(Review) – Lời trần tình của một ả điếm (Chap 23-24)

(Mobiblog.Org)
Chap 16A: Mất tích

Ở chương trước, em đã được bé Huệ kể cho nghe về tất cả quá khứ của nàng, từ lúc nàng ở dưới quê cho đến khi những cám dỗ xuất hiện, cuốn nàng trôi dần vào con đường tội lỗi. Mỗi người đều có quyền chọn lựa cho số phận của mình, và Huệ đã chọn theo cách của nàng. Âu cũng là quyết định của nàng, dù sao quá khứ cũng đã qua rồi, hi vọng Na luôn hạnh phúc trong quãng đời còn lại.

Vâng, một từ “giá”, giá như mà Huệ không bị thằng chó Văn kia nó cưỡng bức thì chắc có lẽ cuộc đời nàng giờ đây không phải như bây giờ, nàng có thể được ông bà chủ hỗ trợ tiền bạc để đi học trở lại, nàng sẽ được chị Linh kiếm cho một công việc tử tế, và điều quan trọng nhất là mối tình giữa nàng với cậu hai có lẽ sẽ thành sự thật, nàng sẽ trở thành con dâu của một gia đình giàu có, nàng sẽ trở về quê và đón mẹ già cùng các em của mình lên thành thị. Nhưng tất cả có lẽ đã quá trễ với số phận bi thương của Huệ, ước mơ trở thành một nữ tiếp viên hàng không ắt hẳn sẽ mãi còn dang dở đến tận kiếp sau….

Trở lại với cuộc sống đời thường, kể từ sau đêm hát karaoke vui vẻ với nhau, tình cảm em dành cho bé Na đã tăng lên một xíu nhưng không quá lớn, kiểu như lâu ngày không gặp thì thấy nhớ. Chắc có lẽ em chỉ thương thay cho số phận của nàng, chứ thật ra không hề có bất cứ tình cảm nào. Tâm trí em giờ vẫn còn vương vấn đến hình ảnh của con bạn cũ, em muốn tống nó ra khỏi đầu nhưng thật khó hơn lên trời. Nhiều đêm em chôn vùi trong cơn say để quên đi nỗi buồn tình cảm, nhưng càng uống em lại càng nhớ đến khuôn mặt của nhỏ. Em thật sự muốn có một cô gái nào đó giúp em thoát khỏi hình bóng của Vy.

Một buổi sáng nọ, cảm thấy trong người hơi khó chịu, em mới gọi điện cho anh quản lý để xin nghỉ làm một bữa. Tuy nhiên, nằm ở nhà bơ vơ buồn bã quá, nên em quyết định rủ thằng Bình đi câu cá cho khuây khoả tâm hồn.

“Ê Ku, rãnh hông, tao chạy qua nhà mày”
“Qua làm gì mày, tao đang bận chơi Dota” (Ơ địt, thằng này láo)
“Nghỉ đi, đi câu cá với tao không”
“Mày điên à, tự nhiên hai thằng con trai đi câu cá với nhau” (Ụ oẹ mày nhoé)
“Mày có tin tao qua, tao đập nát cái máy tính của mày không”
“Mày ngon qua đây” (Thằng lol này hôm nay bố láo dễ sợ)
“Ok, mày đợi đó nhé con”

Những đoạn đối thoại ở trên có phần hơi lố bịch nhưng em biết tính thằng Bình, bọn em cũng hay giỡn với nhau, chửi nhau ỏm tỏi lên như vậy, ấy thế mà thân nhau lắm cơ. Giờ đây em chỉ còn mỗi thằng Bình là bạn thân, (à quên còn bé Na nữa) nên không rủ nó đi thì em chả biết rủ ai vào giờ này. Cũng thưa thốt với các thím rằng, thằng Bình nó tốt nghiệp chung với em, nhưng sau mấy tháng ra trường thì em đã kiếm được một công việc tạm ổn, còn thằng Bình vẫn lay lất thất nghiệp, suốt ngày ở nhà chơi game đến nỗi bà già nó còn sợ nó nữa mà. Có điều, em biết một nguyên nhân khiến thằng Bình không xin được việc làm, đó chính là cái đầu trọc của nó. Mọi người thử nghĩ xem, có thằng nào mà dám bỏ tiền ra thuê một thằng trông đầu gấu thế để làm việc không, trừ khi là các công việc như bảo vệ, cu ly, bốc vác hay vệ sĩ. Mà hỡi ôi, xin lỗi chứ thằng này nó nhát bỏ mẹ ra thì làm vệ sĩ cái gì, lol.

