Tâm linh và những giấc mơ ! (Chap 3-4)

(Mobiblog.Org)
Truyện 3 : Miếu thờ họ
Bà cố ngoại của em và gia đình bà cố ngoại nguyên gốc là người Hẹ , tiếng Quảng Đông hay gọi là “Hakka dành” – “客家人” . Ông cố ngoại mất thì chôn luôn trên chùa vì ông cố em cuối đời đi tu . Bà cố mất sau đó vài năm ( 1966) , và chôn trong khu đất mà gia đình đã đi coi -( thế đất nhìn sông dựa núi ). Sau đó mấy mươi năm , nhà nước yêu cầu quy hoạch khu đất đó (vì địa thế rất đẹp ), thu hồi đất để xây khu du lịch nên nhà ngoại lên bốc cốt bà cố . Mẹ em kể khi bốc lên thì cái quách còn nguyên xi , bên trong thi hài bà cố cũng vậy . Mấy ông cậu thấy thế nên đem bà cố đi thiêu,chứ không dám lấy dao rọc thịt như rọc mía mà nhà em nghe mấy người ngoài Bắc kể về tục sang cát ngoài đấy . Sau đó thì lập một cái miếu thờ họ và đem nhiều người trong gia tộc về thờ chung . Trong miếu thờ , ở trên cùng là hàng di ảnh và bảng gia phả ông bà gia tiên tiền tổ , sinh năm nào mất năm nào ở đâu ? và dưới cùng nữa là một bệ xi măng đựng tro cốt của dòng họ. Bệ xi măng này không để hở ra mà xây kín lại , nên người ngoài nhìn vào sẽ không biết là có nhiều hũ cốt để phía dưới
Em phải dài dòng kể lể để cho các bác hiểu tại sao lại có những chuyện sau đây :
Hôm đó là ngày Thanh Minh , dì sáu cùng với một bà dì bên ngoại em mới mua một con vịt quay , ít xá xíu , bánh mì , bánh hỏi thịt quay , bánh da lợn và bánh bò nướng, lên cúng ( những món mà người Hẹ thích ăn ) . Đốt nhang khấn vái xong là gần 11h30 trưa, nhà dì em cách khu miếu cũng khá là xa , dì còn phải về sớm để đưa thằng nhóc con đi học nên nhang mới cháy được cỡ 1/5 cây thì dì đã đem giấy tiền vàng bạc ra đốt và thu vén đồ cúng đem về . Bỏ đồ cúng vào bịch hết rồi thì đem giấy tiền vàng bạc ra đốt . Dì em kể , đang đốt thì tự nhiên có 1 tờ giấy tiền nó bay vút lên và đáp vào rạng tre phía trước cái miếu . Lập tức rặng tre cháy phực lên như một ngọn đuốc khổng lồ ! ( Lưu ý với các bác là rặng tre còn sống xanh tốt nhé ! không phải tre già chết khô héo lâu ngày đâu ) . Dì em thất kinh hồn vía , vội vội vàng vàng vào lạy lấy lạy để , xin ông bà xá tội . Dì em vừa lạy vừa khóc , nói rằng tại nhà con xa quá , con phải về chở con đi học nên mới thất kính ông bà blah blah … Vừa vái xong thì đám cháy nhỏ dần và tắt hẳn

Dì em về và kể chuyện cho bà ngoại nghe ,bị ngoại la 1 tăng ! ngoại nói mày có lòng cúng kính ông bà thì làm cho đàng hoàng ! Vừa lên nhang chưa kịp chứng giám thì mày lo mày dọn rồi , có khác nào mời người ta về ăn rồi đuổi người ta ngay giữa bữa ăn! ai chứng cho mày ?

Về phần rặng tre trước cái miếu , sau bữa đó dì em lên thì thấy nó vẫn xanh tốt , chỉ bị cháy xém chút xíu bên hông thôi
Lưu ý các bác nhé ! có cúng kính thì phải có lòng thành, không đùa cợt ẩu tả qua loa được đâu các bác ah !

