[Tâm Sự] YÊU NHẦM HOT GIRL (Chap 1-7)

(Mobiblog.Org)
Con người sinh ra vốn đã có số, số em kiếp trước chắc tu thành chính quả nên được sinh ra trong một gia đình khá giả. Bố, mẹ đều là bác sĩ có tiếng nên được mọi người rất quý mến về phần em vì là con út trong gia đình lại là cháu đích tôn của dòng họ nên được ông bà nội cưng lắm. Hồi bé mỗi lần bị bố đánh đòn là y như rằng ông nội lại ra mặt bênh vực và như thế em lại thoát nạn.
Cho đến giờ, khi đã trở thành sinh viên đại học năm nhất mỗi lần được nghỉ về nhà, có thời gian rảnh là em lại chơi cờ với ông. Ông thường kể lại chuyện hồi bé của em, ông bảo em giống bố nhưng lại có nước da trắng giống mẹ. Mà cũng đúng thật, đi đâu gặp ai người ta cũng khen em trắng trẻo, đẹp trai, đến nỗi có lần vào tiệm cắt tóc một chị nhân viên còn kéo lại hỏi nhỏ em xem em có dùng mĩ phẩm chăm sóc da nào không. Lúc đấy em chỉ lắc đầu cười rồi bảo “Da em trắng bẩm sinh”
Nói đến đây các thím đừng nghĩ em bị bạch tạng nhé , tuy là cũng có trắng trẻo thật nhưng không giống mấy “Oppa” Kpop hay mấy “cậu ấm” suốt ngày ru rú trong nhà bị dợp nắng đâu. Em là em vẫn rất “chuẩn men” đấy!
Vèo cái đã hết năm nhất, thời gian này em đang “cải tạo không giam giữ” tại gia, nghỉ hè mà, về nhà cũng chán, bố mẹ em thì đi làm cả ngày, chị gái thì “thuyền đã sang sông” ở nhà chỉ có một thân một mình. Buồn không biết xúc đổ đâu cho hết, đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ thì có tiếng điện thoại rung “Long Sex is calling” hóa ra là thằng chiến hữu gọi:
– Trình bày đê. Em bắt máy:
– Về chưa?
– Rồi.
– Đang ở đâu?
– Hỏi ngu. Bố đang ở nhà chứ ở đâu
– Ra 67 Trần Hưng Đạo liền ngay và lập tức. Nói đến đây thằng L tắt máy cái rụp.
Thực ra chẳng cần nói thêm em cũng biết, “67 Trần Hưng Đạo” là căn cứ quân sự mà hồi cấp 3 mấy thằng chiến hữu bọn em hay tụ tập bắn CS và AOE. Cũng đang chán không có việc gì làm em lấy xe phi thẳng ra cái “ổ” quen thuộc. Nó nằm đối diện với trường cấp 3 nơi ngày trước em học và cũng chính là nơi chôn vùi mối tình đầu từ thủa bắt bướm hái hoa của em (Sau này sẽ đề cập đến)
Vừa dắt con “Ước mơ” vào quán thì đã nghe tiếng thằng Long sex réo:
– Thằng JAV, mày có nhanh lên không thì bảo?
Một vài cặp mặt nhìn em soi mói, chắc do hiệu ứng 3 từ JAV mà mấy thằng chiến hữu bạn em nó gọi. Các thím đừng nghĩ em “Cuồng dâm” quá mà chúng nó gọi em như thế nhé !
Chẳng qua tên em là Nhật – Minh Nhật, thế mà mấy thằng C’hó bạn em nó xuyên tạc thành “Japan Anti Virus” cũng may là chỉ có mấy đứa chúng nó mới gọi em như thế chứ cái cái tên này mà được công khai thì em F.A suốt kiếp!