Khi vừa dắt xe vào nhà thằng Bình, em thấy mẹ nó đang ngồi trước nhà trông quán, nhà nó bán tạp hoá, em lễ phép chào hỏi:

“Dạ chào bác, cháu mới qua, Bình trên gác hả bác”
“Ùa nó chơi game suốt ngày trên gác đó, cháu xem rủ nó đi đâu đó đi, chứ ngồi riết hư hết người” (Tội nghiệp cu Bình, đến mẹ nó còn xua đuổi nó nữa)
“Dạ, cháu biết rồi, cháu xin phép bác cho Bình đi câu cá với cháu chút rồi về ạ”
“Ùa tụi con cứ đi đi”
“Dạ cám ơn Bác”

Vừa dứt lời thì em phóng nhanh lên gác thì tá hoả thấy thằng chó Bình đang cởi trần mặc quần xì ngồi chơi game, em thầm nghĩ “thằng này điên mẹ rồi”. Nhìn cơ thể nó với cái đầu trọc và cái quần xì bóng bẩy, tự nhiên em mắc cười quá chịu không nỗi:

“Mày làm cái quái gì vậy thằng kia haha, nhà không có quần à”
“Ở nhà một mình cần chó gì mặc, để vậy cho mát” (Vâng, anh quá bá đạo)
“Lỡ mẹ mày lên bất ngờ thì sao” (Em chụm miệng lại vừa nói vừa cười)
“Mẹ tao thì tao làm gì phải sợ, trước giờ tao mặc vậy khi ở nhà không, tại mày không thấy đấy thôi”
“Thôi, tao xin, mặc cái quần dài và cái áo vào rồi đi câu cá với tao, ra đó anh em lai rai vài chai bia cho vui”
“Mày đứng đấy đợi tao xíu, tao chơi hết ván này đã”

Trong khi chờ cu Bình chơi game, em nhìn sơ qua quang cảnh căn phòng của nó. Ta nói, nó như cái bãi chiến trường, quần áo, đồ lót, thức ăn quăng búa lua xua khắp nhà, thoáng phía gầm tủ em còn thấy một chiếc bao cao su còn nguyên trong bọc, em chợt nghĩ “thằng này nó dẫn gái về đây chơi hay sao mà có bao cao su nhỉ”. Thôi dù sao cái đó là chuyện riêng tư của nó, em không muốn đi sâu vào, lol.

Sau khi cả hai chào tạm biệt mẹ thằng Bình xong, em đèo nó ra khu Bình quới bên Thanh Đa để câu cá, trước khi đi, thằng Bình đã giấu giếm mẹ của nó nhét mấy lon bia vào ba lô để lên đó em với nó uống. (Mẹ, con với chả cái, mất dạy éo chịu được). Gia cảnh thằng này phải nói là khá đáng thương, ba nó đã bỏ rơi mẹ con nó từ khi nó lên 10 tuổi để đi với một con mụ giàu có nào đấy. Kể từ đó đến nay, mẹ nó một thân một mình nuôi nó nên người với biết bao khổ đau, mất mát. Em thật sự cảm phục một con người như bác và tất cả những người làm cha làm mẹ trên cõi đời. Nhiều lúc thấy thằng Bình mặt mày buồn so là em biết chắc nó và mẹ nó vừa mới cãi nhau. Được kết bạn với nó âu cũng là duyên số trời ban.
Chap 16B: Mất tích

Khu Bình Quới hôm ấy trông có vẻ khá đông đúc và tấp nập. Nơi đây được xem như là “vùng nông thôn” của Sai gòn với nhiều bờ hồ, bờ sông, thậm chí có cả những bãi đất trồng lúa, vốn là hình ảnh quen thuộc chỉ có ở thôn quê.

