Truyện Teen – Bao Lâu Em Sẽ Quên (dreamy)

Tên tác phẩm: Bao lâu..em sẽ quên?
Tác giả: dreamy
Thể loại: truyện tình cảm
Rating: mọi người
Warning: không
Tình trạng: đã hoàn
Nguồn :zing forum
giới thiệu nhân vật:
Gia Hân: sinh viên Mỹ thuật, luôn giấu mình trong mặt nạ tính cách…
Tùng Quân: bạch mã hoàng tử trong mắt nhiều người, lạnh lùng, tài giỏi..hội trưởng hội sinh viên đai học Mỹ Thuật
Một tình yêu đẹp
Một biến cố.
Thân thế..tình yêu và thù hận
” em yêu anh..nhưng tình yêu đó không đủ để làm em thôi không hận mẹ anh “

Có những kỷ niệm mãi mãi chỉ là quá khứ….
Có những sai lầm mãi mãi không thể đổi thay….
1con đường …2 người ngược lối……
Đến bao giờ…..mình sẽ quên nhau?
Writer: Xu atn (Xu khờ)
Dreamy’s story…..
Gia Hân!
_Uh..ra ngay đây…..
_Làm gì mà lâu giữ!Buổi đầu tiên đừng để tới muộn chứ….
Nó cười bằng bộ mặt cầu hòa…:
_Thôi mà, tao chở cho nghen…..
_Mày là chúa lề mề…..Sau này thằng nào lấy phải mày chắc khổ….
_Không đùa à nha, mày nói thế tao mà ế là sẽ hỏi tội mày đó….
Ngày đầu tiên bước vào cổng trường đại học…..nó thấy nôn nao lạ…vậy là ước mơ của nó đã gần với tầm tay hơn….Nó muốn trở thành một nhà thiết kế tên tuổi nên đã thi đại học mỹ thuật….Nó học ngành thiết kế thời trang trong khi Mỹ Hạnh_con bạn thân nhất của nó lại học nội thất.
Đại học Mỹ thuật….
Hình như nó tới trễ…Vội vàng ngồi vào một chỗ trống:
_Cho mình ngồi cùng nhé!
_Uh, tự nhiên…
_Mình là Gia Hân!
_Còn mình là Loan….Rất vui biết bạn…
_MÌnh cũng thế…
Vừa nói được mấy câu thì thầy giáo đã vào…môn học đầu tiên triết học….Nó chăm chú nghe giảng cũng thấy thú vị chứ không như những gì mọi người kêu ca về triết….Chẳng mấy đã hết giờ…..
_Này?Sao nhìn bồ nghe chăm chú quá vậy?Giỏi thật đấy, mình mới nghe đã thấy buồn ngủ rồi…
Nó cười hiền:
_Mình thấy cũng thú vị mà..đâu đến nỗi nhàm chán đâu..nếu bạn cảm thấy nó hay sẽ đủ kiên nhẫn để nghe nó..
Loan le lưỡi:
_Không dám đâu mình thấy mỗi bồ nói thế ak!Đi chơi không?
_Tiếc quá mình hẹn con bạn về cùng nó rồi…khi khác nhé…
_Uh, đành vậy….
_Bye nhá!
Nó thu gọn đống sách vở…vội chạy ra cổng….nhỏ Hạnh mà đợi nữa thì nó la chết…
Nó với Hạnh học chung với nhau từ cấp 3 và cũng thân nhau từ đó…Chẳng có chuyện gì 2 đứa giấu nhau…Nó không sống khép mình nhưng cũng không năng động…nó nhẹ nhàng, tinh tế, lạnh lùng …Nhiều người nghĩ nó xinh xắn nên làm kiêu…nó chẳng phủ nhận….nó không bao giờ quan tâm người khác nghĩ về nó như thế nào…
Nó tĩnh lặng bao nhiêu thì Mỹ Hạnh lại ồn ào bấy nhiêu…Mỹ Hạnh sôi nổi, nhiệt tình, tham gia nhiều hoạt động đoàn thể….người ta biết tới nó như một thủ lĩnh đầy tài năng..
