Chị Đào

Tuy vậy nhưng chị lại khẽ hơi dạng hai chân ra như để chào mời Lợi và chỉ trong chốc lát, cái đầu khấc của nó nhanh chóng lọt vào âm đạo chị lúc nào cũng không hay không biết, thế là nó nhích người tiếp tục đẩy phần còn lại của con cu từ từ vào sâu bên trong âm đạo chị Đào. Chị há hốc miệng, khẽ bật lên tiếng rên đầu đời khi mà cơ thể con gái của chị đang dần trở thành một người đàn bà và cảm giác đau thốn từ cửa mình dâng tràn lên như cơn sóng thần khiến hai giọt nước mắt long lanh chảy dài trên hai gò má chị. Tất nhiên, chị Đào khóc là vì chị cảm thấy sung sướng khi chị trao trinh tặng tiết cho Lợi chứ không phải chị ân hận, nuối tiếc chi cả. Trong cảnh tranh sáng tranh tối, nơi lớp chiếu trãi dưới hai mông chị Đào đang từ từ thắm đượm một vệt máu hồng hồng lẫn trong dịch nhơn nhớt tiết từ trong âm đạo chị Đào ra.

Chị thầm nghĩ giờ đây, giá mà chú Năm Ngạn của chị mà biết được chị và Lợi đang lấy nhau thì chắc chắn là chú rất vui vì đấy chính là ý tưởng cũng như mong muốn của chú cho một bước ngoặt rẽ sang trang mới trong cuộc đời chị Đào. Âm đạo chị Đào nhỏ nhắn, khít chịt, co giãn liên tục và bót chặt lấy con cu Lợi khiến nó cảm thấy đau rát một cách sung sướng vô cùng và có lẽ đây là lần đầu tiên giao hợp với phụ nữ mà nó lại hoan hỉ không lời nào diễn tả được như thế này. Chắc có lẽ là suốt cả cuộc đời này, chị Đào và Lợi hai chị em không tài nào có thể quên được mối tình trong một đêm thanh vắng tuyệt vời thế này, bởi cả hai đã cho nhau hết tất cả những gì mình có, từ tâm hồn cho đến thân xác kể cả trinh tiết và tinh lực của bản thân. Lúc bấy giờ, Lợi đang nhấp nhỏm hai mông nhấc lên hạ xuống liên tục đưa đẩy con cu to, dài, cứng và thẳng đơ càng lúc càng vào sâu tận tử cung chị Đào và âm đạo chị mỗi lúc một bị nong ra hết cỡ để chứa đựng mới hết con cu quá khổ của người tình nhỏ hơn chị những 9 tuổi đời. Hai bàn tay chị hết vò tới vò lui đầu tóc Lợi lại lần xuống níu chặt lấy hai bờ vai nó ; thỉnh thoảng, những ngón tay móng sơn màu hồng tím của chị cào cào lên lưng nó mà chị hoàn toàn không biết và vô tình chị đã để lại vài đường xước rướm máu nơi lưng tình nhân của chị. Về những vết cào xước trên lưng Lợi thì là vô số vì chiến tích tình trường của nó phải nói rằng đã có thứ hạng, chứ không phải tầm thường và mỗi khi được thưởng thức thêm thân thể một người phụ nữ nào mới thì y chang như rằng, trên lưng nó lại xuất hiện thêm những vết trầy xước mới. Đương nhiên, lúc bị cào thì Lợi không hề hấn chi cả, đến khi tắm xát xà bông vào lưng, nó mới cảm thấy đau xót vô cùng. Không biết bây giờ là mấy giờ rồi, có lẽ là khuya lắm? Ấy vậy mà chị Đào và Lợi vẫn cứ say sưa, ngây ngất truyền sinh lực và tinh lực vào cơ thể của nhau. Lúc đầu, con cu Lợi đã hiên ngang đâm thủng màng trinh người chị gái Bến Tre và giờ đây, sau hơn 20 phút vẫn sung sức tung hoành ngang dọc trong âm đạo chị. Hai hòn dái nó xệ xuống vì lạnh nhưng vẫn hùng dũng gác hai bên cửa mình chị Đào, hai bàn tay nó không ngừng nắn bóp hai bầu vú chị trắng nõn và đôi môi nó cứ mãi miết, ngấu nghiến nút lấy nút để môi, lưỡi chị như là sợ chị sẽ tan biến đi mất.