(Mobiblog.Org)
Truyện 4 : bà ngoại em
Ngoại em xuất thân từ một đại gia đình trâm anh thế phiệt – giàu có và quyền uy nhất vùng , nhưng bà ngoại lại ưng ông ngoại – con của một gia đình tá điền làm công cho gia đình mình . Chuyện này lúc đầu ông bà cố phản đối kịch liệt luôn , vì có rất nhiều đám con nhà quan chức ngấp nghé mang lễ sang hỏi , mà bà ngoại không chịu nên cũng không nhận lễ vật của người ta dc . Cả đời ngoại em có một cuộc sống bình dị êm đềm , không có bất kì một biến cố gì xảy ra . Em còn nhớ như in , lúc đó là khoảng tháng 5/2009 , chân ngoại yếu dần và chủ yếu nằm trên giường. Ngoại bắt đầu nằm ngủ li bì , kêu dậy ăn cơm cũng không dậy luôn,mỗi khi dậy thì ngoại nói với dì em : ” Con ơi có ai cứ đứng trong góc nhà nhìn má quài zậy ? kêu người ta ra mời ngồi uống nước đàng hoàng coi nè ! ”
Ngoại nói mấy lần dì em đâm sợ luôn ! Cái góc đó hồi trước để cây chổi và cây cờ , ngoại nói xong dẹp hết không dám để gì trong đó nữa ! . Tình trạng của ngoại kéo dài chừng 3 tuần thì ngoại ra đi một cách nhẹ nhàng . Ngày hôm đó , buổi trưa , lúc đó có mặt đông đủ con cháu , ngoại đột nhiên mở mắt ra , nhìn quanh hết tất cả mọi con cháu với ánh mắt tha thiết . Nhìn thấy ánh mắt của ngoại , dì em chột dạ và bắt đầu suy nghĩ lung tung,dì hay nói với mẹ em rằng những người đang mê man mà đột nhiên tỉnh dậy rồi nhìn hết người này tới người kia là do người ta hồi dương lần cuối , chào vĩnh biệt con cháu rồi lên đường ra đi
Đúng thật các bác ah ! tối đó ngoại em thanh thản ra đi trong giấc ngủ ! nhẹ nhàng !
Lúc cúng đám ma cho ngoại , nhà em có mời một ông thầy tụng ngày trước tụng đám ma cho ông ngoại em . Ông thầy này không phải là sư , mà chỉ là thầy tụng thôi ( em nghe nói thế , cũng không rành về lãnh vực này ),ông thầy ở một ngôi chùa rất có tiếng trong thành phố . Mọi sự cúng bái ma chay đều xong , tới ngày đi chôn thì có chuyện xảy ra . Chuyện là thế này , ngoại em mất thì gia đình lên xem đất trong nghĩa trang gia tộc ( em đã nhắc tới trong truyện hai người dì quá cố ) . Chọn được một mảnh đất đẹp , cho người đào đất xây huyệt thì đào trúng mạch nước ngầm , nước cứ phun lên ào ào ! ( Em nghe nói địa thế như vậy rất là đẹp ! ). Tới ngày đi chôn , em là người cầm hình nên bước tới đầu tiên . Em thấy huyệt ngập xăm xắp nước !!! Thế là cả nhà chạy đôn chạy đáo mượn được hai cái máy bơm chạy hết công suất hút nước ra . Thế mà vừa hút xong nước lại trào lên ! Cuối cùng hạ huyệt xuống mấy chú nhà đòn phải nhấn cỗ áo quan cho chìm xuống rồi lấp cát lên !

3 ngày sau mở cửa mả , gia đình em chuẩn bị đầy đủ đồ cúng rồi , tới phiên ông thầy thì ổng để quên cái mõ ở nhà thế là ổng tụng chay bằng miệng không mõ không chiêng gì hết
Cúng thất thứ 1 ( 7 ngày sau mất ) thì không thấy gì , nhưng khi cúng thất thứ 2 thì ông thầy kia bận công chuyện , phải nhờ một sư khác cúng giúp .( Sư X ) Cúng xong thất thứ 2( 14 ngày sau mất ) thì con em họ của em ( con dì ) nó nằm mơ thấy nó đang ở dưới nhà ngoại , ngay trong lễ cúng thất thứ 2 . Nó đang cúng thì thấy bà ngoại về , đứng lấp ló ngoài cửa . Nó hỏi ngoại ơi ai kêu ngoại về vậy ? – ngoại em nói : ” Thằng P nó kêu tao mới về đó ! ” – P là em ! chuyện là như thế này , từ khi ngoại mất thì ngày nào ra ngoại , em cũng thắp nhang và lạy trước bàn thờ ngoại , mong ngoại độ hộ cho công chuyện làm ăn của em được suôn sẻ , vì lúc ấy cứ trục trặc hoài !
Con em họ lại hỏi tiếp ( trong giấc mơ ) : Ngoại ơi sao ngoại không vào nhà mà lại đứng tần ngần ngoài cửa vậy ? Ngoại mới nói : ” Mẹ mày cúng dối quá làm sao tao vào nhà mà hưởng được ? ”
Nó hết hồn giật mình tỉnh dậy và kể cho mẹ nó nghe . Dì em tức tốc chạy xuống nói cho cả nhà nghe và quyết định mời sư X đến và xin tư vấn . Lúc sư X đến , sư liền đi tới bàn thờ , cầm bài vị lên và hỏi : Ủa , bà mất ngày 30 tháng 3 âm lịch hay ngày 1 tháng 4 âm lịch ? Nhà em đồng loạt thưa : ” ngày 30 tháng 3 ah ” – ” Thế sao trên bài vị lại ghi ngày mất là 1 tháng 4 ? ” Lúc đó cả nhà em chưng hửng và sợ xanh mặt luôn !Bài vị ghi toàn tiếng Hoa , nhà em đâu có ai biết đọc đâu mà biết đúng sai !!! Theo lời sư thì đó là lý do tại sao bà ngoại không vào nhà được ! Thế là sư phải ghi một miếng giấy khác rồi dán chồng lên bài vị cũ và cho một bài kinh : “Khai yết hầu chơn ngôn ” gì gì đó Sau đó thì không thấy gì nữa !

You may also like...