Gia tộc Máu Trần – Họ Nguyễn (Chap 9-11)

(Mobiblog.Org)
Em kể hết nốt những chuyện ma vặt vãnh rồi chuyển sang phần 3 nhé.
Hồi trước chỗ em có ông đó dân ngoài bắc vô đây làm công nhân rồi treo cổ tự tử k rõ nguyên nhân các thím ạ, e nhớ lại lúc đó dễ sợ lắm, ông này với 1 ông bạn ở 2 cái phòng tập thể chung vách, vách có đục 1 lỗ chó để 2 ông chui qua lại cho tiện vì thân nhau, tối hôm đó lúc 10h tối 2 ông này và 1 số ông bạn khác còn ngồi chơi vs nhau, đến 11h thì về, sáng hôm sau thì người ta phát hiện ra ông này treo cổ chết rồi, pháp y bên công an khám nghiệm bảo chết lúc 8h tối cơ, mà mấy ông kia khăn là 11h mới về, vậy từ lúc 8h đến 11h đó là cái quái gì ngồi chơi với mấy ông đó thì đến giờ vẫn k ai biết… Sau khi ông này chết thì ông bạn bít cái lỗ chó giữa 2 phòng luôn, đêm nằm ngủ hay nghe bên kia gọi :
-cho tao sang với
rồi tiếng lục lọi đồ đạc, tiếng cào vách, ông bạn này sợ quá ở thêm đc 3 hôm thì xin chuyển đi luôn, sáng nào ra thì cũng thấy phòng ông đã chết này k khóa, mặc dù ai nấy đều khẳng định đêm khóa cẩn thận rồi giao chìa cho ông quản phòng mang về rồi, Ổ khóa thì k có bất kì dấu hiệu đập phá hay cậy khóa nào, riêng chuyện ông này đến giờ vẫn không có lời giải thích nên e vẫn sợ lắm. K dám nhắc đến…
Nếu bác nào ở ĐN như em mà nhất là khu vực HA chắc biết cái đường mà người ta mới làm cách đây vài năm gọi là đường khe ấy ạ. Đường này thì xác định là có ma nhé, mà nhiều với hay hù dọa, dụ dỗ người ta thôi rồi luôn. Trước có a gần nhà e chuyên đi chơi đêm, đêm nào cũng 2~3 giờ sáng ms chịu vác mặt về, mẹ a này thì có nói kiểu gì cũng k nghe, a này còn to tiếng bảo ma mà thấy ảnh là nó chạy trước Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma ạ, hôm đó tầm 12h30 đêm, anh này đi về khuya chạy qua khúc đường khe này thì thấy 1 cô gái vẫy vẫy, anh này thì nghĩ “giờ này chắc gái điếm chứ con gái mẹ gì giờ này đi vẫy xe” nên chạy luôn. Lên tầm 500m nữa thấy đứa con nít nó vẫy kèm theo giọng nói thoang thoảng :
– chú ơi, cho cháu lên khúc với.
anh này càng thắc mắt hơn ” con nýt chi giờ ni còn ở đây trời ” lên đến khúc gần đường TĐ ấy ạ thì thấy 1 ông già vẫy xe tiếp lần này anh nghe tiếng nói ông già này chính xác là tiếng thoang thoảng trong gió :
-ông bị trể xe, cho ông lên khúc với con
lúc này thắc mắt cao độ nên anh này đi chậm lại nhìn kĩ ông già thì thấy k có chân bác thím ạ, nhìn lên thì mặt ông già này này là mặt cô gái lúc gặp lúc đầu, lại thêm điệu cười ghê rợn kiểu như ‘biết tao là ai rồi hả’ anh này lúc này thì chết trân cmnl, rú ga hết cỡ k suy nghĩ được gì ngoài chuyện phóng nhanh về nhà, người thì lạnh hết, quai hàm cứng ngắc há hốc cho đến lúc về nhà luôn.
Về đến nhà thì đập cửa nhà rầm rầm mà vẫn chưa cất giọng gọi được, mẹ anh này mở cửa thì thấy mặt con biến sắc k còn giọt máu, miệng cứng đờ k ú ớ được tiếng nào nên mở cửa cho anh vào, đêm đó a này cứ nằm trợn mắt nhìn trân trân lên trần nhà đến sáng mai mới hoàng hồn…
Đoạn này thì ba e cũng từng gặp rồi, lúc đó ba chở 1 chú nữa đi xe, đi tầm hơn 3h sáng, đang đi thì chú ngồi sau xe bảo :
-úi, gà đâu chạy cả đàn nhiều thế.
