Tình cờ… cô ấy đã đến với mình như vậy!!! Không ngờ tới… (Chap 1-7)

(Mobiblog.Org)
Mình vào voz thấy các bạn chia sẻ chuyện tình cảm của các bạn thấy hay và thú vị lắm, hôm nay cũng hứng chí kể một câu chuyện của bản thân mình cho các bạn nghe. Nó có thể là bình thường thôi nhưng đối với mình nó thật đặc biệt, hi vọng sẽ có nhiều người đồng cảm với mình.
—————
Và… em đã đến

Chuyện xảy ra cũng hơn ba năm trước rồi, lúc mình mới vào Sài Gòn học. Hồi đó, sinh viên mà, cũng tập tành làm đủ thứ việc, dạy kèm thì không dám, mình nói thật mình không giỏi giang gì mấy nên không dám đi làm gia sư đâu, dạy không khéo bị đuổi sớm thì mệt lắm. À, quay lại câu chuyện của mình, lúc đó, mình nhịn ăn nhịn uống, dè xẻn, làm thêm đủ kiểu, rồi mượn tiền nữa chứ, cũng dành dụm được ít tiền mua được con máy ảnh Nikon D90 với cái ống lens Tamron, hết gần 25 chai hồi đó, khỏi nói mua xong là đói luôn, ăn mì tôm sống nguyên tháng đó. Nhưng phải nói, con D90 của mình hồi đó là hàng nòi, chụp hơi bị thích. Mình nói ra cũng không phải khoe vì câu chuyện của mình nó bắt nguồn từ cái máy ảnh nên mới kể cho nó có đầu, có đuôi. Chơi máy ảnh được một thời gian, mình muốn nâng cấp máy nên tìm tòi, đi dạo ngoài khúc thương xá Tax thì vô tình thấy được một em D700 second hand, giá hơi sốc, thôi cho phép mình bỏ qua cái giá nhé, em này so với con D90 của mình thì một trời, một vực, full-frame mà. Em nó mới chụp 12.000 shoot còn mới cáu, khỏi nói, mình về mất ăn mất ngủ cả hai đêm liền, muốn rướt em nó lắm nhưng ngặt nỗi một xu nhớt dính túi lúc đó còn không có, lại còn đang nợ 1 chai mấy của thằng bạn, ôi thôi thèm thuồng thì thôi luôn. Cứ ngủ cái lại thấy cảnh cầm em D700 đi chiến thì quả thật không tài nào chợp mắt được, D700 hiện giờ vẫn là ngôi sao trong các dòng máy của Nikon mà! Mình có quay lại cái tiệm đó một lần nữa, mình có nói anh chủ là cho mình thời hạn thêm ba ngày nữa để mình xoay tiền rồi sẽ ra hốt, nói chung là ảnh cũng đồng ý do mình mua chân máy, đèn flash của ảnh… với giới thiệu bạn bè tới ảnh mua cũng nhiều.
Thế là, sau mấy ngày suy nghĩ, mình đánh liều đăng bán con D90 với ống Tamron của mình, tính toán được khoảng mười mấy chai, lỗ sặc sừ, chụp mới gần nửa năm mà, rồi hỏi mượn thêm vài người thì cũng tàm tạm đủ mua em D700, hồi đó nghĩ vay mượn mua máy cũng kỳ lắm nhưng mà đam mê sinh hoang tưởng thế là quốc luôn. Nghĩ cũng thấy mình làm rốp rẻn thật, chả nghĩ đến khi vác con D700 về chụp bằng ống lens gì, ham quá nên bán đại luôn!
Lại lò mò lên vnphoto, xomnhiepanh, tinhte, 5giay đăng bán máy, rồi hồi hộp chờ đợi…
Mấy ngày đó thì chờ chực muốn khùng luôn, nhiều lúc điên tiết muốn đập điện thoại vì mấy kiểu trả giá sốc óc, máy mình cũng ok lắm chứ đâu có thảm hại đâu mà bán cho mấy bạn để đi bán lại… Haizz
Nhiều lúc, mình thấy hơi hơi vô vọng vì thấy gần sắp hết thời gian giữ máy D700 mà còn chưa thanh lý em D90 này nữa. Mình đã nghĩ đến phải ra xin lỗi anh chủ bán D700 là mình bó tay khi không thể rướt em nó về thì… ông trời thương sao, tự nhiên trước hôm đó một ngày, buổi sáng, đang sốt ruột chuyện tiền nong, máy móc…
“D90 còn bán không bạn?”
