[Truyện ngắn] Yêu cháu gái hiệu trưởng (Chap 10-12)

(Mobiblog.Org)
yêu cháu gái hiệu trưởng – chap 10

Thật sự lúc đấy không biết mình đang làm gì, “dục vọng”? đối với 1 thằng nhóc đó chỉ là sự thiếu kiểm soát. Nước mắt em đã rơi, đm mày là 1 thằng mất dạy Bảo ạ, mình đang chửi mình, đúng! chửi cho cái sự nhục nhã không để đâu cho hết, mình ước lúc đấy quay lại để “tự đập mình 1 trận”. Rời tay khỏi người em, chân tay cứng đờ, nghĩ sẽ ăn 1 cái tát, 1 cú đấm thật đau cho tỉnh lại mình, nhưng không… em chỉ ngồi đó bó gối khóc. Mình vẫn làm chủ được nhận thức vẫn biết được mình đang ở đâu… đạp mạnh vào cây 1 cái

– Cái $%”@! – mình chửi tục… như đang tự chỉnh mình vậy

Em vẫn ngồi gục đầu vào gối, mình cũng ngồi bệt xuống đất, mắt vẫn không thể rời khỏi em. “Khoẳng lặng” lại tạo lên 1 không khí đáng sợ bao trùm 2 đứa, chẳng nhẽ… mình và em đến đây là kết thúc sao?

Không được! phải chủ động xin lỗi em thôi. Ngồi dịch vào em, xoa nhẹ tay vào lưng em, khôn có ý xấu đâu, chỉ muốn em trấn an lại thôi

– A…anh…anh… xin lỗi!

Em vẫn lặng im gục đầu xuống, vài sợi tóc lơ xơ rối ren trông em càng khổ sở, mình lại chẳng thể kìm được nước mắt. Chợt em lên tiếng

– Cậu có yêu tôi không?! – giọng em lạc đi

– Không yêu em…. thì anh yêu ai nữa?

Em chợt ngẩng đầu lên, khuôn mặt lấm lem nước mắt

– Yêu?! yêu sao làm như vậy?!! tôi tin cậu thế sau này… hức hu hu – em lại khóc

Mình thở dài, buồn, buồn về mình…. chứ không giận. Ôm nhẹ em vào lòng xoa xoa tấm lưng rồi hôn lên trán, em cũng để mặc mình.

– Anh xin lỗi, anh chỉ biết nói mỗi xin lỗi thôi, anh chẳng biết nói gì cho em an lòng được đâu… anh sai rồi…

Hai đứa ôm nhau khóc, tình yêu học trò trong sáng thế… tinh khiết và đẹp đẽ là thế sao mình có thể làm hoen ố nó như vậy haizzz… yêu nhau có lẽ không chỉ vì sex… cố gắng yêu người con gái bằng cái trái tim chứ không phải vì cái háng…

Đèo em về lòng bao nhiêu nỗi ngổn ngang, chợt dừng lại trước cánh cổng xám nhà em, mình gạt chân chống xuống nắm tay em

– Anh về nhé!

– Sao không đi xe em về luôn?

– Thôi, xe em sắp hết điện rồi… mà đi nữa đến nhà anh hết điện phải đạp thì mệt, anh gọi bạn ra đón rồi, em vào nhà đi

– Nhưng mà… 5 rưỡi mất rồi

– Uhm… – cúi nhẹ đầu đặt môi em nụ hôn phớt nhẹ – anh về nhé!

*Gật* *cười nhẹ*

Đợi em dắt xe hẳn vào nhà mình mới rảo bước đi bộ về, nhà em cách nhà mình 2 cây nên quốc bộ khá là mệt. Trên vỉa hè có 1 cậu nhóc lớp 10 đi bộ với 1 đống suy nghĩ trong đầu, nhưng sai lầm… những tình cảm phức tạp haizz… đúng là mệt.

