Chuyện tình của mình với gấu người đài loan (Chap 18-20)

(Mobiblog.Org)
Tiếp nè mấy thím

Sau bữa cầu hôn và thề ước 2 đứa bắt đầu bàn tính chuyện tương lai, gái thì chỉ còn cái đồ án tốt nghiệp là ra trường, em nghe lời ông bà mình dạy “cưới vợ thì phải cưới liền tay” nên quyết định sẽ làm đám cưới ngay trong năm đó (2012) vậy là em lo thu dọn để về Việt Nam còn gái lo học, định sau khi gái tốt nghiệp 2 đứa sẽ về Đài Loan thưa chuyện với nhà gái để tính chuyện hôn nhân.

Tháng 2 năm đó về Việt Nam còn gái vẫn ở lại Úc, 2 đứa vẫn giữ liên lạc qua điện thoại với internet cho đến 1 buổi chiều không đẹp trời giữa tháng 3 em đang làm việc thì nhận được điện thoại của gái em nghĩ bụng chắc gái nhớ mình nên gọi điện sang nhõng nhẽo đây

Em: Gì đây bé, nhớ anh rồi phải hông

Đầu dây bên kia 1 giọng nói quen thuộc vang lên nhưng không phải là gái mà là

Chị: Là chị đây, em chị nó uống thuốc ngủ tự tử giờ đang nằm trong bệnh viện em sang Đài Loan ngay nhé

Em (lúc này đã không còn bình tĩnh): Chị nói sao gái bị sao vậy chị

Chị: Ba mẹ chị không cho nó lấy em, nó buồn nên uống ngủ, em thu xếp sang đây với nó đi

Em: Rồi gái có sao không chị

Chị: Nó còn yếu và nó bảo nhớ em lắm

Em: Vâng, em sẽ sang đó ngay

Vậy là với tâm trạng như lửa đốt em bay sang Đài Bắc ngay trong đêm đó (visa Úc của em lúc đó còn hiệu lực nên được miễn khỏi phải xin visa Đài Loan) một thân một mình với hành trang là vài câu tiếng hoa bập bẹ và sự chỉ dẫn của chị gái.

Đón em ở sân bay là chị gái.

Em: Chào chị, gái sao rồi chị

Chị: Cậu cứ bình tĩnh, đừng rối lên thế, nó đang nằm ở nhà chị (nhà riêng của chị chứ không phải nhà ba má), để chị dẫn cậu đi gặp nó.
Đến nơi, gái đang nằm trên giường, tiều tụy, xanh xao, 2 mắt đỏ hoe, nhìn gái tội lắm

Em ôm gái vào lòng: Sao em khờ quá vậy

Gái: Em nhớ anh quá, ba má không cho em lấy anh, em buồn quá anh ơi

Rồi gái vừa khóc vừa kể chuyện

Tháng 3 năm đó (2012) tranh thủ Úc nghỉ lễ lao động gái về Đài Loan một lần nữa để thăm nhà và thuyết phục ba má 1 lần nữa, lần này vì đã thề ước với nhau nên gái quyết tâm lắm nhưng mà ba má gái đúng là lòng dạ sắt đá, thuyết phục thế nào họ cũng không chịu, hết cách gái mới dọa nếu ba má không cho lấy em gái sẽ uống thuốc ngủ tự tử ba gái nói cứng: Mày có giỏi thì uống đi, chết tao chôn, coi như tao không có đứa con này

Chị gái thấy tình hình căng quá nên mới bày cho gái dọa 2 ông bà

Bữa đó 2 chị gái (nhà gái có 3 chị em, gái là út ợ) tìm đâu về lọ thuốc ngủ đã uống hết chỉ còn cái vỏ rỗng rồi gái làm bộ khóa trái cửa, 2 bà chị đóng kịch ở ngoài đập cửa la ó rồi cả nhà đập cửa xông vào thấy gái (giả bộ) đang nằm dưới đất, trên tay là lọ thuốc đã dốc cạn (thật ra là nó đã hết thuốc từ đời nào rồi), 2 ông bà sợ xanh mặt vội vã kêu xe chở gái vào bệnh viện, bà chị thứ 2 (trong nam hay gọi là chị 3) khôn ngoan sợ vào viện sẽ bị lộ nên bảo đưa đến bệnh viện (nói đúng hơn là cái phòng khám) của chị ấy (chị đã sắp đặt hết từ trước )

