Sự tích Thạch Sinh

Mobiblog.Org
Chuyện xưa kể lại rằng ở vùng kia có một cặp vợ chồng , cưới nhau cũng đc dăm bẩy chục năm mà chưa có nổi một mụn con . Thuở thanh xuân , cả hai vợ chồng vốn sống đc lòng người , nên chẳng mấy khi ở yên đc một chỗ , lại đc bản tính nhân hậu , luôn lo lắng cho người khác mà quên đi bản thân mình , phàm thấy cái gì bỏ không đều mang đi cất hộ , mà tuyệt ko để lại danh tính . Lại thêm bao thứ việc náo nhiệt trên đời , giết người ,cướp của , đốt nhà , việc gì cũng từng can qua , thú giải trí của những bậc phong lưu đại đức , e cũng chỉ đến thế mà thôi . Sau vì thế sự rối ren , cũng vì cả tuổi cao sức yếu , hai vợ chồng rời cuộc vui lui về ở ẩn , dựng quán nước nho nhỏ , mở lớp bổ túc Toán học cho người qua đường , đem chút tinh thông về Xác suất mà truyền lại cho lớp kế cận , lấy niềm vui và chút chêch lệch làm lãi , cuộc sống thanh đạm ko biết thế nào mà kể .

Năm ông lão cũng tròm trèm chín chục , bệnh nan y lâu ngày đã đến lúc cưỡng người đoạt mạng , biết chẳng thể qua khỏi đc mùa Giáng sinh năm đó , nên ông lão mới gọi bà lão đến bên giường , lôi trong người một quả chuối khô và bảo : ” Vợ chồng đầu ấp tay gối , hương lửa mặn nồng bao lâu nay , tôi chỉ giấu bà một thứ , đấy là quả chuối này , vật thế thân cho tôi mấy chục năm qua . Nay tôi sắp gần đất xa trời , bà giữ lấy nó , coi như tôi lúc nào cũng ở bên cạnh bà ” , nói xong thì tắt thở . Bà lão tiếc thương khóc liền ba ngày ba đêm , đến lúc kiệt sức thì ngất đi . Trong lúc mê man , mơ gặp đc một tráng sĩ cơ bắp cuồn cuộn , mồ hôi dầu bóng đến cả soi gương đc , đến gần vỗ vào mông bà lão ba cái bên trái , bảy cái bên phải , rồi cười ruồi bỏ đi . Tỉnh dậy , bà lão thấy ê ẩm toàn thân , chân tay nhức mỏi , lại nhớ ngày xưa những khi thế này ông lão thường đấm bóp cho bà , tủi thân , bà lôi quả chuối khô trong túi ra . Lạ thay , lúc này lại là một quả chuối tươi chín vàng . Đang cơn nhạt miệng , bà lão bóc ra ăn liền . Vừa ăn xong thì cơn buồn ngủ ập đến , bà lão lại thiếp đi .Trong cơn mơ , tráng sĩ lại hiện ra , nhưng vẻ mặt vô cùng giận dữ , chỉ bà lão mà quở trách : ” Ta vốn là chồng bà khi xưa , quả chuối đó vốn là vật để cho ta trở về dương thế . Nay bà đã ăn hết rồi , duyên tình giữa ta với bà cũng chấm dứt ” . Đoạn nói xong thì bỏ đi cùng 2 tiên nữ khác .

Bà lão giật mình tỉnh giấc , nhớ lại giấc mơ thì tiếc hùi hụi , nhưng cũng chẳng biết làm thế nào đc . Những ngày sau , bà lão cũng thấy cơ thể mình khang khác , rồi bà mang thai lúc nào ko biết . Cái thai ngày càng lớn dần cùng với lời đàm tiếu của dân làng . Ấy vậy mà ba năm rồi bà vẫn chưa thể sinh hạ đc , người đời càng lấy làm kì quái , hắt hủi , xua đuổi bà . Sư cụ trông coi của một ngôi chùa nhỏ gần đấy thương bà cũng còn chút nhan sắc , mới thu nạp vào chùa để cải thiện đời sống tinh thần ( của bà lão ) . Mùa xuân năm ấy tự nhiên có một người ăn mày đến trước cửa chùa hành khất , nhìn thấy bà lão già khọm rồi mà vẫn còn bụng mang dạ chửa , bèn cười phá lên : ” Cứ cho nó ngộp thở là nó khắc phải ra hết ” . Bà lão ở trong chùa một thời gian cũng ngộ ra đc nhiều đạo lý , nay thấy lời kẻ hành khất nửa đùa nửa thực , nửa tỉnh nửa mê , một phần ngô nghê mà vạn phần thông tuệ , bèn đóng cửa phòng suy nghĩ , rồi quyết định treo cổ tự tử . Quả nhiên đến khi bà lão cảm thấy sắp đứt thở thì nghe thấy tiếng khóc . Bà đã sinh hạ đc một cậu con trai vô cùng kháu khỉnh .

