nó đoán thế _ Nó chưa bao giờ ngửi thấy mùi này .
Nó cũng cảm thấy hơi lạ 1 chút , vì từ khi soạn thảo hợp đồng chưa thấy anh đòi hỏi gì cả .
Chưa 1 lần nào .
Nó dẫn anh qua sảnh rẽ vào phòng khách .
_ Mà lúc nãy anh ối giời ơi cái gì ?
_ Ah , anh thấy lạ thôi … Em ăn cái quái gì mà tự nhiên lại lùn đi thế ?
_ Chả ăn cái gì cả …. Chỉ là ko đi giày 10 phân thôi … =.=”
_ Mà em đi chải đầu đi …. Trông em cứ như mấy fan hâm mộ nhạc rock hồi xưa ấy … _ Anh cười .
Trong khi anh còn đang im lặng ngắm nghía cái phòng khách nhà nó , nó đã bỏ đi đâu mất .
Đó là 1 cái phòng khách nhỏ hình vuông , 1 bên tường gần như hoàn toàn đc làm bằng kính , nhìn ra 1 cái sân nhỏ có mấy chậu cây cảnh . 1 chậu trong đó đang nở hoa , là những bông hoa to , màu trắng , rất đẹp , mà anh cũng ko biết là hoa gì . Cái rèm cửa màu xanh dương đậm , làm từ vải dày và bóng , phủ kín từ trần nhà xuống tận sàn được vén lên , khiến ánh nắng tràn vào nhà sáng rực . Kính trên tường dày và sáng bóng , có vẻ như đc lau chùi rất cẩn thận . Tường nhà đc sơn bằng màu xanh lơ nhạt , kết hợp với màu xanh của cái rèm cửa, trông vẫn sang trọng và đẹp mắt , mặc dù hình như đã lâu rồi nó chưa đc lăn sơn lại .
Dưới sàn là cái bàn uống nước nhỏ hình vuông kiêu Nhật , ở dưới là gỗ , trên là kính , và chỉ cao tầm 20 phân . Xung quanh trải 6 tấm đệm ngồi hình vuông, cũng màu xanh , 2 chiếc ở 2 bên , 1 chiếc ở đằng trước , và 1 chiếc ở đằng sau bàn . Ngoài ra trong phòng chỉ còn 1 chiếc tủ tường cao ngang người trên đặt cái ti vi và 2 cái loa thùng.
_ Anh này , anh uống tạm nước lọc nhé . Nhà chả con gì uống cả .
Cô bé ló đầu vào . Tóc nó đã được chải gọn và búi hết lên thành 1 túm ở đằng sau.
_ Không , anh uống bia cơ . Em đi mua bia đi .
_ Chưa có người khách nào lại bất lịch sự như anh. Phải bảo là uống gì cũng đc chứ. Anh thik uống bia về nhà anh mà uống , đây chỉ có nước lọc thôi .
Nó dẫn anh qua sảnh , đến cái sân nhỏ lúc nãy , ở đây có 1 cái cầu thang xoắn để lên tầng trên .
( Chữ to thì trông khó nhìn quá nên chỉ để đậm thôi nhé )
( Ah tớ vẫn đang viết tiếp )
Siêu Nhân Hải Ly03 Mar 09 11:28
_ Cái cầu thang xoắn này làm anh phát điên . Mới lên đến tầng 3 mà đã thấy chóng mặt rồi .
_ Ôi đến em còn thấy chóng mặt nữa là _ Nó cười.
Nó dẫn anh vào 1 cái phòng nhỏ .Đó là 1 căn phòng nhỏ sơn màu hồng . Đệm hồng . Chăn hồng . Cái rèm cửa màu hồng. Đến cái gối hình con lợn vứt lăn lóc phía chân giường cũng màu hồng nốt .
_ Ah tí nữa anh đừng nằm cái gối đó nhé , em toàn dùng gác chân thôi .
Nó nói 1 2 câu rồi lại chạy biến xuống , để anh ở lại 1 mình “Anh cứ ngồi đây 1 tí , em xuống rồi lên bây giờ “.
Căn phòng nhỏ chỉ có 1 cái giường , 1 cái bàn học , và 1 cái quạt cây . Hết . Chẳng có gì nữa .
Cái giường mét 2 kê đối diện cửa sổ . Cửa sổ để mở và hướng ra 1 ngôi nhà khác , gió thổi vào mát rượi . Cái rèm cửa sáng màu ko hề làm phòng tối thêm . ” Kiểu này buổi sáng sẽ chói mắt lắm đây ” _ Anh thầm nghĩ .