“Ê mày, có hai đưa mình đi thôi à” (Thằng Bình bất chợt hỏi em trong lúc em đang lái xe)
“Chứ mày muốn bao nhiêu người”
“Thì rủ thêm vài đứa đi cho vui, có gái thì càng tốt” (Bố cái thằng mê gái)
“Nãy tao rủ thằng Hoài với thằng Thanh rồi, bọn nó không đi”
“Vậy mày rủ tụi con Huệ bạn mày xem sao”
“Ụ oẹ, mày không biết tụi nó làm nghề gì à, tụi nó sống về đêm, giờ chắc tụi nó ngủ rồi” (Em giải thích cho thằng Bình hiểu rõ)
“Thì mày cứ gọi thử xem, biết đâu tụi nó đi” (Cái địt moẹ, thằng này lỳ kinh)
“Ok, tao sợ mày luôn đó, thèm gái đến vậy à”
“Hihi, thằng xạo ke, chứ mày không thèm à”
“Thôi im lặng, để tao tấp xe vào lề rồi alo cho con Huệ xem sao”

…………Đang gọi điện
………….Đang gọi điện
…………Đang gọi điện

Em bấm số gọi cho Huệ, đến cuộc thứ 3 thì vẫn không ai nhấc máy đầu bên kia, em mới nghĩ là chắc em nó đang ngủ thiệt rồi. Thế là em bèn gọi thử cho con Trâm xem sao. Bất ngờ thì con Trâm nhấc máy trả lời:

“Alo, Trâm hả”
“Dạ anh, có chuyện gì không anh”
“Ủa tụi em đang ngủ hả, có Huệ đó không, sao anh gọi huệ không bắt máy”
“Huệ đi tối qua đến giờ chưa về anh ơi” (Em suy nghĩ không biết chuyện gì xảy ra)
“Ủa kỳ vậy, em biết nó đi đâu không”
“Em không rõ nữa, hôm qua em đi làm về vẫn chưa thấy Huệ trở về”
“Chắc có chuyện gì rồi, giờ em rãnh không, đi câu cá với bọn anh cho vui, tiện bàn xem bé Huệ đã đi đâu”
“Thế bọn anh đang ở đâu vậy, có gần chỗ bọn em không”
“Em đi thì anh kêu thằng đệ qua chở đi”
“Dạ, vậy anh qua phòng trọ chở em đi, em không có xe”
“Ok em, em chuẩn bị đi, khi nào tới có người alo”

Vừa dứt lời thì em thông báo cho thằng Bình biết rằng con Trâm sẽ đi, thoáng thấy khuôn mặt của cu cậu sáng rực lên, cười tít mắt như một thằng lâu ngày không gặp gái. Thật, em không biết có phải nó thích con Trâm hay không, nhưng em hi vọng rằng nó nên tránh xa những cô gái như con Trâm ra. Mắc công mẹ nó biết được sẽ buồn bã mà tự vẫn mất. Dù sao mẹ nó đã chịu quá nhiều nỗi đau rồi, bà đâu thể nào chấp nhận được con trai mình quen gái mại dâm cơ chứ.

Em tiếp tục đèo thằng Bình tới khu giải trí câu cá đã xác định trước đó, xong em mới dặn thằng Bình lái xe tới khu nhà trọ của con Trâm để đón nó, còn em đi vào trong kiếm chỗ ngồi nghỉ ngơi chút xíu, thật ra trong thâm tâm em lúc đó rất lo lắng cho bé Na. Em không biết chuyện gì đã xảy ra với nhỏ, kiểu này chắc đợi con Trâm đến rồi hỏi cho ra lẻ.

