Rượt Với Chị Đuổi Bắt Với Em. 5XJH12CS2 (Chap 39-40)

CHAP39

Tôi hơi bất ngờ với con số 1412 của Bạch Mai đưa cho vì liên quan đến một chuyện của năm trước….

14/2/2004

Kính coong….Tiếng chuông nhà vang lên

– Tâm ra mở cổng – Mẹ gọi to lên.

Lúc đấy là 12 giờ đúng, tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì bị phá nên chạy vọt xem xuống cái người này mà canh giờ linh để đến nhà người ta thế này, bước xuống nhìn xa xa là một người đưa thư của bưu điện.

– Dạ, chào chú, cháu giúp được gì ạ ? – Tôi mở cổng ra.

– Đây phải nhà của Nguyễn Minh Tâm đúng không ?

– Dạ phải.

– Có người từ Tokyo gửi một bưu phẩm – Người đó tiến lại xe lấy ra một gói quà màu hồng, có cái nơ rất đẹp.

Làm thủ tục ký nhận xong, tôi cầm trên tay cái hộp quà đó, có một chút ngạc nhiên vì không biết ai ở Tokyo cả, sợ gửi nhằm nên đứng nói với chú đưa bưu phẩm khoảng 15 phút mới xong. Đúng thật món quà ấy gửi cho tôi rồi, đem vào nhà cứ tò mò hết sức vì không biết của ai cả nên tôi định mở ra xem thì trên chiếc hộp quà đó ghi “ 1412 “. Chả hiểu cái mô tê sất gì cả.
…………..

– Tâm xuống thôi – Giọng nói ấm áp vang lên.

– Ờ… đi thôi.

Trước khi ra cửa chuẩn bị “ chiến đấu “ thì được mấy đứa bạn cỗ vũ tinh thần và bọn nó không quên lời đe dọa nếu bị loại sớm, nhất quyết phải đem về danh dự cho lớp 10A3, bọn nó cũng kì lạ mấy người con gái kia ai cũng đều xinh đẹp tài giỏi sau không đặt niềm tin vào họ mà đi đặt niềm tin vào một thằng con trai như tôi chứ. Sai lầm rồi.

Trên sân lúc này là các ô vuông và những tấm bảng với cây viết đủ cho một người sử dụng vị trí, xung quanh toàn cổ động viên hùng hậu với những băng gôn cỗ vũ cũng hết sức rực rỡ làm cho khu vực A trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Trên kia là các hàng ghế dành cho thầy cô, hôm nay tất cả giáo viên của trường đều mặc áo đoàn TNCSHCM cả, màu xanh mang nhiều ý nghĩa.

– Alô….1…2…3..chim sẽ gọi đại bàng nghe rõ không ? – Thầy Hậu cầm mi cờ rô pha trò.

– RÕ !!! – Vang dội khắp cả khu.

– Tốt, trên sân là số từ 1000 đến 1480 phù hợp với số thứ tự của các thí sinh. Đã đến giờ lành đề nghị các thí sinh vào vị trí chuẩn bị cho cuộc thi.

Lần lượt các lớp chia tay các thành viên của mình và những lời chúc tốt đẹp được truyền miệng cho nhau, tình nghĩa lúc đấy tràn đầy hết, lớp tôi không thua không kém gì cả bọn nó làm hơn sắp sinh ly tử biệt dù mới gặp nhau có một tuần nhưng tình cảm keo sơn rồi. Đại gia đình 10A3.
Tôi cũng kiếm ngay cái vị trí của mình mang số 1412 đầy bí ẩn kia, nó nằm chỗ khá thuận tiền ở hàng thứ 5 phía ngoài cùng bên trái số 1002, bên phải là 1148, dễ đi ra khỏi sàn thi đấu mà không cần phải mất thời gian nhiều. Các thầy cô cũng tính tới trường hợp nhìn nhau nên mới sắp xếp các thứ tự của các lớp đảo lộn thế này. Tất nhiên không quen không biết thì có trời mà cứu, nó giống như một cuộc thi đại học. Đấu đá, chọi lẫn nhau, tất cả chiến đầu vì bản thân, vì danh dự của lớp mình cả.

– Ok, ổn định nào. Thầy phổ biến tý : các em có 30 câu hỏi, mỗi câu hỏi tùy theo từng mức mà các em có số thời gian quy định để trả lời. Ai đúng ngồi lại vị trí, ai sai thì bước ra sàn. Sẽ có một phần thi cứu trợ.

