Hoang Đảo

– Lợi, em nghe chị nói nè! Đi với chị ra nước ngoài luôn đi. Ở bên đó, tương lai của em rạng rỡ và danh vọng hơn đây nhiều.
– Nhưng mà bố mẹ không biết hai chị em mình đi đâu rồi sao? Bố mẹ sẽ lo cho chúng ta nhiều lắm đấy!
– Em yên chí đi. Nếu chuyến đi trót lọt thì chỉ cần đến được đảo tập trung là chị sẽ gửi điện tín về cho gia đình biết.
– Nhỡ nó không trót lọt thì sao đây chị? Sao chị lại có cái quyết định táo bạo và quái đản đến như vậy hở chị? Thôi, chị với bé Thảo đi đi, em không đi đâu! Em xa nhà chịu không nổi đâu, chị Năm ơi!
– Em nghĩ lại đi, Lợi! Em cũng biết là trong gia đình mình, chị rất thương và lo cho em tuy thời gian qua chị và em không có gần gũi với nhau nhiều. Chị và anh Vương giờ đã ly dị rồi cho nên cũng chẳng còn gì mà vướng bận. Chị nhứt quyết đi ra nước ngoài làm ăn sinh sống vì tương lai sau này của bé Thảo nữa. Có em bên cạnh, chị thật yên tâm và đỡ phải cô quạnh, chuyện gì thì cũng có chị có em san sẽ cùng nhau.
– Theo em, chị nên ở lại với số vốn mười mấy cây vàng đủ để chị tạo lập cơ ngơi làm ăn sinh sống, cần gì phải ra nước ngoài? Chị hãy nghe em, đi kiểu này nguy hiểm lắm! Nào là sóng to gió lớn, nào là lừa đảo quỷ quyệt, ăn cướp, có khi còn gặp cả hải tặc nữa. Chả nhẽ chị không biết sợ là gì hay sao?

Trên đây là cuộc đối thoại giữa chị Năm Hoàng và Lợi, hai chị em ruột nơi một quán café tại bãi Dứa – Vũng Tàu lúc khoảng 4 giờ chiều một ngày chủ nhật. Số là hiện tại, hai vợ chồng chị Hoàng đã chính thức chia tay và chị cùng bé gái nhỏ về nhà sống với bố mẹ được gần tháng nay, sau ngày cơn bão số 9 đổ bộ vào Bà Rịa – Vũng Tàu. Sáng nay, chị Hoàng bồng bé Thảo rủ Lợi đón xe đò đi Vũng Tàu chơi cho đến giờ vẫn chưa về vì chị đang cố gắng thuyết phục thằng em từ bỏ gia đình cùng mẹ con chị tìm đường vượt biên ra nước ngoài ; nếu đồng ý thì hai chị em sẽ ngồi chờ tại quán café này đến 7 giờ tối sẽ có người đến đón vì chị Hoàng đã liên lạc trước với họ, còn nếu không chịu thì cứ việc đón xe trở về Bà Rịa và chị sẽ ở lại đi một mình. Lợi xem đồng hồ đeo tay thì thấy đã gần 4 giờ rưỡi, thấy tình thế như vậy chắc là không thể nào khuyên lơn chị Năm được rồi vì thái độ chị rất dứt khoát như đã nung nấu ý định này từ lâu, nó đành chúc chị lên đường mạnh giỏi, ôm hôn bé Thảo rồi rời quán café đón xe ôm về Bà Rịa. Ngồi sau chú tài xế xe ôm, nhớ lại khi nãy nó từ giã chị Hoàng thấy chị khóc thút thít, nó cảm thấy lòng buồn rười rượi ; bởi lẽ một điều tất nhiên là chị Hoàng không những là chị ruột mà còn là người tình của nó. Lợi bồi hồi nhớ lại hai lần ân ái nóng bỏng, cuồng loạn giữa nó và chị Năm Hoàng tại khu rẫy dưa Gò Rùa rồi nó lại tưởng tượng ra cảnh chị đang bị một đám hải tặc dơ bẩn và tàn ác hãm hiếp trên con tàu bé nhỏ chơi vơi giữa đại dương xanh thẳm, mênh mông. Mãi suy nghĩ vẫn vơ, nhìn chực lại thì thấy đã về đến Bà Rịa hồi nào chẳng hay. Bỗng dưng, nó lại thay đổi quyết định vì cảm thấy không thể nào chịu đựng nổi hình ảnh chị Hoàng cùng đứa con mới 7 tháng tuổi một thân một mình lang thang nơi đất khách quê người.

