Khúc vĩ cầm buồn – Kì 1

Đó là khúc vĩ cầm của người con gái anh yêu. Cô gái đặc biệt, xuất hiện trong đời anh, cũng vào khoảnh khắc đặc biệt…

Một tối mùa đông. Những ngày cuối
của tháng 12. Cái rét tái tê, len lỏi khắp chốn. Mưa. Lại một đêm mưa. Không
vồn vã như giông hè. Cứ rả rích, rả rích, từng hạt nặng trĩu. Gió và mưa kéo
cho cả khu phố một cái màu ảm đảm khó ưa. Một không gian tĩnh đến nghẹt
thở. Xung quanh nhiều nhà đã tắt đèn. Ít
ai để ý đến chiếc Porsche đã đậu ở đó từ khá lâu ngay phía
trái của biệt thự Linh Lan.Trong
xe, thoang thoảng mùi hương Givenchy Pour Home. Anh ngồi đó. Lặng yên. Cùng với anh, là cây violin Secret màu mận đỏ. Dường như bất cứ lúc nào, trừ
những lúc làm việc ra, nó cũng bên cạnh anh, luôn là ghế phải cạnh
vô lăng… Không gian vắng bỗng vang lên tiếng nhạc tha thiết. Với anh, âm thanh đó chắc hẳn đã trở thành thân thuộc. Đó là tiếng violin… Anh hạ
cửa kính xe, ngước nhìn lên căn phòng ở tầng 2 của căn biệt thự. Mặc cho những
giọt mưa vô tình hắt ướt, anh vẫn mải mê theo khúc vĩ cầm…Đó là khúc vĩ cầm của
người con gái anh yêu. Cô gái đặc biệt, xuất hiện trong đời anh,
cũng vào khoảnh khắc đặc biệt…

 ***

Xung quanh đất
trời như vô hình với anh. Bao nhiêu chuyện đổ ập xuống gần như cùng lúc khiến anh vô cùng mệt mỏi. Anh vừa thất bại trong kí kết một hợp đồng quan trọng với một công
ti đầu tư nước ngoài – một trong những thất bại hiếm hoi mà một CEO xuất sắc như anh từng gặp phải. Thằng em trai quý tử lại về nhà đòi tiền, đập phá, cãi nhau
với bố mẹ rồi lại bỏ đi với đám bạn chơi bời. Ba mẹ buồn rầu, chán nản, không
khí gia đình nặng nề. Anh phóng xe như điên trên đường. Cảm giác muốn nổ tung
cả trí óc. Anh muốn xé toạc cái sự mệt mỏi, chán chường trong con người anh.
Một con người bản lĩnh đến đâu trong hoàn cảnh đó cũng khó giữ được lý trí. Anh
lại tăng ga. Một bóng đen vụt qua. “Két!!!” Tiếng thắng xe
vang lên. Cái bóng đen ngã sập xuống. Im lìm. Anh xuống xe gần như ngay lập
tức. Thần trí hoảng loạn. Nằm ngay dưới mũi xe anh, là một cô gái mặc váy
trắng, cài nơ. Anh chạy vội lại xem cô ra sao. Mặt mày xây xát, trên trán có vết rách hình như khá sâu. Đôi mắt cô gái nhắm nghiền. Máu chảy đã nhuốm mất một phần màu trắng tinh của cái váy. Như vô
hồn, anh bế vội cô lên xe, nhanh chóng lái xe đến bệnh viện. Anh đã gặp cô, như
thế.

Phía
ngoài phòng cấp cứu, Anh ngồi bần thần. Anh tự hỏi không biết mình đã làm gì
thế này. Mạng sống của cô gái đang bị đe dọa. Đã hơn 1 giờ đồng hồ mà đèn
phòng cấp cứu vẫn sáng. Anh lo lắng.  Dù là không quen biết nhưng vì anh
mà cô gái đó phải chịu đau đớn như thế… Bỗng cửa phòng cấp cứu mở, một bác sĩ
khá lớn tuổi bước ra:

– Bác sĩ, cô ấy sao rồi?

