Bà Chằn Lửa

Tôi thường gọi lén bà chị bằng cái tên bất hủ này vì tánh tai ác của bả. Ai đời tôi cũng là một con người hẳn hoi mà bà coi tôi như cái bị cát để bả ngày ngày dợt đấm võ. Mỗi lần bả cất tiếng gọi “ có đứa nào ở ngoải, dzô tao nhờ chút coi “, tôi chưa kịp ba chưn bốn cẳng chạy vô là y như bả đã nổi xung.

Nhà chỉ có 2 chị em, ngoài tôi ra còn đứa nào khác, vậy nhưng tánh bả chảnh nên gọi trùm lớp vậy cho có vẻ giàu người. Đến khi tôi chạy vô thì chẳng nói chẳng rằng bả hết ngắt lại nhéo, hết nhéo lại giựt tóc, ký đầu, vẹo tai và chửi um. Tôi đau tổ chảng mà hổng dám la vì la bả còn đập dữ dội nữa.

Cứ nhè bắp vế non của tôi mà bả nghiến răng trèo trẹo, ngắt cái nào cũng muốn dứt thịt ra, bảo sao tôi chẳng khiếp. Đợi lúc được tha, tôi giở ra coi, ôi thôi hai bên bắp vế tím bầm như bị té. Bởi má tôi luôn dặn dò chị dạy dỗ cho tôi nên bả được trớn làm hung.

Tôi cầu mong sao có cha nào rước bả đi sớm cho tôi nhờ, chớ ở lâu chắc tôi ốm o gầy mòn còn gì nữa. Càng ngày tôi càng lớn mà bả vẫn thấy tôi con nít trân nên xáng cái nào cái nấy nên thân, tôi đau điếng bắt nhợn.
Mà nào chị có xấu cho cam. Mặt mày sáng rỡ, người ngợm phổng phao, vai u, ngực nở, đít đi nhong nhỏng, có dáng ra phết. Ngặt cái có lẽ vì giọng bả nghe lớn nên ai cũng ngán, cha nào cũng sợ rước bả về rồi bị bả thưởng năm ngày ba trận chắc tiêu tùng.

Tôi ức lắm, lầm thầm trong miệng để rồi có lúc bả phải cậy nhờ tôi thì tôi sẽ ra tay cho bả biết. Chừng đó những chỗ nào mềm mềm tôi vặt thấu mây xanh cho bả hết ác tâm. Tôi tưởng tượng cỡ hai vú bả mà tôi nhéo, tôi vặt, cam đoan hai cái núm hổng rớt ra thì tôi dở ẹc. Còn cái mông bả nữa, tôi phát cho sưng tếu lên mới tởn. Bả nhéo bắp vế non của tôi thì tôi (lúc đó) cũng dớt cái bắp vế của bả trả lại. Coi bả có biết đá biết vàng là chi.
Sáng nay, bỗng dưng bả nổi cơn kêu nheo nhéo. Tôi tưởng bả bị té giếng hay bị đổ nước sôi nên miệng đáp, chưn nhún tôi bay vô liền. Bả nhăn nhó như khỉ ăn ớt, tay xà quần vói ra sau lưng kêu tía lia : đâu mày giúp coi con gì bò sau lưng mà nghe nhớt tổ mẹ.

Tôi được dịp trả thù nên giả bộ hỏi đâu đâu, nhưng xà quần câu giờ hành bà cho đã. Bà chửi như điên : tao sợ mà mày lần khân, tao nổi xung đập thấy trời đất bây giờ. Tôi ngán ngại nên lăng xăng ra phía sau cầm vạt áo giũ giũ lấy lệ.

Bả kêu inh trời : chèn ơi, nó bò rột rột ở trong mà mày hù hù bên ngoài, nó sợ mẹ gì chớ. Sao mày hổng lòn tay vô mò thử coi nó trốn ở đâu lặt ra quăng đi cho tao nhờ. Tôi càng quính lên, đút tay loay hoay mà nào có lọt.
Ngặt vì cái áo bả bận thít chặt quá nên tay tôi lách lách gì cũng huề. Tôi bày tỏ ý kiến thì bị la : sao mày ngu dữ vậy, thì áo chật, mày vén lên hay cởi nới nút ra cho mau. Tôi nghe mà tưởng bả nói lộn. Thiệt là vận may hết lớn. Từ lâu rồi thấy bả thở, hai đồi ngực phập phồng, tôi ước gì có lần được nghía trộm bả cho đỡ. Tôi nghĩ hai cái vú đó chắc là bự và mềm mọng, nào dè bữa nay tổ trác bả bị con gì chun vô lục lạo nên tôi hổng màng mà được coi.

Tôi tía lia hối bả : áo chị bận, hàng nút ở phía trước mà biểu tui gỡ thì gỡ chỗ nào. Chị bị bí nước nên xổ đại : thì tao đang chết trân bởi con đó, may lòn tay ra mở giúp có sao. Tôi như mở cờ nên hai tay quờ quạng lia ra mà mò hàng nút.

Hai vú bả đồ sộ nên chưa thấy nút với niết ở đâu thì hai lóng tay tôi đã chạm lùm xùm thứ gì êm êm mềm mềm như bông nõn. Tôi giả bộ vói vói mà đè lóng tay để tìm cảm giác lâu lâu. Bả lạch bạch như con đỉa, còn tôi sờ soạng như thầy bói khiến bả nhéo cho một cái nên thân.

Lần này tôi thấy bả giật nảy mình, bởi vì khi tôi mò mò trên vú bả thì thằng em tôi bỗng dưng ngóc đầu lên lả lướt. Bả đụng vô nên nghẹn ngào. Bả giả tảng hỏi : mày nhét thứ gì trong quần mà tao đụng vô như chạm phải cây gậy. Tôi chối phăng, bả có vẻ không tin.

Bả đợi tôi mở nút áo, lật phía sau lên tìm, nào có con gì đâu. Chẳng qua cái dây yếm bả thít chặt quá nên cấn gây ngứa rần rần làm tưởng con gì bò vậy thôi. Tôi nói lại cho bả nghe, bả im không nói gì. Tôi định đề nghị bả nới bớt dây yếm ra, nhưng thấy bả quạu đe tôi hổng dám.

Bả nhìn sửng tôi, ngấm ngầm toan tính gì đó rồi ra lệnh : mày nói mày hổng dấu gì trong quần thì cởi ra cho tao coi mới tin. Tôi lúng túng rõ, bởi vì mấy ngày gần đây lông đang thi nhau mọc nên tôi ấp úng, ấp úng.
Bả thấy tôi lính quính càng tin là tôi dấu thứ chi, càng đe nẹt đòi khám. Tôi phải xuống nước năn nỉ : tôi em mà chị, nhưng bả hổng nghe. Một hai bả đòi tôi cởi, sau chính bả đè lột tôi ra.

Tôi mắc cỡ, co rúm người lại, bả càng ra sức vật nhau để tôi phải thua. Cuối cùng bả được lôi được cái quần tôi ra thì bả sượng trân, hai tay bụm lấy miệng la nhoi nhỏi : trời đất, mày lớn hồi nào mau vậy.

Tôi như bị luộc nhừ người. Thằng em tôi ngúc nga ngúc ngắc, như đánh đòng xa, còn mớ lông thì rung rung như gặp gió thổi. Bà chị cằn nhằn : mày lớn thiệt rồi, lớn thiệt rồi và ấp a ấp úng, bả nhìn thôi miên vô phía háng tôi.

Tôi như bị kềm tay chưn nên đứng trơ ra tại chỗ. Bà chị thở dài sườn sượt than vãn : tao đâu ngờ mày lớn mau, thôi từ nay tao hổng dám đụng vô bắp vế mày nữa. Còn mày cũng cố đừng chọc giận tao để khỏi bị tao ngắt, đập nghe chưa.

