[Tâm sự] Bò lên giường em gái (Chap 1-13)

Những câu chuyện bất hủ của Vozer
**
Em nằm cuộn mình, run rẩy trên giường, tiếng khóc nức nở hoà vào bóng đêm như chôn vùi dưới cơn mưa. Ngoài ô cửa sổ loang loáng ánh đèn, cây hoè sau nhà bị gió thổi, cành lá um tùm dồn dập đập lên lớp kính mỏng.

Tôi không phải thằng điên! Tôi rất tỉnh táo! Tôi biết mình làm gì!
Nợ máu phải trả bằng máu, tôi không có sai!

“Rầm!” Cánh cửa bị đạp tung, tôi quay đầu chứng kiến khuôn mặt kinh hãi của người đàn ông kia, ông ta là bố tôi, cũng là kẻ thù suốt đời này của tôi.
Đêm nay, mới chỉ đang bắt đầu.

**

Trước khi mọi người ném đá, chửi tôi là thằng bệnh hoạn,… Hãy để cho t kể về câu truyện của mình.

CH1: TUỔI THƠ DỮ DỘI

Con người mới sinh ra về bản chất hầu hết ai cũng giống ai, trên quá quá trình trưởng thành nếu mắc phải sai lầm sẽ dẫn đến hậu quả nhân cách bị biến dạng. Mà xui xẻo thay tôi lại nằm trong số đó.

Những năm tháng tuổi thơ của tôi gắn liền với đống đồ chơi và hộp màu vẽ, không gian đi lại chỉ gói gọn trong bốn bức tường chật hẹp. Bố mẹ đi làm suốt, ở nhà người hay quan tâm tới tôi nhất có lẽ là vú Vân. Nếu bây giờ bắt tôi phải mường tượng xem hình dáng bà thế nào, chắc đợi đến tết Tây vẫn không nhớ nổi. Không phải tôi bị mù hay là một thằng mắc bệnh tự kỷ, mà từ khi có tri thức tôi đã sớm tập thói quen chơi một mình, ăn một mình, ngủ một mình,… tóm lại ngoài bản thân ra thì tôi không sức đâu mà bận tâm đến người khác.

Thế nên ngày đầu tiên đến trường tôi không tránh khỏi bỡ ngỡ và khủng hoảng. Ngỡ ngàng vì số người ở trường nhiều hơn tất cả những người mà tôi từng gặp trong đời, sợ hãi vì tôi chợt phát hiện ra một điều… ai ai cũng cần có một người bạn.

Tôi không có bạn lại càng chẳng giỏi giao tiếp, vậy nên tôi chỉ biết lặng lẽ ngồi ở một góc phòng, bỏ sách vở ra đặt ngay ngắn trên bàn.

Vào giờ học đầu tiên đứa nào đứa lấy vẫn còn rụt rè, nhưng dần già chúng ngồi xích gần nhau, chia thành hai phe con trai- con gái, tụ tập nói chuyện phiếm.

Ngày ngày cắp sách đến trường rồi kéo cặp về nhà. Suốt buổi học thì chỉ biết nhìn bảng đen phấn trắng, lấy học hành làm thú vui duy nhất. Có lẽ vì thế nên điểm tổng kết năm học lớp một của tôi thuộc loại xuất sắc. Hôm đó trời xanh mây trắng, tôi vì vội vã chạy tắt trên cánh đồng ngô bạt ngàn, đáy lòng lần đầu dâng lên một nỗi chờ mong, có khi nào cha mẹ tôi sẽ rất tự hào như phụ huynh các bạn không?

“Học sinh giỏi à? Đứng thứ mấy lớp” Bố tôi gắp thức ăn bỏ vào miệng, thuận tiện hỏi một câu.

“Dạ, thứ ba.”

“THỨ BA?”
Cây đũa bị đập mạnh xuống bàn, tôi giật mình, theo bản năng dính sát vào ghế ngồi nhìn chăm chăm vẻ giận dữ của ông ấy.

“Tao tưởng mày giỏi lắm cơ, đứng thứ ba không thấy xấu hổ sao mà còn khoe. Ngồi đấy nữa, cút xéo ngay cho khuất mắt tao!”

