Chạy Án (Chap 19)

Mobiblog.org
Chap 19 : Lộ mặt
Trời vẫn mưa to không có dấu hiệu ngớt, nhà mình vẫn ngồi trong căn phòng hồi sức của bệnh viện nghe chị Lan nói lại sơ qua về câu chuyện. Chị mình liếc mắt nhìn chị Lan nói một cách nghi ngờ.

– Cái gì mà công an mật chứ, chị có nói quá lên không đấy?
– Linh đừng nhảy vào mồm chị con.- Mẹ gắt nhẹ, chị mình lại im thin thít cun cút lắng nghe.
– Có tất cả 4 ông, hiện giờ mới chỉ có 1 ông ở ngoài này thôi, 3 ông kia ở cam-pu- chia và Sài Gòn, tất cả đều thuộc cục B54 bộ công an. Hôm nay cháu và ông ấy đi làm việc, người ngoài này đòi phải có một ông đứng ra kí giấy nhận trách nhiệm họ mới làm.
– Tại sao lại phải kí giấy?- Mẹ hỏi.
– Vì họ nói nếu muốn được xóa án tích bắt buộc phải có một người đứng ra bảo lãnh, cam kết là sau này nếu anh Dũng có phạm tội rồi bị bới lại chuyện cũ,thì phải có người chịu trách nhiệm cho họ , để dễ bề ăn nói với cấp trên. Người ngoài này đã cầm hồ sơ định vào trại mấy lần rồi nhưng không hiểu sao lại thôi, cũng có thể họ muốn gây khó dễ để kiếm tí chút.
– Tiến không quan trọng và không thành vấn đề với nhà cô, con hiểu không?Chỉ cần nhìn thấy người cô sẵn sàng xách va li tiền đến đặt tận tay người ta luôn.Cô hứa chắc chắn.
– Không, cháu nhất định không dùng tới tiền nhà cô đâu- Chị Lan hốt hoảng xua tay- cô đừng hiểu nhầm, cháu đã nói rồi…
– Cô hiểu, cô hiểu, cháu cứ bình tĩnh, cái đó tính sau.
– Chị có thể cho em gặp họ được không? Nhìn thoáng qua cũng được hoặc cho em thay cái đứa liên lạc mà chị đang dùng.- Mình hỏi.
Đúng lúc mình mới nói xong câu “..cho em gặp họ được không?” thì mẹ hất rơi đĩa hoa quả nghe loảng xoảng trên mặt đấy. Mọi người lại quay sang cau có nhìn, có người làu bàu ra miệng luôn. Mụ y tá mắt nhắm mắt mở bước vào quát ầm ĩ cả lên
– Cái nhà này hay nhỉ? Có chuyện gì đây không ngủ cũng phải để cho người ta ngủ chứ?Còn thêm một lần nữa thì ba người kia ra hành lang ngồi nhé.
Hai chị thay nhau xin lỗi rối rít, rồi cúi xuống lúi húi lau dọn. Mẹ lại lườm mình một cái cháy da cháy thịt khiến mình mới sực nhớ ra, chuyện đứa liên lạc là hoàn toàn do nhà mình nghe trộm mà được. Mình đã nói hớ một câu rất vô duyên, nhân lúc hai chị vẫn còn đang cúi đầu thu dọn dưới đất, mình chỉ dám lén cười trừ một cái trước mặt mẹ. Lúc sau, chị Linh mới quay lên hỏi
– Em vừa nói gì cơ?
– Nhà cô muốn gặp người ta có được không hả cháu?- Mẹ mình đỡ lời.
– Không được đâu cô ạ, nhất định là không thể đâu. Cháu nói với cô thế này đã là quá lắm rồi. Nếu người ta biết nhất định việc sẽ không thành đâu. Cô không biết đâu giờ đi đâu bây giờ người ta cũng có vệ sĩ đi cùng. Thậm chí có thể công an thành phố cũng đã cho người theo dõi họ rồi. Họ là công an mật, ở cam-pu-chia lâu năm. Nắm giữ bí mật quốc gia, tiếng nói rất được trọng nể, rất quan trọng.
