[Tâm sự – Tư vấn – Review]…Chuyện tình tay 3…

(Mobiblog.org)
Đã từ lâu mình coi voz là 1 ngôi nhà thứ 2 vậy, ở đây mình được nói chuyện khá thoải mái, mỗi lần buồn là lại vào voz đọc, kiểu j cũng có những cmt của các thím làm mình cười phá lên…cảm ơn các thím rất nhiều.
Hôm nay, mình mạo muội lập 1 cái thớt, vừa là tâm sự, vừa là muốn xin các thím ý kiến cũng vừa là muốn trút bỏ bao nhiêu điều mình kìm nén trong suốt thời gian qua…Đời đúng là bể khổ, rất nhiều người khổ, rất nhiều cái khổ. Mình cũng có nhiều nỗi khổ (tự mình thấy thế nhé, so với thiên hạ mình vẫn sướng hơn khối người…).
Câu chuyện mình sẽ viết là thật sự từ đáy lòng mình, thím nào rảnh thì đọc, thấy hay thì đọc, ko quan tâm cũng chẳng sao, gạch đá mình nhận hết (nhà đang cần gạch…haha). Mình viết là để trải lòng mình ra, thím nào thiện chí thì cho xin ý kiến, dạo này thật sự buồn quá…đúng là dính vào gái gú nó khổ thế.
Xin phép được mở màn bằng 1 bài thơ để các thím hiểu sơ qua về mình: (thơ ko hay đừng chê nhé)…

Ngỡ rằng ta hãy còn xuân
Giật mình mới biết tam tuần đến nơi
Hai sáu năm sống trên đời
Đắng cay gian khổ, cũng thời trải qua.

Cấp một cho đến cấp ba,
Học sinh xuất sắc tính ra chục lần.
Rồi đậu Kinh Tế Quốc Dân,
Mẹ cha hãnh diện, bản thân vui mừng.

Sinh viên cuộc sống dửng dưng,
Học hành chẳng cố, giữa chừng bỏ bê.
Thi đi thi lại ê chề,
Chỉ ham điện tử, chỉ mê chơi bời.

Ra trường bơn trải khắp nơi,
Nay đây mai đó, cuộc đời trớ trêu.
Mẹ cha tuổi đã xế chiều,
Vì con vẫn phải trăm điều đáng lo.

Mong cha mẹ hiểu thấu cho
Lòng con đâu muốn mẹ lo, cha sầu.
Con cũng muốn kiếm nàng dâu,
Nhưng giờ con gái biết đâu mà lường?

Chẳng biết cô ấy có thương?
Cho con đỡ phải một đường con đi.
Chẳng biết cô ấy nghĩ gì?
Trầu cau xin đợi đến khi mặn nồng…

Mình sn 1988 nhé. Thời sv cũng có 2 mối tình rồi, nhưng đều ko thành, đều bị gái nó đá đít. Đâm ra chán nản, chẳng còn niềm tin ở tình yêu nữa, nên gần 2 năm nay nhìn thấy gái như nhìn cây chuối ý (trêu thế chứ nhìn e nào sệch sề lây đê vấn khoái…mà khoái thôi chứ ko j nhé…)
Thấy con trai đã đi làm, công ăn việc làm cũng gọi là tạm ổn, mẹ ở nhà cứ giục lấy vợ suốt…Các thím thông cảm, nếu bình thường ko sao, đằng này nhà mình chỉ còn mỗi mẹ và mình…Bố mình thì sống ở nơi khác, chị gái cũng lấy chồng rồi…Nói chung hoàn cảnh gia đình mình thì trớ trêu lắm, mỗi lần nghĩ đến lại rớt nước mắt, mình thương mẹ bao nhiêu thì càng hối hận bấy nhiêu. Ngày xưa học hành toàn chơi bời ko à, phá của mẹ biết bao nhiêu là tiền, ra trường đi làm mới thấm thía. Cũng may là giờ ngoan hơn rồi, 1 năm nay ngoan lắm…(TDTT tí)…

