Truyện sex Kỷ Niệm Cũ

Cũng đã mấy năm trôi qua từ lúc nó rời quê hương lên Sài Gòn cuộc sống thì thay đổi rất nhiều nhưng cũng không ổn phải nói là rất tệ . Mấy năm nay nhiều việc sảy ra với nó, vui có buồn cũng có hạnh phúc thì cũng nhiều đau thương thì cũng không ít , từ lúc đó ngày mà nó không thể nào quên được sảy ra thì tính tình nó lầm lì ít nói hơn
– T ơi T……
Tiếng gọi làm nó giật mình quay qua là chị Vân gọi
– Dạ , chị kiu em
– Nghĩ gì mà Vân gọi nãy giờ không lên tiếng
– (Cười nhẹ) em không nghe chị à
– Kế bên vậy mà không nghe , chuẩn bị phòng đi tí chụp hình cưới
– Dạ để em lên chuẩn bị chưa tới mà , sao gấp vậy chị , còn trang điểm nữa mà
– Là bạn con P nó trang điểm bên nhà xong rồi giờ đang đi taxi qua chắc sắp đến rồi
– Dạ giờ để em chạy lên chuẩn bị
– Uhm , à T
– Gì nữa chị
– Chuyện qua lâu rồi thì quên đi T suy nghĩ nhiều cũng không thay đổi gì đâu , chuyện vậy rồi thì để nó ngủ yên đừng buồn nữa , mình còn trẻ không nên với lại bé O nó buồn lắm đó
– (Cười) em biết như vậy sẽ có lỗi với O nhưng chắc chị hiểu em đúng không
– Ừ, Vân khuyên vậy mà Y biết T như thế này cô ấy cũng không vui đâu
– Giờ còn vui buồn gì nữa chị
– T biết vậy sao T vẫn buồn ? nhiều người lo cho T lắm đấy
– Em biết chứ chị nhưng biết sao giờ em là vậy mà thôi em lên
– Ừ
Cũng tội cho bà chị lúc nào cũng ở bên nó khi nó gặp chuyện không hay , chị lớn hơn nó hơn con giáp , hơn 30 rồi mà chị đẹp lắm nét đẹp của người từng trải , không chồng con vướng bận với lại nghề chị là make-up nên lúc nào cũng thấy chị đẹp ăn mặt rất đúng mốt và sexy nói chung đi đâu ai cũng phải ngước nhìn.
Loay hoay chụp cũng xong bộ hình , chép vô máy chỉnh woa loa rồi xuống , cũng muộn rồi ai cũng về hết rồi , thấy vậy nó cũng về phòng trọ sau khi cô Ba đóng cửa cẩn thận , nằm được một lúc thì cái đt Nokia thần thánh có chuông cầm lên xem là số chị Vân
– Em nghe
– Ngủ chưa , xuống đất đi ăn với Vân lúc nãy có tiền boa
– À , cũng được , dù sao cũng ngủ không được xuống đi ăn rồi tám với chị vậy
– Xuống nhanh luôn đi
– Rồi, rồi xuống liền
Đập vào nó là một thân hình đầy đặn săn chắc vì chị mặc áo hai dây nên hồ như nó thấy muốn gần hết bộ ngực nõn nà và công vút của chị có lẽ từ lúc đó tới giờ gần một năm nó mới bắt đầu để ý lại những điều đó ,nhưng nó chỉ nhìn thoáng qua thôi vì nó ngại và cũng không muốn phải như vậy biết rằng đó là bản năng của người đàn ông nhưng cũng cảm nhận đuợc là không nên
– Giờ đi ăn gì đây
– Tùy chị cho chị chọn mà đc boa nhiều hong
– Iên tâm thoải mái ăn uống
– Chị không rủ mấy chị kia à
– Lúc nãy Vân chia tiền hết rồi giờ còn hai đứa mình , Vân biết chỗ ngon lắm hơi xa T đi không
– Không , mệt lắm
– Nói nhiều lên xe chở Vân đi
– Cái này là ép buộc nè
– Kệ nói gì nói, đang đói đi nhanh
– Ở đâu chị
– Chạy qua Trần Văn Đang chỗ đường ray xe lửa
– Trời , xa vậy giờ ra đó chỉ nhậu chứ ăn uống gì
– Uhm, thì đi nhậu mà hôm nay Vân sẽ nhậu tới bến với T
– Được à
– Chạy nhanh đi
– Tuân lệnh đại tỷ
Quán này nó cũng ghé vài lần rồi chắc chị không biết , vào ngồi kiu hết những gì cần kiu rồi vừa uống vừa chờ .