Không ai hiểu vì sao 2 đứa nó lại thân được với nhau…như 2 thái cực nhưng chưa bao giờ chúng nó thấy khó chịu vì tính cách người kia..thế nên tụi nó cứ thân thiết đến giờ….
_Đợi lâu chưa Nhóc?
_Mày làm tao hết hồn ak!Hết kêu người ta chậm chạp nữa nha…
_Uh thì lớp ta ốc chút việc…đi chơi không?
_Thôi tao về cửa hàng giúp mẹ chút…
_Uh…tao đưa mày qua đó…
Nó sống với mẹ…một mình mẹ..nó chưa bao giờ biết về ba….mẹ chăm lo cho nó dành cho nó cả tình yêu của ba…Mẹ có một nhà hàng …không quá lớn nhưng cũng có tiếng…vì thế nó được sống khá sung túc…
Nhà hàng nằm trên đường Phạm Ngọc Thạch, trong một không gian rộng và có tính nghệ thuật….cửa hàng thu hút được rất nhiều người…không gian ấy chính là thành quả của nó…bạn bè đã nhận xét nhà hàng này nhẹ nhàng và thanh tĩnh như chính con người nó vậy…tầng 1 là không gian rất thanh nhã…Bàn ghế bằng mây tre, những chiếc bàn tròn cùng với ghế tựa nhỏ…giản dị mà thuần khiết…Điều đặc biệt là bức tường lớn…đó là một bức tranh đồng quê…một nét thôn sơ mộc mạc khác hẳn về xô bồ vội vã của thành phố….những ản nhạc không lời luôn được dạo như những dòng tâm sự nhẹ nhàng trôi..dễ khiến người ta thấy quên đi mọi phiền muộn trong cuộc sống…..
Tầng 2 như cách ly hẳn với tầng dưới…ở dưới là nét thôn sơ nhàn tản thì ở đây lại là sự sang trọng cao quý…chỉ có 2 màu trắng và đỏ…bộ bàn ghế sô pha với ga màu đỏ_trắng….mỗi bàn đều để một bình hoa lụa….ở trên còn có một sân khấu nho nhỏ…cùng một cây dương cầm…để khách có thể dạo nhạc…chính vì thế đây là không gian lý tưởng cho những cặp tình nhân..
_Mẹ em đâu hả chị?
_Cô đi ra ngoài có chút việc….
_Dạ…em cũng đi luôn đây…chị làm việc nhá…
Nó lấy xe phóng đi…một chiếc máy ảnh…một cái giá vẽ…chẳng biết nên làm gì….
Cuộc gặp gỡ….

Trong cuộc đời chúng ta sẽ gặp rất nhiều người nhưng chỉ 1 số ít trong đó có ảnh hưởng tới cuộc sống của chúng ta……….tất cả có lẽ là do duyên phận ………………

Gửi xe nó để mình thả dọc theo đường Hoàng Diệu…con đường này bao giờ cũng thế bình yên lạ…nó cầm máy ảnh xoay ống kính và chụp…nó thích sự tĩnh lặng nơi đây…Không hiểu tại sao từ bé nó luôn tĩnh lặng..lặng lẽ tới nỗi người ta có thể không phát hiện ra nó…nó thanh cao…khó gần….người ta nói thế và nó đôi khi cũng nghĩ mình như thế…
Đi hoài, nó thấy một anh chàng đang đứng cạnh giá vẽ…nhìn chăm chú vào một khoảng không xa lắm…vô thức nó đưa tay lên bấm máy….chàng trai cao, mặc chiếc sơ mi trắng nhưng nhìn không giản dị mà lại rất phong cách, nụ cười của hắn có nét gì ngạo mạn khó nói rõ được, lần đầu gặp nó đã nghĩ thế nhưng không rõ tại sao…nắng chiều nhẹ chiếu lên chiếc khuyên tai đá xanh tạo ra 1 tia sáng đập vào mắt nó…trong khoảnh khắc ấy nó thấy chàng trai đó vừa gần gũi vừa xa lạ…một cảm giác lần đầu tiên cảm nhận được…
Bất chợt hắn quay lại:
_Phí người mẫu tính thế bào hả nhóc?
