Đọc Truyện Sex – Bốn Thằng Học Trò Chơi Cô Giáo Nhỏ

Phần 1: Ăn Giựt Chơi Chạy

Trèo lên dốc dá Ðá Chẳng Leo
Có cô giáo nhỏ Ðó Học Trèo
Nuớc chảy tam tam Mù Mù Ðợi
Cô dạy học trò Ðếm Ðếm Theo

Tiếng lốc cốc gõ nhịp cầm canh của xe mì Hoành Thánh dánh tan không gian tỉnh mịch của khu xóm nhỏ Bàn Cờ. Thằng Tạo rủ:
– Ði an mì tụi bây.
Nói xong nó quầy quả di liền, làm cả bọn phải kéo theo tới ngồi quanh xe mì dêm.
– Cho bốn tô bự di chú.
– Mấy nị dợi một chút, ngộ bỏ thêm mấy cục than vô lò.
Húp xong ngụm nuớc cuối cùng, thằng Tạo nháy mắt ra hiệu cho thằng Tòng và thằng Tuờng chuẩn bị.
– Chạ…ạ…y…y tụi bây.
Thằng Tài giựt mình ngẩng lên nhìn ba thằng bạn dang co giò phóng chạy. Hoảng hồn chua biết chuyện gì, nó cung buông tô mì dang an dang dở xuống dất, cắm dầu chạy theo, bỏ lại sau lung tiếng tả tả tiểu tiểu inh ỏi của chú Tàu khốn khổ.
Hụt hoi mới duổi kịp ba thằng bạn, thằng Tài hổn hển thở:
– Tụi bây làm gì mà chạy dữ vậy ?
– An giựt mà hổng chạy nhanh sao duợc mậy.
– An giựt ? Tao có tiền mà, giựt làm chi vậy ?
– Ðồ cù lần lửa. An giựt mới ngon, trả tiền an dâu có vui. Ði choi với tụi tao, mày phải chạy cho lẹ, không lẹ chun có ngày lãnh dạn dó con.
Thấm ý, thằng Tài im re, nhung nhủ thầm – ngày mai phải dua tiền cho chị Tu kiếm ông Tàu trả lại, tội nguời ta buôn gánh bán bung kiếm duợc bao nhiêu tiền dâu.
Thả bộ dọc duờng Phan Thanh Giản, dến Ngã Bảy tụi nó ghé mua vài ổ bánh mì Gia Long mới ra lò, vừa di vừa tán dóc rom rả. Thấy mấy nàng gáùi an suong dứng lảng vản gần dó, thằng Tòng thò tay bóp dái buột miệng:
– Nứng cặc quá tụi bây, bắt dại một con nha ?
– Ở dây già không hà, di ra Công Truờng Quách Thị Trang kiếm mấy em dẹp mà “bót” hon di.
– Làm gì dủ tiền mậy.
– … … …
– Có kế gì không Tôn Tẩn ?
Cả bọn quay lại nhìn thằng Tuờng dò ý, cái thằng nhỏ con mặt mui trông hiền khô nhu con gái nhung lại nhiều “muu sâu kế dộc”, quân su của cả bọn.
Tuờng Tôn Tẩn ngẩn nguời, ngẫm nghi hồi lâu rồi hỏi:
– Chiếc mô-bi-lết hu bữa hỗm tụi bây sửa chua ?
– Tiền dâu mà sửa mậy.
– Vậy là duợc rồi, thằng nào có Ðức Thánh Trần ?
– Tao còn một tờ.
Thằng Tài lấy ra tờ $500 mới “móc túi” của má nó, dua cho thằng Tuờng và nói:
– Gì mà có $500 sao dủ trả mậy ?
– Ai nói với mày tao trả tiền choi gái bao giờ vậy ?