Tất cả chăm chú nghe thầy Hậu phổ biến quy định cuộc khi, cả sân trường chỉ thỉnh thoảng có tiếng ở một nơi nào đó, số lượng cổ động viên còn đông gấp nhiều lần số thí sinh đang có mặt trên sàn thi đấu lúc này, tạo nên một khung cảnh hồi hợp.

– VÀ…BÂY…GIỜ….CUỘC THI BẮT ĐẦU !!!

Tôi lấy ngay cái bảng, cây viết mở nấp ra chuẩn bị lắng nghe câu hỏi thứ nhất mà trong người cứ có một cảm giác lo sợ, bất an. Hình như đó là tâm trạng chung của tất cả thí sinh đang có mặt trên sàn thi đấu.

– CÂU 1 : Ca là viết tắt của nguyên tố nào trong hóa học ? 30 giây bắt đầu – Cuộc thi chính thức bắt đầu với câu hỏi đầu tiên thuộc lĩnh vực hóa.

Tôi không ngần ngại ghi vào bảng đó là Canxi, đây là một cuộc thi đấu đá giữa cá nhân lẫn tập thể nên tránh mọi trường hợp đối phương sử dụng “ mắt thần “ để dòm ngó, tôi úp bảng xuống chỉ đợi hiệu lệnh.

– 30 giây kết thúc, nào cho thầy thấy kết quả đi

Đồng loạt tất cả đưa bảng lên, ngay sau đó các thầy cô đi xuống kiểm tra, xem các câu trả lời của học sinh mình :

– Theo sự quan sát thì trên sàn thi đấu có hai đáp án là đa số, Canxi và Cacbon….Và đáp án của chương trình là….là….Canxi – Thầy chốt đán án.

Câu hỏi này khá dễ nên chỉ có 5 thí sinh bước ra với đáp án Cacbon, số thí sinh tham gia câu hỏi số 2 là 475 người.

– Bây giờ là câu số 2…bờ bờ…bờ… – Thầy đọc kéo dài

Ở khu cổ động viên lúc này

– Bờ mông hả thầy

– Bờ cờ đờ mới đúng (=.

– …

– Câu hai : bờ biển Việt Nam dài bao nhiêu ki-lô-mét ? 30 giây bắt đầu

Có thể nói là khá đơn giản với tôi, câu hỏi vừa đọc hết cũng là lúc đáp án được ghi lên bảng“ hơn 3600 km “

– Bảng đâu, bảng đâu – Thầy Hậu phát tín hiệu.

Theo sự quan sát của tôi thì đáp án 3600km là đa số, có thể đây cũng là một câu hỏi mẹo.

– Đáp án..chuẩn là hơn 3600km. Rất tiếc cho những em có đáp án 3600km và khoảng 3600km.

Lúc này trên khuôn viên A có rất nhiều đứng lên rời khỏi cuộc chơi trong sự đầy nuối tiếc bởi câu hỏi tưởng đâu đơn giản nhưng không hề đơn giản tý nào cả, địa lý luôn cần một số liệu gần đúng với thực tế không thể sai với khoảng cách rất lớn. Theo báo cáo nhanh “ sở chỉ huy “ thì trên sân còn 118 sau câu hỏi số 2, con số mất đi ở câu hỏi số 2 355 thí sinh, một con số rất lớn.
Ở ngoài là những lời bàn tán về câu hỏi vừa rồi nhưng đâu đó thấy những nét mặt đầy u sầu củacác thí sinh rời khỏi sàn thi đấu. Từ câu 2 trở đi đến câu 10 cũng khá đơn giản không mấy chốc có đán án nhưng câu hỏi số 11 :

– Câu hỏi số 11 thầy sẽ đưa giấy cho các em

Tờ giấy in sẵn đã được các thầy cô phát cho 34 thí sinh còn lại trên sàn thi đấu, quan sát thì có cả hai ông anh bá đạo tất nhiên ba người đẹp kia chưa bị khuất phục bởi những câu hỏi khá đơn giản. Tôi cầm tờ giấy lên mà chẳng hiểu cái mô tê sất gì cả, chữ cộng chữ ra số :

A + B = 3
B – A = 1
A + C = 4
B + C = 5
C + D = 7
D + B = 6
C – A = x?
D – B = x?
Hỏi x = bao nhiêu. Vì sao ( x là một số tự nhiên )

Từ câu 10 trở đi thời gian suy nghĩ cũng tăng lên thành một phút và độ khó của câu hỏi cũng tăng dần theo, câu này tôi ngồi suy nghĩ cả buổi mà không đưa ra được đáp án đành phải ngồi chơi với câu hỏi như thế này dù biết rằng đáp án sẽ là con số 2 không có số khác.