– Thôi thôi, được rồi cô hiểu, cô sẽ không làm khó cháu nữa đâu. Nhà cô cũng chỉ vì hết chỗ bấu víu rồi muốn gặp người ta để đặt vấn đề, nếu có bất cứ chuyện gì khúc mắc mà liên quan tới tài chính nhà cô sẽ cố hết sức.
– Vâng, cô cứ tin ở cháu, mình nhất định sẽ thắng lợi mà.
– Cô đặt hết niềm tin ở cháu đấy, nếu có cơ hội cháu cứ thử nói với người ta về cô, biết đâu người ta lại đồng ý. Nhà cô cũng hoàn toàn chân thành. Cứ nói với người ta một điều nhà cô hoàn toàn tin tưởng và không lo chuyện tiền bạc.

….Sáng sớm hôm sau, trời đã bớt mưa hơn rất nhiều, góc đằng đông hửng hửng báo hiệu sẽ có nắng nhẹ. Mình bị đánh thức dậy bởi mùi cháo thơm phức từ khắp các giường xung quanh. Mệt quá chắc gần sáng thiếp đi, thấy trên người đang đắp một chiếc chăn mỏng, có lẽ là chị. Bởi chị Lan đã về từ đêm qua rồi. Mẹ đang ngồi trên giường với tờ An Ninh thủ đô, vẫn không bỏ được thói quen đọc báo hàng ngày. Mình cuộn tròn cái chăn lại để đầu giường mẹ…
– Mẹ nằm đây mà vẫn không quên cập nhật tin tức nhỉ?- Mình thò mặt qua tờ báo trêu.
– Tao cũng phải chăm đọc báo, xem con tao có đứa nào lên báo không mà còn kịp khoe với hàng xóm láng giềng chứ.- Mẹ đáp tỉnh bơ, mắt chả buồn ngước lên nhìn mình.
– Ai mua báo cho mẹ thế? Chị Linh đâu?- Mình đánh trống lảnh trước câu nói “kháy” của mẹ.
– Báo mượn, nó đi mua cháo rồi.
– Mẹ chút nữa có định về không? Con thấy trời tạnh mưa rồi. Mẹ hay thật thế mà cũng nghĩ ra được cái trò này để dụ chị Lan.
– Nghĩ ra cái trò gì?
– Thì chân mẹ ý…- Mình cười.
– Mày nghĩ cái gì thế? Bác sĩ nói là ít nhất đợi 3 ngày xem có biến chứng gì không rồi mới được về. 18 mũi khâu đấy con ạ.
Mình chết sững người lại, 18 mũi. Tay mình run run vội vàng lật tấm chăn lên, sau một đêm, khoảng băng trắng đã loang lổ màu vàng, chất dịch tiết ra từ về thương trải một màu rộng và dài trên tấm băng. Cảm giác rùng mình và nổi da gà như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đúng lúc đấy, con chị xách cặp lồng cháo vào khẽ khàng đặt lên bàn, rụt rè nói một cách hối hận
– Chị xin lỗi… là do chị…chị bất cẩn…đường lại ướt quá….
Không khí im lặng một cách đáng sợ, mình nắm chặt tay lại nghiến chặt răng
– Ngày hôm qua…- Mình gằn từng tiếng một khẽ thôi nhưng rất rõ, rồi ngừng lại một chút- Nếu mẹ mà có chuyện gì- quờ tay nắm lấy con dao ở trên mặt bàn, siết chặt rồi bất ngờ cầm giáng mạnh một nhát lên cặp lồng cháo xuyên qua cả hai lớp vỏ nhôm, hai mắt mình nhìn hằm hằm vào khoảng không trước mặt như đang có một kẻ thù vô hình ở phía đó,tiếng rít qua kẽ răng- Chị hãy nhớ là em nhất định sẽ không tha cho chị.
