Mưa Bong Bóng

Các bạn thân mến! Kể từ truyện Duyên nợ ( nói về cuộc tình loạn luân giữa Lợi và người chị họ bà con quê Đà Nẵng ) trở về sau này, chúng ta sẽ lần lượt quay lại đề cập đến những câu chuyện nói về nhân vật Nguyễn Hùng Lợi ở giai đoạn cậu ta mười bảy tuổi. Như chúng ta đã biết, qua ba mươi tám truyện là ba mươi tám mối tình của cậu trai tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại rất đào hoa bởi vì ngay đến cả cô ruột ( cô Tình), dì ruột( dì Ngự), chị ruột ( chị Sáu Minh, chị Ba Hường, chị Hai Hảo, chị Tư Nghĩa, chị Năm Hoàng), chị họ ( chị Trà My, chị Đông, chị Hải…) ngay đến cả những cô giáo thùy mị, nghiêm trang như cô Phụng, cô Minh Trí, cô Thúy, cô Thân, cô Hải, cô Anh, cô Lan…cũng đều lần lượt trở thành người tình ngã vào vòng tay của nó. Điều này tuy thật khó hiểu nhưng rõ ràng là không thể nào lý giải cho được bởi lẽ thuộc về căn cơ số phận rồi cũng nên, do trời khiến như thế thì phải chịu thế mà thôi chứ có muốn trốn tránh đi nữa cũng không thể nào chạy trời cho khỏi nắng. Có cuộc tình cậu ta muốn rồi phải trầy da tróc vảy lắm mới được như cuộc tình giữa nó với chị Hải ở Đà Lạt nhưng cũng có cuộc tình chỉ là đụng chạm nhau chút xíu thôi cũng thành như cuộc tình với chị Ba Hường. Trong truyện Mưa bong bóng này, ta sẽ đề cập đến mối tình giữa cậu chàng nhà ta với một người chị họ bà con bên ngoại từ quê hương Quảng Trị vào Nam đã lâu (mẹ Lợi là vai em bạn dì của mẹ chị), điểm đặc biệt là người chị này lớn hơn nó những hai mươi ba tuổi ; đương nhiên là chị đã có chồng và lại có đến những hai người con, đứa con gái đầu hai mươi hai tuổi vừa mới lấy chồng còn thằng con trai út thì đi bộ đội hải quân ngoài Côn Đảo nghe nói đâu là chín mười năm mới được trở về đất liền. Chị tên là Trần Thị Xuân Nương còn một tên gọi khác ở nhà là Tý, có lẽ chị đang trong giai đoạn cơ thể hồi xuân nên nhìn thoáng qua thì ai cũng đều phải công nhận rằng chị vẫn còn giữ được nét trẻ trung, duyên dáng, mặn mà của thời con gái đã qua.