– Hôm nay uống rượu , không như những lần trước chị uống không lại em đâu nhé thua sớm khỏi bị quê
– Còn lâu nhé coi ai chết trước
Bà chị này uống thì thôi rồi , bia mà chị ấy uống như trâu uống nước đìa , rựu chắc ít hơn nhưng cũng không thể xem thường , hai chị em vừa ăn vừa uống vừa vui cũng hơn chai nhỏ , thấy cũng hơi lâng mà chị tỉnh bơ , mặt chỉ hơi hồng kiểu này không ổn tìm cách chuồn về không thôi tí mang nhục
– Sao em no quá chị à
– Luyên thuyên uống đi đừng chạy
Rồi hiểu luôn hôm nay muốn ăn thừa đủ với nó rồi , thôi cũng được dù sao về cũng buồn ,nó là vậy với người mới quen thì thấy nó khó gần ít nói và nó cũng vậy , sau ngày đó nó cũng ít nói với ai nhưng với chị thì khác , có lẽ làm chung mấy năm nên cũng quá hiểu tính nhau nên lúc nào tâm trạng không ổn chị cũng làm trò để nó vui , đối với nó chị giống như người ruột thịt nó rất kính trọng , điều gì nó cũng có thể tâm sự với chị hết không ngần ngại gì cả
– Uống đi sao nhìn Vân , không cho qua đâu mà nhìn , à sao mấy hôm nay không thấy bé O qua chơi , bộ hai đứa giận nhau hả
– Không có chị à , tại O nói mấy hôm nay có việc
-Sinh viên chỉ đi học và không đi làm mà việc gì , chắc giận nhau rồi mà T cũng kì chuyện qua lâu rồi thôi sao cứ buồn mãi không quan tâm gì nó , nó buồn thì phải , riết nó chán có người quan tâm là nó yêu liền đó lúc đó đừng hối hận
Chị nói cũng đúng sinh viên thì làm gì bận mấy ngày , mà thôi nó cũng không suy nghĩ nhiều được , dù sao từ lúc em lên đây học tới giờ nó cũng ít ở bên và ít quan tâm em , rồi chuyện đó sãy ra khiến nó hồ như rục ngã càng ít ở bên em hơn em buồn thì cũng không trách em được , sau bao nhiêu chuyện sảy ra những gì nó đã làm chắc em bị tổn thương rất nhiều
– Gì mà suy tư vậy , Vân nói đúng nên suy nghĩ chứ gì , à hôm bữa Vân đi ngang chổ đó thấy bé O và thằng L chở nhau đi chơi hả gì ấy thấy cũng tình cảm lắm , nè coi chừng nhé T Vân thấy không ổn đâu đó
– Không sao đâu chị của mình thì sẽ là của mình , không phải của mình có giữ cũng không được
– Tầm bậy , hai đứa là vợ chồng chưa mà của mình , không nói vậy được sai lầm , bây giờ phải giữ mới của mình được em cứ ngang bướng không biết giữ là của người ta đó
– Hì nghe lời chị để mai em qua xem thử, chị say rồi kìa tính tiền đi rồi về , chắc 12 giờ rồi
– Uhm , hôm nay vậy đủ rồi Vân cũng hơi mệt , kiu tính tiền đi T
– Dạ
– Giờ T chỡ Vân về rồi lấy xe về nhé mai qua đón Vân
– Dạ
Nhà chị ở cư xá Bắc Hải nên cũng gần , chở chị về rồi nó cũng đi về , trên đường về đi một mình làm nó lại nhớ chị da diếc cũng lâu lắm rồi mới đi khuya cũng đoạn đường này mà nó và chị hay đi qua nhưng giờ chỉ có một mình nó lang thang với bao nỗi niềm câm lặng ……. “Chị à sống một mình ở đó có lạnh lắm không nhớ mặc thêm áo ấm chị nhé em nhớ chị nhiều lắm”…..