Hay tin , nhà sư đang nghiên cứu kinh thư cũng mừng thay cho bà lão , rồi bấm độn quả quyết : ” Học theo Thạch sùng , treo người lên mới sinh hạ đc , vậy đặt tên nó là Thạch Sinh ” . Thạch Sinh càng lớn càng tuấn tú khôi ngô , đc mẹ dạy văn , đc sư thầy luyện võ , chẳng mấy chốc là một chàng trai tráng kiện , trên thông đc trên mà dưới đục đc dưới , phụ nữ trong vùng ko ai là ko biết tiếng . Vào ngày rằm , mùng một hàng tháng , ngôi chùa đón ko biết bao nhiêu nữ nhân ghé thăm . Trước tình cảnh đó , một hôm sư thầy gọi Thạch Sinh lại mà dặn dò : ” Con ở đây ngày nào là chùa ko yên ngày đó , nay cũng đã đủ lông đủ trứng , có lẽ con nên tự bay đi ” . Thạch Sinh nghe lời dặn mà lòng đau như cắt , ko nỡ xa mẹ xa thầy , mới gặng hỏi : ” Chẳng hay con đi đến đâu thì sẽ thấu hiểu nhân gian ” . Sư thầy nghe vậy buông lời thở dài : ” Thế gian ko ở đâu là yên bình cả , con phải tự dựa vào chính mình . Lúc này đây với con , có lẽ Mỹ tiến là thích hợp nhất . Nơi đó sẽ đủ chỗ cho con vùng vẫy . Duy chỉ có một điều , thủ phủ của họ là Oa – Sinh – Tơn , nên khi đến đó , con phải đổi tên tránh phạm húy với người ta . Ai hỏi , thì con cứ xưng là Thạch Sanh , tránh đc họa diệt thân ” .

Thạch Sinh nghe cho là phải lắm , bèn về nhà thu gọn hành lý , quần áo , súng ống , đạn dược đầy đủ rồi đến bái biệt mẹ và sư thầy . Sư thầy vốn là người sống nội tâm , hay khóc thầm , nhưng trước cảnh sinh ly tử biệt , lòng dạ sắt đá cũng phải suy chuyển . Nhìn thấy sư thầy rơm rớm nước mắt , quay mặt đi đưa cho mình một bọc buộc kín , Thạch Sinh ko khỏi bùi ngùi . Mới khẽ hé mở mà đã nhìn thấy những Ngọc Nữ Tâm Kinh , Tố Nữ Kinh , Nhục Bồ Đoàn , toàn là những kinh đạo từ thuở khai thiên lập địa , trấn quốc thủ thành , Thạch Sinh đã khấp khởi mừng thầm , chuyến này đi buôn , chưa ra đến chợ đã có lãi mang về , đủ thấy tấm lòng của sư thầy bao la đến dường nào . Mẹ của Thạch Sinh lòng đau như cắt từng khúc ruột , cũng cố gắng gượng ra tiễn con , dúi vào tay Thạch Sinh một quả chuối xanh và dặn dò : ” Năm xưa cha của con đứng vững trước sóng gió giang hồ cũng là nhờ thủ pháp này , ta đưa cho con vật tầm thường này , đạo lí bên trong con phải tự khám phá ” . Thạch Sinh ko dám trái lệnh , coi trọng hơn cả sinh mạng , giấu quả chuối vào trong quần rồi mới vái lạy mẹ và sư thầy hai nghìn không trăm mười hai cái , thi lễ xong thì gạt nước mắt ra đi

