TIN KHÔNG, CHỈ 7 NGÀY TAO SẼ KHIẾN MÀY THAY ĐỔI…???

TIN KHÔNG, CHỈ 7 NGÀY TAO SẼ KHIẾN MÀY THAY ĐỔI…???

* * *

– Sao mày thay đổi nhiều vậy?

– Tao vẫn là tao mà

– Ngày xưa mày đâu như bi giờ.Mày giờ là dân chơi,đầu gấu nổi tiếng rồi.

– Thế thì có sao đâu.Cảm thấy không muốn làm bạn với tao nữa thì bye bye

– Mày….tao từng là bạn thân của mày đó

– Thế mày có muốn tao thay đổi không?

– Có!

– Vậy làm bạn gái tao đi!

Nó sững sờ không biết nên trả lời thế nào, chỉ biết nhìn theo thằng bạn đi xa dần. Nó mún Hiếu ngày xưa trở lại với nó…
– Alo? – Hắn nhấc máy

– Mày có thể chơi 1 trò chơi với tao được không? – Nó hỏi nhanh

– Trò gì?

– Trò chơi 7 ngày.Tao và mày sẽ giả làm người yêu của nhau. Mà bạn trai thì luôn nghe lời bạn gái phải không? Vậy trong 7 ngày làm người yêu mày, tao sẽ khiến mày thay đổi.

-…..

– Mày thấy sao?

– Tại sao mày muốn tao thay đổi?

– Vì tao là bạn thân mày

– Chỉ thế sao?

-……… – Nó lưỡng lự – Phải

– Tao chơi!

Nói xong hắn cúp máy không để nó kịp nói thêm gì. Nó đã phải suy nghĩ mất 2 ngày, phân tích đủ mọi đường, vạch ra đủ kế hoạch để rồi đưa đến quyết định này. Nó k biết liệu mình có đang làm đúng không nữa…..
———————————————————
Ngày thứ 1…

– Ê – Nó đang đi trên sân trường thì bỗng hắn đi đến khoác vai nó

– Làm gì vậy? – Nó tròn mắt ngạc nhiên

– Ủa? Vậy trò chơi chưa bắt đầu sao? – Hắn bỏ vội tay ra

– À…không, bắt đầu từ 0h đêm rồi

– Vậy sao? Thế mà không nói trước, biết thế đêm qua tao gọi điện phá mày – Hắn giả bộ trêu chọc nó

– Cái gì? Đánh chết giờ – Nó giơ nắm đấm lên dọa

– Hahaha, nóng thế. Đánh chết ngườ yêu có cô đơn thì ráng chịu đó

– Hứ, ai thèm. Không có thằng này thì còn thằng khác – Nó vênh mặt lên

– Thằng khác á? Mày mà đi với thằng nào tao đánh chết – Hắn giả bộ tức giận

– Hihihi, ghê nhỉ?

– Hì – Hắn gãi đầu – Mà này, đã giả vờ thì giả vờ cho giống đi, từ giờ xưng hô anh em ha!

– Êu, kinh. Thui được roài. Nhưng mà nói trước cấm quá đà

– Biết rùi. Ăn sáng chưa? – Giọng hắn ân cần

– Hì, chưa. Đi ăn chung đê!

– Ok!

– Mà nè, anh đãi em nha! – Nó cố tính nói chữ anh và em ngọt sớt

– Ọe, buồn nôn. E hèm… Ừ, em muốn ăn bao nhiêu anh cũng chiều

– Hahhahaha – Cả 2 đứa cùng cười vui vẻ.

Tại canteen…

– Cho 1 sôi thịt, 1 sôi trứng – Hắn gọi

– Mày vẫn nhớ tao thích ăn sôi trứng sao?

– Tất nhiên. Anh phải là người hiểu em nhất chứ. Hahahah – Giọng hắn ngọt sớt

– Hix. Không dám đâu.

Đang ngồi ăn bỗng nó để ý thấy mọi ánh mắt đang hướng về phía 2 đứa và nó hiểu tại sao

– Á à, 2 anh chị này có vấn đề rùi – Mấy đứa con gái ra chỗ chúng tôi

– Vấn đề gì? – Hắn bỗng nắm lấy tay nó – Quá vấn đề ấy. Mi giờ là người yêu tớ, mấy cậu cẩn thận hộ tớ

– Ồ Ồ Ồ…..

