Chị Đào

Sau tiếng sột soạt, tất cả đều im ắng và tuyệt nhiên không có gì xảy ra cả ; hai chị em từ từ rơi vào giấc ngủ mỏi mệt. Lúc này, tại ngôi miễu trên gò đất, con trăn tinh dài 8-10m, thân to bằng cây cột miễu bắt đầu xuất hiện và không rõ nó bò tới từ đâu. Chỉ cần phân nữa người nó cũng đủ vào đến tận bàn thờ. Nó há cái miệng rộng, đỏ lòm với hai cái răng nanh nhọn hoắt cắm phập vào đầu con bê – vật chết thay chị Đào- làm máu tươi văng tung tóe trông thật ghê rợn. Trong phút chốc, nguyên cả cái đầu con bê lọt thỏm vào bên trong cổ họng con trăn, sau đó con trăn nằm im khoảng 5 phút rồi thân nó cử động ; thân nó càng cử động bao nhiêu thì miệng nó càng há rộng ra bấy nhiêu nên nó giờ đã nuốt xong hai chân trước của con bê. Thêm 5 phút nữa thì con bê bỗng nhiên không còn thấy nữa vì nó hoàn toàn bị con trăn nuốt chửng.

Tại sao con trăn lại biết trong miễu có con mồi để đến ăn tươi nuốt sống mà lại đến vào đêm sáng trăng? Thực sự đây cũng không phải huyền bí gì cả! Có sáng trăng thì dễ thấy đường đi hơn, trước kia con trăn đã từng đến miễu ăn đồ cúng như heo, gà nên đã trở thành phản xạ có điều kiện và một năm nó chỉ cần nuốt một lượng thức ăn khoảng 30-40kg là đủ cho nó có năng lượng ngủ đông, không thèm phá phách nữa chứ nó đâu phải thánh thần gì đâu mà đòi hỏi phải có thịt con gái đồng trinh mới chịu. Sau khi đã no nê, nó cuộn tròn mình nằm im khoảng 20 phút rồi từ từ bò ra khỏi miễu, xuống gò và nhắm hướng bờ sông trườn mình tới. Anh hùng tung hoành ngang dọc bấy lâu nay thất thế phải bỏ mạng nơi sa trường vì thua trí con người, đó là chú Năm Ngạn và chị Đào. Khi một nữa người nó vừa trườn xuống sông thì ầm!!! Một tiếng mìn nổ vang trời động đất dậy lên. Quả mìn tự chế gài thời gian 11h30 trong bụng nó, chính xác hơn là trong bụng con bê đã đúng giờ phát nổ ; tất cả vải áo, vải quần, tóc dồn vào bụng con bê cùng thịt con bê và thân con trăn bị cắt thành tám khúc bầy nhầy văng lên tung tóe trên mặt sông và cả trên bờ làm loang nguyên cả một khúc sông tanh rình máu đỏ. Tiếng nổ đã đánh thức tất cả dân chúng xã Thạnh An và rất đông người hè nhau đốt đuốc chạy ra bờ sông để xem cho rõ chuyện gì xảy ra. Tốp người ra đầu tiên đồng loạt kêu lớn :
– Bớ người ta!!! Bớ người ta!!! Con trăn tinh vướng mìn dưới sông chết rồi!!!

Tin tức nhanh chóng lan đến đình thần xã làm mọi người đang ăn nhậu ở đây phải bỏ chạy hết vì có một đám người cầm đầu là Sáu Bé, Hai Hên, Bảy Đông chứng kiến chị Đào tan xác cùng con trăn đã bức xúc từ bờ sông tràn lên đình đuổi đánh mấy tay hương thân hương cả chỉ lo ăn lo nhậu. Chú Năm Ngạn cùng vợ con cũng chạy ra sông xem, chú mừng rơn trong bụng không sao tả nổi. Có duy nhất hai người cũng bị đánh thức vì tiếng nổ tiễn đưa con trăn về bên kia thế giới nhưng không chạy đi xem, đó chính là chị Đào và Lợi. Hai chị em ngồi trên sạp, mừng rỡ vô cùng, vừa cười lại vừa khóc.
– Chị ơi, nó chết rồi chị ơi!
