CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! Chap 1-6

Tên fic:Cá Cược Nhé ! Anh Sẽ Phải Yêu Em !
Tác giả: Zu.
Cảnh báo: không có
giơi thiêu:
– Trần Lương Mai Anh: 17 tuổi, ba mẹ mất sớm, cuộc sống chẳng mấy nhàn nhã mà còn
phải gánh 500 triệu tiền nợ của những người đã sinh ra mình, liên tục bị chủnợ đến đòi,
thấy tiền là sáng mắt.Vì hoàn cảnh đãche lấp đi gương mặt thiên thần của nó, và thay
vào đó là sự tinh nghịch có đôi chút ương ngạnh. Nghe thấy tên của hắn là ngoảnh
trước ngoảnh sau đã chạy mất dép.
– Hoắc Thiên Hoàng: 18 tuổi,con của chủ cho vay lãi, hay tụ tập bạn bè ăn chơi, đến
trường để ngủ thay cho buổi tối đi bar. Một lần được ba nhờ đi đòi nợ nên đã gặp nó và rắc
rối bắt đầu từ đây.
– Trương Bảo Duy : 18 tuổi, bạn của hắn, vui tính hay pha đùa, mặt hơi trẻ con.
– Huỳnh Nhật Anh: 18 tuổi, bạn của hắn, chín chắn hơn so với Duy nhưng cũng rất thích châm chọc
người khác.
– Phạm Ngọc Anh: 17 tuổi,cô công chúa được gia đình chiều chuộng từ nhỏ, suốt ngày bám đuôi theo
hắn dù có đuổi đi cũng không được.
– Lâm Bảo Như: 17 tuổi, bạn của nó con của một tiệm bánh nhỏ, dễ thương và thích trai đẹp. Có ăng-ten
bắt sóng cực đỉnh.

CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 1
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 13:57 ngày 15/12/2012
* * *
– A! Cứu tôi với!Cứu tôi với! A! Bớ người ta!- Nó vừa chạy vừa la hét, nhưng trong con hẻm nhỏ này sẽ
chẳng có vị anh hùng nào xông ra để che chở cho nó.
– Con nhỏ kia! Đứng lại! Đứng lại- Một toán người áo đen đuổi theo nó, liên tục hò hét đe dọa.
Tôi đâu có ngu đâu đâu mà đứng lại. Nó nghĩ thầm rồi cắm đầu chạy, nếu hôm nay không thoát thì chắc
chắn sẽ chẳng có ngày mai.Nhưng có lẽ ông trời không giúp nó, chạy được một lúc thì gặp ngõ cụt. Với
chiều cao 1m56 thì có cánh nó mới may ra thoát được. Làm sao giờ…làm sao bây giờ? Cuộc đời mình lại
kết thúc ở đây sao?Mình không muốn.
– Sao? Bây giờ định chạy đi đâu?
Hắn cầm cây gậy đứng đầu đám đông, cao ngạo nhìn nó, đôi mắt nâu xoáy vào nét sợ hãi trên khuôn
mặt người con gái đối diện, đôi môi nhếch lên.
– Anh…anh không định giết tôi đấy chứ?-Nó lắp bắp nhìn hắn, đôi chân chạy lâu run run khụy xuống, đôi
mắt long lanh như cừu non gặp sói xám.
Hắn tiến đến gần nó, nâng cằm nó lên:
– Có lí do gì để tôi không giết cô?
– Anh sẽ không nỡ giết một người con gái mang vẻ đẹp thiên thần này chứ?-Nó cố tỏ ra dễ thương nhưng đâu biết mồ hôi khiến mặt nó trắng bệch, nhìn rất giống…..người chết.
– Thiên thần ư?
Hắn phá lên cười, chuyện này chắc chắn là chuyện nực cười từ trước đến nay hắn từng nghe- Sao tôi chả
thấy có chút tình cảm gì với cái gương mặt thiên thần đó nhỉ?
– Vậy tức là nếu có tình cảm anh sẽ không giết tôi chứ gì?Mắt nó sáng lên, một tia hy vọng nhỏ nhoi hiện
trong đầu nó.
– Cũng có thể…..
– Vậy nếu tôi làm anh yêu tôi thì anh sẽ tha tôi đúng không?
– Cô có biết mình đang nói gì không?
– Tôi biết chứ!Đương nhiên là biết rất rõ rồi! Thế nào? Anh có đồng ý không?
– Sao tôi phải thế?
– Hay anh sợ sẽ bị tôi hút hồn?Nó kích hắn, đánh một đòn vào lòng kiêu ngạo của một thằng con trai.
– Gì chứ?
Hắn tức giận nhìn nó, hắn mà sợ con nhỏ này ư? Không bao giờ.
– Vậy cá cược nhé!
– Được thôi! Cho cô một tháng, nếu trong vòng một tháng mà cô không khiến tôi yêu cô
thì….- Hắn cười gian- Cô sẽ chết! Đi!
