Lần hẹn thứ 5 và câu nói của gái

[Lần hẹn thứ 5 và câu nói của gái]

— tungboy2k13 —
Sau khi dạo quanh phố phường dạo qua thị trường 2 vòng thì nỗi bức xúc vẫn ko giảm bớt. Thế nên onl VOZ viết tâm sự tí, có thể hơi dài 1 chút.
Dưới đây là rì viu lần hẹn nhau thứ 5, 4 lần trước ( mà đặc biệt là lần 3 có biến ) nếu các bác thích thì em sẽ viết sau, 1 mạch trong 1 lần đăng thôi ko cần són siếc hóng hớt gì cả.
Mấy chi tiết rườm rà lặt vặ thôi bỏ qua, em chỉ viết mấy ý chính thôi ah.

7h, đón gái ở gần nhà, phi 1 mạch lên đường đê, gái bảo là lên cầu Long Biên đi. OK, sao phải xoắn, lên thì lên. Đi hết 1 chiều cầu thì gái nó kêu lạnh, mẹ lạnh thế thì lên đây làm gì, thế là thôi phi về. Đi qua đoạn các đôi hay ngồi thì gái nói là qua mất chỗ đẹp rồi. Ban đầu đinh ninh đoán là chắc nó ngẫu hứng hoặc chỉ muốn lượn lờ hóng tí gió thôi, cũng ko thấy nó níu lại lên thêm nữa cũng dek để ý.

Lát sau phi vào 1 quán ở Hàng Trống, quán này lần hẹn thứ 4 đã vào rồi. Lần đấy bọn em bị dính mưa nên vào, bật nhạc trong đt cho gái nghe, toàn nhạc tiếng Anh, gái bảo ko thích nghe nhạc tiếng Anh nên lúc ở nhà có soạn cái list tầm 20 bài chủ yếu là tiếng Việt để thử xem gái có thích ko. ( Mẹ, cái NGU của là đây ).

Đứa phục vụ nó lên, gái nó kêu NƯỚC LỌC ! Nghĩ chắc là đang giận mình nên mình kêu luôn 2 nước chanh. Gái nói là em ko tôn trọng gái. Lát sau đứa phục vụ lên thì em kêu thêm luôn NƯỚC LỌC cho rảnh nợ.

Lúc này thì bật nhạc này, vừa nghe vừa nói chuyện. Nói chung là gái dek thích lắm ( các bác thông cảm, em toàn nghe nhạc tiếng Anh, có mấy khi nghe nhạc Việt đâu, list của em 370 bài thì chỉ có tầm 15 bài nhạc Việt ). Phong cách cuộc nói chuyện thì cũng không khác, vẫn chém chả, đá xoáy, móc máy, và vẫn dek phân biệt được rõ ràng khi nào gái nói thật hay chém ( cái này bác nào chửi em ngu thì em cũng xin nhận luôn ).

Và đây là lúc đỉnh điểm, em tên T, còn gái tên P :
T : bài này thấy sao, vừa ý người đẹp chưa ? – Đang bật bài ” Cám ơn tình yêu – Uyên Linh “.
P : cũng bình thường, nói chung là quê cả cũ lắm ý, bài này ở nhà chắc chỉ có mẹ tớ nghe thôi.
T : cũng mới đ.c 3 năm chứ mấy, ủa mà mẹ P cũng hay nghe nhạc kiểu này ah, tư tưởng tiến bộ phết nhở.
P : ở nhà bố mẹ T cũng nghe nhạc này á.
T : bài này cũng hay mà, ngoài ra cũng nghe nhiều thể loại khác, nói chung cứ hay là nghe.
P : hay là thể loại nào cơ ?
T : đoán xem !
P : để tớ đoán nhớ, xem nào, bố mẹ T là loại ĂN LÔNG Ở LỖ cho nên …
T : khoan, dừng lại 1 chút …
Nói đoạn em ra chỗ máy tính, rút mẹ cái đt ra, rồi quay lại chỗ gái.
T : P vừa nói gì ấy nhỉ, T muốn nghe rõ hơn !
P : thì đấy, tớ đoán bố mẹ cậu là loại ĂN LÔNG Ở LỖ, thế cho nên …
Đến đây thì em ngắt lời nó luôn, tay cầm cốc nước lọc hắt con mẹ nó xuống sàn nhà.
T : P vừa nói gì ấy nhỉ ?!
P : ơ tớ chỉ đùa thôi…
Lúc này em thì hắt mẹ nó cốc nước chanh xuống sàn.
T : P vừa nói gì nhỉ, sorry tai tôi nghe ko rõ ?!
Mặt gái hơi ngơ ngác.
Và cuối cùng thì ly nước chanh cuối cùng cũng ra đi như 2 thằng anh của nó.
T : tôi nói cho P biết, P nói gì tôi cũng có thể cho qua, đôi lúc tôi có thể nhẫn nhịn, nhưng đừng có mà động đến ông bà già tôi. P lấy tư cách gì mà dám nói thế. Tôi dek biết P đang đùa hay thật, nhưng nếu P là con trai thì tôi đã chốt 1 phát vào mặt P rồi đấy…