********

Tà tà luợn quanh bồn-binh, thằng Tài nhìn ngang nhìn dọc kiếm con mồi.
Ðứng cả dêm ế dộ, con Vân ngó chiếc xe dang từ từ tới mà mừng thầm trong bụng, thằng nhỏ mặc so mi trắng quần kaki xanh dáng dấp học trò thuộc loại nai to, chắc mới tập tành choi gái … con Vân thầm nghi.
– Chị … chị … chị di choi với em hông ?
Cái dầu ba phân, mặt mày sáng sủa, coi chừng hôm nay mình gặp hên “mở mắt” thằng học trò này nha, nghỉ vậy nhung nó làm bộ hỏi:
– Ði dâu ?
– Ði … di …
– Một “dù” hay di suốt dêm vậy ?
– Về nhà em choi suốt dêm nha, ba má em không có ở nhà.
– Mấy nguời ?
– Có một mình em ở nhà thôi.
– Vậy giỏi lắm là hai “dù”, dêm nay duợc ngủ ngon rồi. $2000 cho cả dêm, có dủ tiền hông ?
Thằng nhỏ móc túi dếm tiền, con Vân thấy nó nhá nhá mấy tờ $500 là mừng húm, nói thách gấp 4 lần hỏng biết nó trả bao nhiêu dây.
– Em còn $1800, chị lấy rẻ dùm $1500 thôi nha.
– Hổng duợc, bớt $200 thôi, hỏng chịu thì tìm con khác di.
– Dạ chịu, em thấy chị hiền em mới dám lại, chứ mấy chị kia dữ thấy bà, em dâu dám hỏi.
Dọc duờng này, tao dữ có tiếng mà mày nói tao hiền, con Vân cuời thầm trong bụng.
– Ðua tiền dây.
– Chút về nhà em dã, ở dây em sợ bị chị gạt lắm.
Nghe thằng nhỏ nói có lý, lại nhìn cái mặt lo lắng ngo ngo ngáo ngáo của nó, Vân yên tâm không sợ bị gạt, nó gật dầu, thót ngồi lên yên sau xe.
*
* *
Chở con nhỏ chạy vòng vo trong xóm một hồi dể dánh lạc huớng, thằng Tuờng dừng xe truớc cửa nhà, lui cui mở khóa buớc vô.
– Sao tối thui vậy anh ?
Ðèn bật sáng, con nhỏ chỉ thấy có cái giuờng và cái tủ bự mà thôi, không ai hết nên cung yên tâm. Cởi lẹ quần áo, nó thót lên giuờng rồi dua tay ngoắc thằng nhỏ, dứng cả dêm mỏi cẳng nó muốn lẹ lẹ rồi ngủ cho yên giấc dêm nay. Thấy thằng nhỏ luống cuống nó mắc cuời, mẹ họ,ï gặp dúng “nai to” rồi, nó cuời cuời:
– Lẹ lên anh.
– Ðèn sáng kỳ quá, tui tắt dèn nha.
– Nhà có dèn mờ hông vậy ?
– Hổng có.
Vậy tối thui làm sao mày thấy “lổ” hả, thằng lù dù, nghỉ vậy nhung con Vân cung gật dầu. Nó nghe tiếng sột soạt cởi quần áo, rồi thằng nhỏ trèo lên ôm nó sờ mó lung tung, tội nghiệp cho con nai to, Vân thò tay xuống phía duới nắm cặc thằng Tuờng kéo tới hang, thằng này nhỏ con mà cặc bự quá ta, chua chi mà nó cứng ngắt rồi, chắc nam muời muời lam là hạ mã thôi. Cầm con cặc, Vân luớt nhè nhẹ trên miệng lồn gợi hứng, nó sợ thằng nhỏ dâm dại thì rát chết cha.
– Hổng biết thì dể dó từ từ em dạy cho, dừng thọt bậy chọc bạ à nghen.
Tao mà hổng biết, thằng Tuờng cuời thầm trong bụng, nảy giờ dóng kịch nó mắc cuời lắm rồi nhung cung dể yên cho con nhỏ khều khều một lúc. Bất thần nó nắc một cái ạch, dẩy con cu nhập cung một cái một.
– Ái… ái…
Con Vân tê diếng cả cái lồn, chuẩn bị vậy mà cung hỏng xong nữa, ê thấy mẹ luôn, mai mốt chắc phải coi chừng mấy thằng nhỏ con quá, phải do cặc truớc rồi mới ra giá, bữa nay coi chừng lổ vốn, nắc gì mạnh dữ vậy mậy, nam muời muời lam hai muoi …
Ðếm hoài cung chua thấy thằng nhỏ ra, con Vân bắt dầu nghi nghi cái mặt hiền khô của thằng này, nó học dụ hồi nào vậy cà, nó choi còn nghề hon dân choi có máu mặt nữa. Nghi gì thì nghi, nó bắt dầu thấy khoái khoái rồi. Anh mà hiền hả mậy, muời lam tuổi anh duợc mấy su tỉ “mở mắt”, rồi ngày nào cung cùng mấy bả luyện công phu, sức em duợc mấy nam hoi mà dòi dạy anh hả,… hả,… hả,… hôm nay anh cho em nếm mùi nha. Ðịnh “quần” con nhỏ thêm một lát nữa, nhung nhớ tới mấy thằng bạn dang nứng cặc trốn trong tủ và duới giuờng, nó dợi con nhỏ vừa rùng mình rên u ử, nó rút cặc ra rồi nhè nhẹ bò xuống giuờng khều thằng Tạo. Ðang nằm phê phê chua kịp tỉnh hồn, con Vân bị tấn công ồ ạt lần nữa, lần này nó bị nắc tới gần “dẹp” phao câu luôn, nó ôm dầu thằng nhỏ dẩy ra, ý sao tóc thằng này bây giờ dài vậy, cái ngực cung lớn hon nữa, chết mẹ rồi, cái tủ …
– Ê … ê … mày là thằng nào, hổng phải thằng hồi nảy.
– U … u.
Thằng Tạo ngậm tâm, hì hục nắc, cái nào ra cái nấy kéo theotừng tiếng kẻo kẹt rung rinh cả chiếc giuờng. Biết mình bị mấy thằng học trò gạt “dụ hội dồng”, con Vân cung ráng gở gạt cú chót.
– Mỗi “dù” thêm $200 à nghen.
– Ừ … ừ …
Bây giờ thêm $2 cung hổng có, ở dó mà $200, thằng Tạo vừa nhịp nhịp vừa cuời thầm.
Ðến “dù” thứ 10, con Vân dã ngất ngu, xuống giọng nan nỉ.
– Mỗi anh một “dù” thôi nha, em mệt lắm rồi.
– Thì nãy giờ tụi anh mỗi dứa có một lần thôi.
– Mấy anh mấy nguời lận.
Con Vân nghe tiếng thằng nhỏ dầu tiên nói:
– Tụi anh có 4 dứa, còn mấy anh kia bên hàng xóm qua ké thôi. Nhung em dừng lo, mỗi “dù” anh lấy giùøm em $200 rồi, sáng về anh dua cho em.
Sáng, … vậy là chết mẹ cái lồn con rồi, nhung kệ nó ráng ứ hự dêm nay rồi mai mình ngủ bù, con nhỏ vừa thở từng nhịp vừa tính thầm trong bụng, $1800 cộng thêm 9 lần nữa là $3600, vậy là mình trúng mánh dêm nay rồi, kệ nó ráng một chút rồi ngủ.
Ðếm dến $5200 là nó hết dếm nổi, mà vẫn tiếp tục bị “quần”, thôi kệ mình tính “mảo” $8000 thôi, dếm thêm chút nữa coi chừng lộn rồi tụi nó an gian.
– Em tính “mảo” $8000 nha, bao nhiêu “dù” cung duợc hết.
– Ừ, tính vậy gọn hon.
Nghe tiếng con nhỏ thều thào, cả bọn cuời trong bụng.

********

Tới hừng dông tờ mờ sáng cuộc chiến mới tàn, ê ẫm toàn thân con nhỏ theo thằng Tuờng ra xe dua về. Ra nghề gần 3 nam rồi, bữa nay nó mới nếm mùi “bề hội dồng” toi tả nhu vầy, thiệt tình là xui tận mạng, gặp mấy thằng quỉ sống thứ ba học trò nầy, lần sau chắc phải chạy mặt mấy thằng hiền hiền nhu thằng này quá, cung may còn kiếm duợc $8000.
Ðang mãi mê suy nghi, con Vân dâu thấy thằng Tuờng thò tay lắc lắc cọng dây nối bu-di. Chiếc xe phạch phạch vài cái rồi ngừng lại.
– Xui quá vậy ta, xe chết máy rồi.
– Làm sao bây giờ anh.
– Em xuống xe, anh dạp máy chắc nổ lại liền.
Con nhỏ xuống xe, nhìn thằng Tuờng dựng chống rồi leo lên dạp, dạp vài lần không nổ, nó mới lúi húi sửa sửa cái gì ở dầu máy.
– Chắc phải vừa dẩy vừa chạy quá, em dứng dợi anh một chút nha.
– Lẹ lẹ à nha, em mệt ứ hoi rồi, dua em về ngủ sớm, tối còn di làm nữa dó.
– Ừ, chút xíu là nổ rồi.
Nhìn thằng nhỏ dẩy vài vòng là xe nổ máy, con nhỏ thở phào trút gánh lo. Ủa, sao nó vẩy tay với mình vậy cà, chết mẹ rồi … trúng kế nữa …
– Ê … ê … ê, dỉ mẹ tụi mày gạt tao hả.
Con Vân la lớn ruợt theo duợc mấy buớc thì hết sức, ngồi xuống dất hổn hển thở.

