Nhật kí mang thai tuổi 17 (Chap 6-10)

(Mobiblog.Org)
Ngày 25 tháng 01. Sáng sớm tỉnh dậy rồi… khóc thét!

BỐP! Bàn tay ai đó đập mạnh vào mặt làm tôi giật mình tỉnh giấc. Đau quá đi! Tiên sư cái thằng nào mất dạy dám đập vô mặt bà muốn vỡ mồm! Bà thề làm cho mày đến cháo cũng không húp nổi! Mắng khốc liệt cái tên kia xong, tôi mau chóng mở mắt ngồi bật dậy. Đầu đau như búa bổ. Chợt nhớ đêm qua uống rượu. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Thấy căn phòng nửa lạ nửa quen. Đúng lúc có người ngồi dậy ngay bên cạnh. Tiếp đến, tôi nghe giọng Chan Chan vang lên vẻ ngái ngủ: “Sáng rồi sao?”

Tôi liền quay qua. Tỉnh ngủ và mắt mở thao láo khi thấy Chan Chan ở trần, quấn tấm chăn ngang hông đang ngồi gãi đầu soàn soạt cùng gương mặt mơ mơ màng màng. Chuyện gì thế này? Sao cậu ấy lại ngủ kế bên tôi? Không nghĩ nhiều, tôi mau chóng chuyển hướng nhìn xuống người mình… Khóc thét! Tôi không mặc gì hết và cũng quấn chăn ngang ngực. Vậy nghĩa là đêm qua, tôi với tên Chan Chan đã cùng nhau ư???

“ÔI MÁ ƠI!” – Tôi hét lên thật to, muốn điều lên tận thiên giới.

Chan Chan giật bắn mình, lật đật xoay sang bên hỏi tôi với kiểu chưa hề hay biết chuyện kinh khủng gì vừa xảy ra đêm qua:

“Cái… cái gì vậy? Đằng ấy thét kinh thế?”

“Tớ không biết đâu! Tối qua cậu làm gì tớ rồi?”

“Làm gì là làm gì?”

Mím môi vì tức giận, tôi liền kéo phăng tấm chăn trên người Chan Chan ra để cậu ta nhìn cho rõ thiệt rõ cái tấm thân “mỹ miều” của mình ngay lúc này. À đấy! Tôi nghĩ có sai đâu nào. Chan Chan hoàn toàn trần như nhộng. Trông cậu ta chẳng khác nào thằng cu bị mẹ lột hết quần áo để bắt đi tắm.

Sau vài phút ngỡ ngàng và đầu óc bắt đầu định thần lại mọi việc thì Chan Chan mới đưa mắt nhìn qua tôi cũng đang trong bộ dạng thảm thương chẳng kém.

“ÔI CHÚA ƠI!” – Chan Chan gào lên, lần này thì ra khỏi vũ trụ.

Đến nỗi, con Thuý Nga còn ngủ với nước dãi chảy đầy cũng phải hết hồn bật người dậy. Hình như chưa tỉnh ngủ hẳn, nó hoang mang hỏi trong bấn loạn:

“Gì? Gì? Gì? Có cướp của giết người hả? Hay bọn khủng bố bỏ bom?”

Đang ngu ngơ ngớ ngẩn thì chợt Thuý Nga ngừng lại vì đã thấy tôi và Chan Chan ngồi trên chiếc giường, hiển nhiên trong tình trạng cực kỳ tệ hại.

“Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á!”

Công nhận, tôi muốn vả cho con Thuý Nga mười cái bạt tai để trả đũa lại mười tiếng kêu khủng khiếp dã man của nó dễ sợ.

… Ba chúng tôi ngồi thành vòng tròn, đứa này đối diện đứa kia, im thin thít. Hiển nhiên là ba đứa đang cố lấy bình tĩnh đồng thời nhớ lại đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Có ai đó cho tôi biết việc này là thế nào không chứ?

“Hôm qua chúng ta uống nhầm rượu nho của cha tớ, sau đó tớ chả nhớ gì nữa. Còn hai cậu, tại sao lại nằm chung giường và không mặc quần áo?”