Cách đây đúng 2 tháng (20/03/2013), 2 mẹ con ăn cơm tối với nhau, mẹ mang chuyện vợ con ra nói với mình (hầu như ngày nào chẳng nói):
– Mama (mm): dạo này yêu đương gì chưa con?
– M: yêu đương gì mẹ, chán rồi, khi nào gặp e nào ưng thì cưới luôn, khỏi phải yêu mệt đầu.
– mm: thế con có thích lấy vợ giáo viên ko? Trường mẹ có cô mới về, trông cũng khá xinh, ngoan lắm (mẹ mình làm gv nhé)
– m: ùi, bây giờ con gái xinh, ngoan lại làm giáo viên thì lấy đâu đến lượt mình
– mm: kệ chứ, cứ tán, biết đâu duyên số lại lấy được. trước giờ chuyện tình duyên mẹ có bao giờ cấm con đâu, tùy con chọn. Nhưng giờ lớn rồi, nhà có 2 mẹ con, con thì đi làm tối ngày, mẹ ở nhà buồn lắm. Sang năm mẹ nghỉ hưu rồi, tính sao thì tính, lấy vợ cho mẹ còn có cháu bế…
Thấy mắt mẹ rưng rưng, mình liền nói ngay:
– thế mẹ cứ cho số của e ấy đi, rồi con tự nc (để cho mẹ vui lên tí)
– để mai mẹ dắt lên nhà nó chơi luôn
– Thôi mẹ cứ kệ con cho nó tự nhiên. Con ko đi gặp mặt kiểu thế đâu, để con nc, nếu thấy hợp thì con sẽ tự hẹn gặp
– Ừ tùy con…sdt này… – nói rồi mẹ đọc cho m sdt của e nó. E nó tên P nhé, sn 90.