– Rất may, không bị tụ máu não và không ảnh hưởng gì nhiều đến xương sọ. Tuy nhiên chấn động khá mạnh, cô ấy
vẫn còn hôn mê, nhưng sẽ tỉnh lại sớm thôi. Lưu ý là lúc tỉnh lại, có lẽ cô ấy
sẽ thường xuyên bị choáng do di chứng. Bây giờ, anh theo tôi, làm thủ tục nhập
viện.Mọi thứ,
thế là đã tạm ổn. Anh bỗng thấy nhẹ lòng.Anh gọi
điện về nhà, báo đêm  không về. Đêm ấy, anh ở lại viện với cô gái. Vì cô ấy
vẫn chưa tỉnh, nên anh không biết phải báo với người thân của cô ấy như thế nào. Cô
không mang theo túi xách. Bên cô lúc đó chỉ có một hộp đàn. Anh mở nó ra,
phía trong là một cây violin Secret màu mận đỏ và một bản nhạc đề tên Serebende
– một bản nhạc nổi tiếng. Cây đàn không bị hư hại nhiều, chỉ để lại một vài vết
xước. Dù biết tình hình cô ấy thế là đã ổn, nhưng anh vẫn không thôi lo lắng.
Dù sao đi nữa, đó cũng là lỗi của anh. Đêm đó, anh gần như thức trắng, trông
cho cô ấy ngủ. Ngồi bên giường bệnh suốt đêm, bây giờ, anh mới có thể ngắm nhìn
thật kĩ cô gái. Cô không thực sự quá xinh đẹp, nhưng rất thu hút. Mặc dù làn da
đang tái xanh và đôi môi nhợt nhạt vì tai nạn, nhưng toát lên ở cô là một vẻ
đẹp tinh khiết mà mỏng manh, khiến anh cứ phải nhìn ngắm mãi…Sáng hôm sau, đang chợp mắt sau một ngày mệt mỏi, anh bỗng choàng tỉnh vì một
bàn tay khẽ lay người anh. Mở mắt ra, anh thấy cô đã tỉnh.

– Anh là ai? Tôi đang ở đâu?

– Cô đang ở bệnh viện. Hôm qua, cô bị xe tôi đâm phải và bị thương. Cô thế nào
rồi?

– Tôi không sao, chỉ hơi choáng và đau đầu thôi…

– Thế là tốt rồi. Cô tên gì? Nhà ở đâu? Làm thế nào để tôi lien lạc với gia đình
cô đây?

– Tôi là Bảo Khánh. Nhà tôi ở… số điện thoại là… Nhưng, anh đừng khiến bố mẹ tôi lo lắng quá…

***Đó là câu chuyện của 4 năm về trước. Anh đã gặp cô như thế. Một người con gái
với váy trắng và violin… Cái đêm đó chắc anh chẳng bao giờ quên… Tuy
ngồi trong xe, nhưng anh vẫn hơi rùng mình. Tiếng nhạc bỗng dứt trả lại cái
tịch mịch cho không gian. Điện thoại rung nhẹ, 1 tin nhắn mới: “Về đi anh”… Anh
khẽ nhìn lên, bóng 1 người con gái vừa quay lưng bước vào. Khẽ chạm tay vào cây
violin, anh khởi động xe và ra về. Chiếc xe dần khuất bóng…

Về đến nhà, đặt ngay ngắn chiếc violin lên bàn, anh chầm chậm tiến lại
chiếc piano Steinway and sons. Anh yên lặng khá lâu và trầm tư, rồi khẽ
khàng đặt những ngón tay lên phím. Ngoài trời đêm vẫn rả rích. Giữa chung quanh
vắng lặng, vang lên những nốt nhạc quen thuộc của Kiss the rain… Ngón tay anh
dần lướt nhanh trên phím đàn, kí ức theo dòng nhạc về bủa vây lấy tâm trí anh…

