HOÀNG TỬ QUẬY, CÔNG CHÚA CŨNG QUẬY NỐT- Chap 10-13

HOÀNG TỬ QUẬY, CÔNG CHÚA CŨNG QUẬY NỐT CHAP 10

* * *
Quali-Tên thật là Nguyễn Hoàng Nam.Con trai ông giám đốc lớn của thế giới.Trước đây là bạn rất thân của Trúc Anh.CHủ hội Blueskin.
*****************************
-Alô.Ai zậy.Nó đáp với giọng còn ngái ngủ.
-Đố em biết là ai đó!!
-Tên khùng .Mới sáng sớm mà gọi chắc cần vào bệnh viện sớm quá.Nói xong nó cúp máy cái rụp luôn.
Tiếng chuông điện thoại cứ tiếp tục reng làm nó không thể nào ngủ tiếp được.
-CÓ CHUYỆN GÌ NÓI NHANH ĐI.Nó hét hết volum vào cái điện thoại.
-Trời ơi sao nóng tính thế.Vẫn nhứ ngày nào?
-Ủa???Ông biết tui hở?Mà seo tui không biết ông.
-Này QuyLa.Biết ai không vậy?
-A biết rùi.Mà mới sáng sớm Quali gọi tui có chuyện gì vậy?Nó mừng vấp té luôn.Hồi xưa nó với QuaLi nổi danh quá trời đất luôn.Quậy không có từ gì để diễn tả.
-Bấy giờ mới nhớ ra tui.Thất vọng tràn trề.
-Sorry mà!Ông biệt tâm biệt tích mấy chục năm rùi sao tui nhớ!!!Nó là chuyên gia phóng đại.Mới có hai năm thui
-Hôm nay ,QuyLa sẽ có điều bất ngờ hấp dẫn đang chờ đón phía trứoc.
-Nói luôn đi cho rùi.Nhớ ông quá!!!!!!!
-Thì tí đến trường rùi biết.Mà bà nhớ tui chắc trời sụp.
-Trời sụp tui chống cho.Plè….Plè……
-TUi đến trường luôn đây.BB.Nó không bao giờ thích chờ đợi.Nó lao nhanh đến trường để biết điều bất ngờ đang chờ nó phía trước.Còn về phần Quali cũng đủ biết nó sẽ nói câu này mà.Hiểu nó quá rõ luôn.(YÊu nó mà biểu)
Nó lao nhanh đến trường với tốc độ ánh sáng.Vừa đi vừa hát nữa chứ.Làm mọi người đi đường tưởng nó bị điên(Amen!Amen)Nó cất cặp rùi lao đi tìm Hân ngay.Nó quên luôn nụ hôn vô tình tối qua luôn.
-Hân yêu dấu mặt Hân như con gấu đâu rùi???6 cặp mắt ngạc nhiên nhìn nó như vật thể lạ vậy.Hân lại sờ trán nó.Vẫn bình thường mà.
-THui bà ơi.Quali về nước chơi với tui rùi.HerHerHer.
-Hay quá.Bộ ba lại có dịp tái ngộ rùi .Hân cũng nhảy cẫng lên vui sướng.
-QUALI LÀ AI VẬY.4 cặp mắt hình viên đạn chĩa vào bọn nó.
-Từ từ rùi biết.Nó đáp mà có thèm nhìn mặt tui kia đâu.Hai tụi kia lửa sắp bốc cháy
Reng!Reng!Reng.TỤi nó nhanh chóng vào lớp.
Cô chủ nhiệm bước vào.Theo sau là một cậu con trai rất ư là Handsome.TỤi con gái lớp nó cứ nhảy cẫng lên la hét điên cuồng.Hiếu +Thịnh danh hiệu HOtboy đang bị rung chuyển.
Chào các bạn.Mình là Hoàng Nam.Hân hạnh được biết các bạn.Không quên nở một nụ cười chết người.Nam mong QuyLi nhìn mình,mà nó đang thả hồn trên mây xem sẽ có điều gì bất ngờ.
-Này QUYLI.BỘ KHÔNG NHÌN THẤY TUI HỞ?Hắn hét to lên.Bịt lỗ tai lại nhanh lên mọi người.