Như một bà mẹ dạy con, chị bảo : mày kéo quần lên đi, để tao thấy xốn con mắt quá. Tôi bẽn lẽn làm theo lời chị, nhưng trong đầu vẫn lần xần cái vẻ mềm mềm mà tôi đã được hưởng xái trên ngực chị.
Tôi đả đớt hỏi : chị còn nhờ tui chi nữa hôn. Chị vội hất ra : thôi được rồi, mày làm gì lo làm đi, chừng nào có việc tao kêu. Tôi như con chim xổ lồng, chạy bay chạy biến mất hút.
Từ lúc bị bà chị khám phá ra cái sự dậy thì của tôi thì tôi hết còn dung dị nữa. Lần nào gặp bả, tôi cũng khép nép, ỏn ẻn như mấy tay bóng. Tôi đi không tự nhiên, len lén như thằng ăn trộm. Bả phải nhắc nhở tôi : tao có ăn thịt, ăn cá gì đâu mà mày sợ dữ vậy. Tôi được trớn bẻ queo câu nói lên án bả : bởi xưa rày chị thấy tui đâu là chị ngắt, chị véo, chị giựt, chị ký, biểu sao tui hổng sợ.

Như nghe ra, chị thở dài xí xóa : hồi đó mày còn nhỏ thì khác, tao phải lo dạy dỗ để mày hư, má rầy. Còn bây giờ mày lớn rồi, có biểu tao nhéo tao cũng hổng dám. Nói rồi, mặt bả đỏ rần, miệng chúm cha chứm chím cười thấy ghét.

Vô tình tôi xoa xoa chỗ bắp vế non như vừa bị bả nhéo nữa. Bả có vẻ ân hận : thôi tao biết rồi, mày đau nên hận tao. Cho tao xin lỗi được chưa ? Được thể, tôi cà kê dê ngỗng than van : chèn ơi, nhằm chỗ thịt non mà bà nghiến răng nhéo trèo trẹo, tui tưởng có lúc rớt mẹ nó ra rồi chớ. Thử bà để tui nhéo một lần coi có biết đá biết vàng hôn.

Chị lả lướt với tôi : bây giờ mày muốn thường chi tao cũng chịu, chớ mày cằn nhằn thì việc đã qua, tao có lấy lại được đâu. Tôi băn khoăn, đầu óc rối nùi, tôi định bụng gạ gẫm bà thứ gì đây cho khuây khỏa nỗi hận trong tôi, nhưng sao tôi ớn bả quá.

Nói nào ngay, kể từ lần lóng tay tôi đè lên cặp vú của bả, sao tôi mường tượng cái chất êm êm theo ám ảnh tôi hoài. Thậm chí ngủ mê tôi cũng thấy tôi đang mằn mò vú bả nữa. Có điều hổng biết khi tỉnh ra sao, chớ còn đang ngủ tôi thấy tôi nựng cặp vú mà bà hổng la, hổng cự nự gì hết.
Trái lại bả còn nây người lên, đưa cặp vú ra cao cho tôi mằn, tôi bóp mới đã. Tôi bóp chừng nào thì bả rên chừng đó, lúc đầu còn nhi nhoe như con mèo con, sau thì rống lên như mèo khát tình. Tôi thấy bả bíu lấy cánh tay tôi, hổng hất ra mà lại đè sát vô, miệng hít hà còn hơn ăn ớt.

Tôi hứng chí vò vò, tưng tưng, hai cái vú như lọn bột nhồi nhồi trong lòng tay coi bắt đã. Bả mơ mơ màng màng, miệng châu hẩu mở ra, tôi bóp chừng nào bả xìu rơ chừng đó. Tôi mằn nơi bầu, nghe ọp ẹp như bong bóng, chừng thấy hai cái núm nở cứng như sừng trâu, tôi khảy te te bả đã, rùng mình từng chặp.

Tôi nghiệm ra đã chạm trúng cái mạch nứng của bả nên khò khò làm cho hai cái núm nổi hòn như đất sét và a thần phù tôi kê miệng vô bú chụt chụt nghe vui. Bả vẫn để yên cho tôi ngậm, tôi nhay, tôi cắn, tôi tha mà không một chút phản ứng.
Tôi bú rồi còn nút, lia cái đầu lưỡi nhám làm bả kêu rân ri : cha ơi, sao mày làm tao bủn rủn hết tay chưn. Tao tưởng mày cóc chết, ai dè mày bú nút cũng có đường tương chao đó chớ. Rồi bả vít đầu tôi xuống, dí sát cái vú vô, khuyến khích tôi : mày bú sâu vô và nút mạnh cho tao. Tôi say sưa bú, lôi ọc ọc, bả ưỡn mình toa rập và còn xúi tôi dùng tay kia bóp vô cái vú chưa được đụng tới nữa.