Hắn quay đầu bước đi để lại nó ở đằng sau ú ớ không ra tiếng. 1 tháng á? Trong một
tháng thì làm thế nào để cái tên máu lạnh này yêu mình chứ! Quá vô lí! Quá quá vô lí.
Phản đối! Phản đối!Nhưng số phận nó đã an bài vậy rồi, giờ thì chỉ biết cố gắng mà thôi.
Nó thở dài ngồi dậy lê bước về nhà! Ba mẹ ơi! Sao lại cho con mỗi cái họ rồi ra đi để con
lại thế này?
– Cậu chủ! Vậy phải nói với ông chủ thế nào?- Một tên đàn em hỏi hắn.
– Thì cứ nói là nó trả rồi!- Hắn vẫn bước đi, trong lòng ngập tràn thú vị. Thế là cuộc sống
của hắn đã bớt buồn tẻ rồi.
– Nhưng…tiền ở đâu ạ?- Tên đó dè dặt, nhỡ nói sai thì mất đầu như chơi.
– Rút tiền của tôi đi!
– Dạ?……..Vâng!
Trần Lương Mai Anh.Tôi rất muốn xem cô dùng cách gì để cua đổ tôi
Nó đang ăn mì goi ở nhà bỗng thấy ớn lạnh cả sống lưng, không biết lại tên nào định đòi
nợ hay sao nữa. Ôi! Đúng là cuộc sống thật bất công! Người thì giàu đến mức lấy tiền
đẻ đun nước, người thì nghèo đến nỗi mì cũng không có mà ăn. Tại sao vậy?
– Này! Mày định ăn mì cả tháng hả?- Bảo Như vừa mới đến thấy nó lại húp mì, thở dài hỏi.
– Còn chả có mà ăn ý!- Nó tiếp tục sột sột, đầu không ngẩng lên nhìn nhỏ.
– Ba ****** nhìn thấy chắc khóc đến sưng mắt mất!
– Đừng nhắc nữa, họ bỏ tao đi như thế khiến tao thân tàn ma dại thế này thì khóc gì chứ! Cả một xu cũng
chưa cho tao nữa là!- Nó gắt
nhỉ, mặt phụng phịu.
– Họ chả cho mày cái họ còn gì! Mà bọn chủ nợ chịu tha mày rồi à?- Nhỏ tưởng nó phải nhập viên rồi chứ nên đến để thăm ai ngờ thấy nó đang nhồm
nhaòm ăn mì.
Nó nhớ lại hồi chiều, nước mắt nước mũi tuôn ròng ròng, Sau khi đã than thở cho nhỏ
nghe nó thút thít lấy khăn giấy lau nước mắt, lại xót tiền khăn lau mà chảy thêm vài lít nữa.
– Haizzzz! Với khuông mặt này mà đòi cua anh ấy á? Nào! Để tao tái sinh cho mày- Nhỏ
kéo tay nó đi.
– Nhưng…có mất tiền không?-Nó rưng rưng nhìn nhỏ, nếu nhắc đến tiền thì có chết nó cũng không đi.
– Tao trả! Được chưa? Có bao giờ di với tao mày bỏ ra 1 xu đâu- Nhỏ ngán ngẩm nói với
nó.
– Ui! Toa iu mày nhất đấy Bảo Như- Nó ôm chầm lấy nhỏ, tiẹn thể quệt quẹt nước mũi vào áo nhỏ cho đỡ tốn khăn.
– THôi!Đi nào!
* * *

CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 2
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 13:58 ngày 15/12/2012
* * *
Trường Sar-Hah
Đây là ngôi trường nổi tiếng trogn top 5 toàn quốc. Hàng ngũ giáo viên đều là những đại học cao, có kiến
thức uyên thâm và được hưởng mức lương hậu hĩnh.Còn học sinh thì vào đây chỉ để lấy bằng chứ khôgn có
ý định sẽ học hành chăm chỉ.
– Woa!Đây mà là trường ư?- Nó ngỡ ngàng nhìn ngôi trường mà nó sẽ học, nhìn thôi cũng muốn sống ở đây luôn rồi.
– Đẹp thật đấy! Toàn anh đẹp trai nhà giàu học ở đây thôi!- Nhỏ Bảo Như ôm cằm mơ màng, nếu nhà mà có
tiền thì nhỏ sẽ đến đây học luôn, xây nhà ở đây luôn cũng được.- Ơ! Mà mày lấy đâu ra tiền để được hcọ ở
đây?
– Tao cũng chả biết nữa!- Nó nhăn nhó. Hắn nhờ người đưa nó đến đây rồi mât hút, chả thấy tăm hơi đâu
cả.Tự nhiên đi vào trường người ta không bị túm cổ vứt ra ngoài mới lạ!
CẨN THẬN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
************AAAAAAAAAA!
– MAI ANH!
Nhỏ vội chạy lại đỡ nó dậy!Không hiểu từ đâu có một chiếc môtô lao đi giữa đường, khiến ai cũng tập lộn
nhào mà nó thì….tối tăm mặt mũi.