Trong lúc đợi chờ bọn kia tới, em đã câu được 2,3 con cá khá to, nhưng sau đó lại thả xuống nước vì mắc công tốn tiền. Chỗ này câu xong rồi ra cân ký chứ không phải cứ câu được bao nhiêu là thuộc về mình, nói chung chủ yếu là câu để giải trí thôi. Mà cũng tội nghiệp cho mấy con cá, có nhiều thằng như em, cứ câu lên rồi thả xuống riết con cá nó đuối sức, chết tươi nổi lềnh bềnh trên nước, thật sự em cảm thấy có lỗi với hành động này. Em dự định lát 2 đứa kia vô sẽ dặn tụi nó câu lên rồi đem vô cân làm thịt ăn luôn, vậy còn đỡ mắc tội hơn là câu lên thả xuống.

Ngồi đợi hơn 45 phút thì thằng Bình và con Trâm bất ngờ ló cái mặt mốc bọn nó vô. Thằng Bình thì em không nói, còn con Trâm thì ôi thôi, hôm nay nó mặc cái quần đùi phải nói là “không thể nào ngắn” hơn được nữa. Chân của nó không dài lắm nhưng làn da trắng nõn của nó, cộng với chiếc quần đùi ngắn đã khiến một đám đứa con trai trong quán đưa mắt nhìn theo, tất nhiên trong đó có em, lol. Nói chung nhìn em nó rất tươi, với em thì nó chỉ kém sắc hơn bé Na một chút xíu thôi, nhưng như thế là đủ “giết người” rồi. Cũng chẳng trách được thằng Bình nếu nó có cảm tình với con Trâm, con bé đáng yêu thế kia mà, nhìn nó ai nghĩ nó là con ả bán dâm chứ, nom cứ như một cô học sinh cấp 3 trong độ tuổi mơn mởn, đú đỡn.

“Sao lâu thế ku” (Em hỏi thằng Bình)
“Lâu gì, từ đây qua đó cũng xa chết mồ chứ có gần đâu”
“Hay là mày giả vờ đi chậm để được chở em nó haha” (Em nói nhỏ vào tai thằng Bình)
“Cái đệt, mày phán bừa tao tát cho vêu mồm”
…………………………………………………………………….
“Vào đây ngồi đi em” (Em quay sang nói với con Trâm)
“Sao, anh tưởng em đang ngủ, không đi được chứ”
“Thì em đang ngủ đấy thôi, điện thoại anh gọi làm em giật mình quá nên dậy luôn”
“Ơ hoá ra em đổ thừa lỗi cho anh à hỹ hỹ”
“Hihi hỗng có, tại em cũng ham vui nên đi thôi”
“À mà nè em, Huệ vẫn chưa về phòng trọ nữa hả”
“Dạ chưa anh, em nghĩ chắc không có gì đâu, anh đừng lo quá”
“Sao lại không lo được, dù sao tụi em cũng là bạn của anh mà, bạn mất tích thì phải lo chứ”
“Em kể cho anh nghe chuyện này, anh đừng giận nhé, chuyện là vậy nè…..”

(Mobiblog.Org)
Chap 17A: Cuộc gọi lạ

Ở chương trước, em, thằng Bình và con Trâm đã cùng đi câu cá với nhau tại một khu vui chơi tại Bình quới, Thanh Đa. Tại đây, em đã được con Trâm tiết lộ vì sao bé Huệ lại mất tích từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa về.

“Nè, em kể cho anh nghe chuyện này anh đừng buồn nhé, chuyện là vậy nè. Gần đây em có nghe một thông tin là có một ông nào giàu lắm, bỏ tiền ra bao Huệ trong 2,3 tháng gì đó”.

“Là sao em, có phải như kiểu bao trọn gói gì không” (Em hỏi rõ con Trâm)

“Dạ, kiểu vậy đó anh, nói đúng hơn là gái bao đó, tức là trong thời gian được bao, Huệ chỉ phục vụ duy nhất ông ta thôi, nếu đi với người khác, ổng mà biết được là ổng không bao nữa, thậm chí ổng đánh luôn”

“Thế em biết ông ta trông như thế nào không, nghe em nói vậy chắc ổng cũng lớn tuổi hả”

“Dạ, tối qua em có thấy ổng đi xe hơi đến phòng trọ đón Na, nhìn ổng chắc cỡ 40 thôi, trông kiểu như đại gia đó”.