Ba e tưởng ông này đói bụng nói linh tinh nên k trả lời. Được 1 đoạn chú này bảo :
-Gà sao cứ theo mình thế nhỉ, mới thấy dưới kia giờ lên đây thấy nữa.
Ba em nghĩ, thằng ni đói quá nó nói lảm nhảm miết ri không biết. Chú này vẫn cố nói :
-A dừng xe em bắt gà cái, gà nhiều ri k bắt răng được.
Ba em quát :
-Gà mô mà gà khan mi, ta có thấy chi mô mà mi nói khan rứa.
Chú này bảo :
-gà kìa, gà cả đàn chục con, đó đó, chui hết xuống ống cống rồi thấy không (lúc này đang làm đường nên ống cống ven đường nhiều)
Ba e dừng xe quay lại theo hướng chú chỉ thì trong 3s ba thấy mấy con gà chạy ngang qua rồi mất dạng luôn các thím ạ, ba em dựng tóc gáy, phóng xe đi thẳng k nói lời nào luôn.
Ba em nói hồi xưa chỗ này có rơi và bốc cháy 1 máy bay di tản dân chạy loạn thời chiến tranh chết cả vài trăm người nên dặn em đi qua đó tuyệt đối cẩn thận ảo ảnh và đêm thì né đường đó ra đừng đi vào…

(Mobiblog.Org)
Phần 3: Chia li đến với em sao quá sớm
Đầu tiên là ông nội em ạ, ông nội là người em có tình cảm nhất ở nhà nội nên sự ra đi của ông làm em buồn nhiều, nhưng xung quanh đó cũng có 1 vài chuyện li kì và cũng là nền tảng cho các chuyện tâm linh sau này. Năm em học lớp 6 thì ông nội em mừng thọ 90t, ông nội e tuy 90 nhưng còn khoẻn lắm ạ, vẫn đi bộ từ nhà của nội lên nhà em chơi cách nhau tầm hơn 3km đuợc, đi bộ từ phường HA xuống chợ Cồn (ĐN) rồi về được mà k bị lạc đường hay mệt mỏi gì. Hôm đó, tự dưng k hiểu như nào ông nội em lại bắt ghế ra đứng lên đó chặt cây mấy thím ạ (cây trứng cá trồng bên nhà nó có vài nhánh cứ thò xuống đi đụng đầu người) ông nội em chăt tầm vài phát thì cái ghế nó hỗng chân ngã luôn, hậu quả là đưa đi cấp cứu và bác sĩ bảo phải mổ bắt vít xương đùi, mà vì già rồi sợ gây mê sẽ k tỉnh dậy nữa nên chỉ gây tê rồi mổ thôi. Sau lần này về nhà thì ông nội e yếu đi hẳn, trí tuệ cũng sa sút với cả thường xuyên nói lãng. Có hôm e với ba về chơi thì ông nội nhìn cái quạt trần rồi quát ba e :
-7, ai đem cái dĩa ta để trái cây cúng úp lên trên mái nhà làm chi rứa hĩ ?
Còn chỗ cái chân gãy đau thì nói là do ba e lấy dây điện buộc vào chân ông nên mới đau. Nói chung là tinh thần sa sút nghiêm trọng. Bà nội em thì bảo tối nằm ngủ mở mắt ra thấy ngay chỗ cửa ra vào có cái bà đó ăn mặc đẹp lắm, cú đứng nhìn ông bà nội cười…
Được tầm 1 năm sau thì ông nội em « mất » ạ… (chỉnh lời văn theo gạch đá của mấy thím) Đám tang thì diễn ra bình thường cho đến tối hôm chôn cất xong… Tối hôm đó mấy ông cháu trai chia nhau cứ 2 ông 1 cặp thay phiên nhau qua nhà nội ngủ với bà nội cho vui. Mà ác cái mấy ông cháu trai này thì thôi sợ ma cực kì, đã vậy ông nội e lại hay thích đùa…
Tối hôm đầu tiên, lúc đó 9h, 2 ông này ngồi nói chuyện ở nhà dưới có bà nội ngồi bên cạnh luôn… tự nhiên nghe trên nhà trên chỗ đặt bàn thờ nổ cái ‘bùm’ rõ to, kèm tiếng lách cách gạch ngói rơi… 2 ông này chạy lên thì chả thấy gì cả, vẫn bình thường, 2 ông này lay hoay tìm kĩ coi có cái gì rơi k thì cánh cửa bàn thờ chỗ ông nội em hay cất nào là bao ni-lông cờ tổ quốc ấy ạ…. nghe tiếng kẻo kẹt mở ra, nhìn lại thấy nó mở thật. 2 ông này quay đi thì cánh cửa đó kẻo kẹt đóng lại. Lúc này xanh mặt rồi nhưng k dám nói với bà nội liền ôm mền chiếu ra sân trải rồi trùm kín mặt nằm ngủ. Đang dim dim thì nghe có tiếng lục soạn phát ra từ cái tủ thờ lúc nãy. 1 ông thò đầu ra khỏi chăn hỏi :
-Hê, mày nghe thấy chi không ?