Mấy tiếng cuối bật ra khỏi miệng mình cũng là lúc con chị ôm mặt chạy một mạch ra ngoài hành lang, mình ngồi đó tay vẫn giữ chặt con dao cho tới khi mẹ nhẹ nhàng gỡ cặp lồng cháo ra khỏi tay mình với lấy cái thìa, xúc thử một miếng quang viền viền cặp lồng thổi phù phù rồi đưa lên miệng nếm
– Cháo ngon quá, ra gọi cái Linh vào đây, tao cho mỗi đứa một bát.
Tiếng mẹ vẫn thế, dịu dàng và bình thản như không thấy có chuyện gì xảy ra…

…Vài ngày sau mọi chuyện cũng ổn ổn hơn, mẹ ra viện nhưng giờ chỉ ngồi một chỗ đọc báo. Chị Linh phải vào bếp làm công việc nội trợ như một cô con gái ngoan hiền, mình có thêm việc ngồi xắn quần rửa bát, lắm lúc nghĩ nhà có osin mà như không, osin như bà nội đến là nhàn cả ngày quanh quẩn có vài việc vặt còn đâu toàn ngồi chơi với con cháu và tán phét với hàng xóm. Lúc nào có dịp nhất định mình sẽ kể về osin huyền thoại nhà mình đã ăn vụng hết nửa tủ lạnh và trốn việc vào phòng điều hòa ngủ sau khi xem xong bộ phim Hàn Cuốc như thế nào???Đau ruột. Hai chị em cũng không có chuyện gì căng thẳng, chẳng qua tính mình phổi bò, nóng nảy, còn chị lại dễ nhường nhịn, mọi thứ lại đâu vào đó. Nỗi lo duy nhất canh cánh trong lòng là bên chị Lan với đội lạ mặt kia. Đã từng có lúc mình đặt vấn đề với mẹ nhưng bà gặt phắt đi.
– Cứ kệ nó, biết đâu nó lại đi đúng cửa thật, bố nó ngày xưa cũng không phải là loại bình thường, cũng có thể có quan hệ.
– Nhưng mẹ không thấy mọi chuyện bất thường à? Làm gì có vụ nào mà xóa án tích được? Giảm án, tại ngoại đã là quá mĩ mãn rồi.
– Nếu chúng nó làm mà còn để mày biết nữa thì ai dám làm.
– Nhưng bao ngày nay không thấy tin chị Lan, mà chị ấy cũng có tin mình đâu.
– Chẳng có gì để mất hết. Nếu có mất, người mất là nó. Nó dù có ngu có dại nhưng chắc chắn không phải ai nói cái gì cũng nghe như đứa trẻ con, phải có cái gì đó thật sự thuyết phục thì chúng nó mới khiến con Lan chạy đôn chạy đáo như vậy.Mình chưa biết được bọn nó thế nào không nên phá nó. Quan trọng là chúng mày phải thuyết phục được con Lan là chúng mày hoàn toàn tin nó, tin cả bọn kia nữa.
– Nhưng thật sự là mẹ cũng đâu có tin, đúng không. Con chỉ muốn làm rõ chuyện này.
– Chưa đến lúc.
– Vậy khi nào đến lúc?- Mình lắc đầu ngao ngán,chẳng biết mẹ ngã xe chỉ bị đau chân thật không hay là đau cả ở đâu nữa? Có lẽ nào đến mẹ giờ cũng có một niềm tin mù quáng vào phép màu như chị chăng???
– Cho tao Gia Cát Dự một lần nhé! Khi nào con Lan đem mạng sống ra thề là ngày mai hai anh sẽ được ra, khi đấy sẽ là lúc làm rõ mọi việc. Còn giờ mày xem hộ tao cái mạng Wifi sao hôm nay chậm thế? Load cái hình mà nửa tiếng không xong.
Mình chẳng hiểu mẹ nói cái gì nhưng bà đã muốn lái chủ đề sang hướng khác có hỏi thêm cũng lại vô ích, thôi đành nhấc mông dậy đi reset lại mạng WiFi. Nản.