“Ủa chứ bao Huệ suốt ngày hay sao mà giờ vẫn chưa thấy nhỏ về”

“Cái này em không biết rõ, em chỉ biết là khi nào ổng gọi điện thì Huệ phải có mặt”

“Em có biết một tháng ổng trả cho bé Na bao nhiêu tiền không”

“Chuyện này chuyện riêng của Huệ, em không rõ. Nhưng chắc có lẽ nhiều hơn số tiền mà tụi em kiếm được trong những lần đi khách lẻ tẻ”.

“Ùa, anh cám ơn em, anh chỉ hơi lo cho nhỏ thôi, cũng trẻ người non dạ, sợ Huệ bị thằng nào nó lừa thôi. Thôi tụi mình chơi tiếp đi”

Sau khi biết được một chút thông tin liên quan đến vụ Huệ mất tích đêm qua, em chợt nghĩ ra một viễn cảnh, đó là chắc thằng cha đó thuê một cái nhà nhỏ, rồi kêu bé Huệ vào đó ở tạm. Rồi cứ mỗi lần ổng đi làm hay đi đâu về, ổng sẽ ghé qua đó để “tò tí te” với Huệ, kiểu như mấy bộ phim Đại gia và chân dài đó.

Qua điều này, em chỉ cảm thấy thương cho bé Huệ hơn là trách nàng, bởi vì có lẽ tiền bạc đã làm che mắt, cám dỗ một cô bé mới 18 tuổi như nàng, hoặc có lẽ nàng đang thật sự cần một số tiền lớn nào đó để gửi về cho mẹ và các em dưới quê chẳng hạn. Với em, điều này cũng không có gì quá đáng, vì là gái bán dâm mà, mấy ẻm cũng cần khách hàng, khách nào trả tiền nhiều hơn thì phải phục vụ người ta chu đáo, không làm thì chết đói nhăn răng à. Đấy là chưa kể, ở đây còn được thằng cha này bao cho chỗ ăn, chỗ ở 2,3 tháng nữa thì còn gì bằng, chung quy lại cũng là bán thân, phục vụ một người hay nhiều người cũng như nhau mà thôi.

Trò chuyện với con Trâm xong thì tụi em tạm gác chuyện Huệ qua một bên để dành thời gian câu cá giải trí. Em với Huệ dù sao cũng chỉ mới là bạn bè của nhau thôi, dính dáng, tò mò tới chuyện riêng của người ta cũng kỳ, lạng quạng nó kêu mình nhiều chuyện này nọ thì nhọ.

Hôm ấy, đồng hồ đánh lúc 9 giờ mấy10 giờ sáng, thời tiết rất oi bức, ra chỗ này câu cá coi bộ hết sức lý tưởng, vừa vui vừa tránh được cái nóng như vỡ mặt mùa hè. Cũng xin phép mô tả sơ về địa điểm nơi bọn em đang ngồi. Nó là những túp lều bằng mái lá xếp theo dãy, được thiết kế dành cho những nhóm người nhỏ, hoặc gia đình ngồi vây quần bên nhau rồi ăn uống nhậu nhẹt. Xung quanh có mắc thêm mấy cái võng để cho ai mệt hay xỉn có thể nằm nghỉ ngơi. Ở mặt trước là một con hồ lớn, ai muốn câu cá thì ra ngoài thuê cần, hoặc có thể tự mang theo cần câu riêng.