Mình cũng nghĩ là chắc ai đó lại hỏi han qua loa rồi a lê hấp đường ai nấy đi thôi, mình nhắn lại…
“Còn bạn.”
5 phút sau, có tin nhắn rep lại…
“Để mình 18tr5 nha bạn!”
OMG!!! Mình nghe mà hết hồn, tại cái giá mà bên kia đưa ra là quá tốt rồi vì cò, lái mấy nay toàn trả mình 15 chai, 16 chai không, chưa ai có thịnh tình mua máy như đối tượng vừa xuất hiện này cả. Nhưng nếu mình ok liền thì sẽ có cớ cho người ta làm giá mình tiếp, đề phòng vẫn hay hơn, mình nhắn lại…
“19tr nha bạn, tại mấy nay nhiều người trả 18tr5 lắm rồi!” – mình nói láo thôi, có ma nào trả giá sộp như bạn ấy.
Mười phút, hai mươi phút chả thấy tin nhắn nào nhắn lại cả, mình đâm lo lo, lỡ như người ta đổi ý thì toi đời…
“Bạn ở đâu?” – mình nhắn cho số máy kia.
“Mình ở Phú Nhuận!” – bên kia nhắn lại, ô, thế cùng quận với mình, vậy là khỏi nghĩ ngợi nhiều, mình nhắn lại liền…
“Ok bạn, mình bán bạn luôn! Mình gặp nhau sao đây?”
“6 giờ chiều giao dịch dc ko bạn?”
“Ok bạn, có gì chiều pm mình!”
Nói chung là mình cầu cho vụ này xong để cưới em D700 về, hết mừng thầm xong rồi lại lấy đồ ra vệ sinh ống lens với thân máy, công nhận khi đó, lau chùi sơ sơ xong là máy mình như mới á. Lại thấp thỏm chờ tới 6 giờ chiều…
5h30 chiều, chả thấy nói năng gì, có chuyện gì không ta?…
5h50, cũng không có sms nào tới…
6h, lạy trời cho bạn ấy đừng cho mình leo cây…
Rồi may sao 6h10, có số ban sáng gọi…
-Alo?
-Bạn có nhà không? Mình qua xem con D90 nha bạn! – OMG!!! Một giây đứng hình, giọng con gái lảnh lót làm sao nghe mà thấy mát lòng, mát dạ…
-Có bạn, bạn ở đường nào? Mình chạy qua cũng được!
-Mình ở Phan Đình Phùng, thôi khỏi bạn, mình đang chạy qua!!! – đứng hình tập 2, em ấy ở rất gần nhà mình, mình ở đường Phan Xích Long…
-Ok bạn, tới nơi gọi mình! – cúp máy cái rụp là ba chân, bốn cẳng chạy đi sửa soạn quần áo, nói cho sang vậy thôi chứ là xỏ cái quần dài vào chứ gặp con lái mà tà lỏn ở trần vậy coi không hay lắm.
Nhưng mà hơi có vấn đề nhẹ là mình đi học dưới này ở nhờ nhà bà dì họ, bả khó tính thì thôi luôn, mình có nổi điên với bả mấy lần mà không dám làm gì do bả dọa léng phéng gì là bả cấp báo về phụ huynh, mình đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Vậy sao giao dịch, bà dì bả cho dắt gái vào nhà mình chặt cổ, rồi bả còn biết mình bán buôn này nọ chắc đến tai má mình chắc má mình thịt cho ra nạc dăm, ba chỉ đủ bộ luôn. Bà dì mình rảnh kinh, bả thương cháu bả thiệt nên bả có gì là một hai bả nói cho má mình bằng hết…
Huhu… đang đau đầu, điện thoại cầm trên tay, đi qua đi lại như thằng động kinh…
Đột nhiên…
-Bi! (ở nhà mình tên Bi nha!) Xuống dì biểu cái!… – bà dì la to vật vã, mình lạnh lùng xương gió, chả biết bả gọi mình vụ gì nữa.