Bàn học kê hướng vào tường , trên đó có dán rất nhiều bức ảnh . 1 vài bức chụp cùng với lớp cấp 2 hay cấp 3 gì đó , thấy tất cả cùng mặc áo trắng quần đồng phục . 1 bức anh thấy khá ấn tượng , chụp 1 cô bé 5 tuổi , mặc cái áo bơi nhỏ xíu màu đỏ , có vẽ rất nhiều con cá đang bơi màu xanh . Cô bé con có gương mặt tròn và đôi mắt híp , tóc cắt ngắn , để mái ngố ,1 tay chống nạnh, 1 tay cầm quả bóng hơi rất to , cười rất chi là tự tin . Nụ cười híp cả mắt quen thuộc , lộ ra 2 cái răng cửa bị sún ….. Và còn 1 bức trần truồng chả mặc gì ( hehe ) nằm trên giường và tập lẫy .
Ai sẽ nói đây là căn phòng của 1 cô bé sắp tự tử vì chán đời ?
Anh nhìn xuống cái bàn gỗ ép màu ghi , nơi 1 đống sách vở bút thước chất đống trên đó .
Lúc đó thì cô bé cũng vừa lên , 1 tay cầm 1 đĩa hoa quả , tay kia cầm lon bia . Cô khẽ ủn ủn đống sách vở sang 1 bên , đặt cái đĩa xuống , rồi đưa lon bia cho anh .
_ Úi chà ngoan ghê nhở . Đi mua cả bia . _ Anh cười hề hề .
_ Thì điều 4 khoản 3 … Bảo gì nghe nấy … hehe ….
” Cô bé đã khác nhiều so với lần đầu tiên gặp nhau”
Anh ngồi xuống giường và thầm vui thik vì cái ý nghĩ ấy .
_ Em sống gọn gàng ngăn nắp quá đấy
Anh mở lon và tu 1 hơi dài hết nửa cái lon bia . Có vẻ anh đang khát .
_ Vâng , mặc dù em biết thừa câu đó có ý mỉa mai , nhưng em cảm ơn anh …
_ Em ngày càng ngoan ngoãn 1 cách đáng ngỡ ngàng đấy … _ Anh cười rất to .
Cô bé im lặng đóng cửa phòng , đóng cả cửa sổ , buông rèm và trèo lên giường …..

Tác giả: Sưu tầm

Tính em thì bướng anh ạ .
Càng mắng em càng làm …
Chính em cũng ko thể đếm nổi số lần em đã làm mẹ em phải khóc nữa ….
Bố em thì đi công tác luôn, vài tuần mới về 1 lần . Ông ấy là 1 người tốt tính , ít nói , hiền lành và cam chịu .
Ông ấy cũng rất thương em , nhưng em gần như chẳng có chút tình cảm gì với ông ấy cả .
Em biết ông ấy có cả nhân tình nhân ngãi ở ngoài , thậm chí có thể còn cả con rơi con *** mà em ko biết .
Ông ấy còn nhiều việc phải lo hơn là nghĩ về cái chết của em , anh ạ …..
Trước bố mẹ em cũng yêu nhau lắm …… cũng vì yêu nhau mà lấy nhau …
Trong thư của họ cũng thề thốt yêu đương trọn đời trọn kiếp ….
Vậy mà tất cả lại thành thế này …
Ko thể hiểu nổi cái gì gọi là tình yêu nữa …
Người ta bảo đó là thứ tình cảm đẹp nhất , thiêng liêng nhất …
Nhưng liệu có tồn tại thứ tình yêu mãnh liệt và vĩnh cửu như trong thơ văn người ta vẫn thường nói ko hả anh ?
Người con trai mà em từng yêu …
Người đã làm em tưởng như không còn nước mắt để khóc vì anh ấy nữa …
Người em đã yêu bằng cả trái tim của em……. và khi anh ấy đi, để lại trong đó 1 khoảng trống rất lớn mà em chưa biết phải lấy cái gì để bù đắp vào khoảng trống ấy …
Người đã khiến cho cái con người trong em không biết bao nhiêu lần phải gào thét trong nước mắt ” Em xin anh …. Em xin anh …. Đừng làm đau đớn trái tim em thêm nữa … ”
Đương nhiên là anh ấy đâu có nghe thấy … và mọi chuyện lại tiếp diễn …
Những câu yêu thương giả dối nơi đầu môi …
Những lời hứa nói ra chẳng phải để thực hiện ….
Em thật sự không biết làm cách nào vừa yêu 1 người mà không để người đó làm mình bị tổn thương, anh ạ …
Em đã tha thứ cho anh ấy …. tha thứ cho anh ấy hết lần này đến lần khác ….