– Một phút đã hết thầy muốn thấy đáp án của các em. – Thầy Hậu lên tiếng.

34 người đưa bảng lên nhưng đâu đó có những gương mặt buồn bã thất vọng trong đó có cả ba anh em nhà tôi, quả thật câu hỏi đó mà đưa ra trong hoàn cảnh như thế thì không thể suy nghĩ được gì khác.

– 12 người có đáp án là 2, 22 người không có đáp án. – Thầy Hậu đi quan sát.

Kết quả thật là 2 nhưng trên sàn thi đấu chỉ còn lại ba gương mặt xinh đẹp của 10A3 chứ không ai khác, ba người họ đưa ra đáp án và lời giải thích hợp lý nhất làm cho thầy cô và mọi người đều khâm phục.
Câu trả lời của Như dựa vào thứ tự bảng chữ cái tiếng Anh, còn Bạch Mai thì dựa theo phương pháp giải phương trình hai ẩn với hai phương trình đầu rồi sau đó thế từ từ vào sẽ ra được kết quả nhưng có lẽ đáp án theo nhiều lúc đó phải khâm phục đó chính là người con gái xinh đẹp ấy Bạch Yến.

Lời giải như thế này : Ta có : A+B=3 và B-A=1 có A > B => 1 B = 2 thỏa mãn điều kiện x là số tự nhiên.
Thế B = 2 vào A + B = 1 => A = 1
Mặc khác A +C = 4 =>> C = 3 =>> D = 4 ( D + C = 7 )
Vậy C – A = 2; D – B = 2.

Sau khi câu trả lời của em được thầy Hậu đọc lên thì tất cả ai cũng khâm phục vì khoảng thời gian ít ỏi có thể nghĩ ra lời giải như thế, đúng là tài sắc vẹn toàn.

– Bốp bốp… – tiếng vỗ tay có thể nói lớn còn hơn 4 cái loa phát thanh của trường.

– Ghê

– Quá lôgic

– Không thể hợp lý hơn

– Thế cũng nghĩ ra

– Vừa đẹp vừa giỏi

– Hâm mộ quá

– ……

Khỏi phải nói đến đó là 3 người đẹp của lớp tôi đã nổi tiếng và mọi người biết mấy em học lớp 10A3 những sóng gió bắt đầu xảy ra từ đây….

Tôi ngồi ngoài sàn thi đấu sau câu hỏi thứ 15 thì được vào sàn vì 3 em trụ đến câu 15 và bốc thăm may mắn được phiếu tất cả trả lại sàn thi đấu. Đến cái phần gọi là giải lao giữa “ trận đấu “ thì tôi mới phát hiện thêm một tài năng của Bạch Yến.

– Xin mời em thí sinh 1030 ( số báo danh của BY ) phục vụ chương trình văn nghệ.

Thầy bước tới đưa mi rô cho em thì không còn đường nào để từ chối, tôi nhìn trên khuôn mặt ấy có một chút gì đó không muốn thực hiện cho lắm, lúc đó suy nghĩ là giọng hát không được hay nên không dám trình diễn nhưng sau đó cái ý nghĩ sai lầm bị đập tan ngay…
Tiếng hát trong veo, rõ rang từ chữ đầy những nốt nhạc bay lượn trong tâm trí mỗi người nghe bài hát mà em đang trình bày, đầy lôi cuốn và cảm xúc, có thể nói em và Như có một nét giống nhau khó diễn tả ra được, một bí ẩn khó hiểu.