Về nhà lúc 6h kém 10, chạy ù lên phòng, nằm phịch xuống giường, mình chẳng thèm bật đèn phòng lên nữa. Vơ lấy quần đùi cùng chiếc áo phông xả xả nước vòi hoa sen vào mặt, có lẽ lúc tắm là lúc riêng tư nhất của một người, dòng nước xả mạnh lên mặt cuốn trôi đi cả những bụi bặm, cuốn đi cả những muộn phiền, dừng 1 chút để nghĩ về cuộc sống.

Hôm sau đến lớp với 1 cái mặt chẳng thể nào xị hơn, đặt cặp… chính xác ném cặp lên bàn gục mặt xuống đấy, vài đứa con gái giật mình có nói đôi điều. Thi xong rồi, học hết chương trình SGK nên cả lớp chẳng có việc gì ngồi tán phét nhau cho hết buổi sáng. Cả lũ con trai 1 góc, đôi lúc nghĩ chúng nó như 1 cái phiên bản F17 khác vậy lôi truyện tào lao ở đâu ra để bàn luận, gửi cho em 1 tin rồi hăng say nhập cuộc vào chúng nó.

Thằng Còi người thì đã bé, nói lắm kinh khủng, lôi hết truyện từ thời cởi chuồng tắm mưa, rồi lại đến truyện cái trường cấp 2 của nó, nó than thở nó yêu cái trường cứ như Ông Hai yêu cái làng Chợ Dầu vậy , chốt mỗi câu lại “Ôi thời oanh liệt nay còn đâu” =)) chết cười. Chợt có tin nhắn của em rep lại

– Em đang học 😡

Oạch! chưa bao giờ em nhắn tin có icon trái tim hay nụ hôn gì cả, chẳng nhẽ sự đụng chạm chiều qua khiến em bạo dạn hơn, nói thế thôi chứ mấy thím 97 đừng thử mất gấu bảo tại em .
Những ngày sau, mọi thứ vẫn diễn ra ổn thỏa, kì nghỉ hè đang đến gần ai ai cũng thấy vui cơ mà…. trừ các sĩ tử 95 thì nơm nớp lo sợ về kì thi ĐH sắp tới, buồn cười nhất là cứ có bác 95 nào còn on face hay lên mạng là dân tình lại đập ngay câu “tắt máy ôn đại học đi cháu” . Lớp mình sướng như điên vì cuối cùng được sự chấp thuận của cô CN cho đi Công viên nước Hồ Tây, chẳng thấy vui cái giề? CVN đi đến phải 5-6 lần rồi nhưng mà cũng tốt dịp này cũng để 45 thành viên có dịp gắn bó với nhau hơn.

Đem kể chuyện với em, em còn lớp được đi Vịnh Hạ Long sướng vãi đạn (bác nào ở Hải Phòng ).

– Sướng thế…. anh được đi biển đúng 1 lần hồi lớp 7 – mình ra mặt tiếc rẻ

– Uhm… em đi củng nhiều rồi nên thấy bình thường

– Uhm nhớ mua quà cho anh với nhe hì

– Bít ròi, ông cũng phải mua cho tui nha

Những tháng hè sau 2 đứa chỉ gặp nhau qua khung chat của face, nhiều lúc định chat skype nhưng em chẳng có WC (webcam nhé cho mấy bác hiểu lầm). Em và mình lại có trò mới… đó là đọc truyện, em thường gửi cho mình mấy dòng link tận đẩu tận đâu, bắt mình đọc hết mấy chương truyện online xong tối đến lại kiểm tra xem mình có đọc không bằng cách hỏi cốt truyện… Và cũng nhờ nhưng câu truyện như “My Life” hay “Say nắng gia sư”… đã đưa mình đến với voz. Em đọc những truyện buồn lại khóc nức nở qua điện thoại khi kể về chẳng hiều gì luôn

