Nhật kí cưa gái! (Chap 40)

Con gái đánh mà sao bữa nay sân trường đông vãi, chắc vào sớm để chờ 2 trận bán kết nam quan trọng, đang ngồi nói chuyện vui vẻ thì nàng với con Phương chạy qua đám con gái 11H tán phét, ơ đệt, j thế.

Mà cái tụi con gái 11H cũng toàn cái tụi xàm xàm, tự nhiên tụi nó rỉ tai nhau bình phẩm về mình trong khi chả quen biết đéo j nhau, mình chỉ toàn chơi với tụi con trai lớp nó thôi. Nào là lạnh lùng, nhìn mặt cô hồn, đáng ghét…..do con Như nói lại, xàm xí, bố sao kệ bố.

Lúc đó cũng quên là bán kết nữ ai đánh rồi, chỉ biết bọn này đánh cũng khá, phòng thủ khá chắc tay, à quên tự nhiên kể đến đây mới nhớ là quên kể trận của đám nữ lớp mình, tứ kết đụng 12A bị mấy chị ấy hấp, cơ mà cũng ko nhục vì cũng trì được đến hiệp phụ là giỏi rồi.

Ngồi một mình chán, chạy lại gần cái đám 11H, may sao nàng đang ngồi ngay kế con Như luôn, 2 đứa này thì ko quen nhau, chả nc bao giờ, thế là mình lại rỉ tai con Như:

-“M té hồ lô đi, t ngồi đây cho!”- năn nỉ.

Nó nhăn mặt, sau đó cũng hiểu ý nhường mình, lắc đầu.

-“M ngồi cái kiểu j buồn cười thế??”- mình hỏi.

Nàng đang ngồi khoanh tay ôm vào chân, trong như con chó à nhầm con cún, khá là buồn cười.

-“Cười gì, m ko thấy sân trường nóng như j hả, sao ngồi bệt chân xuống được?”- giải thích.

Nói đến đó mới để ý em nó đang mặc quần jeans ngắn đến đầu gối, để lộ ra cặp giò có 2 cái chân, làm mình cứ nhìn chỗ đó mãi (Cũng may đây là page riêng, chứ gặp trên Voz lại có đứa đòi sao ko tả kĩ hơn).

-“Mặc cho nó thiếu vải vào xong rồi than, ề!”- mình bĩu môi, vừa nói vừa lấy tay đo đo chỗ chân nàng.

-“Vô duyên, t mặc sao kệ t, nói nữa t giận đó!”- xụ mặt ra, trông khá dữ.

Trận nữ này cũng đang sắp kết thúc, lúc đó tự nhiên để ý mới nhận ra một điều vô cùng hay ho:

-“Trong một trận thể thao luôn có một đội thắng!”- thật kì diệu.

Và trận đấu đã trôi về những phút cuối, thằng Toàn hú mình ra khởi động.

-“Đánh cho tốt nhé!”- nàng cười tươi như hoa với mình.

-“Ok Sting!”- mình cười tình, đưa ngón trỏ lên.

Hôm nay trời đẹp, sẽ chẳng có ai ngăn được mình phục thù, lắc léo, uốn éo này nọ cho xong các bài khởi động.

Ngay sau đó là cả đám kéo vào sân, ôi chao bữa nay khán giả còn đông hơn mấy đợt trước nữa, chắc do lớp mình nổi lên qua từng trận nên đông người xem. 12T là đối thủ duyên nợ, đồng thời cũng toàn bạn bè với đám mình cả, chơi với nhau từ hổi mấy ổng học lớp 11, khá hiểu nhau, cứ lâu lâu lại hẹn kèo đánh 6 chai sữa, lúc thì 6 ly hồng trà, nhìn chung cuộc sống cấp 3 của mình là ngập trong những trận bc cá độ.

Nói ko sợ bị bảo khoác lác chứ hồi cấp 3 mình đánh độ ăn đến nổi mua được bao nhiêu là truyện cũ, cứ mỗi trận ăn lại mua được 1,2 cuốn gì đó đọc, sướng lắm. Lúc đó nó như một cái nghề ấy, mình thật sự đã kiếm ra tiền từ cái độ điếc ấy.

Trận đấu bắt đầu, 12T phát bóng, vẫn là thằng cha Duy với cú phát sấm sét, ngay lập tức bị thằng Toàn cave đỡ được, Hiếu chuyền lên, mình bay lên đập cái ầm, bóng đập vào hàng phòng thủ bên kia bay ra ngoài, cả sân trường vỗ tay quá chừng, một sự khởi đầu ko thể nào tốt hơn.