********

Buớc di từng buớc mà ấm ức, mẹ nó xui tận mạng, diệu này chắc phải dốt “thông lông” lồn quá, mai kêu mấy thằng mặt rô chém chết cha tụi này, nhà tụi nó ở … quẹo trái … rồi quẹo …
– Ê, cô kia dứng lại, mới sáng sớm di dâu dó.
Giật mình quay lại, thấy hai ông Cảnh Sát là nó hết hồn, bây giờ mà còn bị bắt về bót nữa thì chết mẹ, dầu nó xoay vòng suy nghi nhanh nhu chớp. Phải …
– Hu … hu … hai thầy phải giúp em mới duợc, em cắt cặc nó cho mà xem, còn con dỉ chó nữa, hu … hu …
– Chuyện gì khóc lóc dữ vậy ?
– Hic … hic … hai thầy biết hôn, bây giờ em già em xấu, nó bỏ em theo con dỉ chó dó, hu … hu … em theo dỏi tụi nó cả dêm mới biết chổ ở của con dỉ chó dó, hai thầy theo em di bắt nó dùm, hic … hic …
Mới sáng sớm chua uống cà phê mà phải theo con mẹ này bắt ghen thì xui cả ngày, phải tìm cách thối thoát thôi, viên Cảnh Sát nghi thầm.
– Chị phải bình tỉnh lại, làm don thua tụi tui mới biết duờng mà xử, chớ di bắt nghen ngang xuong vầy sao duợc.
– Thua tụi nó ở dâu vậy mấy thầy.
– Tới bót Quận Ba huớng dó dó. Tụi tui có công chuyện phải di truớc nha.
– Dạ, cám on hai thầy.
Ðợi hai nguời Cảnh Sát vừa khuất bóng, con Vân ngoắt chiếc xích lô dạp vừa trờ tới, dông liền.

********

Ngủ một giấc thẳng cẳng tới trua trời trua trật, bốn thằng mới lục dục thức dậy rửa mặt rồi di an sáng dằng tiệm Bánh mì Hà Nội góc quán cà phê Nam Duởng. Xin duợc ngồi cái bàn trong góc, kêu bánh mì Paté, thịt nguội và bốn ly sửa nóng, vừa an chúng vừa bàn tán huyên thuyên chuyện tối qua, vừa bàn vừa cuời khúc khích nho nhỏ chứ dâu dám bô bô nhu ở ngoài duờng; chổ này toàn bậc cha chú nguời lớn ra an sáng, hôm nay nhờ tiền thu duợc của mấy thằng trong xóm tối qua tụi nó mới dám vô dây, bô bô lớn tiếng mấy “chả” thấy ghét di qua cho vài bạt tay là chết tổ. Phá làng phá xóm ở dâu tụi nó cung dám làm, chứ về dến xóm là tụi nó xếp re, dến cà phê còn chua dám kêu uống chứ dừng nói dến chuyện ho he lớn tiếng. Cái xóm nhỏ Bàn Cờ này là vậy dó, mấy bậc dàn anh của tụi nó ra ngoài duờng là tay anh chị khét tiếng, em út cả bầy, thét ra lửa chứ về dến dây lúc nào cung phải khoanh tay thua chú thua anh hết trọi, dất sống cuối cùng của họ ở dây mà. Ấm bụng, tụi nó kéo nhau lên duờng Nguyễn Hoàng thụt bi da.
Ðang di, thằng Tài chợt dứng lại, khều thằng Tạo.
– Ê, con nhỏ mặc jupe dỏ chạy chiếc “dam” dằng truớc phải con bồ mầy mới quen không Tạo ?
Thằng Tạo quay lại nhìn, rồi xoay hẳn mình lại, mặt mày tái mét, nín khe không nói tiếng nào.
– Gì vậy mậy, mặt mầy sao không còn chút máu vậy ?
– Tao … tao …
Cả ba thằng ngạc nhiên lắm, cái thằng nổi tiếng dầu bu dụng dâu húc dó, không biết sợ là gì, mà sao nhìn thấy con nhỏ dó là tái mặt vậy cà ? ? ?
– Chuyện gì vậy mậy, nói tụi tao nghe coi.
Nhu biết con nhỏ dã di xa, thằng Tạo mới quay lại nhìn theo. Rùn mình nổi da gà, nó nhìn vào mắt của mấy thằng bạn dang ngó nó cham chú hồi lâu rồi từ từ kể bằng giọng run run sợ sệt …
Phần 2: Số Ðào Hoa Của Tạo Ðầu Bự

Thằng Tạo soi kiếng, vuốt vuốt nhè nhẹ cái dầu mới chải dầu láng muớt, láng dến dộ con ruồi nào mà lạng quạng dậu lên chắc truợt té gảy cẳng quá. Thua má xin di chùa, rồi nó lẻn nhẹ vào phòng con em lục tủ kiếm vài tram dằn túi, chiều về mất tiền nó khóc rồi mắc dền bà già thôi, thằng Tạo nghỉ trong bụng.
Theo doàn nguời buớc vào Chánh Ðiện chùa Vinh Nghiêm, mắt Tạo dảo lia dảo lịa tìm dối tuợng, tiếng là di chùa chứ nó chỉ dám ở ngoài sân nhìn gái thôi chứ dâu dám mò vào trong, nó sợ Ổng biết tà tâm của nó cho một cuớc thì tàn dời. Bóng cô gái mặc jupe xanh thoáng qua là nó nhìn mút con mắt, cái dít hết xảy, cẳng cao eo nhỏ, mắt nhìn chân buớc thằng Tạo theo sát nút. Nhu có linh tính, cô gái quay dầu nhìn lại phía sau, môi hồng mắt một mí, cuời duyên một phát làm thằng nhỏ muốn dứng tim, hôm nay chắc Ðào Hoa chiếu mệnh nó rồi.
Tò tò, Tạotheo con nhỏ tới quầy xin xâm, quì kế bên nàng tay lắc lắc hộp xâm miệng lầm bầm lớn tiếng:
– Cầu Trời lạy Phật cho nam nay con gặp duợc nguời yêu, dẹp mà lại có duyên bằng phân nữa cô láng giềng quì kế bên con, con xin an chay một tháng.
Nghe tiếng khúc khích cuời, nó biết cô nàng cung lắng nghe, quên mất tên cuốn tiểu thuyết nào dạy nó câu này mà hay quá mạng. Một quẻ xâm vang ra, Tạo vói tay luợm dứng dậy theo sát dít cô nàng tới quầy giải xâm, cái dít này mà bóp bóp là hết ý, nó nhủ thầm.
Ðua quẻ xâm cho ông thầy mà mắt nó cứ liếc chừng cô hàng xóm, thấy em cung liếc mắt qua nó khoái hết lớn, vậy là cá cắn câu rồi. Nó nghe ông thầy loáng thoáng:
– Ðây là quẻ xâm tốt … nam nay cậu … số Ðào Hoa …
– Dạ, thầy nói gì ?
– Tôi nói cậu nam nay có Ðào Hoa chiếu mệnh, cung Càng phát, chắc chắc sẽ có nguời yêu vừa ý, cung Ly …
Vậy là dúng rồi, số Ðào Hoa truớc mặt chứ dâu xa. Nó móc tiền cho ông thầy $50 rồi buớc nhanh theo cái jupe xanh.
Mặt mày den thui, trán hắc ám mà Ðào Hoa nổi gì, thấy cặp mắt mày liếc ngang là tao biết rồi, ông thầy nghi thầm trong bụng.

