Chị Nam

Xung quanh hai chị em lộn xộn, hỗn độn nào là áo thun, áo bông đồ bộ, áo ngực, quần đùi, quần bông đồ bộ, quần lót hồng còn ở giữa là thân thể chúng trần truồng như nhộng, tuyệt nhiên không còn mảnh vài nào che thân cả. Trên vách tường phòng ngủ đâu đó có vài chú thạch sùng đang chắc lưỡi tiếc của, bò tới bò lui chứng kiến cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa con chị mười tám tuổi và thằng em mới được có mười một con giáp ; chúng không sao nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng thằng em đang bắt đầu chuẩn bị chơi con chị tuy quả thật là nghịch cảnh dị kỳ.

Với vài cái rướn người, nó từ từ trườn tới leo lên trên mình chị nó chẳng khác gì con kỳ đà đang leo lên cành cây chơ vơ giữa sa mạc khô cằn sỏi đá ; lẽ đương nhiên là chị không những không phản ứng, cự tuyệt lại nó mà trái lại tỏ vẻ sẳn sàng đón nhận nó bằng cách vòng hai cánh tay chị ôm quàng qua gáy nó vừa siết chặt vừa kéo ghịt nó xuống. Để tạo điều kiện cho em trai giao hợp với mình được thành công, chị khẽ hơi dạng rộng hai chân ra để nó khi úp người xuống chị thì dễ dàng nằm vào giữa hai đùi chị và áp sát con cu nó cận kề tiếp xúc vào chổ kín của chị. Sự kích thích dục tình nam nữ càng lúc càng tăng cao đến mức kinh khủng khiến cho âm hộ chị càng lúc càng giãn nở rộng ra và dịch nhờn sinh lý phụ nữ từ trong âm đạo chị cùng lúc tiết ra khá nhiều khiến cho lớp lông êm ái, lòa xòa phủ xung quanh cũng như phía trên chổ kín chị bị ướt nhẹp. Tưởng rằng nó giao hợp với chị nó ngay nhưng không, nó lại lần bàn tay phải lên mày mò, sờ soạng chổ kín của chị – nơi mà tối hôm trước phải nói là nó chưa dám rờ thử xem nó như thế nào vì sợ chị la mắng ; tuy đỏ bừng cả khuôn mặt nhưng chị vẫn yên lặng để cho thằng em được phép thỏa mãn lòng ham muốn nhục dục. Từng giây từng phút trôi qua, nhịp tim hai chị em liên tục đập nhịp mạnh thình thịch như trống ngũ liên quyện cùng hơi thở hổn hển, nóng bỏng của đôi nhân tình trẻ tuổi thôi thúc chúng không thể nào mà không đi đến chổ tận cùng của ái tình : đầu con cu vừa to vừa dài vừa cứng của thằng em giựt giựt liên hồi trong phút giây đã lọt ngay vào bên trong lổ âm đạo mềm nhũn, trơn trợt của chị gái nó rồi sau đó là từ từ nhích dần, nhích dần từng chút từng chút một đi sâu vào tử cung chị. Đang bình thường, bỗng nhiên chị nghẹn ngào thở nấc lên, khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua gật lại, khác hẳn với tối trước chị vẫn thấy bình thường khi giao hợp với em trai thì lần này, chị lại cảm thấy đau đớn vô cùng ; cảm giác đau thốn chẳng khác gì chị đang bị banh da xẻ thịt càng tăng dần lên khi mà thằng em đang dụng sức đẩy con cu nó vào bên trong chị cho đến khi lút cả cán rồi hai hòn dái nó xăng tròn lên hùng dũng gác hai bên cửa mình chị. Rõ ràng là cả chị lẫn em đều không đứa nào biết là đầu con cu thằng em vừa mới đâm thủng rách màng trinh mỏng manh ở nơi cuối âm đạo con chị và xen lẫn với những cảm giác đau đớn là những đợt sóng sung sướng, phấn khích tung đẩy chị cùng em mình bay bổng lên đến chốn thiên đường tuyệt đẹp đầy thơ mộng, hoa nở, chim ca,…

