[Truyện ngắn] Yêu cháu gái hiệu trưởng (Chap 13)

Những câu chuyện bất hủ của Vozer
yêu cháu gái hiệu trưởng – chap 13

Thật sự mình vẫn không thể yêu ai khác ngoài Trinh cả, mọi người không thể thấy hết con người của cậu nhóc này qua những icon, câu văn mình viết. Mình vẫn thường dựng xe đứng chờ ở trường Chuyên để biết rằng…. “cậu ta” vẫn đưa em về thường xuyên, đúng vậy, yêu nhau là thế, hứa với nhau là thế tất cả chỉ là giả dối! giả dối! Mình đã khóc rất nhiều, nhớ nhiều… tất cả chỉ là gì..? Nó quá sâu đậm, nó quá sức với 1 thằng nhóc như mình…! mới chỉ 1 tháng trôi qua thôi… tất cả sẽ đi về đâu? Ngồi mãi và viết để hoài niệm những quá khứ về em….. thu vẫn chưa thể về được…. và…. mùa hè ấy anh vẫn chưa thể quên!
Nhóm bạn ông S nhìn biết ngay mấy nhóm đàn dân chơi trong trường rồi, các “nam thanh nữ tú” túm tụm lại 1 góc bể, mấy “thím gái” thì mặc đồ 2 mảnh làm không biết bao anh/chú ở bể bơi phải ngoái đầu lại

– N, bạn ông S hả?

Thằng N thấy thế cũng ngoi đầu lên trả lời

– Vầng anh, đợt trước em bị tụi ở trường dọa đánh nhờ anh S với đám bạn anh cả.

– Mày bị đánh bao giờ?! – mình ngạc nhiên vì thằng này rất ngoan ngoãn

– Hồi cấp 2 cơ, lúc em đang ăn ở canteen trường thì vô tình va phải 1 thằng máu mặt trong khối, thế nên tụi nó đánh em ra về

– Uhm…

Quay sang thấy mấy đứa con gái nhìn mình tủm tỉm cười, ông S nói chuyện gì gì đấy với mấy trai kia, chốc ông vẫy tay bảo mình bơi sang thành bể. Thằng N thì ngại không thích sang nên lảng sang chỗ bọn bạn của nó mới gặp. Mình thì thấy gái mà không thể kìm được lòng rồi =)). Bắt đầu sải bơi sang chỗ mấy ông dựa vào thành bể, mấy gái nhìn mình cứ như chưa thấy trai xấu

– Anh – mình cười xã giao với mấy đứa bạn ông

– Ờ.. Thằng này thằng em tao, học 11, nó ở X mới lên chơi

– Ờ cu, nhìn mày ốm thế, trắng như con gái vậy mày – 1 anh to nhưng chưa biết hôi hay không cười lại mình

Mình chẳng nói gì cười lại mấy ông đấy. Lát sau thì mình chỉ tiếp được 2, 3 câu mấy ông giở dọng xã hội nhiều quá, chỉ biết thọt vài câu chữa ngượng. Được lúc sau cả bọn kéo nhau đi về, ông S cũng theo đám đó đi luôn

– Đi theo không mày? mấy con lớp 10 hình như kết mày đấy – ông S nói

– Dạ thôi anh… tý em về cùng anh Đ

Mấy gái kia có vẻ nghe được lời của hai anh em cũng mở lời ngọt xớt ra

– Thôi đi đi anh

– Anh cute đi uống nước cùng bọn em chút đi

Ông S cười cười quay sang mình

– Thôi đi đi đm làm tao ngại quá mày

Mình chỉ biết gật đầu

– Em ra lấy quần áo ở tủ gửi đồ đã

Haizz xem ra mấy ngày nghỉ lại phải cắm rễ cùng đám yêu tinh bạn ông S, ai thì có thể chấp nhận luôn những vụ ăn chơi đấy, chứ không phải với thằng nhóc 17 này, có thể lầm lỗi khi đã trở thành “thằng trẻ trâu” hồi cấp II nhưng bây giờ có em, có bạn bè thực sự, biết suy nghĩ chín chắn… mình đã có thể tự nói với mình rằng “tui không phải thằng mất dạy”.

