Nghề Lạ

Được anh bạn cùng đi tù về giới thiệu, lai còn hứa sẽ hết lời nói để bà chủ nhận tôi vào làm, tôi mừng quá đỗi. Vừa thất nghiệp mà chộp ngay được việc khác thì còn gì bằng, nên ba chân bốn cẳng tôi phóng tuốt về nhà khoe với vợ. Tôi hí hửng gọi um khi vừa vào tới cửa : mình ơi, mình hỡi.
Mobiblog.org
Nhà hàng xóm đang mở cải lương hết cỡ, lại thêm cái loa phóng thanh của phường cũng oang oang tin tức buổi sáng, nên không nghe tiếng cô ấy đâu. Tôi lẳng lặng bước vào, bà xã đang bò dài ra lau sàn nhà, cái đít no tròn, ngúng ngẩy thấy ghét. Giá lúc khác tôi đã a la xô vào sờ soạng cho đỡ, nhưng lúc này nỗi vui của tôi rộn ràng nên cố nuốt nước miếng quên đi.

Tôi giựt phéng cái giẻ lau, lôi xềnh xệch vợ lại cái bàn gần đó. Tôi ga lăng hết sức nên kéo ghế ra và nghiêng người lịch sự mời công nương ngồi. Vợ tôi có vẻ lạ khi thấy tôi xun xoe, nàng nghĩ tôi muốn nịnh đầm để được cô cho sờ một tí.
Nàng vung tay đun đẩy : thôi đi ông nỡm, người ta đang làm việc mà lại muốn giở trò. Cô định đứng bật dậy đi lau nhà tiếp, tôi phải giữ lại kể lể : má mày hiểu sai ý ta rồi, bữa nay khác, anh cần khoe với em một việc. Nàng vẫn chưa chịu tin, song cũng chần chừ đứng nghe : nói gì thì nói nhanh đi, để tôi còn lo cơm nước.

Tôi nói nhanh : anh vừa kiếm được việc làm mới. Vợ sững ngay : có thiệt hôn, ở đâu vậy. Chưa gì cô ta đã ôm lấy tôi hôn kịt kịt : chồng em giỏi quá, chốc nữa xong việc em sẽ thưởng cho anh.

Tôi nhớ lại lời giảng giải của anh bạn nên tỏ ra băn khoăn. Dáng cách này vợ tôi nhận ra ngay nên hỏi dồn : anh còn chuyện gì nữa. Sao tự dưng rầu rầu vậy. Tôi lúng túng vô cùng. Tôi cố tìm lời giải thích cho vợ rõ : nghề này dễ mà khó em à. Anh bạn bảo phải thực tập mới làm được. Nói thế xong, tôi gãi đầu gãi tai, khó khăn quá chừng.

Vợ tôi vội đứng dậy, nhường ghế cho tôi và an ủi : khó khăn thế nào, anh cứ nói ra, biết đâu em giúp được. Tôi lại đắn đo một lúc : chính anh cũng lạ nữa chứ, vì anh vẫn làm hoài, có phải học hỏi gì đâu mà sao anh ấy lại bảo khó. Anh còn nhắn nhe là càng làm được nhiều thì càng lĩnh nhiều tiền mới kỳ.

Vợ tôi vừa có vẻ ngạc nhiên vừa hỏi dồn : anh nói đại ra đi, cứ lần khân mãi, sốt cả ruột. Mà nghề ngỗng chi sao nghe kỳ cục vậy. Tôi nói nhanh vào : là nghề bóp. Vợ tôi cười lên khùng khục, bò lê bò càn : tưởng gì nghề bóp mà anh làm như sửa máy hay phát minh không bằng.

Tôi nhăn nhó như cái bị : em đừng tưởng thế mà lầm. Bóp dễ thì hơi đâu họ đi mướn người làm để phải trả lương, lại còn khoán càng bóp nhiều càng tiền lớn. Em nghĩ coi có đúng không ?