… Ngày nào anh cũng đến thăm cô.  Lúc nào cũng thế, anh luôn mang kèm
một bó hoa. Anh đến thăm cô không hẳn vì trách nhiệm, mà dường như có cái gì
trong anh thôi thúc muốn được gặp cô, muốn đươc ngắm nhìn cô, được nói chuyện với
cô. Cô hồi phục khá nhanh và điều đó làm anh rất vui. Một mặt vì anh là người
đã gây ra tai nạn cho cô, mặt khác là vì anh có cảm tình đặc biệt với cô gái
ấy. Vì anh vốn rất thích những người biết chơi violin. Không phải ai cũng
biết, CEO nổi tiếng lạnh lùng và nghiêm khắc này lại là một người đam mê
nghệ thuật. Hồi nhỏ, anh đã từng học qua piano và chơi rất hay. Anh còn rất yêu
thích nhạc cổ điển, đặc biệt là violin. Anh thích sự trang nhã hết sức
tinh tế của nó. Với anh, những ai biết chơi violin là những người đặc
biệt.

Hai người dần dần nói chuyện nhiều hơn. Tình yêu với những nốt nhạc, những bản
đàn dường như đã kéo cô và anh lại gần nhau hơn. Ngày qua ngày, những câu
chuyện không chỉ liên quan đến âm nhạc nữa, mà dần dần gắn với cuộc sống riêng,
về những suy nghĩ và tâm tư của mỗi người….  Bảo Khánh kém anh 4
tuổi, là sinh viên Nhạc viện, khoa violin. Cô biết chơi đàn từ khi còn rất
nhỏ và quyết định theo con đường nghệ thuật – không như anh, vì là người thừa
kế của một tập đoàn lớn nên phải gác bỏ niềm đam mê của mình, chỉ chơi những
khi rảnh rỗi. Cô gái ấy rất đáng yêu và thực sự dễ gần. Nói chuyện cùng
cô gần như đã trở thành thói quen của anh… Vậy là hình ảnh cô gái
không quen đó, dần dần đi vào tâm trí anh. Thỉnh thoảng, anh lại nghĩ đến cô,
như nhớ về một điều xưa cũ, một cảm giác thân thuộc đã lâu… Anh thấy vui vì
điều đó…Một chiều mưa, anh đến thăm cô như thường lệ. Vừa đến cửa phòng, anh bỗng dừng
chân. Có tiếng nhạc réo rắt từ phía trong vọng ra… Là Sad violin.. Anh đứng lặng,
ngắm nhìn cô. Với cây violin trên vai, trông cô thật tuyệt. Bàn tay uyển chuyển
dịu dàng kéo cây vĩ qua lại. Từng chuyển động đầy khéo léo, âm thanh phát ra
đầy tinh tế.  Không gian như đọng lại trong khoảnh khắc anh trông thấy cô
chơi violin. Tất cả như chìm đắm trong khúc nhạc đầy mê dụ. Những nốt
nhạc lúc thánh thót, lúc trầm đục đi vào anh, chạm tới những ngõ ngách sâu thẳm
nhất trong anh. Cái sắc sâu của âm điệu như cuốn lấy anh. Đã lâu lắm rồi, anh
không thấy mình bình yên như thế, tim anh như lắng lại… Cả bản nhạc và cả người
con gái đứng bên ô cửa sổ kia đã khiến anh say…

Từ từ, bước lại, anh choàng tay và nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau…. Là rung động nhất thời trước bản
đàn, hay là trái tim chai sạn bấy lâu này thôi thúc để lại có được cảm giác yêu
thương khiến anh ôm cô? Hay, chính định mệnh đưa bước chân anh lại gần rồi ôm
cô như thế?…

Khúc vĩ cầm buồn – Kì 1

Những nốt nhạc cuối cùng của Kiss the rain lắng xuống. Anh rút điện thoại ra
rồi soạn 1 tin nhắn mới: “Ngủ ngon em yêu. Và mơ về anh nhé.” Khẽ mỉm cười, anh
đi về phòng, tắt đèn rồi lên giường nằm. Mãi không thấy hồi âm, chắc cô đã ngủ.
Đêm nay, với anh sẽ lại là một đêm dài. Chẳng hiểu sao thời gian gần đây, mỗi
lúc đi ngủ,anh cứ trằn trọc mãi rồi mới chợp mắt được. Lật mình qua bên này,
rồi lại bên kia, cảm giác khó ngủ khiến anh mệt và khó chịu. Sao gần đây, cô ấy
ít liên lạc với anh hơn. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại vơi dần. Nhưng
trái tim anh vẫn cảm nhận được những quan tâm, những yêu thương từ cô. Anh cứ
thao thức mãi với những nghĩ suy về cô. Nhắm mắt lại, tiếng Sad violin lại vang
lên, những hình ảnh khó phai ấy theo tiếng vĩ cầm ùa về trong anh…

