GỬI ĐẾN CÁC BẠN 1 CÂU TRUYỆN MA CÓ THẬT

Như đã hứa, em ngồi gõ vài dòng kể lại chuyện của em, mấy hôm nay đọc truyện ma các thím post, làm em nhớ lại chuyện của em. Em dốt văn, nên câu cú lủng củng thì các bác bỏ quá cho.

Trước khi kể, em xin giới thiệu về bản thân, vì chuyện này xảy ra với em và thằng bạn thân em. Em sinh ra và lớn lên ở một huyện miền núi của tỉnh Cao Bằng, và em là “dân tộc” chính gốc, tày các bác ạ.
Cụ nội em ngày xưa làm “thầy tào”, đấy là cách gọi của chỗ em, có nơi gọi là thầy mo, thầy phù thủy blah blah… nhưng đều giống nhau cả, là người chuyên cúng bái, trừ ma, giải hạn, đám ma đám giỗ…
Cụ em giỏi lắm, có tiếng tăm một vùng, ngày cụ mất, nghe các bác ở quê kể thì đêm hôm đấy cụ cứ đi lại trong nhà, bồn chồn như đợi ai, rồi cụ bảo với con cháu: “Chúng mày chuẩn bị đi, tối nay có người đến đón tao đấy!”
Đêm hôm đó cụ mất.

Lại nói đến em, sinh ra trong gia đình tri thức mới, em sinh năm 92 các bác ợ. Mẹ em là hiệu phó trường tiểu học, bố em làm ở bưu điện (ngày xưa gọi là bưu điện) nên từ nhỏ em đã đọc rất nhiều sách, báo, truyện,
đó là lý do mà em không tin vào ma quỷ, thực ra hồi nhỏ em cũng sợ ma lắm, vì bị dọa suốt, lên cấp 2 thì gan lỳ hơn, éo sợ gì nữa, sợ mỗi mẹ.

Những truyện ma quỷ, em được nghe rất nhiều, từ những người rất gần gũi, thân thiết, nhưng em đều chẳng tin, vì cái gì tận mắt thấy em mới tin, tuy nhiên có một lần bố em cũng gặp ma, vài hôm sau bố
em mới kể lại cho cả nhà nghe, bố em là một người cực kì gan dạ, người không cao nhưng vạm vỡ khỏe mạnh, biết tí võ nữa, hồi nhỏ em thấy bố em múa côn rồi, như lý tiểu long các bác ợ, giờ cặp côn bố
em cất kĩ trong tủ, chả thấy mang ra dợt nữa. Như em đã nói, em ở một huyện miền núi, 3-4 năm trước chưa có nước máy nên nước sông và các mỏ nước tự nhiên là nguồn nước sinh hoạt chủ yếu, tối đó nhà
em bơm nước, khoảng 1-2 giờ sáng thì đầy, bố em ra sau nhà ngắt cầu dao điện để nước khỏi tràn. Con sông lớn ngay sau nhà em, cách chừng trăm mét, cầu dao điện để ngay trong bếp sau nhà để tiện đóng mở.
Ngắt cầu dao điện rồi bố em quay vào nhà nằm, nằm được lúc thì lo sợ bọn trộm nẫng mất cái máy bơm nước vài triệu (chỗ em vài năm trước nhiều nghiện lắm ợ, giờ bị hốt gần hết rồi), nên quyết định
đi xuống sông lấy máy bơm về trước, hôm sau thu đường ống sau. Thường thì cả 2 bố con đi lấy máy và thu dây luôn thể, nhưng hôm đó muộn rồi, bố không muốn gọi em nên đi một mình, sau bếp em có một vườn cây
rậm rạp, đất nhà em rộng nhưng không ai có thời gian chăm lo nên thi thoảng mới phát quang, bình thường khá rậm rạp, bố em vừa đi hết cái vườn thì nghe tiếng “tõm” một cái, tưởng ếch nhảy bố em lia đèn soi
thì thấy một đứa con gái tóc dài, mặc áo tối màu, quần ngố nằm quay lưng lại ở phía bờ rào, tay chống lên đỡ đầu, bố em hỏi ai đấy, không có tiếng trả lời. Vị trí nó nằm cách bố em khoảng 10m (em ước chừng
theo lời kể của bố), hỏi không thấy thưa, bố em mới cúi xuống nhặt hòn đá định ném thử thì éo thấy nó đâu nữa rồi @[email protected], bố em bảo tưởng đôi nào lợi dụng vườn rậm mò vào abc xyz tí, ai ngờ…
Thế là bố em quay lên nhà ngủ tiếp luôn, sáng hôm sau lôi em dậy đi cất máy thu đường ống nước cùng. Nói về con sông sau nhà em, sông khá to, mỗi năm mùa mưa nước lũ về cuồn cuộn, đặc biệt là mùa lũ năm nào
cũng có ít nhất 2 người chết đuối ở con sông này, em không nói điêu vì em sống ở đây từ hồi bế ngửa, từ khi nhận thức được là năm nào em cũng nghe nói có người chết đuối. Sau lần đấy nghe bố kể lại, tuy em có hơi rợn
nhưng vẫn éo tin lắm, mỗi chiều đi đá bóng, cầu lông bia bọt về chừng 7h tối em vẫn một mình xuống sông tắm bình thường.

