Tâm linh và những giấc mơ ! (Chap 1-2)

(Mobiblog.Org)
Chào các bác !
Trước giờ toàn lót dép ngồi hóng chuyện các bác viết riết rồi cũng kì
Nhất là sau khi chat FB với thím Tưởng Thế Là Hay , hôm nay em lập thớt để kể cho các bác nghe về những chuyện em trải nghiệm và những chuyện từng xảy ra trong gia đình em ! Những chuyện em kể sẽ không dài liền mạch thành nhiều chương nhiều hồi như các truyện mà các bác đã đọc trước đây ! Chỉ là những mẩu chuyện nhỏ thôi nha !

Trước khi kể em sẽ giới thiệu sơ qua để các bác đỡ thắc mắc khi đọc truyện !
Thứ 1 : em theo đạo Công giáo . Nhà nội em là Công giáo toàn tòng Phát Diệm , trong khi nhà ngoại em theo Phật giáo Nam Tông Khmer . Nên ngay từ nhỏ em đã được tiếp xúc với cả hai đạo , tuy nhiên em vẫn kiên định vào niềm tin mà mình đã chọn là Công giáo !
Thứ 2 : những chuyện em kể là hoàn toàn có thật , không thêm thắt bịa đặt , chém gió này nọ lọ chai , nên nếu các thím đọc thấy thích thì like thì comment , nếu không thích thì cứ gạch đá thoải mái ! Em không ngại việc đó ! Các thím có quyền tự do ngôn luận ! Và em có quyền không nghe , không thấy , không đọc , không suy nghĩ -> rất nhẹ lòng
Em sẽ chia ra rạch ròi 2 phần :

Phần I : Tâm Linh
Đã khi nào các bác thắc mắc tại sao mỗi mùng 2 , mùng 16 người ta lại bày mâm cúng cô hồn ? Tại sao ông bà ta lại đặt ra hàng loạt các điều kiêng , cấm , kị trong đủ loại lĩnh vực của đời sống hằng ngày từ ăn uống , đi đứng , nói năng , cúng bái , giỗ chạp … vv và vv ?
Rất đơn giản các bác ah ! Vì em ( và khộng chỉ mình em ) tin rằng có một thế giới khác , hiện hữu song song với thế giới của chúng ta ! Và nơi đó , ông bà tồ tiên đang dõi theo chúng ta hằng ngày !!!

Truyện 1. Mẹ em
Mẹ em kể ngày xưa , lúc mẹ 7t ( khoảng năm 1955 ) thì ông bà ngoại chở về ăn giỗ ở nhà ông bà cố ngoại . Hôm đó 11h mới bắt đầu cúng mà 8h nhà ngoại em đã có mặt . Ông ngoại thì ngồi hầu chuyện với mấy ông bác , bà ngoại em thì xuống bếp lăng xăng lo nấu đồ cúng này nọ kia cũng quên béng mất mẹ em . Mẹ em thì đang chơi lẩn thẩn sau nhà thì nghe tiếng gọi : ” L ơi ! L ơi ! ” Mẹ em nói tiếng đó nhẹ và tan trong gió , nó không to như tiếng bình thường mình nói nhưng đủ rõ để mẹ em nghe thấy
Mẹ em lúc đó không biết thế nào mà cứ như thôi miên đi theo hướng mà tiếng gọi ấy phát ra ( đi thẳng ra khu vườn tre trúc cực kì um tùm phía sau nhà ) và rồi không biết gì nữa . Tới 11h trưa cúng xong , bà ngoại đi vòng vòng tìm mẹ hoài mà không thấy ( xung quanh chỉ có 3 nhà của bà con ,còn lại là đồng không mông quạnh bao la bát ngát , tìm tới 12h cũng không thấy nên bắt đầu lo lắng,về kêu ông ngoại và mấy người bà con tìm phụ Cả hơi mười mấy người quần thảo tới 3h trưa cũng chả thấy tăm hơi của mẹ em,bà ngoại em hết cách mới chạy đi tìm ông thầy ( ổng có căn coi bói lên đồng gì gì đó ) . Ổng vừa nghe xong lập tức chạy xuống nhà sau tháo xích con chó mực dắt theo và đi như bay theo ngoại em . Vừa vào đến khu đất của nhà bà cố , con chó tru lên dữ dội rồi sủa ăng ẳng ăng ẳng mãi Ông thầy chắc biết có biến nên thả cho nó chạy và kêu người nhà em cùng ổng chạy theo con chó . Nó chạy một mạch tới cái lùm tre rậm rạp đằng sau nhà và đứng đó sủa . Ông thầy nhìn vào và thấy ngay mẹ em trong đó Các thím cũng biết rồi đó , tre nó mọc tua tủa gai nhọn và rất khít , làm sao có thể chui lọt thỏm nguyên người vào một khoảng không gian tăm tối bé tẹo như thế đc ???
Ông thầy mới kêu người nhà chặt tre lôi mẹ em ra . Ông ngoại em còn cự nự : ” Anh nói sao chớ nhà tụi tui quần thảo từ sáng tới giờ khu này bao nhiêu lần đâu có đâu ! Mà bụi tre kín mít như zầy con L nó chui vào làm gì ? ” ông thầy bây giờ mới nói : ” Nó bị ma giấu ! anh chị kêu người chặt tre lôi nó ra ngay ! ” Lúc đó bà ngoại em xám hồn lập tức kêu người chặt tre và lôi dc mẹ em ra . Ngoại kể lúc đó mẹ cười vui vẻ nhưng vẻ mặt ngơ ngơ , và kinh khủng nhất là miệng tràn đầy đất sét !!! Ông thầy mới bẻ cây dâu và quất mẹ em tới tấp , lúc đó con chó mực sủa càng tợn hơn nữa . Một lúc thì mẹ em ngã vật ra bất tỉnh . Cả nhà quây quần xức dầu xoa bóp một hồi thì tỉnh lại . Mẹ em kể là có người kêu đi theo cho bánh cho kẹo , và ăn rất ngon xong không biết gì nữa tới lúc tỉnh dậy —