Chúng ta hãy tả sơ qua một chút về nhan sắc của chị nhé! Với nước da ngăm ngăm giòn giòn, thật đúng như người ta thường nói là “nước da trâu nhìn lâu mới đẹp”, có lẽ lúc còn con gái thì khối đàn ông con trai đều chết mê chết mệt vì chị? Mái tóc dài đen nhánh, mượt mà, mềm mại, êm ái và thướt tha hay là một áng mây vừa bay qua ngang trời lúc nào cũng được kẹp gọn lên bằng chiếc kẹp nhôm nhưng nếu xõa ra thì phủ dài kín cả lưng làm tăng thêm vẻ đẹp quê mùa, man dại của chị ; mái tóc ấy ôm lấy khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh và rất ưa nhìn với vầng trán cao cùng cái sống mũi tuy thấp nhưng nhỏ gọn cân đối giữa hai gò má bánh bầu nhô cao hai lưỡng quyền. Chẳng khác gì một lưỡi dao cau sắc lẽm, cặp mắt chị dù nhỏ như long lanh, ngời sáng, không ngớt lúng liếng vút cong hai hàng mi kiểu lá răm ; nằm trên chiếc cằm lẹm xinh xinh, tựa chừng một đóa hoa hàm tiếu nở rộ đó là cặp môi hình trái tim mỏng manh, đều đặn, tươi thắm, mặn mà. Về vóc dáng, thân thể chị tuy nhỏ con, hơi gầy nhưng không phải là không có da có thịt trái lại những đường nét cong cong khêu gợi, hấp dẫn của thời con gái vẫn còn hằn rõ trên người chị ; từ trên xuống dưới, hai bờ vai nhỏ nhắn, vầng lưng tôm chẳng khác gì vầng trăng khuyết, hai bầu vú tròn căng, hai vòng eo thon thả đến vòng bụng thóp tiếp theo là hai bờ mông nhỏ gọn, cặp đùi săn chắc, cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, mềm mại. Quả thật không ngờ lại có một pho tượng thần Vệ Nữ nào mà sống động, sắc sảo, hài hòa, tuyệt vời như là chị Nương đây và đấy cũng chính là lý do vì sao đưa đẩy Lợi đến với mối tình loạn luân tội lỗi cùng chị. Gia đình chị ở Châu Pha, một xã vùng sâu nằm dưới chân núi Dinh cách Bà Rịa khoảng 7-8 cây số, vì đây là một xã nông nghiệp nên vợ chồng chị cũng lập nghiệp sinh sống nhờ vào nương rẫy, vườn tược, đồng ruộng…như bao nhiêu gia đình nông dân khác. Đặc biệt chị lại còn có một nghề khá nguy hiểm đó là đào đất bắt bò cạp núi bán mão 70.000đ/kg, nghề này phải nói là không phải ai cũng làm được, người nào yếu bóng vía thì đừng có mà mơ bắt bò cạp bán được nhiều tiền ; khi đi làm phải mặc quần áo bảo hộ kiểu quần áo mưa, đội mũ bảo hiểm có kính chụp, đeo găng tay và nếu có từ hai người cùng làm thì hiệu quả hơn vì một người đào, một người dùng kẹp sắt gắp bò cạp bỏ vào bao bố tời. Ngày nào trời nắng là ngày đó chị Nương một thân một mình thui thủi đi xa mười mấy cây số để đào bò cạp, trời không bao giờ phụ những người siêng năng làm ăn chính đáng bằng chính sức lao động của mình vì có tệ lắm thì một ngày chị cũng bắt được 20 kg bò cạp tương đương 1.400.000đ. Riêng về chồng chị, anh ta tên Hoàng lớn hơn chị hai tuổi, là một bợm rượu con quan Thánh Đế giống hệt như anh Vương-anh rể thứ năm của Lợi-ngoài những việc anh ta làm như xạ lúa, ăn nước, thả bò thì thời gian còn lại trong ngày là anh lao vào bù khú với bạn bè thâu đêm suốt sáng chứ mặc dù là chồng chứ chưa bao giờ anh ta phụ được chị một giờ nào huống hồ chi là…Thậm chí ngay cả giấc ngủ đêm nào cũng vậy, anh ta cũng đều bỏ mặc chị một mình một bóng cô đơn quạnh quẽ phòng không gối chiếc ; thời gian gần đây, vì hồi xuân khỏe mạnh nên chị tâm sự với anh là chị muốn có thêm một đứa con cho vui vì tuy có đến hai đứa rồi nhưng cả hai đều đã ra đi thì cũng bằng không. Nào ngờ, không phải là anh ta không còn khả năng nữa mà là sợ quê với hàng xóm láng giềng là già rồi mà còn ẵm con ; anh lớn tiếng chửi chị là lớn tuổi, làm sui gia rồi mà vẫn cứ bon chen với đám con nít không biết ngượng hay sao…

Trong một lần quá chén với bạn bè, anh vui miệng kể cho bạn nhậu của anh nghe chuyện riêng của vợ anh để miệt thị, dèm pha chẳng ngờ lại vô tình mang họa đến vợ anh, nếu không có Lợi tình cờ nghe được hai thằng bạn nhậu của anh ở Suối Nghệ qua âm mưu bàn tính thì chắc chắn chị Nương-vợ anh không thế nào thoát khỏi lưới ác giăng sẵn của bọn dâm tà…Số là có một vài lần chạy xe ôm gặp chị đi chợ Bà Rịa mua thực phẩm, đồ dùng, nó hay chở chị về Châu Pha vào nhà chị chơi ; thấy nó dễ thương, chịu khó và ngoan hiền, chị tỉ tê rủ nó ngày nào nắng thì chạy lên nhà chị để phụ giúp chị đi đào đất bắt bò cạp, mỗi ngày chị sẽ trả công nó 80.000đ. Nghe bùi tai vì thấy chạy xe ôm lúc rày cũng ế nên nó nhận lời chị ngay nhưng mới có ngày đầu thì nó mới thấy thấm thía cái nghiệt ngã của cái nghề này ; để có được một ngày 80.000đ chắc là phải chảy máu mắt chứ chẳng chơi vì cần có một thần kinh thép mới làm nổi nghề bắt bò cạp đổi tiền : nội suốt cả ngày mặc bộ quần áo mưa, đội mũ bảo hiểm cũng đủ đổ mồ hôi hột rồi chứ đừng nói chi là đôi khi đào trúng ổ bò cạp, có đến cả trăm con bò lổn ngổn như cua lên khắp cả người giống y như trong các đoạn phim thử thách con người của Mỹ…Sáng hôm ấy tuy có hẹn với chị nhưng do bất chợt phải chở chị Ba Hường đi Đất Đỏ có công chuyện nên đến gần hai giờ chiều vì thấy trong bụng như có lửa đốt linh tính có chuyện gì, nó liền phóng xe như bay lên Châu Pha mặc dù đã trễ. Lúc lên đến nhà chị Nương, thấy không ai ở nhà cả, trời lại chuyển mưa, nó dựng xe ở sau nhà rồi vào trong buồng nằm thiu thiu ngủ. Một lát bỗng có hai thằng thanh niên bạn nhậu của anh Hoàng dìu anh về nhà vì anh đã quá chén, tình cờ nó nghe hai tên nọ bàn tán với nhau. Đại khái là lúc nãy trong bàn nhậu, anh Hoàng kể cho chúng nghe là vợ anh tuy già rồi mà vẫn còn sanh tật muốn có thêm một đứa con nữa còn anh thì lại không chịu. Đây là cuộc đối thoại của chúng…
– Ê, sao tao thấy tội nghiệp bà Tý quá? Bả thì muốn có con, còn ổng thì đéo chịu, biết làm sao giờ. Tao thấy bả vẫn còn xuân chán.
-Đ…mẹ! Cái bà đó tao nhìn bả là tao cũng đủ thấy nứng rồi chứ đừng nói chi là…
-Hay là…..tụi mình giúp bả đi. Bả đang muốn con lắm, chắc là bả sẽ chịu đèn mình cho mà coi. Hồi sáng từ Suối Nghệ qua đây, tao thấy bả ở chổ cống đập thủy lợi lớn. Mình chờ ở đây một lát tạnh mưa tao với mày sẽ đi đón đầu bả ở chổ ấy còn nếu mưa lớn thì mình cứ đợi bả ở đây.
-Rồi…rồi! OK!