Cơm cháo xong mình cắp đít lên phòng (mình quen rồi, cơm thì nấu giúp mẹ thường xuyên chứ dọn dẹp rửa bát mình chúa ghét). Ngồi chán chẳng biết làm j rút đt ra gọi cho e nó…
– alo ạ…(nghe giọng nhẹ phết)
– Cho a hỏi đây có phải sdt của cô giáo P ko?
– Dạ vâng, ai đấy ạ?
– hì hì. Ai thì từ từ khác biết, làm j mà nóng vội thế e?
– A ko nói là e cúp máy đấy, e ko thích kiểu nc thế này…- sau e nó cúp máy cái rụp, làm mình ngẩn tò te.
Móa, bực rồi đấy, làm chi mà kiêu gớm, nhưng nghĩ bụng mình là con trai, nó là con gái, cố nhẫn nhịn gọi lại phát nữa:
– Gì nữa đây a?
– Anh chưa kịp nói a là ai thì e đã cúp máy rồi
– Vâng giờ a nói đi, e nghe…
– A tên S, sn 88, nhà ở thôn…xã…(e nó xã bên cạnh xã m)
– Sao a có sdt của e? (đậu xanh rau má, con gái đứa nào cũng hỏi câu này ngay lần nc đầu tiên là sao nhi?)
– E hỏi a là ai, thì a đã trả lời đầy đủ rồi, e có hỏi cái kia đâu mà…
– Giờ e hỏi đó, a trả lời đi…
– Có nhất thiết phải thế ko?
– Có ạ…
– Nếu a ko nói thì sao?
– Vậy thì e chào a…
– ấy từ từ e ơi, làm j mà nóng thế – móa, lại phải xuống nước phát nữa – anh là con trai của cô giáo C, chắc mẹ a cũng kể với e rồi…
– À ra là vậy, sao a ko nói sớm luôn, có j đâu chứ.
– Thì từ từ a khác nói…e ghê gớm quá đấy,
– Ko phải đâu, tại ngày hnay có mấy thằng cứ gọi điện trêu e, e bực mình quá, có j a thông cảm ( sao giờ nói ngọt vậy e?)
Sau đó 2 đứa nói chuyện linh tinh, chém gió trên trời dưới bể, cũng vui phết, rồi thì e nó hỏi mình có face ko, mình bảo có, thế là nó bảo lên face nc cho đỡ tốn tiền…ô ngon, chưa biết mặt tự nhiên cho face hả, lên luôn, check hàng luôn…Vào nhìn ảnh thì thấy e nó cũng khá xinh, mặt nhìn hiền và phúc hậu lắm, cười cũng khá tươi…nói chung là mẹ mình đã chấm thì chỉ có chuẩn. 2ae nc trên face 1 hồi thì mình hỏi:
– E có ny chưa?
– Sao mới quen mà a hỏi thế?
– A làm quen e là do mẹ a gt, a cũng ko có nhu cầu tìm kiếm thêm bạn bè, a chỉ thiếu người yêu thôi, còn bạn bè a nghĩ a đủ rồi, với lại a cũng ko muốn mất thời gian của cả e và a…(nghe mà thấy phũ vãi)
– Vậy a quen e là để tán e hả?
– Thì rõ…(câu này là chém e nó cho vui)
– A đã nói thật như thế thì e cũng xin nói thật, chẳng dấu a làm j, e có ny rồi, bọn e y nhau đã 2 năm. Mẹ a cũng kể với e rất nhiều về gd a và về a, tiếc là…hihihi – hi cái shit j mà hi, móa, mất công hnay ông có hứng làm quen, gặp ngay hàng đã có chủ…
– Ừm, ko sao, a thích những ng thật lòng thế…
Đời đã đen còn lắm lông, hỏi ra mới biết e nó là người y của ông a mình, sắp cưới rồi. Ức chế vkl…Nhưng sau e nó bảo, a đừng lo, xóm e có nhiều bạn xinh lắm, hôm nào e gt a cho bọn bạn e, a tha hồ mà chọn…Nghe cũng vui tai, rồi e nó cho face của 5 đứa bạn nó, đều sn 90 cả. Lướt qua hết 5 cái face, chấm điểm mỗi 1 đứa, còn 4 đứa kia thì nhìn ko thích…rồi mình giả bộ:
– Nếu chỉ chọn 1 ng gt cho a thì e chọn ai trong số 5 ng bạn của e?
– A thích ai thì e cho a sdt người đó, bọn nó đều chưa có ny đâu a.
– A có biết j về bạn e đâu, e biết qua về a rồi, e thử nghĩ xem ai hợp với a trong số đám bạn e, chẳng nhẽ e bắt a tìm hiểu từng người 1 à?
– A quen cái H nhé, e thấy thế, còn tùy a…
Móa, sao trùng hợp vãi, đúng e mình chấm, thế là xin sdt của e H, rồi quay ra nc với e H. Nt làm quen linh tinh thôi, chưa gọi điện, nhắn đc vài ba tin thì e nó kêu đi ngủ, mình cũng chào e nó rồi g9…Quay vào face nc với P:
– E ơi, setup 1 cuộc hẹn đi e, a mời cả xóm e đi ăn ốc ếch, chân cánh gà linh tinh… – quê e chỉ có mấy cái món này thôi, ko đc sẵn như phố…
– Thật hả a? được thế thì còn j bằng? – thôi bỏ mẹ, nói xong mới thấy hớ, sao ngu thế nhỉ, chấm e H rồi thì chỉ cần hẹn e H cùng với e P, ông a mình (ny e P) nữa là xong mà. Quả này bị hội đồng chết rồi…
– Ừm, thật mà, quan trọng j đâu chứ, gặp nhau cho vui, với lại nếu mới làm quen mà hẹn gặp mỗi H sợ H ko thích
– Vâng, thế để e hẹn bọn nó
– ừm, e hẹn đi, càng sớm càng tốt, tối mai luôn cũng đc, có j pm a.
– Vậy để mai có j e báo lại a nhé.
………….
Câu chuyện tình của mình bắt đầu từ ngày hôm sau (21/03). Và sẽ chỉ xoay quanh e H. Chuyện cũng cách đây 2 tháng rồi, có nhiều điểm ko nhớ chính xác, nhưng ý chính thì vẫn chuẩn, ko hề gió máy. M sẽ cố gắng type nhanh cho hết chuyện trong 2 tháng để còn đuổi kịp hiện tại và còn Review lại cho các thím. Giờ m đang trong giờ nghỉ trưa, nếu chiều rảnh thì m type thêm chap nữa, ko thì hẹn các thím tối sẽ có chap mới. Thân.