Người ta nói hy vòng càng nhiều thất vọng càng lớn quả không sai, bị người mà mình hằng kính trọng tạt cho một gáo nước lạnh, tâm hồn trẻ thơ non yếu của tôi tức thì bị đóng băng. Với bản tính lầm lì sẵn có, tôi tự động rời khỏi bàn ăn, đóng sập cửa phòng. Cầm lấy tấm bằng khen trên bàn xé vụn, vứt vào góc nhà.

Mọi chuyện cứ êm ả trôi qua nếu không có một chuyện xảy ra.
Hôm ấy đang giờ ra chơi thì thằng Bình“Gấu”, một thằng to con nhất lớp tự nhiên chạy vào phòng học, vì mọi người đã đi chơi hoặc ăn sáng hết nên xung quanh vắng vẻ còn mỗi một mình tôi. Nó đưa cho tôi một chiếc đồng hồ mới tinh, nhờ trông giúp với lý do “đi đá bóng sợ làm hỏng”, chưa kịp đợi tôi đồng ý hay không nó đã liền vội vàng chạy đi.
Trẻ em đầu óc thường đơn giản, bởi thế tôi chẳng nghĩ gì liền để trong ngăn bàn, ung dung đưa mắt ra cửa sổ ngắm mây, hóng gió. Nhưng tiếng chuông báo vào tiết vừa vang thì một trận xôn xao nổi lên, có đứa khóc òa nói rằng mình vừa mất đồ. Cô giáo chủ nhiệm lớp tôi mới ra trường, còn thiếu kinh nghiệm nên lúng túng chẳng biết làm gì. Mãi sau mới yêu cầu các bạn đem cặp của mình ra, “lục soát” từng người một.
Đương nhiên chuyện gì đến cũng phải đến, cô Hà giơ chiếc đồng hồ lên, hỏi lấy cái này ở đâu ra. Tôi còn nhớ như in cái cảm giác bàng hoàng xen lẫn lo sợ đấy, toàn thân tôi lạnh ngắt, mồ hôi chảy ra ướt đẫm, tôi lắp bắp.
“Không… em không biết…”

“Chứng cứ đã rõ ràng, em còn lời nào để nói không?”
Mọi người đồng loạt quay lại nhìn tôi, cái nhìn ấy biểu thị “Hóa ra mày không chỉ câm, mà còn là thằng ăn trộm”, “Tránh xa cái thằng trộm cắp ấy ra!”
Vào phút giây định mệnh đó, tôi biết rằng cuộc đời mình từ nay trở về sau sẽ không thoát khỏi tội danh này, một vết nhơ suốt cũng không thể gột sạch.
Tôi đứng chết trân, chẳng mở miệng thanh minh thêm dù chỉ một từ. Trong sự tĩnh lặng đến vô tình, lòng tôi mang theo một sự căm hận tột cùng. Những hiềm nghi, ngờ vực bao trùm lên, nhốt tôi lại trong nỗi đau vô bờ bến…
Đó là lần đầu tiên kể từ khi sinh ra, tôi biết thế nào là hận một người.

Cuối buổi học, thằng Bình Gấu cùng vài đứa chặn đứng tôi lại rồi hét to.
“Thằng ăn trộm!”

“Không phải tao! Chính mày mới là người lấy…”

“Câm mồm đi, loại trộm cắp như mày không có quyền nói ở đây!”
Bọn nó không đợi tôi giải thích mà chỉ một mực nghe theo lời thằng Bình Gấu.

“Mày đã nhờ tao giữ hộ cái đồng hồ! Thằng khốn kiếp, đồ vừa ăn cắp vừa la làng!”
Tôi quát lên, gần như muốn lao thẳng vào nó. Đột nhiên thằng Bình Gấu ngã lăn ra, rú lên một tiếng kinh hoàng. Tôi rùng mình, tưởng nó lên cơn động kinh nhưng còn chưa kịp định thần lại thì một bàn tay bất ngờ giáng thẳng xuống. Tôi chật vật ngã, mày mày xây xẩm, tối tăm.

“Thằng này, ai cho phép mày đánh con tao?”
Thầy Tôn một tay nâng thằng Bình, một tay túm lấy cổ áo tôi lôi dậy.

