Rượt Với Chị Đuổi Bắt Với Em. 5XJH12CS2 (Chap 41-46)

Nhanh chóng nó tung ra những cú đá liên tục không có chỗ nghỉ, nào là vòng cầu, lái, chẻ, gạt chân, đá triệt,… không hề tung ra những cú đấm để tôi niêm dính áp sát, có lẽ nó là thằng hiểu cách chiến đấu của tôi nhất để bây giờ gặp khổ sở, chỉ tung ra được một hai cú đá chống trả trong sự yếu ớt. Trong đầu tôi không có phương án để phá vỡ, đột nhiên thấy nó chuẩn bị tung một cú đá sử dụng lực của hông tôi nhanh chóng liều mình lao vào chụp lấy cái chân phải đang đá, nó bất ngờ với tình huống đó chân trụ là trái đang mất thân bằng, tôi sử dụng chân quét ngang một phát…

-RẦM – Toàn bộ thân người nó tiếp đất, lực ở chân trả về cho chủ nó.

-Haha – Tôi cười mãn nguyện

-ui…dza.. chiêu gì thế thằng phò – Nó đứng dậy xoa xoa người

Thật sự cái cú vừa rồi không hề hiểm nhưng đối phương đã té xuống có thể muốn làm gì làm trong tình huống đó, một chiêu thức tuy không hiểm nhưng thật ra rất hiểm. Làm cho đối phương mất tất cả cái gọi là gốc rể, nếu ai biết sử dụng kình lực để phát ra trong tình huống đó thể dẫn đến trấn thương nặng khi kình lực được trả đẩy về dồn một chỗ. Rất hữu dụng khi chiến đấu với nội gia. Hai đứa tôi đứng trao đổi với nhau về chiêu thức vừa rồi, rút ra những ưu điểm, nhược điểm để hoàn thiện trở thành sát chiêu. Sau này cái chiêu thức ấy giúp tôi rất nhiều trong những trường hợp thập tử nhất sinh.

Thấy cái bụng mình biểu tình nên tôi đi ra về, nếu không có cái chuyện này sẽ không có nhiều chuyện liên quan sẽ xảy ra, nó bất đầu từ cái lúc ấy….

-Ê cái gì thế- Tôi thấy một bao thư rơi trong sân nhà thằng Chung

Hai thằng đưa mắt nhìn nhau rồi nhặt lên xem thử trong đó viết gì, của ai,… Sau khi đọc xong mặt thằng Chung bỗng thay đổi sắc mặt trở nên xanh xao không còn tý máu. Tôi thấy hỏi có một cảm giác bất an xuất hiện trong người, cầm lên đọc những dòng chữ ghi trên trừ giấy,dòng chữ đó được đánh máy chứ không phải được viết.

“Hẹn đám bọn bây 17h hôm nay tại sân bóng đá 30/4, sống chết sẽ được quyết định. Không đến tao đốt nhà từng thằng “

ÔI CÁI ĐỆCH

(Mobiblog.Org)
CHAP 44

Hai thằng tôi không hẹn mà đưa ái ngại nhìn nhau, không gian trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết chỉ có những tiếng ríu rít của những con chim hót chào một ngày mới, một ngày không tốt lành tý nào, những ánh nắng vào buổi sáng cũng xuyên qua những khe lá cây trong khuôn viên sân nhà thằng Chung.

-Sao giờ – Nó nhìn tôi

-Sao là sao ai biết là sao

-Đệch tao đéo giỡn, chiều đi không ?

-Đéo biết ai viết

-Thế mầy tính sao

-Thôi chiều tính.

-Ờ

Thế là tôi bước ra nhà với lá thư trên tay với những thắc mắc không thể nào giải đáp được, đám bọn tôi đó giờ có nghe gây hiềm khích với ai đâu mà lại có lá thư đe dọa thế này, định đi ngang qua nhà thằng Tùng nói cho nó biết nhưng thôi để chiều vào lớp rồi với đám kia bàn bạc, chạy ngang cái quán bán cơm sườn lúc nãy nhảy vào ăn luôn chứ không thể nào cưỡng lại được nữa vào lúc đó. Thế là tốn tiền nhưng cái bụng nó no là được rồi, hehe, con người cần phải ăn, uống, hưởng thụ thành quả của nhau chứ lị. Keke.