Thế là Lợi đã nhanh chân mặc quần áo mưa, lẻn ra sau nhà lấy xe Honda dắt ra ngoài đường vì sợ nổ máy xe chúng sẽ nghe thấy, khi đã đi xa rồi nó mới nổ máy chạy dưới cơn mưa dầm dữ dội. Ở địa bàn vùng núi này nếu không mưa thì thôi chứ đã mưa rồi thì mưa rất lớn, dai dẳng kéo dài, mưa nổi cả bong bóng lên trên mặt nước nên người ta mới gọi là mưa bong bóng. Do đã nhiều lần đi phụ chị Nương đào bắt bò cạp nên khi nghe tụi kia nói là cống đập thủy lợi là nó biết ngay chổ đó, đây là một địa bàn khá vắng vẻ vì chỉ toàn là đồng ruộng xen lẫn nương rẫy, đến con đường cập hông Ủy Ban Xã rẽ phải chạy về phía Suối Nghệ khoảng 3-4 cây số là tới. “Không chừng chị ấy đến chổ chòi bác Tư cũng nên?” Đó là một cái chòi rẫy tuy bé nhỏ nhưng chắc chắn, kín đáo với vách lá dừa, mái tôn nằm lút sâu bên trong cách đường xe chạy khoảng 1-2 cây số đường đê chỉ đi bộ mới được mà thôi nên nó phải gửi xe tại nhà bác Tư ở sát đường rồi lết bộ vào. Vì có mấy lần vào tránh mưa tại chòi nên nó rất thích do trong chòi không những có bếp, nồi niêu xoong chảo mà còn có cả một chiếc giường sạp trãi chiếu có đủ gối mền nằm ngủ trên đó thật quá tuyệt vời. Đúng như dự đoán của nó, chị đang ngồi sưởi ấm bên bếp lửa, trên người mặc bộ quần áo bà ba bằng vải ú đen ôm gọn lấy thân thể nhỏ nhắn của chị. Nó cởi bộ quần áo mưa ra rồi vừa ngồi hơ khô quần áo vừa từ tốn thuật lại những gì mà nó vừa mới nghe được ở nhà từ miệng hai thằng thanh niên dâm tặc ; nghe xong, chị không khỏi sững sờ, như rụng rời cả tay chân, chị không khỏi chửu rủa ông chồng ma men của chị là đầu têu cớ sự gây ra chuyện này. Nếu không có thằng em, chị mặc dù dữ dằn nhưng dẫu sao cũng khó có thể nào chống chọi lại được cả hai thằng yêu râu xanh khi chị vẫn tay yếu chân mềm.
-Chị Tý, giờ chị tính sao đây?
-Thì tính gì nữa. Mưa lớn thế này, hai chị em mình cứ ngủ lại đây tối nay đi rồi sáng mai về nhà cho chắc ăn. Cũng may là lúc nãy có mấy người đi thu mua bò cạp nên chị cũng đã bán xong mấy bao bắt được hôm nay rồi, lại được họ cho mấy gói mì giấy và mấy chai nước suối. Vậy là tối nay hai chị em mình đỡ đói đỡ khát rồi. À mà em gửi xe ở ngoài nhà bác Tư chưa?
-Dạ rồi chị ạ!

Nhắc lại hai tên bạn nhậu dê xồm của anh Hoàng ở nhà anh vì mưa lớn quá nên chúng chọn phương án B để thực hiện đó là chờ chị Nương trở về ; chúng đâu ngờ là âm mưu đen tối của chúng đã bị bại lộ bởi thằng em họ của chị lúc chúng đưa anh Hoàng về thì nó đang nằm trong buồng mà chúng lại không để ý đến. Đồng hồ đeo tay của một tên lúc bấy giờ đã chỉ hơn bốn giờ chiều nhưng trời vẫn cứ còn mưa, xung quanh nhà bong bóng vẫn cứ nổi ; anh Hoàng đã tỉnh dậy, liền mò vào bếp nấu cơm, canh rau đay cua đồng, nướng cá khô lại tiếp tục lai rai với hai thằng bạn và tuyệt nhiên anh không ngờ được rằng tụi bạn đang muốn tòm tem vợ mình, những tưởng vì tình thương mến thương nên chúng ở lại chơi với anh hết ngày hôm nay cho vui. Lúc này, trong cống đập thủy lợi, chị Nương cũng đang bỏ hết bốn vắt mì gói vào nồi nước sôi ùng ục trên bếp sau đó chị bỏ thêm bột nêm, hành lá và ớt xắt nhỏ vào ; chỉ hai ba phút sau, chị bắc nồi xuống rồi múc mì ra hai cái tô vừa nước vừa cái, một tô cho chị còn một tô cho Lợi. Hai chị em vừa thổi vừa ăn, vừa hít hà vì cay vừa thú vị với hương vị từng sợi mì nong nóng giữa trời mưa tầm tã ; ăn xong, hai chị em lên giường sạp ngồi rồi lấy nước suối ra uống lại tiếp tục đề tài câu chuyện khi nãy.