Vậy là như những diễn viên hollywood trên màn ảnh rộng, 3 chị em kẻ tung người hứng, gái thì giả như rất nguy kịch còn bà chị 3 thì bảo: May là đưa đi cấp cứu sớm nếu không thì nguy rồi , chị 2 thì trách móc: Tại ba má ngăn cản tình yêu của nó nên nó mới làm liều, bla bla

Đến lúc này 2 ông bà xuống nước không dám làm căng với gái nữa, còn bảo: Con ráng uống thuốc, ăn uống cho khỏe, con muốn lấy ai thì tùy, ba má chỉ sợ con không hạnh phúc thôi, có dịp con dẫn nó (nói em đấy) sang cho ba má coi mặt.

Gái tuy không có uống thuốc ngủ nhưng mà cũng mệt nhiều (tội gái còn trẻ mà lận đận thương gái quá ), sau đó gái không về nhà ba má mà về nghỉ ở nhà chị 2 (cái chị gọi điện sang cho em ấy).

Em thương gái vậy thì thương lắm em đút cháo cho gái ăn rồi dỗ gái ngủ gái rút vào lòng em như con mèo con
Gái ngủ rồi em ra nói chuyện với bà chị.

Em: Chị làm em hết hồn, tưởng gái uống thuốc thật lòng em như lửa đốt

Chị: Cậu còn trách tôi tôi nói vậy để xem cậu có thật lòng với em tôi không có sẵn sàng cùng nó vượt qua khó khăn không mà chính tôi nghĩ cách để gây áp lực với ba má nhằm giúp cho cậu với nó đấy cậu không cám ơn mà còn trách tôi là sao

Em: Em xin lỗi chị tại em lo cho gái quá cám ơn chị đã giúp tụi em

Chị: Cậu không cần cám ơn những gì tôi làm là vì em tôi chứ không phải vì cậu

Rồi chị tiếp: Mà tôi chỉ giúp được tới đây thôi, ba má tôi cũng đã xiêu lòng, tiếp theo phải xem cậu thuyết phục họ thế nào

Em: Em cám ơn chị, em biết mình phải làm gì

Trở lại phòng, gái nhìn em giận dỗi, mặt buồn thiu : Anh đi đâu vậy, anh nói là sẽ ở bên em, canh em ngủ, đưa tay làm gối cho em nằm mà

Em: Anh ra ngoài nói chuyện với chị . Thôi ngoan, đừng khóc nữa để anh dỗ em ngủ lại

Tối đó em ôm gái ngủ, gái như con mèo cứ rút vào người em, thỉnh thoảng gái cựa nhẹ làm em nhột nhưng mà phê bây giờ cũng vậy, tối nào gái cũng bắt em đưa tay làm gối cho gái ngủ (ai nghe cũng bảo sướng nhưng mà lâu ngày thì mỏi lắm mấy thím ợ )

Tâm trạng em lúc đó em vừa mừng vừa lo, mừng vì tình yêu của gái đối với em, lo vì sắp phải ra mắt ba má gái nhưng mà không sao, quan trọng là gái, gái yêu em nhiều như vậy thì có gì mà lo phải không mấy thím

Chap sau em sẽ kể chuyện ra mắt ba má vợ

(Mobiblog.Org)
chuyện tình của mình với gấu người đài loan – chap 19

Tiếp

Sáng hôm sau, đang thiu thiu ngủ thì tự nhiên có gì luồn vào ngực mình dụi mắt nhìn lại ra là gái, gái đã thức và đang sờ mò em