“ ôi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu có loài chim đang hót….
Như thời gian êm đềm theo tháng năm
Như dòng sông lượn điều theo cơn gió
Mang tình yêu của thầy đến với chúng em
Để dựng xây quê hương tương lai…sáng ngời “

Tiếng hát của em như một dòng suối chảy, êm đềm, trong veo, mượt mà, làm cho người nghe bị lôi cuốn. Đến tận bây giờ tôi viết những dòng chữ này, bật lại bản nhạc ấy thì trong con người có một cảm xúc khó tả, cái tuổi học sinh thời thơ ấu nó tươi đẹp làm sao, ấy vậy mà một cuộc đời của một con người thì chỉ có một lần trải nghiệm, nếu có một điều ước thì tôi sẽ ước ngay là được quay lại cái tuổi học trò trong sáng, tươi đẹp đầy mơ mộng, những ngày tháng của niềm vui,… “ Hãy quý trọng những phút giây mình đang có “.
Từng hình ảnh tươi đẹp hiện về…. Cảm ơn em. Một lần nữa tôi đang sống ở quá khứ, một quá khứ tươi đẹp. Nơi mà tình yêu sinh ra….

Tiếng hát của Bạch Yến vừa dứt thì tiếng vỗ tay lại vang lên, tất nhiên không thiếu những lời khen ngợi kể cả thầy cô. Đến lúc này em như một đóa hoa tươi đẹp mà ai cũng muốn chiếm đoạt, sở hữu làm của riêng cho bản thân mình cả. Một người con gái xinh đẹp với gò má cao ửng hồng mang một vẻ đẹp tinh khiết như cái áo trắng tinh khôi mà em đang mặc, một người con gái với giọng nói, nụ cười tươi tắn của cái tuổi học trò mang đến con tim của người đối diện những khung bậc khó tả, một người con gái tài giỏi. Trên cuộc đời này một người con gái như em quả là hiếm, mong là cuộc đời của em cũng giống như những gì sở hữu, xinh đẹp, tinh khiết, tươi tẳn,ngọt ngào.

Trở lại với cuộc thi lúc này tất cả thí sinh đã yên vị trí chuẩn bị cho cuộc thi, lần lượt những câu hỏi tiếp theo được chinh phục, tôi cũng cố gắng hết sức sử dụng tất cả kiến thức mình đang có để vượt qua những thử thách chính là những câu hỏi mình đang đối mặt. Đến cái câu số 20 thì trên sân chỉ có còn 18 người có cả ông anh hai của tôi, còn bản thân thì vui mừng khôn xiết khi vào được đến câu 20 hơn một nữa câu hỏi của trò chơi rồi nếu có rời khỏi cuộc chơi thì chắc có lẽ không buồn bã ân hận như lượt đầu tiên. Từ những câu này thì thần may mắn hình như đã mỉm cười với tôi thì phải :

– Câu 21 : Tripoli là thủ đô của nước nào ? 1 phút 30 giây bắt đầu

Vừa nghe xong câu hỏi là trong người có một cảm giác bất an hiện hữu, nói gì nói trong đầu trống rỗng, không tìm ra cái quốc gia nào gọi là hợp lý cả. Chỉ biết đưa ánh mắt nhìn xung quanh mong ra có ai biết giúp mình nhưng phần lớn thí sinh trên sàn thi đấu chau mày, đăm chiêu suy nghĩ chỉ có ba người con gái ấy đã chốt đán án rồi. Không lẽ tôi lại bước ra nữa sao ?

CHAP 40

Cái tên thủ đô này nghe quen quen hình như đã đọc báo ở đâu đó rồi mà nhớ hoài không ra, thiệt là tức ghê ấy, gần hết thời gian nhìn qua Bạch Mai thì bỗng có một câu trả lời hợp lý :

– Haha, ” ly bia ” thì ra là ” ly bia ” – Tôi vui mừng không ngờ uống bia cũng có lợi ích, ít nhất là trong cái trường hợp đó chứ chẳng đùa.

Tôi nhanh chóng chốt đáp án với tâm trạng vui tươi khi chắc chắn rằng không có đáp án nào khác vì nhớ đến cái bài báo đã nói đến điều này, không ngoài dự đoán đáp án được đưa ra trùng với những gì trong bảng tôi ghi “Lybia”.

Sau câu hỏi đó trên sân chỉ còn lại 4 thí sinh không ai khác chính là những gương mặt được lớp 10a3 đề cử, lúc này tôi cảm thấy đã được làm một phần gì đó cho lớp dù mới đến câu thứ 21 chưa biết còn có thể làm được gì không nữa nhưng vui mừng rồi vì lúc đó 3 người xinh đẹp trụ lại, chắc chắn rằng một điều lớp 10A3 sẽ quyết định hoạt động năm nay hoặc là năm nay sẽ trở nên buồn tẻ nếu 4 người chúng tôi rời khỏi sàn thi đấu khi chưa chạm mốc đến câu thứ 30.