Hạ cánh con “ước mơ” xong em lại gần chỗ mấy thằng chiến hữu. Trong đám bạn của em ngoài thằng Long Sex các thím biết rồi còn có 2 thằng nữa là Kiên (Key) và Tùng Choắt. Cả 3 thằng đều là chiến hữu với em từ thủa chưa biết mặc ship, tính đến giờ cũng đã là bạn bè được 10 mấy năm rồi đấy các thím ợ!
– Chúng mày hôm nay lại muốn ăn hành à? Vừa nói em vừa kéo ghế ngồi xuống cái máy đang bật sẵn.
– Không! Hôm nay chúng ta bán hành. Thằng Key cười gian xảo
– Toàn hàng cứng đấy, không dễ xơi đâu vừa nãy tao thử rồi! Thằng L tiếp lời
– Hôm nay thằng em tao rủ chiến AOE với mấy thằng bạn nó. Kèo 4 – 4 máy, nước. Ok? Thằng Tùng ngồi trong góc bây giờ mới lên tiếng.
– Chiến thì chiến, tao cũng đang ngứa tay đây. Thế em mày đâu? Tôi hỏi:
– Chúng nó ngồi bên dãy đối diện kia kìa. Thằng T chỉ tay sang hướng đối diện
Theo quan sát của tôi thì thằng Hùng em thằng T mới tập chơi, không đáng lo ngại, còn lại 3 thằng trẻ trâu đầu tóc như HKT đang phì phèo hút thuốc thì không biết như nào. Nhưng mặc xác, gì chứ AOE thì em lên thần rồi, mấy thằng chiến hữu cũng không phải là hạng gà vịt!
– Ok! Vậy thì chiến thôi! Em tự tin.

(Mobiblog.Org)
Đừng bao giờ hỏi ai đó: “Tình yêu là gì”…Vì chỉ có bạn mới biết được câu trả lời chính xác…

Chương 2: Map 4 – 4…Trận chiến không khoan nhượng

Bọn em chơi chạm 3, bên nào thua trả tiền máy và đồ uống. Trận đầu tiên em cầm Babylonian quân tù vãi chày, thằng T cầm Persian, Key cầm Maccedonia còn thằng L vừa vào trận mồm đã hét ầm ĩ:

-…Shang…Shangggg…Đm nó…Shanggg Hàn!!! Nói như vậy thì bạn nào biết chơi AOE cũng biết thằng L nó cầm gì rồi đấy!

Quân địch thì có vẻ đẹp hơn, 2 Phonecian, 1 Maccedonia và 1 Assyrian. Trận đầu em chơi chậm dãi, cốt là xem thực lực quân địch ra sao, mấy thằng chiến hữu thì liên mồm kêu nghèo. Soi time…chỉ mới mình em và 2 thằng trẻ trâu bên địch lên xong 3, em kích đời 3 ở 10p45s tức nghĩa là 2 thằng bên nó cũng không phải là loại vừa. Đầu cánh của là Phonecian…còn chưa lên đời.

“Thế này thì phế em nhé”! – Em cười thầm

Hạ xong nhà đầu cánh em lùa lạc đà vào nhà trong cánh…là Assyrian, thằng này cứng bo nhà rất kín em chỉ kịp thịt mấy thằng dân đang ăn thịt hươu bên ngoài. Thấy không ổn, em quay sang hỏi mấy thằng chiến hữu:

– Macce hướng mấy giờ???

Thằng L mồm méo xệch:

– Đầu cánh bên tao, nó đâm Y nát nhà tao rồi!

– CLGT? Còn Persian???

Thằng T lắc đầu: Nhà tao nghiệt vãi *beep*, đéo ăn thua!

– Thế thì đánh đấm đéo gì nữa, Resign cmn đi cho đỡ tốn tiền máy.

Trận đầu bọn em thua.

– Kèo này lệch quá! Thua là đúng. Em an ủi bọn chiến hữu.

– Ừ! Nhà tao nghèo, Per mà đéo có đồ tươi, toàn ăn đồ hộp!

– Không sao! “Yêu lại từ đầu” nào! Vào đi chúng mày! – Thằng K giục.

Mấy thằng trẻ trâu bên địch thắng trận đầu có vẻ khệnh vừa vào đã gõ *19* cười khiêu khích!

– Cứ từ từ…Hà nội không vội được đâu! Rồi các chú sẽ biết tay anh.

Trận 2 có vẻ dễ thở hơn, thằng K cầm Palmylan đầu cánh, em được cầm Hit
trong cánh, còn thằng T và L lần lượt cầm Egyptian và Minoan. Bên địch có 2 chém cùi, 1 Summerian và Roman.

