Người con gái khiếm thính của em (Chap 32-33)

(Mobiblog.Org)
(Người thứ 3)

Chuyện hôm nay mình kể có hơi rắc rối 1 chút.

Chủ yếu là vấn đề cá nhân của mình. Dạo đây 1 tháng, vì vấn đề tiền nông eo hẹp nên mình quyết định đi làm, làm bán thời gian ở một tiệm bánh.

Và chuyện này nói ra thì nó cũng như bao chuyện tình khác mình từng đọc, đó là người thứ 3 bổng dưng xuất hiện.

Cô gái này mình tạm gọi là “Chị gái bán bánh” cho dễ hình dung. Chị gái bán bánh bề ngoài khá xinh và dễ thương, cao ráo, ra dáng một người đẹp, và đồng thời lớn hơn mình 3 tuổi.

Nói chung, từ lúc có Tiểu Thiên thì trong đầu mình chỉ có mỗi Tiểu Thiên, gái đẹp cách mấy cũng chẳng màn đến. Thế nhưng từ ngày mình vào làm ở tiệm bánh này, vào làm là mình bị ấn tượng ngay bởi chị gái bán bánh vì tính tình nhiệt tình, rất có lòng với mọi người và có chút gì đó nhân hậu. Đại khai mình vào làm, mình cũng chẳng để tâm đến ai, vì mục đích định sẳn ra trong đầu là “Vào làm có tiền, xong nghĩ, hết tiền đi làm tiếp” …

Mình cứ trơ ra như đá, phận mình mình làm, ai cười ai nói gì đó mặc kệ, hơi tự kỷ 1 chút. Vậy rồi một hôm thấy mình đứng im, quán cũng chẳng có khách tới mua, chị gái bán bánh đến và cười với mình, nụ cười có nét giống Tiểu Thiên là có 1 cái răng khểnh và hàm răng trắng. Chị gái bán bánh đến bắt chuyện với mình.

Sau nhiều ngày sau đó nữa, mình với chị gái bán bánh nói chuyện nhiều hơn, sau đó chị xin nick Facebook và yahoo của mình để liên lạc.

Sau nhiều 3 tuần sau đó, thì chị gái bán bánh lại chủ động nhắn tin cho mình, chúc mình ngủ ngon và v..v….. đại khái giống như đang “Cưa” mình vậy. Thật ra phản ứng của mình không phải là gì cả, chỉ là phép lịch sự, người ta cư xử tốt với mình thì mình đáp lại thế ấy. Thành ra chuyện dẫn đến 1 ngày, chị gái bán bánh hẹn mình đi chơi.

Một ngày đẹp trời vào buổi sáng, mình sang và chở chị gái bán bánh đi cafe bệt hưởng không khí. Cuộc nói chuyện cũng không gì nhiều, đại khái hỏi sơ sơ về cuộc sống, học hành v…v….

Xong xuôi, ngồi chán chê thì nắng dần lên, Mình cùng chị gái bán bánh vào Diamon đi lòng vòng. Thể rồi cuối cùng ngồi vào 1 cái ghế salong dành cho khách hàng mõi chân tạm nghĩ.

Chị gái bán bánh hỏi mình muốn xem phim không, mình liền từ chối vì trong đầu nghĩ là “chắc đi coi phim, lại tốn tiền”.

Thế rồi chị gái bán bánh cười hiền, bảo là

“Chị có phim trong điện thoại á, không phải đi xem phim đâu”

Thế là mình “Àhhh” 1 cái rồi cười gật đầu bảo

“Ok, có thì coi à”

Thế là chị gái bán bánh lấy ra cái IP4, mở phim kiếm hiệp gì đó mình không biết tên. Nói chung … cái màn hình IP nó hơi bé để coi phim như thế, và mình phải áp sát đầu về hướng chị bán bánh mới coi được phim.

Tự dưng cảm giác khá hay, trong lúc coi phim, có mấy lúc vô tình tay chân chạm nhau, mình cũng cố để không xảy ra tình trạng như thế nữa. Coi phim xong, thấy cũng gần trưa, mình chở chị gái bán bánh đi về.

Về đến đầu hẻm thì chị gái bán bánh lúc xuống xe, tự dưng tiến đến hôn vào má mình 1 cái. Mình thật ra không hề muốn như thế, mình chẳng nói gì liền vòng xe đi về nhà.