Mobiblog.org
Chap 19: P2
Và cũng chẳng phải mong chờ gì nhiều, ba ngày sau, chị Linh gọi thật, mình không nhớ chị đã nói những gì trong cuộc điện thoại ấy, chỉ có câu nói sau đây là hằn sâu vào tâm trí của mình nhất, không ngờ câu nói quyết định sự thay đổi vận mệnh của tất cả mọi người lại buột phát ra từ miệng chị:
– 7h tối mai, hai anh sẽ được ra khỏi trại, họ đã đồng ý chấp nhận gặp cô nhưng chỉ mình cô và cháu được đi cùng ông ấy vào trại thôi, sẽ thỏa thuận lại địa điểm gặp nhau sau. CHÁU LẤY TÍNH MẠNG RA ĐẢM BẢO với cô, đây là lần cuối cùng.
Điện thoại dĩ nhiên là bật loa ngoài, và toàn bộ dòng chữ in hoa trên lọt vào tai mình không sót chữ nào.Mẹ không nói gì thêm lẳng lặng cúp máy, rồi quay sang bảo:
– Mày lấy xe qua cơ quan đón tao chú B, tao đã hẹn chú rồi.
– Vâng.
Trên đường đi chú B không nói không rằng, chốc chốc lại thở dài. Mình ngó ngó nghiêng nghiêng qua gương chiếu hậu, cứ im lặng mãi thế này cũng không được tự nhiên cho lắm, mình đánh tiếng trước
– Chú hôm nay bị cô nhà cho ăn cơm nhão hay sao mà không thấy tươi sắc như mọi hôm thế?
– Cơm nhão cái gì mà cơm nhão.- Ông chú gượng cười trước câu nói đùa vô duyên của mình- Có chút việc riêng ở cơ quan thôi.
– Cháu lại cứ tưởng.
– Dạo này mẹ thế nào?
– Bình thường chú ạ, mới hôm trước ngã xe. Giờ toàn ở nhà thôi chẳng hay đi chợ nữa.
– Chuyện thằng Bình có tin mới phải không?
– Chắc là quan trọng nên hôm nay mới gọi chú, dạo này mẹ cháu bí hiểm lắm, cứ úp úp mở mở chẳng biết ra làm sao.
– Ừ.
– Chú có biết gì lạ không? Nói cháu nghe.
– Không, không biết thì hỏi mẹ chứ chuyện trong nhà sao hỏi chú.
Hai chú cháu huyên thuyên chuyện qua chuyện lại, mình không để ý đâm luôn xe vào đường cấm oto. Lập tức có đồng chí áo vào ra chặn lại, mình hồn nhiên nghĩ là đi cùng chú không sao kéo cửa kính sau xuống khoe
– Đang chở sếp đi công vụ.
Đồng chí công an nhìn nhìn ngó ngó qua sắc phục một chút rồi à lên như nhận ra người quen vẫy tay cho đi. Mặt chú có hơi chút biến sắc:
– Lần sau đừng tự ý kéo cửa thế, có gì cháu cứ nộp phạt cho qua.
– Sao vậy chú, mình là người trong ngành cơ mà?- Mình ngớ người ngạc nhiên.
– Cháu cứ biết thế, dạo này đang sắp sửa đại hội đảng các cấp, chú đang trong thời kì tế nhị, cái gì tránh được thì tránh, không nên gây chú ý.
Mình xị mặt xuống nửa hối lỗi nửa xấu hổ chỉ biết vâng , không khí chùng xuống và im thin thít nốt quãng đường còn lại. Độ mười năm phút sau chú đã có mặt ở nhà mình và nghe mẹ thuật lại một phần câu chuyện. Nghe xong chú trầm ngâm suy nghĩ rồi bảo
– Chị nghĩ chuyện này có bao nhiêu phần trăm?
– Nếu nói về chuyện đêm mai thằng Bình ra…- Mẹ gẩy gẩy ngón tay trên tách trà, rồi gõ gõ xuống bàn, ánh mắt nhìn rất lạ.- Thì chị khẳng định là chẳng có tí phần trăm nào hết.