Vậy là, nó bảo chú tài xế xe ôm do có việc cần làm gấp nên chịu khó chở nó vòng trở lại Vũng Tàu ; dĩ nhiên, chú không những tỏ ra khó chịu mà còn rất sẵn lòng phục vụ vì một lẽ thêm một cuốc xe thì chú sẽ được thêm tiền, vả lại nhà chú ở Vũng Tàu nên chả ngại chi cả. Khi đến ngã tư Giếng nước, ngang qua Bưu điện, Lợi bảo chú ngừng xe để nó vào gửi điện tín về gia đình và tuy chỉ vỏn vẹn vài chữ “Con và chị Hoàng đi nước ngoài. Khi nào có điều kiện, hai chị em con sẽ về thăm gia đình. Kính chúc sức khỏe bố mẹ và các chị.” nhưng cũng đủ làm cho nó yên lòng hơn. Chú
tài xế xe ôm lại nổ máy xe chở nó trở lại quán café lúc nãy tại Bãi Dứa, lúc này vì cũng hơn 5 giờ rưỡi rồi nên trời đã nhá nhem, chạng vạng, tranh tối tranh sáng.
– Tiền xe bao nhiêu vậy chú ?
– Thôi lấy rẻ cháu 70.000đ! Cháu có về lại Bà Rịa không, chú chờ?
– Dạ, chưa chú ạ!

Lợi móc túi quần lấy ra một tờ 50.000đ và một tờ 20.000đ trả tiền xe và hiện tại, vốn liếng của nó còn những 1.000.000đ ; nó nhanh chân bước vào quán mà trong lòng thầm nhủ chắc chắn nó sẽ òa lên khóc nức khóc nở nếu chị Hoàng không còn ngồi nơi chổ cũ nữa. Không, chỉ là lo hảo mà thôi vì sự thực, chị Năm Hoàng bồng bé Thảo vẫn ngồi tại chổ và vẫn khóc sụt sùi. Nhìn thấy Lợi, chị Hoàng khóc lớn hơn nữa vì vui mừng tột độ ; bé Thảo trong lòng mẹ cũng mỉm cười vẫy tay với nó. Còn hơn một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ khởi hành, chị Hoàng trả tiền nước rồi bồng con cùng em trai qua quán cơm đối diện để ăn tối. Vào quán, Lợi móc túi đưa cho chị 10 tờ giấy 100.000đ, nó nói :
– Em cũng có tiền đây chứ bộ. Chị cho em hùn với!
– Thôi, ai lại xài tiền của em nhưng mà cứ để chị giữ giùm cho – Chị Hoàng vừa cười vừa cầm tiền bỏ vào túi xách – Chị nghe nói là ở đảo tập trung có chổ đổi tiền đấy.

Chiếc túi xách của chị Hoàng tuy nhỏ nhưng chứa đựng một gia tài khá lớn gồm 17 miếng vàng lá và tiền mặt là 13.000.000đ kể cả tiền thằng em mới đưa. Hai chị em gọi cơm với rất nhiều thức ăn và cùng ăn với nhau thật vui vẻ, sau đó chị Hoàng đi mua một giỏ đầy nào là bánh mì, thịt patê, thịt hộp, nước lọc và sữa. Bé Thảo vẫn còn bú sữa mẹ và đôi khi chị Hoàng còn cho bé bú dặm thêm sữa ngoài. Hai chị em trở lại quán nước lúc chiều, uống thêm hai ly café nữa cho tỉnh táo và đúng 7 giờ 10 phút, có hai thanh niên trạc tuổi từ 23-25 bước vào. Đó chính là người của chủ ghe tổ chức chuyến đi ra nước ngoài tối nay. Họ đến nói chuyện với chị Hoàng dăm ba câu rồi nhận hai cây vàng chị đưa là khoản chi phí chuyên chở của mẹ con chị và Lợi. Ra khỏi quán, chị Hoàng và Lợi mỗi người ngồi lên yên sau một chiếc xe máy do hai thanh niên cầm lái. Hai chiếc xe chạy sâu vào địa phận Bãi Dứa khoảng 6 km rồi dừng lại cặp bờ biển, họ dắt xe vào căn nhà gần đó để gửi rồi dẫn chị Hoàng và Lợi xuống bãi. Gió biển thật lạnh, thắt buốt cả da thịt tê tái và vì hôm nay hình như là gần cuối tháng ta thì phải nên bầu trời tối hù ; do vậy nên khi qua khỏi bãi cát, xuống gần sát bờ biển, hai chị em mới thấy rõ chiếc ghe bàu dài khoảng 25m, cao gần 3m đang neo chờ khách.

