Hồi ức của một linh hồn … (Chap 33-73 Hết)

Mobiblog.Org
Chap 33 : À, đó là sunny trong trái tim anh…

Sau chuyến xe mệt mỏi, tibu tiếp tục thiếp đi trong cái ngôi nhà rộng lớn nhưng cô độc đó. Đến tối khi thức giấc việc đầu tiên là tibu cầm điện thoại, gọi ngay cho sunny:

– Chào sunny, tibu vừa mới về Đà Lạt. Ừhmm.. Biết nói sao đây nhỉ, tibu xin lỗi vì quãng thời gian vừa rồi đã làm phiền sunny, có lẽ tibu nhận lầm người

– Ừ không sao, tibu biết vậy là được rồi, chúc tibu ngủ ngon

– Ừ bye sunny

– Tạm biệt

Hình như sau bao nhiêu chuyện xảy ra, có phải là tibu đã bỏ cuộc, đã chấp nhận xóa cái hình ảnh mang tên sunny trong trái tim mình ? Hay chính cả bản thân tibu cũng không biết mình đang làm gì và sẽ làm gì…

Có lẽ tibu đang đợi, đang đợi thời gian trôi qua thật nhanh, đôi lúc con người phải biết dừng lại đúng lúc, cứ mãi làm một chuyện vượt quá khả năng của mình hình như là một điều không thể…
Rồi tibu cầm cái điện thoại, gọi cho Long

– Nghe nè tibu, dạo này sao rồi?

– Ừ tao khỏe, còn mày? Lâu quá không gặp, kể cũng hơi nhớ. Kaka

– Nhớ m gì, haha.

– Long nè, tao có chuyện nhờ mày giúp đây, chắc cũng không vượt quá khả năng của mày

– Có chuyện gì dậy tibu? Nói tao nghe coi.

– Có hai chuyện, một là chắc khoảng thời gian sắp tới, tao sẽ xuống sài gòn ở một thời gian, mày sắp xếp chỗ ở cho tao, nhưng tao chưa biết rõ ngày nào sẽ xuống. Có lẽ khoảng một hai tháng nữa là xuống.

– Ok men, mày xuống đây ở luôn bây giờ cũng được. Khà khà. À còn chuyện gì nữa?

– Chuyện thứ hai, mày phải giúp tao bằng được…. bằng mọi giá phải làm cho tao !!

Rồi tibu nói chuyện với Long gần cả tiếng mới xong, hình như là có gì quan trong và rất bí mật.

Cả ngày trời không có gì trong bụng, tibu loay hoay làm đại một gói mì, vừa húp xì xà xì xụp vừa bật máy tính lên. Không biết có phải là do tình cờ, hay là do mọi chuyện đã được sắp đặt trước nhưng chỉ cần tibu đăng nhập yahoo, là cô bé có tên jenny lại pm. Nghĩ cũng buồn cười, hình như giữa tibu và jenny cũng có một chút gì đó có duyên với nhau thì phải.

– Hey, mấy ngày nay không thấy anh onl nhe

– Ừ, dạo này anh bận. Jenny khỏe không?

– Em bình thường, anh thì sao?

– Tàm tạm thôi, không học bài hả em? Sao không lo tập trung học hành mà thi cử đi.

– Em không thích học, em thích nói chuyện với anh được không

– Gì đây ? bộ có quen nhau hả?

– Anh này kì ghê, đã nói chuyện thì anh là bạn em rồi chứ, sao lại dửng dưng vậy

– Hình như em và anh gặp nhau rồi phải không, em quen sunny hả?

– Ủa, em chưa gặp anh bao giờ, mà sunny là ai? Trai hay gái sao lúc nào cũng thấy anh nhắc đến cái tên này vậy? Bạn gái anh à, ganh tỵ quá nhen

– Em thật là không quen sao? hình như em đang xạo anh thì phải? Bạn gái? Ừ, đã từng thôi, giờ không còn nữa?