– Hì, bọn tớ…. – Nó giả bộ ngượng

Vậy là tin nó với hắn yêu nhau nhanh chóng được lan khắp trường. Tin sốt dẻo là đằng khác bởi vì Hiếu nổi tiếng là dân chơi, thành phần cá biệt nhất, còn Mi lại là hội trưởng hội học sinh. Một đôi tưởng không bao giờ có thể giờ lại có thật…

Có nhiều thông tin bên lề nhưng nó không quan tâm. Nó chỉ hướng tới 1 mục tiêu duy nhất, đó là cải thiện lại thằng-bạn-đã-từng-rất-thân.

…….

Nó đang ngồi học bỗng điện thoại báo có tin nhắn

– Đang làm gì vậy,honeyyyy?

Nó bật cười vì tin nhắn củ chuối của hắn, rồi hí hoáy nhắn lại

– Em đang đi chơi với zai anh ạ. Vui lém đó – Nó công kích

– Hả, em dám… Được, thằng đấy là thằng nào để anh đến… cho tiền. Hahhahah

– À được. Không cần đưa nó đâu, đưa cho em cũng được rùi mà.

– Mơ đi! Hì. Hỏi thiệt đó, em đang làm gì vậy?

– Em đang học chứ còn làm gì. Chắc anh đang chơi hả?

– Ke ke, chỉ có người yêu anh là hiểu anh nhất thui.