Con cu Lợi càng lúc càng to ra, dài ra, cứng lên ngay bên trong âm đạo chị Đào và cùng với nó, chị càng lúc càng cảm thấy khỏe khoắn vô cùng trong những động tác giao hợp để dìu dắt nhau đến chốn hoan lạc vô bờ vô bến. Đôi lúc, hai chị em còn quá phấn khích, lăn qua lộn lại trên chiếc sạp gỗ ; thường thì Lợi nằm úp lên trên người chị Đào, cũng có khi chị lại đè lên người nó nhưng dù ai ở vị trí nào đi chăng nữa thì con cu Lợi vẫn cắm vào trong sâu âm đạo chị. Thỉnh thoảng, hứng tình quá, chị Đào lại hảy hảy người lên như để làm tăng thêm xúc cảm tình yêu cho cả hai chị em. Đúng là cuộc đời đã run rủi, đưa đẩy Lợi từ Bà Rịa xuống Bến Tre gặp gỡ chị Đào để rồi hai chị em quen biết, hiểu biết nhau hơn qua sự vụ giải thoát kiếp nạn làm thức ăn cho trăn tinh dẫn đến đêm nay trở thành người tình của nhau và hai chị em, giờ phút này đây coi như là đã cho nhau hết tất cả những gì thiêng liêng nhất, cao quý nhất và thanh tao nhất của bản thân mình về mặt thể xác cũng như tâm hồn. Người ta nói không ngoa là mối tình đầu là mối tình không thể nào quên được dù cho vật đổi sao dời như vậy suốt cả cuộc đời nghiệt ngã này, thế nào rồi chị Đào và Lợi hai chị em vẫn cứ mãi mãi nhớ nhau như thế này đêm nay cho mà coi. Bất chợt, chị Đào và Lợi cùng một lúc như đang chơi vơi giữa biển cả đời người mênh mông lại bị chuột rút nên ôm cứng lấy nhau để khỏi phải chìm xuống đáy đại dương chia ly sâu thẳm. Trong giai đoạn khoái ngất của cuộc tình, hai chị em sung sướng, khoái lạc đến cùng cực và cũng trong giờ phút này đây, Lợi trân người xuất ra xối xả những tia tinh dịch trắng đục như nước cơm, rin rít như keo vào sâu tận trong tử cung chị Đào ; không hiểu vì lý do gì mà tinh dịch nó xuất ra nhiều không thể tả nên không những không chứa đựng hết trong âm đạo chị mà còn chảy tràn ra cả bên ngoài, tạo thành hai dòng chảy ròng ròng trên cặp đùi săn chắc, nõn nà của chị. Chị Đào nằm yên lặng, đón nhận tất cả tinh lực của người tình nhỏ tuổi chứa đựng vô số mầm sống vào trong cơ thể chị với nỗi niềm hoan hỷ có một không hai. Sau khi đã xuất hết tinh rồi, tuy vẫn còn dính trong âm đạo chị Đào nhưng đã ỉu xìu, rũ rượi xuống, thun nhỏ như trái ớt khô và mềm xèo như bún. Rút cu ra khỏi cửa mình chị Đào, Lợi mệt mỏi ngồi dậy, mò mẫm kiếm quần áo mặc vào và đồng thời, nó cũng không quên lấy từng thứ mà nó cởi trên người chị ra nãy giờ đưa cho chị, giúp chị mặc vào để tránh cái lạnh nữa đêm về sáng. Chị Đào rời khỏi sạp, đến bên chiếc bàn tròn, lấy đồng hồ điện tử để trong túi xách ra xem thì thấy đã hơn 1 giờ sáng.
– Trời ơi, 1 giờ sáng rồi đó! Mình tranh thủ ngủ một chút đi chứ không sẽ không đủ sức chút nữa lên đường đâu – Đeo đồng hồ vào tay, chị Đào nói.

Hai chị em mò mẫm tìm kiếm hai cái gối nằm và cái mền trên sạp vì khi nãy hai chị em cứ lo mãi miết làm tình nên đã cằn đạp, xô lệch đi đâu không biết. Cả hai nằm xuống và do quá mệt mỏi sau cuộc mây mưa, ân ái nên nhanh chóng chìm ngay vào giấc ngủ say sưa. Chị Đào và Lợi đều nhanh ngủ mà khi tỉnh giấc cũng rất nhạy, khi ấy đồng hồ đeo tay chị đã chỉ 2 giờ 35. Không khí giá lạnh đêm khuya về sáng khiến hai chị em chẳng nói chẳng rằng, cứ yên lặng quay qua ôm lấy nhau và môi lại tìm môi, lưỡi lại kiếm lưỡi, cuồng nhiệt, say đắm trao nhận. Vì biết lúc này không còn sớm sủa nữa nên trong lần làm tình thứ hai này, chị Đào và Lợi không tỏ ra từ từ thong thả như lần đầu nữa mà lại vội vàng, hối hả như chạy đua với thời gian. Khoảng 30 phút sau, hai chị em ngồi dậy mặc quần áo vào và tỏ vẻ hoan hỉ vô cùng, âu yếm hôn nhau khoảng 1 phút sau mới rời nhau ra để chuẩn bị lên đường. Chị Đào nói :
– Giờ em dắt chị về Vũng Tàu đi! Chị nhớ ra là có chị Nga, bạn hàng xóm của chị đang bán ở quán café Ánh Sao gần đài liệt sỹ Bãi Sau đấy.

Sau khi sắp xếp mền gối ngay ngắn, chị Đào mở túi xách kiểm tra lại số tiền 15.000.000đ bấy lâu nay chị dành dụm rồi cùng Lợi ra khỏi lều, men theo con đường tắt đi ra quốc lộ và chẳng mấy chốc, một chiếc xe ca chạy trờ tới rước hai chị em lên rồi từ từ lăn bánh. Sáng hôm sau khoảng 9 giờ, hoàn toàn chẳng có ai nhìn thấy chú Năm Ngạn bước vào căn lều chăn vịt của chú. Chú cười thầm khi nhìn thấy một vệt máu thẩm màu dính trên lớp chiếu trãi trên sạp rồi ôm gối mền bỏ vào một cái bao tải chú mang từ nhà theo. Ra khỏi lều, chú để cái bao lên xuồng rồi cầm sào chống xuồng đi về, phía sau xuồng chú kéo theo chiếc xuồng tối qua chị Đào và Lợi đã dùng chèo đến đây. Trên môi chú lại nở một nụ cười hạnh phúc.

Hết

You may also like...