– Phải, nó chết rồi. Chị cảm ơn…em nhiều …lắm!

Trong nỗi niềm hân hoan tột độ, chị Đào bỗng dưng ôm chặt lấy thằng con trai nhỏ tuổi hơn chị và hôn lấy hôn để lên tóc, lên khắp mặt mũi nó. Lợi hoảng hồn, không sao lý giải được hành động của chị ; nó đờ người ra trong chốc lát rồi bỗng dưng, nó vừa hổn hển thở vừa hôn vào mái tóc đen nhánh, óng ả, mềm mại như nhung, thướt tha, thoang thoảng thơm mùi xabong Dove của chị Đào. Từ mái tóc chị, Lợi hôn lần xuống vầng trán và hai bên mang tai chị, tiếp theo là đôi mắt người chị gái Bến Tre đen láy đẹp thần sầu. Chị Đào cũng không ngừng hôn lên má, lên cổ, lên vai Lợi và mới đầu, những cái hôn của hai chị em chẳng qua là thể hiện sự hân hoan vui mừng vì con trăn tinh đã bị giết chết nhưng rồi từ từ những cái hôn bình thường đó trong phút chốc đã trở thành những nụ hôn tình lúc nào cả hai hoàn toàn không hề hay biết. Cứ vậy, hết 1 phút, 2 phút, 3 phút …rồi 5 phút đã trôi qua, hai chị em say sưa, mãi miết hôn nhau và khi cả hai chợt nhận ra được rằng họ đang yêu nhau chứ không phải là điều bình thường nữa thì coi như đã trễ. “Nếu mà con không ngại lớn hay nhỏ tuổi thì con và nó hai đứa lấy nhau đi.

Đời con vậy là quá lứa lỡ thì rồi còn gì!”- Chị Đào nhớ lại câu nói ban nãy của chú Ngạn rồi không suy nghĩ, không tính toán thiệt hơn gì cả, người chị như mềm hẳn ra và chị vừa rên rĩ khe khẽ vì sung sướng vừa ngửa mặt âu yếm đón nhận nhũng nụ hôn do Lợi tình tứ trao tặng cho. Điều này có nghĩa là chị Đào vừa chấp nhận trên cuộc đời nghiệt ngã này, số kiếp cũng như duyên kiếp của chị và Lợi- con trai một người bạn thân của bố chị đã gắn chặt vào với nhau. Hai vòng tay hai chị em càng lúc càng xiết chặt lấy thân thể của nhau như để tìm thêm thật nhiều hơi ấm của tình yêu nồng nàn, cháy bỏng vừa mới chợt đến với cả hai. Với hơi thở tình hổn hển nặng nhọc và nhịp tim yêu thình thịch loạn xạ, những nụ hôn chị Đào và Lợi trao cho nhau càng lúc càng ngây ngất, đắm say. Cuối cùng, chuyện gì đến thì cũng phải đến, đôi môi Lợi lúc này đang lần xuống mày mò, tìm kiếm đôi môi đỏ thắm, mềm mại và hơi dảnh lên của chị Đào. Lúc đầu, chị Đào còn lần lữa, nhẹ lắc đầu từ chối nhưng rồi không đầy 1 phút đồng hồ sau, chính đôi môi chị đã hé mở từ từ đón nhận đôi môi người tình cũng là người hùng nhỏ tuổi và hai chị em bắt đầu trao tặng cho nhau nụ hôn đầu đời trong nỗi niềm hoan hỉ, thú vị, tuyệt vời tưởng chừng như không còn gì trên cuộc đời này có thể so sánh nổi. Môi gắn chặt với môi, lưỡi xoắn xuýt lấy lưỡi, răng cọ sát với răng ; hai chị em cùng cảm thấy sao mà nụ hôn đầu tiên của mình và người tình ngọt dịu, hấp dẫn và lôi cuốn đến thế.