Nghe câu “hỏi cũng như không” của Thuý Nga là tôi bực bội. Tôi mà biết cái quái gì diễn ra đêm qua giữa mình với Chan Chan là tôi nguyện làm cháu nó! Con này tào lao! Nếu mọi thứ đều rõ ràng thì tôi đau cần khổ sở như hiện giờ.

“Chà, không hay rồi. Lỡ hai cậu đã… đã cùng nhau làm chuyện ấy thì mệt đấy.”

Thuý Nga nhìn tôi với cả Chan Chan bằng ánh mắt như muốn báo không khéo sắp tới sẽ xảy ra một viễn cảnh vô cùng tệ hại!

“Đằng này thật sự không nhớ mình đã làm gì Min Min. Đằng này say quá thì phải.”

Câu nói buồn bã từ phía Chan Chan khiến tôi muốn khóc. Ngay cả cậu ta cũng chẳng nhớ bản thân có “đụng chạm” gì đến tôi hay không thì biết làm sao đây? Nhưng với tình trạng “thời tiền sử” ban nãy của hai đứa, nguy cơ cả hai đã quan hệ là chiếm hơn 90% rồi. Còn 10% còn lại thì hên xui. Trời đất ơi!

“Giả sử cả hai đã quan hệ thì điều lo lắng nhất chính là mang thai ngoài ý muốn. Eo ơi!” – Thuý Nga nói câu chí lý ghê.

“Hả? Mang thai ư?” – Tôi nuốt nước bọt nhìn qua Chan Chan, cậu ta cũng đang nhăn mặt khi nghĩ về việc phải làm cha khi mới 17 tuổi.

“Giờ có ngồi đây suy đoán cũng bằng không, cách tốt nhất là Min Min nên đến bệnh viện kiểm tra xem màng trinh còn hay mất.”

“Lỡ… tớ mất thì sao?” – Tim tôi đập dữ dội khi hỏi câu ấy.

“Thì đơn giản, nghĩa là hai cậu quan hệ rồi.” – Con Thuý Nga tỉnh bơ – “Tiếp, bồ nên chuẩn bị chờ xem mình có mang thai không.”

“Bằng cách nào?”

“Trời ơi, sao bồ ngu vậy? Thì dùng que thử thai.”

Nếu không phải vì đang khổ sở vật vã với hai từ mang thai kia thì tôi đã cho con bạn mất nết Trần Thuý Nga méo mặt vì dám chửi tôi ngu. Không an ủi bạn thì thôi, nó còn thừa cơ hội trèo lên đầu lên cổ tôi mắng sa sả thế à?

“Chắc đành vậy.”

Tôi vừa buông xong câu não nề thì bên cạnh, tên Chan Chan vò đầu soàn soạt rồi thở ra một tiếng thật mạnh lẫn sầu thảm: “Haizzz!”

Sau khi bàn bạc xong, ba chúng tôi thống nhất đưa ra quyết định: hôm nay nghỉ học để cùng đến bệnh viện. Tôi cần phải kiểm tra màng trinh… Dẫu tự bản thân có thể đoán được kết quả nhưng tôi vẫn hy vọng lắm lắm. Nếu có ông bác sĩ nào bảo với tôi rằng màng trinh vẫn còn thì tôi xin nguyện làm thân trâu ngựa báo đáp ổng.

Trong lúc chờ mà tim tôi đập thình thịch thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài. Mồ hôi tuôn trào mặc tôi không ngừng lau. Bao tử khó chịu vô cùng vì hồi hộp. Căng thẳng lẫn sợ hãi, tôi ghét cái cảm giác này quá. Rồi lúc cô y tá gọi trúng tên thì tôi đứng bật dậy hệt như robot. Đôi chân siêu vẹo, tôi bước chậm rãi vào bên trong phòng. Cả người tôi run lên khi thấy chiếc giường trắng hoát cùng mấy dụng cụ y tế lạnh tanh.