Về tới phòng chắc lâu lắm rồi không uống nhiều nên thấy mệt nằm xuống cái ngủ luôn

– Alo T nghe
– Ông kia giờ là mấy giờ rồi mà chưa qua đón Vân hả
– Hả à chờ em tí
Chết, ngủ quên hơn 7 giờ rồi , sao gọi mình muộn vậy trời , vội rữa mặt mày, vệ sinh răng miệng mặc lẹ bộ đồ lấy xe chạy nhanh qua nhà đón chị thì thấy chị ngồi chờ
– Ngủ dữ thế anh hai
– Hì , ngủ quên mà sao chị gọi em muộn vậy
– Vân tính gọi lúc 6 giờ mà nghĩ T mệt nên không gọi nghĩ T thức T sẽ chạy qua ai ngờ…. Thôi nhanh con P nó qua mà chưa thấy nó la đó
– Dạ
Qua đến cửa tiệm không thấy xe chị P hai chị em mừng thầm , thế là không bị la bước vào tiệm thì nghe chị kia N nói chị P không qua nên hai chị em dắt nhau đi ăn sáng
– Đói lắm hay sao mà ăn dữ vậy
– Hì đói lắm chị cồn cào hết cả ruột
– Ăn nữa hong Vân kiu thêm
– Thôi đủ rồi chị , mình về tiệm đi chị
– Ừ
– Hôm nay có chụp gì không chị
– Không mốt chụp album ở Đầm sen
– Dạ , vậy em lên làm hình hôm qua chụp nhé , tối em có việc đi chút
– Ừ , qua bé O à
– Dạ
– Ừ lên làm đi
Có mấy tấm hình nó làm hơn buổi là xong , tối đến nó lấy xe chạy một mạch phòng trọ nơi O ở đậu xe cẩn thận ở ngoài nó nhẹ nhàng bước vô , phòng O ở là phòng ở cuối cùng nên không có chỗ để xe toàn để ở ngoài rồi đi vô , tới nơi thì cửa khóa không có ai mà O thì không có điện thoại nên đành quay ra lên xe về , định ghé qua nhà mà thôi mẹ có ở đó nữa đâu mà ghé với lại ghé đó giờ chắc buồn lắm , về phòng trọ thì còn sớm đành lang lang , lúc trước lang thang khi có chị sao mà vui mà hạnh phúc thế giờ một mình thì thấy nhạt nhẽo không có tâm trạng gì cả thôi về ngủ cho khỏe

Hơn 10 ngày rồi bận quá không qua em rồi không biết công việc của em thế nào rồi , tranh thủ chụp xong hình ở đầm sen gửi máy chị Vân mang về là nó chạy qua em luôn vừa bước tới của thì bất ngờ thấy mẹ em đang ngồi
– Ủa cô mới lên chơi
– Ừ T hả con vào nhà chơi con O nó mua đồ ngoài ngõ tí nữa nó về
– Dạ , cô lên lúc nào vậy ạ
– Cô lên được ba hôm rồi
– Ủa vậy sao 3 hôm trước con ghé buổi tối con không thấy
– À tối đó thằng L dẫn cô và bé O đi ăn về cũng muộn
– Con không thấy ai nên con về luôn cô lên đây chơi lâu không cô có đi chơi đâu chưa
– Cô cũng không định lên nhưng thằng L kiu quá nên đi , mấy hôm nay thằng L chở cô đi hết rồi con
– Dạ , thằng L nó về quê hả cô
– Ừ còn O về có việc rồi nó về theo , ở dưới mấy hôm nay con O không nói con biết hả
– Dạ…… có
– Ủa T mới qua hả
– Ừ (cười)
– Về quê đi chơi quá hay sao mà O đen vậy , hì
– Sao T biết, tại gấp quá nên O không nói với T
– T ở đây ăn cơm nhé nấu hết rồi
– Dạ cũng được
– O điện thoại kiu L qua ăn luôn con
– Dạ….