_Anh nói gì?
_Chẳng phải tôi làm người mẫu cho em từ bấy tới giờ sao?
_Phí anh nhìn tôi..coi như hòa nhá…
_Sao kỳ thế?Tôi nhìn em?
_Thế sao anh biết tôi chụp hình anh?
_Uh ha…..tại sao nhỉ?
Anh ta lại cười nụ cười có thể làm tan đi tất cả cảnh vật xung quanh….Hắn rất đẹp trai…có thể là người mẫu chăng?
_tôi sẽ gửi tặng anh bức ảnh….anh để địa chỉ cho tôi….
Trời đang nói gì thế này…tự dưng xin địa chỉ…có phải không vậy Gia Hân….
_Em định xin địa chỉ của tôi hả..lý do này không thuyết phục cho lắm…
_Oh, nếu anh nghĩ thế…xin lỗi,đừng nói tôi không trả công cho anh..tạm biệt…
Nhìn theo bóng dáng cô gái đi xa dần…Tùng Quân khẽ cười..lâu lắm rồi cậu không gặp người nào thú vị như thế…
Cúi xuống nhặt thứ cô bé đã đánh rơi..cậu không vội vàng gọi cô bé lại mà chậm dãi nhìn… “Thẻ sinh viên…đại học mỹ thuật…..Trần Gia Hân…lớp……”
Lại một nụ cười nữa….có chăng trên đời tồn tại một thứ là duyên phận?

Về đến nhà, nó cất đồ rồi chạy xuống bếp nấu cơm…Nó vui vẻ hát theo tiếng nhạc….Mà không ngờ mình đang hát..
_Con gái có gì vui thế?
_A, mẹ về..có gì đâu mẹ..
_Mẹ thấy có bao giờ con hát như vậy đâu…đi học vui không con?
_Vui mẹ ạ…Con nấu cơm xong rồi mẹ thay đồ để ăn cơm…
Dọn dẹp xong nó vội rút lên phòng…lấy sách vở ra đọc trước…nó lại nhớ về người đã gặp lúc chiều…một con người khá khó hiểu….anh ta cao ngạo nhưng lại có vẻ trẻ con, đứng đắn như ng lại hơi nhí nhố…chẳng biết phải hiểu anh ta là người thế nào…ủa, mà sao mình lại để ý tới tên đó chứ?
Có phải là duyên số?

Một ngày mới lại bắt đầu, mùa đông trời lạnh để chui ra khỏi chăn ấm là cả một vấn đề…..nhưng giờ học không cho phép nó chậm trễ…vội vàng thức dậy, vệ sinh cá nhân rồi tới trường….
Hôm nay nhỏ Hạnh không có giờ học, nó tới một mình, cũng hơi sớm….nó ngồi xuống một chiếc ghế đá, mơ màng nhìn xung quanh…mọi vật hình như chưa thức giấc…trời sao yên bình quá….giá như lúc nào không gian cũng như thế này…..
Bước vào lớp, mọi người cũng tới khá đông…tiết học bắt đầu, gác bỏ mọi suy nghĩ nó chăm chú học….
Gia Hân….có lẽ là một con người đặc biệt, lạnh lùng nhưng lại khá mơ mộng…Nhiều tài lẻ nhưng ít ai biết được…và nhiều người có thể nghĩ nó là mọt sách….Nó thường giấu mình khá kỹ, bản thân nhiều tính cách…nhiều khi người ta không biết đâu mới đích thực là một Gia Hân?
Đang giờ ra chơi nó chợt thấy mấy bạn nữ chạy vội ra ngoài, tiếng hò reo náo nhiệt…Nó nhếch môi cười, nó chẳng lạ gì mấy cô nữ sinh chắc là một anh chàng hotboy nào đó…
_Gia Hân có người gặp bạn
Cậu lớp trưởng thông báo
_Gặp mình ak?
_uh
_cảm ơn…
NÓ bước ra thì gặp lại nụ cười ấy, nó thản nhiên gương mặt chẳng biểu lộ chút cảm xúc:
_Anh tìm tôi?
