Chạy Án (Chap 14)

Chap 14: Đâm lén (p1)
– Nó đi lâu chưa em?- chị hất hàm hỏi con bé cùng phòng đang run bần bật.

-Chị ấy vừa ở nhà, tự nhiên lại dọn đồ đi luôn. Chị ấy còn đưa em tiền phòng đây này, em không dám nói dối đâu.- con mếu máo nói, nước mắt vẫn tèm nhem. Khổ thân nó ăn oan một cái tát của chị.
-Sao, đau à? Ai bảo chưa gì em đã chửi bới ầm ĩ lên. Chị người đàng hoàng tử tế đến tìm người nói chuyện chứ có phải đến đánh ghen ăn cướp gì đâu.- chị vừa cười vừa nói đểu, cái cười tuy không có thần thái như mẹ nhưng nặng mùi dân anh chị.
-Em xin lỗi, em không biết chị là em chị Hằng. Nếu không nhất định em không dám láo thế.- Con kia cúi đầu lí nhí.
-Khi nào nó về gọi chị, hai đứa làm dưới M bar Trần Duy Hưng phải không?
-Vâng, em làm cùng chỗ chị Minh. Nếu chị ấy về em sẽ nhắn lại ạ.

Hai chị em lại lên tắc xi hành quân về nhà. Mình giở điện thoại ra, thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ của mẹ. Cũng sợ sợ, vừa bỏ cơm lại vừa đi khuya. Chắc tí về lại mất ngủ cả đêm mất.
-Tối mai có lên M bar ko?- Mình hỏi
-Thừa thãi, giờ nó chắc đã có chỗ trú chân an toàn rồi. Khổ thân con kia, định cho nó ít gọi là đền bù, nhưng mà đang cáu, kệ mẹ nó. Coi như trút giận tí.
-Mình đi taxi vẫn chậm hơn một cuộc điện thoại.
-Chắc chẳng còn ai vào đây được nữa, chị có nghĩ như em không?
-Ukm, không ngờ được, là chị em… Có nên làm rõ chuyện này không?
-Để em xem đã chị ạ. Nếu như mối quan hệ giữa con kia và anh Bình có vấn đề thật thì chưa nên. Chúng nó xoay đâu chả được lí do. Nhưng nếu anh ấy mà không quen biết con kia. Thì giết cũng chưa hết tội được, em lại nhớ ra gói hồng phiến. Đm nó, đời em tí thì tàn.
-Giờ biết làm sao là nó có quan hệ gì với anh Bình không?
-Hôm trước ai đi làm lại sim cho anh Bình?
-Thằng Tam ở chợ xe, chứng minh thư là do nó làm.
-Mai em muốn đi với ông ấy chút, chị bảo sáng mai qua đón em. Chị vẫn giữ cái chứng minh thư giả chứ. Đưa em.
-Ukm. Vẫn để két, cái đấy bố ai dám mang ra ngoài, công an mà tóm được lại khóc. Mai chị gọi nó sớm. À, mà hôm nay ngày mấy rồi nhỉ?
-Ngày gì? Mùng 7 âm rồi.
-Không, anh Bình ở quận được mấy ngày rồi?
-Sắp đủ 3 lệnh rồi đấy chị ạ. Chị nói mẹ xem thu xếp đi. Nếu giờ không chạy được tại ngoại vào Hỏa Lò rồi, cửa ra hẹp đ’ lách được đâu.
-Nhưng lại có thể điều khiển được mọi việc ở nhà dễ dàng hơn.
Mình liếc nhìn chị, cười và gật đầu ra chiều hiểu ý chị… Đúng là có dễ hơn với ông ấy thật.
Hai chị em rón rén bước lên tầng hai, mẹ vẫn đang nằm ôm con bé cháu ngủ, hoặc giả vờ ngủ. Thôi thế cũng may, để sáng mai có chút sức lực nghe chửi cũng đỡ hơn, bịa ra lí do gì bây giờ nhỉ? Thôi kệ mẹ, sáng mai cứ trốn dậy sớm bảo đi có việc tối lại tính tiếp. Khốn nạn ,ra đời rồi mà vẫn bị quản lý như gái mới lớn trong nhà. Nản.

8h sáng hơn một chút, Hai đứa khách rình rập từ sáng sớm này có lẽ là khách sớm nhất trong ngày. Quên mẹ nó mất bọn hành chính chúng nó làm muộn. Ngồi ngắm đi ngắm lại cái chứng minh thư kiểu mới. Hoàn hảo không có chút sai sót. Thế này đến công an cũng khó có thể phân biệt được khi mà mọi thông tin trên CMT đều chính xác đến cả cái ảnh chụp từ thời học sinh thò lò mũi. Thảo nào xe NOPP sau khi đẩy cho nhà ông này cà lại số khung số máy chạy bon bon chưa dính tí dớp nào.