Thần may mắn đã mỉm cười với tôi đến câu hỏi số 27 khi toàn là những gì gọi là sở trường, câu 28 là một câu hỏi hóa học cũng khá đơn giản khi hỏi :

– Con người đốt khí Clo trong khí quyển có hiđro để tạo ra gì? Viết PTPƯ nếu có. Khí sau phản ứng cho vào nước có xảy ra phản ứng hay không ? Nếu có tạo ra gì ? 1 phút bắt đầu.

Câu hỏi không có gì khó đối với tôi đã học trước một phần nào đó của chương trình lớp 10. Nhưng có một điều lạ thường đó chính là ba người con gái kia không có đáp án sau khi thầy Hậu đi xem bốn tấm bảng.

– Một là năm nay trường có hoạt động, hai là đành nói lời tiếc nối.

Thầy đến chỗ tôi nhờ giải thích giùm câu trả lời :

– Dạ, đầu tiên em viết phương trình để biết tạo ra chất gì, đó là HCL, con người chúng ta dung phương pháp tổng hợp từ Clo và Hiđro để tạo ra HCL. Hiđro clorua bản chất là một chất khí. Nhưng năm lớp 9 em có gặp mấy PTPƯ về HCL mà nó chỉ tác dụng với kim loại đứng trước hiđro trong dãy hoạt động hóa học và ba-dơ, muối… cho thấy 1 tính chất hóa học đó là một axit mạnh. Vì vậy bỏ vào nước hiđro clorua tạo thành dung dịch axit clohiđirc ạ.

Đáp án của tôi được chấp nhận và 3 người con gái ấy bước ra sân trong sự tiếc nối của cổ động viên, bây giờ chỉ còn một thằng con trai đang run sợ như tôi vì chưa bao giờ bị áp lực lớn như thế này tất cả đang đè lên cái đầu, cái trí óc của mình, hơn 5000 người đang chăm chú nhìn về phía tôi và ai cũng mong rằng thằng con trai này sẽ trả lời thêm được hai câu hỏi nữa. Tôi có trong tay một quyến sự trợ giúp gọi là cứu trợ từ khán giả nhưng trước khi bước vào câu hỏi 29 thì tôi xin ra ngoài một lát tiến về phía ba người con gái xinh đẹp kia đang nói gì với bọn con trai của lớp. Thật sự rất khó hiểu trong tình huống như thế không lẽ cả ba không ai có trả lời mà phải đưa bảng trắng như thế, không thể nào được khi cả ba đều tài giỏi. Hình như lúc đó ai cũng đưa mắt nhìn hành động của tôi cả nhưng không để ý cho lắm cứ tiếp tục bước về cái hướng đã định vị sẵn.

– Sao thế ? – Tôi nhăn mặt khó chịu

– Sao đâu ? – Cả ba đồng thanh trả lời

Tuy đồng thanh nhưng cả ba đều có ba vẻ khác nhau, Như nở nụ cười đầy mờ ám, Bạch Yến cười xinh đẹp, Bạch Mai nhún vai tỏ ra bình thường.

– Đùa tôi à ? – Lúc đó hơi khó hiểu vì hành động của ba người.

– Không có gì đâu, cố lên ! – Bạch Yến vén tóc rồi nói làm cho một hương thơm từ tóc tỏa ra cho tôi đây dễ dịu với mùi hương đó.

– Không trả lời câu 30 thì… – Như nói mập mờ bỏ khúc cuối kèm theo ánh mắt đe dọa.

– Cố lên cậu nhé – Bạch Mai mở miệng cười rồi nheo mắt động viên.

Ba người họ đều tỏ ra xinh đẹp dễ thương thế tôi chẳng có tâm trạng để trách nữa vì những hành đó cướp mất hồn tôi rồi còn gì nữa, ở ngoài lúc này bàn tán rộn rã về cuộc nói chuyện giữa bốn người chúng tôi. Thấy thầy Hậu ra kí hiệu kêu trở lại sàn thi đấu nên tôi quyết định “ chia tay “ ba người đẹp.

– Tớ thắng có gì thưởng không?

– Muốn gì cũng được – Cả ba đồng thanh đáp làm cho cái trò đùa của tôi trở thành thật sự.

– Thôi…tớ đi đây.

