Nốt lặng của cuộc đời

Dẫu biết rằng sống là không chờ đợi, nhưng đôi lúc nên tự mình viết một nốt lặng cho khúc nhạc cuộc đời…

“Dường như em đã quá vội vã, có lẽ
anh sinh ra không phải dành cho em. Bây giờ, em sẽ học cách đợi chờ, chờ khi
nào tình yêu đích thực đến, em sẽ yêu thêm một lần nữa. Một lần nữa thôi…”

[ black;]Fugen: Anh đang làm gì đó?[/ black;][ black;][/ black;]

KhacThien: Uhm,
chơi thôi.[ black;][/ black;]

Fugen: Ngày hôm
nay có gì vui không?[ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]KhacThien: Không[/ black;” lang=”NL][ black;][/ black;]

Sau những câu trả
lời mang màu sắc bắt buộc, không có đại từ nhân xưng của Thiên, nó lặng im. 5
phút trôi qua, nó dán mắt vào cửa sổ chat, mong xuất hiện một lời hỏi thăm ân
cần như trước đây từ Thiên, nhưng vô vọng.[ black;][/ black;]

[ black;]Fugen[/ black;][ black;” lang=”NL]: Thiên à, nãy giờ em giả vờ bình tĩnh đấy.[/ black;” lang=”NL][ black;][/ black;]

Fugen: Thực ra em
đang rất giận anh.[ black;][/ black;]

Fugen: Mấy hôm nay
anh lạ lắm.[ black;][/ black;]

KhacThien is
typing…[ black;][/ black;]

Khac Thien: Giang
này…[ black;][/ black;]

Một cảm giác sợ
hãi choán ngợp, có lẽ điều mà nó lo lắng mấy ngày vừa qua đã đến. Nín thở.[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ xin
lỗi.[ black;][/ black;]

Có ai biết khoảng
cách từ trần gian xuống tầng thứ 9 của địa ngục bao xa không? Nhưng đảm bảo
là  lúc đó, nó như bị rơi xuống một cái vực thẳm còn sâu hơn thế. Nếu  ai
biết được tiếng “anh”, “em” trong tình yêu thiêng liêng với con bé như thế nào
thì mới hiểu được cảm giác lúc này của nó. Lần đầu tiên trong đời nó đã trao
tiếng “em” cho một người con trai bằng tuổi, vậy mà giờ là gì kia? Thực ra nó
đã thấy bất an, thấy lo lắng từ mấy hôm nay, nhưng luôn tự trấn an mình rằng
chắc Thiên đang có chuyện gì áp lực nên mới lạnh lùng với nó như thế, rằng tình
trạng này sẽ nhanh chóng qua đi mà thôi… Song sự thật vẫn là sự thật.[ black;][/ black;]

KhacThien is
typing…[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ không biết vì sao tớ lại
làm thế.[ black;][/ black;]

[ black;]KhacThien: Tớ từng thích một người.[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: Em biết.[/ black;” lang=”NL][ black;][/ black;]

Lòng tự trọng bị
tổn thương, nó không cho phép mình tuỳ tiện thay đổi cách xưng hô như Thiên
muốn. Nhưng nó vẫn cố bình tĩnh, kìm nén.[ black;][/ black;]

KhacThien: Sau khi
người này rời xa, trời đất xung quanh tớ như sụp đổ,[ black;][/ black;]

KhacThien: Không
có ngày nào tớ sống thiếu hơi men,[ black;][/ black;]

KhacThien: Nhưng
cha mẹ và em trai tớ luôn tự hào và tin tưởng tớ.[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ có
lỗi với họ.[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ chưa
bao giờ nghĩ sẽ chỉ sống một cuộc sống bình thường,[ black;][/ black;]

KhacThien: Rằng
chỉ là lớn lên, lập gia đình, già và chết.[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ cần
đứng dậy, và tớ cần một chỗ dựa.[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ đã
nghĩ rằng cậu có thể lấp đầy khoảng trống trong tim tớ.[ black;][/ black;]

KhacThien: Nhưng
không thể.[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ xin
lỗi…[ black;][/ black;]