Vậy là trong đêm mưa tình loạn luân tội lỗi, hai đứa con của vợ chồng ông Thái bà Phụng đã thực sự trở thành người tình hay có thể nói cách khác là vợ chồng của nhau vì lẩn này, thằng em đã vô tình biến chị gái nó trở thành đàn bà sau khi nó đang tâm cướp đoạt cái trinh nguyên đáng giá nghìn vàng cùa người chị trong trắng, xinh đẹp như đóa hoa hải đường. Bố mẹ chúng không sao biết được là chúng hư đốn đến cỡ nào, không tài nào lại có thể đoán biết được là giờ này ở căn nhà tại Bà Rịa, chúng đang làm chuyện “trời không dung, đất chẳng tha”, chuyện chỉ có ở loài vật chứ không phải ở loài người nhưng đối với chúng hiện tại đó lại chính là lẽ sống, là hơi thở tiềm tàng của cả hai chị em, là tất cả những gì trân trọng và quý báu nhất chúng sẵn lòng chấp nhận trao tặng cho nhau với bao yêu thương, âu yếm, nồng nàn, cháy bỏng. Sự e dè, ngỡ ngàng, ngập ngừng nơi hai chị em như lúc đầu hoàn toàn tuyệt nhiên mất hằn mà thay vào đó là những chuỗi thao tác làm tình, ân ái thật tự nhiên, dạn dĩ, táo bạo ; ôi sao mà quả là nghiệt ngã khôn nguôi. Chị Nam biết chắc chắn rằng giờ phút này đây chị không còn là con gái nữa mà chị thực sự đã trở thành một người đàn bà bởi lẽ cái trinh trắng đáng giá nghìn vàng của chị trong phút chốc chị đã trao tặng hết cho thằng em yêu thương ; còn thằng Đại thì lần này, nó cũng lờ mờ hiểu ra được vấn đề quan trọng đến cỡ nào bởi vì nó nhận ra từng giọt nước mắt lăn tròn trên hai gò má hơi nhô cao hai lưỡng quyền của chị nhưng nó biết chị khóc không phải vì giận dữ, dỗi hờn như tối trước nữa mà là vì sung sướng, hạnh phúc. Nó có cảm giác thật thoải mái, yên lòng vô cùng và nó vô tư cúi xuống âu yếm hôn lên những giọt lệ trang đài của chị rồi ở dưới, nhẹ nhàng nó từ từ nhấp nhỏm hai bờ mông nhịp nhàng lên xuống liên tục đưa đẩy con cu nó hết thụt ra lại thọt vào tận sâu bên trong âm đạo người chị thân yêu và cứ thế càng lúc nó càng cảm thấy con cu nó như càng dài ra, càng to lên, càng cứng như một thanh sắt nung đỏ. Khác hẳn với lần đầu, do đã tự rút tỉa được nhiều kinh nghiệm trong việc quan hệ tình dục nam nữ, nó đã thực sự biết cách thức thế nào, uốn nắn tư thế giao hợp ra làm sao và làm cho chị nó cũng như bản thân nó đều cùng đón nhận được hết tất cả nỗi niềm khoan khoái, thú vị đang dâng trào dữ dội chẳng khác gì cơn sóng thần lịch sử nhấn chìm hòn đảo hoa anh đào Nhật Bản. Dịch nhờn sinh lý phụ nữ từ trong âm đạo chị tiết ra mỗi lúc một nhiều và cửa mình chị giãn nở khá rộng đấy chính là điều kiện cho cả hai chị em dễ dàng thực hiện động tác giao hợp với nhau làm cho con cu thằng em mặc dù thụt ra thọt vào âm đạo con chị nhưng hai bộ phận sinh dục hai đứa vẫn cứ mãi miết gắn sát vào với nhau chứ không phải là trơn tuột khiến giảm đi khoái cảm dục tình của chúng. Hai bàn tay chị gái cơ hồ không ngớt hết vò tới vày lui đầu tóc rối bù của thằng em lại lần xuống cào cào trên tấm lưng trần gầy guộc của nó, để lại khá nhiều vết trầy xước rướm máu đỏ hồng do mười ngón tay có móng nhọn của chị ; đôi lúc hai tay chị lại thả lỏng hai bên rồi vô tình nắm chặt lấy lớp drap trãi giường mà kéo khiến lớp drap trãi nệm không còn phẳng phiu như trước nữa mà cứ nhăn nhúm lên trông thật thảm hại làm sao.