Haizzz có hẹn với bạn tối mình up tiếp nhé

update 7/9
Chiều nay được mấy đứa bạn rủ đi siêu thị tưởng làm rì hóa ra chúng nó rủ mình đi chơi game, cũng tốt… hôm nào cũng ở nhà viết truyện cũng hơi chán. Đi chơi game xong thì lại mua mấy thứ linh tinh tick note, với cái bút xóa,v..vv… Cuối cùng là ngồi quán trà sữa, chợt thấy nhớ tới hương trà sữa cacao của em

– Chị ơi cho em hương cacao loại bự nhé chị

– Ủa tau tưởng mày không thích chocolate mà Mun – con H thắc mắc

– Ờ.. thấy đứa bạn trường Chuyên hay uống tau uống thử

– Chắc cái Trinh hay uống hả, quên nó đi mày, tau thấy con Thu với mày là hợp rồi – cái M cũng nhảy vô

Mấy thằng kia thì đang hí hoáy mỗi thằng cái điện thoại, ếu biết chúng nó xem xxx hay sao ý =))), mấy đứa con gái thì tự sướng loạn xì ngậu hết cả lên, đúng là con gái , em chẳng bao giờ thế . Nói thật tình cảm Thu với mình khá là nhạt, mình chỉ xem 2 đứa như 1 cặp thôi, chắc có lẽ là “chia tay” (không biết dùng từ này có đúng ko?) chỉ là có cặp cho đỡ chán thôi… chẳng muốn dính đến yêu đương nửa, dù sao thì cũng tập trung học, còn về phía em thi… sao củng được… buồn lắm.

Còn về truyện đánh nhau trên lớp vào hôm khai giảng thì vẫn khá là căng, anh Còi nhà ta đã bớt tím mắt nhưng vẫn cay cú vụ hôm đấy lắm, tính gọi hội lên trường cơ, nhưng nhờ mình khuyên ngăn thì thằng bé có vẻ nghe

– Đm mày nghĩ tao không cay bọn nó à, mày gọi hội, tau cáu tao cũng gọi hội ra để hiệu trưởng đuổi cả tao mày, thằng T (thằng này hôm đấy cũng nhàu vô) nữa à, thôi kệ mẹ nó, khi nào có cơ hội ra đường giải quyết

Hôm nay đá cầu mấy thằng A1 cũng ra cười cười, trong đấy có thằng bị mình dã nhiều nhất, haizz đá thì ít lườm nhau thì nhìu, thôi update thế đủ rầu viết tiếp truyện đây

p/s: Cơ mà các bác đọc truyện chùa à? cmt với rate dùm em cái
(Mobiblog.Org)
Những ngày sau hai đứa cũng chẳng muốn hẹn nhau đi đâu nửa, trời thì nắng vỡ đầu ra, mới chớm hè mà nắng ghê. Mỗi buổi sáng mình thường dậy từ 5h (thói quen của học sinh hay dậy sớm đi học), chạy vài vòng vòng quanh công viên, hồ nước trong thành phố, thi thoảng gặp vài em xinh vãi đạn. Mệt quá mình chọn chiếc ghế đá ngồi thở. Chợt có 1 gái ngồi xuống ghế mình, đeo tai phone, áo ba lỗ xanh, quần short màu trắng sữa, khá xinh. Con bé thi thoảng quay sang ngó mình, gặp ánh mắt chạm nhau thì lại lập tức quay phắt đi

– Bạn tên gì vậy? – chợt con bé tháo tai phone lên tiếng

– Ờm… Bảo – con bé làm mình giật mình

– Ờ… nhìn bạn quen quen, à mà mình tên Ngọc

– Hì… – mình gãi đầu cười

Con bé này phải nói khá xinh khi nói chuyện mới nhìn kĩ được nó, tóc búi cao, màu hạt giẻ, dự là nhuộm tóc đây, không trắng bằng em, nhưng cũng được xếp vào hạng xinh. Chợt nghĩ tới em, thôi chết, tội lỗi tội lỗi có gấu rồi mà vẫn tư tưởng

– Thôi mình chạy tiếp nha – mình ngồi dậy chạy tiếp

– Ớ, nè mà bạn học lớp mấy vậy? – con bé chạy theo song song mình

Mình thấy vậy chạy chậm lại, dù gì cũng trước mặt gái cũng nên ứng xử tốt chút.