Thời gian như ngừng trôi bất tận, không gian tựa lắng đọng vô hình nơi cái lều chăn vịt của chú Năm Ngạn phút chốc trở thành lều hoa chúc của chị Đào và Lợi, hai chị em hơn kém nhau 9 tuổi và cái sạp gỗ bên trong là cái sạp hạnh phúc của cả hai. Đúng là phần số run rủi và cuộc đời có những bất ngời không sao lường trước được vì chị Đào và Lợi quen biết nhau chỉ đúng có ba ngày, vậy mà giờ đây không hiểu sao hai chị em lại lao vào yêu nhau đắm đuối một cách nhanh chóng như vậy? Lúc này, nơi bờ sông, người ta đang tổ chức dùng xuồng gom vớt xác con trăn ; trên bờ, chỉ trừ chú Ngạn ra thì mọi người thân của chị Đào gồm bố mẹ, anh chị em, vợ con chú Ngạn và đám người làm đều khóc sướt mướt. Tất cả đều nghĩ rằng chị Đào đã tan xác cùng với trăn tinh chứ có ai đâu ngờ được rằng chị hiện giờ vẫn đang còn sống và đang cuồng nhiệt yêu nhau cùng thằng nhóc ở Bà Rịa lên đây ngày hôm trước đã trở về nhà nhưng ở lại để cứu giúp chị Đào khỏi nạn kiếp bỏ mình trong bụng một con trăn tuy to lớn song thật vô tri vô giác, vô tình vô cảm. Giờ phút này, theo đà dìu đỡ nhẹ nhàng và âu yếm của Lợi, chị Đào duỗi người nằm ngửa xuống sạp, gối đầu lên chiếc gối tai bèo ; đồng thời hai chị em cứ tiếp tục kéo dài mãi miết, dăng dẵng những nụ hôn ngọt ngào như mật. Chị Đào và Lợi rất lấy làm thắc mắc là tuy thời gian hai chị em quen biết nhau quá ít nhưng khi yêu nhau lúc này, sao cả hai lại tự thấy rất là mạnh dạn, táo bạo? Có lẽ một phần xuất phát từ sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn chăng? Lợi ngưỡng mộ chị Đào vì chị là một cô gái dũng cảm đương đầu với cái chết để sống còn, dám có ý tưởng đấu tranh chống lại hủ tục mê tín dị đoan ; chính chị đã phác thảo lên một kế hoạch thật tuyệt vời và nhờ sự trợ giúp của chú Năm Ngạn và Lợi, kế hoạch đó đã hoàn toàn thành công tốt đẹp như chúng ta đã biết ( chị Đào đã nghĩ ra cách dùng chất nổ, cắt vụn một cái áo bà ba trắng và một cái quần saten đen của chị cùng với một bộ tóc giả mua ở chợ Bến Tre về dồn tất cả vào bụng một con bê để thay cho bộ đồ lòng của nó).

Còn chị Đào biết ơn Lợi vì nó không ngại gian khổ, hết lòng hết sức giúp đỡ chị thực hiện kế hoạch của chị một cách mỹ mãn ; chị nhận thấy Lợi tuy cũng rất sợ nhưng khi vào cuộc thì rất bình tĩnh, nhanh nhẹn, làm đâu ra đó. Chính vì lý do trên nên chị Đào và Lợi, hai chị em cứ vậy mà thổn thức, nghẹn ngào trong mối tình đầu tươi đẹp tựa như vườn hoa ngũ sắc nơi cõi thiên thai. Dĩ nhiên, cuộc tình này chẳng có gì là tội lỗi hay loạn luân cả vì hai chị em tuy chênh lệch tuổi tác nhưng hoàn toàn đều là người dưng nước lã, khác họ, khác dòng máu. Có điều khiến chị Đào ngạc nhiên là người tình nhỏ tuổi của chị khi làm tình, ân ái cùng chị cũng rất khéo léo, rành rõi như lúc hành sự giải thoát chị khi nãy và chị cũng đâu biết rằng Lợi là một thằng con trai từng có nhiều chiến tích tình trường nên mới rành rõi, khéo léo như vậy. Cả người chị Đào không ngớt run rẫy, co giựt và quằn quại trên sạp gỗ vì cơn phấn khích tình dục do Lợi tạo ra như một trận cuồng phong mạnh mẽ quét qua quét lại trong khắp châu thân chị. Tuy đã có người yêu nhưng thực sự mà nói, từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên chị bước vào quan hệ tình dục với người khác phái. Nếu giả sử không có sự vụ nộp mạng cho trăn tinh thì chắc chắn chị sẽ không bao giờ có cuộc tình này nhưng nay vì như lời chú Năm Ngạn nói, cuộc đời chị đã quá lứa lỡ thì rồi đâu còn gì nữa dù là chị vẫn còn trinh tiết ; do đó đêm nay, chị Đào chấp nhận tình nguyện trở thành người tình của nó dù vì sao đi nữa, ngoài việc giải cứu chị đã xong, nó còn phải thực hiện thêm một nhiệm vụ nữa đó là sáng mai dẫn chị đi trốn thật xa về Sài Gòn, Biên Hòa…gì cũng được. Lúc này, chị Đào bỗng nhớ ra là chị có một con nhỏ bạn cùng tuổi cùng xóm mà hai năm nay đã đi Vũng Tàu phụ bán café tại quán Ánh Sao gần đài liệt sỹ ở Bãi Sau. À, sao lâu nay mình không nhớ ra con Nga nhỉ? Vậy thì sáng mai, mình phải nhờ Lợi dẫn mình về Vũng Tàu kiếm con Nga mới được!