********

Theo duôi một doạn, cô gái quay lại ngoắc nó.
– Sao anh theo em hoài vậy ?
– Cho anh làm quen nha, anh tên Tạo, học Ðệ nhị ban B truờng Petrus Ký.
– Em tên Linh, nhà ở dàng kia kìa, anh có ghé choi không ?
Còn phải hỏi, duong nhiên là tới rồi, số Ðào Hoa hên thiệt ta.
Theo em vào cửa, thằng Tạo ngạc nhiên vô cùng, nhà giàu lại dẹp sao lại khoái nó cà, chắc tại số Ðào Hoa rồi, nhà cổ kính quá, có vẻ lai Tàu. Con Linh buớc vào trong một lúc rồi buớc ra, tay dắt một bà cụ già rang dã rụng hết miệng móm xọm.
– Ðây là Ngoại em, nam nay dã thọ 118 tuổi rồi.
– Cháu thua bà.
Bà cụ nhìn Tạo một lúc lâu, gật gù không nói tiếng nào, chỉ quay sang gật gật cái dầu, rồi theo con Linh di vô nhà trong. Một lát, con nhỏ quay ra, tay bung một ly nuớc mát dua mời Tạo.
– Ngoại em thích anh lắm, cho phép em mời anh ở lại choi cho vui, anh uống nuớc cho khỏe rồi theo em ra sau vuờn choi.
Uống một hoi cạn ly nuớc, Tạo theo con Linh di dạo quanh nhà, nhà nó giàu thiệt toàn dồ xua quí giá không hà, mà sao vắng tanh vậy.
– Ủa, nhà vào vắng quá vậy Linh ?
– Ba má em di buôn bán xa, lâu lâu mới về, còn mấy nguời làm hôm nay rằm họ di chùa hết rồi.
Thằng Tạo thấy nguời sần sần, nóng bức trong mình, dua tay nó cởi nút áo trên cổ.
– Ðây là phòng ngủ của em.
Can phòng rộng, trang hoàng rất trang nhã, giữa phòng là chiếc giuờng nệm Hồng Kông trải ra trắng muốt. Con Linh bất chợt quay ngang, vòng tay qua cổ thằng Tạo, nhón chân ngữa mặt dợi chờ. Vòng tay ôm con nhỏ kéo sát vô mình, Tạo dặt lên môi nó nụ hôn say sua, con nhỏ này thom tho ngon lành quá, chua chi mà con cu dã cang cứng rồi, kéo dít con nhỏ sát vô nó sàng sàng cho con cu cạ cạ qua lại. Một hồi lâu, Linh mới dẩy thằng Tạo ra, nguớc mặt lên nó nói:
– Em thích anh lắm, nhung em không cho anh dâu, em lai Tàu phải giữ trinh tiết mới có chồng duợc.
– …
– Nhung em có một nguời chị, lớn hon em hai tuổi, dã có chồng mà chồng chị ấy không may bị tai nạn mắc chứng Liệt Duong, thèm dụ lắm.
– …
– Nhung chị em không muốn anh thấy mặt.
– Vậy làm sao bây giờ.
– Tụi em có một cách dụ vui lắm, anh muốn choi không ?
Con cặc Tạo bây giờ cang cứng tối da, muốn chọc thủng quần lú ra ngoài, nó không hiểu sao hôm nay mình nứng dữ vậy nữa, chắc tại con nhỏ dẹp quá. Nó lè lẹ gật dầu, sợ con nhỏ dổi ý không cho dụ thì tức dái chết quá.
– Tụi em hai dứa choi một luợt, em phần trên, còn chị em phần duới, nhu vậy em vẫn giữ duợc trinh tiết, mà chị em cung có cặc dể choi, anh chịu hôn ?
Sao mà hổng chịu, dễ gì một lần dụ duợc hai dứa dẹp nhu vầy, nó gật dầu lia lịa.
Con Linh buớc tới kéo phẹt-ma-tua nó xuống, con cu thằng Tạo bật ra ngoài sừng sửng, tay sụt sụt con nhỏ dua miệng liếm liếm cái dầu ban lúc này dang dồn máu ửng dỏ, rồi nó ngậm vô miệng thụt ra thụt vô.
– A …a …
Thằng Tạo suớng hết biết, nào giờ có ai bú cặc nó dâu, hôm nay gặp con nhỏ vừa dẹp vừa sang lại khoái bú cặc, dúng là Ðào Hoa chiếu mạng mà. Bú một lát, con Linh buông ra, kéo Tạo lên giuờng.
– Ý, em làm gì vậy ?
– Phải trói tay anh lại, chứ không thôi lúc hứng quá, anh dụ lộn lổ là chết em, lúc dó ai mà cản anh duợc.
– Mà chị em dâu không thấy.
– Chỉ ở phòng bên, chút nữa mới qua.
Con Linh buộc chặt hai tay thằng Tạo vào hai sợi dây có sẳn trên thành giuờng, rồi mới dứng dậy từ từ cởi quần áo, bày thân hình san gọn thon thả truớc mắt Tạo, con gái nhà giàu sang trọng có khác, dến cái lồn cung cạo nhổ gọn gàng nữa. Con Linh quì chàng hãng dua cái lồn thom phức truớc miệng thằng Tạo, hai tay mân mê truớc ngực.
Tạo lè dài luỡi liếm ngang liếm dọc, con nhỏ này chua dụ ai thiệt ta, cái lồn còn dỏ hỏn hà. Nó nghe có tiếng buớc chân nhè nhẹ di vào, rồi cái quần tây dang mặc duợc cởi ra, một cái miệng nhỏ xíu ấm áp xì xụp bú cặc nó, “dã” không tuởng duợc, con chị bú còn “xịn” hon con em nữa. Nó muốn ngoải dầu muốn nhìn mặt con chị cho thỏa óc tò mò, nhung lúc nầy hai cái dùi con Ling kẹp cứng dầu dâu cho nó nhúc nhích. Miệng liếm ngang liếm dọc, nhung tâm trí nó thực ra dang dể ở con cu càng lúc càng cang cứng duới cái miệng thạo nghề của chị con Linh. Bú một hồi lâu, con chị mới chàng hãng hai chân bên hông thằng Tạo, tay cầm con cặc dút vào rồi ì ạch nắc lên nắc xuống, cái lồn con này “bót” thiệt chắc lâu rồi chua có ai choi, tội cho thằng chồng Liệt Duong của nó có dồ tốt mà xài hổng duợc.
Liếm gần gảy luỡi, con Linh dã “ra” mấy lần, mà con chị vẫn chua xong, hỏng hiểu hôm nay nó an gì mà dai dữ vậy cà, nó mong con Linh chịu hỏng nổi nữa lan dùng ra cho nó duợc nhìn mặt con chị, mà sao “ra” dến xụ nguời nó cung cứ kẹp cứng dầu mình vậy cà, con chị bây giờ chắc dả ê lồn rồi nên leo xuống không dám nắc nữa, nó dùng miệng thay lồn dở mệt hon. Bây giờ thì Tạo dã bắt dầu phê phê rồi, tinh khí dồn hết lên hai hòn dái cang cứng, con nhỏ lúc này miệng bú tay xoa bóp hai hòn liên hồi, dến lúc Tạo bắn tinh thì cái miệng nút liên tục nhu muốn hút hết tinh lực trong nguời nó ra vậy, cái miệng này kinh hồn thiệt ta, bộ nó khát nuớc kinh niên sao cà, nút gì mà thèm khát dữ vậy. Tê mê duới ngón nghề diêu luyện, Tạo bắn khí liên tục, ra giọt nào con chị hút hết giọt dó.
Rả rời, Tạo xoải tay nghỉ mệt, con chị lặng lẽ bỏ ra ngoài. Lúc này con Linh mới chịu buông dầu nó ra, ngảngang, ôm nó nằm nghỉ mệt.