Cứ thế, với em ma quỷ vẫn là những câu chuyện bịa, em chỉ tin 1%, cho đến một ngày tết nguyên đán 2011…

Hôm đó, mùng 5 mùng 6 tháng chạp gì đó, hôm trước em cùng thằng bạn thân về quê, quê em cũng là một huyện nữa, cách nơi em đang sống hơn 40km. Em thì thăm ông bà nội, nó thì thăm bác bá cô chú. Sáng hôm đó mở mắt dậy đã 11h, do tối hôm trước nhậu nhẹt với đám bạn,
xuống nhà thì bà em đã rán bánh chưng và thịt gà để ăn trưa, em nhấc điện thoại gọi thằng bạn hỏi ăn gì chưa, qua ăn cùng tao cho vui, nó không qua vì bá nó đang nấu bún cả nhà ăn rồi, ờ thị kệ cmm, không sang
càng tốt. Thong thả nện 2 miếng bánh chưng rán cùng vô số thịt gà, chừng 12h hơn em lại gọi nó, hỏi ăn xong chưa, xong rồi thì về đi, nó bảo chưa, đang ăn đợi lát nữa. Ờ thì đợi, thằng này chuyên câu giờ, có khi đang
trên nhà gấu chứ ăn uống mẹ gì, quả không sai, em ngồi đợi nó đến chừng 13h30 mới thấy nó lò dò đến. Hai thằng chào ông bà em xong rồi nhảy lên xe hô biến, do vừa ăn no, với lại cũng chả có gì vội nên vừa đi vừa
chém gió, đủ chuyện trên trời dưới biển giữa hai thằng bạn thân. Nói qua một chút về đường xá, đường miền núi nên hai bên đường cây cối rậm rạp lắm các thím ợ, tuy giờ không rậm rạp như hơn chục năm trước nữa,
đường cũng khá đẹp, trải nhựa, khá nhiều cua, một bên là con sông to mà em nói, nhà cửa dọc đường cực thưa thớt.

Đến khúc cua đó, cái khúc cua chết tiệt mà giờ mỗi lần em đi qua, em đều phi thật nhanh. Khúc cua đó có một hẻm núi, gió thổi qua mát lạnh các thím ợ, mùa hè mỗi lần qua đó em đều dừng lại hít thở một lát cho sảng khoái,
ai ngờ…
Em với thằng bạn vừa đi vừa chém gió, có nhắc đến ma quỷ, nó kể anh họ nó vài năm trước, 22h đi qua đoạn này thì xe chết máy!, đoạn đó có một ngôi mộ nằm cạnh đường, cao hơn so với mặt đường, ngôi mộ không biết của ai,
em có hỏi bố mẹ vài lần nhưng cũng không biết, ngôi mộ đó được xây và lát gạch khá tươm tất. Lại nói về anh họ thằng bạn em, qua đúng đoạn đó, khúc cua đó thì xe chết máy, đạp thế nào cũng không nổ, thế là ổng rút ba điếu thuốc,
trèo lên chỗ ngôi mộ đó châm thuốc và đặt trước mộ, sau đó ổng cũng ngồi hút hết điếu thuốc rồi xuống xe đề nổ, chạy một mạch về nhà.