Chị Đào nhủ thầm và chị cứ tiếp tục cùng Lợi yêu nhau say nồng, cuồng nhiệt. Lúc này, hai bàn tay Lợi đang mày mò sờ soạng tháo từng hột nút ốc nơi chiếc áo chemise màu tím chị Đào đang mặc và dường như chị có ý nghĩ là muốn giữ hai bàn tay Lợi lại nhưng thật chẳng hiểu sao chị lại không thực hiện ý nghĩ trên. Áo chị Đào có tất cả 5 hột nút và hột nút thứ nhất bung ra, hột nút thứ hai, hột nút thứ ba…rồi cuối cùng là hột nút thứ năm bung ra trước khi hai bàn tay Lợi mở rộng hai thân áo trước chị ra và nhẹ nhàng cởi hai vai áo chị xuống tấm lưng thon thả, mềm mại. Chị Đào tuy e thẹn, ngượng ngùng nhưng hiểu ý Lợi, chị lần lượt nghiêng người qua bên phải rồi qua bên trái để giúp Lợi lần lượt cởi tuột hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị trắng nõn, hết cánh tay phải rồi đến cánh tay trái. Chẳng mấy chốc, nó đã cầm gọn chiếc áo chemise màu tím của chị Đào trong bàn tay phải và để gọn lên phía đầu sạp. Lợi ngồi dậy, lần hai bàn tay nắm lấy hai bên lai dưới chiếc áo thun đen nó đang mặc, cởi luồn lên nách và cổ, vòng qua đầu rồi lần lượt rút hai cánh tay nó ra khỏi hai ống tay áo thun, cởi tay trái xong đến tay phải. Tuy đây là lần đầu tiên làm tình và ân ái nhưng có lẽ do bản năng tự nhiên mà tạo hóa đã sắp xếp cho con người nên khi thấy Lợi lần hai bàn tay xuống lưng chị, chị Đào đã tự nhỏm lưng lên để nó dể dàng muốn làm gì thì làm. Việc làm của Lợi lúc này đó là tìm cách tháo hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú màu trắng mới tinh của chị Đào đang mặc để che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái mềm mại của chị. Tuy hơi khó khăn chật vật nhưng chỉ một lát sau là hai cái móc nhỏ đó rời khỏi hai khoen cài và chiếc nịt vú chị Đào không còn bó sát vào người nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần sau đó tuột lệch xuống, Lợi chỉ việc khẽ cầm lấy để gọn qua một bên. Dưới ánh sáng trắng mờ mờ của ngọn đèn măng xông treo nơi cây đinh đóng vào cột lều, Lợi lặng yên hau háu dõi mắt chiêm ngưỡng bộ ngực một cô gái Bến Tre đầy đặn, căng tròn và trắng nõn như bông bưởi Biên Hòa. Ở trên vòng bụng thóp vào và hai vòng eo thon thả, hai bầu vú đương thì con gái của chị phập phồng liên tục không ngớt nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển đầy phấn khích, tựa hai hòn hỏa diệm sơn chuẩn bị phun trào nham thạch.