Vừa bước đi được ba bốn bước thì…

– Tâm !!! – Tiếng gọi kèm theo giọng nói quen thuộc.

Nhanh chóng tôi quay lại thì thấy Bạch Yến đang đi tới, đứng trước mặt

– Gì thế

Bỗng em nhón gót chân lên….
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Kề mặt
.
.
.
.
.
.
Và.
.
.
.
.
.
Kề vào lỗ tai tôi nói nhỏ

– Chiều qua nhớ tớ uống trà nha, hì – Em nói nhỏ nhẹ đầy ngọt ngào.

Một mùi hương dịu nhé tao nhã năm xưa lại xuất hiện, làm cho thằng con trai này phải đứng hình cả lúc ấy, dân cư lúc nào bàn tán xôn xao vì hành động vừa rồi có nhiều nói tôi và em là người yêu của nhau, biết chắc rằng ở ngoài cũng có người đoán là em nhón chân lên hôn tôi . Mấy bạn cũng thế khỏi chối, lúc đó tôi cũng suy nghĩ thế đó ạ. Những câu nói ngọt ngào vừa rồi như một liều thuốc làm đầu óc thông thái, tinh thần phấn chấn cả lên giống như vừa uống tăng lực để nâng sức mạnh chứ chẳng đùa.
Tinh thần, thể lực, trí tệ đã đầy đủ bước lại chỗ 1412 ngồi xuống và đưa ra quyết tâm giành được giải. Gần bên tôi có một cái hộp đựng 5 lá thăm với sự trợ giúp được sử dụng ở câu 29 này : một lá sự trợ giúp từ thầy cô, một lá sự trợ giúp từ các thí sinh, trợ giúp thứ 3 là lựa chọn 10 người hỏi ý kiến, sự trợ giúp thứ 4 là đổi câu hỏi và phiếu thứ 5 không có quyền nào cả.

– Ok, ta bước vào câu 29 có nội dung như sau : Im the office he has to do his daily tasksmaking tea and cleaning the floors. Hãy dịch và chỉ ra danh động từ, chức năng của nó. 2 phút dành cho em bắt đầu

ÔI CÁI ĐỆCH, từ suốt buổi tới giờ chả có câu hỏi tiếng anh nào cả vậy mà đến giờ phút quyết định lại là tiếng anh, cái môn mà tôi cực cực kỳ dốt luôn, bao nhiêu tinh thần, bao nhiêu quyết tâm lúc nãy bổng chốc tan theo mây khói khi câu hỏi 29 vừa được đọc ra, lúc này là trưa rồi nắng gắt lên làm cho không khí ngột ngạc ở khuôn viên A, gần 5000 ánh mắt đang nhìn tôi và tất cả gánh nặng của học sinh trường này đang đặt lên thân hình gầy gầy cao cao, ốm yếu. Tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài sử dụng trợ giúp, may mắn tưởng chừng đã biến mất nhưng nó vẫn còn khi không bốc ngay lá thăm thứ 5, cái phiếu sự trợ giúp được bốc ra là có quyền chọn 10 người.
Tôi biết rằng mình cần hỏi ai và những ai đang suy nghĩ ghi ra giấy nhìn về phía này đợi người con trai ấy tiến đến hỏi, bước nhanh lại chỗ ba người con gái ấy đang đứng cầm trên tay những tờ giấy đã giải sẵn. Thứ hai vừa rồi thầy có đọc điểm anh văn của họ ai cũng cao ngất ngưỡng nên chắc ở câu này sẽ giải được nhưng khi bước lại tôi sợ ba người con gái xinh đẹp tài giỏi ấy không cùng ý kiến, nhưng cả ba lại có cùng một ý kiến nên tôi chắc chắn tự tin rằng sẽ vượt qua câu hỏi 29 và bước vào câu hỏi cuối cùng câu số 30.

– Chà, cả ba công chúa giúp hoàng tử, liệu hoàng tử có vượt qua ải này không – Thầy Hậu cũng trêu tôi.