“Con có sao không?”
Úp mặt vào người thầy Tôn, nó khóc ầm lên.“Nó đổ thừa con ăn cắp rồi đánh con”

“Dám đánh con trai tao, mày không biết tốt xấu là gì à?”

“Không…phải…”

“Thằng mất dạy! Không có người dạy dỗ thì mày tưởng muốn làm gì cũng được hả? Hôm nay để tao xem mày còn ngang ngược được nữa không!”
Dứt lời, ông ta vung cây thước kẻ lên.
Tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng gỗ cứng va vào hộp sọ kêu “cốp”, tiếp đến một thứ dung dịch mát lạnh chảy xuống, vì quá nhanh nên tôi chẳng còn biết cảm giác đau là gì nữa.
Tôi bưng tay lên mặt, máu tươi dính đầy hai bàn tay tôi, đỏ tới nhức mắt…
Thằng Bình nhìn tôi bằng đôi mắt bé tí tẹo hiểm ác, cái nhìn đó xoáy sâu, ăn tận vào trong xương tuỷ tôi…

Khi tỉnh dậy tôi thấy mình nằm trên giường bệnh, quanh đầu quấn một lớp băng dày. Chỉ cần chạm khẽ, cơn đau liền ập tới, buốt tận óc.
Bên cạnh tôi, vú Vân với nét cười tiều tụy pha thêm phần mừng rỡ. Tưởng chừng cả chục năm qua đi, tôi chưa gặp lại bà.“Cuối cùng con đã tỉnh lại rồi!”

“Tôi còn chưa chết, vú khóc làm gì.”

Vú Vân sững sờ, bàn tay đưa giữa không trung run run rồi rơi xuống. Sau lần đó, bà tuyệt nhiên không còn chạm vào vai tôi thêm lần nào.

Hỏi bố mẹ tôi đâu ư? Họ còn bận bù đầu với công việc, hơi đâu mà quan tâm đến “thằng ăn cắp” như tôi. Mà tôi thật sự thấy thoải mái khi không phải nhìn mặt họ, bị họ chửi mắng vào lúc này.
Kể từ sự kiện ấy, tôi bỗng dưng biến thành một người khác, ngay cả vú Vân cũng không nhận ra nổi. Nhiều lần tôi bắt gặp bà hỏi về chuyện vết thương trên đầu tôi, nhờ bác sĩ xem kỹ có ảnh hưởng gì nghiêm trọng không.
Hơn ai hết tôi là người hiểu rõ nhất, không phải vì cú đánh mà chính cuộc sống này đã dạy cho tôi biết, trước khi sự phản bội kịp giáng cho bạn một đòn chí mạng thì tuyệt đối đừng tin tưởng bất cứ ai.
Về sau tôi lại nhận ra, ngay cả chính bản thân mình cũng không thể hoàn toàn tin tưởng được.
Có nhiều lúc tôi thầm cảm ơn thầy Tôn, cảm ơn bài học đầu đời đắt giá của ông ta. Và có lẽ bản thân ông ta chưa chắc đã ngờ rằng kẻ bị ông ta đánh lại là học trò đắc ý nhất trong cuộc đời dạy học của mình. Ông ta đã dần tạo ra một “thằng khốn nạn” theo đúng nghĩa.

Sau biến cố, thầy Tôn bị chuyển công tác đến một nơi xa xôi hẻo lánh nào đó mà tôi chẳng thèm bận tâm. Còn thằng Bình Gấu vẫn tiếp tục theo học tại trường. Mỗi lần giáp mặt nhau, nó lại dùng ánh mắt hằn học để nhìn tôi như thể “Chính mày đã hại bố tao phải mất việc, cả nhà mày…!”
Cho đến một ngày sự hận thù đã đi đến đỉnh điểm, đột phá lớp vỏ bọc thản nhiên mà nổ tung.“Vì mày mà bố tao bị đuổi việc. Thằng chó chết!”

“Họa do bố con mày tự gây ra, không thể trách tao được.” Tôi nhún vai, bĩu môi khinh bỉ. Nó tự làm còn đứng đây chửi bới tôi nữa chứ, đúng là chó dại cắn càn.

