Sân thượng, hoa và tình yêu

Duy đã tìm được người có thể đánh thức con người thật của Duy rồi. Đó chính là cô bé trong khu vườn đầy hoa trên sân thượng ấy…

Một buổi chiều thật đẹp, ánh nắng lan tỏa khắp nơi trong
thành phố này. Và vẫn như bao ngày khác, Duy mang bình tưới cây lên để chăm sóc
cho vườn hoa mini của cậu trên sân thượng. Khác với tất cả các cậu
công tử trong cái đất Sài Gòn sầm uất và nhộn nhịp này, Duy lặng lẽ sống như bao
người bình thường khác, mặc dù nhà cậu thuộc vào bậc khá giả. Trong khi mấy chàng thiếu gia đang ăn chơi ở một nhà hàng sang trọng nào đó thì Duy gắn mình với vườn
hoa xinh đẹp của cậu. Sở hữu một body đẹp, lại có khuôn mặt mang vẻ trầm tư rất
lạ, đặc biệt là khi cái khuôn mặt trầm tư ấy mà nở nụ cười dù chỉ là thoáng
qua thôi thì cũng đủ làm bao nhiêu nàng đổ hàng loạt. Nhưng với Duy, những điều
đó không quan trọng và chẳng có gì là đáng tự hào. Thứ quan trọng với chàng trai
16 tuổi này là hoa và những bức tranh trên máy tính. Sử dụng thành thạo
Photoshop, Auto CAD nên Duy giành khá nhiều giải thưởng về lĩnh vực đồ họa.
Mọi người nhìn Duy với vẻ bề ngoài và thành tích như thế mà không khỏi khen
ngợi, tán dương. Cái việc mà Duy cho là bình thường thì lại là mơ ước của bao
nhiêu người. Với bề dày thành tích như thế, chắc mọi người nghĩ Duy sẽ vỗ ngực
mà nói: “Tôi đã làm cho bố mẹ tôi tự hào”. Nhưng mọi người đâu biết rằng, Duy
luôn cảm thấy mọi thứ xung quanh mình quá tẻ nhạt, chán ngắt. Duy đã chán lắm
cái cuộc sống vỏ bọc như thế này. Chính vì thế điều Duy cần bây giờ là một
người. Một người mà có thể làm Duy vứt bỏ cái vỏ bọc hoàn hảo đáng ghét kia để
Duy được làm chính mình.

Sáng sớm hôm nay – sau hai ngày nghỉ về quê, Duy lên
sân thượng để chăm sóc cho những “cục cưng” của mình. Những chậu phong lan của
Duy đã nở hoa. Không bỏ phí những cảnh đẹp như thế này, Duy liền lấy máy ảnh ra chụp vài pô làm kỉ niệm. Lia ống kính sang sân thượng nhà bên cạnh, Duy
phát hiện ra ở đó xuất hiện một cái vườn hoa mini giống của Duy. Duy tự nhủ:
“Mấy ngày về quê mà mọi thứ thay đổi nhiều quá.”

Vườn hoa bên kia thật đẹp. Nhưng bên đấy không trồng
những cây phong lan giống Duy mà là những bông hồng và những cây hoa cúc đặc
trưng ở Hà Nội. Một lần nữa, ống kính máy ảnh của Duy lia qua một góc của cái
sân thượng bên kia. Một cô bé đang đứng đó ngắm nhìn cuộc sống nhộn nhịp của
thành phố bên dưới. Đó là một cô bé thật kỳ lạ. Không phải là một cô bé sành
điệu mà chỉ đơn giản là một cô bé với chiếc váy xanh nước biển nhẹ nhàng. Ánh
mắt của cô bé nhìn xa xăm như đang nghĩ ngợi một thứ gì miên man nhưng có vẻ gì
đó rất bình yên. Duy lặng người đứng nhìn cô bé. Duy thoáng nghĩ vu vơ: “Đó có phải
là người sẽ đánh thức con người thật của mình không?” Nhưng rồi Duy tự lắc
đầu như xua đi cái suy nghĩ đó, rồi Duy lặng lẽ đi xuống nhà.

