Chạy Án (Chap 12)

Chap 12 : Hé lộ
Tiếng quạt trần quay vòng vòng trên đầu không xua được sự ngột ngạt trong căn nhà vốn chẳng bao giờ mát mẻ này. Mẹ thì vẫn ngồi đấy với dantri, docbao, ngosao.net… và cốc trà ô long loại ngon mà bà tha lôi tận Bắc cuốc về. Chị thì tay chống trán miệng lảm nhảm “ Thất đức, thất đức… thất đức quá…”Mình vẫn cố bật youtube lên xem mấy clip hài mong cho nhanh tới giờ cơm cho bớt lắm chuyện nhưng tiếng lầm bầm của bà ấy cứ dai dẳng củ hành bên tai, đến độ uất ức quá mình phải quát lên
-Chị có thôi ngay đi cho em nhờ không thì bảo? Thất đức cái gì? Mẹ chứ, cầm đồ cho vay, cầm hồ bán sới. Thì nhân đức lắm đấy mà kêu.
-Nhưng đấy là người ngoài, đây là anh em.
-Ai là anh em với chị? Dứt ruột mẹ đẻ ra chỉ có hai chị em mình. Chị không nghe lão già ấy nói à? Anh em gì với cái loại nhà chúng nó.
-Mày sao đấy? Bố mẹ là chuyện bố mẹ, mày không nhớ bao lần mày gây gổ trên Tràng Thi…
-Này em nói chị nghe. Nhà này chưa chết hết người, em chưa khiến, chẳng qua là ông ấy thích dây vào thôi. Nói dại nhỡ có lần nào ông ấy táng chết con nhà người ta, thì em được yên đấy.
-Mẹ, loại trắng mắt. Người ta cũng chỉ vì bênh mình nên mới ra nỗi ấy, mà giờ mình vì câu nói mà dìm người ta xuống bùn.
-Xin lỗi chị nhé, nói qua nói lại. Nếu nó ra mà không hung hăng, thì người nhà mình giờ cũng chả nằm kia. Mình tưởng ông ý khéo mồm khéo miệng, ra khoe quen ông nọ bà kia, bọn kia nó nể nó buông, chứ nếu thích gây gổ. Chị có tin không? Mai em dò ra nhà bọn kia, nhè lúc nó ở nhà, mặc thường phục, đánh cho thấy cụ nội luôn. Nhà thì 1 tuần đủ 7 ngày đều như vắt chanh em cho chục thằng ra đi bậy ở giữa cửa ý. Làm gì được nhau?
-Thôi thôi.. tao xin mày…
-Chị lại sắp quên đấy, cái bọc chị cầm là ở đâu ra? Còn chưa rõ vô tình hay cố ý, chị hôm ấy dở hơi đi cầm đã ngu rồi. Giả thử hôm ấy chị ko đưa em, giả sử em lại ko vất đi, lại giả sử tiếp là 2 chị em bị bắt. thôi xác con mẹ nó định luôn. Khỏi phải chạy.Nản? Anh em tốt gớm. Mẹ nếu là chị. Chị xả mẹ nó xuống bồn cầu hay là lại đút cho người nhà?
Bà ấy cứng họng, uất lên, định gân cổ lên cãi. Mình bồi mẹ nó thêm mấy câu nữa cho bà ấy nản hẳn đi
-Trước giờ em thấy anh chị, hoành tráng lắm. Cứ nghĩ là đủ long đủ cánh rồi. anh chị làm gì, em theo. Em cũng đ’ hiểu sao hôm ấy, em lại đứng nhìn? Bình thường thì hung hăng lắm. Giả sử hôm ấy mà lao vào bồi chúng nó một phát giờ em cũng nằm mẹ nó khám rồi, ngồi đây mà cãi nhau với chị đâu. Giờ chị muốn tốt thì tin ở mẹ, không thì cầm tiền ra mà nhờ mấy thằng ở bar chạy cho. Gớm chúng nó lại chả đang vắt chân lên cổ mà lo cho cái bar ý, hơi đâu để ý nhà chị. Tận mắt em nhìn thấy 1 thằng đây này, tai nghe luôn, miệng nói là mặc kệ nhà mình, không dây vào. Vâng đại cổ đông đấy, anh em tốt đấy. Giờ chỉ chờ người nhà mình cứu người nhà mình thôi. Mẹ không phải tự nhiên mà làm thế đâu, chị em mình ngu quá, đ’ biết gì thì tốt nhất ngậm lại. Mẹ không có lí do, thì cũng chả dìm thằng anh tốt của chị làm gì. Mẹ nhỉ?