Những giọt nước
mắt nó tuôn trào theo từng dòng chữ xuất hiện. Nặng trĩu. Nó không nấc, không
chớp mắt, nhưng những giọt nước cứ đua nhau rơi, nhanh và liên tục đến mức
không thể kết thành dòng. Cuộc sống đã rèn cho nó một bản lĩnh sống, một sức
chịu đựng và khả năng kiềm chế không tầm thường, nhưng dù có giỏi giang mức nào
thì với nó giờ đã quá sức rồi.[ black;][/ black;]

Fugen: Nếu đã thế
thì tại sao từ đầu lại làm thế?[ black;][/ black;]

Fugen: Tại sao lại
đến?[ black;][/ black;]

Fugen: Tại sao lại
nói yêu em?[ black;][/ black;]

Fugen: Tại sao anh
độc ác thế?[ black;][/ black;]

KhacThien: Tớ xin
lỗi.[ black;][/ black;]

KhacThien: Nhưng
Giang à, đừng gọi như vậy nữa.[ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: Anh[/ black;” lang=”NL][ black;] muốn em làm gì thì em phải làm như vậy ư?[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen:[/ black;” lang=”NL][ black;] Anh quá độc ác.[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen:[/ black;” lang=”NL][ black;] Quá tàn nhẫn.[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: [/ black;” lang=”NL][ black;]Quá ích kỉ.[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: [/ black;” lang=”NL][ black;]Anh nghĩ giờ em có thể lại coi anh là bạn được ư?[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: [/ black;” lang=”NL][ black;]Trả lại bạn Thiên cho em. Trả lại cho em.[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;]KhacThien: Tớ xin lỗi.[/ black;][ black;][/ black;]

Fugen: Anh
nghĩ em sẽ tha thứ cho anh sao? Không bao giờ.[ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: [/ black;” lang=”NL][ black;]Có được tình yêu của em rồi thì anh hối hận ư?[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: [/ black;” lang=”NL][ black;]Được thôi, em sẽ cho anh toại nguyện.[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: Tớ, tớ, tớ![/ black;” lang=”NL][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen: [/ black;” lang=”NL][ black;]Như vậy là được chứ gì?[/ black;][ black;][/ black;]

[ black;” lang=”NL]Fugen:[/ black;” lang=”NL][ black;] Giờ thì hết thật rồi.[/ black;]

Nó giật phăng dây nguồn máy tính
và thả mình xuống giường. Chiếc gối tội nghiệp của nó ướt nhèm. Ứ nghẹn, nó dội
từng nắm đấm thùm thụp vào ngực để bắt trái tim tiếp tục đập, để bắt lá phổi
tiếp tục lấy oxy, nếu không nó sẽ chết vì nghẹt thở mất. Nó không hiểu tình cảm
có mối liên hệ gì với nhịp đập sinh học của quả tim mà lại có thể làm tim đau
đến thế, cứ nhói lên từng cơn, uất lên từng hồi. 22:30, nó ngồi dậy với đôi mắt
mọng húp, một mình đi ra biển. Lúc này, chỉ có biển mới đủ lớn, chỉ có nước
biển mới đủ nhiều để hoà tan nỗi đau trong tim nó. Những căng thẳng, những nhẫn
nhịn mà nó kìm nén mấy ngày qua để thay vào đó là những nụ cười, sự ân cần, bây
giờ không cần cố gắng nữa.

Khóc đi. Gió biển về khuya lạnh
lắm, mạnh lắm, gió quật mái tóc dài quất vào mặt nó. Đau. Cả vị mặn quyện trong
gió biển cũng như muốn đánh thức nó trở về hiện tại và chấp nhận sự thật. Nó
đặt chân xuống làn nước. Lạnh. Cúi xuống vốc một vốc nước, nó rửa mặt và nếm vị
mặn chát của nước biển, để vị mặn kia đánh thức nó dậy, rằng đây không đơn thuần chỉ
là một cơn ác mộng. Trên bãi cát dài hun hút, nó ngồi đó, lặng lẽ nhìn từng đợt
sóng. Biển đêm đen đặc, những con sóng bạc đầu ập vào bờ, gầm rú như từng bầy
quái vật lồng lộn tranh nhau xông vào để nuốt chửng cái thân hình bé nhỏ tội
nghiệp đang ngồi im như miếng mồi ngoan ngoãn kia.