-Dạ, con xuống liền! – nghe cứ như ô xin trong mấy phim hồi xưa á nhỉ, nhưng bà dì mình thương mình là thật chỉ có điều bả hơi khó chịu thôi.
-Mày coi nhà cho dì đi ra Maximart mua ít đồ với đón con Tiểu Bối về nha! – chắc nhiều bạn cười cái tên con em họ mình, à bà dì mình mê phim ảnh Hongkong gì đó nên bả gọi con nhỏ vậy, mình hồi đó thấy kì kì nhưng giờ thấy cũng quen quen rồi.
Lại kể về lúc đó, phải nói là đúng thật ông trời thương mình luôn, đang không biết tính toán sao để kiếm nơi bán máy mà ngay lúc bả đi thì còn gì bằng.
-Dạ, dì đi thong thả, có gì con coi trộm cho!!! – cái đó là mình đang đùa thôi, nói bả vậy bả tát vêu mồm.
-…
Thế là bả đi vắng để mình vô tư mượn nhà những hai tiếng, bả về không phát hiện gì nhé, còn thương tình mua cho mình hai cái bánh bao Cả Cần nữa, ôi dào, nghĩ đi, nghĩ lại, không ai thương cháu bằng dì.
À, kể tiếp chuyện cái máy ảnh…
Bà dì vừa đi, lại có điện thoại, linh thật…
-Alo.
-Mình tới Phan Xích Long rồi nè bạn, nhà bạn ở khúc nào?
-Nhà mình ở đường Hoa Sứ, cắt Phan Xích Long nha bạn, hẻm XXX. – tên đường này là thiệt, mình không bịa đâu, có cả rừng hoa trên khúc PXL này, nào là: hoa lan, hoa đào, hoa phượng, hoa mai… đủ cả.
-Ok!!! – cúp cái rụp.
Chờ 5 phút, chưa thấy ai xuất hiện, sao mà lâu quá, lỡ như bà dì mà về thì xong…
Chuông điện thoại lại reo…
-Có phải nhà XX/YY không bạn
-Ừ, đúng rồi.
Chưa dứt lời… “Kính coong…” – có người đến, mình từ từ ra mở cửa…
Mình chả tin vào mắt mình nữa, ai thế này… một cô gái… nhưng hơi khác so với tưởng tượng của mình, không xinh cho lắm (nếu không nói là hơi hơi xấu!!!) và cũng hơi già… Mất vui tập 1…
-Cho hỏi bạn mua máy hình hả?
-À không, em gái mình mua! – OMG!!! Có những hai người…
-Ủa, đâu thấy đâu???!!!
-À, nó đang canh xe ngoài kia! – cô gái ban nãy vừa nói vừa lấy tay chỉ trỏ, một cô bé đang ngồi trên chiếc Lead bầu bầu màu hồng, đeo khẩu trang.
-A, mời hai bạn vào nhà, dắt xe vào luôn nha, hẻm này an ninh nhưng mình cẩn thận cho chắc.
Cô bé còn lại nổ máy xe, định chạy vào sân nhà mình, nhưng cái gờ vào nhà hơi cao, cô ấy loay hoay một lúc, mình thấy vậy ra chạy vào giúp cô bé ấy.
Lúc này, khi đã vào trong nhà, mình mới nhìn rõ mặt của cô bé em. Mình bàng hoàng trong tích tắc, ban nãy khẩu trang không nhìn kỹ, giờ thì rõ rồi, phải nói là rất dễ thương, xinh ghê gớm. Mình bị hớp hồn ngay từ khoảnh khắc ấy khi gặp cô bé ấy…
Đôi mắt đen lay láy, tròn xoe, rất có chiều sâu, mái tóc hơi hoe vàng, mình nhớ có móc lai hai ba sợi, tóc duỗi thẳng, dài ngang vai, nói chung là nhìn mọi thứ đều rất cân xứng, cô ấy không quá cao, mình ước chừng tầm 1m58, do con bạn chung lớp mình cũng cao cỡ đó. Và từ đây, câu chuyện của mình mới thật sự bắt đầu…
Mai mình kể tiếp nha!!! Ngủ đã!!! Chào thân ái và quyết thắng!!!