Cuộc kiểm tra không kéo dài quá lâu. Kết quả cuối cùng là…

À, tôi luôn cảm thấy cuộc sống của mình thật nhàm chán vì thế bản thân không ngừng mong muốn nó thay đổi. Một bước ngoặc thật lớn. Và giờ thì lời cầu nguyện đó ứng nghiệm. Thứ đổi thay đầu tiên vào năm tôi 17 tuổi đó là tôi thật sự đã quan hệ với một thằng con trai trong một đêm say rượu.
(Mobiblog.Org)
Ngày 28 tháng 01. Mở đèn pin coi sách mang thai.

Khi biết bản thân đã quan hệ với Chan Chan, tôi chợt nhận ra cuộc sống còn nhiều điều kinh khủng hơn cả nhàm chán. Tôi muốn đời mình đổi khác nhưng không phải theo cách này. Mới bước qua lứa tuổi 17, chưa từng yêu bao giờ vậy mà giờ tôi đã mất đi sự trong trắng cho một cậu bạn cool boy cùng trường mà đã vậy còn là tên hái trộm mình ghét cay đắng nữa chứ… Nhưng hệ luỵ của việc mất cái ngàn vàng còn kinh khủng hơn nhiều.

Mang thai.

Hầu như suốt mấy ngày sau tôi bị ám ảnh duy nhất hai từ này. Không còn mơ thấy quần bông thằng Vinh mặc hay cả tá dao cạo mà thằng Hoàng cất giữ để chuyên cạo lông chân, không chuồng gà quác quác hay cộng thêm con vịt sẽ ra mấy cái chợ, giờ đây tôi chỉ thấy mỗi có rượu với nho, màng trinh với bầu bì. Ôi kinh khủng! Giá như được quay lại buổi chiều ấy thì tôi chấp nhận để đám mọi rợ kia bẻ gãy răng chứ chả muốn gặp tên Chan Chan! Trời cao có thấu lòng con! (hét to quá, gió độc lùa vô “mát” cả cuống họng).

Hôm nay, trong lúc Thuý Nga với bạn bè lao đầu vào chuẩn bị cho kỳ kiểm tra một tiết sắp tới thì tôi lao mình lên… in-tờ-nét tìm hiểu về việc quan hệ thế nào thì bị dính bầu, kiểm tra mang thai ra sao, việc tránh thai thậm chí cả… nạo thai! Que thử thai hiệu nào thì tốt và cho kết quả chính xác nhất, nên dùng que lúc nào? Vân vân hàng đống thứ điên khùng. Tôi gần như không còn thời gian lượn lờ FB chém gió, onl yahoo chat nhảm, thậm chí việc con Thuý Nga up cả tá hình rủng rợn của nó lên page riêng cũng chẳng khiến tôi bận tâm. Bây giờ dù tổng thống Mỹ bị ám sát hay Việt Nam có núi lửa phun ở đâu thì tôi mặc kệ, phải lo cái thứ bầu với bì này đã.

Nhiều khi tôi “say mê” tra cứu quá mà quên giờ giấc để rồi mẹ tôi phải hét lên: “Mày tắt đèn đi ngủ chưa? Lên mạng hoài có ngày tao cắt hết!” Vậy là không còn lựa chọn (gì chứ, mạng mùng cần nhất vào lúc này đấy) tôi dành tắt vi tính, tắt đèn và khoá cửa phòng rồi leo lên giường trùm chăn kín mít đồng thời mở chiếc đèn pin soi vào cuốn sổ nói về dấu hiệu mang thai sớm. Ngày xưa, người ta có ông trạng này ông trạng nọ hiếu học đốt đèn cầy đọc sách thánh hiền còn ngày nay có con bé 17 tuổi “đốt” đèn pin xem sách bầu bì. Oái ăm thế chứ! Mà cái tiết trời miền Nam đâu phải thằng nào con nào không biết, ngày hầm hơn lò lửa, nóng lòi cả mắt. Nhiệt độ có khi lên tới 39 hay 40. Ấy vậy tôi phải trùm cái chăn dày chết tiệt này lên người, mồ hôi chảy rần rần rơi xuống cả trang giấy ướt nhoè chữ. Nhưng biết sao được, tôi không thể để mẹ thấy ánh đèn pin và biết tôi còn thức… Đêm đó, tôi đã thiếp đi trong mệt nhoài cùng cơ thể ướt nhem ướt nhẹp.
(Mobiblog.Org)
Ngày 02 tháng 02. “Lo cái Tí… mang thai ngoài ý muốn!!!”