Mặc dù bị chị gái ngang nhiên cào cấu nơi lưng mình nhưng thật là tài vì rướm máu như vậy mà nó tuyệt nhiên hoàn toàn chẳng hề cảm thấy đau đớn chi cả ; trái lại nó càng có cảm giác sướng khoái, phần khích vô cùng tưởng chừng như không còn nỗi niềm hạnh phúc nào trên cõi đời này sánh bằng cho được. Phải nói rằng lúc đầu thì cũng giống tối hôm trước, cả chị lẫn em hai đứa đều cùng lúng túng, vụng về, lụp cha lụp chụp khi giao hợp với nhau nhưng càng về sau chúng càng mạnh dạn, tự nhiên và thành thạo chẳng khác gì chúng đã quen biết nhau từ hàng mấy năm nay. Tựa hồ hai vợ chồng trong đêm tân hôn động phòng hoa chúc, hai đứa con của ông bà Thái-Phụng vi hoàn cảnh xa rời vòng kiểm soát của bố mẹ cho nên lỡ làng vương vấn vào chuyện tội lỗi loạn luân một cách vô tư, hồn nhiên không hề đắn đo, lo lắng mặc dù một cô gái mười tám tuổi vừa mới thi xong Đại học như chị Nam lẽ đương nhiên thế nào cũng biết trước được hậu quả của việc này là rủi ro có thể chị sẽ mang thai với chính thằng em trai của chị. Khác hẳn với tối hôm trước, thằng em còn có vẻ yếu ớt, vội vàng, chưa đâu vào đâu cả mà đã vội kết thúc đầu hàng còn lần này, thật chẳng hiểu vì sao thằng em lại dồi dào sức khỏe như thế này ; bởi vậy thời gian giao hợp giữa nó và chị nó mỗi lúc thêm kéo dài, kéo dài ra tưởng chừng như chẳng bao giờ chịu chấm dứt. Càng lúc thì con cu nó càng ngọ nguậy chui sâu vào thám hiểm mọi ngóc ngách bí hiểm trong cơ thể chị gái nó để mà khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt trọn vẹn trinh tiết của chị mình ; ở ngay dưới hai mông chị Nam, trên lớp drap thun trãi nệm màu xanh dương nãy giờ đã thấm ướt một mảng máu trinh hồng đỏ lẫn trong dịch nhầy, đó không sai chính là vết tích minh chứng tình yêu son sắt, tuyệt vời của hai chị em. Đấy còn là đánh dấu kỷ niệm hồn nhiên, êm đềm của mối tình tội lỗi loạn luân mà hai đứa vụng dại vửa trao tặng vừa tìm đến với nhau cùng tất cả yêu thương nồng nàn cháy bỏng ; rõ ràng là trên cõi đời này không còn ai khác ngoài chúng ra là biết rằng chúng đang yêu nhau có đêm mưa, có trời, có đất chứng kiến một cách lạnh lung, sâu thẳm. Đồng hành với hai bộ phận sinh dục hai chị em ở dưới cứ mãi miết dính lẹo vào nhau, phía trên hai đôi môi chúng chẳng khác gì keo dính kề sát, luồn lách, cọ quẹt,…; một cách nhẹ nhàng, chậm rãi và từ tốn, thằng Đại chơi chị nó theo từng nhịp từng nhịp khoan thai lúc trầm khi bổng, tuyệt nhiên không hề vội vàng gấp gáp chi cả. Trên chiếc giường nệm hạnh phúc, nơi căn phòng hoa đăng ngày cưới, hai chị em không ngớt run rẫy, quằn quại, rên xiết trong vòng tay ôm thắm thiết, say sưa, ngây ngất, cuồng loạn trao cho nhau tình yêu oan nghiệt với tất cả bản năng sinh tồn cùng nguồn sinh lực lẫn tinh lực tiềm tàng do tạo hóa ưu đãi ban tặng chỉ riêng loài người mới có. Cũng giống như mọi chuyện trên cuộc đời này, chuyện tình cấm giữa hai chị em dẫu tuyệt vời đến mấy cũng phải đến hồi kết thúc, bất chợt sau vài giây cứng đờ người ra trong khoái ngất và siết chặt vòng tay ôm, con cu thằng em bỗng giựt giựt liên hồi, vừa giựt vừa xịt bắn những tia “nước cơm” đùng đục như nước cơm, rin rít tựa keo dán vào sâu tận bên trong âm đạo con chị và có lẽ do quá nhiều nên tràn trề cả ra ngoài, ròng ròng nhơn nhớt trên vùng bụng cũng như hai đùi của hai chị em. Phút giây cuối cùng của cuộc tình, tuy rất mệt mỏi nhưng cả hai đứa dường như vẫn còn có bẻ quyến luyến, quấn quýt lấy nhau nghĩa là đồng nghĩa với cảm giác chưa muốn rời xa nhau dù chỉ là tích tắc thôi ; lúc bấy giờ, dòng tinh người em trai mới có mười một tuổi đang từ từ hòa lẫn vào dòng máu trực hệ cùng huyết thống của cô chị gái mười tám cái xuân xanh.