Vợ tôi có vẻ hơi thông thông, nhưng vẫn còn chưa chịu : đấm bóp thì còn phải qua trường lớp, chứ xoa bóp thì dễ ợt. Anh chẳng bóp tì tì, có thầy mẹ nào dạy đâu mà cũng liến thoắng như ma. Và nàng tủm tỉm cười xỉ vào trán tôi : thấy ghét. Tôi dội ngay một câu nói lạnh toát cho nàng hạ ngay cơn trửng giỡn : cũng là bóp nhưng cái bóp này khác. Bà đừng vội xem nhẹ mà hỏng việc.

Và tôi cà rà kể cho vợ nghe : người ta mướn tụi anh bóp vú, mà không phải chỉ một vài tay đâu, họ nói càng có nhiều người bóp vú thì càng hay, họ trả bao nhiêu cũng không ngại. Vợ tôi sửng cồ ngay : đồ đàn bà thối thây, đưa vú cho người ta bóp, đã trả tiền mà còn đòi có càng nhiều người bóp càng chịu. Rồi nàng dứt khoát cấm tôi : anh không được làm chỗ đó, ở nhà tôi nuôi, muốn bóp vú thì tôi cho bóp, hơi đâu thì bóp cho bả.

Tôi biết bà vợ nghe chưa gẫy gọn : không phải là bóp vú bà chủ đâu, ai cho mà bóp, loạng quạng chồng bà ấy phang cây bỏ mẹ. Bóp là bóp vú bò, nhưng anh vẫn thắc mắc bóp vú bò thì có đếch gì mà ồn ào. Vợ tôi lúc này mới vỡ lẽ nên cười lăn cười lộn : bà này thiệt tốc kê, bắt người ta bóp vú bò mà đòi phải thực tập. Đàn ông các anh tay nào chả giỏi bóp vú vợ xoành xoạch cả ngày, chả học hành gì cũng bóp lòi phèo bọn tôi ra, nay còn bày đặt thực với tập.

Tôi bảo vợ : điều này không phải bà chủ đòi hỏi nơi anh, mà chính là bạn anh nhắn nhe vậy. Anh ấy bảo ngày đầu vào làm chẳng được là bao, lúng ta lúng túng, dần dần mới vỡ ra kinh nghiệm, giờ thì anh ấy bóp nhuyễn vô cùng. Lắm hôm bà chủ đứng xem anh ấy bóp vú cũng phải khen là bóp khéo.

Vợ tôi phán một câu lãng xẹt : vớ vẩn vẽ chuyện. Anh cứ nói với bạn khó như bóp vú vợ mà còn làm được, vú bò thì bóp tràn có sao nào. Tôi gạt phăng : nói như bà thì người ta trả lương làm quách gì. Bóp vú bò đây là nặn sữa, cốt phải được nhiều, nhanh và khéo để kịp giao cho khách, chứ bóp nhàu nhàu như vú vợ thì có gặm bã mía.

Đến lúc này vợ tôi mới kêu lên : chết chửa, quan trọng thế à, vậy anh phải làm sao ? Tôi mới dằn vặt thêm : đó mới là chỗ bí ta đang gặp. Anh ấy bảo cần thực tập dưới sự giám sát của anh ta, để chỉnh sửa ngay những khiếm khuyết, nên anh mới lo.

Vợ tôi tấp vào luôn : như vậy là anh cần một chỗ bóp vú thử. Rồi nhanh nhảu cô nhận luôn : thì anh tập bóp vú em đây này. Tôi thở dài sườn sượt : dễ thế thì kể gì. Em quên là anh ấy bảo phải có sự giám sát để chỉ vẽ cho anh, liệu em có dám để anh bóp vú em trước mặt anh ấy không ?

Lại đến phiên vợ tôi chưng hửng : hay là anh ấy chơi trò nỡm muốn phá vợ chồng mình. Thế trước đó anh ấy thực tập thì ai tham dự để uốn nắn cho anh ta. Tôi xen liền : anh ấy bảo “ muốn ăn thì phải lăn vào bếp “, tất nhiên là phải chấp nhận cho anh bạn khác đến nhìn và hướng dẫn khi anh thực tập bóp vú vợ.