– Mình năm nay lên 11 rồi

– Ủa vậy hả? anh lớn tuổi hơn em rồi, năm nay em lên lớp 10 – con bé cười nhẹ

– Uhm… – mình đáp thọt lỏn 1 câu

Con bé chẳng nói gì nữa, có lẽ chắc ngại đây. Thôi, cũng 6 rưỡi rồi về tắm cái, mình nghĩ thầm.

– Thôi anh về nhé!

– Dạ, mai anh chạy bộ tiếp không anh?

– Chắc có, hì… thôi anh về

– Dạ

Mình chạy theo ra khỏi công viên, chạy dọc theo vỉa hẹ về đến nhà, đẩy cổng sắt đi vào nhà. Tắm táp 1 chút, thay bộ quần áo hôi rình ra, mở nước kìa cọ khắp người. Con bé này khéo kết mình, haizzz… em biết được khéo đi trôn quá, mình tự nghĩ thầm rồi thấy buồn cười cái cảnh em ghen như nào, từ lúc yêu nhau đến giờ mọi thứ vẫn ổn thỏa, cô T chưa biết truyện, bố mẹ cũng không hay liệu cái tình yêu giữa mình và em có tồn tại đến hết cấp III không đây. Tắt vòi nước, lau khô người, với lấy bộ Barca (ai fan Barca ).

Thấy tiếng động cơ xe dưới nhà, chắc bộ mẹ chuẩn bị đi làm rồi, đi xuống bếp, thôi lại ăn mì rầu nản. Chờ nước sôi tranh thủ lôi điện thoại nhắn tin chúc buổi sáng cho em, vài phút sau em rep lại

– Im, đang ngủ

Bật cười với cái tính lười của em, mình là con trai dậy sớm hơn cả em nửa. Xử lí xong tô mì bật máy lên làm vài ván 3Q (gần giống LMHT). Cả buổi sáng hè chán chẳng có gì để làm hết game lại lết thân xuống nhà xem TV. Nói thật, nghỉ hè thì thích nhưng nhàm quá lại muốn đi học.

Tối đến, mẹ thường bề trước bố, bố thì hôm về muộn đến 10h mới về (*tiết lộ* bố mình làm ở sở điện lực). Hai mẹ con ăn cơm dễ bắt truyện hơn, có bố thì cứ im ỉm ra

– Tuần sau bác V bảo con lên Việt Trì thăm bác, hè rồi mẹ thấy mày ở nhà suốt máy tính mụ đầu con ạ

– Khi nào mẹ

– CN tuần này đi luôn cũng được, lên đấy mà chơi tuần

– Vầng

Chợt nghĩ tới em, chết cả tuần không được gặp em, chỉ onl face với điện thoại nhớ chết mất. Thôi thì yêu nhau “thả rông” vài ngày cũng được. Ăn xong, login vào FB

– T ỚI!!! ^^

– DẠ!!! – em cũng viết hoa theo

– Tuần sau anh lên nhà bác anh chơi trên Việt Trì 1 tuần

…. T is typping….

