The Khải Huyền – Truyện Ngắn về Tận Thế (Phần 8.4 – 8.5)

Có bạn ý kiến sao 8.3 lại thành chuyện Ma, chẳng là mình thêm thắt cho vui chứ đi rừng cả ngày thì hoa mắt cũng bình thường, việc hơ lửa cho vàng nở rồi tháo nhẫn là chi tiết hợp lý nên bạn nào muốn xem là truyện ma cũng được và hoa mắt cũng được. Truyện vẫn giữ phong cách là zombie và phiêu lưu thôi

___________8.4___________________

-Dậy !!! Dậy ông thần ơi ! Dậy….!

-Cốp !!!

-Đậu má ! Điên hả mày ???

Thằng ôn con lấy cành cây ném lên đầu tôi cái cốp, ngái ngủ tôi ngáp dài ngáp ngắn nhìn xuồng, 2 thằng nó đã nai nịt xong xui bươi đống lửa lên ngồi sưởi. Tối hôm qua tôi chẳng ngủ được là bao, đầu óc còn mụ mị, lưng với mông đít thì ê hết cả, chân thì mỏi rã rời.

-Ăn sáng chưa ? Tôi hỏi.

-Ăn cái búa ! Thằng Hoàng đốp lạI

-Còn thịt mà sao không ăn ?

-Anh còn dám ăn ah?

-Không ăn lấy gì sống ? Tôi nói rôi lôi mấy phần thịt thừa vùi sâu dưới đống than lên, phần vì đói, phần vì cần phải có sức nên tôi cứ ăn đại, tội vạ gì thì tối hôm qua người ta đã trị mình rồi.

2 thằng kia thấy vậy cũng chép miệng rồi lẳng lặng xé thịt.

Cũng mới hơn 8h sáng, rừng sớm vẫn còn âm u và lành lạnh nhưng không khí lại trong lành vô cùng. Chim thú ở đâu cứ hót tíu ta tíu tít, ánh nắng sớm xuyên qua kẽ lá vạch hàng ngàng đường sáng khắp cánh rừng chẳng khác gì tranh vẽ. Vươn vai hít thở, bẻ mấy cái khớp tay khớp chân tôi thấy khỏe hẳn.

Nhiệm vụ của hôm nay cũng không có gì khó, sống sót và kiếm đường ra lại chiếc xe “nếu được”,đo góc mặt trời tôi xác định xong phương hướng rồi bàn với 2 thằng kia rằng mình đang ở lưng chừng dốc, đi ngược dốc về phía Bắc là quốc lộ 14 nơi để xe nhưng đường đi khá là khó khăn vì phải leo trèo nhiều, xuôi dốc là hướng Nam chắc cũng ra được chỗ dân cư hay tỉnh lộ nào đó thì dễ đi hơn. Hiện tại trong rừng không đồ ăn và nước uống nên ra khỏi đây càng sớm càng tốt, tôi đề nghị đi xuôi về hướng Nam rồi kiếm đường về chiếc xe sau.

Thằng Hoàng hôm qua còn leo lẻo chuyện trèo ngược lên trên sau 1 ngày đói khát đã ừ ngay tắp lự với phương án đi xuôi xuống dưới, tôi lò dò đi lại chỗ vũng nước hôm qua định làm 1 bụng thật căng rồi mới đi nhưng không ngờ nước rút đi cả, chỉ còn lại 1 vũng nhỏ bằng bàn tay, tôi kêu 2 thằng nó lại uống trước. Vinh uống xong chừa lại 1 ít, tôi bảo cứ uống hết đi, tôi có cách.

Đào xuống sâu 1 tý vẫn có nước nhưng đục ngầu đầy bùn đất, thôi kệ ! nhiều chất.

Tôi vốc từng nắm đất bùn bỏ vào chiếc tất rồi vắt, không giống như phim, bùn nhão rỉ thành dòng và không uống được. Cái khó ló cái khôn, tôi lấy ít tro than cho vào trước rồi làm lại lần nữa, nước vẫn đỏ 1 màu đất nhưng đã đỡ hơn, tôi uống đại, tanh rình.