Chỉ vì mãi lo nghĩ về vấn đề dùng que thử thai mà tôi không hề nghe tiếng giảng bài lảnh lót của cô giáo Mai dạy Văn mặc dù cô đứng ngay trước mặt tôi. Chính vì thế, lúc nghe cô gọi tên lần thứ mấy cũng chẳng rõ thì tôi mới giật mình sực tỉnh đứng bật dậy.

“Dạ, dạ? Cô gọi em?”

Cô Mai đứng trên bục giảng, tay cầm cuốn sách văn vừa dày vừa to, nhìn về phía tôi với vẻ mặt không được hài lòng lắm. Có cả sự mất kiên nhẫn. Hình như cô đã gọi tên tôi rất nhiều lần thì phải. Thở ra thật mạnh, cô Mai chậm rãi cất tiếng:

“Sao em mất tập trung vậy?”

“Dạ… đêm qua em thức khuya ôn bài nên sáng hơi mệt.” – Đến nước này thì tôi đành phải phịa thôi.

“Dù thế, em cũng nên tập trung vào bài giảng chứ. Bây giờ nghe cô đặt câu hỏi: Đoạn chị Dậu quyết định bán cái Tí cho gia đình ông Nghị Quế, tác giả đã miêu tả rất chân thật tâm trạng đau khổ lẫn lo lắng của chị. Vậy em hãy cho cô với các bạn cùng biết, sự đau khổ và lo lắng đó là gì? Nó như thế nào?”

Xin thề có trời cao chứng giám! Em biết được em chết liền đó cô ơi! Tôi rên thầm trong bụng. Từ lúc tiết văn bắt đầu đến giờ, tôi có ngó vô trang sách cái nào đâu, càng không nghe những lời giảng bài “bùi ngùi” của cô. Giờ cô Mai hỏi vậy, thiếu điều tôi lao đầu vào tường thì may ra mới mong tìm được câu trả lời. Và tiếp theo, tôi đứng đực ra đấy.

“Dạ dạ… chị Dậu đau khổ là vì phải bán cái Tí cho người khác trong khi con còn quá nhỏ.” – Tôi nhắm mắt làm liều, cố nhớ mang máng vài chi tiết – “Vốn, cái Tí là đứa trẻ ngoan, biết thương em. Đặc biệt cảnh cái Tí vừa ăn vừa nhường khoai cho mình, chị Dậu đau đớn ứa nước mắt.”

Trả lời đến đó tự dưng tôi nghĩ về thân phận của mình. Mới 17 tuổi đã mất đi cái ngàn vàng đã thế còn phải lo sợ bản thân sẽ dính bầu, tôi cũng cảm thấy buồn tủi đến “ứa nước mắt”. Đúng là ruột đau như… rớt!

“Tuy chưa đủ lắm nhưng tạm ổn vì đó là suy nghĩ của em. Còn về lo lắng của chị Dậu?”

Đến đây thì tôi bí rồi! Chị Dậu lo quái gì cho cái Tí nhỉ? Ban nãy nhớ bao nhiêu thì tôi đã trả lời hết cho câu hỏi đầu tiên, giờ rặn mãi chả ra chữ gì để đáp. Bỗng chốc, tôi thấy bực bội Ngô Tất Tố dễ sợ! Ổng cho chị Dậu bán cái Tí làm chi để giờ tôi là kẻ chịu khổ.

“Em đừng làm mất thời gian của lớp.”

Quá lúng túng cộng thêm câu nói có phần mất kiên nhẫn từ cô Mai khiến tôi đâm bừa:

“Dạ, chị Dậu lo cái Tí mang thai ngoài ý muốn!!!”