Sau đó thì mọi chuyện vẫn diễn ra như từ hồi đầu giải đến giờ, lớp mình hầu như khống chế toàn cục, cứ hễ banh đến được tay thằng Hiếu an toàn là y như rằng bên kia ăn đạn của mình. Cũng chả có j đặc biệt trừ một tình huống thằng Toàn chạy ra biên cứu bóng, mà khán giả thì ngồi kín hết 2 đường biên thế là thằng ôn con……..vấp té, đè lên bà chị học 12A, 2 người ôm nhau trong sung sướng, bà kia vừa sướng vừa la á lên, còn cả sân trường thì cười ngặt nghẽo, thằng Toàn lóng ngóng xin lỗi, trông đến là thương.

-“To ko mày???”- mình hỏi nó, cả đám cười phá lên.

-“Biết mẹ j đâu, chắc cũng được!”- nó nói.

Bà mà nó ôm phải là dạng tướng ngon trùm 12A luôn, Gato thằng này vãi.

Kết thúc sec 1, đổi sân qua sec 2 vẫn vậy, 12T bây giờ yếu đến tội, ko biết có phải do tụi mình đã mạnh hơn ko, bỗng nhiên khi tỷ số đang gần là 20-15 hay gì ấy thì trời đổ mưa, cả sân trường nhốn nháo cả lên, cả đội mình thất thần, thằng nào cũng xanh mặt, ko lẽ kịch bản lặp lại à?

Thế là trong chớp mắt 12T với những cú phát bóng trong mưa lại leo lên ngược 21-20, bắt đầu căng thẳng.

Lớp mình xin hội ý, mưa ko lớn lắm nhưng cũng đủ làm banh trơn, sao giờ, cả đám bu lại.

-“Dcm, tới đây mà thua thì còn j nói nữa, hết mình đi tụi bay, thằng Toàn mày phát bóng kiểu 50-50 của mày đi, tới đây cho m phát thoải mái, Hiếu, trời mưa khó đập, m chuyền bóng lố qua lưới bên kia để tao xử lí!”- mình chỉ đạo.

Ngay sau đó 12T phát bóng vào lưới, 21-21 cơ hội để leo lại, thằng Toàn có một kiểu phát bóng rất độc đáo đó là cuốn banh, banh bay rất xoáy và cắm nhưng lại 50-50 nên hầu như cả đội ko cho nó phát kiểu ấy bao giờ, tuy nhiên đây ko phải lúc an toàn, và nó đã làm rất tốt, ko phát hỏng, bay cắm thẳng bên kia, đỡ được nhưng hàng phòng thủ nhốn nháo, buộc bên đó phải đẩy bóng qua chứ ko đập được.

Lợi dụng tình hình đó thằng Hiếu chuyền lố qua kia, thế là mình chạy đà bật lên đưa tay hẳn sang bên kia, nhấn banh xuống, banh cắm ngay vạch 3m, quá khó.

Cứ thế, mọi chuyện quay trở lại quỹ đạo cũ và chiến thắng là điều tất yếu, cú ăn điểm cuối cùng được thằng Phát làm rất mỹ mãn với một cú bỏ lỗ mẫu mực. Và Lịch sử đã được viết lại với tên 11L.

Cả đám vui mừng, hân hoan ôm lấy nhau, hạnh phúc lắm.

Sau đó cả đám kéo hẳn ra chỗ bàn trọng tài bu lại xem 11H bem 12L, cái trận này cũng ko khác trận mình là mấy, 11H năm nay đã đủ sức đập 12L dù 12L đàn anh của mình là đương kim vô địch giải 20-11, năm nay sẽ là một trận chung kết khối 11.

Có một chuyện khá là mắc cười ở cái trận này, thằng Phúc lớp mình nó ko chịu ngồi chung với đám mình với 11H mà hám gái qua bên chỗ tụi 11V với 11A. Mà cái đám xã hội này lại cực kì thân thiết với mấy ông 12L, chơi chung này nọ nên cổ vũ 12L.

Vậy là một mình nó ngồi giữa lòng địch, lúc 11H thắng sec 1 nó la lên:

-“11H quá hay, yeah yeah!”.

Nguyên đám 11V quay lại nhìn nó, một em khá là giang hồ bên đó lườm nó:

-“Mày ko im tao tán gãy răng bây giờ!”.

Thằng này cũng dạng thanh niên thôn, đang tuổi bẻ gãy sừng trâu, săm hình đầu lâu thế là trừng mắt cự lại:

-“Tao cứ nói đó rồi sao??”.

-“Mày mà còn nói nữa tao tán chết mẹ mày bây giờ!”- con nhỏ sừng sộ,

Cả đám 11V quay qua lườm nó, thằng này thất kinh hồn vía, lượn đi ko kịp quay đầu, sau này nghe kể lại cười thôi rồi.

You may also like...