Tôi được bú, được măn nên làm hùng hục, tôi cắn nhẹ cái núm, lôi ra thiệt dài rồi thả nghe cái sựt, bả rả rich kêu lên : tao tiếc là mày chỉ có một cái miệng, chớ mày có thêm cái nữa, mày nút một lượt hai vú, chắc tao chết quá.

Tôi sướng tê người nên ra công phục vụ bả tận tình. Bả nhìn tôi âu yếm, xoa tóc tôi nói nựng : ngoan, ngoan, bú giỏi đi cưng. Chị cho đó, em bú, măn chừng nào chán thì thôi. Ai đời, đàn ông con trai bú vú mà bả chờ họ chán thì chắc là chờ đến bất tận, nên tôi ậm ừ nút dài dài.
Mải lo thả hồn suy nghĩ, tôi quên phéng chuyện bả hỏi nên nghe bả nhắc : chớ sao tao hỏi mà mày im thin thít đi. Đó, tao bằng lòng bồi thường cho mày thì muốn gì nói đại, còn làm bộ làm tịch. Tôi ho khan hắng giọng mà điếc câm, bởi tôi mắc cỡ không sao cất thành lời.

Bà chị thấy tôi lúng túng thì hơi gắt : con trai mà nhát, sau này yêu con nhỏ nào lần khân mất mẹ nó đi mới tiếc. Thời buổi này phải làm ào ào, dứt khoát, dây dưa là bị thằng khác cuỗm tay trên đó em.

Nói rồi, bả chờn vờn biểu tôi : thôi, mày lại đây tao chỉ vẽ cho. Chị kéo tôi cái rột lọt vô trước ngực bả rồi ôm lấy tôi đu đưa khăng khít. Tôi hửi mùi đàn bà con gái của bả mà hồn ngất ngây, mụ mị. Nhứt là hai cái vú của bả dập dồn lên xuống cọ quẹt vào thịt da tôi làm tôi nổi lăn tăn.

Bả càng ôm sát tôi hỏi : nè, chị ôm mày trong lòng rồi, đừng hồi hộp nữa, muốn gì cứ nói, chị hổng la đâu. Tôi chạm nhẹ mặt vào ngực chị, hít thấy mùi thơm thơm của lụa là, và dáng mềm mềm của thịt da chị thì lịm nằm im ở đó.
Tôi thấy chị nhỏn nhoẻn cười, ra cái điều thấu rõ tim đen của tôi nên vờ giả lơ, chỉ xiết tôi vào như vô tình vậy. Tôi thụ hưởng vừa mùi hương, vừa dáng thở xập xình mà nghe chao đảo cả tâm hồn. Tôi nép sát vào hai vú xìa đùng đùng như ai dùng con triện ịn lên giấy. Tôi điếng người tiếp nhận sự âu yếm của chị thật lâu. Chị cũng dung dưỡng để tôi làm theo ý muốn.
Một lúc, không biết tình cờ hay cố ý mà tôi xê dịch cái miệng lên một bên vú chị hồi nào hổng hay. Dù chỉ mới khẽ chạm bên ngoài áo, nhưng tôi nhận rõ đầu vú chị cương sưng, tôi giả bộ khô cổ, chép chép môi, đưa đẩy thì cái đầu vú càng nhọn hoắt nhô ra ngoài.