Trận này được cầm chủ lực, lại trong cánh quả này quyết rửa nhục trận trước, quay sang thằng T và thằng L em nói nhỏ:

– Mày thủ phù thủy nhé! Bên nó có 2 chém cùi, từ từ chuyển cung sau. Còn thằng L “rào” kĩ nhà vào! Cần thiết mày lên cung A cho tao!

Chỉ đạo võ thuật xong đâu vào đấy, em bắt đầu nóng máy, thao tác cũng mượt hơn nhiều bọn chiến hữu cũng bắt đầu vào guồng!

Thằng K cầm Palmylan trận này chém rất rát, mới 13p trong game mà nó đã báo nhà đầu cánh nó chết sâu! Thằng này nhà mà giàu một tí thì đừng có hỏi, nó chém nhiệt tình luôn các bác ợ! Thế là em yên tâm, trong cánh chỉ ngồi xóc dân và phát triển, thằng T cầm Egyp thủ phù, Cartharian đầu cánh bên nó coi như tắt điện!

Bên địch thấy đầu cánh khó xơi định đẩy quân vào nhà em la liếm giải thưởng, nhưng cứ vào con nào là cung R của em nã chết con đó, cung R Hit chất lượng ISO mà! Thấy tình hình có vẻ khả quan em bắt đầu đẩy cung đi dọn nhà, một lát sau quân địch thấy không chống cự được nữa nên đồng loạt Resign.

Gỡ hòa, tâm lý cũng được giải tỏa, hai trận sau đó bọn em chơi hưng phấn hẳn. Chung cuộc bọn em thắng 3 – 1, mấy thằng trẻ trâu bên kia thua nhưng tỏ ra bất phục, nhìn cái vẻ mặt hằn học của bọn nó mà em không nhịn được cười. Ở ngoài trường, em toàn xách bàn phím đi đấu team cùng mấy thằng bạn, có khi một trận bọn em đặt kèo cả 5 triệu. Được ăn cả, ngã về không! Chiến trường ở đó mới ác liệt chứ chơi với mấy đứa trẻ con như này chỉ mang tính chất giải trí thôi!

Ngồi trà đá chém gió thêm một lát, mấy thằng chiến hữu bỏ về hết chỉ còn mỗi mình em.

Về nhà lúc này cũng chả có cái vẹo gì, thà ngồi đây ngắm mấy em học sinh tan trường còn sướng hơn.

Mà kể cũng lạ, học đại học đã được một năm con gái thì đầy rẫy nhưng em vẫn thích ngắm học sinh cấp 3 gì chứ trâu già thích gặm cỏ non mà, các em ý mặc đồng phục, đi xe đạp điện nhìn yêu kinh khủng khiếp. Đấy vừa nói xong thì có 2 em cưỡi xe đạp điện lướt qua. Hic! Nhìn thôi mà xúc động suýt rơi cốc nước mía!

Đang chăm chú soi gái thì đằng sau có tiếng gọi:

– Anh Nhật!!!

(Mobiblog.Org)
Đừng hỏi ai đó: “Tình yêu là gì”…Vì chỉ có bạn mới biết được câu trả lời chính xác

Chương 3: Quá khứ…Nỗi đau…Chôn vùi miền kí ức.

2 năm trước

– Anh Nhật! Đợi em lâu chưa? Hihi

– Cũng mới hơn 1 tiếng thôi em eiii…

Nói thật em không có thói quen chờ đợi ai đó quá lâu, với gái thì càng không. Nhưng với em – Bảo Trâm, với riêng em thì khác. Nếu phải đợi, em có thể đợi cả đời.

Trâm kém em 2 tuổi, nhà Trâm cũng gần nhà em. Hồi bé, mỗi lần Trâm sang nhà chơi, bố mẹ em vẫn thường hay trọc:

– Bé Trâm ngoan, sau này lớn bác gả anh Nhật cho bé chịu không?

– Dạ chịuuuuu…Con bé cười tít mắt.

– Ai cho lấy mà…Chịuuuuu. Em nhái giọng con bé.

– Hai bác cho…Con bé ngây ngô trả lời.