Đoạn sau thì em ko nhớ chính xác, lát sau ra thanh toán, gái đưa 500k trả, em đưa lại nó luôn, đứa phục vụ nói hết 105k, em đưa luôn 120k, khỏi trả lại. Mẹ, nghĩ lại, may mà mình hắt gần, chứ lỡ tay hắt vào ổ điện thì…

Lúc đi xuống ra khỏi quán, gái nhất quyết bắt xe về, nhưng em giữ lại. Em nói với gái là em đã đưa đi thì sẽ đưa về, coi như làm tròn trách nhiệm. Thế là 2 đứa cứ đứng gần trước của quán. Trong suốt 1h đứng chờ, từ lúc bắt đầu chờ đến lúc đi về, gái bỏ trốn 3 lần, nhưng em đều đuổi kịp và ngăn lại, may mà nó ko phải tuyển chạy nước rút. Em ra điều kiện, 1 là đi xe cùng em về, 2 là thích thì cùng nhau chạy bộ về, 3 là gọi phụ huynh đến đón.

Và vâng, chờ mõi mỏi cẳng thì cũng đành chấp nhận về thôi. Trên đường về, em có rẽ sang đường khác để định ra cầu Long Biên ( ngu tập 2 ) thì đến đoạn đừng đèn đỏ gái chạy trốn tiếp tập 4. Bổn cũ soạn lại, làm em phải chạy theo.
T : t định chở P ra cầu LB, ở đấy muốn cãi nhau gì gì cũng được.
Nhưng vô ích.
Và thôi em chở gái về nhà theo đường chính luôn. Tất nhiên trong quá trình vận chuyển, chả ai nói với ai câu nào.

Đưa gái về đến ngõ, xuống xe và nói với gái :
T : tôi có điều này muốn nói với P, có thể đây là lần cuối cùng chúng ta nói chuyện với nhau nên thôi lắng nghe nhé ! P nói tôi cái gì tôi cũng có thể bỏ qua, móc máy chém gió thì OK ko vấn đề. Nhưng đừng có mà nói hỗn động vào ông bà già tôi. Ông bà già tôi nuôi đến giờ này to như con tịnh, P đã làm được cái gì cho tôi chưa và dám nói hỗn thế chứ. Tôi nhờ P việc này nhé, lát nữa về nhà, P kể lại chuyện này cho bố mẹ P, kể chính xác và chi tiết vào xem họ nói thế nào. Nếu họ nói tôi sai, tôi sẽ xin lỗi P bằng mọi cách có thể, ok ?! Còn nếu họ nói P ah, con sai rồi, con nên xin lỗi đi… thì tức là P biết phải làm gì rồi đấy.
Nói đến đây thì buông tay gái ra luôn. Gái bước đi về phía nhà. Đi được nửa đường thì em nói to với gái, sorry các bác hàng xóm đang ngủ chứ lúc đấy em hơi bức xúc : P nên làm thế đi.
Và sau đó là 2 vòng dạo phố và về nhà viết cái của nợ trên.
Thanks các bác vì đã kiên nhẫn đọc hết.
Em viết ra chỉ để giải tỏa bức xúc. Các bác nào chửi em trẻ trâu, khùng, tán gái ngu em cũng xin nhận. Gạch đá thoải mái đê, chỉ cần ném có văn hóa là ok hết, chứ em thấy voz chửi nhau riết cũng chán rồi.

http://vozforums.com/showthread.php?t=3454287

You may also like...