– Sao lại thế? buồn vậy Anh không tin hả, vậy thì xem webcam em đi nè

Rồi jenny gởi webcam cho tibu… khi những hình ảnh đầu tiên về tới máy tính của tibu, tibu hơi khựng lại, giữ nguyên cái tư thế đang gắp mì, đập vào mắt tibu là một cô bé phải thật sự nói là quá đẹp, hình như khuôn mặt của jenny có một nửa châu Á và một nửa châu Âu thì phải. Đôi mắt không to nhưng màu nâu nhạt,trong veo, cái mũi cao và nhỏ nhắn dường như tô điểm cho cặp môi mỏng và đầy quyến rũ, ừ có lẽ đây là một giai nhân thật sự.

– Lý do em sợ anh yêu em đây sao? Ừ em đẹp thật đấy jenny! anh hơi bất ngờ )

– Cám ơn anh đã khen,anh có thấy em quen không? em đâu có xạo anh nè

– Ừ, sorry vì cứ nghi ngờ em.

– Anh thấy sao? em có đẹp bằng sunny, bạn gái của anh không. hì hì

Tibu hơi bất ngờ vì câu nói đầu táo bạo của jenny, hai đứa cũng chẳng phải thân thiết, cũng mới chỉ nói chuyện với nhau vài lần. Nhưng… hình như có một điều gì đó khiến tibu cảm thấy dễ gần gũi và cởi mở khi nói chuyện với cô bé này.

– Sunny hả? Ừhmm…. câu hỏi này khó trả lời đây

– Sao anh không trả lời, không coi em là bạn à?

– Ha ha không phải , chỉ là anh đang suy nghĩ câu trả lời thôi. Đã bao giờ em gặp một người, mặc dù chỉ là lần đầu tiên gặp mặt thôi nhưng đã thấy gần gũi hơn cả người trong gia đình, cái cảm giác lúc đó là nhẹ nhàng và vô cùng bình yên. Những khi mệt mỏi và đầy khó khăn trong cuộc sống, chỉ cần nghĩ tới người đó là em lại thấy tràn đầy tự tin và sinh khí để vượt qua tất cả chưa?

Hay đơn giản là chỉ cần thần người đó cười, nghe giọng nó của người đó là trái tim em đã đập sai nhịp rồi không.

Hoặc cũng có thể là chỉ cần người đó hạnh phúc, cho dù phải đánh đổi tất cả kể cả cuộc sống của mình, em cũng sẵn sàng làm mà không một chút do dự?
À, đó là sunny trong trái tim anh

– Điều đó thật ngọt ngào, nếu em mà có người yêu như anh thì chắc hạnh phúc lắm

– Ha ha chẳng có gì ngọt ngào cả, chỉ là những lời nói thật lòng thôi. Em và sunny ai đẹp hơn hả? Vậy theo em như thế nào thì là đẹp?

– Hì hì, em cũng không biết, anh làm khó em quá à.

– Anh ít khi nói chuyện với người khác như thế này, mà có lẽ vì anh biết mình sẽ chẳng bao giờ gặp nhau thật ngoài đời nên anh mới tâm sự với em Dù gì, đây cũng chỉ là một thế giới ảo

– Tibu, anh có xem em là bạn không?

– À.. ừ… có, em là bạn anh

– Vậy thì chắc chắn mình sẽ gặp nhau, haha. Mà anh đặc biệt thật, bình thường người ta thấy em là buông lời tán tỉnh rồi, còn anh lại chẳng nói gì cả. Em tò mò về anh quá

– Đừng tò mò làm gì, sẽ phải thất vọng thôi, anh không như em tưởng tượng đâu =)) Con gái thấy anh là chán rồi, còn chẳng muốn nói chuyện nữa. Thôi anh out đây, bye em

– Khoan đã tibu, anh cho em số điện thoại đi, những lúc buồn em có thể nói chuyện với anh không? Năn nỉ anh mà T_T

– Thì lên yahoo nói chuyện cũng được mà
– Huhu anh không xem em là bạn hả?