Cuộc tình hai chị em dẫu trời chẳng dung, đất chẳng tha nhưng dù gì đi nữa cũng đã lỡ làng, xem như là ván đã đóng thuyền rồi biết định lẽ nào ; sau khi rời nhau ra, hai chị em vui vẻ cùng nhau đi xuống nhà dưới rửa ráy sạch sẽ, mặc lại quần áo rồi trở lên lầu ôm nhau vùi sâu vào giấc ngủ an lành, không mộng mị hão huyền…
Hôm sau và những ngày kế tiếp thực sự quả là những ngày hạnh phúc êm đềm tuyệt vời nhất của hai chị em chẳng khác gì đôi vợ chồng trong mùa trăng mật ; cứ đêm đến, sau khi xem tivi xong, không ai bảo ai, chúng vào ngủ cùng phòng và hăng hái, say sưa lăn xả vào vòng tay nghiệt ngã, trao tặng cho nhau men tình nồng thắm lạc lối lộn đường…

Các Bạn Đang Xem Bài Viết Tại Mobiblog.Org
Hôm sau và những ngày kế tiếp thực sự quả là những ngày hạnh phúc êm đềm tuyệt vời nhất của hai chị em chẳng khác gì đôi vợ chồng trong mùa trăng mật ; cứ đêm đến, sau khi xem tivi xong, không ai bảo ai, chúng vào ngủ cùng phòng và hăng hái, say sưa lăn xả vào vòng tay nghiệt ngã, trao tặng cho nhau men tình nồng thắm lạc lối lộn đường…Hết ngày thứ ba là buổi tựu trường của thằng Đại bắt đầu bước vào học lớp 6 trường THCS Kim Đồng, nó phải đến trường để xem danh sách lớp, xem lịch lao động, gặp gỡ giáo viên chủ nhiệm, ghi thời khóa biểu…trong khi đó chị Nam của nó sau khi chở nó đến trường, chị chạy xe đạp đến nhà một bà bác sỹ phụ khoa tên là Hạt mà chị quen biết ở đường Cách mạng Tháng Tám để xin được tư vấn về sinh lý cơ thể. Chị đặt chuyện nói dối với bà là chị vừa mới lập gia đình, chồng chị mới có hai mươi tuổi và hai vợ chồng do chưa muốn có con sớm vậy phải làm thế nào. Sau khi khám tổng quát cho chị, bà bác sỹ Hạt bảo chị không còn con gái nữa, cả hai vợ chồng đều bình thường về sinh lý, cứ thoải mái sinh hoạt tình dục nhưng cần chú ý kiêng cữ thời gian tuần lễ đầu sau khi chấm dứt chu kỳ kinh nguyệt vì thời điểm này rất dễ thụ thai. Giá như bà Hạt mà biết được “chồng” chị chính là thằng em trai chị mới có mười một tuổi sắp sửa vào học lớp 6 thì chắc bà sẽ té ngửa ra mà chết vì không thể nào tưởng tượng ra được. Chị Nam cám ơn bà rồi trở về nhà chuẩn bị hành trang cho chuyến đi Sài Gòn nhập trường Đại học Y dược vào ngày mai ; về đến nhà thì chuông điện thoại bàn ở nhà réo vang, chị liền bắc máy thì nghe mẹ Phụng bảo là hai chị em về Phước Hải gấp để dự tiệc mừng chị đậu Đại học vào chiều nay (cách đây bốn ngày trước, bố mẹ đã được chị gọi điện báo tin trúng tuyển khi chị vừa mới nhận được giấy báo). Sau khi sắp xếp xong, thấy đã hơn mười