********

Rồi tụi nó thành bồ bịch, ngày nào nó cung tới nhà Linh rủ con nhỏ di choi, bao giờ con nhỏ cung dành trả tiền, cứ hết tiền là con nhỏ dua cho nó tiếp, chua bao giờ thằng Tạo thấy mình có phuớc nhu vậy, có hai cái cô gái xinh dẹp sang trọng lại khoái dụ, còn cho nó tiền xài nữa, dúng là nam nay Ðào Hoa chiếu mạng mà. Có diều hai chị em con nhỏ này dâm quá, ngày nào cung bắt nó choi dến sạch khí, choi không nổi mới thôi, sức trai 17 dồi dào nhung phải có lúc cạn chứ. Ðến một hôm …
Tạo dến choi, con Linh có chuyện phải vào trong, bỏ thằng Tạo ngồi ngoài phòng khách một mình với bà Ngoại già nua của nó. Thằng Tạo thấy bà cụ cứ nhìn nó hoài, mắt nheo nheo nhu cuời cợt, miệng lẫm bẫm câu gì dó. Nhìn cái miệng bà cụ, nó có cảm giác quen thuộc lắm, cái miệng này … , nó buớc tới gần, kê sát lổ tai coi bà cụ lẫm bẫm cái gì …, lúc dầu nó nghe không hiểu gì hết, nhung dần dần nó nghe bà lập lại nhiều lần mấy tiếng … cặc tốt cặc tốt … uống sửa uống sửa. Bật ngửa nguời ra, thấy bà cụ vẫn cứ nhìn nó với di mắt lờ dờ nhung thèm khát, cái miệng này, … cái miệng này, … , nó chợt hiểu, kinh hoàng thằng Tạo giựt lùi lại, lan ra bất tỉnh cái dùng.
Xong chuyện, buớc ra ngoài phòng khách, thấy thằng Tạo bất tỉnh nhân sự là con Linh dã biết chuyện gì rồi, dây dâu phải lần dầu dâu. Vậy là phải tốn công di chài thằng khác kiếm sửa cho Ngoại rồi, hỏng có là bà chết mất.

********

Thằng Tạo kể tới dây, cả bọn cuời rần làm nó quê quá.
– Hèn gì thấy con nhỏ là mày sợ hết hồn.
– Cả tuần sau tao mới tỉnh hồn dó tụi mày, kinh hoàng thiệt, nhớ tới tao còn rùng mình rởn tóc gáy nè.
– Cung dâu bằng chuyện của thằng Tòng.
Thằng Tòng dỏ mặt, nhung cung bắt dầu kể lại chuyện xảy ra hồi tuần truớc.
Phần 3: Thằng Tòng Bắt “Bò Lạc”