Tôi vừa dứt lời thì không hiểu sao cả lớp lập tức im phăng phắc. Không một âm thanh nào phát ra ngoại trừ tiếng quạt máy kêu rè rè và bọn muỗi ruồi bay vo ve nhởn nhơ. Nhưng rất nhanh sau đó, bốn mươi bảy cái miệng đồng loạt cười lớn. Khỏi nói cũng biết, cái phòng “rung chuyển” cỡ nào trước tràng cười nghiêng ngã của lũ bạn tôi.

“Trật tự! Trật tự! Các em im xem nào!” – Cô Mai gõ tay lên bảng liên tục để trấn áp “cuộc nổi loạn” tiếng cười từ học sinh.

Tôi đứng đơ ra, mặt nghệch đi bởi phát hiện bản thân vừa nói điều kinh dị! Phen này chết chắc! Còn đang mãi lo nghĩ hậu quả sẽ đến với mình thì tôi giật nảy người khi nghe:

“Cô phạt em ra ngoài đứng hết tiết này! Nhanh lên.”

Yêu cầu của cô Mai như bản cáo trạng dành cho tôi. Lầm lũi, tôi chậm chạp rời bàn rồi lê giày đi ra ngoài lớp. Đứng ngay ngắn trước cửa chưa bao lâu thì tôi nghe tiếng cô Mai tiếp tục giảng bài. Tiếng cười của lũ bạn cũng không còn. Được vài phút, tôi chợt nghĩ câu trả lời của mình tuy hơi kỳ cục nhưng đâu có gì sai. Cái Tí bị bán cho gia đình xấu xa nhất cái làng Thôn Đoài, lão Nghị Quế chắc chắn không dễ gì buông tha. Dám cá, khi cái Tí lớn lên nhất định lão già đó sẽ mon men lại gần con bé cho xem. Nếu chuyện này xảy ra thì chị Dậu lo cái Tí mang thai ngoài ý muốn cũng là lẽ đương nhiên. Có lẽ ngày xưa, ông Tất Tố “xem thường” chuyện này. Đúng là đàn ông!

Lẩm nhẩm trong miệng mấy câu xong thì chợt tôi tình cờ thấy ngoài hành lang phía bên dãy phòng học đối diện, Chan Chan đang ôm chồng tập bước đi với vẻ khó khăn. Từ sau vụ quan hệ bất đắc dĩ kia, cậu ta hay hỏi về việc tôi đã có “dấu hiệu mang thai” chưa… Đúng lúc, trời xui khiến để Chan Chan nhìn qua và thấy tôi đứng ngay cửa lớp học. Nhanh chóng, cậu ta nở nụ cười thể hiện rõ sự khoái chí vì biết tôi đang bị phạt. Sôi máu thật! Nhục không còn biết giấu mặt đi đâu.
(Mobiblog.Org)
Ngày 04 tháng 02. Rung động trước kẻ bẻ trộm cành mai.

“Hôm trước đằng này thấy đằng ấy đứng ngay cửa lớp trong giờ học. Bộ bị phạt hả?” – Chan Chan vừa dắt chiếc martin vừa hỏi vẻ giễu cợt.

“Ừ thì trả lời sai nên bị phạt, chuyện thường.” – Tôi cố tỏ ra dửng dưng.

“Mà… đằng ấy đã dùng que thử thai chưa?” – Chan Chan đột ngột chuyển đề tài mà lại đúng ngay vấn đề nhức nhối nữa chứ.

“Chưa. Trên internet bảo là, sau khi quan hệ khoảng hai tuần thì mới nên dùng que thử thai vì khi đó nó mới cho kết quả chính xác nhất.” – Tôi đáp chán chường.

“Thế sắp qua hai tuần chưa nhỉ?”

“Ba ngày nữa là đúng hai tuần. Tớ còn chưa rõ sẽ mua que thử thai hiệu nào.”

“Nhiều quá hả?”

“Có hai hiệu phổ biến là Quickstrip và Quickstick, còn lại thì nhãn mác thấy mờ ám sao í.”

“Thế thì đằng ấy nên chọn hiệu nào người ta hay dùng nhất ấy. Theo số đông thôi.”

“Ừm, chắc đành vậy.”