– Ôi! Đầu gối chảy máu rồi nè!- Bảo Như liền lấy băng keo, băng lại cho nó.
– Có mỗi cái vết đó mà làm như trời sụp ý- Nó làm như không, vết thương này đối với nó cứ như làn giò nhè
nhẹ thoảng qua vậy.
– Nè! Nói gì vậy!- Nhỏ nhìn nó khó hiểu- Anh bị mù ha…….- Nhro quay lại định quát cho cái tên một trân thì
cứng họng.
Dưới chiếc mũ bảo hiểm một gương mặt tuấn tú lộ ra. Mái tóc vàng nâu thành từng nếp, đôi mắt đen như
bầu trời đêm, lãnh đạm mà có vẻ nổi bật.
– Em không sao chứ?- Anh đến trước mặt nó, nâng đôi chân trắng mịn màng xem xét.
Nhỏ liền cười trừ:
– Nó ý à! Khô…..
Nhỏ còn chưa nói hết câu thì nóđã vội bịt cái loa lại, mặt nhăn lại, miệng kêu lên:
– AA! Đau quá!Xót….xót…nữa……..
– Nặng vậy à?-Anh gãi gãi đầu.
– Xin lỗi em nhé! Anh phải vào lớp rồi!Biết làm sao bây giờ. Vậy anh đưa cho em tiền viện phí rồi em đến
bệnh viện coi sao nhé?Anh nở nụ cười, bao nhiêu cặp mắt hình viên đạn dồn về phía nó.
– Thôi! Không- Nó gắng đứng dậy- Á!- Nhưng có lẽ vết thương khiến nó không đứng vững được.
Anh qauy sang nhỏ, rút bóp rồiđưa một sấp polime
– Em đưa em ấy vào bệnh viên hộ anh nhé!
– Dạ….dạ…- Nhỏ ngại ngùng.
Đến khi anh phóng xe đi nhỏ mới nhở xấp polime định đếm thì nso dựt lại
– Của tao!
– Ơ!Mày không sao à?- Nhỏ ngác nhiên. Vừa rồi kêu ai ái cơ mà.
– Ăn vạ thôi! Ôi! Mày xem này, 5 triệu lận!- Mắt nó ngập tràn dòng chữ 5 triệu, chân nhảy tưng tưng.
– Trời!!!!!!!!!!!!
Vì mải đếm tiền nên nó không để ý cái tên vừa nãy nó ăn vạ đang đi vào trường của hắn.
***
– Đi muộn thế mày?- Hắn hỏi anh. Thằng Bảo Duy này mọi hôm đến trường sớm nhất, bị bọn hắn trêu là kết cô lao côgn nên
mới vậy nhưng hôm nay bây giờ mới lò dò vào lớp.
– Gặp tai nạn!- Anh vứt cặp xuống. Bỏ MP3 ra nghe nhạc. Đôi mắt đen nhắm lại, ngã đầu ả phía sau tận
hưởng.
– Lại bị mấy em fan girl vây kín à?- Nhật Anh lên tiếng- Hay bị em nào tố giác?
– Ha ha ha! Chắc vậy rồi- 2 tên hùa nhau cười giễu hắn, trêu người người khác là sở trường của họ mà.
Anh không nói gì, chỉ đang miên man trong đầu hình ảnh của người con gái đó. Một mái tóc bờm sư tử vàng
chanh, cặo kính to và đôi mắt xanh. Có gì đó…..rất đặc biệt….
Chuông báo hiệu vào lớp. Cô giáo bước vào, gật đàu cho hcọ sinh ngồi.
– Hôm nãy lớp ta sẽ có bạn mới! Nhưng bây giờ chưa thấy bạn đó tới nên chúng ta sẽ học trước nhé!Các
em mở sách ra!
Hắn nghe những lời đó đôi lông mày hơi nhăn lại. Chẳng phải hắn đã làm thủ tục nhập hcọ còn cho người
đến đón rồi sao, vậy mà giờ còn chưa đến. Định chọ hắn à? Gan cũng to lắm .
– Ha ha ha ha….!!
– Thằng đó điên à?- Nhật Anh nhìn anh, liếc mắt sang hắn.
– CHắc nó lại có đồ chơi mới!- Bảo Duy vẫn nhắm mắt, đáp.
– Oh~~ Hay đấy~
– Thưa ….thưa cô……em vào lớp!- Nó thất tha thất thiểu chạy vào lớp. Cái trường quái
quỷ này rộng hơn
cả sân vận động nữa, tìm lớp 12A1 mết đứt hơi. Nhưng cái tên máu lạnh đó thật kì, nó mới lớp 11 mà cho
học lớp 12, liệu có phải máu khôgn lên não bị đôgn cứng vì lạnh quá rồi không?
– Em vào lớp đi! Sao đến muộn vậy?- Cô giáo hơi phật sy nhửung ồi vẫn dịu dàng nói- Em ngồi chỗ cuối đó nhé! Chí còn chỗ đó trống thôi!