(Mobiblog.org)
Cháp 2: Buổi đầu gặp gỡ 21/03/2013
Sáng hôm sau, dậy đi làm bt như bao ngày khác, chỉ có cái hơi khác là tinh thần hôm nay phấn trấn hẳn ra hay sao ý, thấy vui vui. Hôm nay phải đi công tác trên Piagio Vĩnh Phúc. Đang trên xe ô tô cùng sếp thì thấy tn của e P:
– A ơi a đang làm hả? tối nay a có rảnh ko, ae mình tụ tập buổi, coi như là làm quen luôn…hihi – đọc xong tn cười 1 mình…hihi
– OK, rất vui khi đc gặp bọn e, mấy h bọn e đi được?
– Dạ 8h ở quán ốc trên phố XX nhé – quê mình phải đi độ 2km mới có cái phố nhỏ nhỏ xinh xinh để mà nhậu nhẹt hát hò.
– OK tiếp.hi. bọn e nhớ đúng giờ nhé!
– Dạ, a làm việc tiếp đi, ko phiền a nữa…
Sau mình cũng chẳng nhắn lại, tại vì đang ngồi cùng sếp, nhắn tin nhiều sợ ko tiện. Cái số m đã đen còn lắm lông, bình thường đi công tác chỉ trong ngày thôi, ăn cơm trưa xong chiều làm việc nốt là về, chiều đó tầm 16h00 thì bắt đầu trên nhà máy Piagio về cty, đang đi đường thì ông sếp bảo lát đi tiếp khách cùng sếp…móa, ko chọn hôm khác chọn đúng hôm nay. Sau mình cũng xin kiếu, đưa ra lý do là hnay e mệt, với lại e hơi bận, ko đi có sao ko hả sếp (biêt thừa là ko đi ko sao rồi, cứ lịch sự thế)…
– Sếp: đi chơi với bạn gái hả?
– Dạ ko, e hơi mệt thôi, tối e hẹn với mấy đứa bạn đi sn nữa…
– Thế hẹn mấy giờ?
– Dạ 8h sếp
– Thế thì thoải mái, chắc chỉ ngồi tầm 1 tiếng là xong thôi, sếp hẹn khách 18h mà.
– Vâng (mặt tiu ngỉu).
Sau sếp quay ra bảo tài xế cho xe đến thẳng địa điểm hẹn khách hàng. Cả ngày đi xe mệt lử, về đến điểm hẹn là khoảng 17h30, 1 nhà hàng bia hơi HN thôi. Vào kêu 2 quai bia ra, 2 thầy trò bem trước mấy quại cho mát, chờ khách. Sau ông kia đến, nc toàn công việc, cũng uống vài quai rồi ổng té luôn, may quá.

Về đến cty là 18h30, trời cũng nhá nhem tối, lấy xe máy rồi phi thẳng về luôn. Nhà m cách cty hơn 20km, ngày nào cũng sáng đi tối về, tự thấy chăm phết. Phóng như bay với mong muốn về càng sớm càng tốt, trên đường đi gọi thằng bạn:
– dm thằng e đang làm à? – thằng này bạn thân, làm công nhân nên phải làm tới 8h tối mới đc tan.
– ừ sao?
– Xin về sớm đi, đi uống rượu với anh?
– có vụ j à? để a hỏi thằng quản lý đã
– ờ nhanh nhanh lên, 5’ nữa a qua cty mày a đón luôn – trên đường về nhà m đi qua cty của nó. M với thằng này toàn xưng là a với nhau thôi, người ngoài nghe đếu hiểu ai là a, ai là e….cũng vui.
Qua cty thằng bạn, đợi mãi nó mới ra, m phóng như điên về, nó bảo j mà vội vậy? “dm, a hẹn 1 đàn vịt trời rồi, tối nay ae mình tha hồ ăn thịt vịt”…Móa, đếu biết là mình ăn thịt nó hay nó ăn thịt mình nữa, thôi cứ kệ, đi cho vui, quan trọng j.