Với cách vô thức, tôi tợp tợp khan vài cái, nào dè chị lại nhấn mặt tôi vô cái vú để tôi dễ chạm tới hơn. Tôi như bị thôi mien nên chúi đầu chúi mũi vầy vò cái vú chị bên ngoài áo. Chị nhúc nha nhúc nhích, người nóng lên dần. Tôi vẫn rúc khề khà vô cái phần mềm nơi ngực chị. Chừng một lát nghe chị kêu : mày làm tao nóng bức quá, để tao cởi hẳn áo ra cho đỡ nực.
Nói rồi, chị kéo xê đầu tôi ra, tự nhiên lần gỡ từng hột nút. Tôi choáng váng mặt mày, đâu ngờ cặp ngực bả đồ sộ như vậy. Cho dù bả đã đeo chúng trong cái yếm đàng hoàng mà những khoảng thịt vẫn lòi ra từng dúm. Lại thêm bà chị thở hổn hển làm cho chúng như muốn xé toạc lụa yếm nhảy vọt ra.

Lần đầu tiên tôi được nhìn khoảng ngực gần để trần và làn da nữ trắng mịn của người nữ, tôi nao nao khó tả. Tôi bất giác kêu lên : ôi, chị có nước da trắng quá. Chị có vẻ hãnh diện, nhưng vẫn càm ràm : tao mà trắng nỗi gì, chẳng qua mày chưa thấy ai nên khen nịnh cho tao khoái. Tôi chống chế : thiệt mà, tui nói thiệt mà.
Chị vặn lại tôi : chớ mày đã thấy ai mà khen tao dữ dội. Tôi bí quá nên nói liều : thì má đó. Chị cười lên rung rúc : thằng quỉ, mày thấy hồi nhỏ xíu biết gì mà bày đặt, giờ mày còn nhớ gì đâu mà so với sánh. Tôi gân cổ giữ nguyên lời phê phán : tui nhớ chớ sao không, tui còn nhớ rành rành vú má đâu có bự như chị đâu.
Chị tôi lầm bầm : cái thằng thiệt hết nước, con trai mà tò mò, chê khen vú người này bự, vú người kia nhỏ, để tao méc má cho mày no đòn mới chừa. Tôi làm bộ sợ co người lại nhưng nhè đúng ngực bà chị mà lăn xả vô.
Tôi thây kệ những lời hăm he méc má của bả mà chỉ lo rúc đầu vô hít hà cái bọc mỡ nhúng nhính nơi ngực chị. Tôi thấy sảng khoái vô cùng, đâu nghĩ bả điệu đàng như vậy. Tôi đồ chừng bả cũng khoái tê mê vì có thấy bả cục cựa, chê trách hay la rầy gì đâu. Trái lại, đôi khi bả còn xóc hai bắp vế để điều chỉnh cho đầu mặt tôi lọt thỏm vô cái vú cà cà cho bả đã.

Lần đầu tiên bao nhiêu oán hận còn rơi rớt lại nơi tôi đều được thả buông hết. Tôi hổng còn giận, còn hờn, còn căm chi bà chị tôi nữa. Ngược lại tôi rất mực biết ơn bả, tôi ân hận đã xách mé gọi bả là bà chằn lửa. Thế nên, hồi trước tôi hằng cầu mong cho cha ngựa rượt nào rước bả đi sớm cho rảnh thì giờ tôi lại muốn đừng bao giờ bả lấy chồng.

Giá như có cha nào bất đồ hợp nhãn với bả, chắc tôi cũng lôi hết tật xấu, nết hung của bả ra kể để chả thối chí mà dông. Bởi vì tôi quan niệm hai vú của bả mà để người ta rờ, vò, bóp, bú, nút thì uổng hết sức. Thà là bả “ chổng mông kêu trời “ để dăm thì mười họa tôi còn được ăn ké sơ sơ, chớ để các cha hớt đi thì tôi chỉ còn nước ăn cám xú.

Thú thực, nằm hít hơi của bà chị, tôi thấy lâng lâng trời thần. Tôi khó tả rõ cái mùi đặc biệt từ cặp vú bả đưa tới vì nó xen lẫn tùm lum. Dường như có một chút ngọt ngọt của sữa, một chú béo béo của bơ, một chú chua chua của me giầm cam thảo, một chút ngầy ngậy của mỡ ôi, một chút bùi bùi của đậu phộng. Vả chăng, bả lại bận cái coóc xê bằng lụa màu mỡ gà, mờ mờ ảo ảo mới làm tôi rung động cách gì.
Lụa hổng mỏng nhưng vừa đủ cho tôi thấy cái quầng màu cánh sen tròn quay mới hiểm. Lại còn thêm cái núm vú nổi to như cái núm măng cụt, nhúc nha nhúc nhích, thấy ứa gan muốn cắn làm sao. Tôi đã hết sức kềm mà không thoát khỏi sự ma mị lôi cuốn của nó.