Ồ!-Cả lớp đồng thanh. Được ngồi gần mấy anh hotboy thật thích quá.
– DaJ- Nó cúi đầu rồi đi về chỗ ngồi. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn trừng trừng nhìn nó, cặp mắt sắc lạnh.
OẠCH! Ghê quá mẹ ơi! Như là diến phim ma ý
– Chũng ta lại gặp nahu rồi nhỉ?
Nó quay sang, là người khi anỹ nso ăn vạ. Ôi ngại quá đi mất!
* * *

CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 3
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 13:59 ngày 15/12/2012
* * *
– Dạ….!- Nó cười trừ nhìn anh. Ăn vạ người ta rồi lại bị bắt gặp thật đúng là không còn gì để nói.Mà cái tên
này cũng hay thiệt nha, sao cứ nhìn người ta chằm chằm vậy? Khộng định đòi lại tiền chứ? Ôi! Đừng mà!
Nghĩ vật nó cúi đầu hết mức có thể ý muốn nói em khôgn có ở đây nha, đòi tiền thì đi tìm nhỏ bạn em ý.
Anh mỉm cười. Đúng là càng nhìn thì càng thấy nó có cái gì đó rất đặc biệt mà anh cũng chưa nhận định
được. Vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt tạo muốn giết mày của hắn khiến Bảo Duy giật đứng người
phụt lun thanh cao su đang nhóp nhép nhai vào tóc nó.
– Ách- Nó khẽ kêu. Kiểu gì đây? Không đòi được tiền thì làm vậy hả? Nó hừng hừng quay sang nhìn Duy thì
thấy anh đang nhăn răng ra cười giảng hòa, một tay định vươn tới gỡ cao su dính trên tóc cho nó. Nhưng
chị Mai Anh nhà ta lại tưởng anh định đánh nó nên vội vàng ngồi né sang, không may vì đây là bàn ngồi một
chỗ nên người nó bị lơ lửng trên không.
1giây…2giây….3giây…
Ơ? Sao không bị rơi nhỉ? Lạ quá, thấy ấm ấm khôgn lẽ nền nhà lớp học làm bằng bông? Nghĩ vậy nó từ từ
hé mắt ra. Sặc! Nó không dám tin vào mắt mình nữa. Một bên là gương mặt lạnh lùng, đôi mắt nâu nhìn nó
có phần hằn học. Còn bên kia là ánh mắt dịu dàng của Duy và nụ cười ấm áp mà lần đầu tiên có cô gái được
anh cười như vậy.
– Không sao chứ?- Đồng thanh tập 1.
Hắn và anh quay sang nhìn nhau thì Cốp. Chắc do 2 người ở gần quá nên bị va đầu vào nhau khiến ai
cũng đưa tay lên xoa đầu và nó thì hạ cánh xuống đất chẳng an toàn tẹo nào.
– Ui da!
Ha….ha…..ha…ha. Cả lớp ôm bụng cười lăn lộn còn một phần thfi tức đến thâm tím mặt, hotboy của
chúng nó lại đi đỡ một con nhỏ mới chuyển đến thì bảo sao mấy em fan khôgn tức.
– Nào! Nào! Các em ổn định- Cô giáo vỗ tay để cả lớp trật tự- Mai Anh! Em không sao chứ?
– Dạ! Em ước thế!- Nó ngồi dậy xoa xoa cái lưng có nguy cơ bị gãy rất cao. 2 Tên này đỡ thì đỡ cho hẳn hoi
chứ! Có mà đinh chơi người ta thì có. Đúng, hắn mà tốt thế thì nõ đã chẳng phải ở đây ôm cái lưng bị gãy
làm đôi này đâu ( hơi nhân hóa tý).
– Để anh đưa em xuống phòng y tế nhé?- Duy ngồi xuống, đưa tay về phía nó, coi như cô giáo chỉ là không khí mà thôi.
Nó sững người. Chắc chắn đi xuống phòng y tế rồi nhất định sẽ đòi lại tiền đây mà! Không thể để thế được.
– Này1 Mày đừng động vào dồ của tao- Hắn hất tay anh ra.
Hả?- Cả lớp ngỡ ngàng? Lần đầu tiên hắn công nhận một ai là thuộc quyền sở hữu của mình đó nha!
– Sao…sao cơ? Duy nhìn hắn, đưa tay ngoáy tai – Chắc tai tao bị nhột!
– Cô ta là của tao!- Hắn bế xốc nó lên, hùng hổ tuyên bố.
Chap 3: ( tiếp)
– Này..!- Nó khẽ giật giật vạt áo hắn. Đang nhiên tự nhiên bế nó lên làm gì, lại còn Co ta là của tao nữa
chứ. Mà cũng đúng, hắn đã mua đó trong một tháng với 500 triệu mà. Còn nếu trong vòng một tháng mà
nó không khiến hắn rung động thì gia đình nó sẽ được toàn tụ. Hic! Sao được gặp ba mẹ mà nó chả vui tý
nào cả! Lại còn sợ run cầm cập nữa.