Vợ tôi chối băng : không, em không chịu. Ai lại để anh bóp vú trước người lạ thì còn ra thể thống gì. Tôi nài nỉ : thì em thông cảm, chứ muốn đi làm mà còn cố chấp thì sao ra việc. Chứ em không nghe dạo này xăng nhớt lên giá, nhà bị tịch thu phát mại, thất nghiệp dài dài, em khó khăn thì lấy gì tiêu, trả tiền này tiền khác. Phương chi là chính anh bóp vú em, chứ có phải anh ấy bóp đâu mà em ngại. Vợ tôi vẫn “ không, không “ um miệng, tôi đã nghĩ thôi đành bỏ cuộc.

Nhìn bộ mặt hãm tài của tôi, vợ tôi có vẻ nhượng bộ một bước : thế thì khi anh bóp vú em, anh ta sẽ đứng đâu quan sát. Tôi có vẻ ngơ ngác : ai mà biết, nhưng chả lẽ để anh ấy núp sau lưng thì nào thấy tay anh bóp vú thế nào mà có ý với kiến.

Im lặng suy nghĩ mãi vợ tôi lại mớm lời : thế khi bóp vú thì anh bóp ngoài áo hay là em phải cởi lột ra. Tôi phải nói nước đôi : nào anh có làm lần nào đâu mà biết. Nếu em chịu, cứ để anh bóp bên ngoài áo, chừng nào anh ấy chỉ dẫn sao lại tính, anh nghĩ bóp ngoài hay bóp trong thì vẫn là bóp lên cái vú, dù có lăng xăng lít xít một chút chứ có khác gì đâu.

Vợ tôi lại vận dụng tư tưởng lâu lắc vô hồi rồi tặc lưỡi : được, anh nhắn anh bạn tới chỉ dẫn cho anh. Em sẽ tùy cơ ứng biến, nếu trắc trở khó quá thì ta ngưng, anh ấy có đè lột được áo em ra đâu, anh nhỉ ?

Tôi gọi ngay anh bạn. Hai bên hẹn hò giờ giấc. Vợ tôi hết cả ý đồ đi lau sàn nhà nữa. Tôi phải loăn xoăn nịnh cô ấy : trưa rồi, nghỉ đi em, ăn uống cái gì một chút, chiều anh lau tiếp. Vợ tôi uể oải thu dọn xô, giẻ.
Anh bạn nhận đưa tôi đi làm trông rất ngổ ngáo, gồ ghề. Khi nói chuyện với tôi, anh hùng hùng hổ hổ, tưởng là bất cần đời, chẳng sợ chi ai, vậy mà khi đến nhà tôi anh lỏn lẻn tức cười.

Tôi đón anh ngoài cửa mà nào anh đã chịu vào ngay, lấm la lấm lét lôi tôi ra hỏi nhỏ : sao chị chịu thiệt hả. Tôi gật đầu lia, thuyết phục mãi, anh mới chịu vô nhà. Tự dưng cả bạn lẫn vợ đều ngượng ngùng. Vợ tôi bưng nước tay run chực buông rớt. Tôi phải xun xoe để cả hai trở lại bình tĩnh.

Chờ cho tình hình dịu lại, tôi mới gợi lời : ta vào việc đi thôi. Vợ tôi bỗng sượng mặt và hai tai đỏ hồng, còn anh bạn loi choi xoay ngang xoay ngửa. Tôi phá tan sự lúng túng bằng cách đon đả kéo ghế mời vợ ngồi, tội nghiệp cô nàng hồi hộp quá cỡ. Thường ngày có gì đâu mà sao bữa nay bả thở rộn lên từng chặp. Tôi trấn an vợ bằng cách nói nho nhỏ : em chịu khó một chút, đừng làm anh ấy ngượng bỏ về. Vợ tôi gục gặc đầu.

Tôi cũng run bằng chết mà phải làm tỉnh. Tôi cố tình đứng ra sau lưng ghế để che bớt vợ tôi cho cô nàng khỏi bấn bíu và bảo anh bạn : tôi bóp thử anh xem có đúng thao tác không nhé. Anh bạn gật đầu chiếu lệ, vợ tôi ngồi yên như hình nộm. Tôi ấp hai tay bên ngoài áo vò vò. Do đã được dặn trước, vợ không mặc áo lót bên trong, vậy mà tôi bóp hai vú cô nhão nhẹt như cục thịt bò ôi.