***

Nó và Thiên học cùng trường nhưng
khác lớp. Thiên học lớp chọn một của trường còn nó học lớp chọn hai. Lớp 10 và
11, nó chẳng biết Khắc Thiên là ai, người đó nổi tiếng như thế nào. Sự tồn tại
của người đó chẳng ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới, và tất nhiên chẳng liên
quan đến cuộc sống tươi đẹp của nó. Ngoài giờ học, nó chỉ khoái “món” cầu trinh
mà thôi, là con gái nhưng nó chúa ghét buôn dưa, cũng chính vì thế mà nó luôn
là dân “mù” thông tin nhất, để giờ nó hối hận, chỉ vì điều này mà nó đã sa vào
một tình yêu quá mệt mỏi. Nó là một người vui vẻ, sống lạc quan, cực lãng mạn
nhưng không lãng xẹt mà rất thực tế. Đặc biệt, nó cực kì khâm phục và thích thú
với những người có tài, đại khái là học giỏi. 18 tuổi nhưng nó chưa có mảnh
tình vắt vai, đối với nó tình yêu rất thiêng liêng. Theo nó thì tiếng “yêu”
không thể sử dụng tuỳ tiện dù là trêu đùa.

Thiên là một anh chàng có ngoại
hình không mấy đặc biệt, thấp, nhỏ, không phong độ, cũng  không nổi bật trong các hoạt động: không
thích chơi thể thao, không thích tham gia văn nghệ, trong lúc những bạn nam
khác diện quần jeans thì Thiên vẫn trung thành với sơ mi và quần vải. Nói tóm
lại là cậu ấy không thích chơi nổi. Vậy thì cậu ta nổi tiếng vì cái gì? Học
giỏi. Phải, trong cái lớp chọn một đó, cậu ấy học rất giỏi, với cặp kính dày và
đôi mắt đặc trưng của hiện tượng đeo kính thâm niên, cùng với phong cách vốn
có, cậu ta đúng là tên mọt sách chính hạng. Mặc dù lớp học cạnh nhau nhưng nó
biết đến cậu ta lần đầu tiên là trên chuyến xe chở học sinh của trường vào
thành phố dự cuộc thi học sinh giỏi tỉnh. Tình cờ ngồi bên cạnh nhau, hai đứa
làm quen và nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Cậu bạn thể hiện là một người rất
thú vị ngay từ lần đầu gặp gỡ ấy – một anh chàng nói chuyện rất thông minh.
Dường như không có câu nói nào là không có ý nghĩa, không có câu nào thừa. Cậu
không nói nhiều, nhưng mỗi lần cậu phát ngôn là nó phải phá cười hoặc chí ít là
phải mỉm cười. Không những thế, nó còn có ấn tượng với giọng nói cực kì nhỏ nhẹ
và điềm tĩnh nhưng dứt khoát của cậu bạn mới quen nữa. Sau chuyến đi đó, hai
đứa chơi thân với nhau hơn. Giờ nó mới phát hiện ra hai đứa chung đường, thế là
hầu như ngày nào đi học về cũng đi cùng nhau. Thực ra nó cố tình chờ Thiên, vì đi
nói chuyện với Thiên rất thú vị. Nếu gọi một người hay nói dối là một người
thật thà liệu có ai tin không nhỉ? Nhưng Thiên là một người như thế. Một anh
chàng hiền lành, thật thà, nhưng rất hay đùa. Và để đùa được thì không thể
không nói dối, cách Thiên nói dối cũng rất thông minh. Cậu từng dùng rất nhiều
“thủ đoạn” chọc nó, nhiều không đếm hết. Nó vốn là một con bé hay cười, từ khi
gặp Thiên, nó được cười nhiều hơn.