Theo một tấm ván nghiêng, hai chị em dò dẫm bước lên tàu và do chị Hoàng có con nhỏ nên hai chị em được chủ tàu sắp xếp ở trong cabin ghe khá thoải mái, mát mẻ lại có cả giường nằm. Từ cabin nhìn xuống, hai chị em nhìn thấy trong thùng ghe lố nhố khoảng 20 người, nam có nữ có nằm ngồi sắp lớp như cá mòi. Chờ đến 9 giờ, lại có gần chục người nữa lên ghe và sau đó, ghe mới bắt đầu nổ máy lên đường thẳng tiến ra hướng hải phận quốc tế, bỏ lại sau lưng người thân, quê hương, đất nước. Lợi ngồi trên giường sắt, qua cửa sổ cabin ngó mông lung ra ngoài biển trời bao la bát ngát mà lòng buồn rười rượi ; lúc này, nó mới thực sự cảm thấy nhớ nhà vô cùng, nhớ cha mẹ, chị Hảo, chị Hường, chị Nghĩa, chị Chi và dĩ nhiên nó nhớ cả cô giáo Lan nữa. Giờ này, chắc là ở nhà đang dáo dát, lo lắng không biết nó và chị Hoàng đi đâu mà giờ này chưa về – nó nhủ thầm và theo lời chị nhân viên bưu điện khi nãy thì bức điện tín nó gửi về Bà Rịa có nhanh lắm thì trưa mai mới đến địa chỉ người nhận. Chị Hoàng vừa dỗ bé Thảo ngủ xong, chị ngồi dậy, đặt bàn tay lên vai thằng em, chị nói :
– Lợi, đừng buồn nữa em. Chị cũng nhớ nhà lắm nhưng vì cuộc sống mà em, mình phải chấp nhận thôi. Dù sao đi nữa thì lúc nào cũng có chị ở bên em cơ mà, mình vui vẻ lên đi em!
Bác tài công khoảng hơn 50 tuổi điều khiển chiếc ghe, đứng gần đó cầm volăng cũng lên tiếng góp chuyện :
– Phải đấy, cậu em! Cứ vui lên đi thì mới thấy cuộc sống này tươi đẹp. Buồn bã riết làm gì cơ chứ?

Một trong hai thanh niên khi nãy vào cabin đưa cho chị Hoàng và Lợi hai cái áo phao và một cái thau nhựa. Thấy chị Hoàng có vẻ thắc mắc khi thấy cái thau nhựa, anh ta giải thích :
– Cái này rất là quan trọng đối với đứa bé con chị đấy, chị à!

Chị Hoàng cũng như Lợi chợt hiểu đó chính là phao cứu sinh của bé Thảo khi chẳng may xảy ra sóng to gió lớn. Hai chị em mặc áo phao vào và chẳng mấy chốc cũng đã cảm thấy mệt mỏi nên ngã lưng nằm xuống giường ; Lợi nằm ở trong sát cửa sổ, chị Hoàng nằm nơi mé ngoài giường còn nằm giữa là bé Thảo. May mắn là giấc ngủ cũng đến khá nhanh với hai chị em, ru cả hai vào giấc mơ thiên đường giàu sang ảo mộng nơi đất khách quê người trên sóng biển lênh đênh. Hai chị em không sao ngờ được rằng ngày mai, một cơn sóng thần ập đến trong cơn bão và đẩy hai chị em trôi dạt vào một hòn đảo hoang vu không một bóng người để cả hai tiếp tục cùng nhau hát khúc tình ca nồng nàn, say đắm…