(Mobiblog.Org)
Update 1
Mặc dù rất đuối nhưng mình ráng bò lên phục vụ các bạn, các bạn vote cho thớt này bay cao cao cho mình mừng để có nhiều động lực viết tiếp nha! Buổi tối vui vẻ nha!
—————
Em ấy vào nhà xem máy, hỏi han mình một số cách chụp, cách đánh đèn, ẻm liếc thấy cái tripod Benro của mình cũng bảo mình chịu chơi, thật con tripod này mình thỉnh tới hơn ba chai, máy cỡ D300s với con lens 70-200 thêm cái balo vào nó chấp tất. Mình cũng thuộc dạng chịu mày mò tìm hiểu nên hay lân la vào mạng với offline này nọ để học hỏi nên cũng có được chút kinh nghiệm chém với em nó, mình xin đúc kết lại một sự thật vĩ mà mình ban đầu còn ngờ ngợ, chứ giờ thì tin sái cổ là con gái – đối với dạng nhiếp ảnh gia, phó nhòm nói chung nó đổ cái rạp các bạn ạ.
Em nó cũng không phải dạng mới tập chơi, ẻm đang xài con Canon 50D, hơn con D90 của mình cái vụ quay phim nhưng do em ấy thấy thích độ nét với cái kiểu lên màu lạnh lạnh của Nikon, mới đổi qua chơi Nikon, mình nói thật hình Nikon lên màu tuy không rực rỡ bằng Canon nhưng mà mình thích, nhất là nó được cái điểm lấy nét nhiều, chụp sướng lắm. Nói đến đây thôi, chứ lan man cái vụ ảnh ọt lại thành ra bàn luận chụp ảnh, mất hay nhỉ!
Sau đó chốt giá xong 18tr3, mình bớt thêm 200 cho hai chị em để làm quen, số điện thoại thì có đây rồi mà lo chả làm ăn gì được, với cái kiểu nhìn em ấy không phải dạng phong trần, nghệ sĩ, tiểu thư lại càng không, cứ nửa nửa làm mình thấy hơi đuối đuối ban đầu nhưng dặn lòng là cứ cố gắng, mặt dày vào thì có ngày lại quả.
Tiếp xúc với em này khó cực kỳ, đi học suốt, hỏi han một hồi thì biết em đang học bên Kinh tế, năm nhất, nhục cái là điều tra mãi miết, lan man đến quên hỏi tên, cũng mới chat qua face với yahoo thôi, chưa gọi cho em ấy nữa. Profile trên face của em ấy khá khủng nhé, là trưởng của một nhóm quay phim gồm cả sinh viên và cựu sinh viên, thì ra em ấy là dân quay phim nòi, xem mấy clip demo của team ẻm làm thấy phê như con tê tê ấy. Mình còn tính toán là cứ chường mặt bàn luận về máy móc, đèn đóm thì có khi mưa dầm thấm lâu nhưng phải nói con gái mà nó có thiên hướng làm leader nó tỉnh lắm, cứ để mình gần gũi, sáp lại, như kiểu tạo cho mình cơ hội, rồi tiếp đến là câu nói kinh điển: “Vâng! Anh rất tốt nhưng em rất tiếc…” – nghĩ đến mà tức trào bản họng vì bản tính ham ăn dưa bở của mình, mình bị chơi vài vố như vậy rồi nên với một đối tượng như thế này… lại càng cẩn trọng gấp bội.