Em: Gì vậy bé, sáng sớm đã phá anh rồi à

Gái: Bữa nay em thấy anh ốm hơn trước

Em: Tại nhớ em quá nên anh hao mòn đó em à

Gái (cười): Thôi đi, anh dẻo miệng quá à , anh ráng giữ sức, ăn uống cho có da có thịt tí để em có gì buồn em còn…..cắn anh (mỗi lần nhõng nhẽo mà em không chìu kịp là gái hay cắn lắm )

Em: Tối qua ngủ ngon không

Gái: Có người lạ ngủ chung giường sao mà ngủ ngon được

Em: A, bữa nay bảo anh là người lạ ha , hồi tối ai khóc nhè đòi ôm anh ngủ hả sau này anh mặc kệ, không dỗ em ngủ nữa (nói rồi em quay mặt đi ra vẻ giận dỗi)

Gái: Thôi mà, đừng giận em đùa tí mà đàn ông gì mà hay giận quá

Em: Sau này anh không dỗ em ngủ mà

Gái: Em đã bảo là em chỉ đùa thôi mà, anh giận dai quá hà hổng chịu đâu, anh ăn hiếp em (nói xong gái khóc ngon lành, gái hay khóc nhè nhõng nhẽo vậy lắm)
Em: Thôi thôi, nín đi, anh chỉ đùa với em thôi mà anh nói vậy chứ không có em ôm anh cũng không ngủ được

Gái: Thật hông?

Em: Thật mà , thôi dậy rửa mặt đi, khóc nhè xấu lắm đó

Gái: Hu hu, anh chê em xấu em hổng chịu đâu (khóc tiếp )

Em: Không, anh không có ý đó ý anh là lúc cười thì em nhìn dễ thương hơn chứ bạn gái anh thì lúc nào cũng đẹp rồi ngoan đi anh thương

Gái (nín khóc): Thôi hông giỡn nữa, anh đói chưa mình đi rửa mặt rồi đi ra ngoài phố kiếm gì ăn

Nhắc đến ăn thì cái dạ dày em lại “biểu tình”, mấy bữa nay bôn ba chỉ ăn vặt cầm hơi chứ chưa được bữa nào tử tế cả

Em: Ờ, thôi mình đi kiếm cái gì ăn chứ anh cũng thấy đói rồi

Vậy là sáng đó em mượn chiếc xe đạp của bà chị gái và lại đèo gái đi ăn sáng + chạy lòng vòng cho thư thái đầu óc

Phải công nhận là món Đài tuy không đặc sắc bằng món Việt nhưng mà được cái lạ miệng + đang đói thì ăn cái gì cũng ngon ngon nhất là món gà hầm thuốc bắc + táo đỏ với món hamburger kiểu Đài Loan (dùng gạo làm vỏ bánh chứ dùng bánh mì làm vỏ như hamburger thường) còn ấn tượng nhất phải kể đến món bánh mì quan tài

Ăn uống no nê em với gái ra công viên tâm sự

Em: Em làm anh lo quá, có gì em phải bàn trước với anh chứ

Gái: Vì em không muốn làm anh lo, em định thuyết phục ba má xong rồi mới gọi anh sang ra mắt

Em: Mình là của nhau rồi mà, có gì em phải nói với anh, để anh ở cạnh em, cùng em vượt qua thử thách mới phải chứ, mà em định ra mắt ba má em.

Gái: Em lo quá anh à

Em (vỗ về gái): Không có gì đâu em à, em đừng lo mà hại sức khỏe, mình yêu nhau 6 năm rồi chứ có phải dăm bữa, nữa tháng đâu em yên tâm anh sẽ thuyết phục được ba má mà

Gái (rút vào lòng em): Em tin anh
(Mobiblog.Org)
Vậy là trưa hôm đó em sang nhà ra mắt ba má gái

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt em khi bước vào nhà là……..chiếc chuồng chó được bao bọc, nai nịch, khóa lớp cẩn thận như cái pháo đài thu nhỏ với con chó già nua nằm dài thẳng cẳng trong đó

Chị gái: Nhìn gì mà kỹ vậy

Em: Em thấy lạ thôi ạ

Chị gái: Lát nữa đừng nhắc, đừng hỏi gì đến cái chuồng với con chó này nghen

Em: Sao ạ?