giờ, chị liền đạp xe đến trường thằng Đại để đón nó cũng vừa ngay lúc lớp nó mới sinh hoạt chủ nhiệm xong ; ra đến cổng, trông thấy chị nó vui mừng khôn xiết lại được chị báo là bố mẹ bảo về quê ngay thì không còn có nỗi vui nào lớn lao hơn được nữa. Nó giành phần đạp xe chở chị về nhà, không đầy mười phút sau thì hai chị em đã khóa cửa nhà đón xe ôm ra ngã tư rạp hát Thành Thái cũ để chờ xe buýt đi về Phước Hải. Từ Bà Rịa về đến Phước Hải thật chằng xa xôi gì mấy, chỉ trên dưới mười lăm cây số cho nên khoảng gần bốn mươi lăm phút sau thì hai chị em Phương Nam- Phương Đại đã có mặt tại nhà bố mẹ. Lúc này một số bà con họ hàng, láng giềng cũng đã đến tề tựu, họ tíu tít nấu nướng để chiều nay thết đãi năm mươi khách đến chúc mừng con gái ông chủ tàu đánh cá Vạn Phúc thi đậu vào trường Đại học Y khoa Sài Gòn và tương lai năm năm sau sẽ là một nữ bác sỹ giỏi giang ; hơn nữa, ông Thái bà Phụng cũng muốn nhân dịp này để khoe với thiên hạ về thằng con trai út năm năm liền học Tiểu học đều là học sinh giỏi hy vọng cũng là một giám đốc sau này. Đương nhiên làm sao mà ai có thể ngờ được rằng trong tro có lửa, trong mật có vòi ; chưa đầy một tháng nay, biến cố đã xảy ra với hai chị em, chúng đã cùng nhau làm chuyện tày trời động đất, một chuyện mà trời chẳng dung đất không tha, đến như ông tiên bà thánh cũng còn không chịu đựng nổi chứ đừng nói chi là con người. Sau khi dùng cơm trưa xong, bà Phụng với hai chị của bà tiếp tục xuống bếp để lo cho buổi chiêu đãi chiều nay, ông Thân và một vài anh em chuẩn bị bàn ghế ở nhà trên, thằng Đại chạy qua nhà hàng xóm tính kiếm mấy thằng bạn cùng trang lứa để chơi chõng như ngày nào nhưng mãi chẳng thấy thằng nào hết, buồn quá nó đi rong ra bãi biển khoảng hơn nữa tiếng đồng hồ ; chợt nó nhớ đến chị Nam, nhớ lại những gì mà mấy ngày qua hai chị em đã từng làm với nhau, nó cảm thấy nóng hừng hực trong người liền vội vàng quay về nhà kiếm chị. Ngó dáo dác chằng thấy chị đâu cả, biết ngay là chị đang ngủ trên lầu, nó lật đật phóng lên cầu thang ; chị nó đang nằm ngủ trên tấm nệm đặt dưới sàn, trên người phong phanh bộ đồ bộ bằng thun bông khá mỏng nên phơi bày lồ lộ những đường cong tuyệt mỹ của cơ thể khiến nó vừa nhìn thấy đã cảm thấy ham muốn tột độ. Nó nghĩ chắc giờ này chẳng ai lên đây làm gì đâu vì ai nấy đều bận việc ở dưới nhà cả và giữa lúc nó toan hành động thì bỗng chị trở mình thức giấc, chị thấy nó xớ rớ đứng đó liền hỏi :
-Mấy giờ rồi em? Em mới ngủ dậy à?
-Chị Nam…em muốn…-Nó không trả lời chị mà lại ấp úng.

