[Tâm Sự] YÊU NHẦM HOT GIRL (Chap 8)

(Mobiblog.Org)
yêu nhầm HOT GIRL
Chương 8: Quá khứ…Nỗi đau…Chôn vùi miền kí ức (tiếp)

Trong tất cả các ngày trong tuần thì tôi thích nhất là chủ nhật…Đơn giản vì ngày hôm đó tôi có thể ngủ mà không cần quan tâm đến giờ giấc. Tính tôi được cái ăn no, ngủ kĩ nên dễ nuôi…Bố mẹ tôi vẫn hay nói thế. ^^!

Sáng ra tỉnh dậy, nhìn xuống quần thấy có cái gì đó ướt ướt…*Giật mình*! Éo mọe…chắc tối qua lại mơ tầm bậy tầm bạ cái gì rồi. Tôi vừa lẩm bẩm vừa đi vào phòng tắm. (_._)”

Ở đây chắc cũng toàn đàn ông con trai với nhau nên em cũng chẳng dám giấu. Hồi còn học cấp 3 em ngoan lắm, yêu đương còn đang chẳng biết chứ đừng nói gì đến chuyện “tự sướng”…Cho nên toàn để nước đầy thì tự nó tràn thôi! Hehe.

Đánh răng, rửa mặt xong tôi xuống nhà mở tủ lạnh lấy sữa uống. Hôm nay bố mẹ đi ăn cỗ cưới hết chỉ còn mình tôi ở nhà, chắc lại ăn mì tôm cho xong bữa! Cầm hộp sữa tôi quay ra phòng khách bật ti vi xem cho đỡ buồn. Hôm nay chủ nhật có “Đường lên đỉnh Olympia”…Nói thật với các thím, ngày đó em xem Olympia cũng chỉ để ngắm chị “kính hồng” chứ chẳng để ý đến thi thố gì đâu. Hình như là cái chị MC chương trình “Chúc bé ngủ ngon” ý mấy thím…Nhìn xinh đáo để…Hí hí.

Đang chăm chú theo dõi thần tượng thì có tiếng chuông điện thoại.

– Dạ…Alo! – Tôi nhấc máy.

– Hello cưng… – Là giọng thằng L.

– Tính gọi để xưng tội hả con chó!

– Hề hề…Làm gì mà thù dai thế bạn hiền??? – Thằng L cười.

– Vụ này bố không xử ối thằng khinh! – Tôi dọa.

– Èo! Vậy để hôm nào tao đãi một chầu điện tử Free coi như tạ lỗi là được chứ gì!

– Thế gọi tao có chuyện gì! Nói nhanh.

– Chiều nay học Toán chép bài đầy đủ…Tao mượn!

– Thế thôi chứ gì!

– Dạ! Em chỉ cần thế thôi anh! – Thằng L nói giọng nịnh bợ.

– Rồi…Next cho tao xem TV. – Nói rồi tôi cúp máy.

Ăn cơm xong buổi chiều tôi đến lớp rõ sớm, thế mà đã thấy thằng K ngồi lù lù trong lớp từ lúc nào!

– Đi sớm lấy giấy khen à thằng kia??? – Tôi hỏi.

– Có việc…có việc! – Thằng K xua tay.

– À à…Đến phục em Uyên chứ gì! – Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề.

– Cơ mà sao giờ này vẫn chưa thấy đến nhỉ? – Thằng K sốt ruột.

– Mie…Đến tao là chúa đi học muộn hôm nay còn đến sớm nữa là…Chịu khó đi!

– Tôi vỗ vai thằng K.

– Ờ…cũng đúng! Hehe.

Nhìn cái vẻ lóng ngóng như gà mắc tóc của thằng K lúc này tôi càng phân vân…”Không lẽ thằng này yêu thật” – Tôi nghĩ thầm.

Một lát sau thằng T cũng đến, nhưng em Uyên thì mãi đến cuối giờ mới chịu hiện hình. Hôm nay em mặc quần Jean, áo phông trắng, tóc cột kiểu đuôi gà nhìn rất cá tính…

– Đến rồi…đến rồi! – Thằng K tươi tỉnh.

– Ôi mẹ ơi…Em ý cười với tao kìa!

– Xuống đây…xuống đây…Nhanh nào! Come on babe! – Mồm thằng K liến thoáng.

Còn tôi và thằng T thì há hốc mồm ngỡ ngàng trước màn độc thoại có một không hai của thằng bạn thân…Nhưng người tính không bằng trời tính…Em Uyên đã chọn một bàn khác…

– Hic…Thôi xong!!! – Thằng K gục mặt xuống bàn than vãn.