Chị gái: Cậu không cần quan tâm, nhắc đến là ba tôi không vui đâu

Em: Vâng (thôi kệ mình tới đây để cầu hồn ý lộn cầu hôn chứ có phải đi sở thú đâu mà quan tâm đến chó mèo làm gì )

Chị gái bảo em với gái ngồi chờ ở phòng khách, trong lúc chờ đợi nhìn quanh thì em thấy trong nhà treo hình + huy chương võ thuật hơi bị nhiều

Em thấy hơi lạ nhưng cũng không bất ngờ vì gái từng kể cho em nghe ba gái khá giỏi võ và hồi trẻ ba (giờ em gọi là ba vợ) từng sang đại lục học võ thiếu lâm

À mà em không biết tiếng hoa nên thưa chuyện chủ yếu là gái với chị gái làm phiên dịch cho em, nhưng để không làm rối, đứt mạch văn và cũng để các thím dễ đọc em sẽ kể như là em và ba vợ nói chuyện trực tiếp vậy

Một hồi sau ba má gái ra

Em (ra vẻ cung kính): Con chào bác

Ba (mặt lạnh, mắt không thèm nhìn): Chào cậu

Vừa nói dứt câu tự nhiên ba vợ vung tay nắm vai em rồi dùng chân quét mạnh, có ý muốn quật em xuống đất phản ứng tự vệ tự nhiên tay em nắm chặt lấy tay ba rồi bẻ ngược, chân em thì quét mạnh vào chân ba khiến ba mất thăng bằng rồi ngã , giật mình em định thần lại kéo mạnh ngược lại giúp ba giữ thăng bằng, mọi chuyện diễn ra trong vài giây đồng hồ (em có học chút võ nên khi bị tấn công bất ngờ em tự vệ theo phản ứng tự nhiên thôi chứ mấy thím đừng hiểu lầm là em muốn động thủ với ba vợ nhé )

Ba (sau khi giữ thăng bằng): Cậu khá lắm, có học võ hả?

Em: Dạ con có biết chút ợ, con xin lỗi con không có ý làm gì bác đâu ợ

Ba: Không sao, tôi tấn công cậu trước mà, tôi muốn thử cậu có khỏe, nhanh nhẹn không thôi (mặt vẫn hình sự)

Rồi ba tiếp: May cho cậu là tôi chưa dùng hết sức nếu không thì cậu giờ không còn ngồi đây nói chuyện được nữa rồi, tôi có hơn 30 năm luyện công phu thiếu lâm

Em: Dạ, con biết, cám ơn bác đã nương tay (đậu xanh rau má, chả lẽ nói thẳng là may cho bác là con dừng tay kịp thời nếu không là giờ bác cũng nằm thẳng cẳng như con chó trước cửa nhà rồi mấy cái võ tàu khựa này chỉ thích hợp để cho mấy cụ tập dưỡng sinh với hù mấy người không biết gì chứ bước vô lồng sắt đấu MMA là đo sàn trong 2 nốt nhạc )
Ba: Nghe nói cậu yêu con gái tôi

Em: Vâng thưa bác, con và gái yêu nhau cũng đã lâu, chúng con đã tìm hiểu và suy nghĩ rất kỹ nên hôm nay con đến nhà thưa chuyện mong bác và gia đình chấp nhận chuyện của chúng con (em nhún nhường nhất có thể)

Ba: Chấp nhận chuyện gì?

Em: Dạ thưa, con xin cầu hôn gái ạ

Ba: Kết hôn? cậu có biết là con tôi là con nhà danh giá , tôi cho nó ăn học tử tế đàng hoàng mà dù gì thì tôi cũng không gả nó cho người Việt Nam đâu, cậu bỏ ý định đi

Rồi ba tiếp: Cậu thấy cái chuồng với con chó trước nhà chứ?