Chốt ngay đáp án đã được viết trên tờ giấy và đưa bảng lên, tất cả ánh mắt lúc này chỉ chú ý về thằng con trai đang ngồi ở hàng 5 kia. Cuối cùng đáp án cũng được chốt

– Đáp án là : Ở cơ quan anh ấy phải làm các nhiệm vụ hằng ngày pha trà và lau sàn nhà. Danh động từ là making và cleaking chức năng là đồng cách từ. Rất tiếc phải chia tay câu hỏi 29 đến với câu 30 – Thầy Hậu làm mặt hình sự

Phải nói tim tôi sắp lọt ra ngoài khi nghe những lời nói của thầy, vui mừng khi bước mình đã vượt qua câu hỏi số 29 đến với câu hỏi cuối cùng và chắc rằng nó sẽ không phải là câu hỏi anh văn. Ở ngoài mọi người cũng vui mừng không kém, lớp tôi đã di chuyển lại gần khu vực đang có số báo danh 1412 ngồi, không khí trở nên im lặng, chắc chắn rằng ai cũng mong chờ người con trai ấy trả lời đúng câu hỏi số 30, quyết định tất cả.

– Câu 30 : Có một câu đố từ xa xưa mà không ai giải được : có một nhóm gồm 3 người và một tờ tiền 26000 ngàn. Làm sao chia tất cả số tiền đó đều cho cả 3, 2 phút cho em bắt đầu. Chúc may mắn.

Tất cả mọi thứ dừng hẳn, gió cũng ngừng thổi chỉ còn những ánh nắng gay gắt vào buổi trưa làm cho không khí trở nên ôi bức, nóng nực hơn bao giờ hết, rất đông người chú ý vào từng hành động một của người con trai kia, mọi gánh nặng đang đè lên vai một người. Chờ đến giây phút cuối cùng, hai phút không phải là dài nhưng đến lúc đó có thể nói rất dài, một kỷ niệm khó phai.

Một trách nhiệm lớn đó giờ tôi mới mang trong người, một là đem vinh quang về cho bản thân và lớp,hơn 5000 học sinh của trường, hai là làm một thằng được sử sách ghi danh nghìn đời, lưu truyền thiên thu vạn kiếp với tội danh làm mất một năm uổng phí không có hoạt động gì cả mất đi biết bao nhiêu kỷ niệm cho tuổi học trò. Tôi có thể nói rất là rối loạn tâm trí vào lúc đó, tất cả trí óc tập trung vào một, có thể nghe được hơi thở của chính bản thân mình và một nỗi niềm lo sợ hiện hữu, nếu sai không còn gì hết nhưng cũng tự trấn an bản thân rằng sẽ làm được.

– Đáp án nào thí sinh 1412.

Tôi đưa một đáp án duy nhất mà mình có thể suy nghĩ ra vào lúc đó, tất cả ánh mắt của những người ở khán đài A với thầy cô cũng nhìn lên tấm bảng nhỏ ấy với những dòng chữ xấu của thằng con trai duy nhất trên sân thi đấu lúc này.

– Trả lời vê lờ thế

– Cũng đúng

– Hay đó

– Mong em trảlời đúng

– Đúng rồi.

– ….

Rất nhiều lời cầu nguyện đối với câu trả lời của tôi, không ai muốn cái trường hợp xấu nhất xảy ra hết, không ai muốn cả.

– Em cảm thấy thế nào ? – Thầy Hậu tiến lại gần.

– Dạ thưa, có thể nói lúc này em rất run, lo sợ nhưng em tin vào suy nghĩ và đáp án mình đưa ra.

– Bốp bốp

– Bốp bốp…

Tiếng vỗ tay vang lên ủng hộ tinh thần cho tôi, có thể nói khi cầm mi rô để nói lên những lời đó thì cả cơ thể cứ run lên chả thế nào để giọng nói vững vàng, mọi người ai cũng nhận ra điều đó, đây là một cuộc chơi nhưng phải nhất định thắng để đem về niềm vui cho bản thân và tất cả mọi người. Trách nhiệm rất lớn.

Cái ngày hôm đó, ánh nắng bỗng biến mất khi bị những áng mây bay đến che phũ đem đến một bầu trời mát mẻ ở khán đài A, mọi người không làm gì hết chỉ chú ý vào người thầy phụ trách đoàn kia chốt đáp án, có hai trường hợp xảy ra một là vui mừng hai là buồn bã. Rồi tất cả mọi chuyện sẽ ra sao đây, nếu câu trả lời của tôi sẽ sai, chắc chắn rằng sẽ buồn lắm. Luôn tự an ủi bản thân rằng đã đến đây là một thành công rồi nhưng đâu có cũng có những cảm giác lo sợ, những giọt mồ hôi cứ rơi xuống ướt cả trán, khuôn mặt của tôi.

You may also like...