– Mai Anh, thật….thật không?-Anh nhìn nó, thật sự quá bất ngờ. Anh hiểu Thiên Minh hơn ai hết. Ngoài anh với Nhật Anh ra thì hắn chả
coi ai ra gì hết, ngay cả ba hắn nữa. Vậy mà bây giờ…..Chắc chắn nó có một năng lực siêu nhiên nào đó,
nhưng anh cảm thấy…sao mà…hụt hẫng……Dù vừa gặp nó nhưng anh đã cảm thấy mến nó rồi. Có lẽ
vì màn kịch của nó đã để lại trogn lòng anh một ấn tượng khá sâu.
Nó thì ấp úng chả biết noi sao. Chả nhẽ bảo phải? Nó chả mặt dày thế đâu. Nhưng nếu nói không thì tử với
hắn.
– D..Dạ….!- Nó khẽ gật đầu thấy ngượng đến mức mún đập đầu vào tường luôn.
Hắn khẽ nhếch mép rồi bế nó ra khỏi lớp, cảm thấy hài lòng. Đúng là nó thú vị hơn hắn nghĩ rất nhiều.
Lần đầu tiên hắn biết tranh giành là gì.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân đều đều. Đi qua mỗi lớp đều vang lên những tiếc ngỡ ngàng của
học sinh.Ánh nắng mơn man trên mái tóc hắn khiến cho mái tóc ánh kim trở
nên óng ánh càng tạo nên vẻ
lãnh đạm hoàn hảo của hắn.
– Này! Buông tôi xuống đi!
Nó co rúm người, lấy hết dũng khí để mở miệng. Không hiẻu sao mỗi lần nhìn hắn nó cảm thấy lạnh toát
xương sống, hô hấp cũng khó nữa. Vả lại, nói sai câu này mất mạng như chơi. Ôi! Trên thế giới có biết bao
nhiêu người đi vay lãi sao lại rơi vào mình phải chịu cái tên tảng băng di động này nhỉ?
Hắn dừng bước, đưa mắt nhìn nó. Rồi buông thóng 2 tay để nó rơi bộp xuóng đất.
– A! Anh điên hả?- Nó bức tức quát hắn. Nói xong mặt mày nó tái mét đi. Mình vừa c-hửi hắn là điên thì phải. Hình như là có. Mà hình như cũng không. Cầu mong là không- Tôi….tôi….tôi nói
anh trai tôi!- Nó gãi đầu, cố gắng cười thật tươi. Nhưng nó đầu biết nhìn nó mếu mó trông rất giống bột
nặn bị bóp méo.
Hắn cao ngạo nhìn nó. Đưa tay nâng cằm nó lên, môi hơi nhếch lên:
– Cô…!
Nó giật bắn người. Không định giết người ở đây chứ? Chắc không đâu nhỉ, đây là trường học mà, anh Thiên
Minh đẹp trai đừng giết em,huhu.
– Gì..à…dạ..!
– Có phải cô …….!- Hắn dí mặt gần nó hơn, ánh mắt trở nên gian xảo.
– Sao….sao..- Nó cảm thấy hắn mà tiến gần hơn là nó sẽ khóc thét luôn mất. Làm ơn tha tui đi!
– …sáng nay chưa rửa mặt phải không- Hắn nói có chút pha đùa nhưng vẫn giữ vẻ băng giá mọi khi. Rồi
rảo bước đi bở lại nó ngơ ngác=> ổn định nhịp tim=> tức giân=> cuối cùng là đứng dậy và làm mặt xấu với
hắn. Bỗng cái tên tảng băng này quay đầu lại khiến nó bất ngờ quá cắn vào lưỡi. Thế là nó 3 chân 4 cẳng
chuồn thẳng. May mà trường này có 2 cầu thang nếu không bị hắn bắt sống thì say goodbye cuộc đời rồi.
– Học…hộc….hộc….- Nó dừng lại ngó quanh thấy an toàn thì ngồi phịch xuống ghế đá.
Gió lùa qua khiến mái tóc nó bay bay. Đôi mắt lam ngọc hơi nheo lại rồi hít một hơi thật sâu. Không khí thật
trong lành quá!
– Này!
Mọt giọng nói điệu chảy rớt vang lên. Nó quay đầu lại. Một cô gái đang nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống
nó vậy. Trường này có khi phải đặt tên là trường Luyện Mắt mới đúng.Nó cố gắng nở nụ cười:
– Bạn gọi mình à?
– Bạn với anh Minh là gì của nhau vậy?- Cô gái tiếp lời.
– Hả? À…thì…
– Nói đi! Mình tò mò quá!
– CHả là gì cả- Nó nhún vai. Chẳng nhẽ nói là chủ nô và nô lệ. Nói vậy chắc bị cười thúi mũi quá. Thế kỉ 21
mà còn sống trogn xã hội phong kiến nữa.
Vậy à?- Cô nở một nụ cười. Đôi mắt xanh ánh lên vẻ mừng rỡ. Thật sự nó chưa gặp ai giống búp bê baby như vậy.
