Im Vắng

Thân tặng bạn H
Khuyến cáo: Các bạn độc giả nếu có đọc truyện của tôi thì chỉ là để giảm stress và lấy khí thế làm việc phục vụ cho xã hội chứ không nên bắt chước theo hành động của những nhân vật trong truyện thì nguy to. Thân ái chào các bạn!

*****************************************
(Mobiblog.org)

“…Trời đã sang đông, thôi anh xin làm im vắng, cố quên rằng ta đã xa nhau. Đếm thu buồn ngày qua trong đớn đau….Cùng tháng năm mây thu trôi lững thững ngang trời, biết bao giờ thôi phiêu lãng dứt tiếng mưa ngâu, em có nghe chăng bản tình ca mà anh đã hát cho em nghe”.Chẳng biết có phải trên là một đoạn trong một nhạc phẩm bất hủ của nhạc sỹ Ngô Thụy Miên chăng mà dư âm của nó cứ mãi lắng đọng trong trái tim cũng như ký ức những người tuy rằng là quan hệ ruột thịt nhưng lại trót lỡ yêu nhau một cách mù quáng, điên cuồng. Đến câu chuyện Im vắng này, chúng ta sẽ tạm thời ngừng đề cập đến nhân vật Nguyễn Hùng Lợi nữa để nói về một người bạn thân học chung cùng nó năm lớp Mười tên là Trần văn Hùng ; cũng như nó sau khi được lên lớp Mười một, Hùng đã nghỉ học do hoàn cảnh gia đình thực sự khó khăn, từ giã thành phố Bà Rịa về nương náu tại Sông Ray cùng với dì ruột và chị gái (bố mẹ Hùng đểu đã lần lượt qua đời cách nay bảy tám năm về trước). Tuy chỉ học chung với nhau một năm học nơi trường THPT Châu Thành thế nhưng hai thằng lại vốn dĩ thân thiết chẳng khác gì hình không bao giờ xa rời được bóng. Gần hai năm trời, tình cờ lúc đón khách đi xe ôm ở bến xe, bỗng dưng Lợi ngó thấy thằng bạn lâu ngày không gâp đang bước xuống từ một chuyến xe ca từ Sài Gòn về ; hai thằng mừng rỡ ôm nhau như lân gặp pháo và khi ấy cũng vừa tầm mười một giờ nên cả hai kéo nhau rủ đi sương sương vài lon bia ở quán Cây phượng. Thế là câu chuyện Im vắng này được ghi lại từ lời tâm sự của Hùng với bạn mình trong buổi nhậu lai rai ấy! Số là sau khi giã từ bút nghiên đèn sách, về Sông Ray sống cuộc đời sớm nắng chiều mưa bên rẫy đậu nương bắp trong căn nhà mái lá vách nứa nơi một thôn xa xôi héo lánh nằm khuất giữa bốn bề là rừng sâu nước độc, mới đây khoảng ba tháng nay, anh chàng không biết ma đưa lối quỷ dẫn đường hay sao mà vào một buổi tối khuya khoắt đã quan hệ dan díu loạn luân với chính người chị ruột của mình tên là Trần Thị Mỹ Hậu. Chị Hậu cũng đã nghỉ học từ năm lớp Tám, năm nay chị hai mươi hai tuổi nghĩa là chị lớn hơn em trai những bốn tuổi và trong gia đình chị còn có thêm một em gái út nữa vừa lên tuổi trăng tròn được gia đình cậu ruột ở Bà Rịa cưu mang để đi học lớp Mười ; về Sông Ray được nũa năm thì chị lên xe hoa vu quy nhưng tiếng là vậy chứ thực ra, chỉ một bữa cơm đạm bạc thôi là gia đình chị chính thức đón nhận thêm một thành viên thứ tư nữa đó là anh Lâm –chồng chị mà số phận cũng chẳng giàu có không khác gì chị cả. Do khí hậu tại đây buổi tối rất lạnh lẽo với lại chẳng biết làm gì cho nên khi màn đêm chập choạng buông xuống là hai vợ chồng cùng thằng em lại bày bàn hương án nghĩa là mua vài xị rượu đế nhâm nhi, anh rể và em vợ thay phiên nhau ôm cây đàn ghita cũ kỹ nghêu ngao hát hết bài này đến bài nọ đến khi nào mệt mới vào giường lăn ra ngủ. Chị Hậu tuy không biết uống rượu nhưng lại thích hát hò nên chẳng tối