3 thằng lầm lũi đi, chả ai nói gì, chúng tôi cố giữ cho nhịp thở cho đều, đi càng nhanh thì nhịp tim càng tăng, cơ càng mỏi, càng tốn thêm năng lượng và mất nước. Cách 1 đoạn tôi lại dừng, tìm tán cây nào thoáng thoáng mà đo góc nắng định hướng, đi rừng sợ nhất là mất phương hướng, chẳng may đi 1 vòng tròn thì coi như công toi.
Thằng Hoàng đi cuối, tay lăm lăm con dao, cứ đi qua gốc cây nào nó lại phập 1 cái đánh dấu để tránh đi lòng vòng.

Chim muôn vẫn cứ hót, trong bụi mấy con vật cứ lẩn đi kêu xột xoạt, chúng tôi bước từng bước dẫm lên lá khô lào xào và cứ vài bước thì lại Phập 1 cái.

Cũng chẳng biết đi được bao xa, đến giữa trưa thì dù cho chúng tôi giữ năng lượng và giữ nước bằng cách nào đi chăng nữa cũng không chống được cơn đói khát, dọc đường có mấy cây dại có trái mà tôi chẳng biết là trái gì, chúng nó đòi hái ăn mà sau 1 hồi nghe tôi dọa rồi lại thôi, có mỗi cây sung là tôi biết, hái xuống bẻ ra thì toàn con gì ở bên trong lại phải vứt đi.

Cứ sau 1 hồi tôi chẳng nghe tiếng phập phập thì quay lại đã thấy thằng Hoàng nó ngồi bẹt xuống đất ũ rũ như tàu lá khô, ai chẳng mỏi chẳng mệt như có đi mới ra ngoài được. Tôi động viên chúng nó ráng thêm 1 tý, thêm 1 tý, 1 tý nữa, tý nữa thôi và chẳng biết đã là bao nhiêu “tý”. Lý trí con người và thể lực nó khác nhau quá, chúng ta biết là phải như thế nhưng chân đã mỏi, gối đã trùng, miệng đã khô khốc tới nỗi không có nước bọt mà nuốt. Con người khi sức cùng lực kiệt mới biết suy nghĩ và hành động nó là 1 trời 1 vực, chân rã rời và mỏi nhừ, cứ mỗi bước chân là 1 lần nó oằn mình chịu đựng, cây súng là vật bất ly thân suốt mấy ngày nay đã trở thành của nợ khi vắt vẻo trên vai lâu tới nỗi in lên mấy lằn đỏ rát rạt. Tôi có thể nghe được tiếng xương khớp kẽo kẹt như chiếc cối xay cũ kỹ, tiếng nhóp nhép bên trong giày và cả tiếng cột sống đang muốn rụng rã.

Thằng Vinh suốt từ sáng cứ đi và chả nói gì, nó chỉ ngồi nghỉ khi tôi nghỉ. Sức vóc nó to nhất trong 3 thằng nhưng không phải là không biết mệt, cứ mỗi lẫn dừng lại nó liền nhìn xung quanh coi bộ muốn kiếm gì ăn nhưng toàn kết thúc bằng ánh mắt tuyệt vọng ở chỗ tôi.

-Ai đi đâu đi đi, tôi chết đây !
-Có khiên đi thì khiên, không thì nằm đây luôn.
-Kiếm chỗ nào đào hố nằm xuống chết luôn cho rồi…..

Thằng Hoàng nó ca than ai oán như thế suốt 1 quoãng dài, tôi cũng chẳng buồn mà bận tâm. Nó đã nhát đến nỗi cứ có chỗ nào dốc dốc và phẳng phẳng nó lại đặt đít xuống rồi lết xềnh xệch xuống dưới như người tật nguyền nhìn chán chả buồn chết.

Chung quy thì trời cũng chẳng đối quá tệ với ai bao giờ, sau giờ nghỉ trưa đi thêm chút nữa thì cây cối đã thưa dần, cả khoảng trời rộng mở ra trước mắt, mới có 1 ngày mà chưa bao giờ tôi nhớ bầu trời như lúc này. Tôi thúc chúng nó đi nhanh dần rồi bỏ chạy trước 1 đoạn lúc nào không hay.

Đang chạy thì tôi đá phải cái gì đó đầy gai nhọn vấp té cái Hự cắm mặt xuống đám cỏ trước mặt, 2 thằng kia chạy lại toan đỡ tôi dậy nhưng bỗng nhiên dừng lại. Linh cảm có gì chẳng lành tôi bật dậy giương súng.