-Thôi được rồi, nè 0123456789

– Hì hì, tạm biệt anh nhé. anh ngủ ngon số điện thoại em nè 9876543210

– Em ngủ ngon.

Đêm không ngủ được, lúc nào cũng dài và cô đơn. Tibu chẳng bao giờ quên được, là hình ảnh của sunny, là tình cảm dành cho sunny hay là những cảm giác đau đớn không bao giờ nguôi khi mà sunny quay mặt lạnh lùng với tibu? Có hai cách để khiến trái tim một con người không bao giờ quên được, hoặc là khiến người đó yêu mình hơn cả cuộc sống của họ hoặc… là khiến người đó căm hận mình đến khi nhắm mắt cũng không bao giờ quên được.

Cái cách sunny đã bước qua tibu, nó cứ ám ảnh trong tâm trí tibu mãi, lạnh lùng và tuyệt tình đến đau lòng. Nhưng trong đầu tibu bây giờ khó chịu lắm, hàng trăm hàng ngàn cái suy nghĩ cứ xoay quay và tra tấn tibu mãi. Thật sự là tibu không còn chút ấn tượng nào về tibu hay là sunny đang cố ý làm điều đó, không lẽ sunny bây giờ ghét tibu đến như thế sao…

“Thế còn lời hứa sẽ mãi bên cạnh nhau đến hết cuộc đời này, lời hứa sẽ luôn ở bên nhau khi gặp khó khăn đâu rồi, nó biến mất cùng thời gian rồi sao? Ôi sunny, em làm trái tim anh đau quá, bao nhiêu vết sẹo ở trong này do em khắc lên rồi…

Nếu đổi lại là em, em sẽ vẫn yêu anh như anh đang yêu em chứ hay em căm hận anh đến hết cuộc đời này?

Hình như anh đang hận em thì phải… hay anh đang điên vì những cơn nhớ em cứ hành hạ anh mãi và không dừng lại…”

Mobiblog.Org
Chap 34 : 10 ngày thực tập, sự khởi đầu…

Những ngày sau đó, chẳng phải tự nhiên hay sắp đặt mà tibu và jenny vốn trở nên thân thiết. Có thể là do tibu cần một ai đó để chia sẻ và tâm sự, hoặc jenny đối với tibu như một người em, một người bạn thân thiết trong những lúc buồn.

Chẳng phải con người là vậy sao, dù có cứng cáp và mạnh mẽ đến thế nào, dù có vững vàng hay nghị lực như thế nào thì đến một lúc nào đó cũng phải có ngày ngã xuống, cần một ai đó để tâm sự, để nói chuyện và đôi khi là để lắng nghe mình khóc mà thôi.

Và jenny là như thế, tibu cần một người để chia sẻ về tình yêu của mình, về tình yêu của tibu dành cho sunny. Mà cũng chẳng phải nói là cần, jenny tự nhiên xuất hiện trong cuộc đời của tibu, thế thôi ! Như là sunny vậy, và có lẽ nếu không gặp sunny trước, không yêu sunny trước thì tình cảm đó có khi nó lại được dành cho jennny.

Những cuộc gọi điện thoại từ jenny nó ngày một nhiều hơn, có những lúc vì jenny đang buồn nên muốn có người chia sẽ, cũng có khi là tự dưng muốn nói chuyện với tibu. Tibu và jenny cứ như hai người bạn, thân nữa là đằng khác…

Nhiều khi là 10h đêm, hoặc cũng có thể là 2h sáng. Chẳng cần biết lúc nào giờ nào và khi nào. Tibu phần nào cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều vì có thể chia sẽ những tâm sự hay nỗi lòng của mình với jenny, nếu là những người khác thì không đơn giản để nói lên tất cả nhưng đối với tibu, jenny hồn nhiên với cái tuổi 18, cái cử chỉ quan tâm bạn bè hoặc cùng buồn với họ nó vô cùng đặc biệt.