– Thằng này bệnh cmnr mày ạ! – Thằng T quay sang tôi.

– Ừ…Bệnh tương tư! – Tôi lắc đầu.

– Chưa gì đã nản rồi à? Đéo có tính chiến đấu gì hết…Vứt! – Thằng T khích đểu.

– Thế giờ mày bảo tao phải làm sao…Đến cơ hội tiếp cận nàng cũng không có thì tao còn làm ăn gì được? – Thằng K thở dài.

– Thế ý mày là đợi ẻm ý đến nói…”Chào anh! Mình làm quen nhé” hả??? – Mơ đi cưng.

– Hảo bằng hữu, hảo huynh đệ…Mày có cao kiến gì mách tao với!

– Phải chủ động một tí…Chứ cứ cái kiểu “há mồm chờ sung” như mày thì còn ế dài dài con ạ!

Về khoản này thì tôi mù tịt nên chẳng dám tư vấn gì cho thằng K, nhưng nghe thằng T nói thì đầu óc tôi cũng được khai sáng ra phần nào. Giờ ra chơi tôi bỏ ra ngoài mua nước, mặc kệ hai thằng chiến hữu ngồi trong lớp vạch kế hoạch cửa cẩm em Uyên!

– U ơi! Cho con chai nước lọc…Lạnh ấy ạ!

– Cho cháu giống thế với nhé! – Là giọng Uyên.

– Làm gì mà cậu như nhìn thấy ma thế! – Em cười.

– Ơ không phải…Tại tớ không ngờ lại gặp cậu ngoài này!

– À! Tí nữa về đợi tớ nhé…Mr. Xe ôm! – Em nháy mắt cười tinh nghịch.

– Mr. Xe ôm??? – Tôi chưa kịp hỏi về cái nick name vừa rồi thì em đã bỏ vào lớp.

Uyên luôn khó hiểu như thế cứ gây cho người ta bất ngờ rồi lại lặng lẽ bỏ đi…Cơ mà nụ cười Uyên đẹp thật nhất là hai lúm đồng tiền, nói như kiểu thằng K thì “Nụ cười đó có thể khiến mọi trái tim lạc lối…” *sến*!!!

Vào học được nửa chừng thì ông thầy cho lớp về sớm, cả lớp đứa nào đứa nấy hò hét ỏm tỏi mấy thằng chiến hữu của tôi cũng chẳng phải ngoại lệ…

– Ố dzè…Về nhanh làm trận chế chúng mày! – Thằng T gợi ý.

– Chuẩn đấy! Tao cũng đang ngứa tay… – Nhanh cưng. – Thằng K giục tôi.

– Thôi! Để hôm khác đi, bữa nay tao hơi mệt…! – Tôi bịa.

– Gì? Mọi bữa nhắc đến game là mày tỉnh lắm cơ mà…? – Thằng T thắc mắc

– Tao mệt thật không tao đi liền.

– Vậy thôi! Tao với mày solo cũng được. – Thằng T khoắt tay thằng K lôi đi.

Chờ cho hai thằng chiến hữu đi khỏi tôi mới dám dắt xe ra ngoài…Hành động lúc này của tôi tuy có chút mờ ám nhưng thú thật tôi chẳng có ý gì với Uyên cả. Có chăng là sợ thằng K hiểu nhầm tôi đang tán tỉnh người trong mộng của nó thì chết!

– Chờ tớ lâu không? – Uyên cười.

– Đang định về! – Tôi thành thật.

– Xì! Đợi có tí mà cũng…- Uyên bĩu môi.

– Thế hôm nay tiểu thư muốn đi đâu ạ? – Tôi chuyển chủ đề.

– Vẫn còn sớm…Hay là đi đâu đó uống nước nhé! – Em cười.

– Okie!

Nói rồi tôi đèo Uyên đến quán trà sữa đầu đường, quán này cũng gần quán nước mà tôi và Trâm hay tới. Vào trong quán gọi 2 cốc trà sữa, kéo ghế ngồi xuống tôi mới hỏi Uyên về cái nick name kì quặc mà Uyên gọi tôi ban nãy…

– Cậu thấy tớ giống xe ôm lắm hả???

– Không! Nhưng tớ thấy hợp hơn là cái tên JAV của cậu! – Uyên chống cằm.

– Làm sao cậu biết! – Tôi xuýt sặc nước.