Tôi chạy về nhà trong tâm trạng rất vui khi giải tỏa được tất cả những gì thèm cái món sườn nướng, nhưng chợt nhớ đến cái lá thư trong túi mình thì có một cái cảm giác lo sợ, rối bời hiện hữu. Không biết tại sao lúc này khó tả như thế, về đến nhà tôi đưa bức thư cho Như xem, em lắc đầu bảo không được đi đâu cả chắc người nào đó đùa đấy nhưng biết rằng cái đó chỉ để trấn an thôi.

Con gái thật khó hiểu đấy chứ chẳng đùa đâu, tôi vào phòng đã thấy tập ngữ văn được một nét chữ xinh đẹp viết lên, em soạn rất chi tiết đến tận hai bài cho tôi, một cảm giác khó tả nữa lại hiện hữu với người con gái ấy. Lay hoay với những quyết định để chiều nay xử lý cái đống chuyện này thì :

-Đem theo cây côn cho chắc

Thế là đã có quyết định đưa ra, tôi nhanh chóng thở phào nhẹ nhỏm vì trong đám không phải một mình tôi biết võ mà có thằng Chung nữa, còn đám kia thì thằng Tùng, Sang với tánh nóng chắc chắn sẽ đối phó được với mấy tên. Không làm gì cũng mất một buổi,làm gì cũng mất một buổi lại đến giờ đi học, trước khi đi học phải kể cái truyện này :

-Này, làm gì mà đem theo cây côn thế ?

-Hihi, tự vệ ấy mà

-DẸP NGAY –Tiếng hét rõ to của người con gái xinh đẹp ấy

Cái máu ngắm gái xinh của tôi tuy nhiều nhưng nó cũng tỉ lệ thuận theo cái máu sợ gái, nhát gái chứ chẳng đùa sau này phải đổi lại là cái máu sợ vợ. Nhất là đối với mấy em, người con gái xinh đẹp, tài giỏi nhưng không kém phần sắc sảo và “ sư tử chúa “

———–Truyện mới đây, không lâu————

Trong một ngày đẹp trời, cả hai đang ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau

-Lấy cho anh cái khăn

-Dạ, đợi em tý

Một lúc sau

-Lấy cho anh lon 7up

-Dạ

Em bước ra với lon 7up mát lạnh.

-Ngồi xuống

Em ngoan ngoãn như “ con mèo “ ngồi xuống cạnh tôi, vẫn xinh đẹp như ngày nào, vẫn dễ thương như khi nào, bao người mong muốn có được một người con gái như thế này,ngắm cũng được chứ khỏi cần làm gì. Xinh chi mà xinh thế không biết.

-Ngồi lên đây này – Tôi chỉ vào hai cái chân đang khép lại có thể để làm chỗ cho em ngồi.

-Chi thế – Em xoe tròn mắt hỏi

-Ôm tý

-Không, vô duyên – Mặt em ửng hồng lên

-Ơ này…

-Sao nào

-Không cho hả

-KHÔNG – Nhìn mặt tôi nói dứt khoát

-Anh..anh…

-Anh sao, đánh không – Em vênh cái mặt với hai cái gò má cao lên trêu tôi.

“ Thôi được, muốn trêu anh này không có dễ đâu, xem đây này “ Tôi cười trong bụng đắc chí vì nghĩ ra kế sách chọc tức lại

-Anh qua nhà ôm …, keke – Tôi cười đắc chí vì nghĩ rằng em sẽ chiều mình nhưng…

Cuộc đời nó thích trêu con người ta đây mà …

-Ừa, anh qua đó đem cho … cái hộp kem nhé, em mới làm để dưới tủ lạnh, để em đi lấy – Em còn cười nhẹ rồi thản nhiên nói

ÔI CÁI ĐỆCH

Tôi giật bắn cả người chứ chẳng đùa, cái câu đùa của mình bây giờ hại bản thân thế này, khổ hết biết, không lẻ bây giờ quay lại là “ anh chỉ đùa “ thì tối nay chắc có lẻ ngủ ngoài sân chứ chẳng đùa đâu. Kế hoạch của tôi bị phá sản hoàn toàn.