Từ ngày đó , không lúc nào là Duy không nhớ đến cô bé đó.
Duy có hỏi các anh trong diễn đàn ảnh mà Duy lập nên thì các ông ấy đều lắc đầu
và khẳng định là sẽ chẳng có ai có thể làm thay đổi Duy được. Những ngày sau, Duy lên sân thượng với tâm trạng lo âu,
bồi hồi vì dù sao Duy vẫn muốn gặp lại cô bé đó. Nhưng đã hai ngày rồi mà Duy
không nhìn thấy cô ấy. Duy nghĩ có lẽ các anh trên diễn đàn nói đúng. Có lẽ
sẽ chẳng ai tìm thấy con người thật của Duy. Có lẽ cô bé ấy chỉ là một cơn gió
thoáng qua thôi. Đang chìm ngập trong những suy nghĩ của bản thân thì cô bé ấy
xuất hiện. Cô bé ấy không mặc chiếc váy nhẹ nhàng như hôm trước mà là quần ngố
với chiếc áo phông tinh nghịch. Không hiểu sao tự dưng Duy lại muốn làm quen
với cô bé ấy như thế. Duy cất tiếng nói:

[ black;]- Những bông hoa hồng bạn trồng thật đẹp![/ black;]

Cô bé ấy quay sang nhìn Duy bằng con mắt lạ lẫm, nhưng đôi
môi lại nở một nụ cười thân thiện:

– Cảm
ơn, chậu phong lan của bạn cũng rất đẹp mà.

Hai đứa quen nhau đơn giản như thế đấy. Sau những cuộc
nói chuyện ngắn trên sân thượng vào mỗi buổi sáng, Duy được biết cô bé đó tên
là Hoa và kém Duy một tuổi. Và dần dần những cuộc nói chuyện của hai đứa dài
hơn.

Một buổi tối, Duy lên sân thượng hít thở chút không khí
sau khi học bài xong. Khi Duy lên thì đã thấy Hoa đứng đó từ bao giờ.

– Tình
cờ nhỉ! Em lên đây lâu chưa?

– Em
lên được một lúc rồi anh à. Sài Gòn buổi tối thật đẹp phải không anh?

[ black;]- Ừ, Sài Gòn vào buổi tối có cái gì đó thanh bình, không ồn ào như buổi sáng.[/ black;]

– Hà
Nội cũng thế anh à. Thật yên bình vào buổi tối.

– Em
rất nhớ Hà Nội đúng không? Sao em lại chuyển vào đây?

– Có, em rất nhớ Hà Nội. Chỉ vì bố chuyển công tác nên em chuyển vào đây với bố. Lúc
mới vào đây em thấy lạc lõng, lạ lẫm lắm. Nhưng thật may là quen được anh đấy.

Cô bé vừa nói vừa nhìn Duy và mỉm cười. Đúng, Duy đã tìm
được người đánh thức con người thật của Duy rồi. Hoa – chính là cô bé đáng yêu
ấy.

Sân thượng, hoa và tình yêu

Những ngày sau đó, Duy có sự thay đổi rõ rệt khiến ai
cũng phải ngạc nhiên. Cậu bắt đầu hòa đồng hơn với mọi người, cách nói chuyện
cũng dễ chịu hơn, quan tâm đến cha mẹ, gia đình và bạn bè hơn. Mới đầu, ai cũng tự đặt một dấu hỏi to tướng nhưng về sau lại là một sự hài lòng.
Đặc biệt là ba mẹ Duy, hai bác cứ sợ Duy bị stress nặng nhưng giờ thì mọi
chuyện đã ổn rồi.

Đêm trung thu, hai đứa hẹn nhau lên sân thượng cùng ngắm
trăng. Đó là một đêm trăng thật sáng và là một dịp đặc biệt cho Duy và Hoa. Hai
đứa đang ăn hoa quả và trò chuyện vui vẻ về những loài hoa thì bỗng nhiên Hoa
hỏi:

– Nếu
cho anh một điều ước thì anh sẽ ước gì?