Anh bạn liếc nhìn len lén, bàn tay tôi xoa tròn tròn, vạt áo mềm đùn lên đùn xuống, vợ tôi vẫn trơ trơ. Tôi bóp măn dễ được vài lần thì anh bạn mới lên tiếng : không được, anh làm vậy chưa kích thích để sữa có nhiều. Có lẽ tại anh vò vò chơi chơi nên chị không có cảm tưởng gì hết. Chính tôi cũng nhận ra vậy vì mọi lần tôi bóp vú chỉ có riêng hai vợ chồng, cô ta đâu có như phỗng đá thế này đâu.

Tôi đâm băn khoăn ngang. Thì ra bóp vú đâu phải đơn giản, nghĩ là vú vợ bóp sao cũng được mà lầm. Tôi bối rối chả biết làm sao, anh bạn phải lí nhí bày vẽ : đâu anh thử lòn vào dưới áo bóp xem chị có thấy khác chăng. Vợ tôi có vẻ giựt mình, tôi phải dùng cặp mắt thiết tha chiếu tướng nàng mới e dè chịu.

Tôi cũng hóa ra lúng túng theo, hai tay thập thò dưới vạt áo mà chưa dám đẩy tuột vào. Hai mắt vợ tôi cho biết là sao bữa nay xỏn xẻn vây. Thì ra bóp vú vợ trước mặt một người lạ đâu phải ai cũng làm được hay ho. Tôi áp hai tay phía dưới vú vợ đẩy nhẹ và bò lần lên chỗ bầu và xe xe chỗ núm vú. Vợ tôi có hơi phản ứng nhưng hai vú vẫn thiếu sinh động.

Lúc này, anh bạn chắc đã quen quen nhìn nên theo dõi có phần sít sao hơn. Thấy hai bàn tay tôi xục xạo trong vú vợ, người cô ấy nhúc nhích, trong khi tay đè giữ gấu áo, sợ tôi sa đà lầm lệch xốc áo cô lên. Thì ra anh bạn đang trân mắt nhìn xuyên qua các kẽ hở ở ngực áo vợ tôi. Anh bạn nuốt nước miếng ực ực, vợ tôi không thấy, còn tôi thì biết anh ta đang say mê làn da trắng của vợ tôi.

Tự dưng tôi có ngẫu hứng nên bóp vò khắp hai vú tròn tròn, mặt trong bàn tay tôi đẩy cọ vào hai núm vú và vờn luôn hai quầng làm vợ tôi chao đảo. Tôi tiếp tục măn bóp, cô nàng đã buông gấu áo để ập bên ngoài áo đè hai bàn tay tôi cho bóp sát thêm nữa. Cô còn ngượng mà vẫn không kìm được sự rên nho nhỏ trong mồm. Tôi say sưa bóp vò.

Anh bạn ì ạch thở khó khăn rồi bảo : anh bóp vú từ phía sau như vậy không thể nhìn thấy khuyết điểm, bóp như vậy vú bò bị lôi kéo, sữa sẽ tắc hoặc ra không nhiều. Anh phải đổi ra phía trước mà bóp. Tôi như cái máy nghe theo. Vợ tôi xẻn lẻn kéo gấu áo lại. Tôi bò ra trước mặt vợ, lại chiếu tướng để khuyến khích nàng. Vợ tôi hơi gật đầu.

Tôi quì xuống trước ghế, rón rén đút tay vô áo. Tôi mò đúng hai vú thì bóp te te. Anh bạn theo dõi kỹ và giờ thì lăng xăng hẳn lên : anh bóp vú chị như vậy là chồng sờ bóp vợ, còn bóp vú bò không phải thế. Anh phải vo gọn hai vú lại nắm chặt tay, đùn đùn cho vú dồn thành bắp, lúc đó anh vê cái núm, vê mạnh vào cho núm nở to ra, rồi nhún nhún vú kích thích cho sữa cô đọng lại. Đến khi thấy chân sau của bò đá đá nhịp nhịp biết là chị ta ê ẩm thì bóp cật lực từ trong ra ngoài, lại từ ngoài vô trong. Bò đứng yên là đúng cách, nhưng cũng coi chừng vì như các bà mình sờ bóp tưng tưng, các bà dễ buồn ngủ. Anh phải vừa bóp vừa vê núm vú thấy sữa ọc ọc ra mới có kết quả.