Có lẽ cái tuổi 18 hồn nhiên là thế, không phải dè chừng vì sợ bị tổn thương bởi một ai đó, trong suy nghĩ của jenny lúc nào nó cũng dễ thương cả, luôn tin vào cuộc sống tươi đẹp và tràn đầy niềm vui chờ đợi mình.

Buổi tối hôm đó, trước đêm tibu cùng lớp đi thực tập 10 ngày ở miền Trung thì jenny gọi

– Tibu hả, anh đang làm gì đó? Khỏe không nè. Em nhớ anh đó. Hì hì

– Anh đang thu xếp đồ đạc để chuẩn bị mai đi thực tập nè.

– Wao sướng nhỉ, em cũng muốn đi. Mà anh có nhớ em không, hay hôm nay chỉ nhớ mỗi chỉ sunny thôi. Hì hì

– Báo cho em một tin vui là hôm nay anh chỉ nhớ sunny thôi, khà khà. Mà sao em xinh đẹp, học giỏi nhà lại có điều kiện mà không kiếm một anh nào để mỗi ngày chở đi hóng mát. Lớn rồi chứ đâu còn nhỏ xíu nữa.

– Nhưng bây giờ em chỉ thích anh thôi, vì chỉ có mình anh là đánh giá em bằng cách nhìn khác chứ không bằng vẻ bên ngoài. Hu hu em thích anh lắm rồi, phải làm sao đây?

– Ôi trời, anh biết, nhưng đừng như thế em phải mở lòng mình ra mới gặp được những người tốt chứ. Anh chỉ là một người bình thường thôi.

– Tại anh đó, ai biểu những lúc em buồn cần nói chuyện với ai đó thì anh lại nói chuyện với em, làm bây giờ em cần anh mỗi khi buồn, lại còn nghĩ về anh hoài nữa chứ. Hừ

– Thôi thôi, anh xin lỗi. Cưng đừng buồn nữa.

– Anh biết không tibu, tình yêu của anh dành cho chị sunny là điều em luôn ngưỡng mộ nhất từ trước đến giờ, nhưng cũng là thứ khiến em lại vô cùng ganh tỵ

– Haizz, có gì đâu mà em phải nói vậy. Một ngày nào đó tìm được người yêu em thật lòng thì người ta cũng sẽ như thế thôi. Thôi anh thu xếp đồ chuẩn bị đi nè.

– Hừ, rồi anh xem, em sẽ gặp anh ở Huế. Mai em đi đặt vé máy bay luôn. Chúc anh chuyến đi tốt đẹp nhé. Anh ngủ ngon nè.

– Ừ em ngủ ngon, em chỉ giỏi đùa, nếu có duyên thì mình gặp nhau.

Tibu chợt cười rồi lại thở dài…

Hình như con người ai cũng có nỗi sợ hãi của riêng mình, có bao giờ nửa đêm giật mình tỉnh giấc chợt thấy nước mắt đã đầm đìa từ lúc nào? Ai cũng có một điều gì đó tận sâu trong trái tim, một điều mà họ luôn che dấu và chưa bao giờ muốn nói cả… Yêu một người khiến ta mệt mỏi vì phải làm sao để có được người đó, nhưng khi đã có được họ rồi thì ta lại lo sợ sẽ mất họ. Làm sao có thể khiến mọi người luôn nhớ tới mình, làm sao để người mình yêu sẽ mãi mãi thuộc về mình?
Có thể anh sẽ chọn cái chết, mọi người sẽ bảo anh điên, anh ngu ngốc nhưng chẳng phải thế sẽ tốt sao? Ai cũng nhớ đến anh, rồi em sẽ mãi mãi thuộc về anh. Khi đó em sẽ bật khóc chứ, hay chỉ khẻ nhắm mắt lại trong một lúc và nhớ tới anh…