Chẳng biết tự bao giờ, có một sự
thay đổi trong tình cảm của nó. Nó thích Thiên. Phải. Nó biết rõ điều đó. Nếu
như trước đây nó cầu mong một tuần chỉ có hai ngày là thứ bảy và chủ nhật thì
bây giờ, ngược lại, nó chúa ghét hai ngày ấy, bởi nghỉ học thì không được gặp
Thiên. Còn nữa, nó đặc biệt thích nụ cười của Thiên, luôn bí mật ngắm nhìn nụ
cười ấy, kiểu phì cười, giòn nhưng nhẹ nhàng và thoải mái, không thô. Mỗi lần
có chuyện gì buồn, người đầu tiên nó nghĩ đến là Thiên. Đôi lúc nó nhen nhóm hi
vọng Thiên cũng có cảm tình với nó. Một lần, cậu đưa cho nó tờ 100 đồng nhàu
cũ, trên đó có dòng chữ: “Ai nhận được tờ
tiền này là người yêu của tôi”. Một trò chơi chuyền tay nhau thôi mà, Thiên
trao cho nó cũng chỉ là đùa vui, nhưng nó không chuyền tay cho ai cả mà giữ lại
cho mình. Có lẽ nó đã để tờ tiền tiếp tục cuộc hành trình nếu người chuyền cho
nó không phải là Thiên. Dù biết chỉ là một trò chơi nhưng nó luôn giữ gìn và
nâng niu tờ tiền cẩn thận. Thật ngốc nghếch.

Một điều bất ngờ là Thiên ở gần
nhà Hùng – tên bạn thân của nó. Hơn thế nữa hai người đó chơi khá thân, lại thường
học chung ở nhà. Hùng không biết là nó cũng chơi với Thiên nên chẳng bao giờ
hai đứa cùng đề cập về anh chàng mọt sách ấy cả. Về phần nó, chẳng hiểu sao, nó
và Hùng dường như chẳng có gì là bí mật với nhau, vậy mà chuyện với Thiên thì
nó lại im bặt với cậu bạn. Sau phát hiện thú vị về mối quan hệ giữa Thiên và
Hùng, nó biết được nhiều hơn về cuộc sống của Thiên mà nó “khai thác” được từ
cậu bạn “quý hoá”. Hùng là một người học rất tốt trong lớp nó, một con người có
chí cầu tiến cực lớn, luôn đặt mục tiêu để vươn lên, thế nhưng chưa bao giờ cậu
lấy Thiên làm mục tiêu phấn đấu bởi một lý do – Thiên là mục tiêu quá cao nên
Hùng chưa đủ tự tin. Bản chất sẵn thích thú với người tài, lại vốn thích Thiên,
giờ nó càng khâm phục hơn, càng thích hơn. 
Nhưng rồi một ngày, nó điếng người khi Hùng vô tư tiết lộ một bí mật của
Thiên: Thiên đã theo đuổi một bạn nữ trong lớp suốt ba năm qua và giờ đang có
dấu hiện được đáp lại. Cậu bạn còn kể tỉ mỉ là Thiên đã yêu cô bạn nhiều đến
thế nào và dường như đó cũng là một động lực quan trọng cho việc học tập của
Thiên. Sự thực là phải phục sức chịu đựng của nó, trong tình huống mà thế giới
xung quanh nó đã sụp đổ, nó vẫn có thể làm vẻ thích thú với câu chuyện của Hùng,
dù cho mỗi bí mật được “bật mí” là một nhát đâm, một nhát chém, một nhát khứa
làm tim nó ứa máu. Để rồi khi về đến nhà, nó vật ra giường và khóc cho sự ngây
thơ của mình. Bao nhiêu kỉ niệm đẹp trong khoảng thời gian ngắn ngủi kia quay
về giằng xé tim nó. Có những khoảnh khắc được cười sảng khoái, những phút giây
mỉm cười ngượng ngùng, hình ảnh cùng dắt xe dưới hàng cây xanh rì với tiếng ve
inh ỏi nơi sân trường, và cả những lúc đạp xe bên Thiên trên con đường đầy rơm
mệt phờ mà vui vẻ…