– Ủa em mới mua điện thoại hả O
– Thằng L mua cho nó đó cháu , nó nói ở trên đây phải có cái điện thoại có khi cần
Em nhìn nó như muốn giải thích hay phân trần điều gì , nó cũng hiểu giờ nó mới nhận ra là lâu lắm rồi cuộc sống của em nó không quan tâm nữa nó lấy tư cách gì mà trách em chứ
– Dạ đúng rồi cô , có điện thoại cũng rất tiện khỏi phải gọi nhờ , à cô ơi con quên tối nay có chụp hình mà con không nhớ con về đây khi khác ăn cơm nhé cô
– Tối còn chụp gì con
– Biết sao đc công việc mà cô
– Uhm, công việc là trên hết con về làm đi
– Dạ , thôi con về cô nhé , T về nhé O cười lên sao chù ụ vậy , hôm khác T qua
Em đi với nó ra xe hai đứa không nói lời nào
– Thôi T về O vào đi
– T về thật hả
Công việc mà phải chịu thôi khi khác T qua mình đi ăn
Nó lên xe chạy đi không nói thêm lời nào , liếc nhìn qua kính hậu thấy em nhìn theo khiến nó có cảm giác bức rức , mình vô tâm mà em làm vậy cũng đúng , thật ra nó cũng dự định tháng này khi nhận lương sẽ dẫn em đi mua điện thoại để dễ liên lạc giờ không cần nữa rồi, có người mua rồi đầu óc nó giờ như có gì đó đè nặng, lại nhớ đến chị trước kia có chị cái gì cũng xong nhưng giờ ….mà thôi không nghĩ nhiều nữa giờ về cũng không làm gì đi nhậu vậy, uống được một lúc thì điện thoại reo là chị Vân
– Em nghe
– Đang ở đâu vậy
– Có gì không chị chụp hình hả
– Chụp cái đầu T , T nói gì với bé O mà nó hỏi Vân ở tiệm có chụp hình không vậy,
– Hả…. chết em rồi chị nói sao
– Thì nói không
– Thôi xong rồi
– Mà đang ở đâu
– Giờ không biết ở đâu nữa đây đầu em ngu rồi
– Nói nhanh không
– Dạ đang ngồi ở chỗ đường ray hôm trước chị em ngồi
– Nhậu à , ở iên đó tí Vân chạy qua
– Dạ, ghé nhanh quán hết rượu rồi
– Cái đầu T
Chuyến này mai giải thích sao đây , không lẽ nói khó chịu đi về à mà vì sao….. quên là em có điện thoại sẽ gọi chị Vân người tính không bằng trời , lớn rồi vẫn ngố
– Hay quá he ngồi đây mà không rủ Vân uống lúc nào mà hết chai rồi
– Giờ em bối rối quá , chắc mai chết mất
– Chuyện gì chuyện nói dối đó hả
– Đúng rồi giờ sao đây chị
– Hố hố , cho chết luôn ai kiu nói láo
– Giúp em đi muốn gì em cũng đc
– T mà có gì để Vân muốn như có giá lắm
– Vậy cần gì em mua
– Vân không thiếu tiền để T mua nhé
– Vậy sao đây
– À…Uhm có rồi
– Sao chị
– Chầu này T khao không say không về
– Rồi chuyện nhỏ hai chầu cũng đc
– OK , cô ơi cho con món này, món này thêm món này lấy thêm con cháu rựu hè hè tối nay được ăn free thích thật
– Rồi kiu hết rồi giờ nói em nghe đi làm sao giờ
– Xong rồi làm theo ý T rồi
– Hả là sao ý gì
– Thì tối nay chụp hình
– Hả , chụp gì
– Đúng là ngố thì Vân nói hôm nay có chụp hình
– Sao được O biết liền
– Biết gì tôi nói lúc nãy rồi anh hai , lúc nhỏ điện thoại thì Vân biết T nói rồi nên ừ rồi