Các cụ nói cấm sai, vạn sự khởi đầu nan, đi về đến thị trấn cách điểm hẹn tầm 6km thì bục săm, số chó thế là cùng, dắt xe vào quán sửa xe gửi xe đó, chạy ra vẫy taxi về, thằng bạn hỏi:
– đợi vá xe xong thì về, làm địt j phải vội thế
– dm, a hẹn 8h rồi, còn 10’ nữa thôi, a ko thích sai hẹn, với lại lần đầu gặp mặt sai hẹn thì bốc cứt. xe cứ để đây mai lấy, quán quen mà.
Thế là 2 thằng bắt taxi về, mất có 80k. Về đến nơi vào bảo chủ quán kê cho 3 cái bàn, rồi rút con cục gạch ra alo cho 1 ông anh nữa lên uống rượu. Đợi đến 8h15’ đéo thấy đàn vịt nào, bực mình gọi cho P:
– Sao bọn e lâu thế?a đang ở chỗ hẹn rồi này
– a đã đến đấy rồi à? bọn e sợ bị a cho leo cây nên chưa dám lên
(Đậu má, bố đùa với chúng mày à, mất thời gian vkl ra, biết thế đéo hẹn nữa…)
– trời, a nói đùa e làm j chứ, người lớn rồi, hẹn hò cho chuẩn đi e
– Vâng a chờ bọn e lát, bọn e đi ngay đây.
10’ sau thì thấy 6 con vịt đi trên 3 chiếc xe 2 bánh lên. Ấn tượng đầu tiên mà mình thấy ở bọn này là “lắm mồm kinh hồn”. bọn nó cứ ăn và cứ nói luôn mồm ý, gọi đồ ăn liên tục, mỗi đứa 2 cái chân, 2 cái cánh và bao nhiêu là hoa quả, ốc ếch rồi lại xúc xích rán. Vãi thật, m có cảm giác bọn này tính định úp mình đây. May mà a chuẩn bị rồi nhé, cho các cô tẹt. Buổi nói chuyện cũng vui vẻ, m để ý thấy mỗi e H và e P là ít nói, e H thì có vẻ chỉ thích nghe, ko thích nói. Nhưng mà lúc nào e ấy cười thì…ủ ôi…cứ phải gọi là mết luôn ấy…m kết e H cũng vì cái nụ cười này.