Thực ra, việc Thiên theo đuổi cô
bạn đó là công khai, chỉ có dân “mù” thông tin như nó mới coi đó là bí mật mà
thôi. Ngược lại với sự hiền lành của một tên mọt sách, Thiên lại rất mạnh dạn
và bướng bỉnh trong tình yêu. Giờ nó không biết phải đối mặt sao với sự thật,
giá như nó biết việc Thiên và cô bạn từ trước có phải tốt hơn không? Nếu biết
trước, chắc chắn nó sẽ chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ mà thôi. Nó trách móc tại
sao Thiên yêu bạn ấy nhiều đến thế mà lại có thể chơi vui vẻ với nó như vậy? Có
lúc còn làm cho nó hiểu nhầm là Thiên cũng thích nó nữa. Con trai thật ích kỉ.
Giờ thì dừng lại thôi. Hôm sau đi học, nó đưa cho Thiên tờ tiền 100 đồng kia và
không quên buông ra một câu lạnh lùng đầy vết thương: “ Hãy trao cho chủ nhân
đích thực của nó nhé!”. Có vẻ như Thiên cũng bất ngờ vì đến giờ nó còn giữ tờ
tiền này, nhưng nó đã quay đi rồi. Thật ngốc nghếch. Những ngày sau đó nó tránh
mặt Thiên, đôi lúc còn buông những câu ghen bóng gió.  Dường như nhận thấy sự khác lạ, và đoán ra
được điều gì, Thiên cũng tránh mặt nó. Cũng dễ hiểu thôi, bản thân nó cũng
thường tránh mặt những tên con trai thích nó mà, không trách được Thiên.

Nhưng không ổn tí nào, nó buồn và
tiếc tình bạn giữa nó với Thiên. Dù sao tình cảm của nó cũng chỉ là mới chớm
nở, chưa thực sự sâu sắc, dường như đấy chỉ mới là sự phải lòng mà thôi. Thế
rồi sau một đêm khóc cho đã, ngày hôm sau, chẳng biết nó làm cách nào, không
cần thanh minh một lời nào mà có thể đập tan mọi nghi ngờ của Thiên, làm cho
Thiên tin rằng thái độ kỳ lạ mấy ngày qua là nó cố ý để chọc cậu mà thôi, thế
rồi hai đứa lại trêu đùa vui vẻ. Ừ thì trước đây nó thích Thiên nhưng Thiên đâu
có biết, giờ nó sẽ tiếp tục làm vậy. Nó luôn âm thầm dõi theo Thiên, thực sự âm
thầm, không để ai chú ý.

***

Ngày nhận kết quả thi đại học, nó
đậu một trường ở Đà Nẵng, còn Thiên là một trong những thí sinh xuất sắc đồng
thủ khoa của một trường có tiếng ở thủ đô. Nó thực sự tự hào về Thiên biết bao
nhiêu. Con bé nhiều chuyện lên Google và sưu tập tất cả những tin, hình ảnh về
anh chàng thủ khoa đáng ghét này. Dù 2 thành phố cách xa hơn 700 km nhưng hai
đứa vấn thường xuyên liên lạc. Một ngày, nó nhận được bức thư của Thiên, vẫn là
một Thiên thích đùa, những dòng thư viết nên “tình yêu” mà Thiên dành cho nó,
tất nhiên chỉ là đùa vui thôi, đọc dòng nào nó cũng bật lên từng tràng cười vui
vẻ. Thư Thiên viết rất hay, dù là dân khối A nhưng khả năng viết văn cuả Thiên
rất đỉnh, rất thu hút. Nhưng sang trang thư thứ 3, vẫn là viết cho Giang nhưng
giọng thư uất nghẹn, trách cứ, khẩn cầu, tuyệt vọng. Dù không cần nói thì nó
cũng biết thực ra Thiên mượn lá thư viết cho nó để nói với bạn gái kia. Nó càng
rõ hơn rằng Thiên yêu bạn kia nhiều đến bao nhiêu.