nào mà chị lại không ngồi vào chung bàn nhậu cùng chồng và em trai ; Hùng vốn có năng khiếu từ lúc nhỏ nên nhuần nhuyển cung đàn còn anh Lâm lại giỏi nhớ những bài tình ca trữ tình lãng mạn của Phạm Duy, Trạnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên…Chính vì vậy ban đầu chị chỉ uống được nữa ly đã say bí tỉ nhưng vì đêm này liên tiếp tối khác cứ như vậy thành thử ra “đô” của chị riết rồi quen đi rồi tăng dần lên lúc nào mà chị cũng chẳng hề hay biết, chị đã uống được một ly rồi hai ly, ba ly…tuy thường xuyên chị “cho chó ăn chè” là chuyện thường ngày ở huyện. Cuộc sống hai vợ chồng thuở hàn vi quả thật hạnh phúc, ấm êm như vậy nhưng rồi ngày qua ngày, tháng đoạn tháng chẳng hiều vì lý do gì mà lại “tan đàn xẻ nghé”, vào một buổi chiều anh Lâm nói rằng đi thăm một người chú bị bệnh ở Long Khánh rồi ra đi biền biệt chẳng biết là trôi giạt về phương trời nào cho đến nay gần nữa năm trời không một cú điện thoại di động, không một lời nhắn tin và mỗi lần chị gọi vào số của anh thì chị chỉ nghe một thông tin quen thuộc “số máy quý khách gọi hiện thời đang bị khóa, xin vui lòng gọi số khác hoặc gọi lại sau”…Hơn một năm trời đầu ấp tay gối với người chồng yêu dấu nay lại phải sống kiếp phòng không gối chiếc, chị Hậu cảm thấy cô đơn buồn tủi vô cùng ; thấy chị mình như thế cho nên bẵng đi một thời gian khá lâu, mỗi khi tối đến, Hùng cũng bỏ quên luôn thói quen ngồi nhâm nhi rượu đế và ôm đàn hát nghêu ngao giải sầu như trước nữa. Trong gia đình tuy vẫn còn có trụ cột là dì Phương nhưng dì cũng chẳng biết làm cách nào cho cháu gái mình vơi đi được phần nào nỗi buồn thê lương khi bị chồng bỏ rơi và từ lúc lên Sông Ray cho đến tận bây giờ, hầu như một tháng ba mươi ngày là ba mươi mốt đêm di không có mặt ở nhà mà dì đi vùi mình vào sòng tứ sắc đỏ đen tại một nhà hàng xóm cách nhà khoảng một cây số thâu đêm suốt sáng. Mới đây, vào một buối tối cảm thấy quá buồn tẻ, chị rủ rê em trai mình mua rượu về nhâm nhi, đàn hát cho quên đi nỗi niềm đau đớn xót xa trong đáy lòng thế là sau một thời gian im vắng, tối đến trong căn nhà chỉ có hai chị em ruột thịt lại vẳng lên cung đàn tiếng hát trỗi dậy những tình khúc bất hủ và chuyện gì sẽ đến tất phải đến vì đâu có ai biết rằng “trong tro còn lửa”…Chị Hậu tuy nhan sắc nếu so sánh với bạn bè cùng trang lứa thì quả thật chẳng bằng ai thế nhưng nói như thế cũng chẳng phải là chị xấu đến nỗi ma chê quỷ hờn, nước da nâu đen nhẻm từ khuôn mặt cho đến khắp cả châu thân khiến cho bất kỳ ai cũng đều phải lầm tưởng chị là người dân tộc Châu ro, Ba na, Ê đê…gì đó chứ chẵng thể nào tin được chị là người Kinh chính gốc. Thân thể chị nở nang đầy đặn nhưng đến nỗi nào là ô dề cục mịch vì vòng lưng, vòng eo, cặp đùi cũng như cặp giò của chị khá là thon thả, khêu gợi và sức lực chị có thể ngang bằng với một thanh niên trai tráng cùng lứa tuổi ; hễ không làm thì thôi chứ mỗi lúc ra rẫy trồng bắp tỉa đậu hay vào rừng chặt củi xắn măng thì chẳng khác gì vũ bão mà không ai có thể sánh kịp. Có thể do nội tiết bên trong cơ thể chị có điều gì đó bất ổn chăng cho nên sống với anh Lâm lâu ngày mà chị vẫn chưa có mụn con nào cho anh bế anh bồng và có lẽ chín mươi chín phần trăm đó chính là lý do