Mobiblog.Org
Thạch Sinh đi suốt ngày đêm ko nghỉ , chỉ mong đến Mỹ thật nhanh , ngộ đạo và trở về nhà . Tối ngày nọ , mới đi qua một trấn nhỏ khá heo hút . Lúc đi ngang qua một ngôi nhà tồi tàn cuối trấn , thì chợt nghe tiếng than khóc , tiếng rên rỉ , nhưng lại chẳng cảm thấy có phần khổ hạnh nào cả , ngược lại người bên trong hình như đang rất khoan khoái , hoan lạc . Cho là sự kì quái , Thạch Sinh ghé lại tìm hiểu . Bên trong nhà một nam nhân cùng với hai nữ nhân khác đang giao đấu với nhau . Nam nhân gầy gò ốm yếu , lại bị trói tay vào thành giường , khí lực lúc này gần như đã mất hết , xem ra thập tử nhất sinh , vậy mà hai nữ nhân vẫn tiếp tục dùng hình bằng xích sắt , đòn đánh ra ko có chút nể vị . Thạch Sinh trong giây phút quên mất lời dặn của sư thầy , đã ra tay ứng cứu cho nam nhân ốm yếu . Gặp bất ngờ , hai nữ nhân ngay lập tức bị hạ đo ván , thở ko ra hơi , quằn quại dưới đất xin tha mạng

Thạch Sinh cởi trói cho nam nhân , rồi mới hỏi sự tình thì được nam nhân kể lại , anh ta tự xưng là Lý , vốn là người ở làng bên cạnh , hôm nay có qua trấn đây thưởng ngoạn thì gặp hai nữ nhân này . Người cùng luyện võ với nhau , chẳng mấy chốc trà xanh đưa ý , thuốc thơm dẫn lời , từ đối ẩm chuyển qua đối võ , giao du chuyển thành giao … đấu . Lý ta tự mãn đã luyện thành đoản côn mà theo y là đến mức xuất quỷ nhập thần , nhưng ở đời thiên ngoại hữu thiên , nhân ngoại hữu nhân , hai nữ nhân kia cũng một bề nội lực . Trải qua hơn năm mươi hiệp , Lý xuất hết tinh túy mà cũng chẳng chiếm đc thế thượng phong , đoản côn còn bị họ đánh văng đi , dần dần đuối thế và bị trói nghiến vào thành giường , may mà có Thạch Sinh ứng cứu chứ ko thì bây giờ cũng ko biết nguy kịch thế nào . Lúc này trời cũng đã tối mịt , Lý bèn mời Thạch Sinh về nhà nghỉ ngơi , coi như có chút báo đáp ơn cứu mạng . Trước sự nài nỉ của Lý , Thạch Sinh cũng đành tặc lưỡi đi theo

Thạch Sinh theo Lý về nhà riêng của hắn để nghỉ ngơi . Đến nhà Thạch Sinh mới biết Lý còn sống cùng mẹ già , cha hắn là người trong làng , nhưng nghe dân làng kể lại là đã bỏ đi ngay sau khi mẹ hắn sinh hạ ra hắn . Ngày đó , mẹ Lý ẵm Lý ra đầu làng , cứ ngóng về phương xa , nước mắt lưng tròng mà chỉ lẩm bẩm 4 tiếng , ” Cần Một Lý Do ” , vừa nói vừa khóc vô cùng thương tâm . Mọi người quen dần nên gọi thằng nhóc ẵm ngửa là thằng Lý . Đến năm Lý tròn một tuổi thì mẹ hắn ko ra đầu làng đứng nữa , mà chuyển về cuối làng . Cứ thế đến năm Lý ba tuổi thì thôi hẳn , rồi mở quán cắt tóc gội đầu kiêm phục hồi chức năng , phục vụ cho người trong làng . Công việc cũng đủ có đồng ra đồng vào cho hai mẹ con sinh sống . Lúc Thạch Sinh đến , mẹ Lý đã đi ngủ từ sớm , nhưng nằm trong buồng ho sù sụ , tiếng ho làm Thạch Sinh chột dạ , bèn thưa chuyện với Lý : ” Tại hạ từ nhỏ sống trên chùa đã làm quen với thảo dược , cây cỏ thiên nhiên , cũng có nghiên cứu ít nhiều về y học . Bệnh của bác gái vốn xuất phát từ việc ăn uống ko điều độ . Dám hỏi có phải bác rất thích uống nước dừa phải ko ? ”