Rời xa căn nhà dấu yêu đến với căn nhà yêu dấu @@ trên chiếc xe camry của nhạc phụ, được giao cho tùy ý sử dụng, muốn làm sao làm đừng có bán là được, quái ác thế đó.Đường phố đã thay đổi rất nhiều, hơn 6 năm lưu lạc rời xa đất nước mình rồi chứ có đùa đâu, lúc mới về nhìn cảm thấy xa lạ nhưng nó cũng thân quen, cái tuổi thơ học trò đầy tươi đẹp của mình gắn bó ở đây. Kỷ niệm vẫn còn đó, cái chỗ đợi xe bus cũng chính là chỗ trú mưa vẫn còn đó chỉ đủ cho hai người khác giới ngồi đủ khoảng cách an toàn, hàng cây phượng đỏ thắm kia vẫn nở những nụ hoa tươi đẹp tượng trưng cho cái tuổi học trò, bãi biển thì không có gì thay đổi nhiều. Với những con sóng lăn tăn đập vào bờ, những ánh đèn của ghe chài, làm cho cái khung cảnh ấy trở nên lung linh hơn bao giờ hết.

Tôi chạy với tốc độ chậm nhất mà chiếc xe bốn bánh này có thể để ngắm cái khung cảnh ấy, nơi mà ngày xưa với những mối tình đầy hương vị cũng xuất phát từ đó, cái nơi mà quá trình gian khổ. Bốn ki-lô-mét không phải là xe đối với đi bằng ô tô nên cánh cổng bằng sắt màu kem có khắc dây leo hiện ra. Tôi bấm chuông :

-Kính coong –Chỉ một hồi chuông duy nhất.

Có tiếng dép loạt xoạt bước ra, đó không ai khác chính là em
.
-Sao đến giờ này – Em ngạc nhiên khi thấy tôi

-Đưa kem cho em nè

Có lý do nên tôi qua được ải, chạy xe vào nhà nhìn trong sân thì không thấy xe của bác trai đâu cả dự là đi đâu rồi.

-Hai bác đâu rồi em.

-Đi công chuyện hết rồi

Tôi bước vào nhà, tháo giày ra vẫn không khí đấy, không có gì khác, quá gần gũi. Cảm thấy như đây là căn nhà của mình, công nhận nhiều nhà thật . Tôi đưa hủ kem mà em làm cho Mai đem để cất tủ lạnh chứ để một hồi chảy hết khỏi ăn luôn.

-Thế ở nhà một mình à

-Hai mình, em và anh – Miệng cười tủm tỉm vì bắt được lỗi của tôi

-Lấy cho anh cái khăn lạnh

-Dạ- Em nhanh chóng đứng dậy đi lấy ngay

Tôi thật mai mắn có phúc đúng không, giống như một ông vua, nhưng mà cũng nhanh chóng bị tắt đài dưới quyền lực của mấy nàng thôi…

-Có heniken không em

-Làm gì

-Hehe, uống chứ làm gì trời.

Tôi cứ tưởng cũng giống như lấy khăn thôi, em cũng làm nhưng lần này là

-DẸPN GAY CHO TÔI – Em nghiến răng kèo kẹo.

Cái máu sợ “ vợ “ ( chưa có vợ nhé ) của tôi lại dâng trào đành phải lặng im chứ chẳng dám kháng cự tý nào. Máu sư tử trong em trỗi dậy, có thuê tôi bao nhiêu hay choăn gan trời cũng không dám phản kháng.

Ngồi nói chuyện ấm cúm trong căn nhà một tý em nấu cơm cho tôi ăn, hai đứa cứ đùa giỡn như lúc xưa vậy chẳng khác gì cái tuổi học trò, căn nhà rộng lớn tràn đầy tiếng cười nói. Một thời tôi bị vờn đến nước mà toát cả mồ hôi hột chứ chẳng chơi nghĩ đến cảm thấy lành lạnh dù đang cầm tách trà nóng hổi em mới pha. Hơn 11h chứ chẳng chơi, định trêu em ở nhà dấu yêu ai dè chuyện ra thế này.