Đàn vịt hốc từ 8h30 đến 9h30, có 1 tiếng đồng hồ mà chúng nó oánh sạch bách, ngồi nc lát rồi m chạy vào tính tiền…móa, đi ăn ốc ếch vớ vẩn hết gần 700, xót đứt ruột. Quay ra thì có 1 con lên tiếng:
– a ơi đi hát tiếp đi…
Cái dis j nữa đây, quả này mình bị quây thật rồi, mình hơi ngạc nhiên, mấy con kia bồi thêm mấy câu: đi mà a, lần đầu gặp mà a, thoải mái đi a…- dis bà bọn mày nhá, quây bố à, thích thì nhích thôi. Thế là mình bảo “đi thì đi, a chỉ sợ bọn e về muộn quá ko tiện thôi”. “ko sao đâu a, bọn e đi đông mà, hát 1 tiếng thôi cũng đc – vẫn mấy cái giọng chua như cứt mèo”. Lúc này e H mới lên tiếng :
– H: thôi bọn mày, cũng muộn rồi, hnay bọn mình cũng phiền mấy a ấy quá rồi – ủ ôi, biết ý thế chứ, a đang mệt gần chết nè e.
– m: ko sao mà e, cứ thoải mái đi, mấy khi đc vui thế này (giả tạo vãi)
Thế là bọn kia đc thể reo hò lên, e P bảo “để e gọi chồng e ra nữa hát cho vui”, lúc này mình chỉ nghĩ đơn giản là P nó rủ ông a kia ra để hát cùng, ko biết j hơn.
Cả đám kéo nhau ra quán hát, 6 gái, 4trai (m, thằng bạn, ông a của m và ny e P). Gọi két HN, đĩa hoa quả thế là cả bọn hát. Móa, mấy con kia hát như shit mà tranh nhau hát, e H thì ko hát bài nào, e P thỉnh thoảng làm vài câu, còn lại 4 con kia diễn như kiểu liveshow của chúng nó ấy, thấy ghét. 4 ae thì cứ khui bia mà keng thôi. Sau rồi e P bảo, mấy a hát tặng bọn e bài đi, thế là mình với ông a mình song ca quả la thăng “Trái Tim Bên Lề – Bằng Kiều” cho nó máu. 2ae chơi bài này chuẩn luôn, hát xong mấy con mồm cứ há hốc, vỗ tay lia lịa. Mình thì chỉ biết hát đúng nhạc, chứ ông a mình hát thì thôi rồi, như ca sĩ ấy. Sau ông a mình chơi thêm bài “Người phu kéo mo cau – Quang Lê’, mấy con kia đéo dám chọn bài nữa, cứ bảo ông a mình hát tiếp thôi.
Hát hò xong là tầm 23h15’, cả bọn thống nhất về, mình đi ra thanh toán thì ông a ny P kéo tay m lại “chú để a tính cho” – lúc này mình mới thấy e P tâm lý thật, thấy rất nể e P luôn, e nó gọi ny ra là để thanh toán tiền cho bọn nó, nghĩ mà thấy m nhục vãi…nên e nhất quyết ko để a ấy trả, e thanh toán xong rồi quay ra bảo các e:
– m: muộn rồi, để bọn a đi cùng về cho an toàn
– Bọn kia: vâng a ơi, bọn e đang sợ…hí hí
– eH: thôi đi chúng mày, hôm nay chúng mày ko thấy là đã làm phiền các a ấy quá nhiều rồi à? từ đây về nhà có 2km, 6 đứa đi sợ j chứ.
– m: bọn e có đi đc ko à?hay cứ để bọn a đưa về cho yên tâm
– eH: thôi a ạ, bọn e ko sao đâu, các a về đi, hnay các a cũng mệt quá rồi, cảm ơn các a rất nhiều…
Xong rồi ai về nhà đấy, mệt mà vẫn vui vui, ko biết sao nữa, về nhà tắm táp xong leo lên giường gần 12h đêm, lướt face chút, cầm đt định hẹn giờ thì thấy tn của eH và eP.
-eP: a ơi bọn bạn e nó vui thế thôi, có j a thông cảm nhé. Mà a thấy H tn?
-eH: các a về đến nhà chưa? Bọn e về nhà an toàn rồi nhé, hnay phiền cách a quá…cảm ơn a rất nhiều. (ủ ôi tâm lý thế).
Mình rep lại cho eP: “ko có j đâu e, hnay a vui mà, lần đầu gặp chưa bít nhìu về nhau nên a chưa dám nói, cứ dần dần e à. thôi a nghỉ đây, mai còn đi làm. E cũng nghỉ sớm đi, g9”
Gửi cho e H: “Có j đâu e, e nghỉ sớm đi, a cũng nghỉ đây”

Thế là xong 1 ngày đầy sóng gió. m nằm suy nghĩ mông lung 1 lát, thấy trong 6e, có mỗi eH và eP là tính nết còn đc, cả ông a mình cũng nhận xét thế. Ông a mình hơn mình có 2 tuổi nhưng giỏi lắm, đã làm trưởng phòng rồi, hắn nhận xét người thì chuẩn rồi. Ổng bảo tao thấy cái H đc đấy, cái P có ny rồi ko thì ổng cũng tán. Ô hay, a nói hay nhỉ, eP mà chưa có ny thì đâu đến lượt a.haha. Tả qua về dáng vóc của đàn vịt này cho các thím hốt: con nào cũng cao các thím ạ, toàn từ 1m60 – 1m67, gái quê thế là cao lắm rồi, e H của e thì lùn nhất, hị hị, có 1m57 hay sao ấy. H và P nhìn khá gái nhất hội, khách quan mà nói thì eP xinh nhất, e cũng thích tiếc là…mình đến sau. eH thì có nụ cười đắm say lòng người, hai núm đồng tiền, tóc xõa, quần jeans, áo vest, nói chung là nhìn e nó rất gọn gàng, hiền lành mà lại tâm lý nữa…