Nó giật cả người.Đang trên mây bị rớt xuống đất không ú tim mới lạ.Mọi ánh mắt trong lớp đều hướng vào nó.Nó ngước lên nhìn thằng con trai new của lớp nó.Sao quen quen vậy ta.Trí nhớ nó rất tệ.Rất khó để nhớ khuôn mặt người khác.Nhìn vào tay trái thấy có vết sẹo nhỏ nhưng khó mà phai mờ được.Nó la lên:
-Quali!Quali!Xuống đây ngồi với tui.
-Quali ơi ơi ơi!!Nhớ con bạn này nưa hẻm chắc quên rùi.Hân la lên.(Tội tác giả.Hôm nay tụi nó toàn la chứ có nói đâu)
-Sao quên được QuyQUa.Nam hét lên nữa rùi đi xuống chỗ hai đứa nó (Nó+Hân) ngồi.Sát cạnh hai tên (Hiếu+Thịnh) đang dòm xét đối thủ của mình và hang ngàn ánh mắt hình viên đạn của bọn con gái hám trai lớp nó.
-Ông về nước sao khônng báo cho tui?Bên đó có quen được em nào không?Ông có còn quậy như trước không.Hay tu tâm dưỡng tính rùi.Ba mẹ ông có khỏe không….Ble Bla….Bka.Nó xổ một dòng luôn
-Bà hỏi từng câu thui.Chứ cứ tra hổi một đống vậy ai trả lời nổi?
-THì bọn tui quan tâm ông mới hỏi.Hân nói.
-Uhm.Cảm ơn lòng tốt của mấy bà.Nhờ lòng tốt của mấy bà mà tui nhập viện sớm.
-Ông bệnh gì vậy???????Giả vờ hay biết rùi vậy.
Cả ba tụi nó ngồi tám suốt mấy tiếng học luôn.Để mặt hai tên Hotboy kia cứ phun trào núi lửa.Tối nay mở cuộc họp gấp ở nhà hắn.
-Thằng kia có keo dính hay sao mà tụi kia bám dzữ zậy.
-Bữa nào phải cho thằng đó một trận.
-TUi sợ Hân mê thằng đó cho tui die là chết quá.
-Ông lo gì.
-Ông có thích ai đâu mà sợ,
-Hình như tui thích thỏ ngọc rùi.Sáng nay tự nhiên thấy tức lắm.Hẻm biết có pahỉ yêu không nữa.
-HaHaHA.Thịnh hotboy cũng không qua khỏi cửa mỹ nhân.Thịnh yêu rùi!!!!HaHAHAAA
-Đến nứoc này mà ông còn giỡn nữa hả? mau nghĩ cách đi.
-CHưa nghĩ ra.Thui tui với ông ngồi làm mấy sị nứoc ngọt đi.(Hẻm có uông bia nha)Thịnh ôm ra 1 thùng nứoc ngọt.Hai tụi nó uống nó bụng rùi lăn ra ngủ luôn.Một ngày nữa lại trôi qua………….
* * *

HOÀNG TỬ QUẬY, CÔNG CHÚA CŨNG QUẬY NỐT CHAP 11

* * *
Sau một chuyến đi chơi dài với Hân và Quali.Hết lượn khu vui chơi,đi shopping(do hai tụi nó đòi chứ Quali đâu ham) đi chợ đêm,đi ăn kem,đi ăn nhà hàng,….Nói chung nơi nào nổi tiếng là đi hết(không sót đâu nha).Nó mệt cả người.Về đến nhà là bay lên giường ngủ luôn khỏi thay đồ.Đồng nghĩa với chuyện sáng nay nó dậy trễ.Mặt thì bơ phờ hết sức sống mà còn phải vác cái thân đến trường.Hắn và Hiếu tỉnh táo còn hơn bao thanh thiên nữa.Chào hắn một tiếng là nó gục đầu lên bàn ngủ luôn.Hắn nhìn nó lẩm bẩm:”Đúng là hết thuốc chữa mà”(Tội hắn bị bệnh nói nhảm một mình).Hân và Quali tỉnh táo hơn nó nhiều.Quali là do chơi đêm quen rùi,còn Hân thì thức đếm nấu cháo điện thoại với Hiếu mà.