Sáng hôm sau, thức dậy vệ sinh cá nhân xong, chị Hoàng lấy bánh mì ra ăn với patê, chị nhận một ổ bánh và mang đến mời bác tài công. Bác nhận lấy, nói lời cảm ơn và vừa ăn bác vừa hỏi thăm hai chị em.
– Nè, hai cháu ở Sài Gòn hả?
– Dạ không, tụi cháu ở Bà Rịa – Chị Hoàng lễ phép trả lời.
– Gia đình cháu đông anh em không?
– Dạ, 7 người. Cháu thứ năm, còn thằng này là út.
– Bố mẹ có biết là hai cháu đi nước ngoài không vậy?
– Dạ, không ạ!
Lợi vừa ăn bánh mì vừa ghé miệng nói nhỏ vào tai chị là hôm qua, lúc trên đường quay trở lại để đi cùng với chị, nó đã gửi điện tín báo về nhà biết rồi. Nghe qua, chị Hoàng gật đầu nói :
– Thôi, vậy chị cũng yên tâm rồi!
– Nè, linh tính bác cho biết là trời sắp có bão đấy. Hãy bình tĩnh mà đối phó với nó. Coi vậy chứ cũng đừng có sợ quá. Hai cháu chú ý là khi nào nghe bác la nhảy bên nào là phải nhảy ngay bên đó nghe chưa?
Chị Hoàng dạ rồi quay qua bồng bé Thảo vừa mới thức giấc lên tay, trong khi đó Lợi đang đổ nước lọc từ chai nhựa ra một cái khăn nhỏ, vắt khô và đưa cho chị lau mặt cho bé. Làm vệ sinh cho bé Thảo xong, chị Hoàng ngồi quay mặt vào trong và cởi nút áo ngực cho bé bú. Nghe lời bác tài công, Lợi sắp xếp đồ dùng lại cho thật gọn để có chuyện gì xảy ra cũng không phải quýnh quáng ; vả lại hành lý của hai chị em cũng không nhiều lắm, nó chỉ cần ôm túi thức ăn còn chị Hoàng bồng con và đeo cái túi xách nhỏ của chị là đủ. Mọi người dưới thùng ghe bắt đầu chộn rộn vì mới vừa nhận được thông tin sắp sửa có bão ; thậm chí giờ này có người mới chịu mặc áo phao vào. Có tiếng khóc ré lên của một hai đứa trẻ, tiếng cự cãi của hai người đàn bà vì hình như người này chiếm chổ của người kia thì phải? Trên cabin, bé Thảo bú no nê rồi nằm chơi trên giường.
– Nè Lợi, em có biết lội không?- Chị Hoàng hỏi.
– Em hả? Cũng khá. Còn chị?
– Chị cũng biết sơ sơ. Có gì là em để bé Thảo vào thau rồi nhảy xuống trước nghe. Túi thức ăn để chị.
– Tính kỹ quá vậy? Bộ không muốn ra nước ngoài ở hay sao? Thôi, cầu trời cho bão đừng đến. Cầu trời cho mọi người mau chóng gặp được tàu cứu viện – Bác tài công lên tiếng.

Trưa hôm ấy, gia đình Lợi từ tối hôm qua đến giờ không ai ngủ nghê, ăn uống gì cả, đến cô Lan đi dạy về cũng ngồi nơi phòng khách nói chuyện chia sẻ cùng mọi người. Chợt có nhân viên bưu điện mang tờ điện tín đến và khi đọc xong, mọi người ngã ngửa ra mới hay rằng chị Hoàng và Lợi, hai chị em đã đi nước ngoài rồi. Vậy là yên tâm vì dù sao đi nữa, mọi người cũng đã biết được tin tức của hai chị em rồi nhưng họ không hề biết được rằng lúc này, hai chị em trên chiếc ghe bàu đang trực diện đối mặt với cơn bão dữ dội dậy lên muôn ngàn con sóng thét gào, làm vỡ tan mặt biển xanh thẳm êm đềm. Lúc bấy giờ, bác tài công lặng yên không nói nên lời, nét mặt bác căng thẳng, vừa quan sát mặt biển vừa định hướng gió, hai bàn tay bác nắm chặt volăng nhằm đưa chiếc ghe đến chốn yên bình. Mọi người dưới thùng ghe, ai nấy đều ngồi yên một chổ, phó mặc cho số phận ; có người còn lâm râm cầu nguyện cho thiên tai tan biến, nhường bầu trời và mặt biển cho một màu xanh hy vọng. Nơi cabin, chị Hoàng và Lợi hai chị em khá bình tĩnh chờ đợi những gì có thể xảy ra. Bất chợt, bác tài phát hiện ra ở phía tay phải một con sóng cao khoảng 5m đang ào ào kéo đến cách ghe chừng 500m.
– Nhảy về bên trái đi. Hai cháu cố mà sống nghe chưa?