… Một cái ôm từ phía sau nhẹ nhàng. Anh tựa đầu lên vai cô. Hương thơm trên người
cô thoang thoảng trong anh. Một cảm giác thực sự dễ chịu. Cô không phản ứng gì,
chỉ đứng yên trong vòng tay anh. Không gian không còn tiếng violin trở nên tĩnh
lặng. Bên cửa sổ là anh và cô. Dường như hạnh phúc, vốn chỉ giản đơn như
thế. Bỗng như sực tỉnh, anh buông tay ra:

–  Anh… Anh xin lỗi… Em đàn hay quá… Anh…

Cô không nói
gì, chỉ mỉm cười, nhận hoa của anh, rồi đi lại giường.

Hai hôm sau,
cô ra viện. Đưa cô về nhà, có cả anh và ba mẹ cô. Từ khi biết Khánh xảy ra tai
nạn và phải nằm viện, ba mẹ cô đã quen với sự xuất hiện của anh mỗi lần đến
thăm. Trong họ không còn cảm giác trách mắng vì anh đã gây ra tai nạn cho con
gái họ nữa, thay vào đó là cảm động trước sự chu đáo và những quan tâm thực sự
chân thành của anh.

Không
còn ngày nào cũng được gặp cô nữa, anh thấy nhớ cô. Hình ảnh cô luôn luôn hiện
hữu trong tâm trí ah. Lúc ngồi họp ở công ti, anh bỗng mỉm cười, mọi người ai
cũng thấy lạ vì vị CEO này vốn vô cùng nghiêm khắc. Có ai biết anh đang nhớ lại
giây phút anh được ôm cô. Dường như hương nước hoa Lavender vẫn dìu
dịu trong anh. Lúc tình cờ đi qua chỗ  xảy ra tai nạn trước đây, bất giác
anh dừng lại và xuống xe. Nhìn một lát, anh bỗng nghĩ, phải chăng trong cải rủi
có cái may, cái may của anh là đã được gặp cô… Cứ thế, cứ thế, nhớ nhung dần
đầy trong anh. Nỗi nhớ vô hình mang theo nụ cười, ánh mắt, giọng nói của cô mỗi
khi anh đi ngủ… Những tin nhắn, những cuộc điện thoại giữa anh và cô mỗi ngày một
nhiều hơn… Anh cũng thường đến nhà đưa cô đi chơi đâu đó… Bên cô, lúc nào cũng là
bình yên nhất…

Một ngày
lặng gió, anh chợt nhận ra rằng, trái tim anh đã biết yêu thương…

– Tối nay em có thời gian không? Đi ăn tối cùng anh nhé?

–  Vâng ạ.

–  Tối nay anh có việc một tí, chắc không qua đón em được, em tự đi taxi đến được
không? Nhà hàng Louis nhé, 7h30.

Tối đó, cô bắt
xe đến nhà hàng nơi anh đã đặt trước. Bước vào, cô thấy mình bị thu hút bởi
không gian của nhà hàng. Cứ như đang bước vào một bức tranh đủ đầy những gam
màu cổ điển. Quán khá vắng và yên tĩnh. Cô ngồi ở bàn anh đã đặt trước và chờ
anh. 15’ trôi qua, bóng đèn tắt phụt. Cô đang hoang mang, ngó nghiêng xung
quanh không biết làm thế nào thì thấy những ánh nến lấp lánh ở một góc của nhà
hàng. Giữa lung linh ánh nến, là người con trai mặc vest, với những đường nét
hoàn hảo như tranh vẽ đang mải mê bên những phím đàn trắng muốt. Là anh. Bản
nhạc Loving you thánh thót ngân lên. Cô đứng lặng nhìn anh. Và lắng nghe tiếng
đàn. Lúc này đây, cô cứ ngỡ, anh là một thiên thần… Không gian như đọng lại.
Tiếng nhạc dứt, anh mỉm cười, với một bông hồng bạch trên tay, tiến lại gần cô:

– Cho anh được phép là người yêu
em suốt cuộc đời, em nhé?