Người đứng trước mặt cứ như là thiên sứ vậy,
cười còn có núm má đồng tiền nữa chứ!
Chát!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó bỡ ngỡ….Nó vừa bị ăn tát?
* * *

CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 4
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 14:00 ngày 15/12/2012
* * *
Trong khuôn viên trường, gió thổi nhè nhẹ như muốn xoa dịu nỗi đau của nó.
Một cái tát in 5 ngón rõ rệt trên má. Đau. Nhưng từ bé nó đã quen với chúng rồi, nó đâu có ba mẹ.Nó cười. Không ngỡ ngàng.
– Tôi làm gì bạn à?
Cô nhìn cái nụ cười của nó mà không khỏi ngạc nhiên, bị tát như thế mà còn cười được. Nhỏ gằn giọng, có phần đe dọa:
– Anh Thiên Minh là của tao! Mày đừng có ý nghĩ sẽ cướp được anh ấy!
Đôi mắt nó dãn ra. Thì ra là hắn. Nó đứng dậy, khoanh tay nhìn nhỏ, vẻ mặt thản nhiên. Đôi môi nso hơi hếch lên, ánh mắt vẻ giễu cợt.
– Vậy à? Nhưng cái người là mà bạn nói của bạn ý lại bảo với tôi là….
Nhỏ nhìn nó, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng. Nhỡ may no thực sự có quan hệ với hắn, là quan hệ mật thiết thì sao đây? Nhỏ sẽ chẳng yên với hắn.
– Anh ý..bả…bảo gì..?
– Hắn- Nó tiến lại gần nhỏ- Thích.tôi- Nó nở nụ cười chiến thắng. Ha ha! Nghe câu này chắc con nhỏ kia sợ tái mặt luôn, tiện thể cho ăn lại cái tát vừa nãy . Người thì rõ xinh mà lòng dạ như ác quỷ vậy.
– Gì..gì…cơ?- Nhỏ sợ hãi. Không thể nào! anh Thiên Minh đâu có yêu ai đâu, nhỏ mà anh ý chưa liếc một lần nữa là. Nhưng anh ấy lại bế con nhỏ này, chả nhẽ….đó là sự thật.
– Nói..dối…!
– Vậy có muốn đi hỏi tên đó không?
– Ha…ha! Vừa nãy là tớ đùa thôi! Tại nhìn thấy anh ấy bế bạn nên tớ định giỡn xíu xem thế nào ý mà! Hề hề!- Nhỏ gãi đâu, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Nó cười thầm, đúng là người đẹp thì não xấu, nói vậy cũng tin sái cổ nữa. Nhưng nhỏ mà không ngu thì mình coi như toi à?
– Lại đây- Nó ngoắc ngoắc tay. Nhỏ ngoan ngoãn đi lại gần nó, người hơi run.
Chát….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Âm thanh này lại vang lên một lần nữa. Nhưng lần này người bị lệch mặt là nhỏ chứ không phải nó. Nhỏ ôm mặt, mắt đã ngấn lệ, lần đầu tiên nhỏ bị ăn tát chưa có ai dám làm vậy cả.
– Ơ…!
Nó ngồi xuống, đôi mắt lam ngọc nhìn nhỏ đe dọa. Tình thế đã bị lật ngược rồi.
– Lần sau cẩn thân đó! Còn bây giờ mau xéo đi cho đỡ vướng mắt!
Nhỏ nhanh chóng đứng dậy rồi
chạy vô lớp. Trong lòng không ngừng r-ủa nó. Tao sẽ không để yên đâu! Cứ chờ đây! Mày chỉ là đồ chơi của anh Thiên Minh thôi!
Nó nhìn theo nhỏ rồi ôm bụng cười sặc sụa.
– Ha ha! Đúng là ngu mới yêu cái tên máu lạnh đó mà! Ha ha ha ha!
Bốp! Bốp!. Tiếng vỗ tay vang lên. Bóng dáng một người đứng sau cây phượng vĩ gần đó. Trên môi còn vương 1 nụ cười- 1 nụ cười thật sự.
Nó quay người lại. Là hắn. ÔI mẹ ơi! Có phải nó vừa nó là hắn thích nó không nhỉ?Hắn ta không nghe thấy chứ? Mình còn bảo người ngu mới yêu hắn nữa! Hơ hơ! Chắc hắn không nghe thấy đâu. Nếu mà nghe thấy thì đã đâu đứng đó vỗ tay như vậy?
– Anh…..ở đó khi nào vậy?
– Đủ để biết hết tất cả!- Hăn bước đến, tay đút túi nhìn nó thích thú.
A! Nghe thấy hết mà người ta bị tát không ra cứu nhé! Đúng là tên máu lạnh mà! Vỗ cái đầu anh ý, cho máu lên não đã rồi hãng vỗ tay.Nhưng chắc nghe thấy hết đó là bao gồm cả cái câu hắn bảo hắn thích tôi nhỉ. Nghĩ vậy nó lùi lại vài bước, gượng cười:
– Hi hi! Tại lúc đó tôi sợ quá nên nói tầm bậy ý mà!- Chưa để hắn kịp phản ứng nó đã 3 chân 4 cẳng định tẩu thoát.