anh bỏ chị lại ra đi mà không hề có một lời từ biệt nào cả chăng? Mái tóc chị nếu không được kẹp gọn lên mà để xõa xuống thì phủ kín cả lưng lúc nào cũng óng ả, mềm mại, êm ái, mượt mà như nhung tựa lụa thoang thoảng mùi nước nấu trái bồ kết hăng hăng, dìu dịu mà ai tình cờ hít ngửi lấy cũng không thể nào không tỏ ra dễ chịu, khoan khoái làm sao ấy! Tối hôm ấy, sau khi cùng em trai tái diễn lại thú vui uống rượu đàn ca hát xướng, lúc ngủ chị mới thực sự trút bỏ hết mọi ưu tư phiền não bấy lâu nay cứ trĩu nặng trong lòng đề đánh một giấc say sưa ngon lành cho đến sáng. Do trước kia, tửu lượng của hai chị em cũng đã đến mức có tầm cỡ thành thử ra khi uống trở lại, có tối hai chị em uống hết cả hai xị vẫn tỏ ra bình thường như chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, thật là hết biết bó tay…! Căn nhà mái lá vách nứa của hai chị em khá rộng rãi, phía trước kê một cái đivăng cũ là nơi tiếp khách, ăn cơm và cũng là bàn bày hương án nhậu nhẹt đàn ca còn phía trong dùng những tấm carton ngăn lại thành hai phòng, phòng bên trái của Hùng còn phòng bên phải của chị Hậu ; mỗi lúc dì Phương ngủ ở nhà thì dì nằm ở chiếc giường bố đặt ở cuối nhà. Ngăn cách giữa gian trước và hai phòng ngủ là chiếc bàn thờ ông bà, bố mẹ cũng ở ngay vị trí này có một cái đèn dầu lớn luôn luôn được treo vào một cái móc thong từ nơi trần nhà xuống cứ đêm đến là tỏa sáng khắp cả ngôi nhà. Đêm định mệnh của chị và em trai xảy ra cách đây không lâu, cũng như mọi hôm, lúc khoảng tám giờ là dì Phương đã ra khỏi nhà từ lâu để đến gia nhập vào sòng tứ sắc mua vui, Hùng cũng đã đi quán mua về hai xị rượu cùng với khô đuối tất cả khoảng 40.000đ bày lên đivăng chờ chị Hậu tắm rửa xong là bắt đầu nhập cuộc. Chị Hậu rất thích Hùng vừa đàn vừa hát bài Tình khúc của Ngô Thụy Miên “…trời đã sang đông, thôi anh xin làm im vắng…”, hễ vào được hai ba ly là y như rằng chị bắt nó phải hát đi hát lại bài hát ấy hai ba lần cho chị nghe và tối nay cũng vậy, khi nó dạo đàn xong và bắt đầu hát thì chị vui vẻ vừa cười vừa gõ nhịp hát theo ; có thể nói rằng lúc bấy giờ chị không còn tỏ ra chút xíu gì gọi là lưu luyến, bịn rịn nhớ nhung đến anh chồng tệ bạc đã dứt tình ruồng rẫy chị nữa, chị hoàn toàn trở lại như thời con gái năng động, hoạt bát trước kia với tâm trạng thực sự thoải mái, phấn chấn một cách lạ thường. Hùng cũng tỏ ra vui lây với chị vì thời gian qua chính cái vẻ ngoải buồn bã, u sầu của chị là nguyên nhân làm cho gian nhà vốn vắng lặng thêm tẻ nhạt, trầm uất chẳng khác chi chốn âm ty địa ngục nhưng nay lại được hồi sinh khới sắc như xưa. Tử ngày anh Lâm bỏ đi, thấy chị gái mình ngày càng héo hon não nề, nó thực sự cảm thấy thương xót, tội nghiệp cho chị vô cùng và do vậy mà khác hẳn với lúc trước, nó thường xuyên ưu ái quan tâm đến chị gái nó nhiều hơn bằng cách đôi lúc an ủi động viên chị, giúp đỡ chị công việc rẫy nương như trồng bắp, tỉa đậu, bào khoai mì, chẻ củi….và ngày nào cũng như ngày nào, nó cũng đều xuống suối gò lưng xách nước đem lên đổ đầy lu trong nhà tắm cho chị ; cũng chính vì vậy mà tình cảm chị em vốn thân thiết từ xưa đến giờ lại càng thêm phần gần gũi, quấn quýt keo sơn gắn bó chẳng khác gì cá với nước, tựa bóng với hình.