-Tôi ngủ đây hay về – Em nhìn ly trà nói nhưng không dấu được cái vẻ ngại ngại khi hai gò má đỏ lên.

-Thôi anh về, mai anh qua nha.

-Ừa,về đi ngủ ngoài sân đó. Hihi – Em che miệng cười khúc khích

Lúc đó cũng có một giác buồn buồn, buồn cho số phận của em gặp một người như tôi,vui vì giữa họ yêu thương nhau như chị em trong nhà.

“Cố bước, đừng quên mau
Ngày tháng cũ phút giây nồng say.
Tình trong dư âm đêm vòng tay ấm.

Tiếc nuối cũng xa rồi
Tình bay như cánh chim trời.
Để em mang niềm đau, tình tan vỡ, tình lỡ làng….”
….

Cánh cổng đen huyền và những bóng đèn hình tròn do chính tay tôi đặt lên hiện ra đến với căn nhà dấu yêu rồi. Thấy trong nhà đã tắt hết đèn chắc là em đã ngủ vì đã vào khuya nên tôi không dám phá giấc nên nhẹ nhàng mở cửa ra rồi lái xe vào nhà.

Tôi lẳng lặng tiến lên phòng, mở nhẹ cửa phòng ra thì em đang nằm ngủ trong dễ thương phết giống một con mèo, những vẻ đẹp trời phú ấy càng được tô điểm thêm. Ánh sáng màu xanh nước biển của đèn ngủ, mùi hương hoa đặc trưng của em thoang thoảng cả căn phòng, dù cho máy lạnh đang ở nhiệt độ 16C nhưng tôi vẫn cảm thấy ấm áp.
Thay đồ ra nhảy nhẹ nhàng lên giường ngủ, hôm nay em mặc bộ đồ màu hồng trẻ trung trong thật xinh đẹp. Em xoay người 1 bên.. tôi xoay người 1 bên mà ngủ….Khò…khò…khò…

0H386/8/2013 ( giờ không chính xác nhưng chắc cũng là khoảng đó )

Một bàn tay ấm áp luồng qua eo tôi ôm chặt lấy, hơi thở nhẹ nhàng, mùi hương hoa trên người em lan tỏa xung quanh.

-HỨ! tưởng cho ăn bơ chứ – Tôi tuy ngủ say nhưng cũng tỉnh giấc mỉm cười trong bụng

Định trêu em nhưng thơi không dám chọc “ sư tử“ nữa, chẳng mai giờ này kêu ra ngoài sân ngủ thì nguy to nên xoay người lại nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp kia đang ngạc nhiên, em không kịp làm gì tôi choàng tay qua ôm chặt lấy em…

-hehe, thế mà nãy xin ôm không cho – Tôi cười nham hiểm.

-Đáng ghét. Hihi – Em bắt đầu ngại đành vào ngực tôi

Hai đứa nói chuyện một tý rồi hai đứa ôm nhau chìm vào giấc ngủ say…… Một giấc ngủ đầy bình yên và ấm áp…

Lưu ý khi đọc xong cái này : hai chúng tôi ngủ chung chứ chưa làm gì đó gọi là vượt quá giới hạn. Mong các bác đừng suy diễn lung tung. Em cũng chưa có vợ +_+.

-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*

Thế là cái ý định đem “ đồ “ theo để trừ một số trường hợp không mai xảy ra thì bị em ngăn chặn, hai đứa chạy hai chiếc xe song song với nhau trên con đường Lý Tự Trọng trở nên thân quen. Đến trường thì mấy ông tướng bạn của tôi cũng đến đầy đủ, bọn con gái cũng có mặt ở đó đang bàn tán chuyện gì đó xôn xao lắm, tôi nhanh chóng nhập cuộc.

-Hé hé chuyện gì thế – Tôi hớn hở chen vào đám đông

-Coi này

-Mầy coi đi

-Có thằng hẹn ra sân đá bóng lúc 17h kìa

-….