Nghe tiếng la của bác tài, Lợi không còn suy nghĩ gì cả vội vàng ôm cái thau có bé Thảo ngồi sẵn bên trong, chạy ra khỏi cabin và nhảy ùm xuống biển phía tay trái. Chị Hoàng nói lớn :
– Bác cũng nhảy đi, bác ơi!
– Nhảy lẹ đi, không thôi chết bỏ con lại bây giờ. Mau lên!

Chị Hoàng nhắm mắt nhảy bừa xuống nước và khi chị vừa ngoi lên khỏi mặt nước thì chị đã trông thấy mái tóc đen của thằng em thấp thoáng trước mắt chị khoảng 10m đang đẩy cái thau nhựa màu đỏ nổi trên mặt nước. Lúc bấy giờ, sau lưng hai chị em, cơn sóng thần đã tràn tới và hoàn toàn nhấn chìm chiếc ghe bàu xuống đáy biển với bác tài công, ba thanh niên là con cháu của bác cùng gần 30 người đi nước ngoài trái phép. Bọn họ ngồi dưới thùng ghe chỉ biết là đang có bão mà thôi chứ họ không hề nhìn thấy cơn sóng thần như bác tài và hai chị em Lợi ; nếu có thấy đi nữa thì họ muốn nhảy xuống biển trước cũng chẳng hề có đường mà nhảy vì từ chổ họ ngồi lên đến cabin cao gần 3m thì sao mà nhảy cho được. Bất chợt, chị Hoàng mừng rỡ vô cùng vì bắt được một cái thau nhựa lớn màu xanh từ đâu trôi dạt tới, có lẽ là ở trên ghe rơi xuống? Níu lấy thau, chị để túi thức ăn và túi xách vào trong, bơi nhanh hẳn lên và chẳng mấy chốc, chị đã đuổi kịp Lợi ; chị nghe thấy tiếng khóc của bé Thảo từ trong thau vẳng ra, chị nhủ thầm còn khóc như vậy là mừng rồi, không còn trông mong gì hơn nữa. Hai chị em yên lặng, gắng sức vừa bơi vừa chống chọi với sóng gió đầy đau thương chết chóc và không biết thời gian là bao nhiêu lâu nữa, hai chị em cảm thấy hai bàn chân mình chạm phải lớp cát ram ráp vì giày dép cả hai phải bỏ lại trên ghe khi nãy. Chẳng biết là vào được đến đất liền hay hải đảo nhưng cả hai đều vui mừng rộn rã vì mình cũng như bé Thảo đã thoát khỏi cơn hiểm nghèo, còn được sống trên cõi đời đầy dẫy khó khăn, phiền muộn này.

Mực nước biển càng lúc càng cạn dần cho đến lúc chị Hoàng và Lợi hoàn toàn đứng hẳn trên bãi cát một hòn đảo nhỏ xanh um, bé Thảo thì vẫn còn nằm trong cái thau. Hai chị em ngồi bệt xuống cát, ôm nhau khóc hù hụ, chả biết là hai người khóc vì sung sướng hay vì đau buồn ; sung sướng do hai chị em may mắn thoát được lưỡi hái tử thần, còn đau buồn bởi một lẽ tất nhiên là giờ này đi nước ngoài không được mà trở về nước cũng chẳng xong dù tài sản vẫn còn nguyên vẹn vì ngăn sông cách biển, có ghe tàu đâu mà đi mà rước. Trước mắt hai chị em rõ ràng một cận cảnh thật ảm đạm, đau thương đó là nhiều khi phải sống đến ngày cuối đời trên hải đảo xa xôi này.
– Lợi ơi, chị xin lỗi em! Do chị xúi giục em nên mới có ngày hôm nay xảy ra cớ sự thế này. Em tha lỗi cho chị nghe – Chị Hoàng vừa khóc vừa nói.
– Thôi, lỗi phải gì chị ơi! Mình còn sống được như thế này là may phước lắm rồi chị ạ! Giờ để em đi một vòng đảo xem coi có người ở hay cây cối gì không. Chị ngồi dưới bóng cây kia cho đỡ nắng và chờ em về nghe.