Thấy em trai tận tình thương yêu chăm sóc mình, chị Hậu dẫu sao cũng nguôi ngoai được phần lớn nỗi buồn khi bị chồng ruồng bỏ dứt áo ra đi và đáp lại, những ngày qua chị cũng dành khá nhiều thời gian lo lắng cho thằng em trai mười tám tuổi đầu của chị từ miếng ăn giấc ngủ đàng hoàng hơn đến những tâm tư tình cảm riêng của nó trân trọng hơn…Có một lần hai chị em vào rừng xắn măng, lúc nằm nghỉ trưa trong rừng đang vui vẻ nói chuyện với nhau bỗng dưng chị phát hiện ra nó đang nhìn mình bằng cặp mắt thật khác lạ so với lúc bình thường và ánh mắt ấy sao mà nhanh chóng làm cho trái tim chị bồi hồi, rung động như là sắp sửa yêu đương ; khi nhận ra chị đã phát hiện ra mình đang nhìn chị thì nó mới ngó lơ đi, giả đò nói lảng sang chuyện khác, đấy chính là lần đầu tiên cả chị lẫn em đều cùng cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng mà lại chẳng hiểu vì sao? Sau khi uống hết hai xị rượu đế, vì thấy vẫn còn mồi vả lại hai chị em ai nấy đểu tỏ ra tỉnh queo còn cảm thấy thòm thèm cho nên chị Hậu liền gọi di động đến bà chủ quán đầu xóm nhờ con mang đến nhà giùm một xị rượu đựng trong bịt nilông cùng với cục nước đá để “chữa cháy”. Trong nỗi niềm hưng phấn rộn ràng, chị uống xong ly mắt trâu rượu trong vắt rồi ngồi xích vào người Hùng, âu yếm ngã đầu lên vai nó cất cao giọng hát “ cao cao bên cửa sồ có hai người hôn nhau, đường phố ơi hãy yên lặng để hai người hôn nhau…”, chính xác đây là lần đầu tiên mới có dịp gần gũi, chung đụng với thân thể chị gái như thế này và có thể nói rằng tâm trạng Hùng lúc bấy giờ sao mà biến đổi rối loạn một cách kỳ lạ nhưng nó vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc để bình thản ngồi đàn cho chị hát “….khi mặt trận bình yên, anh lính về thăm xóm, cô gái vừa tan ca…”. Khoảng mười giờ hơn, xị rượu thứ ba mới cạn hết trôi vào bao tử hai chị em, lúc này chị Hậu đã cảm thấy ngà ngà, đầu óc lâng lâng rồi, chị nói :
-Hùng, chị hết thấy đường rồi. Hùng đưa chị vào phòng ngủ đi!

Hùng vẫn còn tỉnh tào hơn, nó gác cây đàn nằm qua một bên trên chiếc đivăng rồi quàng cánh tay phải qua hai bờ vai đô con của chị dìu đỡ chị rời khỏi bàn nhậu và khi đứng dậy, để cho khỏi té thì chị cũng đã choàng tay ôm vòng qua lưng nó ; hai chị em chậm rãi từng bước một rời khỏi gian nhà trước đi vào căn phòng ngủ của chị Hậu bên tay phải trong cảnh mờ mờ tranh tối tranh sáng. Vào đến nơi thì phài nói rằng cái mùi hăng hăng dìu dịu nhè nhẹ của mùi trái bồ kết hòa lẫn mùi xà bông Camay cùng mùi da thịt phụ nữ thực sự chẳng hiểu vì sao xộc vào khứu giác nó lan tỏa lên trung ương thần kinh khiến tâm trạng nó không bao lâu đã bị biến động hoàn toàn bởi những ý nghĩ cuồng loạn, rối bời không thể nổi gỡ ra cho nổi. Khác với chiếc giường của Hùng ở phòng bên chỉ trãi chiếu, giường chị Hậu có trãi một tấm nệm cũ tuy rằng không được dày cho lắm nhưng cũng khá ấm êm, mềm mại trên phủ lớp drap màu trắng đã ngã sang màu cháo lòng dù là vậy nhưng rất sạch sẽ, đàng hoàng. Khi Hùng dìu đỡ chị gái nằm xuống giường thì bất ngờ không biết cố tình hay vô ý mà chị lại không buông tay ra khỏi người nó thành thử ra lại kéo nó xuống luôn nằm rạp lên trên người chị và chỉ trong giây phút thôi, không cần phải đắn đo nghĩ suy, bỗng dưng nó cúi xuống âu yếm