Thế là từ đây m bắt đầu lên kế hoạch tán eH các thím ạ, và bjo, khi ngồi đây nhớ lại ch này, gõ cho các thím mà m vẫn thấy đau, giá như ngày ấy đừng quen em…

Thôi hẹn các thím tối ra chap mới nhé, bjo m sắp đc về rồi, cả buổi cứ gõ gõ, sếp hỏi suốt…haizz…Cảm ơn mọi người đã quan tâm, thân!

(Mobiblog.org)
Cháp 3:
Mình sẽ cố kể hết những sự kiện, sóng gió suốt 2 tháng qua thật nhanh để các thím tiện theo dõi và tư vấn cho m. Hiện tại bjo m đang ở thế tiến thoái lưỡng nan, eH cứ 50/50 làm m khó chịu vãi…Đoạn nào m ko nhớ rõ thì sẽ kể đại khái, ít có hội thoại, các thím cố gắng theo dõi nhé, m muốn đuổi kịp hiện tại nhanh để các thím tư vấn giúp. Có j còn review cho kịp.

Quay lại vấn đề chính. Sau buổi gặp mặt đó, m bắt đầu nhắn tin nhiều hơn cho eH, gọi điện cũng nhiều hơn, nói chung là cũng thấy thân hơn.

22/03: Ngày đặc biệt!
Sáng dậy làm mọi thủ tục xong, trước khi đi làm nhắn cho e cái tin “have a nice day!”…Đến cty thì thấy tin nhắn của e nó:
– a dậy sớm thế?giờ e mới dậy nè…hihi…a đi làm chưa? (đậu má, con gái j mà 7h30 mới dậy thế?)
– trời, ngủ lười thế e? a đến cty rồi nè, đang ngồi ăn sáng, lát vào làm. (8h mới vào làm, nhưng hôm nào m cũng đến tầm 7h30, ăn sáng xong vào lv)
– hihi. Thực ra là e dậy từ lâu r, chẳng có việc j làm nên cứ nằm lười, a chăm chỉ nhỉ? – nói dối ko biết ngượng hả e? dậy sớm sao a nt cho từ 6h mà h mới rep? đậu má, lười nói mẹ đi…
– Chăm j chứ, bắt buộc thôi. Mà e ko đi học sao?
– Dạ e chỉ học t7,cn thôi…cuối tuần e mới ra HN, còn những ngày trong tuần e ở nhà với mama (eH học liên thông ĐH nhé, e nó cũng sắp xong rồi, bjo đã đang thực tập r)
– sướng nhỉ, đc ở nhà chơi suốt ngày…mà hqua e có vui ko?
– vui lắm a ạ, 2a hát hay thế, e nghe mãi ko chán, lâu lắm r e mới đc buổi đi chơi vui như thế. Cảm ơn bọn a nhìu.
– Hâm. Có j mà cảm ơn chứ, a cũng rất vui, chỉ sợ bọn e chê
(chém đấy e ơi, chê thì lần sau nhịn nha)

– chê j chứ a, cảm ơn còn chẳng hết, thôi a vào làm đi, e ăn sáng đây, nc sau a nhé, chúc a lv vui vẻ!
– ok. E cũng thé nhé.

Thế là vào cty với 1 tâm trạng vui vui, khó nói lắm các thím ạ.Cứ nghĩ đến nụ cười của e nó mà m lại cười theo, bồ kết nụ cười quá H ơi.