-Không biết.- Bà đáp lại cộc lốc kèm, rồi lại nhấp một ngụm trà, có vẻ đ’ quan tâm lắm tới chuyện nhà mình. Thật sự lắm lúc mình nghĩ mấy con hoa hậu chân dài kia mà lăn quay ra chết khéo bà còn sốt sắng hơn. Tự dưng cụt hứng không muốn cãi nhau nữa. Cả nhà lại im lặng, ai việc đấy như ban đầu.
Tiếng nhạc chuông tn iphone của bà chị như một điểm sáng của bức tranh phong cảnh nhạt màu. Rồi bà ấy hốt hoảng bật dậy chạy ngay ra phía mẹ lại giống như họa sĩ điểm thêm một vệt màu chói lọi nữa cho bức tranh thêm sinh động.
-Mẹ, mẹ ơi…viện…viện nhắn tin.
À, phải thế chứ, tranh đẹp giờ còn lồng cả âm thanh nữa. Đến khổ, lâu lắm rồi mới thấy bà ấy đi hết một vòng các cảm xúc, sợ sệt, xúc động, rên rỉ. Giờ lại còn lắp ba lắp bắp cuống cuồng nữa. Tò mò mình cũng chúi đầu vào cái điện thoại
“ Nguoi nha Binh chuan bi 100tr cho VKS, da lo xong viec cho Binh”
Mình thoáng thấy có chút gì đó hơi khác trên mặt mẹ rồi lại bình tĩnh
-Để tao gọi chú B.

Rồi thấy bà rút điện thoại, ừ ừ, à à mấy tiếng nghe có vẻ lén lén lút lút, ra chừng bí mật lắm. Xong rồi quay sang bảo chị
-Mày gọi hỏi cái Hằng xem thế nào? Chú B nói cứ bình tĩnh. Xem thế nào đã.
Bà chị lại cuống cuồng rút điện thoại alo
-Chị Hằng ơi, nhà em vừa có người nhắn tin nói là ở bên viện… Số ạ.. Đợi em chút….09xxxx….vâng, em cũng nghi nghi… Chắc thế chị ạ… Thế chị bảo sao… Vâng…Bí quá thì em sẽ gọi chị…Vâng… cứ kệ chị nhớ.
-Nó bảo sao?
-Chị ấy nói là đừng tin, bọn cò đấy, cùng một ruộc với thằng hôm trước đến nhà mình. Chị ấy nói,nếu nhà mình lo được cho anh Bình, thì cứ lo, kệ chị ấy. Chuyện ông Dũng chị ấy sẽ ép bên bar.
-Mày nhắn lại cho thằng kia, là em đang ốm, nằm một chỗ, giờ mẹ với em trai em đang xoay tiền, có sẽ đưa anh ngay.
Chị mình lại nhoay nhoáy nt. Một lúc sau thì tin báo lại
“ Truoc 8h toi nay, mang tien toi cua vien kiem soat cua quan, toi se dan di gap pho vien kiem soat, giao tien. Neu khong nghe, se lam lai ho so, toi danh nhu cu”
-Mẹ ơi thế là thế nào? Sao nó biết mình chuyển tội danh? Thế này có khi là thật.