Nhưng em sẽ ko cho anh ấy biết … em sẽ ko nói cho anh ấy biết , anh ạ … là em đã tha thứ cho anh ấy rồi …
… Đó là 1 sự trừng phạt …
Em đã viết 4 bức thư ….
Em viết cho con bạn thân nhất của em , bảo nó bỏ ngay cái tiêu chuẩn chọn bạn trai ” gia đình có hoàn cảnh khó khăn ” mới ” vượt lên trên số phận ” đi .Em bảo nó cái tiêu chuẩn ấy thật ngớ ngẩn … Em bảo nó là đứa con gái hay ho và kì lạ nhất mà em biết . Em cũng dặn nó ko đc vì cái chết của em mà khóc nhiều …
Em viết cho cậu bạn thân nhất của em , nói với cậu ấy rằng đối với em, cậu ấy là người xứng đáng là đàn ông nhất … rằng tình cảm em dành cho cậu ấy thậm chí còn hơn cả cái gọi là tình yêu …
Em viết cho em trai em , dặn nó phải nghe lời mẹ , ko đc quát mẹ như nó vẫn thường làm thế , cũng ko đc làm mẹ khóc như chị nó vẫn thường làm thế …
Em dặn nó dù cơm mẹ nấu có ngon hay ko khi lên mâm cơm cũng vẫn phải cười , ko đc cau có , ko đc nhăn nhó , ko đ.c chê ….
… và nếu cái thái độ học tập của nó còn như bây giờ thì tổng kết cuộc đời của nó sẽ là 1 đống *** !
Lá thư cuối cùng em gửi cho mẹ , xin lỗi đã làm mẹ phải khóc nhiều như vậy …
Em dặn mẹ em đi tìm 1 người đàn ông khác , đừng vì bọn em mà chịu khổ….
…. dặn mẹ ko đc chiều em quá nó sẽ càng hư và hỗn láo …
…. dặn mẹ thằng em thik ăn thịt kho thật ít nước , và nhiều mỡ …
…. dặn mẹ sau này nếu có những đứa con khác , mẹ hãy dạy chúng nó ôm hôn và nói con yêu ba mẹ _ điều mà bọn em đã ko đ.c dạy để làm thế
….
Lon bia trong tay cô bé đã bị bóp cho méo mó. Méo mó đến nỗi không còn nhìn ra cái hình thù gì nữa …. Méo mó như chính những suy nghĩ của nó vậy ….
Anh nhìn nó đưa tay quệt 2 hàng nước mắt … Trong lúc kể nước mắt nó đã chảy từ bao giờ ….
Anh ghé mặt thật gần và dường như nó biết anh sắp làm gì …
_ Thế còn chị ấy ?
_ Mặc kệ cô ấy ….
Nó đón nhận nụ hôn của anh .
Đầu óc nó thả đi rong chơi đâu đó ….
Không còn suy nghĩ gì nữa ….
Vào lúc này …. nó chỉ muốn tận hưởng …

Trên bãi biển vắng người người ta thấy 1 cô gái nhỏ ngồi khóc 1 mình trên bãi cát . Cô gái mặc chiếc váy đơn giản màu trắng , áo khoác màu đỏ và chiếc túi xách màu đen .
Đó là 1 ngày mùa xuân trời mưa phùn lất phất , nhưng người ta ko thể nhầm nước mắt của cô với những hạt mưa , bởi vì đôi mắt sưng húp và đỏ mọng của cô đã cho biết cô ấy đã khóc rất nhiều . Cô gái ngồi đó , nhìn về phía xa xa nơi mưa bão giăng trắng 1 góc trời . Cô xếp 2 chân trên cát , mái tóc dài và quần áo đã ướt sũng vì nước mưa . Nước mưa lạnh khiến tay chân cô bé tím lại và khẽ run rẩy nhưng dường như cô gái ko hề để ý điều đó .
Cô ấy ngước lên bầu trời , khuôn mặt ướt nhẹp mưa và nước mắt .
_ Ông có mắt ko vậy …
_ Tôi xứng đáng bị như thế này sao ? …
_ Tôi sống lương thiện … làm những việc tốt … đối xử tử tế với mọi người …
_ Tôi xứng đáng bị như thế này sao ? …
Cô ấy gào thét và ko ngừng khóc …
Những kí ức dồn dập trở về trong tâm trí cô gái , giống như những đợt sóng ngoài kia dồn dập vỗ vào bờ , hết đợt này đến đợt khác ….
Nó nhớ cái nụ cười răng khểnh khi lần đầu tiên nó nhìn thấy anh .