_Chẳng lẽ còn 1 Gia Hân khác?
_Có chuyện gì sao?
_Tôi đến lấy tấm ảnh em đã hứa!
_Xin lỗi, vì anh không nói sẽ nhận nên tôi không mang theo…
_Uh, tôi nghĩ có thứ em muốn nhận đấy…
Tùng Quân giơ tấm thẻ sinh viên đọc mấy thông tin trên đó.Nó vẫn bình thản:
_Anh muốn trả tôi, vậy thì cám ơn….
Nó đưa tay cướp lấy nhưng đã bị Tùng Quân giữ lại…
_Đơn giản thế sao?
_Anh nói đi….
Tùng Quân mỉm cười, đưa cho nó tấm thẻ:
_hiện giờ tôi chưa nghĩ ra, em nợ tôi một việc…
Nó cầm tấm thẻ, nhún vai:
_Được thôi….lúc nào nghĩ ra hãy tìm tôi…
_Số điện thoại?
_Anh đâu khó để tìm được tôi, tôi không có thói quen cho số điện thoại…
_Được thôi..em hãy nhớ anh là Tùng Quân…thế nhé, bye e!
Quân ghé sát tai nó:
_Chắc chắn em phải nhớ tên anh suốt đời………
_Chào anh…hy vọng anh nói đúng…..
NÓ đi vào lớp trong cái nhìn của rất nhiều người….những cái nhìn khó chịu….nó cũng chẳng quan tâm…cuộc sống mà….
_Hân quen anh Quân ak?
_Không…sao Loan hỏi thế?
_Thì có bao giờ anh ấy tìm đến khóa dưới đâu..
_Ra thế..mà hắn ta là ai vậy?Sao Hân thấy mọi người lạ vậy?
_Trời Hân nói thật hay xạo thế?
(đọc truyện hay tại KenhTruyen.Pro bạn nhé)
_Nhất định Hân phải biết hắn là ai ak?
_Ở trường này ai mà không biết anh ấy….Nguyễn Tùng Quân, hội trưởng hội sinh viên, đội trưởng đội bóng rổ….
_MÌnh cũng chẳng quan tâm..anh ta có gì đặc biệt đâu..ngoài việc nhìn cũng khá đẹp trai!
_Anh ấy rất giỏi…đã có bộ sưu tập đạt giải trong cuộc thi thời trang toàn quốc…là niềm mơ ước của bọn con gái….Và anh ấy còn đang theo học ngành quản trị ở Ngoại thương nữa….Vì thế thời gian anh ấy đến trường là rất ít…..
Thì ra anh chàng đó cũng khá toàn diện không phải chỉ là một mỹ nam!Thảo nào bao nhiêu người ngưỡng mộ như thế…
Thông tin Tùng Quân tìm gặp một cô nàng năm 1 nhanh chóng lan rộng khắp trường mỹ thuật….Ở cái trường này giờ nó thành mục tiêu săn đuổi số 1 mất…các nàng thì muốn nhìn tận mắt cô nàng may mắn đã lọt vào mắt của hoàng tử mỹ thuật…còn các chàng thì muốn xem mỹ nhân mới xuất hiện…..Vì từ trước tới giờ Quân chỉ quan hệ với miss học viện, khó ngăn được mọi người tò mò….
Rắc rối này nó đâu muốn tìm đến..nó chỉ muốn bình yên học xong thôi…tự dưng ở đâu xuất hiện một chàng hoàng tử trong mơ của các cô gái lại tìm tới nó chứ….
_Ê, nghe nói mày quen Tùng Quân hả?_Hạnh hí hửng
_Quen biết gì phiền chết mày ơi!
_Là sao?
_Thì hôm đi chụp hình, gặp hắn…rồi thế nào rơi mất thẻ sinh viên…hắn đến trả mình thôi…nào ngờ…
_Thì ra là thế…mà có lẽ hắn có ý với mày đấy, tao nghe nói lạnh lùng là bản chất của hắn…dựa vào hành động của hắn mà đoán chắc là cảm mày rồi…
_Xin mày, tao chưa hâm đến mức chống lại tất cả con gái của cái trường này…tao còn muốn học…
_Hi, cái này chưa biết được nha!