Mọi người im lặng, chú B cũng gật khẽ ra vẻ đồng tính. Sau đó mẹ lại nói tiếp
– Nhưng nếu nói về việc bọn kia có thật là B54 không? mối quan hệ của chúng nó với chuyện này thế nào… chị lại cần hỏi ở chú.
– Nếu chị cần, em có thể cho trinh sát theo dõi. Nếu cần có thể thúc ép để kí tạm một lệnh bắt khẩn cấp.
– Rồi làm gì nữa.
Im lặng…
– Lại thả ra?- Mẹ nói tiếp.
– Cái đấy em cần phải nghĩ.- Chú chống đầu.
– Chuyện này không tùy tiện được đâu chú, chị hỏi thật nếu chẳng may chú chạm đúng vào tổ kiến lửa…
– Em hiểu, thôi thôi em hiểu.
– Chị có nguồn tin, có thể tin cậy được, thực ra cũng chẳng có gì chắc chắn lắm, chị không chắc bọn nó là ai, làm gì, nhưng có điều này chị biết rất rõ, cái lão già đang chơi trốn tìm với nhà chị, ngoài sở thích ăn xôi đêm ra lão thích nghe đọc truyện đêm khuya trên đài Liên Xô cổ lắm đấy.- mẹ cười.
Hoặc có thể là tiếng lóng của người trong ngành, hoặc có thể là hành động của mẹ có gì đó ngầm ám chỉ điều gì chăng? Ăn xôi đêm? Đài liên xô cổ? Chơi trốn tìm? Đọc truyện đêm khuya? Những từ ấy có nghĩa gì? Mình không biết nhưng mình dám chắc chắn chú B biết, nghe xong từ cuối cùng phát ra từ miệng mẹ, chú ngồi thất thần mắt mở trừng trừng tay cứng đơ đến độ làm rơi cả chiếc điện thoại xuống sàn nhà, pin bung ra lăn sòng sọc vào gầm ghế. Mình cũng bị ăn theo cái cảm giác của những người ngồi trong căn phòng này, chỉ biết im lặng thậm chí cũng chẳng buồn thò tay nhặt điện thoại và tìm pin cho chú như lẽ đáng ra phải làm. Độ một lúc sau, chú B mới lắp bắp cất lên lời
– Chị có …chắc… chắn …không?
– Chỉ thiếu băng ghi hình thôi.
– Điều này, quan trọng với em, nếu thật thế thì không nên dây vào – chú B nói lạc giọng đi một chút- Họ chưa có ý xấu, hãy cứ để họ làm. Chị, tại sao đến giờ phút này rồi chị vẫn úp úp mở mở với em? Những gì chị đang làm? ai đang theo dõi? Chị đã biết những gì? Chị phải nói để em còn tính chứ? Em đau đầu quá.
– Để làm gì chứ? Chị hôm nay muốn gặp chú, trước để xin ý kiến. Sau chị muốn úp úp mở mở đánh động cho chú biết mà chùn tay, chuyện lần này, nếu chị có không muốn chú nhúng tay vào, dễ bề nhà chị có chuyện gì, chú không được trách chị, càng không được áy náy.
Chú im lăng, mẹ dừng một chút rồi nói câu cuối cùng
– Đang phiên họp trù bị phải không? Khó khăn cho chú lắm rồi, không thể để ai nắm lấy cái cớ này mà bắt thóp chú được nữa, chú nghe chị, hãy hạ cánh an toàn đi. Việc chị, chị tự lo được, việc ngoài xã hội, cứ để dân xã hội lo.
Không khí buổi họp gia đình kết thúc trong căng thẳng, cho tới tận khi chú B về, những câu mình được nghe thấy thêm chỉ là “ chào”,”vâng” chấm hết. Nặng nề và u ám như một phiên tòa xét xử, sau hôm nay mẹ đã chính thức gạt chân chú B- chỗ dựa vững chắc nhất của nhà mình ở bên công an “ mà mình được biết” ra khỏi đội hình chính.