Đây là một hòn đảo nhỏ nằm trong cụm quần đảo Trường Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam, vì chưa có người ở nên rất hoang vu nhưng thực vật trên đảo có khá nhiều tre, trúc, mây còn động vật thì có nhiều loài chim, gà rừng, sóc, nhím…Tuy trời nắng gắt nhưng do đảo có nhiều bóng râm lớn và đón được nhiều hướng gió nên khí hậu trên đảo lúc nào cũng dịu mát, dể chịu, trong lành, thoải mái. Chu vi đảo không lớn mấy nên đi một vòng, chẳng bao lâu, Lợi đã quay về chổ mẹ con chị Hoàng ngồi chờ. Nó kể hết những gì nó đã tai nghe mắt thấy trên đảo cho chị biết. Lúc bấy giờ, cơn bão biển cũng đã tan, sóng gió cũng đã lặng ; mặt biển xanh ngắt một màu dưới ánh nắng chói chang của ông mặt trời. Từ chổ bóng cây sát bờ, hai chị em đi vào sâu trong đảo khoảng gần 100m, đến một cái hốc đá khá lớn mà ban nãy Lợi đã phát hiện ra. Cạnh hốc đá là một khoảnh đất bằng phẳng, chính chổ này thằng em nói với con chị là sẽ cất một căn nhà bằng trúc chặt trên đảo.Trong hốc tuy hơi thấp nhưng kín đáo và sạch sẽ, chị Hoàng và Lợi dùng tay không đùa rác lá cây ra ngoài, như vậy hai chị em có được một cái sàn mặt phẳng đá gần giống như xi măng khá rộng rãi dùng làm chổ ăn uống, nghỉ ngơi. Chị Hoàng cho bé Thảo bú xong đặt bé vào thau rồi để xuống sàn, trong khi đó lúc này Lợi nhìn đồng hồ đeo tay thì thấy đã hơn 3 giờ chiều ; vậy là tính từ lúc chiếc ghe bàu gặp sóng thần cho đến bây giờ, coi như là hai chị em đã có hơn 5 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển mới vào được tới đảo.

Chị Hoàng và Lợi lúc này mới cảm thấy đói bụng ghê gớm, vội bày bánh mì ra ăn cùng với thịt hộp. Bé Thảo vì đã no nê và chắc có lẽ cũng quá mệt mỏi sau khi nằm trong thau vượt biển nên bé ngủ khò trong thau ; chị Hoàng và Lợi nhìn bé ngủ say khỏe khoắn như vậy thì cùng mỉm cười hạnh phúc. Chị Hoàng lấy trong túi ra một chai nước lọc, nhấp một ngụm rồi đưa chai nước cho thằng em. Kiểm tra lại trong túi, thấy chỉ còn 5 chai nước lọc, Lợi ngẫm nghĩ chắc là nó phải đi tìm nguồn nước trên đảo, cái gì không có thì còn có thể chịu được chứ còn nước mà thiếu là chỉ có chết mà thôi. Nó nói :
– Chị Hoàng, chị ở đây để em vào bên trong tìm nguồn nước xem sao!
– Em đi cẩn thận nghe!