Lý nghe thấy thì cả kinh , vì đúng là mẹ hắn rất thích uống nước dừa . Thạch Sinh bấy giờ mới ôn tồn giải thích : ” Nguyên trong nước dừa có một loài khuẩn , có tên là Bạch Nòng Nọc . Nếu uống nhiều nước dừa , tức là làm cho loài khuẩn này xâm nhập vào cơ thể nhiều , thì lâu ngày tất cả hại . Đầu tiên là giảm thị lực , trí nhớ kém đi . Rồi cơ thể mỏi mệt , hay nhức đầu , chóng mặt . Nặng dần thì tâm thần phân liệt , tử vong bất kì lúc nào ” . Lý nghe xong thì tái xám mặt mày , quỳ xuống dập đầu lia lịa , xin Thạch Sinh mở lòng cứu giúp . Thạch Sinh đỡ Lý đứng dậy rồi mới tươi cười , lấy từ trong túi ra một nắm lá và bảo : ” Đây là loại thần thảo chữa đc bách bệnh , vùng quê của tại hạ gọi là Lá Ngón . Huynh đài cho bác ăn hết nắm lá này , ắt sẽ dứt cơn ho ” . Lý vâng lời mang lá cho mẹ nhai , quả nhiên sau khi nhai xong , chưa dứt một chén trà , mẹ Lý đã im bặt , ko còn ho nữa

Mobiblog.Org
Chỉ trong một thời gian ngắn , Thạch Sinh đã cứu sống mạng của cả hai mẹ con , Lý ta cảm kích vô cùng , bấy giờ mới nhớ ra đến danh tính của ân nhân mình còn chưa biết , bèn sụt sùi thăm hỏi . Thạch Sinh cũng ko ngần ngại thưa chuyện , nhưng nhớ lời dặn của sư thầy , nói chệch tên của mình đi : “Tại hạ tên Thạch Sanh , từ nhỏ đã sống trên chùa với mẹ và sư thầy . Bao năm ăn cơm chùa rồi , giờ muốn đi ra ngoài khám phá thế giới bên ngoài và ngộ thêm đạo lý . Theo tiến cử của sư thầy , tại hạ dự tính sẽ sang Mỹ một phen ” . Lý nghe thấy Thạch Sinh nói thế thì cả kinh , biết là người có chí lớn , bèn kéo ghế lại gần mà thủ thỉ : ” Hôm nay cậu cứu sống mạng hai mẹ con tôi , quả thật tôi ko biết tạ ơn bằng cách nào . Tình cờ tôi có biết vài thông tin , có lẽ sẽ giúp ích cho cậu . Thực sự bên Mỹ quốc bây giờ đang là thời đại loạn . Nước ko vua , chư hầu tranh giành quyền lực , đời sống nhân dân vô cùng lầm than . Bên đó nợ công chất cao như núi , hệ thống thanh lâu tê liệt . Giờ cậu vạn nhất ko nên qua đó . Nếu cứ nhất quyết muốn thưởng ngoạn , chi bằng tá túc tại nhà tôi một vài ngày , đợi cho tình hình yên ổn , xin phép đc hầu cậu qua bên đó một phen ”

Thạch Sinh nghe cho là phải lắm , lại thấy chân tình của Lý , bèn chắp tay nói : ” Vậy xin phép làm phiền huynh đài một vài bữa ” . Lý xua tay gạt đi : ” Hôm nay tôi với cậu gặp nhau , âu cũng là duyên số , ý trời muốn ta kết nghĩa huynh đệ rồi . Ta nhiều râu hơn cậu , xin phép đc làm anh . Anh tuy tên tục là Lý , nhưng vì thân mẫu tên là Thông , nên mọi người hay gọi là Lý Thông . Em cứ theo đó mà gọi cho thân mật ” . Thạch Sinh mừng vui trước tình anh em trời đặt này , ôm chầm lấy Lý Thông , vừa cười vừa khóc , tâm trạng bồi hồi khó tả . Tối hôm đó , Lý đem bộ xếp hình ra bầy cùng chơi với Thạch Sinh , sau đó hai anh em luận cờ đến sáng , vừa gặp mà đã như tri kỉ cả đời , vui mừng ko bút nào tả xiết