Biết ngay là thằng em muốn gì ở nơi mình rồi, không phải là chị không thương nó mà là chị sợ nhà đông người nhỡ ai phát hiện ra hai chị em đang làm chuyện không phải thì chỉ có con đường chết mà thôi ; thấy nó ngồi xuống nắm lấy bàn tay chị, chị lật đật rút tay lại, ngồi dậy nói khẽ :
-Bộ em…không biết sợ sao? Có người thấy là mình…bị đòn chết. Hổng được đâu em. Để tối đã…

Thằng Đại không tài nào hiễu được nỗi lòng chị Nam lúc này là giá như hiện đang ở nhà tại Bà Rịa chỉ có hai chị em thôi thì chị sẽ không bao giờ mà không thuận tình với nó và do nó chưa thấu hiểu hết cái quan trọng của việc hai chị em làm cùng nhau bấy lâu nay cho nên với vẻ mặt phụng phịu, nó cảm thấy giận chị nó vô cùng. Nó hờn dỗi bỏ xuống nhà dưới rồi từ lúc ấy cho đến chiều nhập tiệc, nó không thèm nhìn mặt chị mặc dù chị cứ mãi tươi cười nhìn nó nhưng thỉnh thoảng nó cũng len lén ngó chị chính vì vậy nó mới phát hiện ra là trong bàn tiệc (nó ngồi cùng bàn với bố và chú còn chị ngồi bàn bên cạnh cùng mẹ và mấy người hàng xóm) chị nó hay nói chuyện, giỡn hớt với anh Thoại –con bác Năm nhà hàng xóm đối diện. Vì vậy chẳng khác gì phun thêm dầu vào đám xăng đang ngùn ngụt cháy, nỗi lòng nó như thiêu như đốt, đây là lần đầu tiên nó biết ghen tuông, nó nghĩ rằng chị nó nói chuyện với anh Thoại như thế nghĩa là chị đã có tình cảm với anh ta rồi và không còn yêu thương nó nữa. Nó giận chị thực sự cho nên sau khi xong tiệc, không cần chờ đợi tìm kiếm chị chi cho vô ích, nó lên lầu mở tivi lên xem cùng với chú nó rồi vì quá mệt mỏi cả ngày, trưa lại không ngủ cho nên nó ngủ quên luôn, không hề đoái hoài gì đến lời hứa “để tối đã” lúc trưa của chị và cho dù nó có chờ đợi chị đi chăng nữa thì chị cũng không thể nào thực hiện cho được bởi vì nhà bố mẹ quá đông người, làm sao hai chị em có được một hoàn cảnh nào vắng vẻ để làm chuyện yêu đương, ân ái cùng nhau. Sáng sớm hôm sau, thằng Đại hết hồn vì bỗng dưng nghe mẹ nói là chị Nam đã đi lên thành phố nhập trường rồi và kể từ nay nó phải lên ở nhà tại Bà Rịa củng chị Thanh Linh-con của dì chị kế của mẹ ; nó buồn thúi cả ruột vì chị đi mà không thèm nói với nó một tiếng, vì hôm nay là ngày lao động ở trường cho nên thằng Đại đành phải mang bộ mặt rầu rĩ chào bố mẹ rồi rời khỏi nhà trên chiếc xe Dream của chị Linh để quay về Bà Rịa. Nghe chị Linh nói là chị Nam đi từ lúc bốn giờ sáng bằng chiếc xe Future Neo mới toanh mà bố mẹ mua làm quà tặng chị còn dì Phi -mẹ chị Linh thì mua cho chị chiếc điện thoại Nokia màn hình màu cáu cạnh, chị còn nhắn lại chị Linh nói với nó là phải cố gắng học cho giỏi để bảy năm sau được đậu vào Đại học như chị ; chỉ có thế thôi cũng đủ làm cho nó nguôi ngoai được phần nào nỗi niềm nhớ nhung da diết người chị xinh đẹp đã từng cho nó hiểu biết thế nào là tình yêu. Ngày qua ngày, tháng hết tháng thật là lẹ mới đó mà hai tháng đã trôi qua, đêm nào cũng như đêm nào cứ hể học bài xong lên giường ngủ chỉ một lát thôi là nó lại thút thít khóc, chị Linh qua dỗ thế nào nó cũng không nín ; khóc chán, nó lăn ra ngủ khì và dứt khoát là không khi nào nó chịu ngủ chung với chị Linh mặc dù chị tối nào chị cũng qua gãi lưng, hát nho nhỏ cho nó dễ ngủ. Vào một sáng chủ nhật, chị Linh đi chợ, nó ở nhà một mình thì một niềm vui bất chợt đến với nó đó là chị Nam ở Sài Gòn điện thoại di động về số máy điện thoại bàn nhà nó 0643.8292958 tìm nó ; chị âu yếm nói với nó là tuy chị rất nhớ nó nhưng chị chưa thể nào về chơi với nó được vì bài vở quá nhiều, chương trình học lại rất nặng, chị hứa là khoảng gần Lễ Noel chị sẽ tranh thủ về Bà Rịa và chị đọc cho nó ghi lại số di động của chị 0973.854122 để khi nào rãnh nó gọi cho chị.