-Ông nội về đấy, chắc lúc đốt đồ ông nội quên dốt thứ gì ổng hay dùng rồi (trả lời ác vãi)
2 ông này kéo chăn trùm kín, đến sáng sớm thì lấy cớ về đi làm mà ôm đồ về nhà luôn. Sau đó bà nội em dọn tủ thì phát hiện là còn 1 cộc bao ni lông vs cái dù đen cầm chung khi mặc áo dài của ông còn trong đó, vs cả 3tr đồng quấn cẩn thận trong bao ni lông cất nữa…
Thường theo thông lệ thì sáng nào anh T1 con bác 3 em bán cf sát bên nhà cũng làm nhiệm vụ làm mang 1 ly cf sang cúng ông nội. Sáng nay cũng như thế, anh T1 bưng cf qua, thắp hương. Lúc định quay lưng đi thì cái quẹt gas trên bàn thời bên cạnh gói thuốc rê nó quay như chóng chóng luôn, quay nhanh và đều như có người quay ấy ạ. Anh T1 này sợ quá bỏ chạy luôn hét toáng lên, bà nội em lên nghe kể lại thì bảo ” do mời cf mà k thắp thuốc ông hút nên ông nhắc cho nhớ chứ có gì đâu mà sợ ”
Thường thì sau đám ông các ngày như làm tuần 7~14~21~49~100 ngày và giáp năm. giỗ đầu đều làm buổi sáng cúng vào tầm hơn 11h trưa, nhưng năm đó do nhà đều bận sáng nên chuyển qua 3 giờ chiều. Hôm đó 11h là em về nhà nội trước rồi, đang ngồi chơi với bà nội thì em nghe tiếng lục đục chén đĩa dưới bếp, em nghe lâu lắm, tầm 15p sau em mới sinh nghi bất thường hỏi bà nội là có nghe thấy cái gì không. Bà nội em lúc này mới để ý cũng nghe y như em nên nói :
-Ông nội mi đó chứ ai
Rồi bà quay vô bếp nói lớn :
-Mấy đứa ngày ni bận, chiều mới làm cơm ‘quẩy’ chứ có quên đâu, ông về rồi thì lên đây ngồi chơi chứ lục soạn chi chén bát dưới nớ.
Bà nội nói xong thì k nghe thấy tiếng lục đục đó nữa, còn em thì chuyển qua trạng tháu lạnh sống lưng, tóc gáy dựng lên, da gà thì nổi cục cục(lúc này em còn sợ ma cực độ lắm, đến năm em 18t mới hết sợ) em đứng lên cắm đầu đi ra cổng k nói tiếng nào luôn, đợi đến lúc có đông người về mới dám mò mặt vô nhà lại…

(Mobiblog.Org)
Nói về vấn đề đồ đạc người chết thì em có chuyện này ạ. Con bạn em có 1 thằng bạn, thằng này mua 1 cái xe cũ k rõ tung tích giá rẻ, sau khi mua về đi tầm 2 tháng thì nó phát hiện cứ nó đi xe đó thì kiểu gì cũng ôm đường hoặc bị người khác gạt té, nó về nói nhà nó thì ai cũng bảo do nó đi ẩu mà còn đổ thừa lung tung. Hôm đó do nó cứ khăn khăn cái xe có chuyện lạ nên thằng bạn nó bảo đưa đi thử, thằng này chạy xe ra tầm 100m thì ôm đường cmnl. Tối hôm đó về, thằng này dắt xe vô nhà rồi mới đi vô phòng ngủ, tới khuya thì nó nhớ là còn để quên điện thoại nên ra ngược lại lấy thì nó thấy có đứa con gái ngòi trên cái xe nó, thằng này cứ tưởng là con em gái mình nên quát : ‘giờ ni k ngủ còn ngồi đó chi’ con bé này k nói gì nên nó cũng đi vô phòng ngủ luôn. Sáng mai dậy nó thấy con em gái thì hỏi :
-Đêm qua khuya rồi mà mi ra chỗ xe tao ngồi chi á ?
