(Review) – Lời trần tình của một ả điếm (Chap 16-18)

Thế là một bữa tiệc sinh nhật tuy không thịnh soạn, không có sơn hào hải vị, không yến tiệc linh đình, nhưng nó đã diễn ra rất ấm cúng, 7 con người quê quán khác nhau, không họ hàng bà con thân thiết, đã cùng sum họp bên một mâm cơn, vừa ăn vừa tâm sự vui vẻ như những người bạn thật sự. Không ai nghĩ rằng, những cô gái dễ thương đây lại đang hàng ngày phải làm nghề bán thân xác cho những quý ông thượng lưu, cho những gã sở khanh ham sắc. Có thể sau bữa ăn này, 5 cô gái tựa như 5 chị em của nhau, sẽ lại trở về với cuộc sống “ăn đêm” để lấy chút tiền ít ỏi nuôi sống bản thân trên cái đất Sài gòn này, và để làm chút quà mọn cho những người thân thương phương xa….Trong suốt cuộc đời từ lúc sinh ra tới giờ, em thật sự không nghĩ rằng, mình lại có lúc ngồi ăn cơm chung với những cô gái như Huệ, lại còn trò chuyện, vui đùa thân mật như thế này. Vâng, nếu ai có hỏi em rằng, bạn em làm nghề gì, em sẽ nhẹ nhàng trả lời, “Bạn tôi là điếm”….

To be continued…

You may also like...