– Liệu hồn, cứ từ từ em sẽ chỉnh đốn lại anh. Thôi em phải học đã, nhiều bài quá >””””
Hắn cười tươi khoe trc mặt nó mấy bài kiểm tra với những điểm 9,10 chói lòa.Nó ngỡ ngàng giựt vội mấy bài kiểm tra đó xem xét thiệt kỹ
-Hi hi.Thấy chồng đỉnh chưa?-Hắn vênh cái mặt lên
Nó thấy vui vui trg lòng,k ngờ hắn vì nó mà chịu thay đổi thiệt sao?Nó cảm thấy hạnh phúc vì trong hắn nó cũng chiếm vị trí quan trọng.
-Xí,cũng nhờ công đây cải tạo thui-Nó vẫn thix bướng bỉnh k chịu khen hắn.Mặt hắn nhăn vào,có vẻ thoáng buồn
-Hix,mất công chạy đến đây,mệt bở hơi tai.Đã k đc 1 lời hỏi thăm mà cũng chả có đc 1 lời khen.Huhuhuh,sao ng iu tui ác thế zậy?
-Hahahahhaha-Cả lớp nó với mấy đứa lớp khác đứng ngoài xem nãy giờ cười phá lên làm hắn đỏ ửng mặt.Cũng phải,từ hồi vào cấp 3 đến giờ,hắn bỏ hẳn cái tính trẻ con kia đi,lúc nào cũng có vẻ lạnh lùng.
Nó cũng bật cười,tự dưng thấy hắn đáng iu quá.^.^
-Thui đc rùi,em sẽ thưởng vì những cố gắng này của anh,chịu hem?
-Chịu chịu liền-Mặt hắn hớn hở như 1 đứa trẻ kon
-Hì,xuống canteen đi em mua cho cây kẹo mút ăn.
-Hả?
-Hahahhhahah
Mặt hắn thì ngẩn tò te còn lũ bạn nó đc thêm 1 tràng cười
-Đi nào!-Nó nắm lấy tay hắn kéo đi
-K đi.K thèm ăn kẹo mút đâu-Hắn nũng nịu
-Đi nào,anh k đi thì em k thưởng cho nữa đâu.Mất quyền lợi ráng chịu
-Hix,đi vậy.Thà có còn hơn k.-Hắn tiu ngỉu đi theo nó.
Nó dẫn hắn đi lên sân thượng.Hắn ngạc nhiên hoi nó
-Ủa?Canteen trường mới chuyển lên sân thượng từ hồi nào vậy?
-Hì,em có quà cho anh mà.
Lên đến sân thượng,nó chạy nhanh ra lan can dang rộng tay ra,đón lấy làn gió mát trong lành kia.Hắn nhìn nó khẽ mìm cười,nó thật dễ thương.Hắn bỗng thấy tim mình đập loạn nhịp.Cái cảm giác quen thuộc ấy ùa về mà đã lâu lắm rùi hắn mới cảm nhận lại.Hắn mún ôm nó và giữ chặt trong vòng tay mình.
-Ê!-Tiếng gọi của nó làm hắn giật mình,thoát ra khỏi những suy nghĩ riêng tư mà chắc nó chả bao giờ bk đc.-Em tặng anh đó,hãy tận hưởng đi.
-Hả?-Hắn nghệt mặt nhìn quanh-Em tặng gì vậy?
-Hì,thì làn gió mát lành này.Anh hãy thử mở rộng vòng tay,đón nó vào lòng và để nó thổi bay những muộn phiền.Thoải mái lắm đó.
Hắn mỉm cười.Nó vốn là đứa mộng mơ vậy.Nhưng lần đầu tiên,hắn làm theo nó,đưa tay ra đón gió.Hắn cảm nhận thấy làn gió thổi khắp người hắn,thổi bay đi những mớ bòng bong lúc này.Nhưng…đó có lẽ chỉ là tạm thời,với hắn nó mới chính là làn gió mát giúp hắn đc yên bình,thanh thản.
-Anh k thix quà này.Anh mún em tặng anh quà khác.-Hắn bỗng quay ra nói.
-Tham vừa thui.Anh đã đưa tay ra đón nhận tức là đã nhận quà,k có quà nữa đâu.
-Hì,gió tặng anh chứ đâu phải là em.Em chỉ có công chỉ cho anh thui.Anh mún em….tặng anh 1 nụ hôn-Hắn nhìn thẳng vào mắt nó mà nói.Nó giật mình,tim bỗng đập loạn nhịp.Nó thấy má ửng hồng lên.
Nó k nói đc câu nào,cố trốn tránh ánh mắt của hắn.