Không có gì ! 2 thằng kia mắt đang trợn tròn nhìn lên tán cây trên đầu, tôi nhìn lên theo. Ối cha mẹ ơi, cây sầu riêng. 3 thằng đổi ngay sắc mặt cười toe toét, trên cây đầy những trái sầu riêng to như đầu người đang treo lủng lẳng. 3 thằng thi nhau chạy quanh gốc cây lần mò trong bụi cỏ kiếm trái rụng, 1 trái rồi 2 trái, chúng nó bổ ra rồi bốc ăn ngon lành chẳng thèm mời.

Sầu riêng rừng, không ngon và bùi như loại trồng nhưng thế này đã là quý lắm, ăn hết 2 trái mà chưa đã thèm tôi trèo lên cây chặt thêm ít trái nữa nhưng bổ ra còn sống nhăn. Thôi kệ, ăn đại, sầu riêng sống nhạt thết, chát chát như khoai lang.

Khỗ 1 nỗi ăn đồ ngọt xong lại khát nước, lấy cớ đợi cho tiêu 3 thằng tôi nằm dài dưới gốc cây, nhìn lên thấy mấy quả sầu riêng gai góc chực rớt xuống mặt lại phải lăn qua chỗ khác.

-Ngủ đây luôn anh ơi ! đuối quá rồi ! Vinh ý kiến
-Mệt thì ngủ đi, mới giữa trưa.

Vừa dứt câu thằng Hoàng bên kia đã ngáy o o như thật. Tôi nói Vinh ngủ trước 30p tôi ngủ sau, phải có người thức chứ không nằm đây ngủ cả được.

Nghỉ trưa xong chúng tôi lại đi tiếp, giấc ngủ ngắn nhưng lại sức cho cả ba. Giờ chỉ còn vấn đề nước nữa mà thôi, đi hơn 1 giờ đồng hồ nữa thì may mắn chúng tôi gặp 1 con sông.

Sông không rộng lắm, nước đỏ lòm chảy ào ào như thác, thằng Hoàng chạy tới chực nhảy cái ùm xuống nhưng chỗ này sông ăn vào rừng mép nước sâu hoắm, đi xuống còn không được đừng nói là nhảy.

Lần mò theo con sông cuối cùng cũng tới được 1 dải đất dài như bờ biển, chúng tôi chạy ào tới vốc nước uống lấy uống để. Tôi vốn tính sạch sẽ, mấy ngày qua ăn lông ở lỗ gặp nước mừng quá liền cởi sạch tắm tiên tại chỗ. 2 thằng kia cũng ngụp lặn đủ kiểu nhưng tôi cấm không được đi quá đầu gối. Vụ con rab dưới hồ vẫn ám ảnh tôi tới bây giờ.

Ăn uống nó say, tắm rửa sạch sẽ cả ba nằm trên doi đất cười mãng nguyện, tôi cũng chẳng biết sông này là sông gì. Ở bên kia sông cũng là rừng, chẳng hứa hẹn gì mấy, chắc cứ xuôi dòng sẽ ra khỏi rừng vì ven sông thể nào cũng có làng xã gì đó.

Thằng Hoàng lò mò xuống sông ngó nghiên định kiếm cá nhưng mà dẫu có có cũng chẳng bắt được, nó kiếm cành cây, vót nhọt làm lao ra đứng nhưng coi bộ không khả quan mấy. Nó đang say sưa thì thình lình bên kia sông 1 con rab mò ra uống nước, có lẽ nó chưa thấy chúng tôi nên vẫn vục mặt xuống sông. Thằng Hoàng thấy động co giò chạy vào trong bờ làm nó ngẩn lên.

Thằng Vinh lúc này đã đưa sẵn súng định bắn nhưng tôi bình tĩnh ngăn lại, tôi định xem con rab nó làm gì. Thật ra cũng may là chỉ có 1 con chứ 1 đàn tôi cũng đã co giò mà chạy.

Thằng Hoàng lết vào bờ trợn tròn mắt hỏi sao không bắn, tôi nói cứ để sao. Con vật nhìn thấy chúng tôi liền điên cuồng gào thét nhưng không làm sao qua được dòng sông, nó tức tối chạy tới chạy lui nhưng lại không có gan nhảy xuống. Nhìn nó bất lực mà thấy tội, thằng Hoàng nhặt đá ném sang mấy phát, 1 phát trúng ngay người càng làm nó điên tợn hơn nữa.