Uïn … ụn … ụn ụn.
Thằng Tòng rồ ga chiếc 67 vài lần, rồi rú ga phóng xe vọt cái ào, làm giựt mình dám nhỏ dứng choi “tạt lon” gần dó. Ra tới dại lộ Phan Thanh Giản là nó chồm mình tới truớc, ép sát nguời xuống bình xang, phóng xe chạy ào ào ra vẻ “yên hùng xa lộ”. Aùo dài tay, vạt bầu, phạch ngực, quần ống loa mòn dầu gối lại hoi bạc màu, thằng Tòng diện rất dúng diệu dân choi học sinh. Nó có biệt danh là Tòng Xóm Gà, không phải vì ham nuôi gà, dá gà hay là có dam mê thứ gì có liên quan tới con gà, mà bởi truớc mặt dám con gái nó có dáng diệu y hệt con gà trống truớc bầy gà mái. Phuong châm sống của nó thấy gái là phải “dê” – sống không dê thì trời tru dất diệt – nó thuờng nói nhu vậy một cách tự hào. Với thân hình cao lớn, khỏe mạnh, cái miệng dẻo deo, khuôn mặt lại hao hao giống Alain Delon, thằng Tòng rất dắt dào, mấy con nhỏ trong xóm choi lúc nào hổng duợc nhung nó chỉ khoái an vụng, và an giựt mà thôi. Hôm nay chiều thứ sáu, di học về quang cặp, nó di kiếm “bò lạc” học sinh. Gần tới cổng truờng Gia Long, Tòng Xóm Gà giảm tốc dộ chạy tà tà, mắt láo lia tìm kiếm, quẹo phải Duy Tân trên duờng tới truờng Luật nó nhìn thấy một cái “củng” học sinh lạc loài. Tòng thắng xe chạy chậm lại, quay mặt liếc nhìn, rồi, “trúng mánh” nó nghi thầm:
– Sao di có một mình vậy em ? Lên xe anh chở về nhà dùm cho.
– Hứ, ai thèm nói chuyện với bọn con trai thúi mấy nguời.
Cái mặt quạu quọ này chắc mới bị thằng nào cho “leo cây” dây, mà thằng nào ngu vậy cà, con nhỏ cao ráo trắng trẻo, có nét lai lai nữa, dẹp chết mẹ luôn, kệ nó ai bỏ thì mình “vớt dẹp”.
– Ý, anh mới tắm mà, dâu có thúi.
– …
– Nè, có chuyện gì mà giận quá vậy, lên xe anh chở di choi.
– …
– Ði ra Nguyễn Huệ an kem nha, hay lại Nguyễn Bá Tòng an chè dậu dỏ bánh lọt nha.
– Hổng thèm. Ðói bụng rồi, thèm an phở Pastuer thôi.
Á há, nó ngồi hai bên, lại ôm eo ết mình, lại cạ cạ cặp vú mềm mại nữa, trúng mánh tối nay rồi.
– Anh tên Tòng, còn em tên gì hả ? Học truờng nào vây ?
– Hân, học Mary Curie.
– Sao di bộ có một mình vậy ?
– Nó hứa chiều nay ghé truờng chở em di “nhót” sinh nhật nhà bạn, mà nó cho em “leo cây”, cái dồ cà chớn.
Ðua nó di “nhót” là không duợc rồi, chua dủ 18 tuổi, thôi di an rồi tính tiếp.
Làm một chầu phở Pastuer no bụng, tính dua em ra Bạch Ðằng hóng gió rồi tìm cách “dua em vào Hạ”, con nhỏ dã gợi ý truớc.
– Về nhà em choi di, ông bà bô hôm nay không có ở nhà.
Vậy tối nay “ấm cặc” rồi, con “bò lạc” này chịu choi thiệt, dúng diệu dân Mary Curie mà.
*
* *
Quẹo vô duờng Tú Xuong, Tòng dừng xe truớc một biệt thự rộng lớn, kín cổng cao tuờng, Hân xuống xe mở cổng cho nó vào. Dựng chiếc Honda trên nền sỏi trắng, Tòng bật tiếng khen:
– Chà chà, nhà Hân sang và dẹp quá.
– Gia dình em ở dây mấy dời rồi, anh vô nhà choi, ba má em hôm nay không có ở nhà.
Theo sát sau lung con nhỏ, Tòng chồm chồm hít hít mùi thom tỏa ra từ mái tóc thề, thì thầm hỏi nhỏ:
– Sao nhà vắng quá vậy, anh chị em dâu hết rồi.
– Em là con một mà, còn mấy nguời làm họ ít lên nhà trên lắm.
Nghe tới dây, thằng Tòng khoái chí, giang hai tay ôm eo Hân kéo sát vào nguời, cuối dầu hôn nhẹ lên má lên vai em, thấy con nhỏ dể yên nó lấn tới, dua hai bàn tay lên cao nắn bóp hai gò bồng dảo lúc này cung bắt dầu phập phồng theo hoi thở nhanh dần của con Hân. Bóp nắn một hồi, nó cởi dần các nút áo thò tay vào phía trong, miệng hôn vú bóp, thằng Tòng gợi hứng con Hân từng chút một. Cởi hết các nút áo, hai tay nó dua dần xuống bụng tìm cách cởi bỏ “cái mùng xòe” con Hân dang mặc trên nguời xuống. Chiếc váy vừa tụt xuống dất là bàn tay phải của thằng Tòng dả bụm trọn mu lồn em, ve vuốt, mân mê, khảy khảy nhè nhẹ. Con nhỏ này ” chì ” quá ta, Tòng ngẫm nghi, bây giờ mà vẫn còn khô ran, chua uớt dáy quần xì. Ðầu cúi xuống hun má hôn môi, tay trái ôm ngực em dùng hai ngón tay se se chiếc núm vú, Tòng thò bàn tay phải vô trong chiếc quần xì líp, xoa nhẹ lên mu rồi vạch dám cỏ non muợt mà rậm rạp, lòn lách ngón tay giữa cho vô hang vừa móc vừa thụt khoan thai dịu dàng gợi hứng. Cảm giác duợc con Hân run nhè nhẹ từng hồi, thằng Tòng thầm nhủ, phải vậy chứ, bộ lồn em bằng sắt sao mà móc hoài hổng nứng.
Con Hân chợt lách nguời thoát khỏi vòng ôm của thằng Tòng, chân vuột dôi sang-dan, buớc qua chiếc váy, tay lòn ra sau lung cởi nịt ngực, nó buớc di vài buớc rồi quay mình vói tay lấy chùm nho tuoi trên bàn, ngồi dựa ngửa chàng hảng trên chiếc sa-lông dặt giữa phòng, tay bụm lồn vuốt vuốt, lè luỡiliếm quanh hai mép, bằng ánh mắt có duôi cuời cợt, con nhỏ ngó thằng Tòng nhu chọc quê, nhu mời mọc. Thằng Tòng cuời cuời hiểu ý, cởi lẹ chiếc áo so-mi quang xuống dất, nó buớc nhanh tới, quì gối giữa hai chân thần vệ nữ dùng tay cạ cạ hồi lâu lên xuống cái rãnh lồn lộ ra bên ngoài chiếc quần lót. Tuột nhanh cái quần xì vuớng bận ra khỏi chân con Hân xong, hai tay vạch cỏ tìm hang, thằng Tòng bắt dầu bú liếm cái lồn lai Tây. Dù rất ít khi dùng chiêu này với mấy con nhỏ bán hàng rong, gánh nuớc muớn trong xóm, Tòng cung dã nhiều lần duợc các bà chị nuôi của thằng Tuờng tôn tẩn truyền dạy, nên kỷ xảo bú lồn không xa lạ gì với nó. Chúi mui vô bú liếm một hồi thì nó quen dần cái mùi khai khai nồng nồng từ trong cái hang sâu thẳm – cánh cửa của thiên duờng mà cung là cửa vào dịa ngục – nhìn con nhỏ nằm dựa ngữa phê phê Tòng càng hứng chí cham chỉ thực hành dủ mọi “tà chiêu” nó học duợc từ các bà chị nuôi lên hai miếng thịt tai tái bóng luởng lại thoang thoảng mùi phô-mai thúi.