Nghe đến đó, em liền vặc lại ngay: ” Ma ccc, bố đóe tin, thấy tao mới tin”, liền sau đó xe ra khỏi khúc cua đó, em nghe một tiếng gì đó kêu, éo hiểu là tiếng gì nữa (sau đó em mới biết là con quạ, nhưng nghe nó đếch giống
với tiếng quạ bình thường các thím ợ), gọi nó là thiếng thét thì đúng hơn, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng em, ngay sau đó em thấy thoáng có con gì màu đen bay vọt ra từ rừng cây, ngang qua đường lướt qua xe hai
thằng em, kèm một tiếng xìiiiiiii, đi được chừng 5m thì xe lảo đảo, ngó xuống thì thủng cmn bánh trước, xẹp lép không còn tí hơi nào!

Đến giờ em vẫn nhớ cảm giác lạnh sống lưng đó, trước đấy, và từ đấy đến giờ chưa lần nào em có cảm giác như vậy nữa. Hai thằng xuống dắt xe, em mới hỏi thằng bạn:
-Lúc nãy có con gì kêu ấy mày?
-Biết éo đâu, chắc chim gì đấy

Kể từ đoạn đấy về đến nhà, người em cứ mơ mơ hồ hồ…

Dắt xe được chừng 2-30 mét, em để ý thấy có một con quạ đen!, đúng là nó lúc nãy bay vọt ra rồi, lạ một điều là, con quạ đó nó theo bọn em!!, đậu má, lúc đó em cũng không chắc, nhưng em bảo thằng bạn em, rồi hai thằng cùng để ý con
quạ đó, nó cứ bay trước khoảng trăm mét rồi đậu, hai thằng dắt xe gần đến thì nó lại bay tiếp @[email protected], được vài lần thì em thấy hốt thực sự rồi, chân tay run run, em mới bảo thằng bạn:
-Hình như nó theo mình thật mày ạ
-Ờ

Nó đáp cụt lủn, nhìn mặt nó em cũng biết nó sợ éo khác gì em, chẳng qua ra vẻ bình tĩnh lỳ lợm thế thôi. Thằng bạn em cao 1m76, người nó vâm lắm, đợt rồi nó bị 3 thằng quây lại vây đánh, một mình nó bẻ gãy tay một thằng, cầm khúc cây đập
đi nguyên mấy cái răng cửa một thằng, còn một thằng thì chạy mất dép, bồi thường hết 50tr các bác ợ, nhà có điều kiện, vài năm trước nó chơi cửu long nạp không biết bao tiền, chỉ biết cái viên ngọc cấp 6 cấp 7 gìđó đắt nhất game nó có gần chục viên.

Em nghĩ thôi quả này chết mịe rồi, lúc đó là khoảng hơn 14h các bác ợ, lần đầu em gặp ma, mà giữa ban ngày mới vl, dắt xe được chừng 1km thì hai thằng dừng nghỉ. Lúc đó em mới mở mồm nói trước:
-Đkm gặp ma rồi mày ơi
-Ờ…, tao có mấy quả pháo trong túi, mang ra đốt ném xem nó chạy không (thằng bạn em nó mua pháo cho em zai)

Nói là làm, nó móc pháo ra, đưa em vài quả, quả bằng ngón tay cái, vỏ nhựa các bác ợ. Rồi nó rút bật lửa châm điếu thuốc rít vài hơi lấy lại tinh thần đã (em không hút thuốc), sau đó hai thằng dùng điếu thuốc châm pháo và ném về phía trước, con quạ nó đang
đậu trên cây cột điện cách chừng 30m, nó ném quả đầu tiên, tiếng pháo chát chúa làm con quạ bay vút lên, lượn vài vòng rồi đậu xuống chỗ cũ!!, đm lúc đó em bủn rủn chân tay đứng không vững nữa, phải dựa vào cái xe, thằng bạn nó ném thêm quả nữa, vẫn như vậy!!
Đến quả thứ ba nó ném thì pháo xịt, lúc này em mới bớt run và châm pháo ném, rồi quay sang nói với bạn em:
-Đm, sợ cái đb`, ông cụ tao là thầy tào, ông Minh Đức (em xin dùng tên thật của cụ), ma chứ quỷ cũng đéo sợ nhé.