Con rab lúc này nhảy xuống sông cái ùm làm cả 3 thằng đang hý hửng chuyển sang thất kinh. 2 thằng kia co giò gói gém quần áo chạy vào trong riêng tôi vẫn đứng lại xem.

Có gì mà vội, sang tới đây cho ăn đạn vẫn chưa muộn. Con rab điên cuồng lội qua dòng nước, nước mỗi lúc 1 sâu, tới ngực rồi tới cổ của nó mà nó vẫn quyết tâm lội qua, được 1 lúc nước ngập đầu lúc nào không hay, nó chới với 1 hồi rồi bị nước cuốn đi chìm nghỉm.

3 chúng tôi cũng chẳng có gì vui để chơi nữa nên lại đi, chúng tôi xuôi theo dòng nước vì cũng chẳng biết đi hướng nào khác nữa khi đằng sau là rừng, phía trước là sông.

Nắng tắt dần báo hiệu đêm sắp đến, chúng tôi lại lần mò tìm chỗ nghỉ chân. Đến 1 khúc sông vì Thủy triều xuống nên để lại bên sông 1 áng nước rộng, nước đục nhưng rõ ràng có cá ở dưới. 3 thằng nhào xuống vây bắt. Mấy con cá chỉ nhỏ bằng cổ tay nên lủi nhanh vô cùng dù chúng tôi có vây chặt thế nào đi chăng nữa. Thằng Hoàng nháy mắt bảo tôi thả lựu đạn cho nhanh.

3 thằng lội lên bịt lỗ tai rồi thả lựu đạn, ẦM 1 cái, nước văng tung tóe cao cả mấy mét thổi luôn mấy con cá lên trên rồi rớt lạch bạch xuống bờ sông, mấy con dưới nước cũng chết ngửa bụng. Chúng tôi hý hửng chạy lại nhặt.
Xỏ cây qua bụng rồi nhóm lửa rồi nướng cá, giao cho thằng Hoàng làm đầu bếp tôi đi 1 vòng xem có chỗ nào ngả lưng. Toàn cây nhỏ nên không ngủ trên cây như hôm qua được, chắc phải đánh liều ngủ đại bên bờ sông vậy. Tôi chặt mấy tán lá lót xuống nền đất ấm để nằm, Vinh thì phụ vót mấy cành cây nữa làm giáo phòng trường hợp rab kéo tới. Xong xuôi thì cá cũng vừa chín, thằng Hoàng nướng cháy đen nhưng được cái ngọt thịt, ít tanh.

Ăn uống xong chúng tôi vùi lửa chia ca gác rồi ngủ sớm, Tôi thức khuya được nên gác tới 12h đêm, còn lại là phần chúng nó.

Cũng như hôm qua, vừa ngả lưng xuông chúng nó đã ngủ ngay, tôi thì ngồi nghịch lửa, cứ cho thêm củi vào nhưng lại không cho nó cháy mà cứ ủ than cho ấm. Sau lưng sông cứ chảy, trước mặt rừng rú vẫn cứ im lìm 1 cách đáng sợ.

Tôi ngồi như tượng, căng mắt ra nhìn, tai cứ nghe ngóng vì cảm giác bất an trong rừng nhưng may thay chẳng có gì xảy ra. Đêm trôi qua 1 cách yên bình, tới giờ tôi gọi thằng Vinh dậy gác rồi ngả lưng xuống ngủ ngon lành.

Sáng ra cả 3 lại đi tiếp, sát mé sông tôi tìm thấy tín hiệu của nền “văn minh” là mấy cái chai lọ và cả mảnh lưới rách, chưa bao giờ nhặt được rác mà lại mừng đến thế. Chúng tôi tăng tốc, tới gần trưa đã thấy bóng dáng cây cầu vắt qua sông ở xa xa. Cuối cùng đã trở lại được với nền văn minh, chúng tôi chạy trối chết, thấy được mặt đường nhựa mà mừng khôn xiết.
______________________
Phần 8.5
Nói thật là xấu hổ khi đàng ông đàng an mà bạ đâu lại nằm đó, 3 thằng lại nằm giữa mặt đường nhựa không buồn đứng dậy. Suốt gần 3 ngày mò mẫn trong rừng sâu, được nằm trên 1 cái mặt phẳng như thế này với chúng tôi quả thật rất hạnh phúc.

