[Truyện ngắn] Yêu cháu gái hiệu trưởng (Chap 9)

yêu cháu gái hiệu trưởng – chap 9

Mưa đã tạnh rồi, vẫn còn vài cơn mưa phùn cố gắng như chứng tỏ ngoan cường vẫn chưa dứt, sáng sớm trời se lạnh của tiết thu, chợt mình sực nhớ ra

– À thu rồi!, hè đã qua

Thu không dữ dội nhanh đến như những cái nắng trói trang, hầm hập hay những cơn mưa rào bất chợt dữ dội của hè, thu rất nhẹ nhàng, thu đến từ những chiếc lá vàng nhẹ rơi, thu đến từ những cơn gió se se của mùa đông, người ta thường nói 4 mùa trong năm như được gói gọn và 1 ngày vậy. Bạn nào ở ngoài Bắc này mới thấy thu thật đỗi tinh khiết và đẹp làm sao… Hè đi rồi mang theo cả những kí ức về em đi nữa… mùa hè đó ta đã vui cùng nhau…!
i love u darling and i alway and alway do…

Một chút cảm hứng từ một cậu nhóc về tiết trời mùa Thu, nếu sau này không vào Ngoại Thương thì cháu sẽ cân nhắc vào Báo Chí Tuyên Truyền .

Vâng cuối cùng kì thi học kì II đã đến! mọi học sinh từ trung bình đến khá – giỏi đều cắm đầu vào học, mai là thi rồi, tối đến cũng có 1 thằng nhóc “đèn sách” như ai. Đang dowload mấy dòng Sử vào đầu thì lại bị mất net =)). Mẹ mở cửa phòng hỏi (hình như trong truyện chưa đề cập tới phụ huynh thì phải)

– Mai con thi học kì à?

– Vầng, mẹ làm con giật mình! – mình đâm ra hay cáu với mẹ, chứ với bố thì lệch hàm (chết không biết bố có hay vô voz đọc điểm báo không nữa)

– Uhm thế học nhé, cố đấy, mẹ lo mày nhất Lý – mẹ đóng cửa rồi đi xuống nhà

Thiệt tình mẹ lo là đúng, nếu như xét vào diện các môn xã hội thì cháu học khá tốt, thế chớ trêu thay Lý Hóa thì lại dốt đặ sịt, không như em, tuy em là khối C (mình đã nói là học hệ Cận Chuyên chưa nhỉ?) nhưng hầu như môn nào cũng đều giỏi, có phải ai ở Chuyên cũng vậy không nữa nhưng mình là đời đời kiếp kiếp cũng không thể giỏi Lý Hóa (và lên 11 giờ là cả Sinh ). Toán may ra mình còn châm trước khi môn đó là môn thuộc khối mình. Nghĩ miên man, chợt nhớ ra còn đề Lý với Địa nửa, nhanh, nhanh… Thế là lại chiến đấu tiếp…

Sáng dậy, được bố hộ tống đến trường, haizz… cứ mỗi lần thi là bố đèo đi học nhiều lần thì lại thành truyền thống, cũng phải đạp xe mệt thấy mồ còn sức đâu mà thi nửa (bây giờ có xe điện ít khi bố đèo đi nữa, trời mưa thôi). Xe rạt vào ngay bên cổng trường, chỉnh lại cẳm, mình đóng cửa xe rảo bước nhanh vào cổng trường. Bố và mình ít khi nói chuyện, hầu như bố chẳng thể bắt chuyện với mình vì mình toàn “vầng” “dạ” @@.

Trống báo hiệu bắt đầu, vì đây là thi học kì nên cả 13 lớp khối 10 đều xáo trộn lại với nhau, đứa nào thân với lớp nào thì sống, còn… lớp nào bị chúng nó phát xít thì… hi sinh luôn. Ngồi tán dóc với mấy thằng đực rựa rồi cũng lật đật đi tìm phòng, không quên nhắn cho em cái tin nhắn chúc thi tốt ^^,may cho mình môn Lý ngồi cuối thằng P lùn, thằng này cực giỏi Lý lun.

– Tý mày nhắc tau Lý xong Sử tau nhắc mày là hòa nhá!