Mình bán máy xong, rướt luôn em D700 về, thế là ngồi ngó thôi các bạn ạ, em nó dòng full-frame, mình không có ống kính cho em nó, dùng ống kính thường nó đen thui bốn góc nên đành cười trừ, các bạn có nghĩ đến cảnh trong phim kiếm hiệp một thằng có võ công đầy mình lại đột nhiên bị phế, kiểu đó đó, ngồi nhìn cái máy như đống sắt vụn mà tức không chịu được. Ngay tuần đó, mình có sô chụp event, thù lao có 8 xị thôi nhưng được cái ăn buffet thoải mái với chụp cho toàn người nổi tiếng, event đó của Milano nên mời toàn là sao hạng A: Mai Phương Thúy – nhìn nuột khỏi nói, đúng như đồn đại, càng ngày em này càng đẹp, Trương Ngọc Ánh, Vũ Thu Phương… Mình muốn đi lắm, do đây là kèo do mấy anh em chơi bên vnphoto giới thiệu, với cũng muốn có một ít hình chụp sao này, sao kia để đu theo họ mà lên chứ đi chụp hotgirl, xe cộ không công thế này chắc chẳng lên tay nổi quá.
Mình cũng chủ quan kinh, cứ đinh ninh là mượn được máy của thằng bạn cùng trường hay sinh hoạt cùng bên vnphoto nên confirm bên kia là mình sẽ đi, họ làm bảng tên hoành tráng lắm, gửi tận nhà cho luôn, đến phút chót hỏi mượn máy, thằng bạn về nhà chưa lên, quá đen. Lúc đó, mình lo lắm, đi không được mang tiếng đã đành, còn ảnh hưởng đến uy tín của hội nữa, sau này ai dám kêu đi chụp nữa, giờ có nước ra mua cái máy hình bỏ pin của tụi con nít chứ đào đâu ra cái máy đây. Mình nghĩ nát nước mà chẳng ra chỗ mượn máy đi chụp, mượn lens thì miễn bàn đi – những người mình quen thân chơi body thấp hơn mình, chưa ai lên full-frame cả.
Cùng đường quá rồi, mình đành nghĩ thôi thì liều mạng mượn đại một người cũng vừa kịp quen mới đây – là em nó, xác xuất đồng ý của em ấy mình không đánh giá cao, dĩ nhiên là em không lắc đầu ngay lập tức vì quá phũ nhưng có thể lấy lý do là bận bịu, kẹt máy… thiếu gì cách từ chối khéo.
Mình gọi điện cho em ấy, mấy cái chuyện này mà lằng nhằng qua sms là không xong. Nhạc chờ làm mình sốc toàn tập các bạn ạ. Cũng có một đoạn “Mẹ mua cho con heo đất… í a í a…” – rồi.
-Alo, ai đầu dây vậy ạ. – giọng con gái đường hoàng, giọng miền nam đúng như em ấy.
Mình nhanh nhẩu trả lời…
-Anh là K., hôm bữa có bán D90 cho em á.
-Anh chờ tí nhé, chị em đang bận, em kêu chị ấy liền.
-Ừ, cảm ơn em! – mình trả lời tỉnh bơ.
Chưa kịp dứt lời thì… “Mẹ mua cho con heo đất…” – quái, sao nhạc chờ nó lại tiếp thế này… Đang thắc mắc chẳng lẽ mất sóng, nghẽn mạng thì bên đầu dây bên kia… Sau này nghĩ lại mới thấy mình lúa kinh khủng, nói nhảm một mình như bị điên, mà mấy cái nhạc chờ kiểu đó, đang lúc dầu sôi lửa bỏng chắc nghe xong muốn đập máy.
-Alo – cũng giọng nữ, lần này thì đúng em ấy rồi. Thôi rồi, lúc này nghĩ lại mới thấy mình ngu quá, nhạc chờ mà nãy giờ còn mình thì cứ ca bài “Độc thoại” của Tuấn Hưng một mình, mình thấy sắp có vé vô 192 Hàm Tử lắm rồi đó.
-Anh là K., hôm bữa… – chưa kịp dứt lời, em ấy đã nhảy vào họng mình ngồi rồi.
-Em biết rồi anh, em có lưu tên mà. – vẫn cái chất giọng ngọt ngào, thánh thót như dân ca miền tây ấy, mình còn chưa quên được cái quãng giọng đó hỏi đường cách đây 2 tuần.
-Anh gọi em có chuyện gì vậy? – em hỏi mình tiếp.