Tại sao những khi con người khi có tâm sự lại không bao giờ ngủ được nhỉ, cái không gian yên tĩnh vào ban đêm dường như đáng sợ một cách kì lạ, mà khi đó con người cảm nhận được cái cảm giác cô đơn đến tột cùng.
Hình như những trái tim đã từng tan vỡ thì nó không bao giờ yêu được lại như lần đầu tiên phải không sunny? Nó sợ một ngày nào đó sẽ lại không chịu đựng được cái cảm giác đó nữa, cái cảm giác như từng mạch máu đông lại rồi đột ngột vỡ vụn ra, hay cái cảm giác bị bỏ rơi, lạc lõng cô đơn và vô cùng tuyệt vọng … Không hiểu rằng con người có hay không nên sống với niềm tin và hy vọng… Mong đợi nhiều quá một ngày sẽ lại đau đớn vì nó.
Vậy thì hãy chấm dứt cuộc sống ngay tại đây vì không có niềm tin thì đó chẳng còn là cuộc sống nữa…

Đêm dài hay ngắn rồi cũng trôi qua thôi, một ngày mới cũng đến. Và rồi tibu chuẩn bị tất cả mọi thứ tập trung trước trường để khởi hành đến điểm dừng chân đầu tiên… XZ… Cái nơi mà sunny sinh ra và lớn lên, và có lẽ nó là nơi gắn liền nhiều kỷ niệm và thân thương với sunny nhất.

Đến chiều thì cả đoàn cũng tới được XZ, tibu tự tách đoàn, ừ thì tự nhiên tibu muốn đi bộ một mình. Hình như những kỉ niệm về hai đứa đang hiện về và giết chết tibu dần thì phải, tim tibu khẽ thắt lại vì nhớ sunny. Tibu chợt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để cảm nhận được cái gió biển đang thổi bên tai, mùi hơi mặn hay là vị cái nước từ trong khóe mắt của tibu vừa rớt ra nhỉ… Con người dù mạnh mẽ đến đâu thì cũng có lúc yếu đuối đến vô cùng thì phải.

“Những cơn gió… từ nhỏ đến lớn em vẫn luôn cảm nhận nó mỗi ngày phải không sunny, còn bây giờ, ngay giây phút này, anh đang đứng đây và cảm nhận từng cơn gió mát của biển như em đã từng… anh cũng ngửi thấy mùi vị của nó như em đã từng… Một ngày nào đó khi trở về, em sẽ nghe được nó chứ? em sẽ nghe được gió biển nói với em rằng anh yêu em chứ, và em sẽ cảm nhận được một chút ướt át trong cơn gió đó chứ? Ừ! Gió cuốn nước mắt của anh đi rồi… những giọt nước mắt vì nhớ em…

Anh không hối tiếc, và một ngày nào đó khi nhìn lại anh vui vì những gì mình đã làm…

Nhưng anh nuối tiếc, vì quãng thời gian bên cạnh nhau anh đã không trân trọng nó hơn nữa và anh nuối tiếc vì đã để mất em

Phải làm sao đây khi mà những kỷ niệm của mình đối với em bây giờ chỉ là một nắm tro tàn, mà anh sợ rằng không biết khi nào nó sẽ bay mất mà sự thật là có lẽ nó bay mất rồi…”

Đang chậm rãi bước trên đường thì tibu nhận được điện thoại của Linh

– Tibu đang ở đâu, về khách sạn gấp đi, giờ tụi Linh chuẩn bị qua nhà sunny chơi để thăm mẹ sunny luôn nè, có mấy dịp được ra đây nè.

– Ừ, tibu chạy về liền. Đợi tibu với nha.
15 phút sau, rồi thì cả nhóm cũng có mặt ở nhà của sunny, nhà sunny nhỏ nhưng xinh và ấm cúng lắm. Ăn uống với mẹ của sunny xong thì tibu đi một vòng, bước lên những bậc thang mà sunny vẫn luôn bước, đi trên những viên gạch bông mà sunny vẫn luôn đi.