…………………….
Nó sững người. Mặt hơi giật giật.
– Cô xứng đáng với 500 triệu đấy!
Hắn thì thầm vào tai nó rồi bỏ đi.Nó vẫn đứng đó, mặt mũi trông rất khó coi. Hăn…..hắn..vừa mới ôm nó ư? Ôi! Chết mất. Cái tên này muốn làm người ta sock mà chết hay sao vậy? Nhưng cảm giác lúc đó…cũng không tệ…Á! Đin quá! Điên hết mức! Chắc gần tên này nên mới bị lây cái tính ấm ấm của hắn đó mà. VàoWC rửa mặt cho tỉnh táo cái đã.
Trên tầng 3, một đôi mắt đang dõi theo nó. Gương mặt sớm trở nên u ám.
– Là…thật sao?
Bàn tay nắm lai, kêu răng rắc. Nên vui hay buồn đây?
Chap 4
Trong lớp học, học sinh nữ đang xôn xao tìm nó thấy Ngọc Anh vào liền chạy ra hỏi săn đón:
– Ngọc Anh à! Cậu có tìm thấy nó không? Nó đâu rồi?
– Sao thế? Mặt cậu bị sưng lên rồi kìa!
– Đúng đó, ai mà dám……
– CÚT HẾT CHO TAO!
Ngọc Anh tức giận hét lên. Cô đã 17 tuổi nhưng chưa có ai dám đánh cô cả vậy mà con nhỏ đó dám làm như vậy. Nếu như cô để yên thì còn đâu là Phạm Ngọc Anh nữa. Nếu mày đã công kích tao sẽ chiều. Trần Lương Mai Anh, mày tới số rồi!
Dưới lớp Nhậy Anh nhìn cô mà phì cười. Đúng là con gái, chỉ có đố kị và ghen tuông. Nhưng cậu cũng rất tò mò không biết cô gái kia có năng lực gì mà để tên bạn cậu phải phá lệ như vậy. Cậu cũng nhận ra ở cô ta có một thứ gì đó rất đặc biệt nhưng cũng chưa xác định được.
– Này! Tý nữa đi ăn kem không?
Bảo Duy vỗ vai cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Nhưng tên kia vừa nói gì cơ? Ăn kem á? Trời đất! Hôm nay thằng cha này khùng nặng rùi nhá. Không đi bar mà kêu đi ăn kem, chắc vừa nãy đập đàu đau quá nên vậy.
– Mấy tuổi rồi còn ăn kem? Mày đui hả?
Cậu nhìn anh khó hiểu. Đúng lúc đó hắn từ đâu xuất hiện phán một câu làm Nhật Anh suýt té ghế:
– Đúng đấy! Tao cũng muốn đi.
– Thấy chưa? Thiên Minh nó cũng muốn mà! Mày có đi không?
– Không! Tránh xa tao ra! Please!!!!!!!!!!!!
Cậu ôm người chạy tóe khói ra nhưng mới được vài bước đã bị hắn túm lại làm chạy mãi trên không trung.
– Tao chỉ hỏi cho có thôi chứ mày mà không đi thì cứ hưởng thụ đấy!
Anh cười gian, đưa tay lấy chiếc MP3 rồi lướt qua người cậu còn huýt một cái vào sườn bụng.
– Sao mình lại có mấy tên bạn người không ra người thế này hả trời.
Cậu ôm mặt khóc nức nở, rồi rảo bước đi theo hắn. Bỗng mắt anh đập phải một khuôn mặt, đôi môi nhếch lên:
– Bọn mày chờ đấy!
Hắn định rú ga rồi đi luoon nhưng bỗng khựng lại. Đôi mắt nâu đục lại, khuôn mặt đằng đằng sát khí. Đôi môi như một thói quen nhếch lên, cười như không cười.
Bên kia Nhật Anh đang ôm eo nó đi như trêu ngươi hắn. Vừa nhìn thấy khuôn mặt sắp phát nổ kia cậu có tình kéo nó sát vào một chút. Túm cổ cậu giờ thfi hãy tar giá nhé.Nó thì chẳng cảm thấy rất dễ chịu chứ chẳng khó ở tẹo nào, đơn giản là Nhật Anh hứa sẽ trả đầy đủ lương làm thêm cho nó, không phải làm mà được tiền ai mà chả thích.
– Này! Anh nhất định phải giữ lời hứa đó!
– Yên tâm! Anh sẽ trả gấp đôi- Cậu đang cao hứng nên rất dễ dàng nhận lời.
– Hay gấp 4 đi!
– Được.
– Vậy 5 nha!
– Ừm.
– 6 được không?
– 10 luôn đi!- Cậu đã cảm thấy hơi khó chịu, người như vây mà 2 tên kia lại tranh giành nhau thật đúng là khó hiểu.