Khi nhìn đã chán chê, Lợi từ từ nhẹ nhàng cúi xuống úp mặt vào giữa hai bầu vú chị Đào tròn trịa, mềm mại như bông gòn và rồi miệng nó nhẹ lần ngậm nút lấy đầu núm vú phải của chị đồng thời nó lần bàn tay phải lên mò mẫm, sờ soạng nắn bóp bầu vú trái còn lại ; nó vừa nút vừa rên khe khẽ khiến chị Đào cũng phấn khích theo. Chị quằn cả người lại, hai bàn tay chị lần lên vò tới vò lui đầu tóc thằng nhóc, đôi môi chị mấp máy rên thành tiếng hòa nhịp đồng cảm cùng với Lợi trong tình đầu tuyệt đẹp của hai chị em. Chưa gì mà chị đã cảm thấy ở phía dưới, cửa mình chị cảm giác như có một dòng nước đang từ từ tuôn chảy và tuy là người ở thôn quê bấy lâu nay nhưng chị cũng vẫn không hề lấy làm lạ vì hiện tượng đó. Càng nút và càng mò hai bầu vú chị Đào, Lợi càng nhận thấy hai gò bồng đào chị càng lúc càng căng cứng lên, chẳng khác gì cặp vú người mẹ mới vừa sinh con cương sữa cho con bú vậy. Giờ phút này, chị Đào không còn nhớ một chút nào nữa cả về anh Chi, người yêu của chị vì không những anh không nhận lời giải thoát cho chị mà còn đang tâm cắt đứt quan hệ với chị để đi kiếm tìm cô gái khác. Dù vậy nhưng chị Đào cũng không buồn mà trái lại, chị vui sướng vô cùng vì chị đã được cuộc đời cay đắng, nghiệt ngã này ban cho một người tình tuy nhỏ tuổi nhưng hết lòng yêu thương, giúp đỡ chị lại rất khéo léo, tế nhị, nhẹ nhàng và rành rõi, điêu luyện trong ân ái, mây mưa. Đây tuy là lần đầu tiên phải hết sức mệt mỏi vì cuộc tình đầu thế nhưng chị Đào không giận, không trách gì Lợi cả vì nó không hề hùng hục chiếm đoạt chị một cách ích kỷ, cá nhân mà trái lại, nó rất ân cần, trân trọng, nâng niu chị như một cành hoa tươi thắm. Vì ưu điểm trên của nó nên từ nãy đến giờ, chị Đào không hề giấu giếm, từ chối nó bất cứ thứ gì chị có trên người mà trái lại chị đáp ứng tất cả mọi ham muốn, đòi hỏi xác thịt nhục dục của nó. Nói về chú Năm Ngạn thì lúc này, chú vẫn ngồi nơi bờ sông cùng một số người xem cảnh gom vớt xác con trăn tinh trên bờ cũng như dưới sông mà lòng hả hê, rộn rã vô cùng và nếu chú mà biết được lúc này chị Đào và Lợi đang yêu nhau, chắc là chú càng rộn rã hả hê hơn vậy nữa? Vì đó chính là suy nghĩ, ý tưởng của chú hồi trưa nay vì chú thấy rằng cuộc đời chị Đào coi như không còn có thể trông mong, dựa dẫm vào ai được nữa ngoài Lợi, thằng con ông bạn của anh chú ; vậy thì chị Đào có trao thân cho Lợi đi nữa thì đó chẳng qua cũng chỉ là điều bình thường tất nhiên mà thôi. Sự thực, chị Đào nghĩ ngợi rằng coi như là chị đã chết rồi và đầu thai thành kiếp khác trong cơ thể một con người khác nên trong cuộc tình, chị yêu đương và ân ái cùng Lợi thật hết sức tự nhiên, thoải mái, không hề đắn đo suy nghĩ chi cho mệt. Lúc này, Lợi đã đổi bên nghĩa là lần miệng qua ngậm nút lấy đầu núm vú trái của chị Đào và nó lần bàn tay trái mày mò, nắn bóp bầu vú phải của chị. Thân thể chị Đào nõn nà, thơm tho, hấp dẫn và khêu gợi mà Lợi đang háu hức thưởng thức, chiếm đoạt đáng lý ra phải nằm trong bụng con trăn tinh rồi nếu không có Lợi hỗ trợ chú Ngạn giải cứu chị.