– Vậy ngày mai thế nào mẹ?- Lại vẫn là chị mình phá hỏng không gian suy tư của mỗi cá nhân với câu hỏi vô thưởng vô phạt như mọi khi.
– Đi chứ. Ở nhà sao được.
– Con có ý này được không?
– Sao?
– Ngày mai cứ đặt bàn ở nhà hàng thật sang vào, bắt chúng nó đi cùng mình. Nếu không thành việc vẫn cứ giả bộ dẫn chúng nó đi ăn. Thật sang vào. Rồi mình giả vờ bùng hết ra ngoài rồi vây chúng nó ở ngoài đường, mặc kệ chúng nó ở trong giả hết tiền, con tính sơ sơ cũng phải mấy chục rồi. Đợi chúng nó thanh toán xong xuôi, mới chặn lại đánh cho chúng nó nhừ tử đi, lành làm gáo vỡ làm môi, xin mỗi thằng ngón tay làm kỉ niệm…- Chị liến thoáng một hồi khua môi mua mép như thể mai bà ấy sẽ cầm đầu đội đòi nợ thuê không bằng.
– Rồi sao?- Mẹ giả vờ chống cằm ra vẻ theo dõi chăm chú lắm.
– Thế là rửa được nhục rồi, xem chúng nó dám làm gì mình nữa không?
– Hóa ra đầu óc mày cũng chỉ đến thế.- Mẹ phá lên cười sằng sặc, cười như thế mình chưa thấy ở mẹ bao giờ, rồi mẹ phe phẩy cầm tờ báo đi lên phòng ngủ, vừa đi vừa cười vừa lẩm nhẩm “ôi con tôi”, “ đau ruột”… Mặc kệ chị đứng như trời trồng mặt ngơ không hiểu ra làm sao.
Tối hôm đấy, lịch sử ghi nhận lần đầu tiên nhà mình bỏ cơm cả nhà…
Mình nằm quay quắt trên giường mắt mở trừng trừng nhìn lên trần. Ăn xôi đêm? Đài liên xô cổ? Chơi trốn tìm? Đọc truyện đêm khuya? Những cái đó lởn vởn trong đầu mình mãi không buông, tò mò? ừ có, cái thứ ấy nó đang dày vò tâm trí mình hơn là chuyện ngày mai sẽ đi đón anh kiểu gì? Không phải là một trò chơi chữ, không phải là một câu hăm dọa bình thường. Nếu không nó đã không khiến bàn tay bao năm chai sạn cầm chắc cả một khẩu súng lại có thể rụng rời đánh rơi chiếc điện thoại… Là gì đây? Mình bấu víu vào sự trợ giúp cuối cùng “ gọi điện thoại cho người thân” như một sự giải tỏa.
– Di di.
– Cái gì? Tao cấm mày gọi tao Di Di cơ mà?- Tiếng con gái đanh đá chua ngoa vang lên ở đầu dây bên kia, miệng nó vẫn đang như thể vẫn nhai một cái gì đó nhồm nhoàm.
– ừ, là gì cũng được, tao có chuyện muốn hỏi mày đây?
– Làm thao?
– Trong ngành của mày, có cái tiếng lóng nào đại khái như “Ăn xôi đêm”, “Đài liên xô cổ”, “Chơi trốn tìm”, “Đọc truyện đêm khuya”.
– Không, mà có thể có tao cũng không biết, tao chỉ biết giang hồ gọi tao là cớm thôi, sặc sặc, buồn cười quá bánh mì lên mẹ nó mũi rồi.Mà cụ thể là ai nói? Nói khi nào? Trong hoàn cảnh nào? Sao mày nghĩ nó là tiếng lóng.
– Ờ…ừm… Nguyên văn nó là “cái lão già đang chơi trốn tìm với nhà chị, ngoài sở thích ăn xôi đêm ra lão thích nghe đọc truyện đêm khuya trên đài Liên Xô cổ lắm đấy”.