Nhìn theo sau dáng Lợi đi, lòng chị Hoàng bỗng dấy lên một tình thương bao la vô bờ bến chẳng khác gì biển Đông xanh ngắt đến tận chân trời ngoài kia. Bỗng chốc, chị bồi hồi nhớ lại hình ảnh hai chị em làm tình, ân ái cùng nhau ở rẫy dưa Gò Rùa mới vào năm ngoái đây và kết quả của mối tình loạn luân này hiện đang nằm ngủ say sưa trong cái thau cạnh bên khiến con tim chị bất giác xốn xang khó tả ; trong hoàn cảnh hiện tại chỉ có hai chị em trên hoang đảo, chị ngẫm nghĩ trước sau gì thì chị và Lợi thế nào cũng nối lại tình yêu với nhau mà thôi, chứ không thể nào tránh khỏi. Chị ngã mình nằm xuống sàn, vì là mặt đá nên mới giờ này đã cảm thấy hơi buốt lưng rồi nhưng vì quá mệt mỏi nên chẳng mấy chốc, chị đã nhắm nghiền hai mắt thiêm thiếp ngủ, trong lúc thằng em chịu thương chịu khó của chị đang mãi miết đi sâu vào trong đảo để tìm nguồn nước. Không đầy nữa tiếng đồng hồ sau, Lợi mừng muốn chảy cả nước mắt khi nó phát hiện ra một thác nước tuy nhỏ nhưng chảy liên tục từ trong hốc đá đổ từ trên cao khoảng 2m xuống tạo thành dòng suối hẹp len lỏi, róc rách, chưa vục mặt xuống rửa đã cảm thấy mát rượi rồi. Nó ngồi thụp xuống, vốc một ngụm lên uống thì thấy mát dịu đến tận tâm can rồi lần theo dòng suối, nó tới một cái trũng rộng khoảng 6m2 nước trong vắt. Thế là nó hồ hởi cởi quần áo ra rồi lao xuống vẫy vùng tắm cho sạch muối biển trên người và vậy là, lúc này hầu như nó không còn cảm giác nhớ nhà nữa, nó chỉ còn biết đến hiện tại của nó, chị Hoàng và bé Thảo mà thôi. Cuộc sống trên hoang đảo trước mắt tuy vẫn còn nhiều khó khăn, chật vật nhưng cơ bản những cái thiết yếu như thức ăn, nước uống, chổ ở cũng đã có đầy đủ. Tắm xong, nó lên mặc quần áo vào rồi bẻ một chùm trái dại màu đỏ, vừa đi về hốc đá vừa bẻ từng trái đánh dấu đường đi. Đến nơi, Lợi lay gọi chị Hoàng thức giấc và báo tin là đã tìm được nước uống cũng như chổ tắm rửa ; chị Hoàng tỉnh cả ngủ, mừng chảy nước mắt, vội vàng ngồi bật dậy.
– Chị đi tắm đi. Em có rãi trái dại đỏ làm dấu đường, chị theo dấu ấy sẽ đến bãi tắm mà ông trời tặng cho hai chị em mình đấy.