Mỗi lần tôi nhướn người lên hít sâu là y như bà chị tê dại đi tựa bị hốt hồn. Tôi dùng chót mũi day nhè nhẹ thì cái núm vú của bả lần xần trật qua trật lại mới ác. Thế nên, một lúc nào đó tôi nhẹ thè chót lưỡi ra ve vuốt cái đầu vú thì tôi thấy nó hiện nhòe nhoẹt ra ở cái xú cheng và bà chị tôi thì lo thở dài thở ngắn.

Tôi đâu còn giữ được sự bình tĩnh nữa nên thè bản lưỡi ra tha đi tha lại xần vần lên khắp vú. Bà chị hát tình tang, hết lý con sáo, lại lý sang sông và thình lình ôm chặt lấy đầu kêu inh ỏi : mày liếm tao sướng quá. Tôi chẳng còn hồn vía nào nên hết cạp lại tha, hết tha lại liếm, cái áo yếm ướt lùm xùm, bà chị quớ quíu, vặn mình rồn rột như bị kiến cắn.

Tôi bị kích thích bởi cái núm vú to ùng nên vội vít lấy lưng bà mà dện nguyên cái vú vô miệng nút chụt chụt. Bà chị quằn người, thở hổng ra hơi, hai tay quờ quờ như bắt bóng. Tôi biết bả lên cơn nên tôi cắn chặt răng giữ cho cái núm vú không trệch ra và nhằn nhằn như nhai miếng hoành thánh. Chao ôi, bà chị tôi lúng túng dữ, nửa muốn hất tôi ra, nửa lại áp tôi vào cho đỡ tức rực.

Một tay tôi lòn xoa sau lưng, lòa xòa đẩy đưa cái dây yếm trật lên trật xuống, một tay tôi bợ cái vú để không, còn miệng tôi thì nhằn, lôi, bú, kéo cái đầu vú vô tội vạ. Tôi làm dữ quá, bà chị vùng vẫy như con sâu đo bị đè, chới với, chới với, miệng hả ra như khát nước, mắt sáng rực như sao sa.

Tôi nhay cái núm vú còn túc túc nên bà chị phải ưỡn ngực ra mà đón. Tôi làm ướt nhoẹt cái áo yếm mà vẫn chưa thấy hả lòng. Trong khi còn đang loay hoay thì nghe bà chị la : mày lình xình quá, sao hổng cởi cái yếm ra mà nút thẳng vô miệng cho được việc.

Tôi có nghe lộn hôn đây, nhưng bản năng mấy ngón tay đã khoèo vô cái móc sau lưng bà chị mà khảy bung cái khóa ra. Cái yếm thành lỏng le, xục xà xục xịch nơi trước ngực. Chưa gì tôi đã hất cái yếm bên vú để không mà ấp tay vô vò, bóp, măn cật lực. Còn bà chị thì lo nưng đầu tôi ra để tụt nốt bên vú đang bị ngậm nút tái tê.

Tôi hoa cả mắt vì cái dáng to dễ nể của cặp vú chị. Tôi tưởng đâu bả lận hai trái banh cao su vô, nhưng quả thực khi tôi mò và bú thấy chúng mềm ịu mới tin đúng là cái vú. Nãy giờ tôi liếm láp, cắn, măn và bú nút dữ nên cả hai đầu vú cương to, cái quầng cũng nở và các hạt sữa nổi xần coi dễ bắt mắt.