-Vậy hả hi hi cảm ơn chị vậy mà nãy giờ làm em hết hồn, à mà chị chơi ăn gian
– Ai kiu ngu chịu thôi , hà hà , mà khao Vân chầu có sao Vân cứu T rồi còn gì
– Thôi cũng được coi như bao gái
– Cái gì
– À ý em là con trai khao con gái hì hì , mà chị dâu phải là con gái đâu coi như em nói lộn
– Vân đánh chết giờ , Vân vẫn còn con gái đó
– Thôi chị hai , có ma tin
– Không tin thôi Vân nói thiệt chưa ai dám đụng vào người Vân đâu
– Câu này thì em tin , vì sao chị biết hong , vì chị giữ như con sư tử vậy
– Muốn chết không , thôi uống đi hôm nay cho hết đường về dám nói Vân xấu hả
Hai chị em uống cũng hơn hai chai nữa thì ai cũng lâng lắm rồi tính ra nó uống nhiều hơn chị chai rồi , nhìn qua chị chị cũng say khuôn mặt hồng hồng rồi nhìn rất dễ thương , đúng là con trai có rựu vào khác liền , nhìn mặt phải nhìn…….(° °) công nhận ngực chị to , đầy và trắng thật mặc áo Thun mà như rớt ra ngoài
– Ê nhìn gì vậy, sao thấy ớn vậy anh 2
Lời chị hỏi khiến nó bừng tỉnh và thấy có lỗi và ngại quá
– Không có gì đâu chị em say rồi mình về nhé
– Uhm về mai cứ ngủ thoải mái không có lịch với lại mai còn P nó không qua đâu
– Dạ
– Mà về được không đó
– Trời , nghĩ sao vậy
– Uhm, được thì thôi không đc thì nói
– Được mà chị yên tâm
Lại về trên con đường kỷ niệm giờ mới tỉnh tâm mà nghĩ lại chuyện nhìn trộm chị Vân lúc nãy , cảm giác tội lỗi ngập trong đầu tự hứa với lòng sẽ không vậy nữa

– Alo T nghe
– O nè giờ T rảnh không qua O mình đi ăn
– Uhm , 10 phút nữa T có mặt
– Hì, cảm ơn T
– Chị ở tiệm nhé em đi ra ngoài chút có gì điện thoại cho em
– Ừm đi đi
Chạy hết mấy con đường cuối cùng cũng đến nơi thấy em đang đứng chờ sẵn , em mặc áo sơ mi trắng và quần tây nhìn rất đẹp , giãn dị và quyến rủ.
– Đợi T có lâu không sao không vào phòng đợi
– O mới ra thôi
– Cô trong phòng hả O
– Anh L đón mẹ em qua nhà anh ấy chơi rồi , thôi mình đi T
– Uhm mình đi đâu đây O
– Ra đường cái đi
Đi trên đường em vòng hai tay ôm chặt nó , cảm giác rất ấm áp và hạnh phúc ngày nào trở về rất thân quen
– T biết không lâu rồi O mới được đi ăn với T và được ngồi sau ôm T thế này , T nhớ bao lâu rồi không , nhiều lúc O buồn lắm nhưng chỉ biết im lặng nhiều lúc O muốn trở về như lúc trước lúc chúng mình còn vô tư trong sáng không suy nghĩ nhiều , nhưng cuộc sống mà đâu như mình muốn ,O không trách T đâu dù trước đó có hơi ân hận và cũng suy nghĩ sai về T , T tha lỗi cho O nhé… T đừng nói lại hãy để trong lòng khi nào sẵn sàng rồi nói nhé . Với anh L , O chỉ xem như một người anh thôi T đừng nghĩ nhiều O không muốn T phải buồn vì chuyện đó hãy tin O , T nhé…
Nghe em nói nó chợt nhận ra bao lâu nay nó quá ích kỷ với em rồi, không hiểu được em cần gì, muốn gì, có mong ước gì, chính vì vậy mà nó đã để em sống cô đơn, chịu nhiều ấm ức.