Hiếu đang hờn Hân cái tội đi chơi với bạn bè cho boyfriend ra rìa.
-Honey,bộ hôm qua đi chơi về khuya lắm hay sao bây giờ mệt mỏi thế.
-Uhm.Đi đến 2h mới zìa.Mệt quá đáp cho xong
-Đi với ai.Khai ngay.
-Thì đi với Trúc Anh với Quali
-Làm gì mà gọi tên hắn ngọt xớt zậy.Quali với cả Quila gì
-Bộ ghen hở.
-Uhm .Thì sao.Hờn rùi nha
-Thui đừng giận nữa.Sorry mà.
-Xin lỗi không vậy hở.
Hân hôn nhẹ lên má Hiếu một cái rùi quay mặt xuống bàn luôn.Ngượng chik đi được(Hơn cho Hân hẻm có ai để ý.Vì bàn của tụi nó ở phía góc lớp mà.Hiếu thì sướng rùi.Quay sang nựng má Hân.”Honey hư quá”
Thui kết thúc màn tình cảm sến một đàn,chuối một nải của hai người này.
Thấy nó mệt quá nên xuống căntin mua cho nó hủ sữa lạnh cho nó uống.
Áp vào mặt nó.Muốn nó tỉnh mà.
-A lạnh quá.Nó giật mình.
-Uống đi.Ngủ hoài không tốt đâu..
Nó cắm ống hút uống liền(sữa chùa mà)
-Ủa sao hôm nay anh tốt thế.Nó chu mỏ hỏi.Cái mặt mới ngủ dậy của nó dễ thương ác.Hắn nhìn mặt nó mà muôns cắn quá.Hơn kiềm chế lại được.
-Bộ mọi hôm tôi ác lắm hở.
-Không.Chỉ rất ác thui.Plè…Plè.Chỉ được cái chọc người khác là giỏi.
-Cô được lắm.
-Ha Ha Ha.Coi cái mặt anh kìa.Sặc sữa luôn.
-Đúng là con nít mà.Vậy cũng sặc sữa.Lấy khăn trong túi quần lau cho nó(Cứ như cha chăm sóc con í)
-Anh làm gì vậy.Mặt nó đỏ như trái cà chua
Hắn còn ngại hơn.Trời mình vừa làm chuyện dại dột gì vậy trời.(Có kêu trời cũng chẳng giúp được gì đâu)
-Tìm em nãy giờ.Xuống căn tin không nhok.Quali xuống hiện cắt ngay màn ngượng ngùng của tụi nó.
Như bắt được cái phao(kéo ra khỏi hố ngượng mà)nó kéo Quali đi xuống căn tin liền.Bỏ hắn lại một mình.Lại bơ vơ rùi.
-Tôi cũng đi.Hắn nhanh nhẩu đáp rùi kéo Trúc Anh về phía nó.
-Đau.Anh kéo tui mạnh quá.
Ba tụi nó xuống căn tin mà như xuống địa ngục trở thành cái trung tâm của mọi sự chú ý.
-Em ăn gì.Quali hỏi nó.
-Cái gì cũng được.Còn anh ăn gì?Nó quay sang hỏi hắn.
-Tui không ăn.Tức mà.
Quali nhanh chóng mua được hai suất cơm .Đặt một suất trước mặt nó.Nó ăn liền.Hắn lấy đũa cũng chen vào ăn phần nó.
-Sao anh lại ăn phần tôi.
-Kệ tui.
-Thui em để Thịnh ăn phần đó đi.Ăn phần của anh nè.Đúng là dịu dàng hết mức.
-Chỉ có anh là tốt thui.
Hắn đang tức lại thêm cục tức nữa.Dám khen tên Quay…(Có nhớ đên hắn đâu)trước mặt mình.
-Không ăn nữa.Hắn bỏ về lớp may sao lại đụng ngay Hiếu(Đang cần hội ý mà)
-Ông làm gì mà như đua đám vậy.Hiếu
-Chắc nó ghét tui lắm.
-Ghét thì làm cho nó yêu.Cố lên.
-Cố mà hẻm có được.