Sau 1 lúc thở cho lại sức tôi lôi bản đồ ra nhìn, tấm bản đồ nhét trong túi suốt mấy ngày nhàu nát và ướt chẹt nhẹt, tôi phải cẩn thận lắm mới mở ra được mà không làm cho nó rách.

Cầu này ghi là cầu tỉnh lộ 68, vậy chỉ cần đi vòng hơn 6 cây số là có thể quay lại chỗ để xe rồi. Tôi dục 2 thằng đứng dậy đi cho kịp trước khi trời tối.

Thằng Hoàng đang nằm tự nhiên úp tai xuống đường nghe ngóng, tôi lại sút nó 1 cái làm nó kêu cái hự rồi chửi ỏm tói.

-IM NÀO…!

Tôi chưng hửng nhìn nó không hiểu chuyện gì, nó vẫy vẫy bảo tôi nằm xuồng nghe. Từ dưới lòng đường 1 âm thanh ầm ầm đang vọng đến và mỗi lúc 1 to dần, 3 chúng tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Tôi đứng dậy phóng tầm mắt ra nhìn về 2 phía con đường nhưng chẳng thấy gì vì cây cối nhiều quá, nhưng cuối cùng nó cũng xuất hiện, 1 chiếc thiết giáp đang chạy về phía chúng tôi.

Nghe tôi nói thằng Vinh xông xáo chạy tới hướng chiếc xe, thằng Hoàng thấy thế liền lao tới nắm cổ áo nó giật ngược lại. Nó còn ngơ ngác chưa hiểu gì thì cả 3 đã yên vị dưới gầm cầu.

Chiếc xe ì ục chạy tới, tiếng bánh xích sắt nghiến xuống lòng đường nghe đinh tai. Đợi nó chạy qua tôi mới thò đầu lên nhìn. Là chiếc M113.

-Xe mình hả ? Thằng Vinh hỏi

Tôi chẳng trả lời, đợi nó đi đc 1 lúc tôi chạy lại lượm cái nồi rớt trên xe xuống đưa cho nó xem. Trên xe tòn teng nôi niêu xoong chảo, không phải xe của chúng tôi thì còn là của ai?

-Bọn nào lấy xe rồi, trên xe còn súng đạn quá trời, đòi không được đâu, bỏ đi mấy đứa !

Tôi nói trong khi 2 thằng kia đang chuẩn bị đuổi theo chiếc xe.

-Bỏ là bỏ thế đéo nào được. Không có xe thì chết ngoài này mất. Thằng Hoàng cự lại
-Đúng rồi anh ơi, không có xe không đi nỗi đâu.

Tôi bóp tráng 1 hồi rồi suy nghĩ. Nếu mà lấy lại xe thì phải đánh nhau chứ loạn ly như thế này chẳng ai họ trả cho. Nhưng mà Ăn lông ở lỗ hay chạy bộ thì tôi chịu được chứ mất thêm 1 thằng hay giết thêm 1 người tôi chịu không nỗi.

-Không ! lấy xe phải đánh nhau với người ta. Tụi mày muốn giết người ah ?
-Trước giờ anh giết bao nhiêu người rồi ?
-….Đó là rab….
-Rab không phải là người chắc.
-Bây không hiểu được đâu, đừng có cãi !

Tôi yếu thế trước lời lẽ của thằng Hoàng nhưng rõ ràng trong cuộc tranh luận này phải có kẻ thằng người thua.

-Đây cách chỗ anh còn hơn trăm cây thôi, giờ kiếm gì ăn rồi nghỉ đêm. Mai kiếm chiếc xe chạy tới chiều là tới.
-Từ Sài gòn tới đây bao nhiêu ngày vậy ? mấy ngày rồi ? mấy chiều rồi ? mấy sáng rồi ?

Thằng Hoàng lý lẽ làm tôi cứng họng, đã vậy thằng Vinh còn hùa vào.

-Anh tính đi cũng phải tính về, lỡ không tìm được còn về lại Sài gòn chứ !