– Cảm ơn O vì tất cả , tha lỗi cho T vì lâu nay làm O buồn nhưng mọi chuyện đã chấm dứt rồi O à , hãy tin T
– Có khi nào O không tin T đâu
– Giờ O ăn gì
– Đi ăn bột chiên đi T , lâu rồi O không ăn
– Ừ mình đi chổ cũ nhé
Sao cũng được đi ăn với T là vui rồi hì
Đi ăn bột chiên rồi cũng tính đi đâu đó nữa nhưng sợ mẹ T mong nên chỡ em về , vừa về thấy mẹ em và thằng L đang ở ngoài cửa
– Cô
– Uhm
– Mẹ về lâu chưa
– Mới về à con định mở cửa , hai đứa đi chơi à
– Dạ
– Thôi con về nhé cô
– Sao về sớm vậy con
– Dạ con có việc
– T về nhé O
– Tao về nhé L
– À , mai T đi vũng tàu 3 ngày rồi , chắc không qua đây được khi nào T về T qua nhé O
– Ừa , T cứ làm đi về nhớ điện thoại cho O nha
– Đương nhiên rồi , à cô khi nào về quê vậy cô
– Còn lâu lắm con , con cứ đi làm đi
– Dạ , thôi con về đây chào cả nhà
Trên đường về tâm trạng nó đã phấn chấn hơn coi như đã gỡ bỏ được áp lực hôm nay coi như đã hiểu nhau hơn rồi thấy cũng an tâm phần nào , từ đây về sau mình sẽ quan tâm đến em nhiều hơn không để em phải buồn nữa.

Lại mưa , mưa cũng khá lớn đường ngập hết rồi , sau mấy năm sống trên đây thì mưa chưa khi nào là dễ dàng với nó cả , gần đây thời gian bận rộn quá khiến nó không có thời gian suy nghĩ về mọi chuyện , đôi lúc nó cứ nghĩ là đã quên chị rồi nhưng hôm nay có thời gian ngồi nhìn mưa thì bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về trong nó, mỗi lần mưa ánh mắt nó lại xa xăm , nhớ chị lắm có lẽ chị và hình bóng của chị đã ăn sâu vào trong tâm trí nó nó sẽ không bao giờ quên được dù đã hứa với em và chị Vân là sẽ quên chị nhưng sao nó quên được những tháng ngày đó , nó thích mưa từng tiếng mưa nhè nhẹ gợi cho nó biết bao nỗi niềm …ừ thì cũng là mưa…….

Hoài Niệm

– Mưa rồi chị không có mang áo mưa theo nhóc tìm chỗ tấp vào trú đi không thôi nhoc bệnh đó
– không kịp nữa chị à ướt hết rồi , chị ướt chưa
– hi , ngồi sau lưng nhoc che hết rồi chị chỉ ướt sơ cái đầu thôi , kìa vô chỗ kia đi nhoc
Thật ra nó cũng không muốn tấp vô đâu nhưng chị chưa bị dính mưa sợ chị lạnh nên nó tấp vô chứ người nó chỉ còn cái lưng là khô thôi , mưa Sài Gòn mà bất chợt vậy đó làm nó không kịp xử lý ,
– nhoc ước hết rồi nhoc có lạnh lắm không
– không chị à
– mưa kỳ quá làm nhoc chị ướt hết rồi
– hì không ướt chị là em vui rồi
– giỏi nịnh quá
Chị nhìn nó cười nó cũng vậy , bên chị nó vui lắm , nhìn chị sao đáng yêu quá muốn ôm chị vào lòng mà lại sợ chị nhéo , nhớ có lần trước bị chị nhéo tới giờ vẫn sợ , chị đứng nhìn mưa nó cũng vậy chị im lặng, những lúc chị im lặng nó biết chị đang suy nghĩ một điều gì đó và nó thường im lặng rồi nhìn chị , đôi mắt chị rất đẹp lúc nào cũng như vậy chỉ nhìn chị trong im lặng thôi nhưng cũng khiến trái tim nó đập loạn nhịp , mưa càng lúc càng nặng , mới một lúc mà ngập đường hết rồi , chắc mưa này lâu lắm mới tạnh kiểu này chắc tí hết về vì ngập đường , nhìn chị chắc chị lạnh rồi