Nhưng hình như đã có chuyện không
vui xảy đến với Thiên. Nó thương Thiên vô cùng. Mỗi ngày nó mang thư của Thiên
ra đọc, và chỉ đọc phần Thiên viết cho nó, nhiều lần đến mức gần như nó thuộc
lòng hai trang thư văn xuôi. Một con ngốc chính hạng khi mà đã biết rõ chỉ là
Thiên đùa cho vui. Cho đến giờ, chưa bao giờ nó hỏi Thiên một câu về tình yêu
của cậu ấy, và với một người sống nội tâm như Thiên, không bao giờ Thiên nói ra
với nó đâu. Nó cũng chẳng bao giờ tò mò tìm hiểu, dù hơn ai hết, nó muốn biết
rõ về mối tình của Thiên. Nhưng con bé không làm thế, bởi sợ bị nghi ngờ, và hơn
hết, nó sợ bị “đau”. Dù nó đau, nhưng nó biết bây giờ Thiên đang còn đau gấp
trăm lần nó. Dù không cam tâm, nhưng nó chỉ ước gì bạn gái kia đáp lại tình yêu
của Thiên. Con bé luôn mong muốn có thể xoa dịu nỗi đau và lau khô giọt nước
mắt trong nụ cười của Thiên, nó ước có
thể ủ ấm cho trái tim đang run rẩy của anh chàng nó thích.

Sinh nhật Thiên, nó đan tặng cậu
một chiếc khăn, sản phẩm đầu tiên của nó. Nó dồn tất cả tâm huyết và tình cảm
của của mình vào từng mũi đan, chiếc khăn là “độc quyền” của Thiên bởi nó móc
tên Thiên lên đó. Nếu không thế sưởi ấm cho tâm hồn Thiên thì ít ra chiếc khăn
có thể bảo vệ cậu khỏi buốt giá những ngày đông ở miền Bắc, để cậu thật khoẻ
mạnh, nó mong như vậy. Tình bạn của hai đứa cứ như thế, nó gửi tình yêu đơn
phương thầm kín của mình vào trong tình bạn trong sáng kia. Thế rồi sự bình yên
thực sự cũng trở lại trong tâm hồn nó.

 

Nốt lặng của cuộc đời

Nhưng một điều không mong muốn lại
đến, khi mà trái tim nó đã gần như lắng lại, vào những ngày trước Tết Nguyên
Đán, mấy tin nhắn đến từ Thiên mang màu sắc rất lạ. Nó chắp tay lạy trời đất
cầu cho Thiên đừng thích nó, bởi khó khăn lắm nó mới bình yên trở lại và cũng
vì nó không tin rằng Thiên có thể quên được bạn ấy nhanh như vậy. Nhưng sự thật
là những tin nhắn từ Thiên đang thể hiện một tình cảm khác tình bạn. Tết năm
đó, ngày đầu năm mới trùng lễ Valentine. Đêm giao thừa, nó, Hùng và Thiên đi
chơi. Thiên đã có ý khoác vai nó, nhưng nó đẩy ra một cách vui vẻ, không để lộ
vẻ lo sợ. Cho đến giờ, nó chưa để tên con trai nào khoác vai nó cả, và Thiên
không thể ngoại lệ. Nhận thấy sự tán tỉnh của Thiên, cậu bạn thân của nó không
nói gì, nhưng chắc chắn cậu ấy không hài lòng, bởi cậu hiểu rõ hơn ai hết tình
yêu mà Thiên dành cho bạn gái kia. Hùng không đồng ý việc Thiên sẽ làm tổn thương cô
bạn nhỏ cùa mình. Tuy nhiên nó là bạn thân của cậu, nhưng Thiên cũng là bạn của
nó, lại là con trai với nhau, cậu phải để mọi chuyện cho nó xử lý.

Sự thực là nó thích Thiên, nhưng
nó không hi vọng mọi chuyện sẽ như thế này, nó thấy bất an. Khi về đến nhà,
trước khi chia tay nhau về đón giao thừa, Thiên tặng nó một bông hồng. Nó sững
người, nó thực sự sợ hãi, lần đầu tiên trong đời nó biết đến ngày lễ tình yêu,
lần đầu tiên có người tặng nó bông hồng trong lễ Valentine. Hơn thế nữa, mẹ nó
rất nghiêm khắc, cấm yêu đương, nếu mẹ thấy bông hồng thì chết mất. Nó không
nhận và chạy ù vào nhà. Nhưng hai tên con trai vẫn đứng ngoài làm con cún sủa
inh ỏi. Bị mẹ hỏi, nó đành chạy trở ra “mời bạn vào nhà chơi”. Tất nhiên chẳng
ai vào, Thiên đưa bông hoa ra và nó đành nhận vì không muốn Thiên xấu hổ với
cậu bạn của nó, nhưng nó  nhấn mạnh:

– Cảm ơn bạn Thiên, chúng ta chỉ
là bạn thôi đó.