-Anh muốn làm lại sim ạ? Anh vui lòng kê khai vào đầy đủ thông tin vào đây cho em với.
-Chị ơi, em mất sim, mất cả máy luôn. Giờ không nhớ hết 5 số, em nhớ được vài ba số thôi ạ.
-Anh cứ ghi vào đây đi ạ, rồi bọn em sẽ xác minh thêm.
Nó cầm tờ giấy ghi ba số điện thoại, của chị, của nó, và của con khốn nạn kia.
-Em chỉ nhớ được ba số này thôi ạ. Của em trai, vợ với mẹ em. Chị kiểm tra đi, ba số này là hay liên lạc nhiều nhất đấy.- Ông Tam cầm tớ giấy đưa cho con bé nhân viên.
-Anh có nhớ thêm được số nào không ạ? Thế này ít quá, hơn nữa số cuối sai rồi ạ.
-Sai thế nào được chị xem lại hộ em với.- Nó thở phào trong bụng tuy nhiên cũng không loại trừ khả năng là có thể ông Bình dùng số rác.
-Chắc chắn anh ạ, số này chưa từng liên lạc trong 6 tháng gần đây. Anh có nhớ lần nạp thẻ gần đây nhất là bao nhiêu không ạ.
-Bố ai mà nhớ được, 500 phải không chị?
-Không phải anh ạ. Hay là thế này đi, anh cố nhớ thêm được có liên lạc với ai nữa không? Bạn bè chẳng hạn, 1 lần thôi cũng được. Chứ thế này khó khăn cho bọn em quá.
Ông Tam quay sang nhìn mình, mình kéo kéo tay áo ông ấy, hất đầu ra phía cửa. hiểu ý ông ấy đứng dậy
-Mẹ chúng mày nữa, làm ăn quan liêu bố đời như bao cấp ý. Rồi có ngày bố mày qua đập nát cái chỗ này.
Hai anh em cắp đít ra về trước sự ngỡ ngàng của con bé nhân viên, kiểu gì tí cũng bị chửi sau lưng nhưng it nhất là đã xác minh được 6 tháng qua ông Bình không có mối liên hệ gì với con bé kia. Nhẹ nhõm chút. Cơ mà lại có cái khác nặng lòng hơn. Như vậy đúng mẹ nó là có đứa muốn đứng ra phá đám chuyện nhà mình rồi. Giờ nhìn ai cũng lại cảnh giác.

Sau khi tường thuật câu chuyện lại cho chị với thái độ lạc quan nhất có thể. Bà ấy có vẻ hào hứng và yêu đời hơn lúc nào hết, như kiểu mai đón được ông Bình ra khỏi quận ngay vậy. Cứ ầm ĩ giục mẹ qua nhà chú B nói chuyện chạy tại ngoại. Đến độ khiến mẹ khó chịu
-Tao còn sốt bằng trăm mày, ba ngày hôm nay tao liên tục giục. Nhưng cứ ậm ừ cho qua bảo phải bàn đã. Hôm nay tao chốt sổ với chú ấy là có đi xem thầy, thầy nói đẹp ngày, nếu có làm thì làm ngay trong hôm nay thôi, bắt chú ấy phải đặt vấn đề ngay.
-Liệu từ giờ tới tối có tin gì không ạ?
-Đang đợi, nếu không tao đang tính cửa khác.
-Con nhớ nhà mình có quen với ông làm trên ủy ban quận, phụ trách vấn đề an ninh và công an.
-Tao vẫn muốn thông qua con đường ngoại giao trước đã. Nếu chưa gì mà đã dùng cấp trên ép người ta, không hay. Vụ này cũng lớn, không phải muốn nhanh là nhanh được, phải tháo từ từ. mà hôm qua họp bar thế nào?
-Chẳng có gì cả, vẫn thế động viên mọi người cố gắng bảo ban nhau, vì danh dự, vì anh em. Mọi người cũng có ý kiến là lo cho hai anh, nhưng hời hợt con cũng chán chả muốn nói gì thêm. Vài cổ đông muốn ngãng ra. Nhưng lại không ai cho phép bán cổ phần ra ngoài cả. cãi nhau, bà Hằng với vợ ông Dũng thì khóc bù lu bù loa lên, cuối cùng thì chả ra cái gì.
-Cái bar đấy rồi còn có nhiều chuyện hay để xem lắm.Nhưng thôi mình cứ lo chuyện nhà mình đã.
-Đợi chú B thì biết tới bao giờ?
-Không, tối nay dù thế nào tao với chúng mày cũng qua nhà chú ấy, dứt điểm trong tối nay thôi. Nếu không sẽ phải tính cửa khác.
-Vâng.