ÔI CÁI ĐỆCH

Ở cái bàn đó toàn là những lá thư giống kiểu mà tôi với thằng Chung gặp lúc sáng,thật là khó hiểu, tất cả đưa mắt nhìn nhau ái ngại, mỗi người không ai riêng ai chỉ trừ ba người con gái xinh đẹp là không có, cả đám có tối hậu thư. Không biết chuyện gì sắp xảy ra nhưng tôi có một cái cảm giác lo sợ hiện hữu, một linh cảm không lành cho lắm.

-Sao giờ – Thằng Hùng bá đạo lặp lại câu hỏi lúc sáng của thằng Chung.

-Ai biết

-Tao không biết

-Khỏi ra
-Nhà mầy tối nay sẽ có lửa – thằng Tùng phò đưa ra lời đe dọa.

-Chán

-Đầu năm đã bị thế này rồi.

-…

Tuy nói thế nhưng ai cũng có vẻ mặt lo sợ dù là không hiện hữu, tôi thì đang băn khoăn không biết người gửi lá thư đó là ai, ai mà lại có thù với đám bạn bọn tôi thế, không thể nào đầu năm thôi có gây hiềm khích với ai đâu. Chỉ có cái buổi thi rung chuông vàng nhưng tất cả mọi người ai cũng chia sẽ nỗi buồn với tôi thì không thể nào có sự hiềm khích đặt biệt là nếu có thì một mình tôi không thể nào có đám bạn nữa. Thật là phiền phúc quá đi. Càng nghĩ càng rồi.

-Chiều ra sân banh – Tôi chốt ý kiến

Cái tính tò mò trong người tôi trỗi dậy muốn biết xem bọn nó là bọn nào…

Liệu rằng có phải bọn mafia hay không ?

Chuyện gì sẽ xảy ra ở sân bóng trên đường 30/4 hào hùng…

Điềm lo sợ có phải một điềm báo không ?

Hạ hồi phân giải…..

(Mobiblog.Org)
CHAP 45

Cái buổi học của ngày thứ hai tuy rằng có những môn toàn tôi thích nhưng lúc đó những thứ đó không đi vào đầu, trí óc, cứ từ lỗ tai này qua lỗ tai bên kia rồi đi ra ngoài,phát chán kinh khủng luôn. Toàn suy nghĩ đến những lá thư quỷ quái của ai gửi đến cho đám bọn tôi cũng không biết, cứ nhủ rằng chắc ai phá nhưng cái sự tò mò cũng khiến tôi quyết định đi ra đấy. Điều mình muốn nó đi nhanh thì không đi,ngược lại với ý muốn rất rất là chậm. Cái tiết thứ hai là môn anh văn nó không có họ hàng với tôi, ông thầy hình như cũng thế, tâm trạng của tôi bữa nay không tốt chẳng học hành vào đâu ấy vậy mà tiết anh văn có thể nói học vào đấy chứ chẳng chơi. Liên tiếp là những khúc nhạc vang lên mà tôi không muốn nghe nó tý nào, “Minh Tâm đọc phần reading “ “ Minh Tâm trả lời câu hỏi “, “ Minh Tâm lên bảng tìm ra ngữ pháp mới “… ôi thôi bị hành hạ đủ kiểu với ông thầy ấy, không biết thầy có thích trêu không chứ anh văn tôi có biết gì đâu mà gọi hoài, đọc bài thì có một đoạn tý xíu mà cả buổi mới xong sau khi nặng ra từng chữ một chứ có đùa đây. Mồ hôi ra lã chã, ướt cả áo, lớp ai cũng nhìn tôi với ánh mắt ái ngại,lo lắng cho số phận của một thằng dốt môn anh văn. Bạch Yến quay xuống đưa tôi một chiếc khăn giấy, phải công nhận một điều khăn giấy gì mà thơm quá chừng lại còn có hơi lạnh lạnh mát mát nữa, lau lên mặt đã không ít, nhưng vừa đưa chiếc khăn lên là điệp khúc tra tấn của ông thầy vang lên, làm cho cái tiết đấy tôi toát hết mồ hôi trong người. Khổ hết đường nói. Nghe tiếng trống vang lên tôi mừng còn hơn ai cho được vàng ấy, kêu thằng Tùng nhanh chóng tiễn ông thầy đó ra, chắc chắn rằng sau cái ngày mà gọi là kiểm tra đầu năm thì tôi bị liệt vào danh sách đen rồi nên mới được chú ý đến thế. Lúc đó tôi thề rằng “ quyết tâm học giỏi anh văn “ để trả thù ông thầy nhưng mà ba năm cuối cấp chưa hề làm được chuyện đấy và môn anh văn vẫn là nổi ám ảnh của tôi kể cả trong những giấc ngủ. Khổ hết chỗ nói.

Ngồi cả buổi như cả ngày ấy nhất là tiết anh văn nó cứ chầm chậm và tỉ lệ thuận với những đoàn tra tấn của ông thầy, vậy mà mới ra chơi 15 phút giải lao cho hai tiết đầu.Công nhận nãy giờ mắc tiểu khi nào không hay luôn khi phát hiện ra thì gọi là quá trời luôn rồi. Tôi rủ thằng Chung đi theo, cái tật lớn hơn cái tuổi không dám đi những lớp khác một mình, cái cảm giác nó sợ sợ sao ấy. Hết chỗ để diễn tả.

Tôi với thằng Chung phóng nhanh vào ngay nhà vệ sinh vì “ nhớ “ nó quá rồi chịu đựng thêm một tý nữa chắc chết người, cái khổ nó luôn đeo bám, tỉ lệ thuận với tuổi tác.

-Phê quá mầy ạ- Thằng Chung nó không biết nhục.

-Ờ, đã quá

Phải công nhận một điều khi xả nước ra trong người cảm thấy nhẹ nhỏm đi được mấy phần ấy chứ chẳng đùa, không có cái cảm giác nặng nặng khó chịu làm sao ấy. Hai thằng tôi sẽ về lớp êm xui nếu không có chuyện ở dãy lớp 10C5.

-Mầy tên Tâm ?– Một thằng to con đứng chặn đường chúng tôi sau đó chỉ vào mặt hỏi.

Quá bất ngờ với hành động chặn đường “ kiểm soát “ vừa rồi. tôi nhìn hắn, có vẻ đô con, sơ qua thì chắc có lẽ học một tý võ gì đấy bộ pháp vững vàng hơn người bình thường các cơ ở tay có vẽ săn chắc do hít đất mà ra. Thôi ở trường mình giả nai thánh thiện đi

-Dạ, em ạ -Tôi khúm núm trả lời như sợ.

-Đm nghe nói láo lắm hả – Hắn túm cổ áo tôi lên.

Xung quanh là đám bạn của nó vây quanh tạo thành một hàng rào kiên cố vững chắc không cho hai con “ chuột “ chạy thoát, tầm khoảng một chục người chứ chẳng ít.

-Đánh nó đi

-Xúc nó đi

-Cho nó một phát

-Đập chết mẹ nó đi

-…..

“ Diễn viên “ thì chỉ có ba “ người xem phim” thì rất là đông, số lượng đó đối với tôi thì chỉ cần 3 phút mỗi thằng ăn một phát nằm xuống gạch này mà ngủ chứ chẳng đùa nhưng đây là trường học, đến để học chứ không phải để đánh nhau, học những triết lý nhân sinh, kiến thức vào đời chứ không phải học những cái trái với đạo lý thường tình. Khi hắn túm cổ áo tôi lên nhấc bổng lên vì thân hình gầy gầy cao cao, nhìn xung quanh để kiếm “ diện binh “ thì bắt gặp ngay một ông thầy chạy lại, tôi đoán chắc là vì vụ này nên…

-Đm thả bạn tao xuống, mầy làm gì thế – Thằng Chung nó bắt đầu co tay lại chuẩn bị chiến đấu.

-Ê bậy, đừng Chung, có gì không đại ca.?

-Đm tao muốn đánh mầy được không – Hắn quát to

-Dạ dạ em có dám làm gì đại ca đâu.