-Giá mà chị gặp được hai thằng chó đẻ đó, chị sẽ thả bò cạp vào quần tụi nó để cắn…chúng chơ bỏ ghét!
-Thôi đi chị ơi! Bò cạp để bán lấy tiền không ngon hơn à? Làm vậy chi cho phí. À mà bữa nay, chị bán được bao nhiêu?
-Cũng được 2.800.000đ. À này, sao hứa với chị lên lúc sáng rồi giờ này mới lên vậy?
-Tại chị Hường bất tử kêu em chở chị ấy đi Đất Đỏ đến gần hai giờ chiều mới về. Em tính ở nhà luôn nhưng không hiểu sao cứ thấy nóng ruột quá mới chạy lên một chút thì thấy ngay hai thằng đó dìu anh Hoàng về.

Có lẽ do trời mưa nên đêm tối đến rất nhanh, vì mỏi mệt nên cuối cùng hai chị em cũng nằm xuống gối đầu lên cái gối ôm cũ mèm không có áo, xổ tấm mền con rồng đã hơi sờn ra đắp chung cho cả hai. Giấc ngủ mau chóng đẩy đưa hai chị em say sưa, nồng nàn trong cảm giác lành lạnh, ấm áp, thú vị, dễ chịu, sung sướng, khoan khoái vô cùng ; chẳng biết ngủ được bao lâu nhưng rồi cả hai đều chợt cùng lúc tỉnh giấc thì thấy họ vòng tay ôm nhau tự lúc nào không hay, có lẽ tấm mền quá mỏng manh không thể nào xua tan cái giá rét của cơn mưa ngoài trời nên vô tình phải nhờ đến thân nhiệt của nhau. Mưa có vẻ đã yếu dần nhưng chưa dứt hẳn, bên ngoài xung quanh căn chòi chổ nào cũng đều là nước và bong bóng cứ lăn tăn nổi lên hết cái này vỡ tan lại tiếp theo cái khác ; trên chiếc giường sạp, chẳng hiểu sao mà mùi trái bồ kết nhè nhẹ, thoang thoảng từ mái tóc chị Nương hòa lẫn mùi da thịt chị cứ lan tỏa vào khứu giác Lợi khiến bỗng dưng nó lại cảm thấy kích thích, ham muốn, khao khát một cái gì đó tuy thật vô hình nhưng lại rất cụ thể đó chính là dục vọng thỏa mãn. Vẫn biết người nằm kế bên mình là chị họ lớn hơn mình những hai mươi ba tuổi vậy mà khi chị vừa mới khẽ cựa mình vô tình miệng chị va chạm vào gò má nó thì nó cũng ra vẻ như vô tình cúi xuống hôn lên mái tóc đen nhánh, mềm mại, thướt tha của chị. Chị chẳng nói gì cả, chỉ ngồi dậy trốn tránh, nó nhỏm người theo tiếp tục tỏ tình với chị, chẳng may bàn tay trái nó mày mò sao đó lại làm sút chiếc kẹp tóc bằng nhôm của chị làm cho mái tóc chị phủ xõa xuống trùm kín cả lưng ; do vậy dưới ánh sáng vàng vọt, leo lét của ngọn đèn dầu nhỏ treo nơi cột chòi, vẻ đẹp chị càng thêm man dại, tuy quê mùa nhưng thật quyến rũ, gợi tình. Tuy lòng cứ e dè, sợ sệt vì không biết lúc nào chị sẽ nổi giận do tính tình chị không được hiền lành cho lắm nhưng nó không thể nào tự kiềm chế được ngọn lửa lòng ; vì chẳng hiểu sao mà chị cứ yên lặng nên nó lại tiếp tục hôn lên mái tóc chị từ đó hôn lần xuống trán, xuống mắt chị trong khi cánh tay trái nó đã lần quàng qua ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của