“Ê Bình, nãy mày giấu mấy lon bia trong ba lô đó” (Thằng Bình đang ngồi bệt xuống đất chỗ bờ hồ, cầm cái cần câu đưa lên đưa xuống làm cái cc gì ấy)
“Đem có 4 lon thôi, nhưng không có lạnh đâu”
“Ok, cứ câu tiếp đi, để tao kêu đồ ăn rồi kêu thêm chục chai bia nữa, trời này uống bia ướp lạnh thì còn gì bằng”
“Ùa, vậy mày tiếp con Trâm giùm tao nhé, tao phải câu xong 1 em cá lớn thì mới lên được”
“À mà cu, câu được con nào thì hú tao nhé, đừng thả xuống, tao đem vô quán cân ký rồi làm món cá chiên xù”
“Ok, tao biết rồi, mày lo chuyện của mày đi” (Cái địt, mày tiêu rồi nhé, quăng con Trâm cho tao thì…)

Vừa dứt lời với thằng Bình, em mới kêu con nhỏ nhân viên lại để gọi thực đơn. U cha cha, ở đây có nhiều món ăn dân dã lắm, có mấy món mà chỉ dưới quê mới có thôi. Á đù, có món thịt chuột nữa cơ à. Vâng, thưa với các thím là em cực khoái ăn món thịt chuột, nhưng em sợ trong quán này không biết nó bắt chuột gì cho mình ăn nữa, lạng quạng nó chơi chuột cống rồi cạo lông, đem nướng rồi đem cho khách ăn thì bố thằng nào biết được. Nghĩ vậy thấy cũng hơi rợn rợn người nên em đành thôi không kêu món này nữa.

“Trâm, em đi chợ giúp anh đi” (Em quay sang bảo con Trâm, thoáng thấy nó đang ngoáy lỗ mũi, mất mẹ nó hình tượng)
“Ơ sao anh không đi đi, em cũng đâu biết món gì ngon” (Con Trâm giật bắn mình, chắc nuốt bà nó cục *ức mũi rồi, khiếpppppppppp, lol)
“Dù sao em cũng là con gái, tất nhiên rành hơn tụi anh về khoản này rồi, em gọi món đi”
“Hihi, cái này anh bắt em đó nha, lỡ em có kêu trúng mấy món đắt tiền thì đừng trách em”
“Hỹ hỹ em cứ kêu thoải mái, anh tuy nghèo nhưng thích ăn sang lắm” (Em xin phép tự gạch vào đầu, lương em có 4-5 triệu thôi, nhưng nhờ hôm qua trúng con lô được một triệu mấy nên hôm nay ra vẻ đại gia với gái, chứ mọi hôm ăn mì tôm chết mẹ)
“Anh Phúc, anh thích ăn cá không”
“Í í, em đừng gọi món cá, đợi thằng đầu trọc kia nó câu lên con nào rồi mình đem cân con đó làm thịt, vậy nó mới vui, ăn cá tự câu được nó mới thú em ơi”
“Dạ, vậy thôi em kêu món gà luộc hầm tỏi chấm muối tiêu chanh nha anh, với thêm mấy món rau xào nữa”
“Hihi được đó, em uống bia thì kêu thêm vài chai bia nữa, con gái uống bia thì da mặt đẹp lắm”
“Thôi em uống nước ngọt được rồi anh, uống bia chắc tối em nghỉ làm luôn quá”

Chap 17B: Cuộc gọi lạ

Trong khi ngồi chờ món ăn ra lò, em với con Trâm hai đứa phóng ra chỗ thằng Bình, xem cu cậu đã câu dính được chú cá nào chưa, nhìn cái đầu trọc nó ngồi câu cá, em mới liên tưởng đến mấy cái bức tượng ngồi câu trong hòn non bộ, trông buồn cười không tả được.

“Ê cu, câu được con nào chưa” (Em chạm vào bờ vai thằng Bình rồi hỏi, cu cậu hốt hoảng)
“Cái địt moẹ, làm hết hồn thằng chó” (Mày tiêu rồi nhé, con Trâm nghe thấy hết zùi)
“Con Trâm đang đứng đằng sau nè, nó nghe thấy mày chửi bậy rồi nhé haha” (Em kề vào vai thằng Bình thủ thỉ)
“Tụi anh chỉ em câu cá với, em hỗng biết câu” (Con quỹ Trâm cong mỏ lên ra vẻ nhõng nhẽo, nhìn đĩ thoả hết sức)
“Em ngồi xuống cạnh anh, anh chỉ cho, thằng Phúc nó không biết câu đâu” (Thằng chó này nhé)
“Thiệt là mày biết câu không đó, đâu đâu, câu đươc con nào rồi, tao xem với” (Em vừa nói vừa nhìn vào chiếc rọ, miệng mỉm cười ghẹo thằng Bình)
“Mày lên kia ngồi đi, ồn ào quá, để tao chỉ em nó” (Ku bình bắt đầu nóng tính rồi)