“Thằng chó! Vì không được bố bố thương nên mày nganh tị với tao đúng không?”
Từng thớ thịt trên mặt thằng Bình co giật, mắt nó long lên, miệng không ngừng chửi rủa.
“Đồ ăn cáp! Bố mẹ mày không cần mày! Không ai trên đời chấp nhận sự tồn tại của mày! Mày không hơn gì một con chó!”

Nếu là hiện tại khi nghe những lời này tôi có thể thản nhiên cười mà nói rằng: “Thật ra, tao so với con chó còn có phần ti tiện hơn”. Nhưng lúc ấy tôi chỉ là một đứa trẻ, trái tim còn quá non nớt để chịu đựng sự sỉ nhục lớn đến vậy. Vật ngã thằng Bình xuống, tôi ngồi đè lên người nó, đấm đá túi bụi, mỗi đòn nện xuống là một câu.
“Câm miệng! Câm miệng ngay cho tao!”

Túm chặt đầu thằng Bình, không ngừng nhằm vào mặt nó mà đấm. Đấm đến khi toàn thân rã rời, tay tôi đau nhức.
Tôi không còn phân biệt được đâu là máu của nó, đâu là máu của tôi. Đâu là nỗi đau của nó, đâu là vết thương của mình.
Thằng Bình không chịu thua. Vẫn cố sức gào lên.
“Mày là đồ trộm cắp!”

Bấy giờ lũ bạn nó đi qua, ngay lập tức liền xông vào. Không biết phải trái đúng sai hợp sức đánh tôi.

Tôi vẫn đánh. Sáu, bẩy đứa xúm lại lôi tôi ra, cố sức tách tôi khỏi thằng Bình. Mặc cho bọn chúng đánh, nhất quyết tôi không buông nó ra.
Đòn giáng xuống như mưa trút, tưởng chừng bầu trời trên đầu tôi chỉ còn là một màu đen kịt.
“Cho mày chết! Chết đi!”

Bọn chúng cười, nhổ nước bọt vào mặt tôi.
Lòng tự tôn bị đả kích tới cực điểm. Vơ một hòn đá kế bên, tôi ném thẳng vào chúng nó. Thằng Bình bị thương nặng nhất không kịp tránh, nó ngã vật xuống, máu chảy ròng ròng.

Thấy hành động của tôi, mặt đứa nào cũng tái xanh, chạy mất dạng.

Tôi nhìn thằng Bình nằm trong vũng máu, bất giác cười lớn hơn. Một sự thích thú chảy ra từ sâu thẳm, dần ăn mòn phần nhân tính ít ỏi của tôi.
“Bạn bè thì sao chứ, mày bị đánh đến chết, việc chúng làm cũng chỉ là bỏ chạy mà thôi…”

___

Lết người về đến nhà sắc trời đã chạng vạng, bố tôi cầm sẵn cây roi, đứng trước phòng khách ra lệnh tôi qua đó. Vú Vân một bên ngăn cản người đàn ông cục cằn, một bên khuyên nhủ tôi đủ điều nhưng tôi vẫn trơ lì đứng im, còn tự thấy việc mình làm rất đúng đắn.
Hai mắt ông ta đỏ ngầu, vung cây roi lên, một phát lại một phát hét.
“Mày biết sai chưa?”

“Con không sai! Không sai! Nó là giáo viên thì được phép đánh học sinh, bố là bác sĩ thì được phép đánh con trai của mình chắc. Luật này ở đâu ra? Đâu ra?”

“Thằng mấy dạy, dám cãi này!” Đòn roi liên tiếp quất trên lưng tôi, chân tôi, không biết qua bao lâu ông ta mới dừng tay, vứt roi xuống đất thở hồng hộc.
Tôi nhếch mép mỉa mai: “Bố đánh chán tay chưa, có cần con cất hộ không?”

“Mày giỏi lắm, tao không dạy được thằng con như mày!”