– Này thì cho…Em véo má con bé *lắc lắc*.

Im lặng…tiêp tục im lặng…con bé mở to đôi mắt đen láy nhìn em…mếu…rồi bắt đầu con bé khóc thét lên, mẹ em phải dỗ mãi nó mới chịu nín. Còn em thì xác cmn định, cơ mà em chỉ véo nhẹ một cái chứ mấy. Híc!

Ngày hôm đó em bị một trận đòn no nê, đến ông nội – người luôn đứng ra bênh vực em lần này cũng:

– Bố thằng Nhật đâu, đánh toét đít nó đi…Cho chừa cái tội dám làm cái Trâm khóc!

Her! Trước giờ em có bị đánh đòn bao giờ đâu, thế mà hôm nay chỉ vì cái tội làm – cái Trâm – khóc mà em ra nông nổi này. Thực sự lúc này em thấy ghét cay ghét đắng con bé đang đứng trước mặt.

Nhưng trẻ con chẳng để bụng được chuyện gì lâu, ngày hôm sau lại đâu vào đấy, hai đứa vẫn cười đùa vui vẻ kéo nhau đi chơi cùng đám bạn trong khu phố như chưa có gì xảy ra.

Cứ như thế, chúng em lớn lên bên nhau, và cũng không biết từ bao giờ trong em nhen nhoi một thứ tình cảm đặc biệt, thời gian qua đi thứ tình cảm đó cũng ngày một lớn dần lên cho đến khi em biết chắc rằng mình đã thích cô bé ấy.

Trâm càng lớn càng xinh các thím ạ. Nói như cụ Nguyễn Du thì:

Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.

Trâm có đôi mắt to đen láy, cái mũi thon dài, nước da trắng mịn, khuôn mặt thánh thiện toát lên một vẻ đẹp thuần khiết của một cô thiếu nữ vừa tròn 16.
– Anh Nhật, anh sao thế sao cứ nhìn em hoài vậy, mặt em có dính cái gì à?

Tiếng Trâm kéo em quay về mặt đất.

– À…không…không có gì. Em nhận lớp xong chưa?

– Dạ, xong rồi anh ạ! Cô giáo chúng em vui tính lắm nhé. Hihi

– Thế trong lớp có bạn nào xinh không, giới thiệu anh đi! Hehe

– Anh này…Chỉ được thế là nhanh! Trâm bĩu môi

Em hỏi thế thôi, chứ em biết thừa truyền thống của cái lớp 10 Lý là tôn sùng “cá sấu” nhưng năm nay thì khác sẽ có một con thiên nga trong hồ “cá sấu”…(Cơ mà không hiểu sao Trâm lại chọn 10 Lý, đúng cái môn mà em ghét cay ghét đắng, ghét kinh khủng khiếp, ghét vãi *beep* các thím ạ).

– Anh đùa đấy! Nào lên xe anh đèo về.

Okie! Nói rồi Trâm tót lên xe, 2 tay vịn vào hông em thúc thúc, kiểu như đang phi ngựa ý! (Đê ma ma thím nào nghĩ bậy nhé!)

Cũng đã khá lâu rồi em mới lại được đèo Trâm, hồi em còn học cấp 2 thì nhiệm vụ đưa đón Trâm đi học vẫn do em đảm nhiệm.

Nhưng kể từ khi lên học cấp 3 trường 2 đứa xa nhau nên em không còn cơ hội! Cảm giác khi bạn đèo ai đó đằng sau, mà lại là người đặc biệt thật thú vị, nó giống như mình đang che chở cho người ấy…

Thời tiết tháng 8 thật đẹp, không còn cái cảm giác oi bức của tháng 5…nắng cuối chiều nhẹ buông tô hồng thêm đôi gò má em…gió khẽ làm tung bay mái tóc em buông xõa…Mọi thứ như một cuốn phim lãng mạn quay chậm, mọi thứ sẽ thật hoàn hảo nếu như không có sự xuất hiện của mấy thằng chiến hữu:

– Ê cu…Nhanh lên về còn đi đá bóng!

Đệch mợ, bọn này sớm không đến, muộn không đến lại nhè đúng lúc em đang feel…Tụt hết cả cảm xúc.