-Thôi đi.Rốt cuộc chúng ta cũng chỉ đang giả vờ.Cho tao xin lỗi,món quà đó k bao giờ tao đc đâu-Mắt hắn sâu thẳm nỗi buồn.hắn quay bước toan bỏ đi.
Bỗng…
Một bờ môi nhẹ nhàng,mềm mại đặt lên môi hắn.Hắn cảm nhận rõ vị ngọt của nó dù chỉ đc có vài giây.
Nó đã kéo hắn lai,khẽ hôn hắn…
Mặt cả 2 đứa đỏ như quả cà chua.K ai dám nhìn ai.K gian im lặng lạ thường.Có thể chúng nó k bk nhưng lúc này,trái tim cả 2 chắc chắn đang cùng đập 1 nhịp.
-Quà của em đó.Mong anh mãi nhớ!-Nó cố gắng lấy hết hơi nói,1 phần để phá tan cái k khí này đi.
Hắn nhìn nó trìu mến mỉm cười..hạnh phúc.
-Đã tặng thì tặng cho chót đi.Cho xin thêm cái nữa-Hắn cười tinh nghịch nhìn nó
-Này,đừng có đc đà lấn tới nhá.Ở đó mà mơ đi.
Nói rồi nó bỏ xuống.Hắn chạy vội theo,rất nhanh,hắn nắm chặt lấy bàn tay nó.Nó cũng lặng lẽ nắm lấy tay hắn.Trong lòng dội lên niềm vui khó tả.
………
Nó mệt nhọc dắt xe ra khỏi lớp học thêm.Mệt thiệt,1 ngày của nó chỉ toàn học với học…
-Mi ơi,ghê nhỉ?Đến đón nhau cơ đấy-Đứa bạn cùng trường đá lông nheo với nó.Nó chả hỉu gì nhìn theo hướng đứa bạn chỉ.Hả?Bên kia đường,hắn đang đứng đó vẫy tay tươi cười nhìn nó.
Nó dắt xe chạy nhanh sang ngạc nhiên hỏi
-Ủa?Sao lại ở đây?
-Đi đón ng iu tan học k đc à?Hì
-Kinh,chu đáo ghê.
-Chuyện,tao vốn là mẫu bạn trai lý tưởng mà-Hắn vênh mặt lên
-Thui,xuống đi ông tướng,lên cao quá đó.
-Hứ,mày chỉ giỏi mỗi việc làm ng khác nhục chí thui.-Hắn giả bộ phụng phịu
-Hihihi,nghề của tao mà lỵ.
-Ê,đi ăn gì k?Thấy em mệt quá đó-Hắn nhẹ nhàng hỏi,nó hơi sững sờ,thấy vui vui rùi mỉm cười trả lời nhẹ nhàng
-Hì,đi uống trà sữa đi anh!
Thế rùi 2 đứa cùng đạp xe vui đùa cùng nhau dưới ánh nắng lung linh.Dường như cả con đường chỉ thuộc về mình bọn nó….
……….
“Tít tít”
Nó chạy nhanh ra lấy điện thoại,nó bk chắc chắn đó là tin nhắn của hắn mà.Dạo gần đây nó rất hay mong ngóng tin nhắn của hắn,như 1 đứa trẻ con vậy.
-Đang làm gì vậy,vợ iu!
-Tất nhiên là đang học rùi.Hỏi thừa.Mà anh đã học chưa đó?Mai lớp anh có KT 1 tiết toán đúng hem?-Nó vừa nhắn lại vừa mỉm cười
-Hả?Sao em bk?Em điều tra anh đó à?
-Hihih,mún bk dễ k ý mà.Bạn của em học lớp anh đâu ít.
-Hix,bọn phản bạn,mai anh phải đến xử chúng nó mới đc.
-E hèm,”xử” á?Mún em xử anh trc k?
-Á đừng.Hi hi.Đùa mà,đừng nóng.
-Hì.Liệu hồn.Học bài đê!
-Bk rùi.Hix hix.Ng iu tui thật ngoan quá đi.
-Hì hì.Anh nhớ học bài cẩn thận nha.K đc điểm cao thì đừng nhìn mặt em nữa.
-Anh bk rùi.Anh hứa mà.Mà nè,điểm cao là khoảng 5 điểm thui đúng hem?Hahahahha
-Em k đùa đâu.Anh cứ nhớ đấy.Thui học bài đi còn đi ngủ sớm nữa đó.
-Yes madam!Ngủ ngon nha con hổ của anh.
-Cái gì?Anh dám nhắc lại k?Mai em đến xử anh sau.Ngủ ngon nha con lợn của em
Nó ngồi ôm điện thoại tủm tỉm cười và nó bk ở đầu dây kia có ng cũng đang điên điên như nó.
……………………..