Chị Hoàng đi rồi, đến phiên Lợi nằm xuống sàn, ngáp dài ngáp ngắn một chập rồi ngủ mê mệt, chẳng còn biết trời trăng mây gió gì nữa cả…
Qua hai ngày trên hoang đảo, chị Hoàng và Lợi hai chị em diễn biến tâm lý đều bình thường, ổn định vì cả hai đã chấp nhận cuộc sống thiên trường địa cửu trên hoang đảo nhưng khi chiều đến, tuy không nói ra, cả hai đều đi ra bờ biển trông ngóng với một hy vọng mỏng manh trong lòng là mong chờ một con tàu hay chiếc ghe nào đó ghé vào cứu hộ hai chị em. Sáng ngày thứ ba, chị Hoàng bồng bé Thảo theo thằng em đi tham quan đảo và tình cờ, hai chị em trông thấy xác chiếc ghe bàu hôm bữa chở hai chị em đi vượt biên bị sóng đánh dạt vào, nằm nghiêng trên bờ lúc nào cũng chẳng hay. Phần đầu chiếc ghe toác làm đôi, lởm chởm trông thật ghê rợn ; còn phần dưới cabin thì nguyên vẹn. Hai chị em chui vào ghe tìm kiếm thì thấy ngoài đồ đạc ngổn ngang ra thì không còn bóng một người nào nữa cả, chứng tỏ là sau khi hai chị em nhảy ra khỏi ghe, cơn sóng thần hôm trước đã hoàn toàn nhấn chìm tất cả mọi người còn lại trên ghe xuống đáy biển sâu nghìn trùng xa cách. Một lần nữa, may mắn lại đến với chị Hoàng và Lợi vì tất cả mọi đồ đạc trên ghe lúc này, cho dù đó là cây kim sợi chỉ đi chăng nữa cũng đều rất có ích cho cuộc sống hai chị em trên hoang đảo mịt mù, xa vắng. Phải mất cả ba chuyến ra vào, hai chị em mới chuyển hết các thứ cần thiết trên ghe vào hốc đá ; nào là thau, lu, hai khạp gạo, than đá, hộp quẹt, cá khô, nước mắm, thịt đông, dao, rựa, xăng dầu, quần áo… Trong lúc hai chị em bàn tính là sẽ dùng dao đi chặt trúc và mây về cất nhà thì cả hai bỗng thấy có một xác người vừa mới bị sóng đánh vào nằm xoãi trên bờ. Hai chị em lật đật chạy đến thì nhận ra ngay đó chính là bác tài công và dĩ nhiên là bác đã ra người thiên cổ. Ngồi bên xác bác, chị Hoàng và Lợi không khỏi ngậm ngùi, thương xót cho bác vì nếu không có bác sắp xếp cho hai chị em ở nơi cabin và không định hướng trước cho cả hai nhảy ra khỏi tàu để tránh cơn sóng thần đang ập đến thì chắc chắn giờ đây, hai chị em đã trở thành người của thế giới bên kia giống như bác vậy.
– Chị ở đây để em vào lấy dao đào huyệt chôn bác nghe!
– Thôi, em thiêu bác đi rồi giữ lại một chút tro tàn để sau này, biết đâu chị em mình trở về nước được sẽ tìm vợ con bác mà trao lại. Em coi trên người bác có giấy tờ gì không?

Nghe lời chị Hoàng, Lợi tìm thấy nơi túi quần phải của bác có một cái ví da, bên trong có một số giấy tờ đã bị thấm nước nhão nhoẹt ra, chỉ có tấm thẻ chứng minh nhân dân do được ép plastic nên không hề hấn gì. Chứng minh nhân dân có ghi họ tên Nguyễn văn Bình, năm sinh….., nguyên quán….., hộ khẩu thường trú Tổ 3, thôn Phước Lâm, xã Phước Tỉnh, Huyện Long Điền, Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Lợi trao tấm thẻ chứng minh nhân dân của bác Bình cho chị Hoàng cất rồi chạy vào trong hốc đá, lấy can xăng, hộp quẹt cùng với cái thau của bé Thảo chị Hoàng nhờ lấy giùm. Bỏ bé Thảo vào thau rồi đặt dưới bóng cây, chị Hoàng cùng Lợi xách rựa vào bên trong đảo chặt một số cành cây khô, mang ra bãi cát chất thành một cái giàn hình chữ nhật ; hai chị em khiêng xác bác Bình để nằm ngay ngắn trên giàn rồi tưới khá nhiều xăng lên người bác và lên cả giàn cây. Lợi quẹt một que diêm thảy vào, lập tức giàn thiêu cháy bùng lên dữ dội ; hai chị em quỳ xuống lạy bác Bình ba lạy rồi đứng lên, lặng yên nhìn ngọn lửa đang tiễn đưa linh hồn bác Bình tài công về nơi an nghỉ cuối cùng. Xác chiếc ghe bàu dường như trôi dạt vào đảo chỉ là để cứu giúp hai chị em Hoàng có hạn mà thôi rồi cũng tan biến như xác bác Bình vì chỉ sau một đêm, thủy triều lên đã cuốn xác chiếc ghe ra biển mất dạng…Lúc này, chị Hoàng địu bé Thảo sau lưng bằng một tấm bố nhựa có hai mối dây cột thắt ra trước bụng cùng Lợi vào đảo chặt cơ man nào là trúc, nào là mây và một ít tre đem về nơi khoảnh đất trống cạnh hốc đá. Vì không có búa và đinh nên hai chị em cất nhà bằng cách cột thì dùng dao đào cát thật sâu rồi chôn tre xuống, vách và sàn nhà thì dùng trúc xếp sát từng cây sau đó dùng mây cột lại còn mái thì hai chị em dùng tấm bạt lớn lấy trên ghe bàu phủ lên.

You may also like...