Bơi ra chỗ thằng N với đám bạn của nó đang đùa nghịch vui vẻ

– N, N! anh ra lấy quần áo chút về cùng bạn ông S nhé, bảo anh Đ thế

– Ui… em sợ anh Đ nói anh S cứ rủ rê anh đi chơi em không thích đâu

– Không sao tý anh về bác V sớm, thế nhá

– Vầng

Ra phía gửi đổ lấy quần áo, thay đồ xong mình tiến ra cửa đã thấy 3,4 chiếc xe đạp điện mấy, ông S thì ngồi trên xe máy với 1 anh nữa.

– Chú ra đi xe đạp điện cái Phương đi, cả lũ đi uống nước, chút nữa về

Con bé kia nghe thế cũng ngồi dịch ra sau nói

– Đi cùng em anh hì

Con nhỏ nhuộm tóc vàng, trông có vẻ lớn hơn mình nữa, trông cứ như thiếu nữ ý, trắng và xinh hơn em nữa. (Haizz cuối cùng trong truyện cũng có đứa xinh hơn) Nhưng nói về độ tình cảm đơn giản nó chỉ là “tình dục”, không hơn không kém!
Mấy mẹ kia thấy thế cũng chua ngoa nói

– Hưm… con P mày chỉ trêu anh, sang ngồi bên xe em nè anh

bla bla… (không nhớ rõ lắm mấy mụ nói cái giề)

Thôi thì leo luôn lên xe con bé P vậy, mấy ông kia chắc cũng có gấu trong đám “nữ tú” này nên ông S cũng sắp đặt vậy để tránh ăn thọi đây. Mình gầy nhom thế này 1 tọng là lăn quay ra ngay, ngay cả hôm đánh nhau cùng thằng Còi cũng lảo đảo đới.

Cả nhóm bắt đầu lăn bánh, trên đường thỉnh thoảng con bé P cứ kéo kéo cái áo chỉ để mình quay xuống nhìn nó, rồi nó lại cười như con tự kỉ, đám gái kia cứ chọc ghẹo nóng hết cả mặt, tao chẳng quẳng cmm xe xuống đường cho chết cmmđ , thi thoảng quay sang ông S thì mặt cứ hầm hầm ra, bơ mình nữa, haizz ông khác quá rồi. (Mấy tuần trước mình định lên Việt Trì gặp ông S với thằng N nhưng bận chẳng lên được).

Dừng xe bên một quán ăn vặt bên 1 trường cấp II, (mình không biết đường ở Việt Trì lắm nhưng có nhớ là đi qua khu quân đội 1 chút) Con P thì dành luôn ngay chỗ ngồi cùng mình luôn . Mấy ông kêu đi ăn nem chua rán chứ nước nôi cái mịa rề. Lúc này thì đỡ ngại hơn khi có 1 thằng bằng tuổi mình bắt đầu bắt chuyện

– Cậu Bảo à? – cứ ngỡ là nó sẽ đập ngay giọng mày – tao

– Uhm…

– Tớ tên Thắng, cũng bằng tuổi cậu đấy, cậu em họ anh S hả?

– Họ hàng xa lắm – nói thế thôi chứ có liên quan gì họ hàng với ông

Rồi 2 đứa chém nhau về mấy truyện tầm phào, trường lớp bạn bè, thằng này có vẻ ăn nói có học, chắc cũng vì “yếu tố xã hội” cũng làm nó trở thành 1 đứa lêu lổng ăn chơi theo bạn bè. Nem chua rán ở đây rất ngon, không như mấy quán cóc ở trường mình, ắt hẳn những học sinh ở Bắc cũng đều ưa món này (không biết trong Nam có không ta?). Mình vừa bơi nên hơi đói những vẫn cố gắng giữ chút phép không như đám gái kia, vừa ăn, nói, cười ha hả ra ghét nhất con gái không nữ tính . Sau trận càn quén của những cái mồm ăn, mồm nói, mồm cười là lúc tàn… Trên bàn nham nhở cốc nước, đĩa nem, đĩa xúc xích, vỏ bim bim…. Khiếp chỗ này đến 2 trăm, chẳng giống như mình với bạn bè đi ăn cả, học sinh vui vẻ nói cười bên nhau còn hơn phải dính vào đám yêu tinh này. Cả lũ đi về, ông S theo mấy ông kia đi xe máy

– Ớ, ai đèo em về??