Tôi nhìn chằm chằm cây roi, dùng chút sức tàn điên cuồng bẻ gãy nó, cho nó nát vụn ra, dám làm đau tôi! Mẹ nó, làm đau tôi!… Căn phòng tối đen chỉ còn tiếng nứt gãy và âm thanh thút thít nho nhỏ. Mẹ ôm lấy tôi, chặt đến mức khiến tôi ngạt thở, những vết thương cùng lúc lan tràn sự đau đớn tê dại ra toàn thân. Nhưng tôi không khóc, chỉ biết nghiến răng chịu đựng.
“Ông trời, sao tôi lại sinh ra đứa con hư đốn thế này…”

“Con ơi con,… con có mệnh hệ gì, mẹ biết phải làm sao đây…?”

Mẹ tôi có câu hỏi của mình, tôi cũng có câu hỏi của riêng tôi. Rõ ràng người bị đánh là tôi, vì lý gì bà lại khóc đến thật thương tâm?

Hướng mắt nhìn xuyên qua ô cửa kính trong vắt, từng bông pháo hoa nối tiếp nhau tô điểm trên tấm màn trời đen thẳm. Âm thanh rộn ràng, ánh sáng diễm lệ tới nỗi tôi ngỡ mình lầm tưởng. Trên đời này có bao nhiêu thứ giống pháo hoa… nhiệt thành đến rạng rỡ rồi cũng có lúc lụi tàn theo mây khói…
.
.
.

Trong ngày Tết năm ấy, thế giới của tôi từng thứ từng thứ theo thời gian dần bị xóa sổ, từ “học hành”, “niềm tin”, đến “gia đình”, “bạn bè”… một chút cũng không mảy may sót lại.

(P/S: Đừng ai hỏi là truyện thật hay phét nữa nhé.)

Những câu chuyện bất hủ của Vozer
CHƯƠNG2: KẺ BỊ VỨT BỎ

Có một loại quan tâm xuất phát từ trong tim, có một loại yêu thương hiển hiện như điều dĩ nhiên. Càng quen thuộc thì càng sợ có một ngày sẽ mất đi. Vậy nên từ trước đến nay đối với những thứ mình sợ hãi, con người ta thường theo bản năng lẩn trốn.

Hôm sau, tôi bị đuổi học.
Kể từ khi biết tin tối ngày bố bận bịu với những cuộc điện thoại, tôi nằm trong phòng, cuộn người vào ổ chăn cố gắng không để cho âm thanh phiền chán ấy chui vào tai, ấy thế mà có ngăn được việc vú Vân luôn miệng truy hỏi. “Có đau không?” “Ai đánh con?”, “Vì sao con đánh bạn?” Là một trong hàng tá câu vú thường xuyên nhắc tới, nhiều đến nỗi đầu tôi muốn nứt ra.
Tôi ghét nhất bị làm phiền, nếu gặp phải người khác, dù có cạy miệng tôi cũng chả hé răng nửa lời. Đằng này vú Vân một tay chăm sóc tôi từ nhỏ, đã thế bà lại dùng nước mắt và vẻ quan tâm đến dung túng làm tôi không sao tránh nổi.
Bổn tính khoe khoang sẵn có pha lẫn tự hào, tôi quên thương tích trên người nói rằng mình đã đánh rất nhiều đứa, lại còn đập vỡ đầu một thằng.
Vú Vân quay mặt đi, không nói câu gì.
Tôi nói: “Đau đớn người khác gây ra, tôi phải trả lại chúng gấp bội, thậm chí khiến chúng không kịp hối hận!”

“Khi một người hành động vô phép tắc dẫn đến hậu quả đả thương người khác, con biết ai sẽ là người đau lòng nhất không?”
Tôi tỉnh bơ: “Thắng làm vua, thua làm giặc. Đương nhiên thằng Bình là đứa bị đòn đau nhất chứ ai”

“Con à, con sai rồi, người khổ sở nhất vẫn là cha mẹ của đứa trẻ ấy”

Tôi dĩ nhiên không tin, nhưng vì nể bà nên tôi chẳng thèm phản bác. Con người là loài động vật có trí não phát triển bậc nhất, cũng ích kỷ nhất. Mồm cứ leo lẻo yêu cái này, yêu cái kia, không màng tính mạng để bảo vệ một người,… kỳ thật thứ mà họ yêu thương trân trọng nhất không ai khác ngoài chính là bản thân họ đấy sao?

“Nếu một ngày con bị người ta đánh, con cảm thấy thế nào?”