– Mẹ mày nói à? – Con bé vẫn nhóp nhép- Thế thì chịu, mẹ mày ẩn ý cao siêu bỏ mẹ, ngồi đấy mà luận biết đâu mai ra con đề đãi bạn ăn bánh đa cua nhớ.
– Mày lúc đ’ nào cũng ăn, ngập mồm ngập miệng. Mày có nghe cái gì về B54 không? Tao search trên mạng không ra nhiều lắm.
– B54? Biết- con bé bỗng dưng như chịu buông cái bánh mì ra, mình đang tưởng tượng ở đầu dây bên kia có một đứa đang gãi gãi cằm ngước mặt lên trần nhà ra chiều suy nghĩ- Thuộc bộ công an thì phải, nếu là B54 và cái đài thì có thể tao biết đấy.
– Thật á?- Mình reo lên như thể Ác-si-mét phát hiện ra lực đẩy- Kể tao, kể tao.
– Có thưởng cái gì ăn được không đấy?
– Có, có ngoại trừ C*t ra thì cái gì cũng được.
– Đệch mợ mày.
– Thôi được rồi, cả c*t nữa, món tủ của mày được chưa?
– Bố cúp mày.
– Thôi tao không đùa đâu, nghiêm túc đi- Mình sẵng giọng lại- Có gì nói tao nghe với?
– Ừm, ngày xưa hồi còn ở trường tao có nghe mấy thầy ở Tổng Cục 5 nói về B54 và cái đài.
– Sao?
– Mấy bố B54, đặc biệt mấy bố già và cực kì cổ hủ, ngại khó, ngại tiếp cận công nghệ, nhưng phải thừa nhận là nhiều kinh nghiệm hơn cả. Toàn là thế hệ phát triển và lớn lên từ chiến tranh, qua hết các chiến trường Căm- pốt, miền nam rồi.
– Hơi dài dòng rồi mày ơi, qua Căm-pốt mua đài Liên Xô hả.- Mình nhăn nhó.
– Ừ, giới thiệu qua về lịch sử tí. Cái đài thì ngày xưa có phải ai cũng có đâu, qua Tung Của còn chưa chắc đã mua được nói gì đến Căm- Pốt, cái buồn cười là mấy bố này ngoài chức năng nghe đài bình thường ra còn phát hiện ra ở mấy cái này có khả năng nhảy sóng điện thoại. Gì gì đó mà cộng hưởng tần số… Tao cũng chẳng nhớ rõ nữa, nhưng đại khái nó có thể phát hiện nghe trộm.
– Đài phát hiện nghe trộm? – Mình tròn xoe mắt.
– Ờ, đại khái thế. Kiểu như hồi nhỏ mày có bao giờ dò đài FM mà tự nhiên bắt được một cuộc điện thoại không? Đấy dạng như thế? Hoặc giờ ví dụ cụ thể, mày để điện thoại cạnh cái loa vi tính, khi mày nhắn tin, tao trả lời, trước khi máy mày rung báo tin nhắn thì kiểu gì loa của mày cũng sẽ rè rè trước. Cái này thuộc về khoa học, tao chịu nhá. Đại khái mày cứ hiểu là mấy ông B54 là rất kibo cổ hủ nhưng lại hay có sáng tạo hay.
– Ừm, tao biết rồi.
– Mà nhà mày có chuyện gì thế? Sao lại dây với B54?
– Nhà tao tuổi gì mà dây với bộ- Mình cười- Mà sáng nay cơ quan có chuyện gì thế? Tao thấy chú B không vui?
– Họp hành ý mà, đấu tố lung tung, khổ thân “bố”. Mà nhà mày…
Chưa đợi con bé nói hết câu, mình đã phải dập máy ngay nếu không sẽ lại nghe bài ca thương “bố” của nó. Thôi mày yên tâm, bố mày bị đá văng ra khỏi chuyện này rồi, giờ là trò chơi của riêng nhà tao mà thôi….Mình tự gõ đầu vài cái rồi quyết định đi ngủ.

You may also like...