Tôi nghe cũng muốn bùi tai nữa là bò. Nhưng vợ tôi thì mặt đỏ tía tai, có lẽ thấm kỹ thuật bóp vú tuyệt đỉnh và cũng tại tôi đang mằn bóp thú vị nữa. Giọng anh bạn xem ra hả hê nên hướng dẫn thêm : đang bóp mà thấy núm vú lặc lè thì đừng cố măn xe, phải chuyển sang thủ thuật khác. Anh lôi đầu vú ra cạ vào chính môi anh cho săn lại, nếu chưa săn thì phải dùng miệng ngậm vào nút như bú nút vú vợ vậy.

Chợt anh ngưng ngang vì quá hứng khởi anh bạn xổ toẹt luôn, ví von việc nút vú bò như vú vợ. Tôi thấy cô nàng cũng ỏn ẻn mắc cỡ. Tôi phải tạm ngưng rồi lại bóp vú vợ tôi. Tôi bóp chả biết có ép phê gì không mà cô nàng ngả bật ngửa người ra lưng ghế, tay buông xuôi không cò kè giữ vạt áo nữa.

Đúng khi đó, tôi nhận ra hai núm vú vợ hơi mềm, tôi vội tốc áo cô nàng lên mà lôi từng cái cọ lên môi. Cô nàng quên cả e thẹn vì thấy tôi đang áp dụng lời thầy chỉ vẽ. Nàng ệch doãi lưng ra, cái vạt áo cứ nhúng nha nhúng nhính ngăn cản, tôi phải mở khuy cho dễ thực hành.

Hai vạt áo mở buông, anh bạn chóa mắt vì màu da trắng của vợ tôi. Trong khi tôi đang cọ một núm vú lên miệng thì anh nhìn thấy cái núm màu hồng của chiếc vú vợ tôi đang bị bóp phòi ra, anh hít hà và khen : anh làm thế là đúng.

Như được cho nước, tôi giống con ngựa đua sắp về tới mức, bóp cà, bóp cà hết núm vú này đến núm vú kia bằng tay, bằng miệng. Vợ tôi ê a và cục cựa hai chân, người giùn thấp để được thoải mái, thành ra hai vú cô càng đùn lên cao ngất. Ấy thế mà tôi cọ bóp chúng vẫn lặc lè chưa chịu săn lại. Tôi vấp váp, hết nhìn anh bạn, lại liếc lên vợ, một đằng hích hích tay ra dấu bảo “ tới đi “, một đằng thì ư ử chả hiểu nói gì.

Tôi đánh bạo ngậm luôn một bên vú vợ mà nút, bú, còn tay thì vê xe cái núm bên kia. Bấy giờ hai đầu vú mới chịu nở lớn, tôi bú nút và bóp say sưa. Vợ tôi ngang nhiên ôm chặt lấy đầu tôi cho tôi bú được sâu hơn. Anh bạn quên cả đang ngắm vú vợ tôi kêu rầm lên : pơ phếch.

Tiếng xuýt xoa của anh bạn làm vợ tôi choàng tỉnh. Cô ớ lên một tiếng khi thấy hai mắt anh bạn còn dán chặt trên hai bầu vú nhinh nhỉnh đỏ hồng của nàng. Vợ tôi đỏ rừ mặt, vội kéo vạt áo đậy vú lại. Tôi đang bú bóp cũng bị đẩy hất ra. Anh bạn tiu nghỉu như mèo bị cắt tai.

Thấy tình cảnh nán lại không ổn, anh lép nhép nói : thôi, để tôi về. Bận khác trở lại sẽ chỉ dẫn tiếp. Bữa nay anh làm vậy tạm ổn, chỉ cần tăng tiến lên một chút là hoàn hảo thôi. Tôi sẽ nói với bà chủ thâu nhận anh vì đã được tôi truyền chỉ tay nghề. Có lẽ tại lần đầu chị còn ngượng, tôi thành thật xin lỗi. Vợ tôi ngúng ngẩy đứng lên bỏ vào trong ngay.