Đêm càng lúc càng dần về khuya và song song đó thì cuộc tình giữa chị Đào và Lợi càng nồng nàn, cháy bỏng khiến cho cả hai chị em đều xao xuyến, rạo rực, bồi hồi và ngây ngất như lạc vào cõi bồng lai tiên cảnh. Hai chị em gặp gỡ , quen biết nhau chưa đến đủ ba ngày đêm ; ấy vậy mà cả hai lại nhanh chóng dắt tay nhau cùng nhau bước vào tình yêu và dù sao đi nữa thì cũng phải cám ơn con trăn tinh vì chính nó làm cầu bắc nhịp cho chị Đào và Lợi cùng đi đến chân trời hạnh phúc tuyệt vời. Nói cho đúng hơn thì chính cái hủ tục mê tín dị đoan “dùng trinh nữ làm vật cống nạp cho trăn tinh” của dân làng Thạnh An đã đưa đẩy chị Đào và Lợi, hai người từ hai cõi trời xa lạ nay đến với nhau trong một cái lều hạnh phúc vào đêm sáng trăng vằng vặc để hòa quyện vào với nhau thành một ; môi gắn với môi, hai trái tim hòa cùng nhịp đập, bốn lá phổi hòa cùng nhịp thở và chung một nguồn Oxy mát lành, hai thân thể kết nối nhau không còn một kẽ hở.So sánh chị Đào với những người tình của mình như chị Minh, chị Hường, chị Nghĩa, chị Phượng, chị Huyền…thì Lợi thấy chị Đào có nét đặc trưng riêng không giống một ai vì chị vừa mạnh mẽ lại vừa nhu mì, vừa quê quê lại vừa rành rõi và nhan sắc xinh đẹp, thân thể nở nang và khêu gợi cũng không kém ai. Chính vì vậy mà Lợi càng yêu chị Đào lại càng cảm thấy chết mê chết mệt, yêu đến nỗi không dứt ra được ; dường như chị có một ma lực hoang dã vô hình siêu mạnh cứ càng lúc càng hút lấy tất cả mọi sinh lực cũng như sinh khí của nó. Hồi trưa này, lúc Lợi còn ngủ trên căn gác xép nhà chú Ngạn, chính chú đã chèo xuồng ra đây để sẵn mền gối cho chị Đào và Lợi ngủ qua đêm nay chờ trời sáng ; sự sắp đặt của chú như vậy kể ra cũng có nhiều tính toán theo dự định trong đầu óc chú là sao cho chị Đào và Lợi phải yêu nhau, phải ngủ với nhau trên cái sạp gỗ hạnh phúc này. Xin duy tâm làm thành một câu nói tiếc rẻ của linh hồn con trăn tinh đang phiêu bạt chốn cửu tuyền :
– Ôi, có lý nào lại như vậy? Sao ta không nuốt tấm thân yêu kiều, diễm lệ, trinh nguyên của chị Đào mà lại đi nuốt một con bê có gài chất nổ trong bụng nó để giờ đây, ta đành phải chịu cảnh xương tan thịt nát? Sao ta lại ngu ngốc đến thế không biết?