Từ đêm ấy trở đi, chị Linh lấy làm lạ bởi vì chị thấy nó không những không khóc nhè nữa mà trái lại còn tỏ ra rất là vui vẻ nhưng chị hoàn toàn không thể nào ngờ được rằng nó đang chuẩn bị cho một mưu đồ đen tối đó là rắp tâm bỏ nhà đi Sài Gòn vào trưa thứ bảy tuần sau để tìm kiếm người chị dấu yêu. Đầu tiên là nó bắt đầu tiến hành mua quà tặng cho chị Nam mừng chị đậu vào Đại học, nó đập con heo đất để dành từ năm lớp Bốn tới giờ được số tiền lớn những 2.000.000đ ; một buổi chiều, nó nói dối với chị Linh là đến trường để tập văn nghệ dự Hội thi trường tổ chức rồi vào siêu thị mua đến gần 500.000đ nào là hai bộ quần áo đồ bộ bằng thun, hai chai sữa tắm, một cái kẹp tóc, một cái hộp đựng đồ trang điểm. Hôm sau, nó còn đi mua một chiếc khăn tay bằng vải trắng tinh rồi thuê thợ của tiệm thêu cho nó vào khăn hai chữ N-Đ lồng vào với nhau trong hai trái tim hồng. Nó bỏ hết tất cả quà tặng cùng với số tiền còn dư lại vào chiếc cặp da mà mỗi ngày nó ôm theo đi học, việc tiếp theo là nó tìm cách học thuộc lòng số điện thoại của chị Nam ; tuyệt nhiên nó không hề tỏ ra một động thái nào khiến cho chị Thanh Linh phải nghi ngờ và sở dĩ nó không dám nói cho chị Linh biết về chuyến đi của nó vì nó thừa biết là chị sẽ không bao giờ đồng ý cho nó mạo hiểm như vậy, có thể chị còn méc bố mẹ nó nữa là đằng khác. Cuối cùng thì ngày thứ bảy chờ đợi ấy cũng đến, sáng hôm ấy trước khi đạp xe đi học, nó nhìn người chị bạn dì mắt rưng rưng muốn khóc ; lúc tan học thì đã là mười giờ ba mươi, nó toan hủy bỏ chuyến đi vì sợ chị ở nhà sẽ lo lắng nhưng do nỗi nhớ chị Nam to lớn hơn nhiều cho nên nó nhất quyết hành động, thay vì về nhà nó đạp xe đến nhà một thằng bạn học cùng lớp gởi xe lại đây rồi ôm cặp đi bộ một mạch thằng ra bến xe. Không lâu lắc chi, chừng 20 phút sau thì chiếc xe ca tốc hành chở nó cùng với khoảng hơn 40 hành khách nữa từ từ chuyển bánh bon bon hướng về Sài Gòn hoa lệ ; ngồi trên xe, mặt nó vẫn cứ ủ rủ cho đến khi nó bỗng có ý nghĩ là khi nào đến nơi nó sẽ gọi điện thoại về Bà Rịa nói rõ cho chị Thanh Linh biết thì nó mới bắt đầu tươi tỉnh bình thường trở lại. Tuy xe chạy khá nhanh nhưng vì ngừng lại dọc đường nhiều lần để rước khách vả lại hơn nữa đoạn đường từ Long Thành về thành phố lại xấu, nhiều ổ gà ổ voi có chổ đang thi công sửa chữa, còn bị kẹt xe quá lâu cho nên mãi đến hơn hai giờ thằng Đại mới đến được bến xe miền Đông ; nó tiếp tục leo lên xe buýt để đi vào trong nội thành và vì chưa rành đường đi nước bước lại nhút nhát, không chịu hỏi thăm người ta thành thử nó đi lạc xuống tận bến xe miền Tây. Lúc bấy giờ, đã lả bốn giờ chiều, nó đến một tiệm điện thoại công cộng và bấm số máy di động của chị Nam gọi cho chị nhưng phải đến hơn nữa tiếng đồng hồ sau, sau năm lần gọi đến lần thứ sáu thì mới bắt đầu có tín