[Review-Tâm sự] lớp taekwondo và Gái (Chap 11-13)

(Mobiblog.Org)
Hê hê, chào các mợ, cho em xin lỗi về cái ảnh vừa rồi nhé, thực lòng em chỉ muốn các thím có hình ảnh, sinh động dễ hình dung thôi ý mà hahahaha, đùa chứ hôm qua cả đêm ngồi xem conment của các bác làm em cười như thằng điên,…… ôi, chết mất!!!!! :gach:

Có gì để tối bảo admin up hình em cho các thím dễ hình dung luôn cả bộ chuyện nhé :troll: hehe

Thôi trở lại chuyện, chap này sẽ là một chap bi đát của em :sosad: âu cũng là tại cái mồm, haizz…….

Chap 11

Một lúc sau thì có con bé con mang đưa em lon Fanta và cái ly đá, em rót Fanta vào ly, xong hết rồi, nhìn Linh lần nữa ý hỏi uống ko??? Không thấy trả lời, em đang đưa ly nước lên tới miêng rồi thì :

– Hả???????? – em nhìn Linh há hốc mồm :whaaaaaaaaat:

Linh nó giựt ly nước của em tu một mạch, hết mẹ fanta, chừa cho em mấy cục đá, ôi đậu má, quái thai ngâm giấm vl, các thím sẽ thấy rất ức chế khi mà đồ ăn tới miệng rồi bị cướp mất, và em đang thực sự ức chế, nhưng cũng rất bất ngờ…

– Nhìn giề??? Vô duyên! – Linh nhìn em trả lời cộc lốc

– Ơ….

– Ơ gì??? – Linh lại lườm em (cái bành bạch mẹ nhà nó nữa chữ, nhìn muốn sút vlều)

– Ờ không, uống hả?? – em nhìn linh vs vẻ mặt như thế này => :ops:

– Thế suốt từ nãy ông đui à??? Hỏi thừa, xì…..

– Cô ơi, con lon Fanta nữa – em ko trả lời Linh mà gọi cô chủ quán luôn

– OK!! – cô chủ quán đáp

Linh trợn tròn mắt nhìn em :

– Ế, uống chung đc rồi, không hết đc đâu (đéo mẹ, vừa rồi mày uống hết nửa lon của ông trong một hơi đấy :canny: )
– Ờm, tồi ko có thói quen ăn uống chung – em bình thản trả lời, và cái này là sự thật các thím à, không phải em chảnh chó gì đâu, cơ mà em không thích thê, các thím cứ hiểu như là khi em đang ăn hoạc uống cái gì đó, mà bạn bè có xin ‘’ một miếng’’ thì em cho nó cả gói, cả chai luôn :sogood: và em bị mama chửi rất nhiều về tính cách này

Một lúc sau thì con bé con nó lại mang ra một lon nữa, lần này nó mang mỗi lon, éo mang cốc, chắc nghĩ em vừa uống hết lon kia rồi =.=’’. Em mở nắp, đang đưa lên mồm thì Linh lại giật lấy, tu ừng ực, em ức tới nỗi phải thốt lên :

– Ôi cái địt!!!
– Cái giề???? – Linh nhìn em, tay thì đặt lại lon nước về chỗ em
– Cậu có rồi sao còn uống tranh của tôi??? – em hỏi một cách yếu ớt
– Ờ, cái tội kêu ko uống chung, cho chừa, cứ lấy cái nào ra là tôi uống cái đấy – Linh cười mỉa mai

Ôi thôi, thế là đi mất 2 lon nước, 16k ôi…… em chết mất, xót tiền quá T.T .Tất nhiên là ở một trường hợp các bác thì các bác sẽ uống một trong 2 lon kia thôi, thì rót ra cốc cũng chả sao, nhưng em thì không thể, em cảm thấy rất rất khó chịu vs điều đấy (em bị từ bé rồi, không sửa đc, đừng gạch em) Trong đầu em thù Linh lắm, em nghĩ đủ các từ ngữ thô thiển để gắn cho Linh, tất nhiên là chỉ trong đầu thôi, và cái khó chịu đấy nó thể hiện ra cả bên ngoài em, em nhìn Linh với ánh mắt rất thù hằn các bác ạ (lúc đấy em cũng không biết mình nhìn Linh như thế, trước khi viết Chap này em có nhắn tin vs Linh và Linh có nói về cái ánh mắt hôm đấy, nội dung tin nhắn thì để các chap sau các bác nhé)