Tôi nửa muốn tiễn chân bạn, nửa lại e vợ giận, thiệt là gian nan. Anh bạn ra cửa nhắn nhe với tôi : anh cứ bóp bú thế là được đấy. Tôi về, anh năn nỉ chị ấy thực hành thêm vài bận, tôi nghĩ vợ chồng tự nhiên hơn. Chả hiểu sao, anh buột miệng nói : chị có cặp vú đẹp quá và chợt thấy lỡ lời lại nhỏn nhoẻn : xin lỗi.
Xã giao tiễn chân anh bạn ra về rồi, tôi quay vào nhà. Bà vợ còn bực nên ở trịt trong phòng, chẳng thiết ăn uống gì, dù trưa trầy trưa trật rồi. Bụng tôi cũng đói, nhưng lơ mơ nghĩ lại chuyện bóp vú vợ vừa qua còn thấy thích thú. Ngày nào tôi chẳng sờ nghịch hai vú vợ, song phải nói bữa nay được bạn hướng dẫn tôi bóp quá ép phê. Chả thế mà bà ấy nghệt hẳn ra đến nỗi tôi cởi tuột áo bú nút vú mà cũng chẳng biết. Giá anh bạn đừng ngẩn tò te vì nhìn thấy hai núm vú hồng hồng, la toáng lên hổng kềm giữ được, có lẽ giờ này tôi vẫn còn bóp bú tưng bừng, chưa chừng có lắm điều hay ho, gay cấn cũng nên.

Bởi vậy, dù trong lòng lo vợ buồn trách, mà hai bàn tay vẫn để ngửa, nhún tưng tưng như đang vò nâng hai vú cô nàng vậy. Mãi khi tới cửa buồng, tôi mới giựt mình thu tay lại. Vừa trông thấy tôi, vợ mắng liền : anh ẩu quá, bạn bè đứng chần vần ở đó mà bóp bú vú em tỉnh bơ. Tôi phải phân trần : tại em cũng bằng lòng chớ bộ. Cô nàng nói : ờ thì em bằng lòng để anh sờ, nhưng em có nói anh lột áo em ra để bóp nút đâu, thiệt dễ giận.

Thì ra vợ tôi trách cái chuyện cởi áo chớ hổng chê chuyện tôi bú bóp vú cô. Tôi cũng yên lòng một chút, cố chống chế : thì em thấy đó, khởi đầu anh cũng bóp bên ngoài áo, nhưng em có nghe anh bạn chê bóp vậy là bóp vú vợ chớ hổng phải bóp vú bò. Thành ra anh phải nghe theo ảnh mà xàng ra phía trước bóp cho đúng bài bản. Ác hại là cái áo em xục xà xục xịch, anh phải vén lên, rồi cũng còn lúng túng mới cởi ra chớ bộ. Sao hồi đó em hổng chịu la để anh kịp ngưng.
Vợ tôi nguýt một cái tưởng là đổ nhà đổ cửa tới nơi, ngờ đâu cô nàng bày tỏ ý kiến : ở đó mà tỉnh táo với anh. Bóp, bú, măn, nút làm em xấc bấc xang bang, còn biết trời trăng gì mà cản. Rồi như sực nhớ ra, nàng thỏ thẻ với tôi : mà sao bữa nay anh bóp nút giỏi vậy. Anh làm hai vú em tê xuội luôn, chẳng những thế dưới háng em cũng muốn nhộn nhạo lên luôn.

Tới đó, nàng nũng nịu đến hay : giờ thì anh bạn về rồi, anh thực tập bóp tiếp đi cho nhuyễn, còn đi làm cho họ. Tôi thích bằng chết mà còn làm bộ : mình cũng kiếm cái gì bỏ bụng đã, chắc em đói rồi. Vợ tôi không chiu, một hai đòi thực hành ngay, nàng liếc nguýt tôi, mắt sắc hơn dao lam : hồi nãy anh làm em thèm bằng chết, ăn với chả uống, bộ anh không muốn bóp bú nữa hả.