_Ak, Hân ơi, tao đăng ký cho mày vào hội sinh viên rồi đó…thứ 3 đi phỏng vấn…
_Mày điên à, sao lại đăng ký cái đó…
_Thì lúc trước tao hỏi qua mày rồi mà….không nhớ ak?
_Nhưng giờ khác…mày có nghĩ là bọn họ sẽ nói ta cố tình tiếp cận hắn không?
_Mày để ý tới người khác bao giờ thế?
_Uh thì đang bị người ta soi…
_KỆ đi, mày đành lòng để tao một mình ak?
_Có sao đâu…
_Tao giận mày luôn đấy…bạn với bè….
_Được rồi…tao đi…nhưng được hay không không phải do tao đâu nhé!
_Sao lại không do mày?Mày bắt buộc phải được…người khác không biết nhưng tao quá rõ mày rồi….cầm kỳ thi họa cái gì mày chẳng giỏi….
_Xin mày, mệt quá…về nhanh đi….
Hội sinh viên

Văn phòng hội sinh viên_ngày phỏng vấn
Trần Gia Hân
_Em tự giới thiệu về mình….
_Thông tin về em đã được ghi rõ ràng rồi
_Em muốn nói thêm gì không?
_Anh cứ hỏi đi?
_Được, em nghĩ mình là người như thế nào?
_Em_như người khác nói là lạnh lùng, nhạt….có người bảo em khá kiêu kỳ nhưng em thấy em là 1 người rất bình thường…em luôn theo đuổi những gì mình thích và không bị bó buộc bởi những quy tắc…..
_Không bị bó buộc bởi những quy tắc với vô kỷ luật có khác nhaukhông?
_Khác….khi em là chính mình em sẽ làm những gì mình thích sẽ không quan tâm người khác nói gì về em..tất cả chỉ về niềm đam mê..>Còn khi em là 1 thành viên của tổ chức em sẽ chịu trách nhiệm về công việc của mình….
_Phần năng khiếu em bỏ trống?
_Vì em không có năng khiếu gì…
_Nếu vào hội sinh viên em muốn đảm nhận vai trò gì?
_Em thích tổ chức sự kiện…và đã có kinh nghiệm tổ chức một số tiệc sinh nhật…
_Cũng khá đặc biệt
_Cảm ơn anh….
_Quan niệm về tình yêu sinh viên của em?
_Em chưa nghĩ tới…có lẽ sẽ trả lời anh sau này..nếu có cơ hội..
_Tại sao?
_Em muốn đúc kết từ 1 kinh nghiệm nhưng kinh nghiệm với em giờ đây là zero..
_Uhm, cảm ơn em…kết quả sẽ được thông báo trên bảng tin vào tuần sau..
_Chào anh!

_Phỏng vấn được ai đặc biệt không?
_hôm nay hội trưởng lại quan tâm tới việc này cơ?
Chẳng bao giờ Tùng Quân để ý những chuyện này, mọi việc toàn giao cho Nam hội phó đảm nhiệm….thờ ơ như thế nhưng phiếu bầu cho cậu vẫn rất cao…
_CÓ 1 cô bé…có vẻ như không muốn tạo ấn tượng…cô bé thờ ơ không muốn thể hiện mình…
_Trần Gia Hân?
_Cậu biết cô ấy?
Quân khẽ cười:
_Biết…để cô ấy làm thư ký nhá!
_uh…..

Danh sách sinh viên trúng tuyển hội sinh viên…đề nghị các bạn đúng 17h30 phút có mặt tại văn phòng hội…..
_Hân này có danh sách rồi đó….
_Uh, tao biết oy….