– Tôi xin lỗi…. ông ngồi đi – Linh nhìn em vs ánh mắt không thể đáng thương hơn, đáng thương chứ ko phải dễ thương các bác nhé

– Không có gì – Em ngồi xuống, bản thân em còn đéo biết sao em đứng lên cơ mà/

Hai đứa lại mỗi người một suy nghĩ, ngõ vắng, cũng chẳng có mấy khách trong quán, âm thanh yên tĩnh khiến em cảm thấy bức bối, em đánh tiếng :

– Còn đau không??

– Uhm, cũng đỡ rồi, chắc chỉ xây xát tí thôi, ko có chảy máu – Linh trả lời vs giọng nhẹ nhàng như các bác đang nhận tội vs bố mẹ vậy :gach:

– Ờ, đi vs chả đứng, đúng là ngu mà (cái câu đúng là ngu mà là em nói trong đầu các bác ạ hahaha)

– Thì ai biết đâu, mà sao hồi nãy không đỡ tôi?? – Linh quay ngắt ra giọng nói có vẻ trách móc

– Ơ thì bất ngờ quá sao tôi đỡ kịp – :pudency:

– Tôi hỏi là sao ko đỡ tôi mà lại ra nhặt cái bật lửa – giọng Linh có vẻ to dần lên, mặt cũng biến sắc, khổ nỗi em thấy vậy cũng giật mình nên run run

– Ơ thì…Nhặt….nhặt cái bật lửa trước…vì..vì ko nhặt thì nó sẽ mất, còn cậu ở đấy làm sao mà mất đc – Em cuống quá trả lời bừa

– Ặc – Linh vỗ tay cái đét vào chán, ra điều ngán ngẩm lắm

– Sao ông có thể ngố đến thế nhỉ??? – Linh nhìn em vs con mắt trùng xuống (mẹ nó chứ, IQ em cao hơn nó là cái chắc, chẳng qua run thôi :angry: )

– Cái bật lửa đâu??? – Linh hất hàm hỏi em

– À đây đây – em vội vàng đưa nó cái bật lửa, vừa rồi em ngồi không nên nghịch nghịch quấn cái đai quanh cái bật lửa thành một cục.

– Giả đây – Linh nói ( a đù, bật lửa của em, nó trấn lột đc mà cứ như em vừa lấy cắp của nó ko băng =.=’’)

Em đưa nó cái bật lửa, để ý thấy Linh nhìn bật lửa có vẻ rất vui, bật lắm lên lại hạ xuống, xong mồm thì cứ cười cười như con động zồ, mà nó một tay giữ bật lửa, một tay mở nắp, nhìn hay hay, trông ngu ngu ý hehe :rofl: em nhìn nó nghịch cứ phì cười, Linh thấy vậy hỏi em :

– Ê, ông mua cái này nhiêu vậy???

– Có mua đâu mà biết – em trả lời, ôi ngu vl, em quên mất là lần trước nói là mình mua để nghich, mẹ nó chứ!!!

– Ơ, lân trước kêu mua để nghịch mà – Linh nói vẻ ngạc nhiên (thôi thì nhìn nó thấy cũng tội tội, em đành nói thật)

– Thật ra thì cái này là người yêu cũ tặng tôi :sogood: lâu rồi, mà cũng quên ko hỏi bao nhiêu tiền.

– Hả??? vậy mà ông cũng tặng tôi hả??ông….. – Linh lúc mày đã đỏ dần lên

Cốp!!!! ôi đậu má, em thấy sao luôn các bác ạ :sosad: Linh ném cái cái zippo vào đầu em, ôi mẹ nó chứ, sao con này nó nghịch ngu thế nhỉ, kiểu của nó là ko xác định đc độ nguy hiểm ý, làm mà đéo suy nghĩ, giả sử đấy là con dao chắc nó cũng ném em quá, bành bạch bà nó chứ >’’’’

You may also like...