Tối hôm đó, chị gái bán bánh có nhắn tin với mình

“Em ngủ chưa ? tối nay làm hơi mệt nhỉ ?”

“Em chưa ngủ”

“uhm, hôm nay chị rất vui vì đi chơi với em ^^”

“Vâng, em cũng thế. Mà sao chị lại… hôn em như thế”

“^^ em không thích à, vậy lần sau chị sẽ không như thế nữa, nhìn mặt lúc em ngại mà đỏ ửng hai má lên dễ thương cực kỳ”

“=.= không, ý em là… sao chị làm thế”

“Em ngốc vậy, con gái người ta phải can đảm lắm mới hôn 1 chàng trai trong ngày hẹn đầu tiên đó. Nói chung là chị thích em, em có muốn làm bạn trai chị không?”

Đọc xong tin nhắn là mình bủn rủn tay chân, lòng nhớ tới Tiểu Thiên rồi nghĩ thầm “Phen này đành làm tan nát 1 trái tim nữ nhi nữa vậy”

“Xin lỗi chị, nhưng mà em có bạn gái rồi”

” thật không? hay là do em chê chị già hơn em rồi từ chối khéo ?”

“Không, là thật đó, em có bạn gái rồi, chị lớn tuổi hơn em nhưng vẫn xinh lắm”

“Khéo nịnh quá đi, nhưng em có bạn gái rồi thì buồn thật, vì hiếm lắm chị mới thấy một người con trai như em đó”

“Là sao chị ?”

“Là chị thấy em vừa làm việc nghiêm túc, chững chạc, ăn nói vừa lịch sự, vừa dẽo mỏ nữa ^^ và em cũng rất đẹp trai”

“Trời, có đâu”

“Thật đó, vừa hôm em vào làm là chị bị ấn tượng bởi em liền, hihi, chị có xổ sàng quá không nhỉ? mới làm việc chung có 1 tháng, đi chơi với em có 1 lần mà nói thích em rồi còn hôn em nữa”

“oH, ko sao, em cũng thấy chị dễ thương mà, không sao đâu, nói chung em cũng không có gì, chỉ thấy hơi bất ngờ thôi, chị biết mà, tự dưng … ”

“Chị hiểu mà, nhưng mà em có bạn gái là chuyện của em nhé, còn chị muốn quan tâm em hay cưa đổ em thế nào là chuyện của chị, em không được cấm nhé. Với cả chị tin là em rất gentleman để có phản ứng không hay vì hành động của chị, đúng không ?”

“Hầy, đừng nói thế, em nói rồi, em có bạn gái và em chỉ yêu mình cô bé ấy, thế nên chị đừng làm như vậy để nhỡ sau này không hay”

“Có chuyện không hay thì cũng là chị bị tổn thương mà, nhưng em yên tâm đi, chị sẽ không làm gì quá lố đâu, dẫu sao người con gái cũng cần mạnh mẽ để theo đuổi 1 chàng trai mà cô ấy thích chứ nhỉ ?”

“hề hề, thế thì tùy chị vậy”

“Vậy là coi như ok rồi nhé, giờ chị đi ngủ đây, bye em nhé ^^”

“Vâng, chào chị, ngủ ngon”
Chuyện này hơi dài, mình sẽ từ từ kể sau, tính đến ngày hôm nay thì đã hơn 1 tuần(hình như thế) kể từ ngày mình đi chơi với chị bán bánh. Và khoảng cuối tuần này thì mình quyết định sẽ dẫn Tiểu Thiên đến gặp chị bán bánh, nói chung là phương án vẹn toàn, khỏi phải nhây nhưa. Đừng ai gạch đá chị này, vì thật ra đây là 1 người con gái có cá tính, không phải ai cũng như vậy cho dù cách thức có hơi “kỳ cục” nhưng dẫu sao mình thấy chị này là con người tốt.