Văn phòng hội sinh viên:
Xin chào mừng các bạn đã ra nhập hội sinh viên…và sau đây là hội trưởng Nguyễn Tùng Quân sẽ nói đôi lời với các bạn:
_Thay mặt ban chấp hành tôi xin chào mừng các bạn đã ra nhập vào hội.Hội sinh viên đại diện cho toàn thể sinh viên học viện ta, là cơ quan ngôn luận của sinh viên.Ở đây là các bạn sinh viên ưu tú nhất đã lọt qua vòng phỏng vấn.Hy vọng các bạn đem hết năng lực và sự nhiệt tình của mình cống hiến cho hội, giúp hội sinh viên ngày càng lớn mạnh.Xin cảm ơn!!
Một chàng pháo tay vang lên.NÓ nhìn những người ở đây muốn vào clb thì ít mà hâm mộ hội trưởng thì nhiều…nó chẳng quan tâm…
Sau đây sẽ là bổ nhiệm ban chấp hành lâm thời…tạm thời ban chấp hành lâm thời thiếu cán bộ phụ trách văn nghệ và thư ký.Theo hội ý của ban chấp hành…Phụ trách văn nghệ sẽ do bạn Nguyễn Minh Châu tạm thời đảm nhiệm cho tới khi đại hội tổ chức.Còn thư ký hội sẽ do Trần Gia Hân đảm nhiệm.Có ý kiến gì không ạ?
Hân đứng dậy:
_Xin lỗi tôi muốn từ chối nhiệm vụ này…
Ở dưới có tiếng xì xào.Rõ ràng có quan hệ với hội trưởng giờ là thư ký còn giả bộ không đồng ý…
_Lý do của bạn?
_Tôi không có năng lực..không thể hoàn thành nhiệm vụ…
Vần là hội phó Nam phải đứng lên..Tùng Quân coi như không liên quan:
_Không ai có năng lực từ đầu..hơn nữa đây là phân công của tổ chức…bạn cứ tạm thời đảm nhiệm, sau 2 tháng đại hội sẽ có quyết định chính thức..
Hân hậm hực ngồi xuống..rõ ràng đây là trò của tên Quân kia….
Sau đây là kế hoạch sắp tới:
Hội sinh viên đứng lên tổ chức hội thi thanh lịch, là hoạt động thường niên của học viện chương trình sẽ kéo dài 1 tháng với vòng sơ loại, sau vòng này sẽ chọn ra 20 người gồm 10nam 10 nữ…bốc thăm thành 10 đôi vào phần thi trang phục…Sau phần này sẽ chọn ra 10 bạn xuất sắc tham gia vòng tài năng và ứng xử….Chúng ta sẽ tổ chức 2 đêm tài năng và ứng xử tại hội trường lớn…Vòng thi cuối cùng sẽ được tổ chức tại nhà hát quân đội.Do chương trình nhận được tài trợ lớn nên quy mô sẽ rộng hơn những năm trước.Công việc cụ thể sẽ được ban chấp hành phân công và thông báo vào buổi họp tuần sau.Mong các bạn chuẩn bị tinh thần.Buổi họp mặt hôm nay kết thúc…Xin cảm ơn!
Ra về, nó đứng đợi Hạnh ngoài cổng trường….
_Chưa về hả Hân?
_Anh ạ, em đợi bạn….Mà anh Quân này, việc kia do anh đúng không?
_Việc gì?
_Anh biết rõ mà..
_ak, uh
_Sao anh làm thế?
_Em thử đi, anh thấy em luôn tỏ ra mình không biết gì nhưng thực ra cái gì em cũng rõ…anh không biết mình nhận xét có chủ quan hay không nhưng anh linh cảm điều đó….
_Anh đợi xem linh cảm đó nhá….
Nó mỉm cười..Quân là người đầu tiên nhận ra con người nó….anh chàng cũng khá thú vị….
_Bạn em ra rồi chào anh!

Chiều đông, lạnh, gió thổi cái rét càng dữ dội hơn…
_Tao thấy anh Quân ấy quan tâm mày nhá…
_Tao chẳng biết…không quan tâm…
_Tao lạ gì mày..mày có cần phải thế không?Xưa nay mày chưa vì ai mà đắn đo quyết định, hắn là người đầu tiên…
_Mày nhạy cảm quá ha!