“Mà lỡ như… đằng ấy mang thai thì biết tính sao đây?”

“Tớ cũng đang lo đến sút cân vì điều đó. 17 tuổi mang thai tớ thật không thể tưởng tượng được số phận mình sẽ thế nào. Cha mẹ nhất định giết chết tớ. Ánh mắt dòm ngó dị nghị của lối xóm và bạn bè thầy cô trong trường.”

“Đằng này cũng không thoát khỏi việc mang tiếng cưỡng ép nữ sinh tuổi vị thành niên.”

“Lý nào đi phá thai?”

“Thế có thất đức quá không?”

“Cậu nói chí lý.”

“Ừ thì đừng phá. Bất quá thì sinh nó ra rồi cho người khác nuôi.”

“Cậu là con trai, nói thì dễ rồi.”

“Đằng này xin lỗi! Nếu đằng này tự chủ được mình thì chuyện có lẽ không tồi tệ như vậy.”

“Cũng khó trách vì khi đó cậu đã say, tớ cũng thế. Có trách thì trách Thuý Nga mắt đui mắt lé nhìn không rõ đấy là chai rượu nho!”

“Dù có nói gì thì chuyện xảy ra rồi, không có cách nào thay đổi.”

“Phải. Đành chờ coi thế nào sau đó mới tính tiếp được.”

Câu nói thở dài thườn thượt của tôi kết thúc cuộc đối thoại về cái việc dùng que thử thai cùng những dự định cho mấy ngày sắp tới. Giờ tôi chả muốn suy nghĩ gì thêm nhiều bởi gần hai tuần qua đầu tôi ong lên do quá mệt mỏi với điều tệ hại này. Tôi đi bên cạnh tên Chan Chan, mắt ngước nhìn bầu trời về chiều màu ráng nắng mà lòng ước giá như thời gian cứ mãi yên ả như vậy thì tốt biết bao.

“Min Min!”

Thình lình cái tên Chan Chan gọi tên tôi khá lớn khiến tôi giật mình, tay đang cầm ly milo uống dở lập tức bóp mạnh. Phụt! Thứ nước màu nâu ngọt ngay đó bắn lên mặt tôi vài giọt. Nhắm mắt cắn môi, tôi thấy điên thật chứ. Dạo gần đây xui xẻo liên miên.

“Bộ bị khùng hả?” – Quay qua tên dở hơi kia, tôi gắt.

“Tại đằng này thấy đằng ấy thất thần quá nên mới gọi cho tỉnh.”

“Điên khùng!” – Tôi đưa tay lau mặt – “Mặt dính milo tùm lum rồi nè.”

Còn lầm rầm chửi rủa trong bực bội thì chợt tôi hơi bất ngờ khi cảm nhận được hơi ấm từ một bàn tay xa lạ đang nhẹ nhàng lau những vệt sữa trên mặt mình.

“Đằng ấy càng lau càng tèm lem, y như con nít.” – Chan Chan bảo, nghe nhẹ như làn gió.

Hiển nhiên, tôi đã kinh ngạc đến mức nào trước hành động quan tâm từ Chan Chan. Tên đáng ghét này nghĩ gì mà lại làm như vậy chứ? Cứ như tôi là bạn gái cậu ta… Đứng lặng người và cứ để Chan Chan lau mặt cho, tôi chậm rãi nhìn tên cool boy không chớp mắt. Hình như chưa bao giờ tôi quan sát cái lúm đồng tiền đó gần đến thế. Chan Chan không quá đẹp trai như Kim Bum nhưng cậu ta có cái duyên lạ rất thu hút người khác. Để rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy tôi chẳng tin nổi là tim mình đã nhảy nhịp thật nhanh. Hệt kiểu rung động. Tôi không biết diễn tả thế nào nhưng nó khá nhẹ nhàng lẫn lạ lẫm.

“Xong rồi.” – Chan Chan hạ tay xuống, cười cười.

Tôi cũng vừa thoát khỏi cơn mê trở về với thực tại và khẽ gật đầu vẻ hơi lúng túng:

“Ừm, cám ơn cậu.”