Thạch Sinh ở lại nhà Lý từ hôm đó , phụ vài việc lặt vặt trong nhà . Rửa bát , lau nhà , giặt giũ , cơm nước cho hai mẹ con Lý , ko nề hà điều gì cả . Lý lấy làm ưng ý lắm , chỉ muốn giữ thật lâu . Những lúc rảnh rỗi , còn đưa Thạch Sinh đi cùng mình giao gas , chở nước , thông tắc bể phốt , quấn dây cáp điện , việc gì cũng rủ Thạch Sinh đi cùng . Thạch Sinh ở trên chùa từ bé , quanh năm chi xem sư thầy với mẹ luận đạo đến phát ngán , nay đc Lý dẫn đi khắp nơi , làm toàn những việc lạ lùng thì thấy thích chí lắm . Một hôm đang nấu cơm trưa thì chợt thấy có mấy người mặc quân phục đến nói chuyện với Lý , ko biết sự tình ra sao nhưng xem thái độ của Lý có vẻ chán nản hẳn đi , Thạch Sinh tò mò vô cùng . Cơm nước xong xuôi , Lý mới gọi Thạch Sinh lại để giải bày : ” Những người ban nãy là đội Tự Quản Phường , họ xuống thông báo cho anh về việc đi nghĩa vụ quân sự . Nhà anh một mẹ già , lại có mỗi mình anh , quả thực anh viện cớ trốn nhiều lần rồi , nhưng lần này xem ra khó mà thoát đc ”

Thạch Sinh thấy Lý khổ sở thế thì cũng mủi lòng , bèn hỏi : ” Đi thế này thì có lâu ko anh ? ” . Lý đáp : ” Nhanh thì ba ngày còn lâu nhất thì anh chưa thấy về ” . Thạch Sinh suy nghĩ một hồi rồi thưa lại : ” Em sức dài vai rộng hơn anh , cũng lại chẳng vướng bận gì , để em đi thay anh . Vài hôm nữa em về ” . Thấy Thạch Sinh đã mắc bẫy , nhưng Lý vẫn tỏ ra điềm tĩnh : ” Đi nghĩa vụ đâu phải chuyện chơi đâu mà nói đi là đi . Nơi đó mạng người như cỏ rác , em đi như thế lành ít dữ nhiều , anh ko nỡ nhìn em xông vào chỗ chết ” . Thạch Sinh bèn cười vang , an ủi Lý : ” Thân trai chí lớn tung hoành mà phải ngại gươm đao khói lửa ? Anh cứ để em đi chuyến này ” . Lý kì kèo thêm hai ba câu cho phải phép , rồi cũng để cho Thạch Sinh đi thay mình . Chiều hôm đó sắp xếp đồ đạc cho Thạch Sinh , ko quên dặn dò đủ những thứ cần thiết

Nguyên trong vùng thời đó có nạn xe điên , nửa đêm thường hay đi húc đổ biển báo và tường rào . Khu dân cư nơi Lý sinh sống vốn cắm nhiều biển báo đẹp và thẳng hàng , từ lâu đã là tụ điểm ưa thích của bọn xe điên . Hôm đó đến lượt Lý phải ra phường canh giữ , nhưng vì sợ chết , Lý đã cố đùn đẩy cho Thạch Sinh . Trước sự đóng kịch tài tình của Lý , Thạch Sinh chẳng mảy may chút nghi ngờ , nhận lời đi ngay . Tối hôm đó Lý đưa Thạch Sinh lên phường , trong lòng mừng lắm , nghĩ bụng phen này Thạch Sinh khó mà toàn mạng , nhà hắn coi như bớt đc cái miệng ăn chực này

Mobiblog.Org
Nửa đêm hôm đó , Thạch Sinh đc hai người mặc quân phục dúi cho một cái dùi cui , rồi bắt ra đứng giữa đường , dặn là cứ đứng giữa đường mà huơ gậy , nhất định ko đc bỏ vị trí . Trời đang tiết chuyển mùa , hôm nay tự dưng lại có cả gió mùa , vậy nhưng Lý cũng chẳng chuẩn bị quần áo ấm cho Thạch Sinh . Giữa lúc trời đang gió rét , Thạch Sinh cũng đang quần tất áo hai dây co ro đứng giữa đường , thì chợt từ xa , có tiếng rít nghe vô cùng khiếp đảm vang lên từ xa , đi kèm với ánh sáng chói lòa . Thạch Sinh bình tĩnh , nhớ lại lời của sư thầy dặn dò , vứt ngay dùi cui đi , giả vờ nằm chết giữa đường . Xe điên vừa mới tới nơi , nhìn thấy xác chết dưới đường , lại sợ biệt đội Cứt Sắt Cô Đọng khét tiếng tàn ác sắp tới đây , e là dễ bị liên lụy , nên bỏ đi ngay , ko còn ý muốn húc đổ biển báo nữa , mấy ngày sau cũng ko dám bén mảng tới