Ngày thứ 5

Hắn ngồi trong lớp nhìn quyển sách mà thấy nản.Nếu k phải vì nó hắn đã chả chăm chỉ đột xuất mà ngồi học bài thế này.Hắn thấy mình thật ngốc khi hi sinh vì ng ta mà ng ta lại k bk,k hỉu…
-Kinh,mày chăm chỉ nhỉ?-Bỗng thằng Duy nói,kéo hắn thoát khỏi những suy nghĩ bộn bề
-Chăm gì.Hix
-Mày vì Mi nhỉ?Iu nó ghê thế sao?Liệu có lại chơi đùa như những lần trc k đó?
-Đừng nói linh tinh.Mi khác xa với bọn con gái tao quen.
-Uhm,tao cũng thấy mày quen với Mi là tốt…nhưng…có điều mày nên giữ cho cẩn thận.Dù gì Mi cũng là tầm ngắm ngon lành của khối thằng con trai,mày có đc nó là phúc lém đấy.
-Bk rùi mà.Sao tự dưng mày lại tốt thế?Tưởng gái thì mày dành với tao bằng đc chứ.
-Hehe,chị Mi khoai lắm,em k dám mơ tưởng đến đâu.
-Hahahah-Cả 2 thằng cười như điên.
-Uhm,phải đó.Giữ cho chặt vào-1 giọng nói mỉa mai vang lên,2 thằng khó hỉu nhìn lên.Hóa ra là nhỏ Nga-con nhỏ này vốn thix Hiếu lâu rùi,chả phải hạng ng tốt đẹp gì cả.
-Nè,k còn việc gì sao mà nghe lén thế mày-Hắn nói vẻ phớt lờ
-Hơ,có ai nghe lén đâu.Chẳng qua mấy cậu nói to quá thui.Với lại tớ có ý nhắc nhở thiệt mà.Trong lúc cậu ngồi đây thì bạn gái cậu đang tay trg tay với kẻ khác đó.
-Cái gì?Cậu vừa nói gì nhắc lại hộ cái-Câu nói của nhỏ Nga làm hắn cảm thấy lo lắng vội đứng bật dậy
-Hơ,cậu k bk sao.Ng iu cậu đang tay trong tay với hội phó Minh kia kìa,lại còn đi giữa sân trương nữa chứ.Cả trường thấy hết lun.-Nhỏ cố tình nói giọng đểu càng làm hắn tức hơn.K nghĩ nhiều,hắn lao đi vẻ mặt tức giận.Duy bk có chuyện k hay,liếc nhanh nhó Nga rùi chạy phóng theo hắn.
Rồi hắn tự vấn bản thân rằng mình có là gì của ng ta mà đòi ghen này ghen nọ nhỉ?Nghĩ vậy thui n hắn vẫn chạy.
…….
-Ê,đừng đùa nữa,giả tớ quyển sách đi nào-Nó chạy theo bắt Minh trả sách.Nó đang ngồi đọc sách-mà nói đúng ra là truyện,cuốn truyện nó săn mấy tuần nay-thì bỗng Minh đến dựt mất rồi cứ vờn nó nãy giờ.
-Hihi,có giỏi thì lấy coi
-Hứ,nghe cho rõ đây hội phó,ta nhân danh hội trưởng yêu cầu ngươi trả lại đây-Nó đứng chống tay nói vẻ mặt hình sợ trông ngộ ngộ
-Hhaha,đây cóc sợ hội trưởng nhá.Giỏi thì đến lấy coi.-Minh cứ đứng đó khiêu khích nó
-Đc-nó bắt đầu xắn tay áo-Tốt nhất là đừng để tao bắt đc mày nếu k thì…
Nói rồi nó chạy về phía Minh…Bất ngờ nó bị vấp mất đà ngã về phía trc.Minh vội xông đến đỡ nó theo phản xạ….1 cảnh tượng k ai ngờ tới…Nó đang nằm gọn trong vòng tay của Minh….
-Cậu có sao k?-Minh ân cần hỏi nó
Mặt nó đỏ ửng lên,cả mặt Minh cũng vậy.Nó chỉ khẽ lắc đầu.
-DM thằng kia,bỏ bạn gái tao ra
Bỗng hắn từ đâu chạy đến vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Minh.Nó vội rời xa khỏi vòng tay của Minh,lúng túng thấy rõ.Điều đó càng làm hắn điên tiết lên.
-Tao có làm gì bạn gái mày đâu?tao và Mi chỉ đang đùa vui thui-Minh k tỏ vẻ gì lo sợ hết
-Chơi à?Chơi mà ôm ấp nhau thế sao?-Hắn quát to
-Nè,tôi đang nói chuyện rất tử tế với cậu đó.Đề nghị cậu tỏ ra đúng mức.