Phòng sunny đặc biệt,nó hướng ra phía biển, tibu khẽ tới cửa, mở cửa để gió biển có thể lùa vô phòng như sunny vẫn luôn làm, từng món đồ, từng khung ảnh của sunny trở nên thân thuộc đến lạ thường với tibu, tibu bước tới tủ đồ của sunny, mở nó ra.

Từng cái áo khoác, từng cái khăn quàng nó như… nó như bóp chặt trái tim tibu lại vậy, cũng chẳng biết nói cảm giác lúc này là thế nào, tibu khẻ đưa từng ngón tay lên, vuốt nhẹ qua tất cả để có thể cảm nhận được cái hơi ấm của sunny, ấm áp và bình yên…

Tibu thở phào nhẹ nhõm, rồi nằm dài trên giường của sunny, nhắm mắt lại. Mọi thứ trở nên bình yên đến lạ thường, sao lòng của tibu chưa bao giờ thấy nhẹ nhõm như lúc này.
Dường như là sunny đang nằm ở bên cạnh tibu vậy, đang thì thầm vào tai tibu ba tiếng “ em yêu anh ” mà tibu luôn ao ước được nghe.

Tibu đã phải đi một quãng đường rất dài, đau đớn và đầy cô độc… Bất chợt.. tibu ước, phải chăng mình có thể nằm đây mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy, phải chẳng đây là những giây phút cuối cùng của mình… Đột nhiên tibu thấy vô cùng hạnh phúc…

Mobiblog.Org
Chap 35 : Gặp gỡ jenny… bí mật của sunny!

Nếu như tibu cảm thấy bình yên và thanh thản bao nhiêu, khi nằm trong căn phòng tồn tại sự hiện diện của sunny trên từng centimet vuông thì khi rời khỏi căn phòng đó, tibu càng đau buồn và khó chịu bấy nhiêu.

Tibu không muốn rời xa nó chút nào, mà thật ra bây giờ cũng đã khác rồi, tibu đã chấp nhận được những cái sự thật đó… hình như trải qua mọi chuyện càng gian nan khó khăn bao nhiêu thì con người càng mau trưởng thành bấy nhiêu.

Bỏ qua tất cả, điều mà tibu muốn bây giờ là chuyện gì đã khiến sunny trở nên như thế này và làm sao để sunny có thể trở lại bên cạnh mình như trước kia.

Trước khi rời phòng sunny, tibu không quên quay lại hôn lên bức ảnh của sunny đang treo trên tường,như là đính kém bao nhiêu nỗi nhớ dành cho sunny, mà hình như nó là một điều vô nghĩa và chẳng bao giờ trở thành hiện thực được.
Chậm rãi bước xuống dưới nhà, tibu nghe rõ mọi người nói chuyện, chợt tibu dừng lại khi mọi người bắt đầu bàn tán về sunny. Tibu nghe thấy tiếng Linh:

– Ủa sao sunny bữa nay lạ lắm cô, con gọi điện thoại mà không nhớ ra con là ai luôn. Mà con có làm gì để sunny ghét đâu, con là bạn thân nhất của sunny mà.

Rồi mẹ sunny chỉ ậm ừ cho qua, nhưng khi mấy đứa kia ra ngoài chơi, chỉ còn lại một mình Linh và mẹ sunny thì mẹ sunny mới mở lời với Linh mà không biết trên cầu thang, tibu đang ngồi trên đó.

– Cô cũng coi Linh như là con của mình nên mới kể Linh nghe, mà coi đừng nói ai nhe

– Dạ, có chuyện gì mà sao nghe có vẻ nghiêm trọng vậy cô?

– Con có biết là quãng thời gian vừa từ Đl xuống sài gòn, thằng T nó đâu có buông tha cho con sunny nhà cô, nó bày hết trò này đến trò khác, đâu cho sunny học và bắt đầu cuộc sống mới.