Thấy vậy em cũng thôi không chọc nó nữa, nhường con Trâm lại cho nó, coi bộ 2 đứa nó cũng có cái gì đó gọi là tình cảm. Lâu lâu em thấy con Trâm xoa xoa cái đầu trọc thằng Bình kiểu như âu yếm, thôi thì cũng chúc cho hai đứa nó quen nhau nhưng đừng đi quá xa. Tại dù sao thằng Bình cũng không phải là người xấu, con Trâm chơi với nó còn tốt hơn là đi chơi với mấy thằng bỏ mẹ nào đấy.

Sau một hồi kiên nhẫn câu cá thì cuối cùng thằng Bình cũng tóm được một em cá rô trông khá mập mạp và xinh xắn, chắc cỡ 1 ký mấy 2 ký gì đó. Em dặn nó đem vào kia cân ký rồi kêu bọn nhân viên nó làm thịt đem chiên xù.

Buổi sáng ngày hôm ấy quả thật tụi em đã có một khoảng thời gian khá vui vẻ và thư giãn, tổng chi phí chi trả tuy có cao, vượt số tiền em trúng lô một chút, nhưng em cảm thấy rất xứng đáng. Cả ba đứa, ta nói, rất mãn nguyện, ăn uống no say, đặc biệt là thằng Bình bởi vì nó có thêm cơ hội tiếp xúc với con Trâm của nó. Riêng em, tuy là vui vẻ vậy thôi nhưng trong lòng em nghĩ, giá như có bé Na đi cùng thì còn vui biết mấy. Không biết giờ nàng đang ở xó xỉnh nào của Sài Gòn.

Cu Bình hôm ấy say khướt như thằng bợm, có vẻ nó đã đuối như trái chuối sau khi uống 5,6 lon bia. Em dặn nó nằm trên võng nghĩ ngơi xíu, còn em sẽ đưa con Trâm về phòng trọ của nó, sau đó sẽ quay lại đón thằng mặt mốc Bình. Trên đường chở con Trâm, tự nhiên nó ngồi sát rạt vào người em, ịnh nguyên hai cái (.) (.) vào lưng em làm nhột nhoạt, khó chịu vãi lọ. Con trai mà, được gái đẹp ịnh cái ấy vào người thì bố thằng nào chịu cho nỗi, tất nhiên em cũng không ngoại lệ. Nói thật chở con Trâm mà “thằng bé” của em nó như muốn sổ lồng bay ra, phải có tính chịu đựng lắm em mới bình thản như vậy, không thôi là em chở nó vào khách sạn gấp rồi. Nói đùa vui vậy thôi chứ trong đầu em đã để con Trâm cho thằng Bình rồi, ai lại đi chơi đứa con gái mà bạn thân mình thích chứ. Mà em cũng biết tính con quỷ Trâm này rồi, nghề của nó là nhõng nhẽo và làm bọn con trai vui mà, chứ nhìn nó thì chắc không phải loại người thích yêu. Nghi nó vui đùa với thằng Bình vậy thôi, chắc gì nó thích thằng kia. Em chỉ sợ trái tim non nớt của thằng Bình bị con này lừa, đâm ra mốt yêu nó rồi lỡ như thấy nó đi khách, rồi tức mà chết mất.