Nó nhớ bàn tay ấm áp của anh vuốt ve xoa dịu nó .
Nó nhớ cái cảm giác ngồi đằng sau xe máy và dựa đầu vào cái lưng rộng và ấm áp của anh .
Nó nhớ nụ hôn mạnh và gấp gáp của anh .
Nhớ cả cảm giác ran rát lúc hôn anh, râu cọ vào mặt nó .
Nhớ những nụ cười anh ấy đã mang lại cho nó
Giờ nó đã trả lại tất cả rồi , trả lại bằng tất cả nước mắt của nó ….

Tác giả: Sưu tầm

Bao nhiêu nụ cười bấy nhiêu nước mắt ….
Nó nhớ anh 1 nỗi nhớ điên cuồng quay quắt ….
” Anh à , lẽ ra em ko nên để cho anh đi ….
Lẽ ra em phải cố gắng giữ anh lại, bằng tất cả những gì em có thể làm ….
Em hận mình đã ko làm thế anh ạ ….
Bây giờ thì đã quá muộn ….. đã quá muộn rồi phải ko anh ? ”
Nó còn nhớ cái ngày khi anh bảo anh sẽ đi … ” Cô ấy muốn gặp anh ….. Cô ấy ko cam tâm …. Cô ấy ko muốn bọn anh chia tay nhau qua điện thoại như thế …..”
Lúc đó nó chỉ nghĩ cái gì đến sẽ phải đến ….
Nó chỉ nghĩ nếu anh thuộc về chị ấy thì sớm muộn anh cũng sẽ quay về với chị ấy ….
Nó thấy mình cao thượng khi nói với anh ” Anh phải đi …. Anh nợ chị ấy …. Còn em sẽ ở đây chờ anh …. ”
Nó đã nghĩ nếu anh thực sự thuộc về nó , rồi anh sẽ lại về với nó …….. còn nếu không ….. thì tốt thôi … như thế tức là chị ấy xứng đáng có đc anh ….
Đơn giản vậy thôi …. và bây giờ nó khóc lóc trong ân hận …. vì nó đã mất anh rồi ……
Nó vẫn còn nhớ, chỉ mới tuần trước thôi, nó và anh , 2 người ngồi cạnh nhau trên chính bãi biển này .
” Cuối cùng anh đã tìm ra 1 cái đáng sống cho em rồi , nhóc ạ ” _ Đó là câu anh đã nói với nó trc lúc anh rủ nó đi ngắm cảnh bình minh trên biển _ ” Rồi đến đó anh sẽ nói cho em biết ”
Nó ngồi đó , chăm chú quan sát bầu trời đang dần hửng sáng lên , khi mà vẫn chưa kịp nhìn thấy bóng dáng mặt trời ở đâu cả . Rồi , từ phía tít nơi đằng xa kia , nơi 1 sợi chỉ dài chạy thẳng từ bên này đến khuất bên kia tầm mắt , cái nơi giao nhau giữa trời và đất, mặt trời đang chậm chạp nhích dần lên từng chút một .
Nó có màu hồng cam rất rực rỡ , tròn đẹp và ngon mắt như lòng đỏ trứng gà để trên chảo lúc ốpla.
Bên dưới là đại dương xanh biếc 1 màu với những con sóng lấp lánh được dát bằng ánh vàng ánh bạc của nắng _ thứ nắng sớm ấm áp của buổi sáng mùa xuân .
Nó chưa từng trông thấy 1 quang cảnh đẹp rực rỡ như vậy . Nỗi xúc động ở trong lòng nó …. Là do cảnh bình minh trên biển …. Hay do người con trai là anh đang ngồi bên cạnh nó ?
Nó lén quay sang anh , anh vẫn đang hướng đôi mắt ra xa xăm nơi biển .Nó thấy mặt trời rực rỡ và biển xanh dịu dàng trong đôi mắt anh. Có lẽ lúc này anh đang nghĩ đến chị ấy , nó đoán vậy .
_ Em biết ko ? … Mỗi người đều có 1 người sinh ra để dành cho mình ….. Chỉ dành riêng cho mình mà thôi …
Anh ngừng lại , quay sang nó vẫn đang nhìn anh nãy giờ . Ko thấy nó nói gì , chỉ nhìn anh như vậy .
_ Nếu em chết như thế ……. thì cái người sinh ra để dành cho em ….. anh ta sẽ sống cô đơn và bơ vơ suốt đời …..