Yếu thế, đã đến nước này tôi đánh bài ngửa với chúng nó luôn.

-Bây muốn lấy lại vàng chứ gì !!! Vàng có đáng cái mạng của 2 đứa bây hay không, nó găm đạn vào người rồi lấy vàng mà bịt !

2 thằng nghe vậy coi bộ đã trúng tim đen liền lúng túng nhìn nhau.

-Lấy cái xe có thể nguy hiểm nhưng không có xe thì ăn chắc là nguy hiểm. Vàng hay bạc không quan trọng ở đây.
Thằng Hoàng đáp, trong khi thằng Vinh đã quay lưng bỏ đi. Cái thằng cứng đầu cứng cổ này….

Thú thật tôi chỉ muốn tránh nguy hiểm cho chúng nó, nhưng chúng nó cứ đinh ninh như thế thì không có cách nào khác. Tôi không phải là kiểu người độc tài cho lắm, làm việc gì cũng phải để tập thể lên trên hết. Tụi nó nói không phải là không có lý, tôi xin 5 phút suy nghĩ rồi đưa ra 1 quyết định đơn giản là hên xui may rủi.

-Mày chỉ đúng nắm tay nào có chiếc lá thì cướp lại xe, nắm nào không có lá thì phải bỏ đi.
-Để tao chọn ! Thằng Vinh chen vào
-Bên trái ! Không….! Bên phải……từ từ…..Trái…..Trái….!
-Ừ ! Trái ! Thằng Hoàng Quyết.

Coi như là ý trời vậy, tôi ngửa bàn tay trái ra, chiếc lá khô vỡ vụn trong tay.

-Kiếm gì ăn đi rồi theo dấu tụi nó !

3 chúng tôi lại xách đích dậy đi, tôi cởi đôi giầy nhớp nháp ra lôi sềnh sệch trên nền đường. Chiếc thiếc giáp nặng hơn chục tấn nên có chạy đằng trời cũng chẳng mất dấu được, vết bánh xích ngiến xuống lòng đường nhựa những vệt dài tăm tắp và thẳng băng.

Chúng tôi cứ thế mà thất thểu đi theo trong khi mắt luôn láo liên kiếm gì ăn để giải quyết cơn đói trong bụng.
Trời lại nắng, thằng Vinh lấy cái xoong nước đội lên đầu có vẻ hí hửng lắm trong khi nhìn nó chả khác gì thằng khùng,. dọc 2 bên đường là rừng cao su, thỉnh thoảng có vài ngôi nhà nhỏ lạc lõng giữa rừng nhưng chẳng có gì nhiều ngoài đống đồ bể nát. Sau khi lục soát xong 1 căn nhà hoang thì cả lũ kéo nhau ra hiên ngồi.

Thằng Hoàng không biết bẻ đâu ra 2-3 cái tàu lá thiệt bự kết lại rồi che lên đầu như cây dù, tôi hỏi nó bẻ ở đâu thì nó đưa cho tôi 1 cái.

-Không,em bẻ lá sắn ở đâu ? tôi phủi tay
-Kia kìa !!! Nó chỉ.

Tôi chạy lại bụi cây, đào lấy đào để, mấy củ sắn to bằng bắp tay hiện ra, 2 thằng thấy vậy cũng vào giúp sức.
Đào mãi mà không lên hết tôi tức mình lấy hết sức bình sinh mà nhổ, cả bụi sẳn bung lên văng hết đất cát vào mặt.

Đúng là trúng mánh, có nồi lại có sắn. Tôi bảo 2 thằng kia nhóm lửa, phần tôi gọt vỏ sắn rồi đổ nước từ trong chai ra ngâm.(Chai lượm ở chỗ sông nếu bạn nào thắc mắc)

Lửa cháy, 2 thằng giục tôi bỏ lên nấu nhưng không được. Sắn nếu không ngầm mà ăn ngay sẽ say, ngất rồi chết không chừng.