“Này Trâm, em thấy bọn anh sao”
“Sao là sao anh”
“Ý là em thấy bọn anh là người như thế nào”
“Hihi, thì nói chung là tốt so với mấy người đàn ông tụi em đã từng gặp”
“Anh hỏi thật, trước giờ tụi em có hay đi chơi riêng với khách, kiểu như đi với tụi anh bây giờ không”
“Có chứ anh, nhưng bọn họ cũng chủ yếu xem chị em tụi em như thú vui thôi, chơi xong rồi bỏ, hết em này đến em kia”
“Em thấy thằng Bình thế nào”
“Anh Bình hả, hihi, em thấy anh Bình đầu trọc trông tếu tếu, đi với anh Bình em chọc ảnh vui lắm” (Ơ, cái con này, nói xấu bạn ông à)
“Không ý anh là, em xem thằng Bình theo kiểu như bạn bè, khách qua đường, hay gì gì ấy đó”
“Em không hiểu ý anh cho lắm” (Bực mình với con ngu này ghê ta)
“Thôi, em không hiểu thì thôi, sau này em sẽ hiểu thôi”

Đèo con Trâm đi được nửa đường thì bỗng em mắc đái quá chịu éo nổi, thế là em dừng xe lại tấp vào một quán nước mía ven đường, giả vờ mua nước mía rồi xin đi vệ sinh:
“Cô ơi bán cho cháu 2 bịch nước mía ạ” (Em hú bà chủ quán)
“Chỗ cô có ly nhựa thôi, vậy cô làm 2 ly nhựa cho bọn cháu nhé”
“Dạ, cô cứ làm đi ạ, mà cô ơi, ở đây có nhà vệ sinh không ạ”
“Có đấy, cháu đi ra phía sau nha, đi xong nhớ dội cầu giúp cô nhé” (Cái bà này, làm quê mặt ghê)
“Em đứng đây chờ anh nhé” (Em quay sang nói con Trâm, thoáng thấy nó bụm miệng lại cười chúm chím, nhìn chỉ muốn tát cho cái bạt tai)

Nói xong thì em phắn cực nhanh ra đằng sau, không hiểu nỗi tự nhiên mắc đái dễ sợ, đi thêm chút nữa chắc em đái ra quần không chừng.

Tiếp tục cuộc hành trình chở con Trâm về nhà, có vẻ như trời nóng quá đã làm con Trâm chảy mồ hôi, phấn son trên mặt nó cũng theo đó mà chảy ra, nom như mấy con điên thích diêm dúa. Nó như biết điều này nên nhanh chóng lấy khẩu trang bịch mặt vào, chuyến này về em đã biết thêm một tật xấu của con này rồi, đó là nó hay móc lỗ mũi. Em xin phép không tả nữa, nghĩ lại cảnh ấy mà em rùng mình.

“Trâm ơi, có gì lát em về phòng trọ coi bé Huệ về chưa rồi nhắn tin anh biết nhé, có gì kêu nhỏ gọi lại cho anh”
“Ây da, anh có vẻ lo cho bé Huệ nhỉ”
“Anh đã nói dù sao cũng là bạn mà, lo lắng xíu đâu có sao, nếu mốt em mất tích anh cũng sẽ lo cho em như vậy thôi hỹ hỹ”
“Cái anh quỷ này, chỉ biết giỡn, còn cầu cho em bị mất tích nữa chứ”
“Hihi”
“Thôi tới nhà rồi, chào anh em vô, có gì gặp bé Huệ em nhắn với nó giúp anh cho, anh yên tâm”
“Ok chào em”

Trở về nhà trong cơ thể bủn rủn chân tay, em lăn đùng ra ngủ lúc nào không hay biết. Buổi tối hôm ấy, đang còn phê phê ngủ thì bỗng điện thoại em rung ầm lên. Em từ từ mở mắt dậy, tưởng là bé Huệ gọi, hay chí ít là con Trâm gọi cho em để báo tin. Nhưng tất cả đều không phải, số của thằng bỏ mẹ nào đó lạ hoắc, em không thèm nghe máy luôn. 5, 10 phút sau thì nó gọi lại tiếp, em vẫn không nghe máy. Đến lần gọi thứ 6 thì em bực mình quá mới quát vào điện thoại là: “Mày có cho bố mày ngủ khônggggggggggg”. Bất ngờ, đầu dây bên kia là tiếng con gái, nhưng không phải con Trâm, cũng chẳng phải con Huệ, ai đây ta………..

You may also like...