Nói là tối nhưng phải tới 11h đêm, ba mẹ con mới dám mò tới nhà chú và ngồi ngáp vặt. Chú chưa về, cũng có thể là tin tốt. Vì biết đâu ông ý đang vui vẻ với mấy đồng chí kia ở một chỗ mát-xa, hoặc karaoke, hoặc tử tế hơn là một quán lẩu nào đó bàn chuyện đại sự chưa thể dứt ra được. Ngồi tán chuyện trên giời dưới đất với bà thím tới 12h hơn thì thấy tiếng oto ngoài cửa, chú đã về. Vừa bước xuống xe ông ấy đã ngồi ngay vào bàn không cả kịp cởi giày tất, có phảng phất chút mùi rượu nhưng chắc chắn chú rất tỉnh, dù mặt có đỏ hơn bình thường
-Chuyện lại không được như ý đâu chị ạ.
-Không được như ý là không được như ý thế nào?
-Có lẽ… Cháu phải chịu khổ một chút. Em sẽ nhờ người quen nói chuyện với bên Hỏa Lò thu xếp cho cháu. Tạm thời cứ thế, rồi em sẽ lo chạy tòa cho cháu sau.- Giọng chú hơi nhỏ.
-Thế thì việc quái gì phải nhờ tới chú. Nếu đã phải chạy tới tòa thì cần gì phải phí tiền chạy chuyển tội danh. Cùng lắm là nhà chị nằm khám thêm 2 tháng là tròn cái án chống người thi hành công vụ 6 tháng rồi.- Mẹ mình cười gằn.- Quan trọng là nhà chị không muốn ăn đủ 2 cái lệnh tạm giam nữa.Thế là đi tù rồi còn gì.
-Giờ mọi việc nó đi quá tầm tay của em. Em cũng đã cố hết sức, nhưng người ta không dám nhận lời. Nếu chị có cửa nào cao hơn…
-Chị nói thằng là chị có cửa cao hơn. Nhưng chị lại sợ chú phật ý…
-Ấy chết, em không dám, tất cả là vì cháu…- Chú B lắc đầu.
-Chị với chú, từ khi chú còn là anh hộ khẩu quèn, chị đối với chú không tệ, đến giờ chú có chức quyền, chú đối chị cũng vẫn tốt. Chị cũng coi chú như người nhà thôi, có những chuyện người ngoài thì dễ, nhưng người nhà rồi có khi lại làm phật ý nhau.- Mẹ mình bắt đầu xuống giọng vỗ về, cái này gọi là vừa đấm vừa xoa rồi.- chị cũng muốn tới xin phép chú trước rồi tính sau. Chị không bảo chú là không có quyền hành, không làm được gì. Nhưng có những việc đôi khi người khác lại làm dễ hơn. Chú hiểu chị không.
-Em hiểu rồi.
-Nếu người ta lo được cho cháu, thì chị mừng. Mà chú cũng mừng, con chị nhưng là cháu chú cơ mà. Sống tết, chết giỗ. Có năm nào mà mùng 1 tết các cháu không qua thắp hương cho ông bà…
-Vâng vâng, em đúng là không thuộc đường đi nước bước của việc này bằng chị. Nếu về vấn đề an ninh, thì trong tầm tay của em. Nhưng án đã thành hồ sơ. Đường đi nước bước thế nào, em hoàn toàn mù mờ. Phải thông qua người khác. Nếu chị biết cửa nào hơn, em mừng cho cháu. Tuyệt đối không có ý so bì gì. Còn lên tới tòa án, là chỗ quen thân. Nếu chị còn cần, em sẽ vẫn lo hết cho cháu được.
-Giờ chị có hai cửa. Một cửa là ban điều động cán bộ của thành phố, hai là phụ trách an ninh quận ủy. Chú nói xem cửa nào thoáng hơn.
-Cái đấy tùy chị, nếu chị cần cửa nào em cũng dám đi cùng theo chị để lo cho cháu.
-Vậy chị xin phép qua mặt chú lần này vậy. Chú tạm thời ngừng nhờ vả bên kia. Khi nào lo chạy tòa. Chị lại đặt niềm tin ở chú hết.
-Vâng.

Trời đêm mát mẻ, ba mẹ con quyết định đi bộ về thay vì leo lên taxi. Mặc dù mình vô cùng muốn đi về nhanh để đặt lưng đi ngủ, nhưng chẳng dám trái ý mẹ. Nhất là trong cái hoàn cảnh ai cũng chẳng vui vẻ gì lắm cho thế này
-Liệu có hy vọng gì ở người khác không mẹ.
-Không.
-Thế sao mẹ lại nói với chú B là …
-Vì tạm thời hy vọng ở chỗ chú B cũng hết rồi.
Mẹ ngồi bấm bấm đốt tay, lẩm nhẩm tính. Rồi bà ấy nói một câu làm mình và chị tí ngã cắm đầu xuống vỉa hè
-Có lẽ để bên công an dắt mũi cũng lâu rồi, nhà mình phải chơi với họ một chuyến cho phải phép. Tháng này xấu, nhưng lại hợp tuổi chúng mày, ngày mai mà làm việc sẽ thuận lắm.

You may also like...