-Đm thằng này láo – Hắn bỏ tôi xuống xô ra.

Nói gì nói với thằng đó nếu so với trình võ học và cách sử dụng lực phát từ cơ thể thì còn thua tôi rất xa, như nền kinh tế nước nghèo với một siêu cường quốc ấy, cú xô sử dụng với một lực của cả cơ thể nhưng nhanh chóng tôi thả người cho “ bay “ theo chiều tác dụng của lực, dùng toàn bộ sức mạnh bám trụ lại đến khi không thể gây sát thương, nhìn bề ngoài tôi bị một lực tác dụng do hắn xô ra nhưng chỉ những người học võ có học qua phần đả thông kinh mạch của nội gia thì biết rằng cái cú xô vừa rồi chỉ như một cơn gió thoảng qua thôi chứ không gây một cái gì đó gọi là đau đớn cho người nhận lấy. Tôi cố tỏ ra với vẻ mặt thánh thiện và đau đớn sau cú xô dù rằng không bay xa và bay cao @@.

-Đại..ca tha cho em – Tôi vịn cái chỗ bị hắn tác dụng vào để giả vờ đang bi đau đớn.

-Này thì tha…- Hắn cong tay lại bay vào định đấm cho tôi mấy phát nhưng…

-EM KIA LÀM GÌ THẾ – Một ông thầy bước lại nắm lấy tay nó khi khoảng cách từ tay với đầu khoảng 5 giây nữa là tiếp xúc

Lúc đó tôi định phản khán lại chứ không hay thì ăn đòn mất nhưng ông thầy đến kịp thời nên sẵn giả nai thì giả cho chót, lấy hai tay để lên đầu che lại với bộ dạng không thể tội nghiệp hơn nữa.

-bạn..hic..bạn xô em định đánh em – Tôi thúc thích từng tiếng

-Em…đâu…có –Hắn lấp ba lấp búng

-Rõ ràng bạn ấy đánh bạn Tâm. – Thằng Chung lên tiếng.

Thế là hắn bị túm cổ lên văn phòng đoàn uống nước trà mời phụ huynh đến làm việc với tội danh đánh bạn và gây hiềm khích trong học tập. Tôi chỉ có việc về lớp viết tờ tường trình, hắn bước đi mà để lại ánh mắt đầy tức tói khi không đánh được tôi còn bị vu oan, hai đứa đứng đó cười hả hê chọc tức. Thiệt là quá đã. Công nhận lúc đó mình nguy hiểm thật đấy chứ chẳng có đùa đâu, tội cho cái thằng đó ghê. Hê hê

-Ê, sao mầy hiền thế

-hêhê, mầy muốn nghỉ ba ngày đi chơi à

-Ờ, he

Quy định ở trường tôi bất thành văn ở một chỗ là khi đánh nhau thì không biệt nặng hay nhẹ sẽ có mức án “ treo giò “, tùy theo mức độ nghiêm trọng gây ra mà xử lý. Nếu nhẹ thì ba ngày ở nhà, nặng hơn một tháng đi làm vệ sinh công ích cho trường. Nên vào trường tôi phải làm một con nai tơ thánh thiện….

-Này đi uống nước – Như vừa thấy tôi về là rủ ngay

Nghĩ là nãy mới vừa xả nước nên đành đi tiếp nước vào vậy, mấy tiết sau học cho nó ngon lành vào chứ không giống hai tiết đầu toàn gì đâu không hà, chán vừa gì. Người đẹp rủ đi nữa, ngu gì không đi, uống nước mà có người đẹp ngồi đối diện hoặc kế bên để ngắm là tuyệt vời trên cả ông mặt trời. Nhưng cái khờ khạo gọi đại là cái ngu của tôi đến đây bắt đầu xuất hiện, một cái ngu không thể nào diễn tả được :

-Bạch Yến đi uống nước không cậu – Tôi thấy em ngồi một mình “ sợ buồn “ nên rủ đi chung cho nó vui.

Rồi lên bàn trên bắt gặp cái nụ cười xinh đẹp, tươi tắn của Bạch Mai nên :

-Đi uống nước nè !