“Đằng ấy cứ khách sáo hoài.” – Chan Chan lại cười nhưng tôi đã không nhận ra sự khác thường đó – “À, đến giờ đằng này phải đến lớp học võ. Đằng ấy tự về được chứ?”

“Tớ có phải trẻ con đâu. Vớ vẩn!” – Tôi đáp hơi gay gắt ấy vậy tim còn đập mạnh.

Chan Chan liền leo lên xe và trước khi chạy đi tôi thấy cậu ta tiếp tục cười với kiểu khó hiểu. Chắc tên này bị điên rồi! Hay dây thần kinh cười bị đột biến?

Dõi theo cái bóng dáng “đạp xe mà cũng đẹp” của tên Chan Chan, tôi bắt đầu nghĩ về những cảm xúc ban nãy trong mình. Tại sao tim tôi lại hẫng đi một nhịp lạ lùng như thế. Đừng bảo là, ngoài việc lo về chuyện bầu bì giờ bản thân phải lo thêm cái khoản “sợ bị bệnh tim bẩm sinh” nha trời! Kiểu đó chắc tôi chết mất!

Chợt, tôi nghe có vài tiếng nói cười khúc khích ở xung quanh. Mau chóng đưa mắt nhìn qua nhìn lại, tôi thấy vài người đi đường vừa nhìn vừa bàn tán cái gì đó về mình. Lấy làm lạ tôi tự hỏi: “Bộ họ biết mình mang thai hả trời? Í quên, mình còn chưa biết nữa thì sao thiên hạ biết. Vậy rốt cuộc họ cười cái gì?”

Đúng lúc đi ngang qua tiệm áo cưới, tiện có tấm kính lớn nên tôi soi thử mình trong đó. Và trời hỡi, giờ thì hiểu vì sao thiên hạ cười rồi! Tôi thấy rõ trên mặt mình ba bốn vết bùn đất đen xì “điểm trang” trên trán và hai bên má. Nhất định cái tên Chan Chan khi nãy viện cớ lau nước milo rồi “bôi tro trét trấu” lên mặt tôi đây mà! Cái thằng mất nết! Cái thằng trời đánh! Thảo nào tôi thấy cậu ta cứ cười cười một cách kỳ quặc. Chắc chắn đây là trò trả đũa cho mấy lần trước: vụ úp xô lên đầu với rủ đi ăn chè.

“CHAN CHAN!” – Tôi đứng giữa đường gào tên thằng cool boy bố láo.
(Mobiblog.Org)
Ngày 05 tháng 02 . “Ninja” mua que thử thai.

Sau khi tham khảo mấy mớ thông tin về hiệu que thử thai, tôi quyết định đi “thăm dò thị trường” xem sao. Chọn ngay cái tiệm thuốc tây ngoài đầu ngõ. Trước khi vào, tôi suy nghĩ chả biết có nên cải trang không. 17 tuổi mà mua que thử thai, thiên hạ dòm dị nghị. Rắc rối. Nhưng bảo mua cho mẹ thì có ma mới tin. Mẹ muốn thử sao không tự đi mua mà bảo con gái đi. Chưa kể giờ nữ sinh cấp II, III mua que thử thai hà rầm hà rì. Tính tới tính lui, sau cùng tôi cũng phải cải trang. Mau chóng lấy kính mát đen đeo vào rồi kéo vành nón áo khoác trùm lên đầu, mang cả khẩu trang màu đen. Giờ trông tôi không khác gì “ninja”. Đưa mắt ngó tứ phía, tôi mau chóng tiến lại gần tiệm thuốc.

Người đàn ông đứng tiệm nhìn tôi từ đầu xuống chân. Bực! Quái gì nhìn? Bộ chưa thấy con gái “ninja” à? Ngoài kia cả tá đứa kìa! Mà mặt cha này cũng gian gian sao ấy. Tần ngần hồi lâu, tôi chậm rãi chồm người lại gần ổng rồi hỏi khe khẽ:

“Ở đây có bán que thử thai không vậy?”