Còn lại một mình , Thạch Sinh lồm cồm bò dậy . Trời càng ngày càng lạnh , chàng quyết định trở về nhà Lý để lấy quần áo ấm mặc thêm vào . Nửa đêm , tiếng đập cửa bằng đoản côn của Thạch Sinh uỳnh uỳnh , đánh thức hai mẹ con Lý dậy . Nghĩ là Thạch Sinh bị xe điên nghiến nát , bây giờ hồn vía quay về báo oán tiện thể đòi chia chác tiền phúng viếng , mẹ con Lý ở bên trong vô cùng sợ sãi , cứ than khóc , lậy lục , khấn vái Thạch Sinh mãi . Thạch Sinh bấy giờ mới rõ dã tâm của hai mẹ con Lý , nhưng vốn bản tính hiền lành , khảng khái , lại nuôi nhiều kế độc mà chưa có dịp đem ra ứng biến , nên quyết định bỏ qua cho hai mẹ con Lý , còn vui vẻ kể lại chuyện mình một tay còi , một tay dùi , dẹp đc nạn xe điên

Lý nghe xong mới chợt nảy ra mưu thâm kế độc , bèn dọa Thạch Sinh rằng khi nãy có lẽ là xe của Thanh tra của Sở đi chơi chợ đêm về , nếu là thế thật thì khu phố lại mang trọng tội tàng trữ xác chết trái phép , lĩnh phải án tử cắt điện cắt nước một tuần liền , tai họa này sánh ngang với tận thế , thậm chí nếu truy ra người dám giả mạo xác chết , kẻ đó ắt sẽ bị trừng trị thích đáng , lột hết quần áo , đi một vòng quanh phố thị uy , rồi bị ném gạch cho đến chết . Thạch Sinh mới nghe đến đó thì run rẩy , đứng ko vững nữa . Lý mới tiếp đà , bèn bảo Thạch Sinh trốn đi , để Lý ở lại chịu tội thay , đền ơn hồi sinh thân mẫu . Thạch Sinh ngẫm nghĩ một hồi vẫn thấy mình còn lãi đc cái mạng , lại lập tức bỏ trốn . Khi về như nào thì khi đi như thế , mặc cho trời bắt đầu xuất hiện cả tuyết rơi , vẫn băng băng đi trên đường , ko dám ngoái đầu lại lấy một lần . Còn Lý và mẹ chuẩn bị hành trang đầy đủ , sáng sớm hôm sau lên phường báo cáo là đã trừ đc nạn xe điên , trả lại bình yên cho khu phố . Quả nhiên lần này Lý ta thu về ko biết bao nhiêu lộc lá mà kể , chuyện này có liên quan đến phần sau của câu chuyện này , mong độc giả lưu tâm

Bấy giờ ở vùng ngoại ô lân cận , có vị Chủ tịch xã giàu nứt đố đổ vách , tài sản từ vàng bạc châu báu , đất đai ruộng vườn , cho tới quyền sở hữu khách điếm , quán rượu , thanh lâu nhiều ko biết bao nhiêu mà kể . Bình sinh là người nhân hậu , lại là bậc đại trí , biết ỷ mạnh hiếp yếu , biết chế đông đánh ít , dùng tiền đoạt mạng người mà còn dũng mãnh hơn cả thảo khấu dùng gươm dao súng đạn , uy danh vang khắp xa gần . Ngặt nỗi vị này lại ko có con trai , chỉ có một cô con gái thuộc hàng quốc sắc thiên hương , thuở thiếu thời đã đc mệnh danh là “tài ko đợi tuổi” , thông minh ko bì kịp sắc đẹp , nên dung mạo thiếu nữ mà trí tuệ thiếu nhi . Người cha thương con thiệt thòi về mặt nhận thức , nên tìm kiếm khắp vùng , nơi nào có muối ngon là lại đến mua bằng sạch về cho con ăn . Trớ trêu là càng ăn thì cơ thể lại càng phổng phao , đẫy đà , bộ phận nào của cơ thể cũng lồi ra thêm một ít , nhất là đôi mắt và hàm răng , trong khi thần khí lại càng giảm sút , lúc tỉnh lúc mê , ngày nói nhảm dăm ba lần , mỗi lần dăm ba tiếng . Mãi rồi cô cũng đến tuổi cập kê , người cha quyết định đăng tin lấy chồng cho con , tìm con rể đi lạc . Tin tức ái nữ của Chủ tịch xã muốn tìm ý trung nhân , lại nhường cả cơ đồ của cha mình cho đức lang quân , bay đi khắp miền gần xa ……