– Ơ…bé Trâm này tụi bây!

– Uầy…Em càng lớn càng xinh đấy, mà em năm nay lên 10 rồi đúng không, học lớp nào thế?

Mồm thằng K liến thoáng.

– Dạ em học 10 Lý anh ạ!

– Oh my lady…Em siêu thế, không bù cho một số thằng! Nói rồi chúng nó nhìn nhau cười khoái trá!

Chắc các thím cũng biết cái “thằng” mà chúng nó đang nhắc đến là ai rồi đấy! Em thề nếu mà chân tay em không bận lúc này thì em bẻ răng từng thằng một!

Cơ mà em ghét Lý thì đã “nàm xao” cũng giống như lão Jvevermind ghét môn Hóa thôi…Ở lớp em học ngon lành tất tần các môn (trừ môn Văn là ngu bẩm sinh không nói) nhưng cứ mỗi lần cầm quyển sách Lý lên học là đầu óc em không thể nào đả thông được.

(Mobiblog.Org)
Đừng hỏi ai đó: “Tình yêu là gì”…Vì chỉ có bạn mới biết được câu trả lời chính xác nhât…

Chương 4: Quá khứ…Nỗi đau…Chôn vùi miền kí ức…(Tiếp)

– Sao tự nhiên anh im lặng thế?

– Anh đang search google não xem bài em đang hát tên gì?

– Hihi…của Bảo Thy đấy, hay không anh?

– Uhm…năm sau em thi Doremi là nhất quả đất luôn ý!

– Ái đau…Vừa nói dứt câu thì con bé nhéo vào hông em một cái đau thấy ông bà ông vải.

– Cho chừa, ai bảo trêu em chi! Mà anh biết bài đó tên gì không?

– “Bó tay” – Kasim Hoàng Vũ chứ gì.

– Haizzz…Chán anh! Người gì đâu.

– À anh này!

– Yeb…???

– Ngày mai anh bận gì không?

– Uhm…Ăn với ngủ có được tính là bận không em eiii?

– Vậy anh cứ ở nhà mà ăn với ngủ đi nhé. Em không cần. Xí…

– Ơ…Anh đùa thôi mà. Thế mai em định làm gì???

– Em định đi mua sách.

– Tưởng chuyện gì, Ok con dê luôn. Sáng mai anh qua đón.

– Anh number one, đẹp trai, dễ thương…Yêu anh lắm ý…!
.
.
.
.
Đứng hình!!!

!…”Yêu”…

…Có phải Trâm vừa nói tiếng yêu???…Không! Chắc chỉ vu vơ thôi, nhưng sao tim tôi đập càng lúc càng nhanh, tôi có thể nghe thấy tiếng đập thình thình của nó trong lồng ngực, phải chăng cái thứ tình cảm bấy lâu trong tôi đang lên tiếng đáp trả…???

Suốt chặng đường còn lại, tôi im lặng…còn em vẫn hồn nhiên ngân nga hát, một bài hát có giai điệu chầm chậm và buồn miên man…

“Ngày anh bước đi trong lặng lẽ
Giữa cơn mưa buồn nhạt nhòa kí ức
Em níu tay anh mà ngỡ…là giấc mơ…
Phút bên nhau giờ bỗng hóa thành chuyện cũ thôi không nhắc tên
Để giờ buông tay nhau…nhẹ lòng…nhìn anh đi…”

Đưa Trâm về nhà xong, tôi tạt qua sân bóng tìm bọn chiến hữu nhân tiện tính sổ vụ dìm hàng tôi hồi chiều. Không xử chúng nó lại nghĩ mình hiền.

Tối về, quần áo đẫm mồ hôi, mệt lừ…

– Hi mom!

– Nhật về rồi à…Nhanh nhanh tắm rửa rồi xuống ăn tối nhé…Tớ nấu xong rồi đấy!

Các thím đừng ngạc nhiên… Ở nhà mẹ em vẫn xưng hô như thế, lần đầu em cũng bất ngờ lắm, nhưng mẹ bảo xưng “Tớ” cho gần gũi, như thế em có thể dễ tâm sự với mẹ hơn, giống như cách bạn bè vẫn thường hay thể hiện với nhau ấy. Các thím thấy mẹ em tâm lý không.