Ông ta gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm. Tôi bực mình lắm nhưng vẫn phải nhỏ nhẹ tiếp:

“Thế có hiệu nào?”

“Ở đây bán que thử thai hiệu Quickstich, Quicktrip với vài hiệu khác. Cô dùng loại nào?”

Tức cái mình, tôi liền gắt to:

“Ai bảo chú là tôi mua que thử thai để dùng? Cứ hễ hỏi que thử thai là nghĩ người ta mang bầu chắc? Chú là đàn ông mà sao vô duyên thế?”

Giọng tôi to quá, khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý. Còn ông chủ tiệm thuốc thì cứ tiếp tục nhìn tôi đăm đăm, hệt như kiểu trên trán tôi ghi rất rõ ba từ: đang mang thai.

“Vậy mua cho ai thử?”

“Thì cho con cún nhà tôi thử!” – Hình như quáng quá, tôi đâm bừa nói bậy.

Trả lời xong, tôi thấy mình điên rồ. Đối diện, ông chủ tiệm thuốc hướng ánh mắt đầy ngờ vực về phía tôi. Chắc ổng nghĩ tôi mới từ trại tâm thần đi ra.

“Thế giờ mua loại nào?”

“Chú mang mấy loại ra cho tôi xem qua thử.”

Đảo mắt nhìn sơ qua mấy hộp que thử thai, nào màu hồng, màu xanh, màu tím đỏ vàng, tôi rối rồi. Nhớ trên mạng bảo nên dùng một trong hai loại Quickstrip và Quickstick. Tôi cầm hai hộp lên xem, sao chẳng thấy nêm giá gì hết vậy? Có phải hàng thiệt không đây?

“Loại này bao nhiêu?”

“Quickstrip là 15 ngàn. Còn Quickstick thì 13 ngàn.”

“Mắc vậy bố???”

“Mắc thì đi chỗ khác mua.”

Cha già mắc dịch! Bán hàng cho khách mà ăn nói với thái độ đó à? Chắc ổng nghĩ tôi không bình thường nên tìm cách đuổi thẳng. Bán thuốc sao thất đức thế. Chỉ là cái que thử mà còn đắc hơn quần chip tôi mua ngoài chợ. Hướng mắt trở lại mấy hộp que thử thai toàn hiệu lạ hoắc, tôi chỉ từng cái hỏi: “Những loại này bao nhiêu?”

“Mấy cái đó đồng giá, 8 ngàn. Sài cũng tốt lắm, nhạy vô cùng.”

Nghe câu quảng cáo quá lố của ông tiệm thuốc, tôi thấy hơi ngờ ngợ. Người ta hay bảo, của rẻ là của ôi. Nhưng, mua mỗi que thử thai mà mất hết 15 ngàn thì uổng thật. Có lẽ nên dùng những que loại thường, không cần quá “cao cấp” làm gì. Suy tính tới lui, cuối cùng tôi chọn mua một que giá 8 ngàn. Đưa tiền cho ông chủ tiệm thuốc xong, tôi hỏi:

“Về tè vô đây rồi chờ xem hiện mấy vạch phải không chú?”

“Không phải tiểu vào đó mà chỉ lấy một ít nước tiểu thôi. Cứ đọc kỹ hướng dẫn rồi làm theo. Chờ khoảng năm phút xem kết quả. Nhưng, nếu dùng que thử thai cho cún thì tôi không rõ thời gian bao lâu và que sẽ hiện-mấy-vạch.”

Cha già này giễu tôi đây mà! Ném cái nhìn đầy hậm hực vào ổng, tôi xoay lưng rời khỏi tiệm thuốc. Rất nhanh, tôi kịp nghe tiếng ổng lầm rầm: “Dạo này nhiều kẻ điên quá!” Thề, muốn tát chả gãy hai hàm răng cho nằm liệt ở nhà húp cháo khỏi bán buôn gì quách. Ông cứ chờ đó! Đắc tội với Min Min này là không xong đâu nha. Tôi sẽ trù ếm ông bán ế rồi dùng thuốc “ăn” thay cơm luôn. Đồ đáng ghét! Đồ lang băm!

You may also like...