Trăn tinh đã vĩnh biệt cõi trần gian, gửi lại dương gian mối tình nồng say tuyệt đẹp của chị Đào và Lợi nhằm báo hiệu bình minh một ngày mai tươi sáng, chấm dứt viễn cảnh các cô gái đồng trinh trong làng phải thay nhau nộp mạng cho quái vật vào mùa trăng năm tới và ngôi miễu trên gò đất vào đêm rằm sẽ là nơi vui chơi, hoan hỉ của dân làng. Lúc này, hai bàn tay chị Đào ngượng ngùng lần xuống giữ lấy hai bàn tay của Lợi đã ngang nhiên nắm chặt hai bên lưng chiếc quần saten đen của chị để tuột dần, tuột dần xuống nhưng do ý thức bản năng giúp chị hiểu là không yêu thì thôi, chứ đã yêu rồi thì phải yêu cho trót ; nếu hiến dâng thì hiến dâng cho trọn chứ đừng hiến dâng nữa vời nên chỉ một lát là chị không còn nắm giữ hai tay Lợi làm chi nữa. Chị Đào còn giúp đỡ, hỗ trợ Lợi bằng cách nghiêng người qua lại rồi nhỏm người, do vậy mà nó mới dễ dàng lần cởi hai ống quần chị xuống khỏi cặp mông no tròn và cặp đùi săn chắc ; tiếp tục qua khỏi hai đầu gối đến cặp giò thon dài, mảnh khảnh rồi chị Đào lần lượt co duỗi hai bàn chân rút ra khỏi hai ống quần, hết chân phải đến chân trái. Lợi cẩn thận để chiếc quần saten đen của chị lên phía đầu giường rồi ngồi dậy, tháo khuy dây nịt, mở nút gài và kéo phermature nơi quần tây nó mặc xuống. Chỉ trong vòng không đến một phút là hai ống quần người tình chị Đào đã tuột khỏi mông, đùi, qua hai đầu gối đến hai giò rồi qua hai bàn chân ra ngoài. Lợi để chiếc quần tây qua một bên rồi nhẹ nhàng, từ từ cúi xuống vừa âu yếm ôm lấy chị vừa say đắm tìm kiếm đôi môi dễ thương của chị. Với tâm trạng hoan hỉ, dạt dào xúc cảm nồng nàn, chị Đào mỉm miệng cười tươi với nó và vòng tay ôm lấy hai bờ vai gầy guộc, mảnh khảnh của nó, kéo ghịt nó xuống và rạo rực, hồ hởi đón nhận lấy đôi môi người tình nóng bỏng.

Thân thể hai chị em lúc này, người thì chỉ còn quần lót, kẻ thì vỏn vẹn quần đùi và đôi môi Lợi đã rời đôi môi chị Đào, hôn lần xuống cổ rồi xuống ngực chị ; nó càng hôn đến đâu thì chị càng run rẫy, quằn người đến đó. Lợi tiếp tục nhẹ nhàng đi đường lưỡi rất điêu luyện từ ngực chị Đào xuống bụng chị, xuống hai vòng eo chị và nó không ngại đi xuống luôn đến cặp đùi săn chắc, hai đầu gối mềm mại, cặp giò thon dài trắng nõn và hai bàn chân nuột nà. Càng lúc, chị Đào càng cảm thấy như có cả vô số tỷ cái gai ốc nổi lên khắp cả người chị và hai bàn tay thật thừa thải, không biết làm gì cứ nắm lấy chổ chiếu hai bên chị nằm kéo lên, xong rồi lại buông ra. Từ hai bàn chân chị, Lợi lại từ từ đánh lưỡi hôn lần ngược lên những chổ mà nó vừa hôn xuống và vô tình bàn tay phải của nó rờ vào mặt trước chiếc quần lót chị Đào thì thấy đã bị thấm một chất nước gì đó hơi rin rít ; vì đã có quá nhiều cuộc tình nên nó thừa hiểu lý do làm cho chị Đào bị ướt quần lót như vậy. Trước kia, với anh Chi, người yêu chị, chị Đào vẫn còn quan điểm “nam nữ thọ thọ bất tương thân” nên chị chưa hề cho anh đụng đến bàn tay chị huống hồ chi là ; vậy mà đối với Lợi, tuy nhỏ tuổi đáng làm em của chị, chị cũng lại kiên quyết không cho nó nắm tay nhưng mà chúng ta thấy đó từ nãy đến giờ, chị Đào và Lợi hai chị em có thèm nắm tay nhau đâu? Vậy là chứng tỏ tình yêu mà chị Đào dành trao tặng cho Lợi thật nồng nàn và sâu đậm vì không những tâm hồn mà kể cả trọn vẹn thân xác trinh nguyên này, chị cũng đã hiến dâng trọn vẹn cho Lợi, người tình nhỏ hơn chị những 9 tuổi. Quả đúng như người ta thường nói là tình yêu không hề phân biệt tuổi tác, tuổi tác không sao chia ly hay ngăn cản được tình yêu. Lúc này, bên ngoài, gió bỗng nhiên từ đâu ào ào thổi tới rất mạnh, gây cảm giác lành lạnh và mặc dù chị Đào và Lợi gần như lõa thể nhưng hai chị em vẫn không hề cảm thấy lạnh lẽo chút xíu nào cả vì ngọn lửa tình cứ mãi ngùn ngụt thiêu đốt thân thể hai chị em không ngừng trên chiếc sạp hạnh phúc, trong căn lều hoa chúc mà chú Năm Ngạn đã sắp xếp, an bài như ông tơ bà nguyệt.