Tôi cười cầu tài : sao lại không muốn. Tôi xun xoe chồm lại phía vợ. Cô nàng đã để hờ áo hồi nào nên tôi vừa sán tới thì hai vạt áo mở phanh ra và cô còn đùn người dựa vào gối cho thân hình độn cao một chút. Tôi nhìn hai cái vú vợ kềnh càng mà muốn chảy nước miếng. Cô biết tôi đang mết cật lực nên túm lấy hai núm vú tự xe, miệng rít lên nho nhỏ. Tôi xòe rộng hai bàn tay chộp vô hai bên vú, day những cái bầu mềm giòn, chưa gì vợ tôi đã rên : ôi sướng.

Tôi vo chặt hai vú, đẩy ào ào từ dưới lườn lên rồi rà từng cái núm vú lên môi, lên cạnh má, thay đổi nhau. Vợ tôi lim dim mắt vì quá kích thích, hai núm vú nở tràn, màu hồng sẫm lên, tôi ham hố nút ngay một đầu vú rồi quay qua nút đầu vú kia. Vợ tôi kêu ui mà lại nạnh ngực ra để tôi vùi giập từng cái vú bằng mồm, bằng tay, trong khi cô vò rối tung mái tóc tôi nựng nịu : sao anh giỏi thế.

Tôi được thể bú ầm ầm, cắn kéo dài núm vú nàng ra và nhay như ăn kẹo cao su, cô nàng cuộn người vì nhột. Tôi nhay, bóp, dằn vặt hai vú cô còn hơn mưa sa trên mái tôn, nghe rào rào từng đợt, vợ tôi ú ớ ù ờ. Hai tay nàng như chuồn chuồn, hết vùi mái tóc tôi lại bợ vô vú nâng cao cho tôi bóp, bú thật đã.

Tôi làm như mèo đang vờn chuột, tung hứng và chơi giỡn với vợ tôi. Cô nàng vặn vẹo thân mình, hai đùi cọ quẹt, đánh thức niềm hưng khích của tôi cao dần lên mãi. Hai vú cô đàn hồi coi thật lôi cuốn, dấu tay tôi vương đầy trên bầu vú những dấu đỏ hỏn, vậy mà tôi vẫn hùng hục xục vào cắn, nút.

Tôi làm dữ quá, vợ tôi èo xèo lăn lộn và chợt kêu lên : cưng làm em nứng quá. Hai tay cô xoa dài lên cánh tôi và nũng nịu than : cưng ơi, yêu em đi. Tôi đang tấn công hai cái vú huỳnh huỵch trong khi lời vợ lọt vào tai tôi như kim châm : yêu em đi mà. Tôi chưng hửng ngậm cái vú lúng búng hỏi lại : em muốn hả. Cô nàng gật đầu nhận.

Tôi cắn một vú bằng miệng, một tay bóp măn vú khác, còn một tay thì mò xuống nông cái cạp quần vợ ra. Nàng loay hoay phụ tôi nhích cái mông lên để tôi lột quần. Quái quỉ cái bà này, mắc gì bả cũng không mặc đồ lót, tôi thực tập bóp vú chớ có thực tập bóp lồn đâu mà bả cụ bị sẵn sàng vậy. Nhưng kệ bả, tôi cũng đang muốn đụ bằng chết nên bỏ hết những chi tiết nhỏ nhặt này.

Tôi bú bóp vú để duy trì sự sướng nứng cho vợ, đồng thời xê kéo con cặc cho đâm ùng oàng vô gần lồn vợ. Cô nàng nhõng nhẽo đưa đẩy phía háng rất hay làm con cặc tôi càng cương dữ dội. Tôi hơi nhỏng cao lên để vợ xàng vào, rồi cô nàng thò nắm lấy cặc tôi thụt lòi da qui đầu và hấp tấp nhét vô lồn, kéo phập mông tôi cho cặc đâm vào lồn cô cái uỵch.