– chị ở đây nhé
– nhoc làm gì
– hì tí chị biết
– mưa mà , đi đâu chị không cho nhoc đi
– không sao em ước sẵn rồi
Nó đi nhanh ra xe đậu ở dưới đường , vừa bước lên xe thì thấy chị cũng sau lưng
– nhoc đi đâu chị cũng đi theo
– vào nhanh đi , ước hết rồi kìa chị bệnh đó
– không, chị muốn theo
– em muốn đi mua áo mưa cho chị mặc nè
– chị biết nhoc đi mua áo mưa mà , giờ khỏi cần nữa he
Nó nhìn chị, mưa lớn mà nên cả hai ai cũng ướt , do chị mặc áo sơ mi cũng nói là mỏng nên ướt cái là nhìn rõ ràng luôn , nhất là bộ ngực đầy đặn của chị nhô lên
– Ê nhoc nhìn gì vậy
– Đi nhanh chị lạnh nè
– À….ờ…lên xe mình đi
Chạy xe dưới mưa tuy lạnh nhưng nó cảm thấy rất hạnh phúc , chị ép sát vào lưng nó chắc chị lạnh lắm nên mới ôm chặt nó vậy , nó ghé vào mua cho chị cái áo mưa vì sẽ làm chị ấm hơn , chị không thích mặc nhưng chắc chị lạnh và sợ nó buồn nên chị cũng mặt , chị là vậy nhìn thôi cũng hiểu nó nghĩ gì và chị biết rõ tính ngang ngạnh của nó
– Nhoc không mặc sao
– Không em thích như thế này , đi dưới mưa phải ướt chớ
– Vậy sao nhóc bắt chị mặc
– Vì em không muốn chị lạnh
– Nhoc sẽ lạnh lắm đó
– Hì không lạnh
– Ghét nhoc lắm , nhóc khờ à
Chị và nó lại đi dưới mưa tuy bằng xe và cũng vội vàng nhưng sao nó thấy vui sướng một cách lạ thường ước gì mãi mãi như thế này
Về đến nhà , chị vội vàng mở cửa chạy vô , vớ cái khăn đưa nó rồi chị đi thẳng vào nhà tắm , nó lũi thủi dắt xe vô lau sơ người ngồi một chút thì chị cũng tắm xong bước ra , chị mặt bộ đầm ngủ rất rộng tuy vậy nó vẫn thấy đc chị không mặc áo ngực , ngực chị nhô ra đẹp tuyệt
– Nhoc đi tắm đi
– Đồ đâu tắm , thôi em về nhà
– Cô về quê rồi nhoc ở đây với chị , chờ chị chút chị lấy đồ cho
Chị nói vậy thì nó không thể từ chối rồi vì đâu phải lần đầu tiên nó ngủ lại , chị chạy lên lấy cho nó cái quần đùi và quần nhỏ , quần nhỏ thì mới quần đùi chắc của chồng chị để lại , mà nói chồng cũng không đúng …… Nó cầm lấy bước vào tắm , chắc chị sợ mình lạnh tắm nhanh hả gì mà đồ đạt vứt lung tung , nhìn thấy quần con của chị nằm đấy có cảm giác bức rức khó chịu , nói không nghĩ gì thì không đúng nhưng chỉ dám dừng lại ở sự tưởng tượng thôi cũng tính lại xem vì sự tòa mò nhưng cũng sợ chị biết nên thôi , tắm xong bước ra thì thấy chị đứng trước quạt đang hong tóc từng làn gió của cái quạt thổi thẳng vào người chị , nó làm cho bộ đầm ngủ của chị ép sát vào người , hai cặp vú chị nhô ra công vút vừa nhìn nó tự nói thầm ” em yêu chị mất rồi chị à ” nhìn lâu nó ngại nên nó đi lại lấy nước uống và rồi chị cũng hong xong tóc