Cơm tối xong, em tót lên phòng tranh thủ cập nhật tình hình liên xô chống mĩ, rồi lượn lờ Ya Hú…”Mặt cười vàng” huyền thoại một thời đấy các thím!

Mãi cũng chán, chả có cái vẹo gì thôi thì học bài…học Lý các thím ạ…Ghét thì ghét nhưng năm nay cuối cấp rồi, không đùa được. Em rất ít khi học Lý, nhưng một khi học là toàn phải dùng sách giải…

“Ồ…bài này có sao này, xội ôi 1 sao chứ có 2 sao bố mày vẫn khinh…xem nào bài 4, trang 154 sách hướng dẫn giải.”

…Ớ…clgt!…

“Học sinh tự làm”…làm làm cái *beep* tính troll nhau à? Đã thế bố ngủ cho khỏe. Dù sao mai cũng có cái hẹn…hẹn hò đấy *cười*

Rengggggggggggg…Renggggggggggggg!!!

Tiếng chuông báo thức làm tôi giật mình. Đệch! Đang đến đoặn “hoàng tử” hôn “công chúa” thì hết cmn phim, sắp “thịt” công chúa đến nơi rồi còn xịt.

Ức chế, tôi quay sang ném cái đồng hồ đang kêu inh ỏi vào góc tường, đúng là hãm!

Đánh răng, rửa mặt xong tôi xuống nhà.

– Lý do cho sự siêng năng đột xuất này là gì thế? – Bố tôi lật lật tờ báo

– Dạ! Tí nữa con đi mua sách với Trâm ạ!

– Thảo nào! Hỏng bao nhiêu là đồng hồ rồi mà bố thấy mày có khi nào dậy sớm được đâu. Yêu có khác, mẹ nó nhỉ?

– Bố trọc con nữa, yêu đương gì đâu ạ!

– Còn chối! Bố đẻ ra mày đấy.

– Bố nào con nấy! Thôi 2 bố con ra ăn sáng đi. – Mẹ tôi trong bếp nói ra.

Bố mẹ em vui vẻ thế đấy các thím, trong gia đình không khi nào thiếu tiếng cười đùa! Nghĩ lại em thấy bản thân vô tâm quá. Nghỉ hè rồi mà chẳng khi nào em dậy ăn sáng cùng bố mẹ, phần vì ngủ nướng, phần vì tính em không thích ăn sáng lắm!

Ăn sáng xong, bố mẹ em đi làm, giờ mới hơn 7 giờ, còn sớm tranh thủ chăm chút lại nhan sắc một chút, hồi đầu tuần em mới làm quả tóc mới, nhìn “đĩ” phết! Làm tí gel, đeo thêm quả kính nobita “không độ”…Uầy! thằng nào trong gương thế này, thật là cứng quá đi!

*cười*

(Mobiblog.Org)
Đừng bao giờ hỏi ai đó “Tình yêu là gì?”…Vì chỉ có bạn mới biết câu trả lời chính xác nhất…

Chương 5:Quá khứ…Nỗi đau…Chôn vùi miền kí ức…(tiếp)

8:00 AM

Mất gần 1 tiếng đồng hồ em mới chuẩn bị xong giai đoạn “làm đẹp”, các thím có nói gì lúc này thì em cũng…kệ! Vui mà…hẹn hò mà…

Đứng trước cửa nhà ẻm bấm chuông, hồi hộp lắm các thímc ạ, nói thật thì mặt em lúc này phởn không tả được cứ như kiểu học sinh cấp 3 được chọn đi thi tỉnh ấy!

…5 phút, rồi 10 phút…chẳng thấy động tĩnh gì, tôi bắt đầu đứng ngồi không yên. Tôi vốn có tính xấu, người ta chờ mình thì không sao, nhưng hễ tôi phải đợi ai đó khoảng mươi mười lắm phút là tôi bỏ về ngay. Cũng may đây là trường hợp ngoại lệ không thì…

Đang giết thời gian bằng cách cố bấm cái chuông cửa nhà em thì em ý bước ra…Oh God…là Trâm đây sao, nhưng sao em khác quá. Hôm nay em mặc một chiếc váy trắng xòe dài chấm gối, phần eo váy được tô điểm bằng một chiếc thắt lưng nhỏ ôm trọn vòng eo thon gọn của em, mái tóc buông xõa tự nhiên, phía đuôi tóc được uốn xoăn nhẹ. Trông em lúc này thật xinh xắn, rất ra dáng một cô thiếu nữ.