-Mày cứ bình tĩnh, đâu có đó. Hôm nay tao sẽ chơi cho mày xem, cò quay chúng nó đến vãi linh hồn ra thì thôi. Cần gì phải là người trong cuộc mới biết, chỉ cần là trực ban ở quận. Nó cũng biết những cái vớ vẩn như thế. Để đấy.
Đang nói đến đây, thì điện thoại chị lại reo inh ỏi, bà ấy nửa mếu nửa máo
-Mẹ ơi, nó gọi, làm sao bây giờ?
-Đưa tao nghe.
-Alo, ai đấy ạ?- Mẹ bật loa ngoài.
-Đây có phải số điện thoại của Linh, vợ Bình không?
-Phải rồi, ai đấy?
-Cho tôi gặp Linh có chút việc.
-Tôi là mẹ của cháu Bình đây ạ. Có việc gì ạ. – Chữ “ạ” bà cố kéo dài kiểu diễu cợt, nghe cực buồn cười.
-Thế này chị nhé, anh Bình có nhờ tôi giúp anh ấy, giờ việc đã xong xuôi rồi. Nhà chị làm thế nào thì tùy, nhưng phải cho nó phải phép.
-Vâng vâng, nhưng số tiền nó lớn quá anh ạ, nhà tôi lúc này trong nhà không còn xu nào, tôi đang sai cháu nó đi chạy tiền. Phải tối thì may ra mới trả lời anh được.
-Nếu từ giờ tới tối, nhà mình không mang được tiền ra chỗ chúng tôi, thì chúng tôi sẽ làm lại hồ sơ, chuyển tội danh về như cũ.
-Vâng vâng, anh ơi. Tôi hỏi chút, cái đồng chí công an gì mà thụ lý vụ này ý. Tên là gì ý anh nhỉ? Nhà tôi muốn tiếp tế cho cháu mà không biết tên người ta.
-Chị đi vào quận hỏi thẳng người ta, người ta sẽ trả lời cho chị. Khi nào gặp chúng tôi, chúng tôi sẽ chỉ cách cho chị chạy cho Bình ra. Lúc ấy thì cần gì tiếp tế nữa.
-Vẫn biết thế, nhưng mà tôi vẫn muốn hỏi, tiện có anh ở đây, anh có biết đồng chí ấy tên gì không ạ. Vĩ phải không ạ? Nhà tôi mẹ góa con côi, chẳng biết tìm ai nhờ ai cả.
-Chị không phải nhờ ai hết, viện là to nhất rồi, viện trên công an. Viện sẽ giải quyết cho chị. Thế nhé. Tôi không có thời gian. Chị cố gắng lo xong tối nay…Tút…Tút…Tút…
-Dập máy rồi- Mình thấy mẹ cười, quay sang con chị- Mày nghe rõ chưa? Giọng này là giọng cái thằng vô học, thằng không biết gì về luật pháp cả. Thế mà dám mở mồm ra đòi tiền nhà người ta. Tao vạch mặt nó ra cho mày thấy chưa? Tên thằng thụ lý còn chả biết, chỉ chối quanh. Tí nữa nó gọi lại, kiểu gì cũng mò được ra tên thằng thụ lý mà nói tiếp với mình đấy.Thôi ko gọi chú B nữa, chú ấy lại chả cười vào cái mặt đần thối nhà mày ý- Bà dừng một chút nhấp ngụm nước trà, chẹp chẹp môi, rồi nói tiếp- Mày bảo tao thất đức, thôi được rồi, tao lại ra đức vậy. Mày bật máy cho tao nói chuyện với con Hằng. Để tao cho mày biết là mẹ mày còn có đức lắm cơ.
-Vâng.
Mình lại tò mò hóng tai lại gần, nghe xem mẹ muốn nói cái gì? Bà sẽ vạch trần bộ mặt của nhà đấy chăng? Sẽ cho chúng nó sáng mắt ra, hay sẽ nói gì ?
( còn nữa, mỏi tay vãi, chiều mai up nốt chap nhé, ko phải són, chap này dài)

You may also like...