chị. Luồng xung điện cao thế cứ rừng rực bốc lên như lửa chạy từ dưới xương cùng nó dọc theo sống lưng đến trung ương thần kinh rồi nơi đây lại từ từ lan tỏa ra khắp toàn bộ châu thân nó khiến nó không thể nào tự chủ được bản thân nó nữa khi cận bên cạnh nó là nét thu hút hấp dẫn của người chị họ bốn mươi tuổi. Lúc đầu, chị Nương thực sự ngạc nhiên, ngỡ ngàng vì hành động bất chợt của thằng em họ mười bảy tuổi, chị có vẻ hơi bức xúc nhưng rồi hình ảnh mỗi đêm chị nằm vò võ, chèo queo một thân một mình lại hiện lên trong tâm trí chị ; phải nói là lâu lắm rồi chị chưa được ai hôn mà lại hôn một cách nhẹ nhàng, điệu nghệ, khéo léo như thế này vậy thì có thể nói là tình yêu đang vẫy gọi chị thì phải? Chị ngẫm nghĩ dẫu sao thì nó cũng là ân nhân của chị bởi vì nếu không có nó thì tối nay về nhà thế nào chị cũng bị hai thằng bạn nhậu của chồng làm nhục ; anh Hoàng-chồng chị coi như là không còn đoái hoài gì đến chị nữa rồi, thôi thì thà lỡ một lần với nó vì ở nơi đây chỉ có trời biết đất hay cũng còn hơn là bị thất tiết bởi hai thằng dâm loàn.

Vả lại, chính chị cũng đã từng có một ước mơ đơn giản, nhỏ nhoi đó là có được một đứa con, trai càng tốt mà gái cũng nên ; đó chính là những lý do có thể giải thích vì sao chị Nương càng lúc càng bị đưa đẩy khắng khít hơn vào vòng tay ôm của Lợi và chẳng mấy chốc, khuôn mặt chị đã xoay hẳn lại đối diện cận kề khuôn mặt nó rồi sau đó, hai chị em bắt đầu thật sự hết sức tự nhiên âu yếm trao tặng cho nhau những nụ hôn tình tứ vào má, vào cổ, vào mắt, vào tai của nhau trong đêm mưa bong bóng tầm tã, dai dẳng, dây dưa. Vòng tay nó càng lúc càng xiết chặt lấy thân hình mềm mại của chị còn ngược lại, hai cánh tay chị cũng ứng xử một cách thân thiện với thằng em chị bằng cách ôm choàng sau gáy, sau lưng nó ; vậy là rõ ràng đến giờ phút này, tuyệt nhiên không phải là nó dùng vũ lực hiếp dâm chị mà trái lại thực sự là hai chị em tự tâm tự nguyện làm tình, ân ái với nhau chứ không hề có chuyện ai ép buộc ai cả. Bởi lẽ dẫu sao thì đây cũng là lần đầu tiên của hai chị em cho nên cả hai không thể nào không có cảm giác run rẫy, ngượng ngùng, lúng túng, vụng về khi mà hai chị em đang yên lặng đồng lòng cùng thực hiện một hành động như nhau đó là mày mò tìm kiếm đôi môi của nhau và khi tìm được rồi thì môi người này bắt đầu khẽ mở rộng ra để môi người kia luồn sâu vào cho đến khi răng cọ sát vào răng, lưỡi quấn quýt lấy lưỡi. Vậy là tuổi tác hoàn toàn không phải là đối thủ của tình yêu mà trái lại còn là liều thuốc thập toàn đại bổ cho tình yêu thêm vững mạnh, bền chắc ; sự chênh lệch tuổi tác quá