hôn từng cái một lên mái tóc êm ái, mượt mà của người chị gái hai mươi hai tuổi thân yêu thương mến. Nó vừa hôn chị vừa hổn hển thở dốc còn chị nó tuy men rượu đã bắt đầu hoành hành trong người nhưng dẫu sao thì chị cũng nhanh chóng nhận định được hành động lúc bấy giờ của thằng em quả là không nên và không những thế mà còn là tội lỗi, loạn luân nhưng một chị Hậu khác trong cơ thể chị đã khống chế bắt buộc chị phải lặng yên đồng tìmh với những gì thằng em đang làm. Thấy chị cứ trơ ra chẳng khác gi tượng đất như là thực sự chẳng hề có một thái độ, hành vi nào gọi là đồng cảm đồng tâm cả khiến cho Hùng cũng dần dần giảm đi hứng thú vả lại tự nhận thấy hành động của mình chính xác một trăm phần trăm là ngang nhiên xâm phạm, chiếm đoạt chị, là không tôn trọng chị, là làm tổn thương đến chị thành thử ra nó thôi không hôn chị nữa, nó ngồi dậy và trong lúc sắp sửa tạm biệt chị để đi về phòng thì lại đến lượt chị Hậu bỗng dưng ngồi bật dậy ôm chầm lấy em trai. Lúc này, Hùng cảm thấy dường như khắp cả người nó đểu bị kích thích một cách mạnh mẽ vô cùng đến nỗi hoàn toàn không có gì có thể chống đỡ lại cho được ; nó vòng hai cánh tay lực lưỡng ôm vòng qua vầng lưng mềm mại của chị nó và chị thì với vẻ ngượng ngùng, xấu hổ úp mặt vào vai nó…
-Chị ơi, chị có thể…cho phép Hùng thay anh Lâm…yêu chị được…không?-Húng dạn dĩ thốt lên bên tai chị.
-Ôi chao…sao mà như thế…được nhỉ? Hùng…có kín…miệng không vậy?- Lẽ đương nhiên nó rất thừa hiểu câu hỏi của chị vốn dĩ có ý muốn nó đừng có bép xép nhiều chuyện kể hành nói tỏi.
-Hùng nè…đêm nay dẫu cho…hai chị em…mình có làm gì…với nhau đi chăng nữa thì cũng phải cẩn thận không cho bất kỳ một người nào…biết cả nhất là…dì Phương. Dì sẽ…cạo đầu…tụi mình đấy!

Cuối cùng, mặc dù chị không đề cập gì đến chuyện chị có đồng ý yêu Hùng hay không thế nhưng nó lại ngầm hiểu rằng chị đã bật đèn xanh đồng ý cho phép nó rồi thì phải, dẫu biết vậy nhưng nó cũng hỏi :
-Hùng…hôn chị…nghe?

Với cử chỉ ngường ngượng, chị Hậu cúi mặt xuống như là để vừa né tránh nó vừa đón nhận nó trong lúc ấy thì Hùng chủ động âu yếm, nhẹ nhàng hôn lần lên mái tóc óng ả, mượt mà từ đấy lần xuống hai bên mang tai, vầng tràn, cặp mắt, hai gò má, vầng cổ, vầng gáy…Chợt chị bảo nó đi ra gian nhà ngoài vặn bớt tim ngọn đèn dầu lớn treo chính giữa nhà vì chị cảm thấy còn sáng quá, nó nhauh nhảu bước mấy bước ra ngoài vặn bớt tim đèn xuống, nhân đó nó cũng coi cửa nhà đã được cột khóa cẩn thận hay chưa rồi háo hức trở vào phòng ngủ chị Hậu, vòng tay ôm lấy chị. Không gian lúc này có phần mờ mờ tối hơn lúc nãy nhưng cũng không phải là tối mịt đến nỗi không thấy được dung mạo của nhau ; chẳng hiểu sao hiện giờ khi chuẩn bị lâm trận thì cả chị lẫn em đều cùng run rẫy, sợ hãi đối với chính ngay bản thân hai đứa bởi vì chúng biết là chúng sắp sửa làm chuyện trái đạo lý luân thường trời không dung đất chẳng tha. Thế nhưng dầu sao đi nữa thì chúng vẫn cứ nhất quyết hành động giống y như là đã lỡ lọt vào hang cọp rồi thì phải bắt cho được cọp con, vì thế chị Hậu vừa lung túng, vụng về vừa say sưa, đắm đuối hôn trả lại từng cái một vào mắt vào mũi Hùng. Chị hết nghiêng mặt qua bên này lại quay sang bên kia bởi vì chị thừa biết rằng đôi môi thằng em sao mà cứ mãi miết lỳ lợm mày mò tìm kiếm đôi môi chị và lẽ đương nhiên, chị hiểu một nụ hôn môi sẽ rất là quan trọng cho cả hai chị em gấp bội lần so với những cái hôn thông thường vào tóc, vào trán, vào mắt…; nó đánh dấu cho một hành động buông thả, sỗ sàng của một cặp tình nhân tha thiết yêu đương, ân ái, làm tình cùng với nhau chứ không còn là hai chị em ruột thịt nữa. “Cùng tháng năm mây thu trôi lững thững ngang trời, biết bao giờ thôi phiêu lãng dứt tiếng mưa ngâu…”, có lẽ giờ đây tiếng mưa ngâu đang rả rich từng giọt trong cõi lòng Hùng cũng như chị Hậu và “cao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhau, đường phố ơi hãy yên lặng để hai người hôn nhau”, tuy rằng ở đây chẳng hề có cái cửa sổ nào cả nhưng lại có nguyên cả một gian phòng ngủ kín đáo, im vắng cho hai chị em thỏa sức thong thả yêu nhau mà không hề có bất kỳ trở lực ngoại cảnh nào để ngăn cách, cản trở chúng và có thể nói là muốn làm gì thì làm. Bất chợt, chị khe khẽ lên tiếng :
-Hùng có… đóng cửa…cẩn thận…chưa?
-Em…đóng rồi…chị!
(Mobiblog.org)
Ở vùng đất khỉ ho cò gáy này không bao giờ xảy ra trộm cướp cho chị lo lắng vì dân chúng không ai có lắm tài sản, chị chỉ đắn đo một điều là chẳng may dỉ Phương vể nhà lúc này thì không những hai chị em mất hết cả hứng thú mà còn chuốc thêm nhiều phiền phức. Sau khi nghe em trai trả lời, chị mới thực sự yên tâm để trút bỏ hết gánh nặng tâm lý đè nặng cõi lòng chị, với cử chỉ e thẹn ngượng ngùng, chị từ từ nghiêng đầu và khẽ hé mở đôi môi dày mọng của mình đón nhận lấy hai vành môi của Hùng ; đấy chính là thời khắc quan trọng nhất khi hai chị em bắt đầu trao tặng cho nhau nụ hôn đầu đời của mình. Phải nói rằng cả chị lẫn em đều thực sự quằn quại, run rẫy một cách kịch liệt và dữ dội chẳng khác chi một trận mưa rừng vào ban đêm, tuy chị Hậu trước giờ cũng từng hôn nhau với anh Lâm-chồng chị nhưng chị nhận thấy rõ ràng là nụ hôn đêm nay giữa chị với em trai hoàn toàn khác hẳn với những nụ hôn giữa chị với chồng, quả thật nó rất trân trọng đặc biệt làm sao ấy khiến chị không sao lý giải cho được. Còn đối với Hùng, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nó được hôn môi một người con gái tuy rằng đó không phải ai đâu xa lạ mà chính là người chị ruột hơn nó bốn tuổi, một nụ hôn từ trước đến giờ nó chưa lần nào nghĩ tới ; hơi men trong cơ thể hai chị em lúc bấy giờ đã dần dần hạ xuống nhưng chưa tắt hẳn vì đã chuyển hóa thành một động lực mạnh mẽ để kích thích cho men tình càng lúc càng tăng dần lên trong cõi lòng cũng như lan tỏa ra khắp châu thân hai đứa. Cảm giác tội lỗi. loạn luân, lén lút, vụng trộm vẫn manh nha tồn tại trong tiềm thức chúng không những không làm chúng ý thức được chuyện nên hay không nên mà trái lại còn thúc giục, đưa đẩy cà hai chị em hôn nhau mỗi lúc thêm nồng nàn, say sưa, đắm đuối, ngất ngây (khi Hùng kể tới đây thì cũng đủ làm cho Lợi máu nóng dồn lên cả mặt còn hơn cả là lúc được mục kích chứng kiến). Cả chị lẫn em tuy không hẹn cùng nhau nhưng đều cảm nhận được rằng nụ hôn đầu đời của hai đứa sao mà khoan khoái, thú vị, tuyệt vời lên đến tận đỉnh điểm của cõi tình xác thịt nhục dục hoàn toàn không bút mực nào có thể vẽ nên được, không ngôn từ nào có thể diễn tả cho nổi. Phải nói trong chuyện lỗi lầm, ngang trái