Nó lén giấu bông hoa, đi vào cất
trong tủ và không cho ai biết. Ngày hôm sau nó “thẩm vấn” Hùng thì nhận được
câu trả lời không mấy vui vẻ:

-Tao không biết mày ạ. Tao không
thực sự tin là nó thích mày thật lòng đâu. Giờ chuyện này mặc hai đứa mày.
Nhưng mày phải thử nó đấy, đừng dễ dàng, dù có thích nó cũng phải thử ít nhất
là hai năm.

Nó cảm nhận được sự khó xử trong
tiếng thở dài của cậu bạn nên không làm phiền nữa. Trước đây Hùng chính là người
bạn tâm sự của Thiên, bởi chuyện tình của hai chàng trai này có thể nói là bản
sao của nhau, một sự đồng cảm lớn. Nhưng giờ thì sao đây. Nó biết là cậu bạn
đang thất vọng về Thiên lắm và cậu cũng đang lo lắng cho nó nữa.

***

Hết đợt nghỉ Tết, cái đêm lên xe
đi vào Đà Nẵng, nó nhận được tin nhắn từ Thiên: “Giang à, anh yêu em, anh sẽ chờ, chờ đến bao giờ cũng được”. Chắc
mọi người đều biết rằng, đồng tử của con người có thể dãn gấp 5 lần ban đầu khi
có ánh sáng kích thích, nhưng lúc này, đồng tử của nó dãn ra có khi còn gấp
nhiều lần hơn thế. Nếu cần đo nhịp tim của nó lúc này thì chắc là không cần ống
nghe. Suýt tí nữa nó làm rơi điện thoại. Lần đầu tiên trong đời có người nói
thích nó (dù số người thầm thương
trộm nhớ nó không phải ít), lần trước Thiên tặng hoa nhưng không nói gì
hết, còn lần này, không phải chỉ là “tớ
thích cậu” mà là “anh yêu em”. Nó
thấy sợ, thấy hoang mang. Thật trẻ con. Tại sao nó không vui khi tình yêu của
nó được đáp lại? Nó biết, bởi nó không thực sự tin. Phải chăng nỗi đau quá lớn
khiến Thiên trở nên bất chấp?

Mất gần nửa tiếng đồng hồ để nó
bình tĩnh và nghĩ cách xử lí. Thực ra, mặc dù là người rất giàu tình cảm nhưng
Thiên lại khá độc đoán và vô tâm, chỉ làm những gì cậu thích, và thường không
nghĩ thấu đáo đến cảm nhận của người khác, cũng như không cần biết hậu quả để
lại sẽ như thế nào. Ngược lại với cậu, nó luôn suy nghĩ cho người đối diện, nó
thà làm tổn thương mình và dẹp bỏ lòng tự trọng bản thân để bảo vệ sự tự tôn cho
những người nó yêu thương. Hiểu được nỗi đau và áp lực mà Thiên đang gánh chịu,
nó vờ như những lời tỏ tình của Thiên vẫn là những câu bông đùa như trước giờ,
nó rất giỏi giấu cảm xúc thực của mình. Nó làm thế để giúp Thiên bình tâm trở
lại, không để mình bị cuốn theo tâm trạng hoảng loạn của cậu ấy.