“Có gan đánh người thì cũng có gan chịu đòn, thôi vú ra ngoài đi, tôi mệt lắm rồi!”
Bà chần chừ chốc lát mới đứng dậy, nhẹ giọng.
“Sau này lớn lên con sẽ nhận ra một điều. Tổn thương con gây ra cho người khác, cả đời họ cũng không quên… và cả đời này con cũng không thể tha thứ cho bản thân mình”

Gì chứ? Tôi có điên đâu mà phải tự dằn vặt mình, lợi ích bản thân phải đặt lên hàng đầu, tôi đã muốn thì người khác đừng hòng xen vào. Sai thì sai đến cùng đi, tôi đây cũng chẳng lấy hơi đâu mà hối với cả hận.
Nằm bẹp dí trên giường, tôi nghiệm đi nghiệm lại đến chán ngấy với những câu triết lý vớ vẩn của vú Vân, may cho bà ta là đã đi trước lúc tôi kịp nổi quạu lên.

Ba ngày sau, tôi đứt ruột từ bỏ phút giây tự do ngắn ngủi, nặng nề cắp sách đến trường.

Việc đầu tiên khiến tôi thoải mái là thằng Bình biến mất như bị bốc hơi.
Không ai nói gì về sự việc lần đó, bọn học sinh nhìn mặt tôi đều né dạt sang một bên, cũng chả ai nhắc gì về việc kia nữa. Hệt như miệng bọn họ bị dán bởi một lớp băng dính, vừa định mở liền đau đớn đành phải ngậm chặt vào. Mãi sau tôi mới biết ông bố kính yêu của tôi đã dùng tiền bịt miệng gia đình thằng Bình Gấu. Tiền là một thứ thật kỳ diệu, biến lương tri thành vô tri, cũng biến một người bình thường trở thành một người câm… Sau khi lĩnh hội điều này, tôi vẫn thường xuyên lạm dụng sức mạnh đáng kinh ngạc của nó để làm nhiều việc đáng xấu hổ.

***

Để chuẩn bị ngày sinh nhật sắp tới của tôi, cũng như mọi năm vú Vân là người duy nhất có mặt. Trẻ con hồi bấy giờ trước sinh nhật mấy ngày thường có một điều lệ là truyền qua tay những tấm thiệp mời nho nhỏ, bên trong ghi rõ địa điểm và thời gian tổ chức. Tôi ngồi một góc, nhìn chúng không chuyển thiệp mời cho nhau, từ đầu lớp xuống cuối lớp đứa nào cũng có, ngoại trừ tôi. Nếu nói chả quan tâm việc vặt đấy hoàn toàn là dối trá. Tôi cũng là trẻ con, từng chờ mong có ai đó mời mình dự sinh nhật, hy vọng rồi tất yếu thất vọng, nhưng việc ấy theo thời gian dần pha nhạt. Lớn thêm chút nữa, nhận thấy bản thân dù gì cũng không hoàn toàn là một thành viên của lớp, vả lại tính tôi trầm mặc, có phần u ám, bọn nó sợ chẳng dám lại gần.

Chỉ là mỗi lần đi qua tiệm bánh kem, nhìn người ngày người kia đưa con bọn họ đến mua bánh, bọn chúng khác nhau nhưng đứa nào đứa nấy đều chung một vẻ mặt vui mừng. Lòng tôi dâng lên một nỗi khát vọng mong manh, chợt đến chợt đi trong chớp mắt. Chứng kiến hết gia đình này rồi gia đình kia, hết năm này sang năm nọ họ quây quần bên nhau, hạnh phúc vui vẻ. Cái không khí ấp áp ấy như lan tỏa ra không trung, tách biệt hẳn với thế giới của tôi. Tôi nhìn thấy, nghe thấy những lời họ nói nhưng không hề cảm nhận được. Có thể vì họ bên trong nhà, tôi ở ngoài trời, hay vì ngoài trời lạnh quá, ấm áp thế nào đối với tôi cũng quá xa vời… Ngăn cách tôi với thế giới náo nhiệt này không phải qua lớp của kính trong suốt kia, mà là thật nhiều lớp vỏ tôi tự tạo ra để bao bọc mình tránh khỏi tổn thương. Năm tháng qua đi, tôi sống như một cái cây non yếu thối rữa từ gốc. Càng phát triển, diện tích nhiễm bệnh càng tăng. Nếu kịp thời phát hiện, khéo léo chặt lấy cành khỏe mạnh, chuyển giao sang một khu đất mới, cái cây lớn lên vẫn khỏe mạnh bình thường. Nếu biết mà vẫn bỏ mặc thì cái cây sẽ chết dần chết mòn với cái ruột rỗng tuếch. Tôi lớn lên với cái xấu xa ăn sâu xương tủy, chạy qua từng dây thần kinh. Khi có người phát hiện, muốn chữa trị nó thì bệnh dịch đã thấm tận tới tim rồi…