-Đâu có đêm qua e ngủ sớm mà, có ra xe anh làm chi – con em trả lời
Biết là có chuyện lạ nhưng nói lại sợ k ai tin nên nó tiếp tục im lặng, đến tối lại khi tắt điện xong nó nhìn ra phòng khách thì lại thấy y chang cảnh tượng hôm qua. Biết là cái xe này thực sự k ổn rồi nên nó quyết định từ nay k cho xe vào nhà nữa. Tối hôm sau đó nữa, nó đi xe về thì để xe ngay cạnh cửa sổ ngoài nhà. Ôm mềm gối ra bên cửa sổ giữ xe, đến nữa đêm thì nó thấy đứa con gái đó thò tay qua cửa sổ và bóp cổ nó luôn miệng nói là ‘đồ của tao ai cho mày dùng’. Thằng này la hét om sòm, ba má nó chạy ra thì thấy nó nằm bên cửa sổ, tự tay bóp cổ mình rồi la hét kêu cứu, phải mất 1 lúc tát nó rồi mới gỡ tay nó ra được.
Sau đó nhà này điều tra ra thì phát hiện xe này của con bé đó bị tai nạn giao thông chết, nhà nó bảo nó chết rồi nên bán rẻ cái xe đi chứ k biết gì cả. Thằng này sợ quá về bán cái xe ngay và luôn, rồi đi cúng cho con này khỏi theo nó nữa. Thầy cúng cho nó xong thì nói là xe bán đi rồi nó k theo nữa đâu, nhưng vong này giữ của lắm, xe này từ nay về sau chắc chắn k ai đụng vào đc.
.
Năm em học lớp 10 thì nhà em bắt đầu có biến ạ, đủ thứ chuyện xảy ra mà khởi đầu và nguồn gốc là từ chuyện ba em nhặt trúng ‘phong long tử’ ạ.
NOTE : ở đây em xin đề cập đến cái ’phong long tử’ (plt) này cho 1 số thím còn lơ mơ về cái này. Plt này thực ra là gì, nó là 1 cái bào thai bị phá đi hoặc bị sảy ấy ạ. Cái plt này rất phức tạp, dính líu tới nó thì bởi vì các trường hợp sau :
1.Thấy cái bào thai bị phá bỏ đó (cái thứ này là nặng nhất)
2.Chở người vừa phá bỏ hoặc sảy bào thai.
3.Bị người vừa phá bỏ hoặc sảy thai vào nhà khi người này chưa qua ba tháng 10 ngày.
Không phải mê tín nhưng sống ai cũng có 1 cái đức tin, và trong truyện em sẽ cố nêu tất cả những điều kiên kị mà mình đã từng trải qua để các thím tránh đi được phần nào hay phần đó. Không dưng gì ngoài tiệm thuốc bắc lại bán thuốc xông phong long và bà đẻ đi từ bệnh viện về phải bán gạo, vứt trầu ngã 3 và bước qua lửa trước khi vào nhà. Nhà thím nào có treo nhánh xương rồng 3 cạnh trước nhà thì biết, bà nào hay ông chồng bà nào vừa sảy thai hay phá bỏ xong vào nhà thì nhánh xương rồng đang tươi tốt héo queo trong vòng 3 ngày sau đó liền. Lúc đó xác định là nhà đã mắc plt nhá. Bị mắc cái này thì ngũ tự gia đường nhà các thím sẽ bị dơ uế, thần bổn mạng tiên sư nhà các thím sẽ thấy thế mà k ở nữa mà vắng măt, khi đó thì trong nhà xử ra đủ chuyện, lục đục, tai họa nói chung là đủ chuyện rắc rối, k may (mới gần đây vài tháng nhà em xây nhà lại đem vứt nhánh xương rồng đi quên treo lại nên bị mắc plt mà không biết nên ba em đi làm bị gãy tay luôn, lúc biết ra thì đã xãy ra bao nhiêu là chuyện).
Bị cái này thì cách duy nhất là xông cho nó đi. Ra tiệm thuốc bắc mua 20k thuốc xông, về đổ ướt bột, 7 loại gai + nhúm chổi cùn vào đốt lên, xông khói hết nhà (khuyên là lễ mễ người ta bày thế nhưng nhà bác nào đang làm ăn thì đừng cho chổi cùn vs ớt vào nó quét hết lộc làm ăn đi đấy ạ), xông xong thì xách nó ra ngã 3 vứt, vứt xong k quay đầu lại mà đi thẳng luôn, về đường khác càng tốt, chứ k nó đi theo về lại đấy ợ.
Bởi thế em là em gét cay gét đắng cái bọn phá thai với lại sảy thai mà lại mang đi khắp nhà này nhà khác cho nhẹ cái thân nó còn nhà họ thì họ chịu.

You may also like...