Tôi ôm vò một bên vú còn một bên tỉ tê thè lưỡi liếm tưng tưng. Bà chị hít hà và bập bẹ muốn nói gì đó, nhưng không cất lời được. Sẵn cái yếm đã được cởi, tôi dùng hai tay bụm chặt lấy hai vú và thay nhau la lết lưỡi liếm hai cái đầu vú êm êm. Thỉnh thoảng tôi lại điểm bằng những cái hôn đè bẹp dúm núm vú xuống, hay cắn lôi cho đầu vú lồi ra thành cục.

Đến lúc này, tôi mới thấy thằng em tôi mất dạy. Tôi mằn vú bà chị thì mắc mớ gì mà nó chong ngóc lên chỉ chực vạch quần ra dòm ké. Bà chị thấy tôi quặp hai giò che thì biết là tôi có tịch nên la lên : mày ép, coi chừng nó ngộp thở thì bỏ mẹ. Mày nôn thì nó cũng nôn, mắc gì mày cản ngăn nó. Tại mày lớn rồi thì nó tự nhiên vậy, đứa nào đụng vú đàn bà mà hổng ngỏng, bởi mày hổng mặc quần lót nên thả rông nó mới đọa như thế.

Chưa gì, bả dùng tay tách phăng hai giò tôi ra và cái khúc ma trắc khua khua thấy nhột tệ. Bà chị cười khanh khách : mày ích kỷ, chỉ lo hưởng thụ một mình. Mày ngậm bú vú tao mà mày bắt nó nhịn thì nhịn gì thấu. Mày thả lỏng cho nó thở, nó quơ quơ kệ tía nó, đừng ép uổng mà nó ọc tùm lum.
Lần đầu tiên, tôi nghe nói ọc tôi không hiểu gì hết, nhưng làm thinh không đáp. Bà chị còn giảng giải thêm : mày con trai nên không biết. Trời sanh đàn bà lại còn ban cho cái vẻ gồ ghề, lại còn xoi nhiều lỗ, khiến chi con trai đứa nào thấy cũng nảy sinh tưởng tượng. Tao kinh nghiệm, bề ngoài thằng nào cũng ra chừng chững chạc, nhưng hễ tụi tao hở ra là sáng mắt lên dòm. Thằng nào cũng mê cặp vú, từ đó nghĩ viển vông, cho nên mới sanh tầm bậy.

Tôi nuốt lời chị vào lòng. Nhưng trong mơ, nào có đụng chạm gì đâu mà sao cũng phừng phừng tức giái. Tôi đem điều đó căn vặn, chị nói : bởi ban ngày ban mặt tụi bay dòm đã đời, nhưng không sờ mó gì được, bị ẩn ức, đêm mới bị hành lên xuống. Còn như mày được tao cho rờ thì ấm ức nỗi chi. Việc thằng nhỏ cứng lên là vì nó ví như cục nam châm, thấy sắt thì xìa xìa đòi hút, hút được thì ghim chặt, còn hổng hút được thì ọc thay.

Tôi nghe mù tịt vì thuở giờ có kinh nghiệm gì đâu mà đôi co với bả. Tôi chỉ nằm im bợ lấy hai vú nút bú cho xong. Bà chị nói lửng lơ : mày học dần dần, có dịp tao sẽ cho mày biết thêm mùi đời để làm vốn. Tôi nửa mừng, nửa lo …
Tôi nén chặt hai vú bà chị như hai lọn giò thành cục để cho hai cái núm lồi ra ngoài và tôi mút mát, liếm, bú xoành xoạch. Tội nghiệp, hai đầu vú bị tôi nhay riết đến nở tòe loe ra, phía trên y hệt cái núm sen bị tưa. Tôi dùng đầu lưỡi ngoáy thiên ngoáy địa vô mẩu thịt mềm nhạy cảm đó làm bà chị riết róng từng chặp.

Bả uốn éo thân mình, lấy gồng ra sức chịu, nhưng vẫn không nén nổi phải kêu lên ú ớ : nôn, mày làm tao nôn quá, giặc ơi. Chưa bao giờ tao thấy cái đầu vú rêm kỳ cục vậy, tựa như mày lấy kim đâm vô đau nhói, rồi nhột nhột, tao mà hổng cố giữ, chắc xón đái luôn quá.