Những ngày sau đó, nó đều đặn nhận
được những tin nhắn chúc ngủ ngon của Thiên. Nó rất vui và hạnh phúc, nhưng trở
lại với những thực tại sau những mơ mộng, nó thực sự không tin rằng Thiên yêu
nó. Nó hiểu rằng, tình yêu mà Thiên dành cho cô bạn ấy không thể tan nhanh như
vậy được. Khi nhắn tin, Thiên vẫn bướng bỉnh gọi nó là “em”, nhưng khi gọi điện
thì chẳng dám ho he, mà chỉ để trống đại từ. Trong khoảng thời gian làm bạn với
Thiên, nó hiểu nhiều hơn về cậu, trong mắt nó bây giờ, Thiên không còn đơn
thuần là một chàng mọt sách hiền lành, thông minh, học giỏi, thú vị nữa. Từ khi
bị cô bạn kia bỏ rơi, Thiên không còn học hành gì cả, đằng sau cái danh hiệu
thủ khoa là một giấc ngủ dài của cậu, đến giờ vẫn chưa thức dậy. Giờ nó còn
biết Thiên là một kẻ lụy vì tình vậy đó, và là một người vô tâm, bướng bỉnh,
độc đoán, chỉ làm những gì mình thích, nhưng lại nhút nhát, không dám đối mặt
với thực tế, thường chọn cách lẩn trốn hơn là đối mặt. Thiên tồi tệ như vậy
đấy. Nhưng nó không chỉ yêu chàng hoàng tử thông minh kia mà nó yêu cả cái anh
chàng vô tâm, độc đoán nhưng nhút nhát dễ thương ấy nữa. Nếu nói về độ bướng
bỉnh thì Thiên chưa thể bằng nó, nhưng vì nó là con gái, gia phong và cuộc sống
xã hội đã dạy cho nó biết cần phải cư xử như thế nào cho đúng mực, nó luôn giữ
được bình tĩnh để không làm mọi việc theo cảm tính. Còn về phần Thiên, sau cái
vỏ bọc cứng cỏi của một người sống nội tâm mà Thiên dựng nên, nó biết đó là sự
cô đơn, yếu đuối. Nó thực sự muốn che chở, yêu chiều Thiên, muốn khuấy động cho
cuộc sống của cậu trở nên đầy ắp tiếng cười. Nụ cười của Thiên rất đẹp. Nó muốn
ngắm mãi nụ cười ấy. Và dù cho hiện tại Thiên đang tuột dốc trầm trọng ra sao,
trong nó vẫn luôn có một niềm tin mạnh mẽ, một lòng tin thực sự, rằng Thiên sẽ
tìm lại được chính mình. Nó không tin một người có ý chí kiên cường từ nhỏ, một
người con luôn mang về cho cha mẹ những tấm bằng chứng nhận đoạt giải trong các
kì thi học sinh giỏi ngay từ cấp một, một con người không nghĩ là mình sẽ chỉ
sống một cuộc sống bình thường, con người đó, nó không tin là có thể mất đi ý
chí mãi mãi.

Một lần, nó nói thẳng với Thiên,
lần đầu tiên từ trước tới nay nó đề cập với Thiên về cô bạn ấy:

– Tớ biết cậu cần thời gian để
quên một người, đừng làm gì để sau này phải hối hận nhé.

Trước câu nói chạm đến trái tim
của nó, Thiên trở nên ngoan ngoãn và thôi cố chấp:

– Ừ, cảm ơn Giang, hãy cho tớ
thêm thời gian, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

***

Những ngày tiếp theo, nó vẫn nhận
được những lời chúc ngủ ngon mỗi đêm, những lời quan tâm chân thành từ Thiên. Thiên
thường tặng nó bài hát qua yahoo như thể hiện nỗi nhớ, sự đợi chờ. Nhưng bằng
trực giác của một người con gái, nó biết rằng những lời đó không thực sự dành
cho nó, mặc dù nó tin Thiên thực lòng gửi tặng nó nhưng bản thân Thiên không
biết rằng trái tim cậu đang hướng về người khác khi chọn bài hát chứ không
hướng vào nó. Thiên có thể lừa dối bản thân nhưng không thể qua được cảm nhận nhạy
bén của người con gái. Nó không giận Thiên bởi nó tin Thiên không không chủ tâm
dối nó. Có lần Thiên hát cho nó nghe một bài hát, một bài hát mà cho đến giờ,
nó coi đó là ca khúc của riêng Thiên và nó. Tuy nhiên nó vẫn chưa có niềm tin
vào cậu ấy. Tình yêu với nó bây giờ không còn nóng bỏng, bồng bột như trước
nữa, sự bình tâm đã làm cho trái tim nó lạnh đi một chút, cân nhắc nhiều hơn
một chút.

You may also like...