-Thui bye ông đi.Có hẹn với Honey rùi
-Thằng bỏ bạn.Chết luôn đi
Lại một mình ta biết đi đâu về đâu.Hắn trốn học luôn.Đi chơi bowling.Giải street mà.Nó thắng đậm.Mấy cái bowling mà nó nhìn ra mặt tên kia(Quali đó)ném đổ hết luôn.Ông chủ tiệm khổ rùi.Hắn win thì phải thưởng.Mà mức nó đặt ban đầu đâu có ít.Vậy là món quà sịn nhất là đôi dân chuyền (mấy triệu lận) vào tay nó.Hắn chả biết dùng nó vào chuyện gì.Thui cứ cất vào túi trước đã.
* * *
HOÀNG TỬ QUẬY, CÔNG CHÚA CŨNG QUẬY NỐT CHAP 12

* * *
Nó cũng thấy có lỗi với hắn lắm.Hồi sáng hắn bỏ đi đó,cũng hẻm biết vì lí do gì nữa.Không nghĩ nữa kệ hắn,phải cố tập ném đổ hết kị mới được.Gần một tháng nay chủ nhật nào nó cũng lém đi tập chơi để giựt giải mà.Nó để ý phần thưởng giải nhất lâu rùi-cặp dây chuyền đó.Lần này nó quyết dùng hết số tiền tuần này của nó để chơi.Lần đầu chỉ đổ có một phần bốn kị thui.Lần hai thì khá hơn,đổ một phần ba kị.Nhưng lần ba thì tụt xuống còn có một phần năm thui.(Chơi ném Bowling khá mệt).Thui chơi lần cuối chứ tay nó rả rời hết rùi.Dùng hết sức ném.Quả bóng lăn ……từ từ…..lăn…..tiếp……tiếp………lăn vào giữ kị ……đổ…….đổ hết.
-Win rồi.Nó la lên.Lấy cái thẻ chạy ngay đến quầy giải thưởng.Nhưng lại được con thú bông to thù lù hẻm phải cặp dây chuyền mà nó muốn.Nó thắc mắc hỏi chị nhân viên:
-Chị ơi.Giải nhất là cặp dây chuyền mà.Nó hỏi
-Uhm.Lúc nãy có một cậu thanh niên đến nhận rùi.Chị nhân viên đáp.
Thất vọng tràn trề.Định đi về thì thấy hắn đang chơi Bi lắc.
-Hù.Anh làm gì ở đây vậy?
Hắn giật mình.Quay lại thì thấy nó.
-Cô làm gì ở đây vậy.Hay nhớ tui quá nên đi tìm.
-Trời.Sao anh tự tin thế.Tui đi chơi vô tình thấy anh thui.Plè….Plè….
-Thiệt không vậy?
-Thiệt.Đang tức nè.Tin tui cho anh zdô bệnh viện nằm không.
-Bộ thằng nào ăn gam hùm mà chọc cô zvậy.Chắc phải bái làm sư phụ.
-Tên nào dám.Nãy tui đi nhận giải thưởng cứ tưởng là cặp dây chuyền ai ngờ là con thú bông to thù lù này.
-Ủa.Cô chơi trò gì mà nhận giải thưởng(Ở đây có quá nhiều trò mà,hỏi mới biết chứ)
-Bowling.Công trình tui tập cả tháng qua thế là đi tông.
Hắn nhớ lúc nãy mình cũng chơi Bowling và được cặp dây chuyền ,không biết có phải cái nó đang nói không.
-Phải cái này không.Hắn lấy trong túi ra một cặp dây chuyền.
-A.Đúng rùi.Nó la lên.Cho tui nha.
-Sao tui phải cho cô nhỉ.Hắn giả lơ đó.
-Thịnh đẹp trai,có tấm lòng rộng lượng bao la.Cho tui đi mà.
-Thui tha tui.Cô nói nữa người ta tưởng tui tài nhất thế giới quá.Cho cô nè.Hắn chìa ra 1 sợi dây ra.Nhớ đeo đó.
Nó lấy rùi đeo liền.Đẹp không.Khoe liền.
-Xấu như ma.Nghĩ một đằng nói một nẻo.Thấy đẹp thì nói đẹp đi cho rùi lại đi nói xấu như ma.
-Anh nói gì hả.Trợn hai con mắt lên.