lớn đến những hai mươi ba tuổi tưởng là chướng ngại vật ngăn cản trái tim hai chị em thế nhưng đấy lại chính là men nồng ủ lâu năm xúc tác làm tăng thêm hưng phấn tình dục cho cả hai chị em. Ở nhà, anh Hoàng-chồng chị vừa vui vẻ chén chú chén anh vừa thi kể chuyện tiếu lâm với hai thằng bạn, anh đâu thể nào ngờ được rằng giờ đây trong căn chòi rẫy khu vực giáp ranh Châu Pha –Suối Nghệ, vợ anh đang ngây ngất, say sưa ân ái, làm tình cùng thằng em họ hay đi phụ giúp chị đào đất để bắt bò cạp. Nụ hôn môi đầu đời mà chị Nương và Lợi hai chị em trao tặng cho nhau kéo dài tưởng chừng như chẳng bao giờ kết thúc mà cứ dai dẳng như cơn mưa bong bóng bên ngoài, cả hai đều cảm nhận được những hương vị ngọt ngào, thơm tho, mềm mại một cách thú vị, sung sướng, khoan khoái vô cùng ở nơi đôi môi của nhau. Đã từ lâu, đêm nay thực sự chị mới có lại được diễm phúc thưởng thức, tận hưởng thú vui xác thịt và cũng có thể nói rằng đây là lần đầu tiên trong đời người con gái từ lúc lập gia đình cho đến bây giờ, chị mới biết thế nào là cảm giác phấn khích của những nụ hôn môi ôi sao mà cuồng loạn, điên đảo quá đỗi như vậy? Lúc trước, chồng chị đâu có bao giờ hôn chị âu yếm, mùi mẫn như thằng em chị hiện tại đang càng lúc càng khéo léo, tài tình, lão luyện trong từng thao tác thăng hoa vào cõi tình cùng với chị ; anh ta chỉ làm theo bản năng của giống đực hùng hục một cách ích kỷ, cá nhân được một lúc rồi thôi, rồi chị sinh ra hai đứa con một gái đầu và một trai út có thế thôi, không hơn không kém. Hai bên khóe miệng hai chị em không ngớt tứa ra nước bọt nhưng cả hai vẫn không hề có một chút nào quan tâm, đoái hoài đến mà vẫn cứ vừa hôn nhau vừa run rẫy dìu đỡ nhau nằm xuống chiếc giường sạp trãi manh chiếu sờn mòn, đầu chị gối lên chiếc gối ôm còn đầu nó thì lại gối tiếp lên ngực chị. Thật quả là không ngờ chị Nương và Lợi lại yêu nhau trong cái đêm mưa bong bóng tại căn chòi rẫy của bác Tư này vì từ trước đến giờ tuy chị và nó thường xuyên chung đụng, gần gũi nhau trong lúc băng rừng vượt suối đào bắt bò cạp nhưng tuyệt nhiên hai chị em chưa hề có tình ý gì với nhau cả, một phần do chị tuy vui vẻ nhưng hơi dữ và phần lớn là bởi chị được sinh ra đời trước nó những hai mươi ba năm. Từ nhà bác Tư vào đây gần cả một cây số đường chim bay vả lại mưa to gió lớn thế này thì có ai mà léo hánh ở đây để rình rập, phát hiện ra chị và nó đang làm chuyện loạn luân tội lỗi với nhau ; bà ngoại chị và bà ngoại nó là hai chị em ruột tuy không mang cùng một họ nhưng cũng cùng trực hệ ba đời thì làm sao có thể kết luận được là tình yêu của chị với nó là không loạn luân.