-Thế phải ngâm bao lâu ?
-1-2 tiếng, 3-4 tiếng. Chẳng biết ! Tôi đáp

3 thằng cứ thế ngồi nhìn nồi sắn ngâm nước lạnh mà ngủ lúc nào không hay. Tôi mở mắt ra thì trời đã gần tồi, thằng Vinh đã bắt nồi sắn lên từ lâu và đang sôi ùng ục, tôi dậy đúng lúc nó đang vớt sắn ra.
Sắn nóng, không cầm tay được mà 3 thằng vào hứng vào áo rồi đong đưa thổi thổi cho mau nguội, đúng như cái cảnh luộc khoai ngày tôi còn bé.

Chúng tôi ăn ngon lành, cả nồi sắn thế kia mà hết veo. Căng cả bụng.

-Ăn xong nghỉ tý rồi đi.
-Đi đâu ? Tôi hỏi.

-Đi cướp xe, tụi nó gần đây .
-Sao em biết ?
Thằng Hoàng nháy mắt cho thằng Vinh trả lời:
-Cách đây nửa cây thôi, nó vừa nói vừa chỉ. Lúc anh ngủ đợi ngâm sắn lâu quá em đi lòng vòng.

Tụi nó ở trong cái trường tiểu học của xã, chắc không có rabs, hàng rào thấp lắm. Chúng nó đậu xe trong sân, 6 thằng.

-Ok vậy thì đi, cứ thám thính xem sao.

Tôi đứng dậy phủi đít quần, mặc lại vest, nhét băng đạn vào súng rồi đi theo tụi nó.

Cái trường tiểu học nhỏ, mái thấp lè tè, chỉ có 4 dãy nhà đâu 7-8 lớp gì đó. Chúng nó ở trong 1 dãy chính giữa , cửa đóng im lìm nhưng ánh lửa ở trong vẫn le lói ra ngoài. Xung quanh trường là dãy hàng rào xây cao chỉ bằng đầu người găm chi chít mảnh chai. Nhìn cũng đủ biết tụi này chưa đụng rab nhiều, chẳng ai lại ở chỗ như thế này.

Tôi thò đầu ra giữa cổng trường quan sát 1 hồi rồi hỏi thằng Vinh.

-6 thằng nó to không ?
-Không ! già ! nhỏ !
-Gìa là sao ?
-Hơn bốn chục cả rồi, hồi chiều cả bọn tháo súng ra không biết lắp vào chửi nhau ỏm tỏi.
-Ok. Làm luôn hay sao ?
-Sao cũng được, Hoàng đáp.
-Giờ có 2 cách, 1 là trèo vào đề máy xe húc tung cổng rồi chạy, 2 là quăng flash vào xong đạp cửa. Bây tính sao ?
-Lấy xe thôi được rồi ! 2 thằng kia quyết.

3 thằng vòng qua bên hông của cái trường, trời thì tối đen, cỏ cây cao ngang người nên chui rúc mãi mới tới. Tôi lấy báng súng khe khẽ gõ bể mấy miếng thủy tinh,cởi giày ra, thằng Vinh ngồi xuống đưa đùi cho tôi dẫm lên trèo vào.

Nhảy xuống 1 cái nhẹ nhàng rôi luồng ra sau dãy lớp học, coi bộ cũng êm tôi vẫy vẫy cho 2 thằng kia trèo vào. Hoàng nhỏ nhẹ nên không sao, thằng Vinh to con nên lôi thôi, nó nhảy qua vướng cái gi đó không biết té lộn cổ cái bịch

-Đậu má !!! thằng Hoàng chửi.
-Suỵt….sao không cu….???

Nó đau quá nói không được hay sao mà đưa tay phẩy phẩy ý là vẫn ok.

Vừa quay đầu lại định hé đầu ra nhìn thì 1 con vật đầy lông lá ở đâu chạy ra nhảy lên người tôi, chưa kịp hiểu chuyện gì đó đã táp vào vai tôi 1 phát đau thấu sương.

Tôi bóp cổ nó kéo ra trong khi nó vẫn cố đớp vào mặt , là 1 con chó. Thằng Hoàng giương súng định bắn nhưng con vật dữ tợn quá không tài nào bắn được, nó vùng vẫy cào cấu để thoát khỏi bàn tay tôi nhưng không xong.

Tôi lấy hết sức bình sinh siết thất chặt mặc kệ cho nó vẫy vùng cào cấu khắp người. Thằng Hoàng lẹ tay rút con dao dưới đùi tôi cắm 1 phát chí mạng vào gáy nó, máu phụt ra khắp nơi, con chó kêu ử ử rồi lịm đi.