Không biết kết quả sau nhưng khi bước ra khỏi lớp thì có ba người đẹp mỗi người mỗi vẻ đang đi cùng tôi xuống căn-tin. Thật là một tình huống không ai ngờ đến, khỏi phải một lần nữa lại trở thành tâm điểm của mọi người ,đến lúc đó tôi mới nghĩ ra là ngu hết chỗ nói chứ không phải đợi ai làm cho thông. Lần này khỏi hết chỗ nói rồi.
Từ lớp tôi xuống căn – tin phải đi xuống sân rồi mới đi thẳng qua nếu mà đi vòng ở dãy lầu thì sẽ rất là lâu, nhưng cái gọi là đi tắt này phải nói sao để cho nó phù hợp nhỉ ?người ta nghĩ chắc tôi đang giết người, lôi cuốn “ fan “ đây mà .

Đời mà gái đẹp đi đến đâu thì trai nó đi đến đó, quy luật tự nhiên, luật bất thành văn rồi.Tôi đi trước ba em đi sau nhưng cái không khí của buổi chiều nó trở nên khó chịu gay gắt hơn bao giờ hết dù cái trường cây xanh nhiều. Vừa bước qua dãy tầng A của khối 10 là thu hút được rất nhiều “ fan hâm mộ “ ùa theo, khỏi phải nói tôi chắc rằng họ đang suy nghĩ sắp có chuyện gì đó xảy ra ba người đẹp mới đi theo một thằng con trai này, với lại bữa thi rung chuông vàng ai cũng thấy Bạch Yến làm gì giữa sân với tôi rồi, họ đang đoán hai chúng tôi đang hẹn hò.

-Thằng này bị bắt ghen rồi

-Đi coi đánh ghen

-Dự là sẽ nóng

-Dự là sẽ có người rách áo dài – “ Đậu măng rách cho mầy coi, cái thằng dâm dê giáo dục vô đào tạo ^_^”

-….

Xuống đến sân thì bọn tôi làm náo loạn mấy anh chị học 12 thể dục với quốc phòng, tôi cũng thơm lây theo luôn vì ngày hôm qua cũng làm náo loạn chốn yên tĩnh cái trường này chứ chẳng đùa đâu ạ. Tôi cứ bước đi thẳng về phía trước trong khi đó dư luận cứ xì xào sau lưng mỗi ngày một đông,mỗi ngày nhiều cái miệng. Đến căn- tin rất đông người nhưng :

-Tránh ra cho bạn này đi coi – Một thằng con trai chạy trước mặt tôi dẹp đường

Phải nói là rất vãi lọ, làm như sắp có ca sĩ đi vào căn-tin này không bằng, mọi người bắt đầu đưa ánh mắt nhìn ra ngay cái cổng về phía chúng tôi, lúc này nhìn lại thì ôi thôi gần 200 người nãy giờ đi sau lưng bốn người chúng tôi, còn ba người họ vẫn với nét mặt lạnh lùng băng giá khi ra ngoài, nếu tối mà đi chơi với họ gặp cái ánh mặt với khuôn mặt đó chắc sẽ như đang ở bắc cực chứ chẳng đùa. Không khó để chúng tôi có một cái bàn để ngồi khi đi đến đâu thì có người tự dưng đứng dậy nhường chỗ, tôi chọn một nơi vừa thoáng mát vừa có ít người chú ý nhưng cái ít người chú ý đó chắc biến thành mây khói, hơn một nửa số thằng con trai trong đó đưa ánh mắt nhìn không chớp , gái đẹp mà phải nhìn cho nó đã dù chết cũng mãn nguyện đó là suy nghĩ của con trai khi gặp gái đẹp mình cũng không ngoại lệ. Hê hê. Gái xinh mà không ngắm mà đi ngắm con mắm thì giống như ớt chấm muối tiêu ấy .
Khi hỏi họ uống gì thì từng người một trả lời nhanh gọn hai chữ “ giống cậu “, thế là tôi không biết làm gì nữa khi đi lấy về bốn lon 7up mát lạnh, cái loại nước mà thằng con trai như tôi yêu thích,

You may also like...