[ black;]- Anh sẽ ước có thêm hàng nghìn điều ước nữa. Còn em?[/ black;]

[ black;]- Em á, em sẽ không ước gì cả. Chẳng phải cuộc sống của em bây giờ quá tốt rồi sao? Vậy em không còn gì để ước mong nữa.[/ black;]

Một lần nữa, mắt cô bé nhìn về phía xa xăm nào đó. Duy
nhìn thấy trông con mắt đó cái gì đó rất thật khi cô bé trả lời. Duy
cũng nhìn theo nơi mà mắt Hoa đang nhìn. Thật bình yên.[ black;]***[/ black;]

Mấy ngày sau, Duy không thấy cô bé lên trên sân thượng
nữa. Duy đã thay Hoa chăm sóc cho những chậu hoa hồng và hoa cúc. Hóa ra cô bé
bị ốm nên bố không cho lên sân thượng trong mấy hôm. Hôm Hoa khỏi ốm, Duy
lại gần Hoa trên sân thượng, khẽ nắm tay Hoa và nói:

– Em
có biết không, từ lúc em đến nơi này , anh đã biết với anh em là một người vô
cùng quan trọng. Anh đã không lầm. Em đã làm thay đổi con người ngày xưa của
anh. Em đã làm cho cuộc sống màu đen ảm đạm ngày xưa của anh trở nên sáng sủa
và có ý nghĩa hơn. Cảm ơn em. Em đã cứu sống con người thật trong anh và giúp
anh nhận ra cuộc sống này vẫn rất đẹp. Cảm ơn em nhiều lắm.

Nói xong, Duy nhẹ nhàng đặt môi mình lên cái má bầu bĩnh
đang đỏ lự lên vì ngượng của Hoa. Đây là lần đầu tiên Duy làm thế với một
người con gái. Khuôn mặt của Hoa lúc ấy đỏ như quả cà chua chín.
Nhìn khuôn mặt ấy, Duy không khỏi phì cười:

[ black;]- Coi như là một món quà chào mừng em quay lại với cái sân thượng này.[/ black;]

Hai đứa cứ đứng với nhau như thế và cảm nhận những rung
động đầu đời.[ black;]***[/ black;]

Hai hôm sau, Duy lên sân thượng và
thấy một lá thư gửi cho mình được gài vào những bông hoa lan đang nở rộ:

[ black;]“Duy thân mến![/ black;]

Em Hoa đây. Xin lỗi anh nhé. Có lẽ việc xảy ra quá đường
đột nên em không thể trực tiếp nói lời từ biệt với anh. Bố em đã thu xếp được
công việc ở trong này nên em và bố sẽ trở về Hà Nội. Duy à! Gần hai tháng qua
em đã rất vui vì có anh. Cảm ơn anh nhiều lắm vì đã luôn ở bên cạnh em trong
suốt những ngày qua. Anh và em đã cùng nhau làm cho cuộc sống trở nên đẹp và có
ý nghĩa hơn. Và em muốn nói với anh rằng: Em thích anh nhiều lắm. Anh à! Hãy cố
gắng để được là chính mình dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào anh nhé. Chúc anh sống
tốt và có nhiều niềm vui trong cuộc sống. Em tin sẽ có một ngày nào đó chúng ta
sẽ gặp lại nhau. Hãy cùng tin tưởng và hi vọng anh nhé. Tạm biệt anh.”

Duy đọc bức thư nhưng không hề thấy buồn. Duy cầm bức thư
trên tay, mắt nhìn về phương Bắc xa xôi và mỉm cười. Chắc chắn sau này Duy sẽ
sống tốt, thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của Hoa. Duy thầm nghĩ: “Anh luôn hi vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau. Và nếu như anh có một điều ước,
anh sẽ dành điều ước đó cho em… Anh cũng rất thích em.”

You may also like...