hiệu trả lời từ máy điện thoại của chị (nãy giờ do ngồi trong giảng đường theo quy định phải tắt nguồn điện thoại di động của nhà trường nên chị Nam không biết là thằng em chị đã gọi đến). Vừa mới tan học, chị hết cả hồn khi nhận ra tiếng của em trai, chị hỏi nó đang ở chổ nào và cứ ở yên chổ đó, chị sẽ đến đón nó ; sau khi nghe nó nói là nó đang ở bến xe miền Tây, chị lật đật đón Taxi lên đường với tâm trạng thật là xốn xang, bồi hồi. Gọi điện xong cho chị nó, nó liền gọi về nhà ở Bà Rịa ; lúc bấy giờ, suốt mấy tiếng đồng hồ đi tìm đi kiếm thằng em bạn dì mà vẫn không thấy tăm hơi ở đâu, chị Linh đang lo lắng đến nỗi khóc thành tiếng bởi chị sợ mẹ cũng như dì dượng la mắng chị không biết chăm sóc em để nó đi lạc và chẳng khác gì bắt được vàng khi nó gọi điện thoại về, chị mới cảm thấy yên tâm vì nó nói là đi Sài Gòn thăm chị Nam và đã kiếm được chị Nam rồi, nội trong ngày mai nó sẽ về để thứ hai còn kịp đi học. Khoảng 15 phút sau, chiếc Taxi dừng lại tại một chổ gần bến xe miền Tây, chị Nam bảo chú tài xế chờ rồi chị mở cửa xe bước xuống chạy tới ôm chầm lấy thằng Đại đang đứng xớ rớ trước cửa tiệm điện thoại. Gặp nhau, hai chị em mừng mừng tủi tủi, không nói được lời nào, chị dắt nó lên xe Taxi và chiếc xe quay đầu chạy trở lại con đường khi nãy, quẹo về hướng quận Ba cuối cùng ngừng lại trước khu ký túc xá sinh viên số 4 cách trường chị học khoảng 200m. Chị trả tiền xe hết 120.000đ rồi dẫn em mình vào trình với cô trưởng ban quản lý ký túc xá để xin phép cho chị tối nay vắng mặt ở đây để cùng em đi thăm nhà bà con ở quận Năm. Nhìn hai chị em có khuôn mặt giống nhau như là khuôn đúc, đương nhiên là cô trưởng ban không thể nào nghi ngờ điều chi cả ; chị vào nhà xe dắt chiếc xe Future Neo của chị ra, thằng Đại ngổi lên yên sau rồi chị đề máy xe, rồ ga nhẹ chạy ra khỏi cổng ký túc xá rẽ sang hướng tay phải. Chị Nam chẳng biết đi về đâu, miễn là càng xa chổ trường chị học càng tốt để tránh bị người ta dòm ngó ; lúc bấy giờ, trời cũng đã nhá nhem tối, chị ngừng xe trước một tiệm cơm, chị dắt em vào và gọi một lúc hai ba món ăn rất ngon cùng với cơm để đãi nó đường xa thiên lý dám lặn lội đi thăm chị nào là canh giò heo bắp cải, tim xào đậu que, cá thu chiên giòn chấm nước mắm,… Ăn xong, chị chở nó đi xem đại nhạc hội mãi đến gần mười giờ đêm mới hết, hai chị em vào tiếp một quán chè ở quận Tân Bình sau một chặng đường dài thăm thẳm. Vào quán, nó ngờ nghệch hỏi :
-Chị ơi, sao chị nói với cô giáo là tối nay chị đi thăm bà con ở quận Một? Nhà mình đâu có quen ai ở đấy đâu. Tối nay chị em mình ngủ ở đâu vậy chị?
-Em biết không, phòng tập thể chị ở chỉ có ba cái giường tầng mà toàn là con gái ở không à thì làm sao em có thể ngủ ở đó cho được.
-Vậy tối nay hai chị em mình ngủ ở đâu? –Thằng Đại hỏi dồn.

You may also like...