Em: Con thấy

Ba: Ngày trước tôi nuôi 2 con, nhưng mà 1 con bị mấy thằng lao động từ VN sang bắt làm thịt mất rồi (WTF ) nên giờ chỉ còn 1 con nên nó buồn đấy

Ba: Mà cậu đang làm nghề gì đấy

Em: Dạ thưa bác, con đã tốt nghiệp đại học, đã từng làm cho công ty đa quốc gia của Úc và hiện giờ đang điều hành công ty của gia đình ở Việt Nam

Ba: Công ty gia đình?

Em: Dạ, công ty của gia đình con làm chủ ạ

Ba: Vậy mà tôi tưởng người Việt Nam chỉ đầu trộm đuôi cướp, trai làm cui, gái làm điếm thôi chứ (đoạn này chị gái thấy căng quá nên không dịch lại, mãi lát sau em mới hiểu)

Gái (khóc): Đủ rồi, ba thôi đi, người yêu con có lỗi gì mà ba cứ chì chiết ảnh

Ba: Để yên cho ba nói chuyện

Gái: Con đi chết cho ba coi

Má vợ: Thôi, từ từ để ba má tính (rồi quay sang vuốt ve, bỏ nhỏ với ông già)

Lát sau, ba nói tiếp (ánh mắt dịu đi): Tôi không biết cậu thế nào nhưng thấy cậu vì chuyện tình cảm mà chạy lông nhông thế này tôi không biết có nên tin không?

Em: Thưa bác, con không phải ham chơi hay vô công rỗi nghề chỉ là qua điện thoại con biết gái có chuyện nên vội sang đây san sẻ, đỡ đần cho gái, con có trách nhiệm bảo vệ gái cũng như bảo vệ tình yêu của chúng con.

Rồi với lời lẽ khiêm nhường nhất có thể em bắt đầu uốn 3 tất lưỡi: Thưa bác, con biết là nước Việt Nam chưa phát triển, còn nghèo hơn Đài Loan, có nhiều người sang đây làm chuyện không hay gây điều tiếng cho đất nước nhưng xin bác hãy bình tâm suy xét kẻo tội cho con với gái.

+ Như bác biết, hàng năm có hàng chục ngàn người Việt sang Đài Loan lao động, sở dĩ họ được doanh nghiệp Đài Loan ưu chuộng là do họ chăm chỉ, làm việc tốt, hiệu quả.

+ Đất nước chúng cháu lạc hậu là do bị chiến tranh tàn phá (trong đó có cả bọn dog tàu khựa dân tộc của bác – em không dại mà nói câu này ra đâu nhé, chỉ nghĩ trong đầu thôi ) nhưng hiện nay Việt Nam đã thay đổi nhiều và đang phát triển từng ngày, sự phát triển thay da đổi thịt của Việt Nam đã được thế giới công nhận, ngợi khen, nếu dân tộc con lười biếng thì đã không được như vậy.

+ Cá nhân con qua thời gian nỗ lực phấn đấu đã tốt nghiệp đại học loại ưu, từng làm cho công ty lớn có được công việc + thu nhập ổn định đủ để lo cho bản thân và gia đình, con tự nhận thấy mình không phải bất tài hay lười biếng gì.

+ Vâng, vâng và vâng

…………………………………..Đại khái là vậy…………………………………..

Ông già gật gù 1 lát rồi thở dài: Con gái tôi đã chịu cậu thì tôi cũng đành chịu nhưng mà tôi có điều kiện không biết cậu có đồng ý không?

Em: Điều kiện gì ạ? (bụng nghĩ thầm thời cơ đến rồi chăng)

Ba: Cậu thấy đấy nhà tôi đơn chiếc, tôi chỉ có 3 đứa con gái thôi, nhà tôi vô phúc không có con trai nối dõi

Em: Ý bác là?

Ba: Nếu cậu lấy con gái tôi thì cậu có chấp nhận ở rể nhà tôi, sau này có con trai cậu có thể để nó mang họ của tôi, nối dõi tông đường cho họ tộc tôi không?