Chao ôi, đã cách gì, con cặc chui thun thút vào lồn ướt và nóng vì lên cơn đòi đụ. Vợ tôi hét lên : bóp nghiến hai vú em và nắc mạnh đi cưng, em nứng lồn quá. Tôi vâng lời như con nghe theo mẹ, tôi bóp nghẽn hai vú và nắc, nắc, nắc. Vợ tôi giãn bưng ra, hai chưn mở cái bạch và ôm lấy mông tôi thít chặt vào.

Tôi nhìn vào hai mắt vợ, những ngôi sao thi nhau vỡ tung tóe nơi đó. Hai vú nàng cứng đặc lại, hai giò đưa cong nhún tới nhún lui, miệng kêu quính quáng : sướng…sướng quá. Tôi bóp vò khắp một bên vú vợ, còn một bên thì tôi lót đẩy cho bầu vú vểnh cao cắn vào răng mà nhay và nút da diết. Tôi đâm tét bét cái lồn, vợ tôi rú lên như ma dại.

Tôi đụ như chưa hề bao giờ nổi hứng cao tới thế. Còn vợ tôi thì cứ giục : anh bóp vú em như anh bạn chỉ cách đi, thực tập mạnh vô coi như đang bóp vú bò, càng đau em càng khoái. Tôi thấy vợ sướng nứng lạ đời nên còn bao nhiêu vốn liếng tôi đem xài vung vít ra hết. Nàng được tôi cưỡi nắc nên say sưa èo ẹo đòi tôi giập mạnh mau. Cái lồn nàng xọt xoet nước ơi là nước.

Vợ tôi sướng nên khi thì bưng giò cho tôi đụ, lúc lại giãy giụa như bị đau, làm tôi nổi hứng dọng cành cành liên tục. Tôi nắc thiếu điều hết hơi mà vợ cứ hối giập, giập nữa. Tôi quính quáng phải vác cao một giò vợ lên để cặc đâm sâu vào lồn vợ mà nàng ư a kêu chưa đã. Thiệt hết chỗ nói.

Tới khi, nàng vít lấy tôi, kẻ đâm xuống, người nắc lên, lăn qua lộn lại và kêu rầm nhà : em tới, em tới, cưng ơi giúp em tới mau… Tôi trợn mày trợn mắt, bóp nát hai vú và đụ đoàng đoàng. Con diều bị băng, bay tít bổng lên cao, lên cao xa, loạng quạng rồi đứt dây, băng đi, xà niểng và chúi nhào xuống đất. Hai dây cung ở chúng tôi bị nong căng đứt phụt, tôi đổ lên mình vợ, vợ thở rốc hết ga. Con cặc phun phè phè trong lồn, hổn ha hổn hển, như xác dừa bị ép cho đến kiệt giọt béo cuối cùng.

Vợ tôi đập nhẹ vào cánh tay tôi, nhèo nhẹo : cưng làm em mệt muốn chết, ghét cưng quá. Tôi trêu cợt nàng lại : em cũng làm anh mệt quá, dễ giận làm sao. Vậy rồi cả hai vợ chồng nhìn nhau cười hề hề. Tôi còn cố chọc nàng : sao, em còn muốn anh thực tập bóp vú nữa hôn. Nàng lại đấm yêu vào ngực tôi : í, cái anh này, kỳ cục…
Mặc dù đã được anh bạn dặn dò và bảo đảm trước, vậy mà tôi vẫn vô cùng bối rối lẫn hồi hộp khi vào sơ vấn với bà chủ. Trong đầu tôi nghĩ sẽ gặp một bộ mặt khó đăm đăm, một típ người đàn bà lạnh lùng, nhăn nhó, chuyên họanh họe những người sắp được nhận vào làm công cho nhà bà.

Cho nên tôi thập thò mãi ở cửa phòng chủ nhân, không dám gõ. Anh bạn phải dùng tay ra dấu để tôi can đảm lên. Khi nghe tiếng lảnh lót “ mời vào “, tôi rụt rè mở cửa lách vào. Trước một cái bàn rộng thênh thang, một người phụ nữ, rất đẹp, điểm trang rất lịch sự, đeo một đôi kính đen dầy và gọng to.

You may also like...