(Mobiblog.Org)
Truyện 2 : hai người dì quá cố
Ông bà ngoại em sanh được 8 người con , tuy nhiên hiện tại bây giờ chỉ còn lại năm người ( hai người dì ( dì X và dì M ) mất từ nhỏ và cậu P mất năm 1997 ) . Mẹ em kể dì X sinh ra đã yếu rồi , ngoại cố gắng hết sức nhưng chỉ nuôi được tới năm 4 tuổi , dì bị một trận sốt cao , mê man co giật rồi đi luôn Lúc đó có mình mẹ ở với dì , mẹ em tả lại khung cảnh lúc ôm dì trong lòng mà nghe người dì cứ lạnh dần , lạnh dần … mà ứa nước mắt Thật vậy , chuyện sinh ly tử biệt xưa nay đã lấy đi bao nhiêu nước mắt , bao nhiêu hạnh phúc của những ai làm phận con người . Nhưng lẽ thường tình ! có sanh có tử ! biết sao dc ?
Sau khi dì X mất khoảng 3 năm thì ngoại em có mang dì M . Mới 9 tháng mà ngoại chuyển dạ sanh dì . Lúc đó thì ông ngoại đi công tác xa nên mẹ em đưa ngoại đi sanh . Sanh ra dì em yếu lắm , khoảng 4 tiếng sau thì tím tái dần dần và lịm đi luôn Lại một lần nữa , lại một đứa em chết trong vòng tay của mẹ em Lúc đó bà ngoại vẫn chưa tỉnh , mẹ tìm cách liên lạc ông ngoại về gấp rồi đem dì đi chôn trong khu nghĩa trang gia tộc ngay sáng hôm sau . Bẵng đi một thời gian dài , vật đổi sao dời , rồi sự kiện 75 … mọi người trong nhà ngoại dường như không còn nhớ gì đến hai dì . Đến khi mẹ lấy ba , sanh ra em và chuyển về nhà mới , mẹ hay nằm mơ thấy hai đứa con nít , một lớn một nhỏ : đứa lớn dắt tay đứa nhỏ đi lẫm đẫm , lẫm đẫm . Có hôm thì đứng nhìn mẹ mãi , còn có hôm thì níu tay mẹ xin kẹo xin bánh . Mẹ em mới đem chuyện này xuống kể với mấy dì , lúc đó mấy dì cũng không nghĩ là hai dì kia mà chỉ nghĩ là vong vất vưởng đói khát xin kẹo bánh mà thôi mấy dì kêu mẹ mua ít bánh kẹo thắp nhang cúng , nhưng do nhà em là Công giáo, ba và ông nội rất nghiêm nên đâu có dám cúng kiếng gì !
Sau đó vài hôm mẹ lại nằm mơ thấy hai đứa nhỏ đó . Lần này đứa lớn nắm tay mẹ và kêu : ” Hai ơi ! ” ( cách kêu chị cả ngắn gọn của người miền Nam ) thì mẹ giật mình tỉnh dậy . Lần này mẹ em nhất quyết mua ít bánh kẹo trái cây nhang đèn về cúng . Tối hôm đó mẹ lại nằm mơ ! ( Mẹ em bóng vía rất nhẹ nên rất hay nằm mơ thấy người này ,gặp người kia , toàn những người trong họ , cả họ nội lẫn họ ngoại và cả bên họ ba em ) Mẹ lại thấy hai đứa nhỏ đó , tay thì cầm – miệng thì nhai những bánh với kẹo vừa ăn vừa cười đùa vui vẻ
Sau này đi coi bói,mới ngồi xuống thì ông thầy nói ngay tắp lự : ” Tui thấy cô có 2 vong nhi đi theo , nó là em cô hay là con cô phá ? – Tui thấy tụi nó đi theo phù hộ cô dữ lắm đó nghen ! Số cô lên bàn mổ , té xe , gặp xui xẻo đủ đường nhưng phút cuối đều có quới nhân và người âm theo hộ ! ”

You may also like...