Chơi với Trâm từ bé, tính tình, sở thích lẫn phong cách ăn mặc của Trâm tôi đều thuộc lòng, Trâm không cầu kì trong khoản ăn mặc cho lắm, thường là áo T-Sirt, quần Short jean, nhưng tuyệt nhiên chưa thấy em mặc váy như thế này bao giờ…Nó khiến tôi bối rối.

– Đi thôi anh kẻo nắng!

– Ơ…ừ! – Tôi luống cuống

– Hi. Nhìn mãi lồi mắt ra đấy.

– Hôm nay em mặc váy nhìn khác quá. Anh suýt không nhận ra!

– Tại anh chưa thấy đó thôi, chứ trước giờ em vẫn mặc váy mà. – Nàng cười tươi

Trâm nói cũng đúng, từ khi vào cấp 3 tôi và em cũng ít có cơ hội đi chơi cùng nhau, nếu có đi thì 2 đứa cũng chỉ loanh quanh trong khu phố uống nước rồi ăn kem. Cơ mà Trâm cũng đâu còn là cô bé suốt ngày lẽo đẽo theo tôi ngày nào…Giờ đây em đã trưởng thành và điều đó càng khiến tôi nhớ lại những ngày thơ ấu!

Đèo em đi trên con đường phủ đầy tán lá xanh mơn mởn, một vài tía nắng xuyên qua kẽ lá vương lại trên đôi vai em càng khiến em trở nên nổi bật. Mọi ánh mắt như đang đổ dồn về phía em, mấy thằng trẻ trâu thì lại nhìn tôi với ánh mắt gato thấy rõ…Bố mày kệ! Mấy khi mới được dịp vênh váo. ^^!

Dừng xe trước Book Shop, đây là địa điểm mà tôi vẫn thường xuyên mò tới để…tránh nóng! Theo chân em đi lòng vòng khắp sảnh tầng 1 mà vẫn chưa thấy dấu hiệu nơi em dừng lại. Hình như em đang tìm kiếm thứ gì đó…

– À há…Thấy mày rồi nhé. – Giọng em rất vui, thì ra thứ em đang cố tìm kiếm nãy giờ là một cuốn tiểu thuyết…dày cộp và có cái tên rất – quái – gở…”Tình yêu thời thổ tả”.

Đưa nó cho tôi em lại tiếp tục dảo bước với vẻ mặt hứng khởi, tôi chưa từng thấy em như thế. Không hiểu có điều gì hấp dẫn ở cuốn sách này mà khiến em vui đến vậy! Phần tôi vì học ngu văn từ bé nên tất cả những thứ gì dày…và chi chít chữ thì tôi không bao giờ đụng tới. Ngoại trừ một lần duy nhất tôi thức trắng đêm để đọc cuốn “Pháo đài số” của Dan Brown.

Loanh quanh vài vòng nữa, em chọn thêm cho mình 2 cuốn…vẫn là tiểu thuyết nhưng lần này là của tác giả người Nhật, tên sách là gì thì tôi chẳng quan tâm. Miễn sao em vui là được, rời Book Shop tôi dẫn em vào một quán nước ngồi nghỉ chân.

– Hihi…Hôm nay chọn được nhiều sách ưng ý. Vui quá! – Em cười nói vui vẻ

– À anh thích đọc không? Em tặng anh muốn cuốn nhé!

– À…uhm…Khi nào em đọc xong cho anh mượn cũng được! – Thấy em vui tôi không nỡ làm em cụt hứng.

– Bắt được quả tang mày đánh lẻ nhé. – Là giọng thằng L.sex, cái thằng này kiếp trước không biết nợ nần gì nó mà sao kiếp này nó ám tôi hoài. >””

You may also like...