– Tớ nghe bạn cậu gọi thế? – Em nháy mắt.

– Lại là bọn trời đánh ấy – Tôi rủa thầm.

– À…Trong đám bạn của tớ có một đứa thích cậu lắm đấy!

– Ai cơ??? – Uyên tròn mắt.

– Tò mò hả…Để tớ mai mối cho nhé! – Tôi cười.

– Nhưng…Tớ chót thích người khác mất rồi…! – Một thoáng ngượng ngùng
vương trên khuôn mặt Uyên.

“Chết cha mày rồi K ơi” – Tôi nghĩ thầm.

– Ai mà có phúc thế??? – Tôi cười.

– Nhưng người ta đâu thèm để ý đến tớ đâu? – Em thở dài.

– Cái thằng…Có phúc không biết hưởng! – Thấy em không vui tôi chọc.

– Mà thôi! Không nói chuyện này nữa. Sinh nhật của Nhật là khi nào??? – Em hỏi.

– Ơ…là 1/6. Nhưng sao Uyên lại hỏi vậy! – Tôi ngạc nhiên.

– So.T à? Chẳng trách!!!

– Her…Uyên nói gì thế tớ chẳng hiểu??? – Tôi hỏi ngu.

– Nhật không biết cung hoàng đạo à? – Uyên nheo mắt.

– Cung hoàng đạo? – Tôi thắc mắc.

– Thế là không biết rồi! Nhật cung Song Tử. – Uyên trả lời.

Từ trước tới giờ mỗi lần nhắc đến sinh nhật của tôi mọi người thường cười rồi bảo “Sinh vào ngày quốc tế thiếu nhi thì bao giờ cho lớn” chứ tôi chưa nghe ai nói tôi sinh vào cung này, cung kia bao giờ. Nghe Uyên nói mà tôi tò mò quá!

– Cung Song Tử xấu lắm hả??? – Tôi hỏi

– Song Tử đào hoa, nhạy cảm, nóng tính, thiếu kiên nhẫn…bla, bla…Ngồi nghe Uyên nói mà tôi chỉ biết há hốc mồm lắng nghe…Cơ mà những điều đấy lại chính xác đến bất ngờ!!!

– Uyên biết bói hay sao thế? – Tôi ngạc nhiên.

– Không phải. Tại tớ hay đọc về các cung hoàng đạo nên biết thôi. – Em cười.

– Thế Uyên cung nào?

– Tớ á…Của tớ là Bảo Bình!

– Bảo bình có gì hay không??? – Tôi tò mò.

– Nhật tự tìm hiểu đi nhé! – Uyên cười duyên.

Ngồi nói chuyện với Uyên mà quên cả thời gian, đến lúc nhìn đồng hồ thì đã gần 5 giờ chiều…

– Thôi chết! Gần 5 giờ rồi. Để tớ đèo cậu về không muộn mất!

– 5 giờ rồi á? Chết tớ rồi!

Thanh toán tiền xong tôi vội vàng đưa Uyên về nhà…Lần này tôi đèo em về đến tận cổng! Hic…Nhà gì mà to thế! Tiểu thư con nhà giàu cmnr…Thế này thì bạn tôi làm gì có cửa hả K ơi là K ơi. – Tôi nghĩ thầm.

Nhìn em vào trong nhà tôi mới cuống quýt đạp xe về. Phen này thì chết chặt, kiểu gì tí nữa cũng bị hỏi cung cho mà xem. @@! Y nhứ đoán…vừa về đến nhà thì bố tôi đã hỏi:

– Đi học về làm gì mà giờ này mới vác xác về hả?

– Dạ…Con qua nhà bạn mượn ít đề thi ạ? – Tôi bịa. Công nhận dạo trình độ bịa của tôi lên Lv nhanh chóng mặt.

– Nhanh lên thay đồ rồi xuống ăn cơm! Bố mẹ đợi cơm mày nãy giờ.

– Dạ! Con xuống liền. – Nói rồi tôi chuồn ngay lên phòng.

Ăn cơm tối xong, tôi lên phòng…Việc đầu tiên tôi làm đó là bật cái máy tính nồi đồng cối đá của tôi lên Search google về cái gọi là “Cung hoàng đạo”. Ngồi đọc cũng thấy thú vị phết các thím ạ…Cung Song Tử của em nhiều cái hay ho mà giờ em mới biết, cả của Uyên và Trâm nữa. À của bé Trâm nhà em là cung Ma Kết, top cung đấy nhé! Bảo sao đáng yêu thế! Hí hí.

You may also like...