Dù ngây ngất, chơi vơi trong biển tình mênh mông bát ngát nhưng chị Đào vẫn nhận ra được lúc này, hai bàn tay Lợi đang mày mò từ từ tuột dần, tuột dần chiếc quần lót của chị xuống và nếu như là người khác thì chắc chắn là chị đã cự tuyệt, phản đối ghê gớm nhưng vì đây là Lợi, người tình và cũng là người bảo trợ cuộc sống của chị nên chị không những đồng ý chấp nhận mà trái lại, chị còn nghiêng người rồi nhỏm mông cũng như co duỗi hai chân để Lợi dễ dàng chinh phục cứ điểm cuối cùng trên thân thể tuyệt mỹ vô song của chị. Khi nó cầm chiếc quần lót chị Đào để lên phía đầu sạp thì cũng là lúc nó nhận ra bên trong quần đùi, con cu nó đã cương to, dài, cứng và thẳng đơ ra, độn nguyên cả đũng quần lên. Thế là Lợi nhanh chóng lần hai bàn tay nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đùi, tuột xuống khỏi đùi, đầu gối, giò và hai bàn chân ; chỉ trong giây phút, cũng giống như chị Đào, Lợi cũng đã hoàn toàn trần truồng, không còn một mảnh vải nào che thân cả. Không cần thiết phải hối hả, vội vàng làm chi, nó lần bàn tay phải nhè nhẹ thám hiểm chổ kín đáo nhất, quý giá nhất cuộc đời con gái chị Đào ; nó nhận thấy âm hộ chị còn nhỏ, cửa mình còn khít và lớp lông đen, mềm mại bao phủ phía trên cũng như xung quanh thấm ướt chất dịch nhờn sinh lý của chị. Trong lúc con cu Lợi giựt giựt liên hồi thì nó cũng đang dần trườn người tới như một con trăn tinh, nhẹ nhàng leo lên trên người chị Đào-người con gái Bến Tre xinh đẹp, sắc sảo và kiêu sa. Hai chân Lợi ở trên cùng hai chân chị Đào ở dưới quắp lấy nhau, chẳng khác gì hai con trăn đang động dục giao phối cùng nhau và dĩ nhiên, chị Đào cũng thừa hiểu là người tình nhỏ tuổi của chị sắp sửa làm cái việc hệ trọng nhất cả cuộc đời chị, đó là giao hợp truyền tinh truyền giống cho nhau. Dĩ nhiên, ngay từ lúc đầu, chị thừa biết thế nào trước sau gì cũng đến giai đoạn có thể hình thành nên một hậu quả xấu cho chị nhưng vì chị đã xác định được lúc mới bắt đầu chập chững bước vào cuộc tình cùng với Lợi là chị sẽ chấp nhận hiến dâng, trao tặng tất cả những gì chị có cho thằng nhóc 16 tuổi này vì nó có thể nói là ân nhân, là vị cứu tinh của cuộc đời chị ; nếu không có nó thì chưa chắc gì một mình chú Năm Ngạn hoàn thành nổi kế hoạch giải cứu chị thoát khỏi tai ách làm mồi cho một con trăn cho dù chú là một chiến sĩ đặc công giỏi trên chiến trường Campuchia thời gian khi chú còn trai trẻ. Hai bộ phận sinh dục hai chị em lúc này đang từ từ áp sát vào nhau và Lợi cũng đã chuẩn bị tốt một tư thế rất gọn gàng trên người chị Đào ; chị gái Bến Tre ngượng ngùng khi nhạy cảm nhận ra được ở dưới, đầu khấc con cu người tình đang ngọ nguậy vào cửa động đào nguyên của chị mày mò tìm kiếm lổ âm đạo để mà đi vào.

You may also like...