-Xấu như ma.Hắn chạy liền dại gì đứng đó không khéo ăn một chưởng của nó nữa.Nó rượt theo.Chạy có lại hắn đâu.Người đâu mà chạy nhanh thế.Đuổi theo hắn chắc hết năng lượng quá.
-Này đứng lại.Tui tha cho anh đó.
Hắn chạy lại chỗ nó liền.
-Tha cho tui thiệt hở.
-Uhm.Nể tình anh cho tui sợi dây chuyền.Nó cười để lộ hàng răng PS
Hắn kéo nó đi chơi.Chơi đến khi thấm mệt mới về.
-Này.Bộ cô định đi bộ về hả?Hắn hỏi
-Uhm.Anh đi bộ cùng tui nha.Chứ đi bộ một mình buồn lắm.Cặp mắt cún con tội nghiệp nhìn hắn.
-Ừa.Hơn cho cô đó hôm nay tôi hơn bị rỗi hơi.
-Her Her.Nó reo lên vui mừng.
Nó và hắn đi dọc lề đường.Vừa đi vừa nói chuyện rôm rả có khi lại im lặng không ai nói.Nó nhảy nhót ,thỉnh thoảng còn hát nữa.
Một ngày nữa lại trôi qua.
* * *
HOÀNG TỬ QUẬY, CÔNG CHÚA CŨNG QUẬY NỐT CHAP 13

* * *
Hôm nay là một ngỳa quan trọng với Quali.Anh quyết định bày tỏ tình cảm suốt 3 năm của mình.Anh chuẩn bị mọi thứ quá chu tất từ quần áo đến tóc tai.Hôm nay anh mặc một chiếc quần Jin bụi,một chiếc áo màu trắng.Nói chung là rất điển trai
KingKongKingKong
-Anh đến sớm đấy.Nó ra mở cửa cho anh
-Uhm.Anh đáp
-Đợi em lên thây đồ nha.Nó trở xuống với một chiếc quần Jin lửng ôm sát,một chiếc áo thun hình heo bô,một chiếc mũ chéo màu trắng và cả sợi dây hắn tặng nữa.Trông nó rất ư là kute nhí nhảnh(nhung không bằng chó cảnh nhà Hubby thui)
Nó đi bên anh.Cảm giác ấm áp như đi bên cạnh một người anh trai.
Anh dẫn nó đến một quán kem.Lần đầu nó đến anh.Không khí ở đây thật yên tĩnh không quá ồn ào khá lãng mạn.
Nó và anh ngồi gần cửa sổ.Mọi thứ nhìn qua cửa sổ thật khác.Vẻ náo nhiệt bên ngoài dường như tan biến mọi vật trở nên thật yên ắng.
Chị nhân viên mang ra hai đĩa bánh kem và hai ly trà sữa.
-Anh vẫn còn nhớ em thích trà sữa à?
-Uhm.Chính anh đã tập cho nó thói quen uông trà sữa mà.
-Anh có chuyện muốn nói với em.
-Chuyện gì vậy anh?
-Làm bạn gái anh nha.
-Ơ….ơ…ơ.Nó thật sự bất ngờ.
-Em chưa cần trả lời vội.Ba ngày sau hãy cho anh biết.Bây giờ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.Hôm nay anh muốn chơi một bữa cho thấm mệt thì thôi.
-Đi chơi thì em okie liền.
-Năm sau,anh sẽ tham gia vào đội tuyển bóng rổ Phong Thành.
-Woa.CHúc mừng anh nha.Ước mơ thành sự thật rùi.Nhớ lại hồi nhỏ nhờ anh chỉ dẫn nên bây giờ nó mới chơi giỏi được như bây giờ.
Nó và anh chơi rất vui vẻ vẫn như ngày xưa.Anh luôn nhường nó luôn chăm sóc nó quá cẩn thận.Nó và anh tản bộ hít thở không khí.
-Hôm nay đi chơi vui quá.Anh nói
-Dạ.Bữa này đi tiếp nha anh.
Nó bất giác lấy tay sờ lên cổ.Chết sợi dây chuyền đâu rùi.Nó hối hả đi tìm.Anh cũng tìm giúp nó.
-Thôi khỏi tìm nữa.Chắc mất rồi.Nó buồn bả nói.