Người con trai trước mặt cô đây,
người mà cô đã đem lòng yêu thương ngay từ những ngày còn nằm trong bệnh
viện… Người đã thổi hồn cho những bản violin của cô… Người đã luôn khiến cô
vui vẻ trong suốt thời gian qua… Người con trai ấy đã nói lời yêu cô… Cô xúc động
đến rơi nước mắt… Những giọt nước mắt hạnh phúc ngập tràn… Cô gật đầu. Và từ giây
phút đó, hai con người vốn xa lạ đã nguyện ở cạnh nhau đến vĩnh hằng…

 ***

Tỉnh dậy, một ngày
mới, lại bắt đầu. Như mọi khi, việc đầu tiên
anh làm là chúc cô một ngày mới tốt lành. Chiều này, được nghỉ
sớm, anh quyết định đưa cô đi biển. Ngày mai anh có lịch công tác ở một thành
phố miền Nam xa xôi nên muốn dành thêm thời gian để được ở cạnh cô.

Biển mùa đông, buồn
và lạnh. Chỉ mình anh và cô. Anh ôm cô vào lòng. Mùi thơm thoang thoảng trên cô
khiến anh như kẻ nằm mơ. Suốt đời này, chắc chẳng có mùi hương nào ám ảnh và
quyến rũ anh đến thế. Dịu nhẹ, nhưng cũng rất ngọt ngào và tinh tế, như cô. Anh
đặt tay lên ngực trái cô, lắng nghe tiếng nhịp tim cô đập, rồi lại đặt tay lên
trái tim mình, và mỉm cười. Dường như chúng cùng chung một nhịp. Đứng trước
biển bao la, nhưng anh chẳng thấy cảm giác cô đơn. Bởi bên anh đã luôn có một
tình yêu vĩnh cửu… Sóng vỗ rì rào. Hương gió mùa đông lạnh buốt. Biển cả mênh
mông lại gọi về trong anh những tháng ngày kỉ niệm – kí ức, của buổi hò
hẹn đầu tiên… Nhưng trong miền xa vắng đó, là biển lớn, của một đêm mùa
hè…

…  Biển đêm cũng chỉ anh và cô. Đó là buổi hẹn hò đầu tiên sau khi cô nhận lời làm
người yêu anh. Không gian yên tĩnh. Cảnh đêm đẹp đến nao lòng. Anh dùng khăn mỏng bịt mắt cô tỏ ra rất bí mật. Cô tò mò không biết rồi anh sẽ
làm gì. Sau một lúc loay hoay trên cát, anh đã tự tháo khăn bịt mắt cho cô. Cô
không tin những gì mình đang thấy. Trước mắt cô bây giờ, là ba chữ “ANH YÊU EM” cháy rực trên cát. Giữa trời đêm, ánh lửa lung linh thật đẹp. Cô không giấu nổi
niềm hạnh phúc, ôm lấy aAnh thật chặt. Anh luôn thế, ngọt ngào đến từng giây,
từng phút bên cô. Bỗng anh nhẹ nhàng buông tay cô, chạy lại gần đám lửa.
Cô ngẩn người không hiểu. Rồi thấy anh đào lên một cái hộp gỗ được chôn cẩn
thận dưới cát, mỉm cười, anh qùy xuống dưới chân cô:

–  Em có thể tặng anh một buổi tối lãng mạn được không?