(Mobiblog.Org)
Những ngày liền sau đó thì cứ mỗi đêm thì chị bán bánh lại chúc mình ngủ ngon, chị bán bánh này đúng kiểu con gái biết tâm lý, diệu dàng chăm lo tỷ mỹ. Nếu lơ tơ thì cũng bị bà chị này cưa đổ mất

Có hôm trong tuần, buổi sáng mình đi học, trưa dẫn Tiểu Thiên đi ăn trưa (vẫn không bỏ Tiểu Thiên đâu nên các thím yên tâm), chiều thì có việc ở gia đình, thành ra tới tối đi làm là oãi người rồi. Mà tối hôm đấy khách tự dưng đâu ra đông dã man, làm mình cùng mọi người trong quán chạy như vịt đuổi. Đến gần 10 giờ đóng cửa thì mình mệt quá ngồi bẹp ngay trước bậc thang lối ra vào của tiệm bánh. Đang ngồi bổng bên má mát lạnh, nhìn sang thấy chị bán bánh cầm chai nước suối áp vào mặt mình.

Chị cười rồi bảo :

“Mệt hen, uống miếng nước đi, chị để dành trong tủ lạnh cho em đó”

Mình cầm lấy chai nước rồi gật đầu cảm ơn, xong chưa kịp nói gì thì chị bán bánh lại nói:

“Tối nay em chở chị về giùm nha, hôm nay xe chị hư, chị nhờ bạn chở lên hồi chiều”

Nghe xong câu đó thì với kinh nghiệm bị dính trap của Lão Gia quá nhiều thì mình đã rất nhạy bén trong việc nhận ra trap. Nghe mùi là biết rồi. Nhưng suy nghĩ cách từ chối thì không được, nhà chị bán bánh cũng không gần cho lắm, mà giờ đi xe ôm thì thấy cũng không ổn. Thế rồi đành, thở dài miễn cưỡng mà “vâng, để em chở chị về”

Tối đấy mình bận cái áo khoác mà trước đây Tiểu Thiên mua tặng (vụ cái áo 800k ấy), trên đường chở về thì chị bán bánh lại đút hai tay vào túi áo của mình rồi bảo:

“Ngoài trời giờ này lạnh quá ha”

“Vâng”

Mãi lúc sau thì chị bán bánh gục hẳn đầu vào vai mình luôn bà chị này tấn công ghê quá, nhưng không nói được vì … cũng dễ thương.

Chở đến nhà xong thì chào nhau đi về. Tối đêm đó thì có ngồi nói chuyện với Tiểu Thiên 1 chút, Tiểu Thiên thì cũng biết mình đi làm như vậy lâu rồi ( từ trước đó cơ, đoạn này nói sau), nói xong hai đứa cũng đi ngủ. Sáng ra thấy chị bán bánh nhắn tin chúc buổi sáng rồi dặn dò nhớ đi ăn sáng này nọ) Mình chẳng nhắn lại làm gì.

————–

Và lần gần đây nhất, mình nói chuyện với chị bán bánh

“Kể chị nghe về bạn gái em xem, cho chị xem cô bé nào may mắn thế”

“May mắn là em mới đúng đó, kể ra thì khó lắm, mai mốt em giới thiệu chị sẽ biết”

“Em có biết là điều đó rất nhẫn tâm không ?”

“Sao???”

“Giới thiệu bạn gái của mình cho một người con gái đang thích mình đó, như vậy sẽ làm người con gái đó rất đau lòng”

“Làm quá à bà cô”

“Trời ơi, giờ gọi tôi là bà cô nữa kìa, mà chị hỏi thật nhé, bộ em thấy chị già lắm hử”

Cái mặt chị bán bánh lúc đó phải nói như con mèo con, nhìn tội không chịu được Mình thì lấp liếm mấy câu rồi nói chuyện khác

“Không có, chị có già đâu, em nói vậy đó mà”

“Chứ sao gọi tôi là bà cô ?”

“Em quen miệng thôi”

“Hihi, chọc em đó, nhìn mấy lúc em ngại đáng yêu quá chừng”

Mình im luôn không nói, chị bán bánh tiếp

“Vậy hôm nào em dẫn chị gặp bạn gái em ?”

“Cuối tuần này đi”

Mình như mở cờ trong bụng luôn.

“Ok, cuối tuần này nhé”

“Vâng”

Xong câu chuyện đi lòng vòng 1 tý vì bà chị bán bánh cứ kiểu nói chuyện đưa đẩy làm mình cũng khó tránh khỏi việc ngược lại. Khổ thế đấy, phụ nữ mà

You may also like...