-À… ừ thì hơi khó nói em à! – mình thấy hơi ngại ngại cái chuyện mượn máy, quen biết có bao nhiêu đâu mà đã mượn này, mượn kia đến mình còn thấy ớn nữa huống hồ em ấy.
-Có việc gì ấp úng ghê thế anh?
-À… anh tính… – vẫn chưa nói được các bạn ạ, tính thôi khỏi mượn luôn lúc này quách cho xong, nhục kinh…
-Anh không nói, em cúp máy nha. – em ấy dữ quá các bạn à, nhưng vậy lại hay, mình khoái mấy em gái có tính của mấy con cá như vậy, thích tập 2.
-Tối nay em có rỗi máy hình không, cho anh mượn một đêm, đi chụp event được không?
-Có thế thôi mà anh phải cà lâm nãy giờ. Ok, lát qua hẻm YY, Phan Đình Phùng, em đưa cho! – mình hơi bất ngờ vì độ hiếu khách của em này, chịu chơi hơn mình nghĩ nhiều, mình thì không dám giao trứng cho ác đâu, giỡn thôi mình xấu nhưng không có đóng vai ác nha.
-Tại anh ngại ngại thôi, tự nhiên quen biết chưa bao nhiêu mà hỏi mượn như vậy thì không hay. – mình lại giở trò tỉ tê, thủ thỉ mặc dù đang mừng phát khóc như sắp chết đuối vơ được phao.
-Ngại gì, anh em trong nghề với nhau, có gì giúp được, em sẽ giúp anh.
-…
Tán dóc một hồi, hỏi ra mới biết nhạc chờ em ấy là được ông anh tặng, mà phải nói thằng anh chơi ác thiệt, vui vui vậy thôi gặp người lớn họ chỉnh cho liền. Mình hẹn em 4 giờ chiều qua lấy máy để đi luôn cho kịp. Thế là đánh phát ngủ trưa, đồng hồ reng lại dựng đầu dạy, xách xe qua nhà em lấy cần câu cơm…
Nhà em ở cái hẻm quen, mình đi qua đó thường xuyên, chả là đầu hẻm có một quán hủ tiếu sủi cảo quen mình hay ăn khuya, anh chủ nói chuyện vui lắm, mỗi lần mình vào là ảnh tự động mang tô hủ tiếu tái khô cho mình, khỏi kêu mất công, khách ruột mà. Công nhận, mình chiến quán này cả năm trời mà không mảy may để ý có mỹ nhân ẩn mình trong này…
4 giờ chiều, quán hủ tiếu vẫn chưa mở, nó bán đêm mà, mình móc điện thoại gọi em. Khoảng 5 phút sau, em ra, em mặc bộ đầm xòe, màu hồng, nhắc đến đây mình mới nhớ, vào face em mình thấy em like bằng hết mấy trang về màu hồng, nào là: “Hội những người thích màu hồng”… – nhìn em rất xinh và con gái, em cài chiếc băng đô màu nude, tóc cột đằng sau, khoác ngoài áo adidas thể thao lắm, chỉ có điều đôi dép tông lào Thái Lan em đang mang mình thấy hơi lạc rơ… em phải đi đôi giày pha lê trong truyện cổ tích mới phải chứ, mình lại tưởng tượng vẩn vơ rồi. Mình nhìn em không chớp mắt một lúc rõ lâu, nhưng cũng kịp định thần lại khi em đến gần, cười em một cái nhẹ, nhìn gần, trông em tươi tắn đến lạ, mình không sai đâu, em không ủy mị, thướt tha như trong phim, em – thùy mị, có nhưng không quá nhiều, em có hai hột gạo trên má rất ưa nhìn nữa chứ…
Em đưa cho mình chiếc cặp đựng máy ảnh, con D90 cũ của mình luôn. Mình tính mời em đi Café Urban Station gần đó nhưng nhìn đồng hồ thì gần đến giờ tan tầm, ra không khéo tới mốt chưa qua được quận 7 ấy chứ, mình chụp event bên Pakson Paragon bên đó. Nhưng vậy cũng hay, lại có lý do để gặp lại, mời em một bữa cảm ơn cũng được, ý kiến không tệ chứ.