– Móa! nhỡ Sử tau ngồi xa mầy thì sao?! – thằng bé dật

– Mày bị ngu à, mai giám thay giám thị thì mới đổi cả trật tự thí sinh, tao nuôi mày bao công ăn học mà ngu quá mậy

thằng bé *Gật* *gật* sướng =))

Suốt cả giờ thi Lý hầu như mình toàn chép của thằng P lùn tuy vài pha xuýt bị “cớm” bắt được, nhưng cả 2 thằng đều giả ngu nên giám thị cũng chẳng moi móc được gì thêm =)) haizz cô chú nào là học sinh ắt hẳn ai cũng có 1 thời “dữ dội” phải không ạ . Tuy có vài câu dễ như hỏi công thức thì mình vẫn mang máng khoanh bừa được 3 – 4 câu. Giờ Lý kết thúc, 2 thằng cầm tay nhau và dầu ăn.. à nhầm khoác vai nhau về lớp xem tình hình mấy thằng đực kia ra sao. Nhắn vội cho em 1 tin

– Hê lố ai đó làm bài tốt không ạ?! (viết dấu cho m.n dễ theo dõi)

Tầm phút sau mới rep lại

– Có chứ, thi xong đi ông tướng nhắn tin nhìu zạy, thui khi nào xong nhắn tin với em, em đang ôn nốt Văn nữa.

Chài… học giỏi Văn hơn cả mình mà vẫn phải ôn, lầm lũi cất máy vào túi, nhẩm lại nốt Sử tý nữa còn thi, mấy thằng kia thì… cơ man nào phao =)), thằng Còi người đã bé choắt choắt mà đút lắm kinh túi trên túi dưới phồng hết cả ra =)).

Cả ngày thi đều diễn ra xuôn xẻ do sự hợp tác giữa 2 đứa . Buổi Chiều, lịch thi là Hóa, Sinh, Anh, Khá chật vật với Hóa khi không còn thằng P lùn nữa mình phải tự lực cánh sinh, may toàn trách nhiệm nên hầu như cả bài bình chọn chủ yếu là C với B. Sinh tuy không nhớ rõ đề bài nhưng mình nhớ rõ là làm khá tốt. Còn về em Tiếng Anh thì mình xử gọn ít cũng được 8 cao cũng phải 9.5 (không chém nhưng tiếng Anh mình tổng kết năm đó được 9.7).

Hôm sau, gặp trở ngại khi đề khảo sát Toán lần này khá khó, do chính thầy giám thị cũng confirm, nhưng mình vẫn hoàn thành xuất sắc. Em Văn thì lại cực dễ có 3 câu câu đầu không nhớ rõ lắm nhưng đó là về chính tả =)), câu 2 là chọn 2 câu thơ mà a/c thích trong “Chinh phụ ngâm” và phân tích nó, câu 3 mình quên mẹ nó rồi .

Kết thúc 2 ngày kháng chiến gian khổ giờ đây mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm…

Lệnh “cấm vận” được bãi bỏ và cuối cùng 2 đứa xung vui chơi cùng nhau vào những buổi chiều. Chiều đó là 1 buổi chiều nắng nhẹ, khá oi, 2 đứa chọn cho nhau 1 gốc cây xà cừ bự với tán là khá rộng ngay bên cạnh 1 khu bông lau rậm rạp, em đứng dựa lưng vào cây, hai tay mình chống vào cúi nhè nhẹ đầu xuống, đôi môi cả hai đứa bắt đầu trao nhau, trao nhau những yêu thương sự nhớ nhung, rời môi em ra tay mình đã ôm cứng chặt eo em xoa xoa dưới lớp áo phông mỏng đó, thật sự những ánh nắng cuối những buổi chiều càng tô đậm thêm đôi má ửng hồng trắng trẻo của em, hôm nay tóc em búi cao lộ chiếc cổ trắng ngần, cao và kiêu hãnh đôi mắt tinh lanh càng lúng túc khi mỗi khi bọn mình gần gũi

– Người anh yêu xinh lắm – mình nói 1 câu sáo rỗng trong vô thức

Má em càng ửng hồng thêm bởi câu nói, đôi môi lại hòa vào nhau, như 1 phản xạ tay mình luồn vào (thật sự là đã rất cân nhắc khi kể đoạn này) chiếc áo phông em cảm nhận được sự động chạm da thịt, em ngại ngùng rời môi mình ra

– Hì thôi a…

Không để cho em nói hết câu mình khóa chặt môi em lại, em như chết lặng 1 lần nữa, hai tay mình xoa lên chiếc áo ngực cảm nhận được lớp da thịt đường cong dưới chiếc áo ngực chợt thấy nước mắt mát lạnh bên gò má, em đang khóc?!!

….

You may also like...