– Thật hả? Cảm ơn anh nhiều nha!- Nó sướng giãy nảy cả lên. Chỉ một buổi mà kiếm đưựoc 20 triệu ai mà không thích, đôi mắt nó đang hiện lên hình ảnh Bác rất rõ, thể hiện tinh thần yêu nước rất cao.
Rèoooooooooooooooooooooooooooo
– Khụ khụmột tràng khói dài khiến cậu sặc cả bụi. Đúng là tiểu nhân mà.-
– Này! Em không sao chứ?
Cậu quay lại hỏi thăm nó thì giật đứng người. Hiện tại nó cứ như một bức tượng bị đúc hỏng vậy. Mắt thì sáng lóe hình ảnh của hắn còn miệng cứng đờ, lắp bắp không thành chữ. Cậu đã thấy nhiều người bị điên đảo vì nhìn thấy hắn nhưng chưa thấy trường hợp anò như thế này cả. Đúng….đúng là….đặc biệt .
– Ơ! Ví tiền ai bị rơi kìa!
– Hả? Đâu? đâu?- Nó tỉnh giấc ngủ đứng ngàn thu ngó quanh xem cái ví tiền mà cậu nói đâu- Hửh? Làm gì có?
– Phì…!- Cậu bật cười trứoc sự áhm tiền của nó- Lên xe đi!
– Ờ..ờ!- Nó phụng phịu đi đến chỗ Nhật Anh, nếu không phải vì anh sẽ trả tôi tiền thfi tôi sẽ phanh thây anh vì tội dám lừa tôi rồi nhé- ÔI! MV AGUSTA F4!!!!!!!!!!!!!
– Lên nhanh đi!- Cậu gắt. Chết mất không hiểu ai mà lại sinh ra người ham của không tả nổi.
Cậu phóng đi, đầu không. Bọn hắn có bao giờ dội mũ đâu, hỏng tóc và rất nóng. Tóm lại là khó chịu chỉ khi nào đi đua thì mới đội thôi.
– Nay! Cơ động kìa! Muốn bị ăn phạt à?- Nó lay lay người cậu. Đi đường Hà Nội mà nghênh ngang như ở quê vậy, bắt phạt ít nhất cũng 2 triệu( Zu bị ăn rồi T.T), ôi tiền!
– Em nghĩ xe chúng nó nhanh hơn hay xe anh nhanh hơn?- Cậu mỉm cười nhìn lũ cơ động, đã có một tên bị cậu cho hít bụi rồi thêm một tên cũngchả sao. Tiền thì cậu không thiếu, chỉ thiếu trò chơi giải trí thôi. Thấy Nhật Anh lựon qua mặt anh cảnh sát tuýt còi nhưng vô hiệu, mấy anh cơ động liền đuổi theo. Cậu lựon vòng ra lối có đèn đỏ rồi rẽ vào đường dành cho người đi bộ khiến lũ cơ động lúc đến đó thì đèn xanh liền bị mấy chiếc xe máy chắn ngang đường suýt té. Một vài xe bị chao đảo rồi sượt qua người chúng, gặp cậu đúng là thảm họa.
– Haha! Em thấy chưa? Lũ đó còn ngu lắm!- Cậu đắc thắng.
– Vâng! Không mất tiền là may rồi!- Nó thở phào nhẹ nhõm.
– ……………….. *pó tay*
– Ơ nè! CẨN THẬN!
Nó hét toáng lên làm cậu phanh gấp, một bà lão đang đi qua đường thấy cậu sợ quá ngã té chổng. Nó liền chạy vội lại, đỡ bà dậy rồi hỏi han.
– Bà ơi! Bà có sao không?
– Hả? Không….đi xe khiếp quá, đang là đưừong dành cho người đi bộ mà.
– Hì..Cháu xin lỗi!- Nó gãi gãi đầu.
Đúng lúc đó một chiếc ô-tô lao tới.
– ************AAAAAAA!!!!!!!!!!
Nó ôm mặt hét toáng lên. Trời ơi xin ông trời cứu con, nếu ông cứu con thì con sẽ không lấy 20 triệu kia nữa con cho ông luôn. Hay 15 triệu nhé, con nghèo lém ông ơi, ông bớt cho thành 14 triệu 500 nhá, giá chót rồi. Nó hoàn thành màn thương lượng với ông trời mà không biết mình đang nàm đè lên ai đó!
– Này! Có định xuống không đó hả?
Hắn hét lên, cứ ôm ngực hắn hét hoài mà không chịu dừng. Nó mở mắt ra thấy mình đang ở vỉa hè nằm trên ngưừoi hắn còn Nhật Anh đang bị bọn cơ động vây lấy.
Chát!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó tát hắn một cái đâu điếng.
-Cô……! Thằng giở người!Chơi xấu vậy mày- Cậu c-hửi với theo hắn. Lựa đúng lúc cậu đến gần thì phóng xe để lại
* * *

You may also like...