Mình vào đến nơi, bảng tên chỉnh tề, được xếp chụp cho Trương Ngọc Ánh, Vũ Thu Phương và vài người mẫu nữa mà đột xuất mình quên mất tên nhưng cũng có tiếng lắm. Trương Ngọc Ánh hôm ấy nhìn quý phái, kiêu sa làm sao, khác với lúc đóng “Áo lụa Hà Đông” – mình mê TNA từ lúc cô này đóng phim “Đồng tiền xương máu” – xem phim đó lâu lắm rồi, từ hồi mình còn học cấp 1, cấp 2 với cũng dễ hiểu thôi vì khi đó trên đài chiếu ít phim lắm, coi phim này mà thấy còn hơn khát mà được uống nước dừa dứa vậy đó, ta nói nó thèm và nó thảm ghê.
Mình khoái chụp Mai Phương Thúy hơn do em ấy là ngôi sao sáng nhất của buổi event hôm đó, em mà tạo dáng đứng Bến Tre thì chuẩn đến từng nanomet, cuối cùng, mình cũng có được hơn chục kiểu cho event hôm đó, retouch cả đêm gửi gấp cho họ đăng bài, mệt nhưng mà vui. Khoái nhất là hôm đó được ăn buffet cao cấp, được cái thằng Milano này nó không có keo, nó cho tụi “Xin lỗi… anh chỉ là thằng chụp ảnh dạo!” như tụi mình ăn thoải mái, mình còn nhớ cái cảm giác ăn crawfish, kingcrab hôm đó mà, lần đầu tiên và duy nhất cho đến lúc này, phải nói là nhớ mãi…
Sau hôm ấy, ngày mai, mình qua trả máy cho em, em lại không có nhà, mình gửi cho má em, cô ấy hiền như em vậy (dù cho mình đang phân vân chả biết em có “hiền như ma – sơ” không?) – mình mến em ấy nên thành ra có cảm tình với bất kỳ ai bên cạnh em… Mình có hỏi chuyện sơ sơ về em với má em rồi cuối cùng cũng biết em tên Trang, T.Trang, nghe cũng du dương, nhẹ nhàng nhỉ…
Mình về nhắn cho em một tin báo mình trả máy cho em…
“Anh trả máy em rồi nha bé, bữa nào rảnh cho anh cái hẹn café cảm ơn em nhé! ”
Nhắn xong, lại để đó lại bật mấy trang báo xem hình ảnh mình chụp thế nào, cũng không tệ lắm, nhưng họ không cho đóng dấu tên người chụp, thôi kệ, thù lao như vậy không nên đòi hỏi gì thêm… Đến trưa, mình nhận được hẹn của một anh bên vnphoto café nhận tiền chụp tối qua, công nhận họ làm ăn nhanh thật, nhiều người giam lương tụi mình cả nửa tháng. Hai anh em trò chuyện cũng xoay quanh trao đổi kinh nghiệm chụp chiếu là chính, anh ấy cứ bảo mình chỉ cách khép khẩu với set iso như thế nào để hình ra nhìn như xóa phông mà không mang cái hơi hướm xóa phông như vậy, rồi lighting đánh sao, cái kiểu đó là mình học qua một anh bên Ngoại thương – anh ta chụp hình rất có hồn nhưng rất cởi mở, chỉ bảo anh em tận tình…
Thấm thoắt cái quá trưa, mình trò chuyện máy móc say sưa đến quên cả trời đất, mới vội móc điện thoại xem giờ, có tin nhắn từ em ấy… cũng được hơn 1 tiếng rồi, giờ nhắn lại chưa chắc em đã rep liền…
“Ok anh, em thấy hình anh đang trên Flickr rồi, rất được nhé!”
Mình vội nhắn lại cho em…
“Uh, nhờ máy của em chứ đâu, cho anh cái hẹn đa tạ em đi cô bé!”
Cũng không phải đợi lâu mấy, em ấy cũng rep lại cho mình…
“Ok anh, cuối tuần này nhé, do mấy nay học nhiều quá!”
“Ok em, vậy khi nào fit lịch học, công chuyện xong, pm anh ha! Mà tên em đẹp thật đấy nha H. T.Trang! >.

You may also like...