Mobiblog.Org
Nhưng trời quả đúng là chẳng chiều lòng người . Dạo ấy bỗng xảy đến một trận lụt tầm cỡ , nước ko biết từ đâu tràn về , ngập trắng cả một vùng , kéo dài độ mươi ngày thì nước bắt đầu rút . Tiểu thư ở trong dinh thự của cha mình tránh lũ , lâu ngày sinh ra chán nản buồn bực , chân tay bứt rứt khó chịu . Một hôm nhân lúc cha đi học tại chức trên tỉnh , nàng liền cùng với 2 tì nữ của mình , lấy trộm du thuyền của cha dạo chơi . Dọc đường thấy nhân dân tràn ra đường bắt tôm cua cá khi nước sắp rút hẳn . Vốn tính tò mò , lại quen đc chiều chuộng từ bé , tiểu thư bất chấp váy áo lòe xòe , cứ thế cả tông cả quần tất nhảy xuống nước mò cá . Nhưng vừa chạy đc mấy bước thì lại bị sụt xuống hố gas , chới với kêu cứu . Hai tì nữ trên thuyền thấy chủ nhân gặp nạn thì vô cùng lo sợ , nhưng lại ko biết bơi tí nào , nên cứ đứng trên thuyền kêu la thảm thiết . Vừa hay có một chiếc thuyền của bọn thảo khấu đang vớt củi đi qua , nhìn thấy tiểu thư đang loay hoay giữa dòng nước xiết , nhưng lại thấy áo quần diêm dúa , sắc nước hương trời ngời ngời một vẻ , thì lại nhầm tưởng Mỹ Nhân Ngư từ đại dương lạc đường vào đây , nảy lòng tham muốn chiếm làm của riêng , bèn kéo tiểu thư lên rồi trói chặt lại , chạy mất hút

Lại nói về Thạch Sinh . Cuộc đời của chàng gắn liền với hai chữ “tình cờ” , ngay từ khi sinh ra đã là một sự “tình cờ” , chuyện hôm nay cũng ko phải ngoại biến . Sau khi từ biệt hai mẹ con Lý Thông , lâm vào cảnh khốn khó ko một xu dính túi , Thạch Sinh lang bạt nay đây mai đó , ai thuê việc gì cũng làm , từ bốc vác chặt cây bổ củi xách nước , cho đến cơm nước gặt giũ , may vá thuê thùa , thậm chí cả làm vú nuôi , việc gì cũng kinh qua , cốt chỉ mong sống qua ngày , dần dần tích cóp để tiếp tục giấc mơ Mỹ tiến . Hôm nay cũng chẳng phải ngoại lệ , từ sáng sớm tinh mơThạch Sinh đã thức dậy , mang theo đủ các thứ lỉnh kỉnh , hòa mình vào dòng nước để kiếm ăn . Sau khi đánh dậm đc một cặp cá sấu với con hà mã nhỏ , Thạch Sinh cũng cảm thấy thấm mệt và đói bụng , bèn bơi vào bờ tìm một gốc cây cao ngồi nghỉ và ăn trưa . Đúng lúc đó có một chiếc thuyền chạy với tốc độ cao ngang qua chỗ của chàng , sóng đánh bạt cả vào mặt Thạch Sinh . Bực mình , đang tiện có đôi đũa trên tay , Thạch Sinh xuất chiêu về phía chiếc thuyền vô phép . Nhưng vì đang cơn đói bụng hoa mắt run tay , Thạch Sinh ko phi trúng đc người trên thuyền , mà đôi đũa chỉ cắm trúng vào thùng dầu thô ở trên thuyền

You may also like...