-Thôi,bỏ cái lý thuyết suông đó của mày đi.Tao chả việc gì phải nói nhẹ nhàng với cái loại như mày.
-Cái loại tao là loại gì?-Minh bắt đầu nóng
-Thôi đi Hiếu.Chỉ là hiểu nhầm thôi mà-Nó chạy đến bên hắn can.Hắn k thèm liếc nó,bỏ ngoài tai câu nói của nó.
-Loại mày là loại đi cướp bạn gái ng khác.Đừng tưởng tao k bk mày thix Mi.
-Mày…hứ.Uhm,tao thix Mi đó,có sao nào?Tao k hỉu cái loại cá biệt,hư hỏng như mày thì Mi yêu đc ở điểm nào nhỉ?
Nó đứng nãy giờ nghe mà thấy shock thực sự.Nó đã quá vô tư khi k bk rằng Minh thix nó.N..thật tiếc cho Minh nó đã yêu ng khác và chắc chả bao giờ có tình cảm với Minh đc ngoài chữ “bạn”.Nhưng đến lúc Minh xúc phạm đến hắn..nó k bk nữa…chỉ cảm thấy tức,n k phải tức cho nó mà là thay cho hắn.
-Minh cậu thôi đi.Cậu đi quá đà rùi đấy-Nó quát lớn.
-Tớ nói có gì sai đâu?Mi,thật lòng tớ thix cậu mà,việc gì cậu phải iu cái loại đó.Tớ k tốt hơn nó sao?
-Tốt hơn à?”Bốp”
Cùng với câu nói đó,hắn xông đến đấm vào mặt Minh.Quá bất ngờ Minh ngã ngay ra đất.Cả trường xôn xao cả lên bắt đầu xúm lại xem.Nó chỉ bk tròn mắt ra nhìn.Phải mất mấy giây nó mới trở về trạng thái bình thường và nơ ron thần kinh của nó mới bắt đầu hoạt động lại.
-Dừng lại đi Hiếu.K đc đánh nhau trg trường!-Nó hét lên
Nhưng hắn vẫn kệ.hắn tiến lại chỗ Minh nói
-Đứng dậy.hãy đánh như 1 thằng con trai lần duy nhất trong đời.
K đợi hắn nói hết câu,Minh đứng dậy xông đến đấm.2 bên đánh nhau kịch liệt,như để phân thắng bại bằng đc.Nó tính nhẩy vào can dù bk có thể sẽ k đc mà có khi còn bị đòn lây.N nó vẫn kệ.Bỗng 1 bàn tay giữ nó lại.Là Duy
-Đừng vào,nguy hiểm lắm.Hãy để bọn nó đấu 1 lần đi.Đến khi có kẻ thắng ng thua rùi thì việc tranh chấp với nhau cũng sẽ k còn nữa
-Nhưng…tớ sợ…
-Cậu sợ ai thua?
-Hiếu-Chả suy nghĩ nhìu nó trả lời nhanh.Nó bk rõ cái tính sĩ diện của bọn con trai mà,nếu thua chắc chắn hắn sẽ rời xa nó,sẽ đẩy nó qua cho Minh.Nhưng nào hắn có bk ng nó thực sự iu là ai đâu.
-Các cậu làm gì thế này?Có thôi ngay đi k?-Bỗng thầy giám thị từ đâu đi tới quát lớn.Bọn học sinh thì tản ra hết,Minh và hắn cũng chịu buông nhau ra.Ông thầy giám thị tức giận nhìn 2 thằng lúc này mặt mũi bầm tím,thở hồng hộc như lũ trâu điên còn quần áo thì k còn gì để nói.
-Vào phòng kỷ luật cho tôi!-Thầy ra lệnh rồi quay qua nhìn Mi-Mi,em cũng vào đây đi,cô Hải cần gặp em.
Cô Hải là hiệu phó kỷ luật của trường.Nó thấy sờ sợ khi nghe tên cô,n sợ hơn nó lo hắn có thể bị kỷ luật nặng.Vì dù gì hắn cũng là kẻ khơi mào ra trc,đâu thể giải thix rằng em vì ng iu em,nhà trường đâu có ủng hộ mấy chuyện iu đương này cơ chứ.
…..
Nó ngó qua phòng kỷ luật thấy ông thầy đang mắng té tát hắn và Minh.Nó thấy lo quá n vẫn phải lo cho mình trc đã,k bk cô hiệu phó gọi nó ra làm gì đây?Lẽ nào định ngăn cấm chuyện của nó và hắn à?
-Thưa cô-Nó rụt rè bước vào.
-À,Mi hả?Vào đây cô có chuyện mún nói,đóng cửa vào đi em.-Cô trả lời nó bằng 1 nụ cười
-Vâng.-Nó làm theo lời cô 1 cách thận trọng.
-Ngồi xuống đi.Cô hỏi thật có phải em và Trí Hiếu lớp 11A6 đang quen nhau đúng k?-Vẻ mặt cô có vẻ nghiêm trọng