Nói với bạn em cũng đúng mà cũng sai, vì lúc đó em cố hết sức nói to, cốt để cho cái thứ gì đấy cũng nghe thấy, tức thì tiếng pháo nổ chát chúa, lần này con quạ bay đi, nó bay xa lắm, lúc đó em cũng không chắc là nó chịu buông tha chưa hay lại bay
tít lên phía trước đợi hai thằng tiếp =.=, nó bay hút tầm mắt, khuất sau vài khúc cua đằng xa, em quay sang nhìn bạn em, nó cũng nhìn em, phải mất 5s nó mới mở mồm trước:

-Còn quả kìa, đốt mẹ đi, để làm gì.

Em mới nhận ra là em còn cầm một quả bên tay trái, đốt ném nốt, lại xịt. Rồi nó rít nốt điếu thuốc, hai thằng tưới cây cái rồi thay nhau dắt xe đi tiếp. Sau lúc đó em thấy nhẹ nhõm hẳn, tuy vẫn hơi run run, không thấy con quạ đó đâu nữa, dắt xe đi được chừng 3km thì đến quán sửa xe.

-Anh vá giúp em cái săm, hình như cán phải đinh, đen vl.

Loay hoay một lúc anh sửa xe máy móc được cái săm ra, rồi gọi em lại xem:

-Rách chân van rồi em ơi, nhìn xem đây này.

Em chạy qua ngó, đù mọe, cái chân van rách gần lìa khỏi săm luôn, ông sửa xe đưa tay vuốt vuốt trong ruột lốp để xem có miểng chai đinh sắt gì không thì chả thấy gì. Lạ một cái là bố em vừa thay săm mới hôm 27 tết các thím ợ. Xăm mới, lốp không rách, không có vật lạ, hơi bơm bình
thường không quá căng, vậy tại sao hai thằng đang ung dung lướt với tốc độ 30km/h thì sao lại rách chân van được!!

Thay săm xong, hai thằng lại vi vu đi tiếp, lần này thằng bạn em đi nhanh hơn trước, trên đường về em cứ thấy trong người sao sao ấy các thím ợ, một kiểu mệt mỏi em chưa bao giờ gặp, về đến nhà em chạy vào nhà quên cả chửi thằng bạn một câu như thường lệ,
nhà em có cái gương to ở phòng khách, đứng nhìn vào gương em thấy mặt mình xạm đen, hai mắt thâm quầng, em vội leo ngay lên bàn thờ thắp hương rồi lầm rầm cầu khấn ông bà cụ, rồi đi rửa mặt leo lên giường đánh một giấc đến bữa tối.

Vài hôm sau, em có nói với mẹ thì mẹ em bảo ma quỷ gì, vớ vẩn. Sau đó em cũng chẳng kể chuyện này với ai nữa, hai thằng cũng không nhắc lại.
Khúc cua đó, đầu năm nay cũng trong tháng chạp, có một chiếc xe tải hạng nhẹ của hai vợ chồng, đến khúc đó chừng 2h sáng, chẳng hiểu vì lý do gì mà xe lao xuống vực các thím ạ, vực bên phía sông khá cao, chừng 2-30m, nghe nói đi nhanh lắm nên xe lao đến bờ sông
luôn, mà bờ sông chỗ đó nhiều đá tảng, to bằng cả cái phòng ngủ cũng có. Hai vợ chồng chết, phải đến 3 ngày sau mới kéo được xe lên do không điều động được xe cứu hộ để kéo, nghe nói phải mất 3-4 lần kéo mới lên được, xe tải hạng nhẹ mà có vẻ nặng lắm các bác ạ,
dù không chở cái gì, đứt tời mấy lần mới lên nổi.

Chuyện của em đến đây thôi, có thể với các bác nó chả có gì kinh dị, nhưng từ sau lần đó em không còn mạnh miệng về chuyện ma quỷ nữa, có chuyện gì kì bí mà em không tin thì cũng chỉ nghĩ trong đầu chứ éo dám mở mồm nói bô bô nữa. Đến bây giờ em vẫn không sợ
ma, nhưng cũng không dám khảng định là không có.

Bonus cái ảnh, hồi nãy em hỏi thằng bạn em năm đó là năm nào, em không nhớ rõ, nó bồi cho một câu rất bí hiểm, tối nay đi cafe em hỏi nó ngọn ngành ra sao:

You may also like...