Tôi nghe ngóng biết chị sướng rùng mình nên thay vì trả lời trả vốn bả, tôi cứ lo mút, bú cho bả chết cóng. Bà lục xục, hết đẩy đầu tôi, lại nhích miệng tôi, cái vú xà quầy, ọp ẹp, kêu chí chách. Có lúc bà sướng giữ xiết lấy tôi như mẹ cho con bú bị thằng nhỏ làm nứng ngang, bà hôn chằng chịt lên tóc tôi mà rên lung tung : tao nôn quá, mày ơi, chắc tao chết quá.
Tôi cố cạp thêm vài cái cho đầu vú bả tưa ra và lúng búng nói : chị sướng thì la um lên cho sướng, như vậy đỡ cực hơn. Còn chị trốn tránh kêu nôn thì đâu giải quyết gì được. Tui bú nút chị là cốt để lể lấy cái nứng ra cho chị đỡ nhức nhối, chớ đâu chọc cho chị nôn đâu nà.

Tuy vậy bà chị vẫn e thẹn nên chỉ ôm lấy đầu tôi lắc lư theo nhịp bú nút mà đong đưa cái vú chịu trận một khi. Tôi bú hết vú này chuyển sang vú khác, tay còn măn vê cái núm vú ướt nhoẹt vừa nhả ra, coi bộ bà chị lùng bùng như gà mắc đẻ.

Một lát thì chị đành khuất phục : ờ tao nghe mày, sướng quá, đã quá, nhỏ ơi. Mày học ai mà có nghề dữ vậy, kiểu này mai mốt mày đợp được con nhỏ nào, mày bú nút kiểu này, nó cũng chết cha nó luôn. Tôi lấn tới vì có lần nghe nói mấy bà chúa mại hơi, sướng rồi nứng mà cứ ì ạch trốn lánh cái tiếng kêu thành thực đó. Tôi cố tình phải hạ gục bả, nhứt định phải làm kêu rầm trời lên : tao nứng, tao nứng mới ưng.

Bởi thế, tôi cắn lăm tăm mỗi đầu vú bả, đánh lưỡi và chọt chọt vào cái lỗ ra sữa cho nó làm bả quíu luôn. Bả chờn vờn ôm lấy tôi lắc lư và đong đưa như diều gặp gió. Tôi nút chóc chóc, cốt để tiếng kêu gây cho bả cảm giác mãnh liệt.

Y như rằng bả kêu lên ông ổng : ôi, nứng… n..ứ..n..g, chết mẹ tao rồi, tao xút hết trơn. Và bả giãy lên như đỉa phải vôi, bả kẹp đầu tôi vô háng mà gồng cứng người lên, tưởng làm tôi vỡ bố nó cái sọ. Tôi nào vừa, thấy bả lăn lộn với cơn đã, tôi vồ vập nút, cắn và vê tàn bạo vào hai cái vú, khiến bà giãy đành đạch la chói lói : tao…ra, tao…ra, lỏi ơi.

Vậy mà bả có chịu hất tôi ra đâu, cứ níu lấy tôi nhèo nhẹo còn khuyến khích : mày bú mạnh vô, bóp chặt vô, lỡ rồi, bề gì cũng ra rồi thì cho nó ra mẹ một lần cho hết.

Tôi khật khùng nào rõ cái sự ra của bả như thế nào nên ngây thơ hỏi : tui có thấy cái gì ra đâu mà chị kêu nhoi. Bà chị tôi cằn nhằn : cái thằng ngu như bò, bộ nó ra để văng tóe loe sao mày thấy. Nói rồi, bả rặn è è như người đái rắt, tôi thấy vậy càng măn bú vú bả hơn làm bả cố rặn tà la.
Một lát thì bả xụi lơ, người ỳ ra, bải hoải, tôi hết hồn tưởng mình làm gì khiến bà nghẹt thở, vội nhả và buông vú bả ra. Tôi nhớm ngồi lên, nhìn lại bả, sao mà thiểu não, xác xơ quá đáng. Tôi thấy bàn tay bả kẹp vô giữa đùi và chuồi qua chuồi lại như cọ chai, tôi lặng im theo dõi.

You may also like...