_ Anh ta sẽ sống … sẽ tìm thấy ai đó tốt hơn em hàng tỉ lần …. rồi sống hạnh phúc cả cuộc đời …
_ Nhưng cô ấy ko sinh ra để dành cho anh ta … Cô ấy dành cho 1 người khác nữa , và cái người khác đấy sẽ cô đơn và bơ vơ suốt đời … hoặc chí ít anh ta sẽ lại lấy 1 người khác ko dành cho mình và lại hại đời 1 người khác nữa …
_ Thôi anh đừng có kể chuyện cổ tích nữa đi …Đây chính là cái lí do đáng sống mà anh nói đây à…_ Nó cười phát sặc cả lên _ … Suy nghĩ của anh càng ngày càng rắc rối và kì quặc hơn cả em rồi đấy ….
_ Em mà chết là loạn hết cả lên ngay …. Râu ông nọ cắm cằm bà kia … rối loạn hết cả …….. rồi sẽ chẳng ai đc hp hết … Vì vậy _ Anh nhắc lại _ Em phải sống….
_ Nói như anh thì cái chết của em sẽ làm đảo lộn cuộc sống của biết bao nhiêu con người nhỉ _ Nó gãi gãi .
_ Chứ sao nữa _ Anh trả lời _ Loạn lên là cái chắc ….
_ Nếu thế thì phải trách cái người sinh ra để dành cho em …. Bạch mã hoàng tử của em …._ Nó mơ màng _ … Tại sao anh ấy ko tìm thấy em sớm hơn ? … Tại sao anh ấy ko đến cứu em ra khỏi cái mớ bòng bong này ? …. Bây giờ anh ấy đang ở đâu …. đang ở đâu hả anh ?…._ Nó cúi xuống dùng tay vẽ vẽ những hình xoắn ốc nguệch ngoạc trên cát .
_ Anh ấy đã tìm thấy em rồi đây .
Tay nó ngừng vẽ , tim bất chợt nhảy vọt ra ngoài trong cái giây phút ấy …. Ý của anh ấy …. liệu có giống như những gì trong đầu nó đang nghĩ lúc này ?

Anh nhẹ nhàng đặt lên môi nó 1 nụ hôn . Chưa có 1 nụ hôn nào nhẹ nhàng đến thế . Nhẹ nhàng như những con sóng kia đang hôn lên bờ cát trắng .
” Anh yêu em ”
Nó vẫn chưa hết ngơ ngác . Nó lại nhìn ra biển tránh ánh mắt của anh , ngẫm nghĩ về 3 chữ đó .
Nó đã từng nghĩ anh sẽ là bạch mã hoàng tử của nó , nhưng chỉ trong giấc mơ thôi …. Những điều đó chỉ xuất hiện trong giấc mơ của nó , mà khi tỉnh dậy thậm chí nó còn chẳng dám nghĩ đến ….
Vậy mà bây giờ nó ngồi đây , trong cái giấc mơ đã trở thành sự thật ấy , tự véo vào má mình và thấy đau .
Bộ dạng có phần ngớ ngẩn của nó làm anh phì cười :
_ Này em véo véo cái j thế hả … Ko phải mơ đâu … Là thật đấy … nhóc ạ…
Nó có cái gì để đc anh yêu nào ? … Nó ko xinh, ko nữ tính , ngang bướng , chẳng có tài cán gì cả , và trong đầu toàn những thứ kì quái ….
Còn chị ấy , chẳng còn từ nào để chê cả …
Nó tự thấy xấu hổ khi so sánh mình với chị ấy .
Bọn bạn nó thường bảo: ” Tao trông mày cũng đc đấy chứ , đâu đến nỗi ” hoặc: ” Cậu như thế là xinh rồi ” giọng đầy an ủi.
Nó biết chứ , mọi người yêu quí nó nên mới nói thế , chứ nó tự biết mình như thế nào . Thậm chí nó còn thấy chán ghét bộ mặt tẻ nhạt của nó trong gương .
Nó nghĩ lại và thấy buồn cười , lúc nó tâm sự với 1 thằng bạn sắp thân của nó , bạn nó bảo :
” Mày í … Xinh thì cũng bình thường …. Nhưng đứa nào nói xấu đáng ăn đấm vào mồm …”
Bạn nó luôn thế , tuy nói chuyện có hơi thô bỉ cục mịch 1 tí , nhưng luôn yêu quí , bênh vực , và bảo vệ cho nó , quan tâm đến nó …
Còn nó thì thik j làm nấy , luôn làm theo ý mình , chẳng thèm để ý xem cảm giác của người khác như thế nào …
Chính nó còn thấy chán nó . Tại sao anh có thể yêu nó ? Tại sao anh có thể bỏ chị ấy để đến với nó ? Càng nghĩ càng ko thể hiểu nổi …

You may also like...