Còn sunny nhà cô thì suốt ngày ủ rủ và rầu rì, nhiều khi cả tuần không mở miệng nói một lời, nó chẳng thèm quan tâm đến thằng T làm gì với nó, nó chỉ ngồi trong phòng hết ngày này đến ngày khác, nhiều khi không ăn không uống.

– Ủa sao vậy cô, mà sao giờ sunny lại như vậy?

– Cô hỏi nó tại sao, nó không chịu nói gì cả. Mà cô biết chắc cũng do cái thằng tibu thôi, hình như hai đứa nó yêu nhau quá rồi. Con có biết không, lúc mới xuống ngày nào nó cũng đợi cô không để ý là lén ra ngoài để đòi trốn lên đl, thời gian đầu lúc nào cô cũng phải ở bên cạnh nó, coi chừng và chăm sóc cho nó như một đứa trẻ..
Mẹ nào mà không thương con, nhưng cô chỉ muốn tốt cho nó mà thôi, nếu nó ở đl thì không thể nào có tương lai được, rồi mọi người sẽ nghĩ ra sao.

– Sao giờ sunny lại như vậy ạ?

– Rồi cô nhận ra một điều, nó không thể nào quên được, không thể nào bắt đầu cuộc sống mới con à. Cứ như thế cô sợ nó không sớm thì muộn rồi cũng trở nên điên loạn mất. Ông nó là người Chăm, mới nói với cô là đem nó vô Phang Rang, gặp thầy Chăm để chữa.

Vậy là cô đem nó vô đó cả tuần, nhờ thầy cúng rồi làm đủ cách, giải hạn cho nó, rồi xóa hết những điều đau buồn cho nó, xóa hết kí ức của nó lúc ở đl. Cho nó uống thuốc, uống bùa rồi nhiều thứ nữa. Phải hơn nửa năm rồi đó con à, tháng nào cô với nó cũng phải vào đó một lần để nó uống thuốc của thầy cho, lúc nào cô cũng khóc lóc năn nỉ nó để đi cùng cô, nhiều khi phải cứng rắn để bắt nó đi, nó cũng khổ tâm lắm nhưng mẹ nào không thương và muốn tốt cho con…

Lúc đầu thì tưởng không có tác dụng nhưng đến một thời gian sau thì con sunny nhà cô dần dần cũng tươi tỉnh hẳn ra. Đến bây giờ cô cũng phải tin.

– Thật hả cô, hèn gì coi gọi điện thoại cho nó mà nó lạ lắm.

– Chỉ tội cái thằng tibu, cô thấy nó còn thương con Ny nhà cô nhiều lắm.

– Dạ …

Nhẹ nhàng bước trở về phòng của sunny, tibu không nói gì và giả bộ như vẫn ở trên đó từ nãy đến giờ. Rút lấy một điếu thuốc ra hút, tibu ngồi trước ban công và suy nghĩ… điếu thuốc tàn cũng là lúc tibu lấy điện thoại ra :
– Long hả, tao có chuyện gấp cần mày giúp.

– Nói đi tibu, quan trọng lắm hả?

– Ừ quan trọng như chuyện hôm bữa tao nhờ mày, bây giờ mày kiếm dùm tao thằng bạn nào đó ở Tháp Chàm, sau đó kiếm dùm một ông Thầy hay bà Thầy nào đó nhà, gấp dùm tao nhen. 1 tuần nữa về đl là tao đi luôn nha. Với lại mày chuyển khoản cho tao mượn 2 triệu để vô là tao đi Phan Rang luôn.

– OK men, chuyện nhỏ, cứ yên tâm, đến lúc mày vô là có tất cả thông tin mày biết. Mà có chuyện gì vậy?