Có một điều thực sự hiển nhiên là dù loạn luân hay không loạn luân thì chị và nó cũng đã yêu nhau rồi, tình yêu của hai chị em càng lúc càng đi vào những giai đoạn chông gai, vật vã hơn của cuộc tình. Dĩ nhiên là giờ đây đâu cần phải xin phép xin tắc chi nữa, hai bàn tay nó đã bắt đầu lần lên lần mò cởi hai hột nút ốc nơi cổ và ngực áo chị ra ; chị thực sự ra là chỉ hơi lưỡng lự phân vân một chút xíu thôi, suy cho cùng ra thì chị cũng đâu có còn gì đâu để mà mất, chỉ hơi mang tiếng là phản bội chồng con có thế thôi. Những ai thấu hiểu được hoàn cảnh cô đơn, trống vắng của chị bấy lâu thì mới có thể thông cảm cho việc làm của chị đêm nay chẳng qua là chị muốn giải tỏa tâm lý căng thẳng vì hiu quạnh mà thôi vả lại đầu đuôi gốc ngọn cũng do anh Hoàng-chồng chị nên suýt nữa thì chị bị mấy tên say rượu làm nhục nếu không nhờ thằng em kịp thời thông báo. Hột nút áo thứ nhất, thứ hai đến hột nút áo thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút áo thứ năm nơi chiếc áo bà ba đen vải ú của chị Nương lần lượt được Lợi giải phóng, sau đó nó tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước chị rộng sang hai bên ; khi ấy, nó mới thực sự nhận thấy là bao nhiêu mọi lo lắng thất thường trong lòng nó từ đến giờ đều là hảo cả bởi vì chị đã nhanh chóng đồng tình không những nhỏm người mà còn lần lượt co duỗi hai cánh tay để phụ giúp nó tháo cởi hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị, hết ống tay áo bên phải rồi đến ống tay áo bên trái. Nhờ vậy mà chẳng bao lâu, nó đã cẩn thận gấp đôi chiếc áo bà ba của chị rồi để sang một bên trên chiếc giường sạp vì giường hãy còn khá rộng chổ ; tiếp đó không hề do dự chút nào cả, nó tấn công luôn đến chiếc áo ngực của chị. Vì có lẽ đã lớn tuổi chăng cho nên áo ngực chị không còn được mới cho lắm, không phải là màu trắng nữa mà đã ngã sang màu cháo lòng nhưng dù sao đi nữa thì vẫn bó sát, che chắn kín lấy hai gò ngực tròn căng của chị. Từ trước đến giờ, chưa phải là nó chưa lần nào làm tình, ân ái với những phụ nữ lớn tuổi chẳng hạn như mợ Yến, cô Tình, dì Ngự…ai ai cũng đều có nét hấp dẫn riêng của họ nhưng có một điều mà nó quả quyết chắc chắn là không ai có bộ ngực vượt trội hơn bộ ngực của chị họ đây về nét đầy đặn, săn chắc và gọn gàng, không bị chảy xệ. Đôi mắt chị vẫn cứ mãi miết nhắm nghiền nhưng chị không hề ngủ trái lại chị rất tĩnh táo như mọi lúc bình thường chính vì vậy mà chị nhận biết được là thằng em đang luồn hai bàn tay xuống dưới lưng chị ; lẽ đương nhiên là chị biết nó muốn cởi áo ngực chị ra, thế là chị khẽ hơi nhỏm lưng lên để giúp nó thực hiện thao tác dễ dàng hơn. Hai cái móc nhỏ bằng nhôm kết nối hai sợi dây chiếc nịt vú của chị vào với nhau vừa mới bung ra bằng một tiếng phựt khe khẽ thì lập tức áo ngực chị không còn bó sát vào da thịt chị nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần, tuột lệch xuống dưới rồi nó khẽ nắm lấy kéo ra khỏi người chị để lên chiếc áo bà ba của chị. Trong cảnh tranh tối tranh sáng tranh tối mờ mờ ảo ảo, trước cặp mắt hau háu của nó là hai bầu vú chị tuyệt vời trông chẳng khác gì cặp bưởi vừa chín tới trên cành không ngớt rung động và liên tục phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển, gấp rút, nấc nghẹn của chị.

You may also like...