này của hai chị em thì dì Phương là người có lỗi nhiều nhất, dì năm nay đã bốn mươi mốt tuổi rồi nhưng chứng nào tật nấy, máu đỏ đen trong người dì không lúc nào ngừng chuyển động trong huyết quản dì cho nên từ hai năm trời nay, hầu như lúc nào dì cũng bỏ mặc hai đứa cháu ruột của dì ở nhà muốn làm chi thì làm dẫn đến sự im vắng, tĩnh mịch tối đen của căn nhà đêm nay đã làm nảy sinh ra một cuộc tình loạn luân, oan nghiệt ngút tận mây xanh đất chẳng dung, trời không tha. Giả sử như buối tối ngày hôm nay dì có mặt ngủ ở nhà thì dẫu cho có ăn gan hùm mật gấu đi chăng nữa thì chị Hậu cũng như Hùng chẳng hề có đứa nào dám lên tiếng hó hé đùa giỡn với nhau chứ đừng nói chi là làm chuyện yêu đương, ân ái chẳng khác chi vợ chồng se tơ kết tóc này! Đêm nay, chắc chắn một trăm phần trăm là hai ông bà Nguyệt lão mặc dù không nhận được chỉ thị của ông trời nhưng lại đã vô tình xếp nhầm đặt lộn hai chị em vào cuộc tình duyên với nhau rồi thì phải? Vì thế trên thế gian này mới đâm chồi nảy lộc thêm một cuộc tình bất hủ có một không hai tuy ngập tràn xấu xa nhưng thật tuyệt vời, nên thơ hóa mộng ; hai đứa trao tặng cho nhau nụ hôn đầu tiên trong cuộc đời càng lúc càng mãi miết kéo dài, kéo dài tưởng chừng như chẳng bao giờ đến hồi kết thúc và trong nỗi niềm đê mê, ngây ngất chẳng biết tự lúc nào mà Hùng đã âu yếm dìu đỡ chị Hậu ngã người nằm xuống tấm nệm ấm êm trãi trên giường ngủ đến nỗi cả hai đều cùng không hay chẳng biết chuyện gì đã xảy ra tiếp theo.

Đến khi nhận ra thì đã muộn, thấy không thể nào thay đổi, xoay chuyển được tình thế nữa vậy là chị thôi đành nhắm mắt đưa chân cùng với em trai cứ thế mà tiếp tục hôn môi nút lưỡi nhau thành tiếng chùn chụt khe khẽ vẵng lên giữa đêm hôm khuya khoắt nghe đến rợn cả người. Gian nhà tuyệt nhiên không hề có một thanh âm nào cả ngoại trừ tiếng côn trùng, giun dế rỉ rả ở bên ngoải vẳng vào, tiếng chặc lưỡi tiếc nuối của vài chú thạch sùng đang đùa giỡn bò tới trườn lui trên những cây kèo nơi trần nhà ; nơi chiếc bàn thờ khói nhang nghi ngút, chắc hẳn linh hồn hai đấng sinh thành của hai chị em từ trần lúc chị Hậu mới có mười bốn, mười lăm tuổi đang ngậm ngùi, buồn bã khi bất đắc dĩ tối nay lại phải nhìn thấy hai đứa con họ trở chứng để làm chuyện “không phải là của con người”. Có thể nói rằng lúc bấy giờ, chị Hậu và Hùng cả hai dường như đã quên đi hết tất cả, quên không gian và thời gian, quên bố mẹ, quên dì và quên cả tình chị em quấn quýt keo sơn gắn bó bấy lâu nay ; hai đứa chỉ còn nhớ, còn biết có mỗi một điều duy nhất hiện đang xảy ra đó là chúng đang say sưa, đắm đuối mang hạnh phúc yêu đương, ân ái để mà trao tặng cho nhau hết tất cả không còn giấu giếm, che đậy chổ nào nữa. “Sẽ ra sao ngày sau…”đấy cũng chính là một trong những đoạn lời bài hát mà Hùng vẫn hay cất cao giọng ca cho chị mình nghe từ sau lúc anh Lâm –chồng chị cất bước ra đi không một lời từ biệt, ngày mai, ngày mai nữa hay hai ba tháng hoặc hai ba năm sau thực sự hai chị em chẳng biết suy nghĩ như thế nào khi chợt chạnh lòng nhớ lại ký ức đêm tình ngọt ngào, ấm áp này. Trên chiếc giường ngủ hàng đêm của chị, chị và em trai vòng tay trong vòng tay ôm ghịt sát lấy thân thể nhau không ngớt lăn qua lộn trở lại khiến cho lớp drap trãi nơi bề mặt lúc