-Dạ…em…em có thể giải thích cô ạ.
-Thui đc rùi.K cần đâu.Cô bk cả rùi
-Sao?Cô bk cả rùi ạ?-Nó ngạc nhiên,làm sao mà cô bk về thỏa thuận đó của 2 đứa đc?
-Uhm,em vốn là 1 học sinh ngoan ngoãn,sao có thể thix 1 học sinh cá biệt như vậy cơ chứ.Cô bk chẳng qua là k còn cách nào để trị bạn đó nên mới nghĩ ra cách giả vờ yêu để khống chế bạn đó chứ gì.Phải công nhận em thật là thông minh.Cô rất tin tưởng khi để em giữ chức hội trưởng.
-Ơ..em…-Nó mún trối,nó mún nói thật nó quen với hắn k hề vì lý do đó mà vì…n rùi nó lại nghĩ lại..có lẽ đừng nói vẫn hơn-Dạ đúng rồi ạ.Cô đoán giỏi thiệt đó.
Nó mỉm cười n nụ cười thật nặng nề,1 lần nữa nó lại nói dối chính trái tim mình.
-À cô ơi.Cô có thể tha cho Hiếu lần này đc k?
-Tại sao?
-Tại…em thiết nghĩ,nếu nhà trường gay gắt quá cậu ấy sẽ càng chống đối.Theo em cô hãy để em đối phó với cậu ấy cho.Em hỉu cậu ấy hơn ai hết mà.
-Uhm….-Cô ra chiều suy nghĩ-Em nói cũng có lý.Đc cô tạm giao Hiếu vào tay em.N chỉ đc trg 1 tháng thui.Sau 1 tháng mà k có biến chuyển thì em nên từ bỏ lun đi.
-Dạ em hiểu.Cảm ơn cô ạ
Nó bước ra khỏi phòng,cảm thấy hối hận.N nó chỉ mún làm sao cho hắn thoát tội mà thui.Nó k quan tâm đến những điều khác nữa.Vừa lúc đó Minh và hắn cũng bước ra.Trên tay 2 người cầm bản kiểm điểm.Sợ 2 thằng có thể nhảy vào đánh nhau ngay nên nó vội ra kéo hắn đi.Hắn mắt tròn mặt dẹt chả hỉu gì chỉ bk chạy theo nó.
-Phù,đến đây đc rùi.-Nó nhìn về phiá sau thở phào
-Làm gì mà lén lút vậy?-Mặt hắn vẫn có chút nét giận dỗi
-Tao sợ tụi mày viết bản kiểm điểm chưa đã lại nhảy vào đánh nhau thui.Mà mày làm sao vậy?Tự dưng giở trò đánh ghen,đúng là đồ hâm!
-Vâng,tao sai,tao xin lỗi.Tao quên mất tao chả là gì của mày cả-Nói rồi hắn bỏ đi mặc kệ nó cố gọi
Nó cứ đứng đó chả hỉu câu nói của hắn là có ý gì nữa.Nó buồn man mác…
…..
-Ê,đang làm gì đó?Hồi sáng thấy mày bị đánh thâm cả bên má đó.Còn đau k?-Cả buổi tối đi ra đi vào cuối cùng nó quyết định nhắn tin cho hắn
Mãi lúc lâu sau hắn mới nhắn lại
-K cần mày quan tâm!
Nó chợt thấy buồn
-Tại sao mày cứ phải vô tình như vậy.Mày cứ phải làm tao đau như vậy sao?Chắc chả bao giờ mày hiểu nổi đâu nhỉ?-Nó thực sự bức xúc.
-Mày nói gì vậy?Tao thực sự k hỉu nổi mày rùi đó.Mày chỉ nói ng khác mà k nghĩ đến ng ta nghĩ gì sao?Mày bk tao đã hi vọng để rùi thất vọng thế nào k?
-Tao…tao cũng bắt đầu k hỉu mày rùi đó.Tao k mún tranh cãi với mày chỉ mún giải thix rõ ràng chuyện hum nay thui.
-Đc,vậy giải thix đi.
-Cảnh hồi sáng mày nhìn thấy là sự cố ngoài ý mún thui.Tại mày nóng quá k chịu nghe tao nói mà đã nhảy vô rùi.Mày có bk thấy mày bị đánh mà tao lo thế nào k hả?
-Mày lo cho tao thật sao?
-Mày mún tin hay k thì tùy.Tao mệt lắm rùi.Mày đi ngủ sớm đi.Bye
-Uhm.Xin lỗi.Bye!
Nó k bk phải làm gì nữa.Chả nhẽ nói thẳng ra tao thix mày à?Nó sợ…sợ sẽ k đc chấp nhận.Nước mắt nó bắt đầu rơi vài giọt.Mệt!Nó lên giường đi ngủ sớm….
…………………….

You may also like...