Lv thì cũng ko có j, như mọi ngày thôi, m làm NV phòng kinh doanh, chuyên mảng xuất khẩu, chứ ko phải bán hàng trong nước nhé, 1 tháng xuất 4 container, mỗi cont làm 2ngay thì xong việc, nói chung là nhàn, toàn ngồi chơi chát chit linh tinh

Thỉnh thoảng đi gặp khách hàng với sếp. Làm thì nhàn vật, mỗi tội lương thấp với hơi xa nhà.

Tầm 2h chiều có tin nhắn, giở ra xem thấy của eH, WTF? Cá cắn câu à? Bồ kết mình rồi chăng (TDTT)
– a đang lv à? Mệt ko a?
– uầy,e nt cho a cơ chứ, cảm động quá, nhớ a à (hỏi liều phát)
– đừng có mà tưởng bở, tại e ko biết làm tn để cảm ơn a về buổi tối hqua, quan tâm a chút thôi, a ko thích thì e ko dám làm phiền.
– ko phải vậy, a thích lắm chứ,nhưng e đừng cứ nghĩ tới việc hqua mãi thế, mọi ng đều vui vẻ mà, a cũng thích vậy, ơn huệ j, hâm
– vâng, thế a lv tiếp đi nhé (dm trả thù a hả, bắt ch người ta rồi bơ hả? bài này a thuộc rồi nha cưng)
– làm j đâu, đang ol face nè, e lên face nc đi
– sao trong giờ lv mà a lại ol thế? Nhà e vừa mất mạng a à, để lúc khác nhé.
– ừm, mà tối e rảnh ko?
– làm j hả a? – e ơi, con trai hỏi thế là muốn mời e đi chơi hiểu chưa? Cái đó ai chẳng biết, đừng có mà tỏ ra ngây thơ quá như thế…
– thì a mời e đi café
– để hôm khác a nhé, vừa hqua mới gặp mà, mới lại hnay e cũng hẹn với bọn bạn xóm đi chơi rồi, a rảnh đi cùng bọn e cho vui
ố ố la la, tính úp a phát nữa à? Ko đc đâu sói ạ, a ko ngu nhé!
– thôi e, a ngại lắm, vừa hqua gặp, nay lại mò lên cùng bọn e, mấy đứa bạn e trêu chết a à?
– ko sao đâu a, a cứ đi đi, hnay sẽ vui hơn hqua đấy, e bảo kê cho a

M suy nghĩ 1 lát rồi mới rep lại, đc gái đẹp mời lên chơi,
nhưng mà lại sợ bị bọn nó úp cho phát nữa thì bỏ mẹ,
nếu chỉ có eH với eP thì ko sao, đằng này cả đám bọn bạn nó, m đếu thích, rồi rep cho e nó:

– thôi e à, để khi khác a mời e đi chơi riêng, hnay cho a kiếu, e thông cảm. a bận chút r, e làm j thì làm đi nhé…(thực ra bận j đâu chứ, nói thế để e nó đỡ mời nữa, chỉ sợ e nó nghĩ mình kibo, mà đoạn này là kibo thật, ha ha)
– vâng, ko sao a à, còn nhiều dịp mà, a lv tiếp đi.

M vào face linh tinh, rồi đọc báo, loáng cái đã hết giờ, ra ngay với con siêu giấc mơ của m, phi về.
Vừa về gọi điện mấy ông a vào quán làm vài quại bia, cái này thành thói quen, đi làm về mấy ae hay rẽ vào quán uống bia cho mát rồi mới về nhà.

Toàn uống bia ở cái quán gần quán ăn ốc ấy, uống nhiều bụng m cũng hơi phệ…hix.

Tối thì cũng như mọi ngày, vác ghita lên đê hát hò cho vui (quê mình cạnh sông Đuống, đối diện quê hương của nhà thơ Hoàng Cầm ấy, chắc các thím vẫn nhớ bài Bên Kia Sông Đuống chứ, ngày xưa Hoàng Cầm đứng bên quê mình và viết bài đó).M ko biết chơi ghita, nhưng ông a trưởng phòng thì chơi hay lắm, hát hay, chơi đàn hay, cv thì quá ngon, ngoan hiền, thế éo nào mà vẫn FA như m. Chắc tại ae chơi với nhau nên theo nhau.

You may also like...