đầu còn ngay ngắn, phẳng phiu thế nhưng càng về sau thì lại càng dúm dó, nhăn nhúm một cách thảm hại vô cùng. Con nhỏ em út lúc này ở Bà Rịa tại nhà người cậu ruột đang ngủ say sưa như chết lẽ đương nhiên nó cũng không thể nào ngờ được rằng chị Hai và anh Ba của nó ở trên rẫy nơi vùng Sông Ray khỉ ho cò gáy ngất ngây, cuồng loạn yêu nhau chẳng khác chi một cặp vợ chồng mới cưới trong đêm tân hôn động phòng hoa chúc. Còn anh Lâm-xin nhắc một chút về người chồng phụ bạc này, vốn dĩ anh dứt áo ra đi biền biệt chẳng qua anh nghe lời một số bạn bè chế giễu, dèm pha nói rằng vợ anh là phù thủy Miên lai có ngày sẽ “thư” anh có giun trong ruột, anh về Long Khánh được một tháng rồi theo người anh họ qua Lào làm công nhân nông trường cao su-café đến nay anh ta cũng chưa có vợ mới và đêm nay, anh cũng không làm sao tưởng tượng được rằng thằng em vợ mười tám tuổi tại khu rẫy anh từng nương náu đã thay thế vị trí của anh mà “làm chồng” của người vợ mà anh từng đầu ấp tay gối cũng chính là người chị ruột cùng cha cùng mẹ, cùng mang chung dòng máu trực hệ với nó. Tuy anh từng quan hệ yêu đương, ân ái với chị Hậu nhưng thầm so sánh anh với Hùng-em trai chị, chị quả thật nhận thấy anh không bằng một góc của nó về những thao tác mà nó đã thực hiện từ lúc mới bắt đầu khởi sự cuộc tình cho đến bây giờ, tuy rằng những thao tác ấy hãy còn vụng về, lúng túng, lụp cha lụp chụp nhưng lại hàm chứa một nguồn sinh lực dồi dào, trẻ trung, năng động thể hiện một tình cảm thiết tha, trìu mến. Giống như mọi ngày, Hùng ở nhà vẫn hay mặc chiếc áo mayo ba lổ màu trắng ngã sang màu cháo lòng cùng với quần đùi may bằng vải kaki của lính chế độ cũ và đêm nay cũng vậy, đôi lúc thỉnh thoảng lần tay xuống dưới hạ thể nó, chị lại chạm phải vào “một cái gì đó” cứ cương lên làm độn đũng quần đùi nó lên khiến chị không khỏi mắc cỡ, sượng sùng tuy rằng chị đã từng trãi qua quãng thời gian có chồng trước kia cũng đã nhiều lần chị sờ phải của chồng chị mỗi khi ân ái, yêu đương cùng anh. Lẽ đương nhiên, ắt hẳn chị vốn dĩ cũng đã thừa biết “cái gì đó” bên trong quần đùi em trai là cái gì rồi, không cần phải ngỡ ngàng, thắc mắc chi nữa ; chỉ có điều chị cảm thấy hơi lạ đó là so với anh Lâm thì Hùng lại có vẻ trội hơn thì phải? Lúc bấy giờ, hai chị em không những không ngừng trao cho nhau những nụ hôn lên môi, lên mũi, lên má, lên mắt, lên tóc chẳng khác gì mưa giông gió bão mà còn bắt đầu lần cả hai bàn tay để mà mày mò, tìm kiếm thỏa mãn nỗi niềm khát khao, đòi hỏi nhục dục trên thân thể của nhau ; khởi sự là hai bờ vai lần xuống lưng, ngực, bụng rồi xuống cả mông, đùi và vì là con gái cho nên chị có vẻ thụ động hơn, nhường gần hết cho em trai mình lần hai bàn tay di chuyển khắp nơi mọi chổ trên tấm thân chị vốn đã một lần dâng hiến cho người chồng phũ phàng, ruồng rẫy chị giờ chẳng biết phiêu bạt đến chốn phương trời xa lạ nào? Dẫu cho anh ta có ở gần đây đi chăng nữa thì chị cũng đã hoàn toàn quên mất đi anh là ai, quên bẵng đi những khúc tình ca bất hủ mà anh từng hát cho chị nghe “…chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau, tình yêu dạt dào mộng ước mai sau ; cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu, cho duyên tình này đừng có thương đau…”.

You may also like...