WTF CLGT này , chưa bao giờ nghe đến cái điều kiện lạ đời thế này

Gái: Ba, ba quá đáng lắm rồi đó

Ba: Mày để yên cho ba nói chuyện nó nói nó thương mày mà chuyện nhỏ vậy cũng không đồng ý là sao?

Em lúc đó máu đã dồn lên não, nhưng vẩn cố nhẫn nhịn lấy gương mặt cười tươi nhất có thể ra tiếp chuyện

Em: Thưa bác, cháu cũng hiểu nỗi khổ tâm của bác nhưng mà bác ơi, cháu là con trưởng, là cháu đích tôn của họ tộc, cháu không thể đồng ý với điều kiện này đâu ạ

Ba: Cậu nói cậu yêu con tôi mà chuyện nhỏ vậy mà không đồng ý à (nhếch mép)

Gái: Ba ơi, ba vừa phải thôi, trước giờ con gái xuất giá tòng phu, đừng nói là người nước ngoài ngay cả người Đài Loan cũng không đồng ý với điều kiện này

Ba: Để yên cho ba nói chuyện (rồi quay sang em): cậu thấy sao

Em: Thưa bác, Đài Loan và Việt Nam đều có chung nền văn hóa Á Đông, lẽ trước nay con gái lấy chồng là phải theo chồng, con cái sinh ra là mang họ cha, nay bác ép con như vậy chả khác nào bắt con và con của con sau này chối bỏ tổ tiên, mang tội bất hiếu, thứ con cháu như vậy bác có cần không?, một người mà vì tình cảm nhi nữ thường tình mà chối bỏ nguồn gốc, phản bội tổ tiên dòng tộc thì có xứng đáng làm con rể bác không? bác có chấp nhận thứ rể như vậy trong nhà không ạ?

(lời lẽ em lúc đó nhẹ nhàng nhưng cương quyết )

Ba (hơi bất ngờ trước phản ứng của em): Cậu cũng khá đấy tôi ấn tượng về cậu rồi

Em: Thưa bác, xin bác hiểu cho, tuy không thể đáp ứng của bác nhưng con rể cũng như con ruột, sau này con sẽ hiếu kính 2 bác như ba má con con của con sau này cũng sẽ thờ phượng, tôn kính bên ngoại cũng như bên nội ạ

Gái: Ba ơi, xin ba hiểu cho chúng con, lúc nhận lời lấy ảnh con đã quyết xuất giá tòng phu rồi ba ạ.

Ba (nhìn sang em): Vậy cậu định chừng nào đưa ba má cậu sang đây thưa chuyện với nhà tôi (lại cười nhưng nụ cười này có vẻ hài lòng)

Em: Dạ, ý bác là?

Ba: Cậu phải dẫn ba má cậu sang đây thưa chuyện để người lớn 2 bên nói chuyện, lễ nghi gì phải đủ cả chứ không thể sơ sài thế này được, cậu hiểu chứ?

Em: Dạ con hiểu, con cám ơn bác, con cám ơn cả nhà

Bữa đó ba má vợ mời em ở lại ăn cơm, ông già còn rủ em đánh cờ, uống trà nói chuyện tâm sự dăm ba câu nữa (em không nói được tiếng hoa nên chẳng tâm sự được gì nhiều ) nhưng nhìn chung là 2 ông bà đã chấp nhận hôn sự của em và gái

Vậy là chiến sự chấm dứt và quân em toàn thắng vấn đề giờ là về Việt Nam thuyết phục ba má em sang Đài Loan nói chuyện nhưng mà không sao, con “kỳ đà” bự nhất là ông già vợ đã bị “làm thịt” thì những chuyện còn lại không đáng ngại lắm , vài ngày sau em bay về Việt Nam lo liệu mọi chuyện còn gái quay về Úc ráng hoàn thành cho xong cái đồ án tốt nghiệp, 2 đứa đã hẹn nhau sớm ngày đoàn tụ để xây ngôi nhà mơ ước

You may also like...