Tôi xô cái xác nó ra,con chó cỏ này không to lắm nhưng cắn tôi 1 phát chí mạng, đã vậy nó có nghiền khiến vai tôi lủng 4 lỗ rõ mồn một và nát bương. Đau quá tôi ngồi dựa vào tường ôm lấy vai, 2 thằng xuýt xoa hỏi có sao không.

Lạ 1 điều là con chó không hề sủa, hay là nó là rabs. Tôi nhăn nhó thấm máu trên vai rồi lật xác nó lên xem.
Tròng mắt bình thường, miệng không có dấu hiệu lỡ loét, có 1 đều là nó bị cắt lưỡi nên không sủa được.

Hóa ra là vậy, cắt lưỡi con chó. Từ hồi đại dịch đến giờ tôi chẳng thấy 1 con chó nào là vì chúng nó hay sủa, mà sủa là rab nó xơi ngay. Bọn này biết nên muốn giữ con chó phải cắt lưỡi và cũng may là vì vậy nên chúng tôi chưa bị lộ.

Dãy phòng học vẫn đóng cửa im lìm, ánh sánh vẫn le lói phát ra ngoài in hằn trên sân, vài thằng ở trong đi lại bóng rõ mồn một.

Tôi ra hiệu 2 thằng « cover » ( giương súng nhắm về phía chúng nó) rồi tôi lẻn ra xe vì đi cả 3 sẽ trở tay không kịp. Tới nơi tới lượt tôi cover cho 2 thằng nó qua.

Tôi nhẹ nhẹ trèo lên xe mở cửa rồi chui vào, bên trong tối om chẳng thấy gì, tôi thò tay ra hiệu đã ok 2 thằng kia mới chui vào sập cửa lại.

Thằng Hoàng bật quẹt gas lên soi, bên trong xe tụi nó đã lấy sạch chỉ còn đạn đại liên 12 ly 7.

Không đồ ăn nước uống, kể cả quần áo của chúng tôi. Nó cạy sàn xe lên, Vàng vẫn còn nguyên.

Theo dự định là chúng tôi sẽ đề máy chạy luôn nhưng ngồi trong chiếc thiếc giáp làm cho chúng tôi cảm thấy như có lại được sức mạnh. Không nói gì nhiều tôi mở cửa sập, lắp hộp đạn rồi lên đạn cái roẹt.

2 thằng hiểu ý đề máy xe rồi kéo ga ầm ầm, đèn pha sáng rực pha thẳng vào dãy nhà. Tôi để tay lên cò súng chờ đợi, chỉ cần 1 tiếng nổ vang lên tôi sẽ bắn nát dãy nhà ngay lập tức.

Có lẽ bọn nó bị bất ngờ nhưng không phải là không phản ứng kịp, chúng dập lửa làm cho dãy nhà tối đen rồi xô cửa sổ nói vọng ra, giọng đàn ông đã đứng tuổi :

-Ai đó ???
-Chúng tôi lấy lại chiếc xe ! Tôi hét lớn dù cách nhau chỉ hơn hai chục mét.
…..
-Xe đó là chúng tao tìm được. hắn la lên
-Tìm cái búa ! bọn mày trộm của tao. Tôi đáp cứng ngắc
…………

Bọn chúng không trả lời nhưng tôi thấy rõ ràng là chúng nó đang chia nhau ra các ô cửa chuẩn bị tấn công.

-Đừng có làm liều, tao quét 1 phát chết mẹ bây giờ !!!

Chắc chúng nó biết được thế yếu nên bắt đầu xuống giọng.

-Mày lấy xe rồi đi đi……. !
-Không !!! Trả hết lại đồ đây cho tao !
………….
Im lặng rồi xì xào, chúng nó bàn bạc với nhau gì đó không rõ. Tôi thì cứ kiên nhẫn chờ đợi, thằng Hoàng ngồi trong xe nóng ruột thỉnh thoảng lại nẹt ga.

Hắn bước ra, 1 ông đứng tuổi, cầm AK giơ lên trời rồi đặt xuống đất tỏ vẻ đầu hàng.

-Các anh lấy 1 ít để lại cho chúng tôi 1 ít phòng thân rồi đường ai nấy đi. Hắn đề nghị.

You may also like...