– Uhm cũng không sao tuần sau em cũng đi biển cùng lớp mà

– Uhm, xa nhau 1 tuần anh thấy buồn buồn hì

– Thôi đi ông tướng, khéo anh chẳng sướng rên ấy chứ =)))

– Èo… làm rì cóa

– Em nói vậy thui chớ… cũng nhớ anh mờ

– Uhm hì…

Cả hai chat với nhau tới tận 10h thì bố về bắt mình thoát máy

– Thôi bố anh về ròi

– Uhm chán, đang vui

– Uhm, onl thêm tý nữa là anh bị bố đập đầu vào máy ádfhsdfhdsf – mình bắt chước đoạn chat của 1 tấm ảnh hài trên face

– =))) thôi ngủ đi ông tướng bố mẹ em cũng bắt em ngủ h bibi anh !!!

– Hì

Nick em log out trước, mình luôn để em log out trước vì mình đọc được 1 mẹo đâu đó khiến cho em không bị hụt hẫng.

Sáng sau, mình lại chạy bộ tiếp, con bé đó hôm nay lại đi cùng thêm 1 gái nữa 2 đứa cũng tầm tuổi nhau

– Hi anh, đây bạn em, nó tên My

Con bé kia cũng gật nhẹ đầu cười với mình, tả chút về con bé My này xinh hơn con Ngọc, có cái răng khểnh nhìn yêu thế.

– Uh em – mình cười lại

Cả 3 đứa lại chạy tiếp 2 đứa kia nói chuyện từ đầu tập đến cuối tập, thi thoảng có lôi mình vào cuộc của tụi nó. Chạy được 2 vòng 2 đứa thấy thấm mệt kêu ngồi nghỉ ghế đá, 2 đứa cứ cười hớ ha hớ hẩn chẳng nữ tính gì. Chợt con bé Ngọc nói

– Anh Bảo nè, anh có bạn gái chưa – cả con My cũng ngoái đầu sang nhìn mình

– Anh có rồi – mình nói thẳng không nó lại ngộ nhận hay vớ vẩn gì thì em thiến

Con My nói nhỏ với con Ngọc nhưng mình vẫn nghe thoảng qua “thấy chưa”. Dự là em kết mình thật. 2 Đứa kia chẳng hỏi gì thi thoảng con M quay sang nhìn mình. Cả 3 đứa lại chạy tiếp

– Anh nè người yêu anh xinh không ạ? – con M hỏi

– Xấu lắm em ạ =)))

– Èo… anh nói điêu – Con N cũng nói chen vào

Mình chỉ cười cười, chẳng nói gì cứ thế chạy, tụi nó cũng chẳng hỏi gì thêm. Thôi thì cũng thêm bạn thêm bè chứ em tin tưởng mình, cả 2 biết ý cũng không để nhau ghen tuông gì. Mấy ngày sau mình không chạy ở CV nữa, nghỉ luôn ở nhà ngủ.

Chủ nhật, ngày nghỉ bố chở mình lên Việt Trì, ngồi xe khoảng 30p, thi thoảng bố nhắc nhở lên đấy ăn ở không được luộm thuộm như ở nhà..v..v… Bác V là bác gái mình, hồi nhỏ nhà mình sống Việt Trì, bác thường xuyên bế mình, chăm sóc hộ mẹ. Khi lên chỗ ở hiện tại rồi thi thoảng vẫn liên lạc với bác. Nhắn tin cho em vài tin giết thời gian

– Thứ 3 bọn em đi rồi 2 ngày 2 đêm anh ạ

– Uhm, em nhớ đừng ra chỗ sóng to kẻo bị dạt ra biển nhé

– Xùy chẳng thèm nt với anh nữa

Nhà bác mình gần chỗ nhà thi đấu tỉnh Phú Thọ ý, mình không biết tả chỗ nào nhưng mình nhớ mang máng là có con trâu vàng ở nhà thi đấu đó. Ai ở Việt Trì confirm hộ chút….