Tiết trời buốt giá, tay tôi đông cứng nắm chặt chiếc hộp mà năm nào bố mẹ cũng gửi đến tận trường, nói họ rỗi việc cũng không sai bởi họ luôn khánh sáo, xa cách với tôi như vậy đấy… Đáng lẽ tôi nên cảm kích vì bố mẹ dành một khoảng thời gian quý báu của mình để nhớ đến tôi, nhớ đến cái ngày họ sinh ra tôi. Dù gì tôi cũng chỉ là một phế vật của tạo hóa, một đứa con ngoài ý muốn, họa có quẳng ra đường cũng không có ma nào nó nhặt.
“Nếu đã không muốn tôi hiện diện một cách tử tế thà làm tôi biến mất mãi mài còn hơn. Tôi chán ngấy cuộc đời vô vị này lắm rồi!” Tôi muốn hét vào mặt họ, vậy mà trớ trêu thay, họ có bao giờ cho tôi quyền được nói tiếng lòng mình đâu.

“Con đã nhận được quà chưa?” Chưa bước chân vào nhà đã nghe thấy lời hỏi thăm ân cần của vú Vân.

“Có!”Quen với thói vô phép, tôi đáp cụt ngủn.
Vú Vân cũng không để ý, cười đầy bao dung. (Giờ nghĩ lại mới thấy vú chiều tôi quá, mỗi lần nhìn vào mắt bà tôi đều thấy một niềm yêu thương vô hạn, hệt như tôi là con ruột của bà. Mà đúng vậy, bà coi tôi không khác gì người con trai đẽ chết từ lâu. Đáng tiếc khi đó tôi mới vài tuổi đầu, ngu xuẩn tưởng bà thương hại tôi, lại càng muốn tránh né bà…)

“Con cất đồ rồi mau xuống ăn cơm”

“Đồ á? Tôi đã sớm đáp đi rồi!”

Vú bàng hoàng: “Tại sao vậy? Con không thích à?”

“Cái gì của họ, tôi đều không ưa!” Nén chua chát tràn lên tận họng, tôi thốt ra một câu chẳng phù hợp với tuổi. “Vú thấy rất buồn cười phải không? Máu thịt này là họ cho tôi, vậy mà tôi cũng khinh ghét. Mắt trắng bạc bẽo, ăn cháo đá bát, vú nghĩ thế chứ gì?”

Vú Vân thở dài trở về phòng bếp.
“Con thay quần áo rồi xuống ngay nhé, vú làm nhiều món cho con lắm đấy!”

“Không cần rườm rà vậy đâu! Năm sau thím đừng có bày ra nữa!” Thả mình xuống sofa, đầu óc tôi quay quay “Tôi mệt rồi! Vú ăn một mình đi”

Ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng đỏ hồng, thi thoảng lại phát ra những tiếng nổ tanh tách. Giữa cơn mê, cơ hồ còn vọng lại tiếng khóc của vú Vân. Tôi đâu ngờ năm sau và cả năm sau nữa chẳng còn ai làm một bàn đầy thức ăn chờ tôi, những món quà cũng theo đó mà biến mất… Sinh nhật của tôi cứ thế trôi vào quên lãng, quay cuồng với vòng xoáy thời gian, nằm ở góc nhỏ trong hoài niệm , tôi chỉ mãi dừng lại ở sinh nhật lần thứ chín ấy mà thôi.
Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày vú Vân bỏ đi, hôm đó sau buổi học, vừa mệt và chán, cũng chẳng để ý không khí kỳ dị đang bủa vây quanh mình, tôi lao đầu vào ăn cơm.