– Mình lên nghe nhạc ngủ đi nhoc
– Hả…..dạ…..em
– Khóa cửa nhé chị lên trước mở nhạc
Chị đi lên , không phải đây là lần đầu nó ngủ sau hơn một năm quen chị nhưng hôm nay nó khó nghĩ quá nữa muốn lên mà nữa muốn không , trong đầu nó lúc này toàn hình ảnh đen tối nó sợ lên nó không kìm lòng được rồi có lỗi với chị rồi không biết chị sẽ làm gì nó , nó không muốn mất chị dù sao nó kiềm lòng bao lâu nay rồi giờ cố chịu nữa vậy
Tiếng nhạc du dương phát những bài hát cả nó và chị điều thích , chị đã nhắm mắt rồi ,nó ngồi ghế mặt quay lại nhìn chị nằm , chị ngủ rất đẹp như một nữ hoàng , cũng không phải lần đầu tiên nhìn chị ngủ nhưng sao hôm nay trong người nó thấy lạ lắm , có cái gì đó không thể tả được ,
– Nhóc sao ngồi đó lên đây nằm với chị
Đang nghĩ vu vơ chị hỏi làm nó giật mình
– Dạ……em nghe nhạc chút nữa chị à
– Lên dây nằm cũng nghe được vậy , lên đây
Nó bước lại nằm nghiêng quay lưng lại chị , tay chị ôm nó như mọi khi , hơi thở chị nhẹ nhàng như phà vào gáy nó , ngực chị ép sát vào lưng nó rất cứng , nó không mặc áo mà sao thấy nóng quá người nó hơi rung , chắc chị thấy người nó rung nên hỏi
– Nhoc lạnh lắm à quay lại đây chị ôm cho ấm
Như chỉ chờ có vậy nó quay người lại chị kéo tay nó dang ra và chị gối đầu lên tay nó , chị ôm nó chặt hơn chân chị cũng gác lên chân nó nhưng chỉ nhẹ ở ngoài
– Đỡ lạnh chưa nhoc , thôi ngủ nhé đừng nghĩ lung tung nhóc nhé
Nó nghe chị nói vậy thì nằm im dù rất khó chịu dù rất muốn chạm vào ngực chị nhưng nó vẫn không dám giờ làm gì cũng không được nó biết vậy vì nó biết chắc vậy , nếu tiến tới thì chị sẽ giận và có thể không quen nó nữa , nó rất nhát , nhìn chị ngủ trong lòng mà nó cứ thao thức ,có lẽ như này hạnh phúc lắm rồi nó không muốn mất đi , giờ cảm giác ham muốn không còn nữa nó thấy bình yên đến lạ , mỉm cười ” ngủ ngon chị nhé “
Chắc do mõi quá mà nó thức dậy chị vẫn ôm nó ngủ , nó nhìn chị ngủ mà sao thấy thương chị lắm nhìn vào nét mặt say ngủ của chị nó nói thầm ” sau này làm vợ em chị nhé ” chắc do mõi quá nên tay nó hơi rung làm chị thức , nó thấy vậy liền nhắm mắt , bỗng chị lấy tay nhéo nhẹ má nó rồi chồm lên hôn , nó cũng nhanh hôn nhẹ vào má chị lại làm chị giật mình
– Nhoc xấu dám hôn trộm chị
– Em xin lỗi chị đừng giận em
– Chị không giận nhoc đâu , nhóc khờ
– Chị à , sau này đừng dầm mưa như hôm qua nữa, bệnh thì sao em lo lắm
-Tại chị thích dầm mưa với nhoc , có vậy sau này thấy mưa nhoc mới nhớ đến chị chứ

You may also like...