Cô bật cười nhìn anh âu yếm. Vừa
nói, anh vừa đưa cái hộp gỗ cho cô. Không nén nổi tò mò, cô mở ra ngay. Phía
trong là một bông hồng bạch được thắt nơ cẩn thận. Không để cho cô hết ngạc
nhiên, anh đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô, bàn tay mềm mại nâng cằm cô lên,
nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn. Không quá mãnh liệt, nhưng đủ đầy những nồng
nàn trong tình yêu anh có. Cô đáp trả anh cũng không khiên cưỡng, yêu thương
lên môi, thật ngọt, thật sâu… Hai người ngồi
dựa vào lưng nhau trên cát. Dưới bầu trời đầy sao, cùng lắng nghe tiếng song rì
rào, lắng nghe cả những yêu thương tha thiết trong mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt,
mỗi câu nói, mộĩ nụ cười…

***Mặc dù bận bịu với hàng tá công việc, những cuộc họp, cuộc thương thuyết kí hợp
đồng trong đợt công tác nhưng ngay lúc nào có thể anh cũng dành thời gian gọi
điện cho cô. Khi thì tranh thủ giờ ăn trưa, lúc thì trước khi đi ngủ, sau khi
làm việc xong… Nhưng cô không lần nào bắt máy. Anh cảm thấy lo lắng. Không gọi
được, anh thay bằng nhắn tin, chờ đợi mãi, mới có 1 tin nhắn trả, “em ốm”. Biết
thế, anh lại càng nôn nao. Gắng thu xếp công việc nhanh nhất có thể, anh đáp
chuyến bay sớm nhất về với cô.

Vừa đặt hành lí xuống nhà, mẹ anh đã hỏi:

– Sao còn bảo phải đi những 3 tuần? Về sớm thế con. Chắc công việc thuận lợi hả?

–  Tạm thôi mẹ ạ. Nhưng Khánh ốm. Con phải về với cô ấy.

Mẹ Anh vốn là phó giám đốc Nhạc viện nơi Khánh đã theo học. Cứ có thời gian là
anh lại mượn cớ đến cơ quan mẹ để được nghe Khánh đàn. Anh chính khán giả trung
thành nhất của cô. Tốt nghiệp loại giỏi nên cô được giữ lại giảng dạy tại Nhạc
viện, vì thế, ít nhiều mẹ anh cũng biết về cô. Sau khi nghe anh nói thế, bà
không hỏi gì them, chỉ biết lắc đầu chán ngán, quay lưng bỏ đi.

Tắm rửa qua một lát, không nghỉ ngơi, anh vội lãi xe đến nhà cô ấy. Chiếc
Porsche quen thuộc đậu dưới biệt thự Linh Lan. Đã hơn 10h30, con phố đã vắng
lặng. Chuẩn bị bấm máy gọi điện cho cô biết anh đang đợi dưới nhà thì anh nghe
thấy tiếng violin quen thuộc. Trên ban công căn biệt thự, aAnh thấy cô đang chăm
chú kéo đàn. Những thanh âm trong trẻo vang lên giữa thinh không như được cô
đọng từ những gì thanh cao nhất. Anh nhẹ lòng vì thấy cô không sao. Ánh đèn
không đủ sáng để anh nhìn rõ khuôn mặt cô. nhưng bấy nhiêu thôi cũng khiến nỗi
nhớ nhung nguôi ngoai trong anh. Tiếng nhạc dứt, hình như cô đang nhìn về phía
anh. Anh định mở cửa xe bước ra để gặp cô thì cũng ngay lúc đó, cô đã vào
phòng, kéo rèm cửa sổ. Thoáng chút hụt hẫng, nhưng cũng đã muộn rồi, anh không
muốn phiền cô nữa, dù gì cô cũng đang ốm. Được thấy cô, được say trong tiếng
violin của cô lúc này, với anh đã là đủ. Nhìn lên căn phòng lần nữa, rồi anh
khởi động xe và ra về.

Anh hồi hộp đợi tin nhắn “Về đi anh” thân quen của cô trên đường lái xe. Nhưng
không thấy. Trước lúc đi ngủ, anh vẫn nhắn tin cho cô. Nhưng lại một lần nữa,
anh không nhận được hồi âm tin nhắn chúc ngủ ngon của anh. Anh lại tự an ủi
mình, chắc cô mệt quá nên đã đi ngủ trước. Thêm một đêm trằn trọc mãi. Sao gần đây, cô lại ít liên lạc với anh. Dù anh đã
chủ động gọi điện, nhắn tin trước, nhưng ít khi cô đáp lại. Hình như, cô đang
cố tránh né anh. Là vì sức khỏe, hay đã có chuyện gì đó xảy ra mà cô giấu
anh?…(Còn tiếp)

You may also like...