Hôm nay có lẽ thế thôi, chúc chú/anh/các thiếm cuối tuần zui zẻ
(Mobiblog.Org)
yêu cháu gái hiệu trường – chap 12

Cuối cùng sau 30p chạy xe cuối cùng cũng đến nơi. Mở cửa xe ra, cầm theo balo loại dài mà bố thường hay dùng để khi nào đi công tác, cũng chẳng có gì mấy cái quần tà lỏn, một cái quần jean và vài cái áo phông thôi. Nhà bác V khá rộng, màu vàng nhạt, bên ngoài là 1 khoảng sân trên có dàn hoa giấy xanh ngắt, lưa thưa vài nhánh phủ xuống dưới. Mở cổng sắt màu xanh đi vào, bác đang ngồi xem TV, thấy mình bác cười vui ra mặt, chạy tới chiêu kinh điển “xoa đầu, véo mặt”.

– Lâu bác không gặp thằng này nhớn ra phết, xinh trai đáo để – lại véo mặt mình

Có đôi chút khó khăn vì giờ mình đã cao hơn bác nhiều. Bố mình ở dưới tiếp truyện với bác còn mình lên tầng để “nhận phòng”. Vẫn cái phòng cũ của anh Đ (con trai bác V), hồi cấp I thi thoảng lên đây toàn ở chung với ông, ông ngủ thì cứ ngáy khò khò ra. Bây giờ anh ra trường có vợ con rồi chỉ còn 2 bác thôi.

Phòng chỉ còn cái bàn học của anh Đ, không có sách, có cái tủ quần áo thì còn vài cái áo phông hồi ĐH của ông chẳng mặc nữa được treo trên móc. Vứt cái balo lên giường lôi điện thoại ra báo với em rằng mình đã đến nơi. Chợt giọng bác Đ vọng từ trên nhà

– Xuống nhà đi con, tý bác lên dọn dẹp cho

– Thôi, cháu tự dọn được

Cũng chẳng có gì để mà dọn, phòng cũng chẳng bụi, chắc bác V cũng hay quét dọn. Lôi quần áo ra treo lên móc, phẩy phẩy cái chổi hót ra thùng rác ngoài ban công. Đi xuống nhà thấy bố vẫn ở dưới tiếp chuyện với bác V

– Thôi em về, bác cho nó chơi vài hôm, xong cuối tuần em đón nó về

– Cứ để nó ở đây chơi với bác, nghỉ hè có bận gì đâu – bác lại với tay xoa đầu mình

– Vầng thôi em về – quay ra mình đang xem TV – ở đầy có gì phụ bác nhá, bố về đây

– Vầng

Bố ra xe, khởi động máy quay đầu xe đi về.

– Ngồi xem TV trông nhà bác vào nấu cơm trưa đợi bác T về ăn nhé

– Vầng, máy tính đâu bác?

– Trong phòng bác ấy, lên chơi thì đóng cửa cẩn thận nhé

– Vầng

Mình nhảy phốc lên máy, chẳng có gì, mấy cái file công việc của bác T. Login vào FB thấy em đang on

– Sao không chịu rep tin nhắn đt là sao

– Máy em hết tiền

– À mà anh đến nơi chưa?

– Ròi, vừa đến xong đang ngồi máy tính của bác hì

– Lên trên đấy có tăm tia em nào không?!

– Làm rì có, ở nhà có vợ hiền con ngoan còn tăm tia ai?

– Lẻo mép lắm đấy, về đây chết với tui

Ngồi nói chuyện với em 1 lúc thì cũng 11h

– Thôi em out nhen bi bi anh Mun – Em ít khi gọi mình Moon

– Hì, uhm

Mình cũng đăng cái stt rồi shut down máy xuống nhà xem Tv đợi bác T về. Bác V thì vẫn leng keng tiếng bát đĩa dưới bếp.

– Bảo ơi, xuống ăn cơm cháu

– Dạ! bác T không về ạ?