“Ăn ngon không?”

Việc tôi hài lòng nhất với vú Vân là tài nấu ăn siêu đẳng ở bà. Bởi vậy mỗi lần ăn ở bên ngoài, hay lúc ngay cả gói mì cũng không có tôi thường nhớ tới vú Vân, nhớ bàn thức ăn dậy mùi bốc hơi nghi ngút,… những lức ấy cổ họng tôi nghẹn đắng, nuốt mãi không trôi.

“Vào hè trời nóng, phải hạn chế nhai đá sẽ không tốt cho răng. Mỗi tối trước nhớ lên gường ngủ sớm, đừng thức khuya quá, không tốt cho sức khỏe,…”

“Vú lải nhải gì đấy!”

“Vú… sắp… con tự lo….”

“Cũng đến lúc vú được hưởng phúc rồi. Tôi đâu phải trẻ con, không cần vú chăm sóc.”
Đôi đũa bị ấn mạnh, tôi liên tục và cơm vào miệng. Nghe cuộc đối thoại mấy ngày gần đây của bố mẹ tôi đã biết phong phanh chút ít, nhưng lại không ngờ ngày này đến nhanh thế. Tôi… còn chưa kịp chuẩn bị…

“Con…”

“Vú im mồm! Tôi biết rồi, vú đi thì cứ đi, chả liên quan gì tới tôi!”

Vú dại ra, nước mắt không ngừng tuôn rơi, bà nhìn tôi thật lâu như thể toàn bộ yêu thương tích lũy trong suốt quãng đời cô đọng trong giây phút ấy. Mãi sau vú mới bật ra một câu khiến cả đời tôi không sao quên nổi.

“Xin lỗi…m…má… xin lỗi…”

Không biết có nhầm lẫn gì mà tai tôi lúc đó như ù đi, miệng tê cứng không thể phục hồi. Cố sắp xếp cảm xúc bất thường, tôi hỏi vú, muốn xác định thêm lần nữa. Nhưng vú Vân vẫn đứng chết lặng, khiến bất an trong nháy mắt chuyển thành giận dữ. Nghiến răng, điên tiết gạt
bay đống đồ ăn trên bàn, tôi gào lên.
“Vú muốn đi chứ gi? Vậy thì đi đi! Vú cút đi! Cút đi!”

Vú muốn tiến lại định giữ tôi nhưng vô ích, tôi hất văng tay bà ra, vùng vẫy hệt một con thú bị thương.
“Tôi không cần sự thương hại của ai hết! Ngay cả bố mẹ cũng không có nghĩa vụ với tôi, vú
không cần phải làm khó mình. Tôi không trách!”

Dẵm đạp lên đống đổ nát, đẩy bật cửa chạy ra ngoài.
Trên bậc cửa, Vân đứng chết lặng, chầm chậm lau nước mắt. Tôi là người hiểu hơn ai hết, chẳng những tôi trách vú, còn oán hận vú tới thấu xương. Vì nóng giận nhất thời, tôi quên mất điều quan trọng rằng vú Vân không hề có con cái, người thân thì ở tận dưới quê, đột nhiên bà xin nghỉ việc, trừ phi… Bố tôi khám bệnh cho bà, hang xóm ai cũng biết bà bị bệnh, thế mà chẳng ai nói cho tôi, họ nghĩ rằng trẻ con cần gì biết mấy việc ấy. Nhưng thiếu sót họ gây ra lại khiến một đứa trẻ dùng nỗi tức giận để trưởng thành.
Con vật còn có tình cảm, huống hồ vú Vân nuôi tôi nhiều năm, bà coi tôi như con cháu trong nhà, dành tất cả tình yêu thương của một người mẹ đặt cả lên người tôi. Tôi đau bà khóc, tôi bỏ cơm bà dỗ dành đủ kiểu, tôi sai lầm bà dạy tôi cách đi đúng đắn… Tôi coi sự xuất hiện của bà là điều đương nhiên, bà thương tôi là điều tất yếu, rất nhiều năm sau cũng bởi vì thói quen chết tiệt này mà tôi đánh mất đi rất nhiều thứ…

You may also like...