– Cũng liên quan đến chuyện hôm bữa tao nhờ mày, gặp tao kể sau nha. Giờ tao đang bận. Bye men

– Ok bye bro

Tibu không bao giờ tin vào những chuyện mình vừa nghe, dù thế nào cũng không bao giờ thay đổi quan điểm đó, nực cười, đời có những chuyện đó sao? Ừ con người sẽ quên, khi con người muốn quên thôi. Còn sunny, điều tibu cần biết là vì lý do gì mà sunny lại xử sự với tibu như bây giờ…

Trở về khách sạn Nhân và Vinh rủ tibu đi nhậu vì thấy tibu sau khi qua nhà sunny trở về có vẻ khá buồn. Ba thằng không ra quán vì theo ý của tibu, thế là mua chai rượu trắng với mấy hột đậu phộng. Ngồi với nhau sương sương rồi thì tibu nói với Nhân và Vinh:

– Biết tại sao tao lại kêu mua rượu về nhậu trong khách sạn ko? Vì cái này đây. khà khà. Rồi tibu rút từ trong ví ra một bọc nhỏ.

– Ủa tưởng bỏ rồi mà mày. Nhân lên tiếng

– Đèo, thì bỏ rồi nhưng mình đang đi chơi mà mày, tự thưởng cho nhau đi chứ. Lâu rồi tao không được cười, hôm nay làm trận cười sảng khoái đi. he he. TIbu trả lời

– Ừ ừ tibu nói đúng đó mày. Vinh thêm vô

Thật ra không phải tibu đầu độc gì anh em, nhưng đêm hôm đó thấy Nhân, Vinh, Tibu cười với nhau quá vui vẻ, ai cũng năn nỉ tibu đòi hút rồi ngồi tám với nhau bể bụng chơi thành ra mười mấy thằng làm loạn cái khách sạn như cái nhà thương điên ) nói chuyện thì chẳng ai hiểu, chẳng có nội dung đôi lúc cứ nhìn nhau rồi tự nhiên ôm bụng cười cả tiếng đồng hồ, nhưng điều quan trọng là mọi người thấy vui, ôi đúng là cái thời sinh viên. Vui thật… nhưng không bao giờ quay trở lại….haizzz

Jenny luôn có những hành động kì kục, nhưng đôi lúc lại đặc biệt và đáng yêu.Cái cách mà jenny xuất hiện, nó luôn bất ngờ và chẳng bao giờ đúng lúc. Tối hôm đó khi tibu đang và mấy đứa đang ngủ say thì jenny gọi liên tục. Phải đến cuộc gọi thứ 4 thì tibu mới bắt máy

– a.. lô… sao giờ này chưa ngủ em? Anh đang mệt lắm

– Em thích bây giờ anh phải nói chuyện với em đó, lêu lêu.

– Thôi anh ngủ đây

– Ây, khoan nè. Anh mở mail ra đọc đi, em mới gởi mail cho anh đó. Đọc liền bây giờ đi, năn nỉ anh đó.

– Sáng mai anh đọc, anh giờ mệt lắm jenny à, thuốc mới tan nên anh mệt kinh khủng.

-Tibu, anh hư quá đi mà. Muốn bị em hun phải không. Hôm nay anh nhớ chị sunny nhiều lắm phải không?

– Anh ngủ đây.

– Hun em rồi em cho anh đi ngủ

– Ừ, Jenny ngủ ngon nhé…

– Ừ thôi không giỡn nữa, anh ngủ ngon nhé tibu. Mai nhớ đọc mail của em. alô tibu… tibu… sao anh ngủ nhanh vậy… buồn ghê, em chỉ muốn nói là em sẽ gặp anh ở Huế thôi, vì em đang ở đó mà… em nhớ anh !

Mobiblog.Org
Đêm nay mệt, nhưng thấy thật buồn, ngủ đek được. Haizzz

Chap 36chẳng biết là cố tình hay vô ý để tibu và jenny đi với nhau…

New mail from [email protected]

Hi anh tibu
Anh có biết em đang ở đâu không hả tibu? Em đang ở Huế nè, hì hì. Em thích con người ở đây lắm đặc biệt là mấy cô bé nói giọng Huế, dễ thương lắm anh à. Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ? Em thấy hơi nhớ anh, nhưng em biết chắc anh sẽ không nhớ tới em đâu

You may also like...