– Bác T hôm nay không về, thôi ăn đi rồi nghỉ, chiều vợ chồng anh Đ đưa mày đi bơi

– Thế thằng N với anh S dạo này thế nào bác

– Thằng N thì vào Chuyên, thằng S thì vào trường Bán Công mất dạy lắm, suốt ngày đánh nhau

– Cữ hễ đánh nhau là nó lại nhờ bác lên trường thay mẹ nó nói chuyện với hiệu trưởng, chán lắm

Nói chút về N và S. Cả hai đứa đều là cháu họ nội (tức là cháu bác T), còn mình là cháu bác V cháu ngoại. Hồi nhỏ mình hay chơi với chúng nó, lên cấp II thì mình chẳng lên Việt Trì nữa. Thằng N nhỏ hơn mình 1 tuổi, thằng này thì học giỏi, nhà có điệu kiện cuộc sống khá đầm ấm, anh nó học bên Anh. Nhưng ngược lại anh S lớn mình 1 tuổi, nhà không được may mắn như thằng N, bố thì đi tù vì tội đánh nhau băng đảng (vừa về tháng 8 này), mẹ anh S thì có chồng 2 khá giàu có thường xuyên gửi tiền cho chị em anh S, anh S thì học dốt và láo, hồi nhỏ mình lên đây ông toàn lôi mình với N vào đánh nhau không à.

Ăn xong mình lăn ra ngủ luôn, tới 4 rưỡi thì bớt nắng chút thì ông Đ đến, cùng vợ ông

– Ê, thằng này lớn đẹp zdai phết nhở

– Dạ anh, chị – mình cười chào hai người

– Uh em – vợ ông Đ cũng cười chào lại mình

Mình gặp vợ ông Đ đúng 1 lần vào lễ cưới, nhìn mặt mộc của chị mới thấy khá xinh.

– Chú mang quần bơi không anh còn mấy cái trong tủ hay sao ý

– Vầng, đây em có rồi, rủ thằng N với S không anh?

– Ờ – quay bác V – con dẫn nó đi bơi nha mẹ

– Ờ, bơi trông em đấy

– Thanh niên biết bơi sợ cái gì – hết bác V lại đến lân ông này xoa đầu mình, ông này thì cao hơn mình chút

Đóng cửa xe, ông rẽ sang bên đường đi thẳng (đường này đi thằng tiếp là tới Đền Hùng đấy mọi người). Dừng xe trước một căn nhà khá khang trang 3 tầng nhưng rộng hơn nhà bác V. Thằng N cũng từ cổng sắt xám đi ra, mở cửa xe tay nó cầm cái kính bơi với cái quần

– Ơ anh Bảo

– Ờ thằng em, lâu không gặp mặt mày ngu như xưa

– Hì hì – thằng bé cứ vừa cười kể lể cho mình về trường nó

Xe dừng lại trước căn nhà 2 tầng nhỏ nhắn cửa xếp, anh S ngồi trước ghế đá đang bấm điện thoại. Chợt ông Đ kéo cửa kính xuống

– Đi nào cu!

S chỉ gật đầu cười lấy 1 cái rồi ra xe kéo cửa đi vào.

– Anh S, anh Bảo mới lên chơi

S quay ra mình cười nói

– Ơ cu, lâu không gặp mày khác quá anh… đ… không nhận ra (ông đang định nói “đéo” hay sao ý)

– Vầng anh, em lên chơi tuần thôi

Bể bơi đó mình xin dấu tên. Đến nơi thì ông Đ đi gửi xe còn mình và 2 thằng cùng chị L.A (vợ ông Đ) đi mua vé. Lấy vé xong ông Đ cùng mọi người vào bể bơi. Cả 3 đứa mình nô đùa như 3 thằng ngáo, hết thi bơi lại thi ngụp, ông S chơi dại có lần thằng N tý sặc nước. Chợt có mấy nhóm nhìn khá dân chơi đi sang chỗ mình đang dựa vào thành bể cười nói gì với ông S.

Dự là mấy đứa bạn đàn anh đàn chị trong trường ông

You may also like...