Thằng Tòng vừa dứng dậy cởi lẹ cái quần dài thì con Hân mở mắt, dua tay nắm chặc ngọn “nhất duong chỉ” lúc này dang vận dụng dến 12 thành công lực duong cung thẳng bang.
– Ngoài này choi không có “dã”, lỡ ai buớc vô bực mình lắm, anh theo em vô phòng trong di.
Tay vẫn nắm chặt con cu, Hân kéo thằng Tòng vô phòng trong, khóa chặt cửa lại.
Phòng ngủ của Hân trang hoàng rất thanh lịch, ánh dèn vàng yếu ớt hòa cùng màu xanh nhạt rất dịu mắt, phòng treo dầy tranh chân dung các diển viên diện ảnh Pháp, sát góc là chiếc giuờng nệm trải “ra” trắng tinh – bãi chiến truờng của truớc giờ khai pháo. Ôm hôn thằng Tòng âu yếm rất dúng “gu” Tây, Hân thỏ thẻ:
– Anh Tòng choi có dai hông, em không thích loại con trai “nửa duờng hạ mã” dâu à nha.
– Chỉ sợ lát nữa em nan nỉ ỉ ôi xin tha thôi; hồi nào tới giờ anh chua từng “gãy gánh giữa duờng” bao giờ, tối nay em chết với anh một cửa “tứ” rồi.
– Hổng biết ai chết truớc à nghen, em thích choi kiểu thôi, anh có rành hông vậy ?
– Anh rành nhu Hùng Cuờng vô sáu câu vọng cổ vậy, tối nay anh dụ em dúng 36 kiểu, chịu nổi hông ?
– Ở dó mà 36, em dẹp nhu vầy tối nay anh phải choi dủ 72 kiểu mới hết nứng cặt – Tòng tự dắc.
– Anh nè, bữa hỗm con bạn cho muợn một cuộn phim con heo, có cái màn “chuốt viết chì trong dêm tối” dộc nhất vô nhị, dã lắm, em khoái quá chừng mà chua có thử, tối nay tụi mình choi thử nha.
– Cái gì mà là “chuốt viết chì”, là sao vậy ?
– Em biết anh không biết mà, vậy nè …, kiểu này dành cho con gái, anh chìu em truớc nha, rồi anh muốn sao em cung nghe lời hết, chìu em di, rồi anh có muốn … em cung chịu theo nữa.
Choi gì mà kỳ vậy, làm sao tao suớng duợc, thôi kệ cho nó choi truớc di, rồi mình bắt nó cho thử cái lổ thứ hai, thấy trong phim tụi nó choi hoài mà dâu có con nào cho mình thử, bữa nay gặp một em chịu choi quá cở, phải thử mới duợc, thằng Tòng lẫm nhẫm.
– Không duợc hứa lèo à nha, em choi xong là anh thử cái lổ duới à, không có chạy nha.
– Sức mấy mà chạy, em cung chua choi nhu vậy bao giờ, chắc dau lắm, nhung hổng sao, em có mua sẳn hủ vaseline trên bàn kìa.
Theo con Hân tới giuờng, Tòng cởi dôi vớ còn vuớng trong chân, nằm dài xoải hai tay lên phía truớc chờ dợi.
Ðã chuẩn bị sẳn, Hân lấy dồ nghề dấu trong ngan tủ ra, bịt mắt thằng Tòng bằng miếng vải den, khóa chặt hai tay bằng còng số 8 lên thành giuờng sắt, còn hai chân nó dùng dây vải mềm buộc chặc; không mấy chốc thằng Tòng bị trói hai tay hai chân dang rộng nằm chàng hảng trên giuờng.
Hồi lâu không thấy dộng tỉnh gì hết, Tòng mở miệng:
– Sau lâu quá vậy em, anh lạnh cặc rồi nè.
– Anh dợi em chút xíu.
Tiếng con Hân nhu từ xa vọng lại, rồi một bàn tay cầm con cu thằng Tòng bắt dầu sụt, dợi hoi cung cứng nó dua vô miệng ngậm, bú nút nhịp nhàng theo nhịp thụt của bàn tay. Nhớ tới thân hình thon thả, làn da trắng muốt với những cộng lông mang muợt mà nhu to, nhớ dến hai cái vú sừng trâu vảnh nguợc, hàng lông den chải tỉa gọn gàng bao bọc hai múi thịt nồng nồng còn tuoi rói, thằng Tòng nứng hết biết, con cu cuong cứng hết ga. Nhu biết ý thằng Tòng, con Hân thôi bú, nó choàng hai chân qua hông Tòng, cầm con cặc chỉa thẳng vô lồn, nhấn nhẹ cho cái dầu lọt trọn vô hang, không cần lấy thế, con Hân hạ dít …
Ðang nằm phê phê ngỏng ngọn “nhất duong chỉ” cho em “chuốt viết chì”, cái dít to bè hạ mạnh xuống cái ạch làm thằng Tòng muốn tắt thở, chua kịp thở lấy hoi thì “cái dồ chuốt” dã ngặm “cây bút chì” của Tòng liên tục chuốt lên chuốt xuống dồn dập. Vài muoi giây sau, thằng Tòng mới tỉnh hồn, quen dần với sức nặng của cái dít to bè dầy mở, dầu óc trở về với thực tại, nó nhớ dít con Hân thon gọn chứ dâu có tè bè vầy nè, còn hai cái dùi nữa, nó trắng nỏn dài muột thon thả chứ dâu bự dữ vậy, thằng Tòng mở miệng nói dứt doạn theo nhịp lên xuống của “cái dồ chuốt”:
– Hân … Hân … em … em …
– Em làm sao anh ?
Tiếng con Hân dịu ngọt vọng lại từ huớng cái ghế bành trong phòng làm Tòng sực tỉnh, nó hoảng hồn:
– Em ở dâu vậy ?
– Em ngồi dây dợi tới phiên mình nè.
“Tới phiên” … chết cha mình rồi, thằng Tòng dau khổ.
– Vậy ai dang choi anh dây ?
– Bạn em chứ ai, anh ráng chìu nó à nha, anh mà “ra” truớc nó là chết với em.
Tiếng con Hân vẫn ngọt lịm, nhung giờ dây sao nghe sắc cạnh quá làm thằng Tòng lo lắng, kệ mẹ nó, con nào thì con, có dồ choi là duợc rồi. Nghi vậy, nó nó nằm yên thụ huởng sự khít khao của “cái dồ chuốt” dang dang bồng bềnh trên háng nó, mập mạp mà cung “bót” quá ha, hổng biết hình dạng nó ra sao nữa. Hon muời phút, thằng Tòng vận công gồng cu ứng chiến thì cuộc chiến tàn, con nhỏ phía trên thua truớc, gục mình ngã dè cặp vú bành ki xuống dầu làm nó muốn ngẹt thở. Rồi tấm khan den che mặt duợc cởi ra, Tòng chớp mắt vài cái dịnh thần mới nhìn rỏ, nó hết hồn hết vía. Ngồi trên mình nó dang thở hổn hển là một con nhỏ mập xập chuồng heo, mập hết biết, nhu một bao gạo chỉ xanh, cặp vú chảy dài còn chừng nữa tấc là tới rún, mặt tròn dọng mở nhu cái bánh bao, dang nhìn nó cuời cuời. Xung quanh dứng ngồi một bầy con gái lớn nhỏ mập ốm dủ hết, dứa nào cung chỉ có bộ dồ lót trên nguời, có dứa còn trần nhu nhộng, còn con Hân ngồi dựa ngửa trần truồng trên chiếc ghế bành trên tay cầm cây thuớc nhỏ. Ðứng dậy buớc tới giuờng, khoác tay cho con bạn buớc xuống, ngồi nghiêng bên mép,con Hân cầm cây thuớc khuều khuều thằng nhỏ, nhìn Tòng cuời tuoi tắn:
– Hôm nay em cho anh choi “lồn chùa” dã luôn nghen.
Nó gằn mạnh ở hai chữ “lồn chùa”, nhung lúc này thằng Tòng dâu có hiểu ýù, bữa nay dúng là “trời hại nguời gian” nhu mình, nhung nó cung ráng sừng cổ ra diệu ngon lành.
– Hổng thèm choi, rồi làm gì duợc tui.
– Anh hổng choi cung duợc, em dánh gảy cây thuớc này rồi thả anh ra.
Giọng con nhỏ vẫn dịu dàng ấp áp, mày lấy củi tạ uýnh tao cung hổng chết chứ sá gì cây thuớc có chút xíu mà cung dem ra nhát ma, dịnh mở miệng nói nhung nhìn nụ cuời bí hiễm gian ác của con Hân, nó giật mình, chẳng lẽ nó …, nhìn tay con nhỏ cầm thuớc vẩn tiếp tục khều khều …, thằng Tòng giựt bắn nguời, sợ muốn té dái.
– Ê … ê … chẳng lẽ em dịnh …
– À há.
Con Hân gật dầu, miệng vẫn tủm tỉm cuời.
– Vậy anh chịu thứ nào, “lồn chùa” của em với dám bạn, hay cây thuớc nhỏ xíu này.
Ðến nuớc này thằng Tòng còn biết chọn gì nữa, nó ráng guợng cuời, một nụ cuời nịnh dầm:
– Em dẹp nhu vậy, anh có lỏng gối tối nay cung ráng chìu em tới mức luôn.
– Bữa nay em thua cá dộ với tụi nó rồi, anh phải phục vụ xong hết tụi nó mới tới phiên em.
Ôm thằng Tòng, hôn lên môi cái chụt, Hân lấy lòng:
– Anh khát nuớc rồi phải hông, em lấy nuớc cho anh uống rồi tụi mình bắt dầu cuộc choi, dừng có bỏ chạy mà biết tay em dó.
Uống xong ly nuớc, chua duợc bao lâu con cu nó cuong cứng trở lại duới những bàn tay cái miệng của bầy con gái. Ðến nữa dêm, thằng Tòng duợc cởi trói, nhung lúc này mệt muốn dứt hoi làm sao mà tháo chạy duợc, vả lại giờ này dang giới nghiêm, di bậy di bạ ngoài duờng dâu có duợc, nên nó tiếp tục phục vụ bầy con gái quỉ quái. Nó biết trong nuớc uống có thuốc kích thích, nhung khát quá biết làm sao bây giờ, vả lại không “cuong” lên là không duợc với bọn con Hân. Suốt dêm tụi con gái quần nó bò lê bò càng, bắt nó choi không biết bao nhiêu là kiểu, nhiều kiểu nó chua nghe ai nói dến bao giờ, riêng con Hân vẫn không cho nó dụng tới.
Gần sáng tụi nó trói Tòng lại nhu cu rồi lẳng lặng bỏ di ngủ, dể lại một mình Tòng với con Hân trong phòng. Dùng khan lạnh lau vầng trán dẩm mồ hôi hột của Tòng, con Hân bắt nó uống nuớc tiếp, rồi thỏ thẻ, càng thỏ thẻ chừng nào nó càng cây nghiệt chừng ấy, bây giờ thằng Tòng dã hiểu.
– Hồi hôm anh có nói chua choi lỗ thứ hai bao giờ, muốn thử với em, bây giờ em cho anh thử truớc, nếu khoái chút nữa muốn gì em cung chịu hết.
Có một cái lỗ mà dầu gối nó muốn rụng, thêm lỗ nữa chắc nó liệt luôn, dịnh mở miệng xin tha thì cửa phòng bật mở, một dứa con gái buớc vô, giọng khàn khàn nói với Hân:
– Tới phiên em phải hông chị ?
– Ừ, sài ít ít thôi, ráng dành cho chị chút dỉnh.
Còn dang ngỡ ngàng, con cặt thằng Tòng bị con nhỏ mới vô nắm chặt, kê miệng nó khởi dầu bú. Ra khí cả dêm, nhung thuốc kích thích dang rút hết sức lực gần tàn của thằng con trai mới lớn tập trung về cái dầu cu, dù mệt muốn tắt thở thằng Tòng cung cảm thấy duợc sự diệu nghệ trong kỷ thuật bú cặt của con nhỏ mới tới, phải nói là chuyên nghiệp, chua bao giờ nó gặp trong dời. Nằm yên nhắm mắt, thằng Tòng mặt kệ tới dâu thì tới, có bao nhiêu khí cúng cho tụi nó hết cho rồi, có muốn giữ lại cung không duợc với cái miệng của con này. Tới chừng nó leo lên nắm cặt dút vô choi thằng Tòng mới giựt mình, dầu cu nó dâm vào cái lổ gì có chút xíu dau muốn tuột da non, mở mắt cham chú nhìn mặt con nhỏ duới ánh dèn mờ, Tòng thấy một khuôn mặt bì bì son phấn, ngóc dầu nhìn xuống hạ thể nó kêu trời kêu dất, con nhỏ dang “chuốt viết chì” bằng cái lổ thứ hai, có diều con này không có lổ thứ nhứt, truớc mặt nó là một “thằng em” bự chảng cong queo. Hồn vía lên mây, thằng Tòng than trời trách dất, hỏng biết nó làm gì nên tội mà giờ này gặp phải em pê-dê nè trời. Bắn dòng sức lực cuối cùng vào miệng “em” con trai, thằng Tòng ngất xỉu. Không biết bao lâu thì nó tỉnh giấc, ngoài cửa sổ trời dã chạng vạng, dèn duốc trong phòng lúc này dã bật sáng trung, con Hân vẫn ngồi tuoi tỉnh trên chiếc ghế bành, thân thể trần truồng trắng trẻo nỏn nà khêu gợi, tay cầm ly sửa nóng uống nhâm nhi, trên bàn nhỏ có ổ bánh mì không nho nhỏ.
– Tỉnh rồi hả anh, anh cung chì thiệt, tụi bạn em dứa nào cung ê càng hết tron.
Thấy tay chân duợc cởi trói, Tòng lòm khòm bò dậy, bỏ chân xuống dất dịnh buớc di thì quị ngã, bò dậy Tòng nhìn con Hân dò xét. Ngọt nhu mía lùi, con Hân thỏ thẻ:
– Cả dêm em dâu duợc choi cái nào, nứng muốn chết nè, bò lại dây dụ em một lần rồi tụi mình giã biệt di anh.
Vừa nói con Hân một tay se se núm vú, tay kia vuốt ve hàng lông den rồi banh hai mép lộ vùng thịt dỏ ao mời mọc, lè luỡi nó liếm mép, vừa khiêu khích vừa thèm thuồng. Vừa nhìn thấy là thằng Tòng sáng mắt, còn bao nhiêu sức lực nó vừa lết vừa bò, cái món nó thèm thuồng từ tối tới giờ dang bày ra truớc mặt, “pi” nhiêu thì pi nó nhất dịnh phải an tuoi nuốt trọn cái món này. Lê lết rồi thằng Tòng cung bò tới chiếc ghế bành, hai tay vịnh gối con Hân nó chống mình ngồi dậy, nguớc mắt nhìn em nụ cuời méo xẹo, tay trái nó run run ve vuốt vùng thịt non rồi lấn dần lên phía háng, tay phải dùng ngón cái nhét vô lồn con nhỏ thì thụt, ngón trỏ khều khều cái mồng, thấy con Hân nhắm mắt phê phê nó rút vội tay phải ra, … thò chụp nhanh ly sửa nóng, tay trái chộp ổ bánh, lan mình qua một bên uống lấy an dể, sợ con nhỏ tỉnh mình giựt lại…

You may also like...