– Mày đi xe cùng con Phương về nhà bác V đê, đừng nói với bà là mày đi chơi vớ vẩn, không bà lại nói tao

Mấy đám gái kia thì đang đùa dỡn với con Phương, cười hố hố ra, lại….. cáu.

– Nhanh lên em, anh còn về

– Trời công tử thế, mới 5.30 mà

*Mày về nhanh bố còn gọi điện cho Trinh!* , mình nói thầm. Cuối cùng con bé cũng chịu lên xe, đã thế lại còn ôm eo mình.

– Oạch, em ôm làm gì?

– Ôm chứ ôm làm gì? hỏi lạ

– Anh.. anh có bạn gái rồi em ạ

– Kệ!

Hết chịu nổi cái thế hệ 98 hiện nay, mình kéo tay lái hướng thẳng về nhà bác V. Cơ mà… bỏ mẹ ếu biết đường về nhà bác V, chết ròi… loắng ngoắng mãi không thấy đường lớn đâu (cái đường này đi thẳng ra Đền Hùng nên mình cứ lấy nó làm mốc để về).

– Thôi chết anh không biết đường em ơi? – nhịn cái nhục mình quay sau hỏi con bé

– Xía, thế mà cứ thích về sớm – nó lại giở giọng chua ngoắt

– Em chỉ nhanh nhanh không lần sau bác không cho anh đi chơi nữa đâu

– Rồi…, nhà bác anh ở đâu

– Đường….

Sau 1 hồi chỉ dẫn cuối cùng mình cũng đi đến con đường quen, con P vẫn còn cố nói với

– Anh Bảo, cho em số đi.iiii

– Anh không có – mình đang định đẩy cửa đi vào

– Chém, cho em đi

– Thôi khi nào anh đi chơi với anh S thì mình nói chuyện tiếp

– Anh nhớ nhá

– Uh.. – nói thế thôi đi tiếp khéo đem trôn thằng này quá

Mình đẩy cổng sắt đi vào nhà, thấy đồng hồ trên tường 6h, thôi tạch rồi

– Bác V cháu về

Bác V đi từ bếp lên nói

– Mày đi đâu thế Bảo, bác gọi cho anh Đ bảo mày đi với thằng S mà bác lo quá,

– Vầng, vầng…

– Lần sau về sớm không là bác gọi điện cho bố mà đấy, lên đây chơi bác mang tiếng là chiều mày

– Vầng – mình chạy luôn lên phòng vồ lấy điện

7 cuộc gọi nhỡ của Trinh (đang định viết biệt danh của em nhưng các thím vozer mà tìm được FB thì mình chỉ có chết ). Thôi quả này tạch lần 2
bấm phím gọi luôn, không chần chừ, sau vài chục giây bản nhạc chờ càng làm mình sốt ruột lên, bỗng em nghe máy

-….. – đầu giây kia ko trả lời

– T hả? anh xin lỗi lúc chiều anh đi bơi, không báo cho em, anh tưởng máy em hết tiền nên…

– Đi tắm rồi tý gọi lại sau – gỏn gọn trong 7 từ cúp máy

*Tút* *tút*

Thôi quả này tạch lần 3 em đã dỗi……

Dạo này Bảo học hành nhiều quá hôm nọ vừa xin được 1 lớp học T.Anh ở trường Trần Phú (nói đến đây ngờ ngợ các thím biết mình ở đâu rồi). Nên chiều thứ 5 mình sẽ không up các chap được, sẽ chỉ up vào những ngày cuối tuần. Còn về phía mình thì… mọi thứ vẫn chưa được ổn cho lắm, không biết em có yêu Thắng không nhưng mình vẫn còn ấp ủ cái tình yêu này rất sâu đậm. Sẽ cố gắng học tập, vui chơi để quên đi em….

You may also like...