-Chắc đó là vật quan trọng với em.Nên nhất định anh sẽ tìm thấy.Ánh kim của chiếc dây chuyền sáng lên,anh chạy nhanh ra đường để nhặt.Anh dơ sợi dây chuyền lên.
-Anh tìm thấy rồi.Anh tìm thấy rồi..Anh la lên.
Bỗng một chiếc tải …..băng….. qua……..Mọi thứ diễn quá nhanh chóng.Anh ….nằm …đó máu…….một vũng máu….nó ôm anh vào lòng
-Anh ơi tỉnh dậy đi mà…..TỈnh lại đi mà…..
-Có ai không cứu với.Nó kêu cứu …..khi một bông người chạy lại chỗ nó….nó cũng ngất đi vì quá hoảng sợ……
Anh!Anh Anh.Nó la lên
-Con tỉnh rồi à.Bố mẹ nó vui mừng.
-Anh sao rồi hả mẹ?
-Anh đang nằm phòng kế bên.
Nó nhảy xuống giường chạy ngay sang phòng anh.Nhìn anh bây giờ trông thật mệt mỏi.Đầu thì bị thương,tay chân băng kín mít.
-Anh không sao chứ.Nó bắt đầu khóc.
-Anh không sao đâu.Đưng khóc.Anh vẫn còn sống mà.Anh an ủi nó
-Anh ơi….Anh…../Anh ôm nó vào lòng.
Nó đã hết khóc.Nó bắt anh ăn chao rồi uống thuốc cho chóng khỏe.Nó gục đầu bên anh mà ngủ.Chắc nó mệt lắm đây vì hôm nay là một đầy những biến có.Anh vuốt tóc nó thì thầm vào tai nó:”Đừng khóc dù có xảy ra chuyện gì.Hãy cười lên đi thiên thần nhỏ của anh.”
Nó chỉ bị ngất nên được bác sĩ chó về sớm.Về đến nhà thật thoải mái.Không khí trong lành chứ không như bệnh viện nặc mùi thuốc sát trùng.Nó lao phòng ngủ ngay.Ngủ xong đương nhiên đói bụng rồi.Lao xuống nhà định kiếm chút đo ăn nhưng không ngờ ….lại vô tình nghe thấy…………nghe thấy…..
-Anh à.Chân cậu ấy có sao không?Mẹ nó hỏi ba nó
-Xương nát vụn hết rồi đâu.Bó nó buồn bã đáp
-Trời ơi.Vậy có đi lại được không
-Đi lại thì được nhưng không thể chơi bóng rổ nữa…
-Trời ơi là trời……….
-Em đừng lo mọi chuyện rồi sẽ ổn mà.Bố nó an ủi mẹ nó.
Nó đã đứng đó nghe thấy tất cả mọi chuyện.Tất cả là tại nó vì nó.Nếu hôm đó anh không tìm sợi dây chuyần cho nó thì bây giờ anh vẫn có thể không sao,vẫn có thể chơi bóng rổ,vẫn có thể thực hiện giấc mơ của anh.Là tại nó là lỗi của nó.Nó sợ phải đối mặt với sụ thất này sợ phải đối mặt với anh.Nó rất sợ.Nó muốn khóc muốn khóc để trôi đi cái cảm giác tội lỗi này.Nó lao nhanh ra khỏi nhà chạy đến công viên gần nhà-nơi nó và hắn đã vô tình kiss nhau.Nó khóc như chưa bào giờ được.Hắn đã thấy đã thấy tất cả,lòng hắn đâu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim hắn.Bây giơg có thể khẳng định rằng hắn yêu nó.Đến bên cạnh nó,cho nó mượn đôi để khóc,an ủi động viên nó.Nó đã bình tĩnh lại,đã hết khóc.Đôi mắt đỏ hoe,…..đôi vai gầy run run,…khuôn mặt xanh xao….Hắn nhìn nó mà lòng rất đau.Hắn muốn nó luôn cười luôn hăng hái như trước muốn làm cho nó mãi mãi như thế….Phải chăng những điều đó đã làm cho hắn có đủ nghị lực mà nói ra cây này:
-Làm bạn gái tớ nha.
* * *

You may also like...