Hạnh cười nhẹ…
_tao mà, bạn thân nhất của mày!
Đổi thay và khởi đầu mới…..

_Hi, làm gì đó Loan?
_Hân ak, đang nhắn tin chút…
_Nhìn mặt vui quá ha?Bồ ak!
_UH….
_Cậu ấy không học trường mình ạk?
_UH, học bên kinh tế…..
_Hợp quá còn gì nàng nghệ thuật chàng kinh tế…
_Mà sao không thấy bạn trai Hân bao giờ nhỉ?
Nó cười nhẹ:
_Vì Hân đâu có bạn trai….
_Hân giỡn ak?Xinh đẹp lại hiền như Hân mà chưa có ai?
_Thiệt Hân ế rồi đó…
_Không dám đâu….mà nghe nói Hân với anh Quân?
_Gì ak?Có gì đâu…..
Tiếng nói của Bảo lớp trưởng cắt đứt mọi bàn tán:
_Lớp mình chú ý, về hội thi sinh viên thanh lịch….lớp chúng ta sẽ cử 2 người đại diện tham dự….Cả lớp cho ý kiến…trước tiên là tự nguyện…đây sẽ là cuộc thi rèn luyện cho chúng ta thêm tự tin……
Không một cánh tay nào giơ lên…..
Bắt đầu có tiếng nháo nhào ở dưới lớp….
_Linh này, xinh thế không đi thì phí…
_1m60 mày ơi…bạn Linh lớp mình tuy nghiêng nước nghiêng thành nhưng chiều cao thì hơi khiêm tốn….
_Mấy ông thích chết ak?
Tiếng tranh cãi đùa giỡn ồn ào chẳng khác gì cái chợ….
_Cả nhà nghiêm túc đi…hạn chót rồi đó…..
_Thì lớp trưởng đi đi, tiêu chuẩn đủ đúng không?
_UH đúng đó, bảo là ok oy…đừng chối nữa…
_Ai đồng ý nào?
Cả lớp nhao nhao tán đồng…..Bảo số ít đành phục tùng đa số….
_Thế tớ tuân mệnh vậy..nhưng có bị loại là tớ không biết đâu nhá….
_Yên tâm đi, không ai trách cậu đâu, một chầu kem đãi cả lớp là ok phải không cả nhà?
_Chuẩn khỏi cần chỉnh!
Bảo cười mà như mếu…
_Một người xong còn một bạn nữ…
_Loan thấy để Hân đi đi….
_Uh đúng rồi đó..mấy ai bằng Hân đâu…
_Hân đi thay lớp nhé_Bảo nói…
_Hân xin lỗi Hân không đi được đâu….
_Sao thế?
_Hân ở trong ban tổ chức…..
Cả lớp xì một tiếng…
_Thế mà không nói sớm…ban tổ chức là người nhà…thế có gì đặc biệt Hân nói luôn cho cả lớp biết….
_Ngoài phần quà như mọi năm top 10 năm nayđược một chuyến du lịch 2 ngày 1 đêm cùng hội sinh viên…nên các bạn cứ tham gia nhiệt tình….
_Hội sinh viên vậy là có anh Quân đúng không?
_Chắc chắn rồi….
Thế là lại một lần nữa cái chợ bắt đầu họp…Bảo ơi tớ đăng ký…biết thế nói ra từ đầu…đỡ mệt…..
Chuông điện thoại của nó reo:
_Anh Quân ak!
_5h em lên văn phòng hội họp ban tổ chức…
_Dạ em biết rồi….
Chương trình lần này trong một thời gian khá dài…..vì thế người dẫn chương trình sẽ không chỉ định một người….chúng ta sẽ chọn ra 3 cặp đôi dẫn phân chia ra các đêm sơ khảo…sau đó sẽ đưa ra phiếu bầu của hội để chọn cặp dẫn đêm chung khảo…..Đương nhiên Hương và Quân vẫn là 2 lựa chọn đầu tiên…còn 4 người nữa mọi người cho ý kiến….
_Hân
_Em muốn thử dẫn 1 lần….
Người ngạc nhiên nhất là Quân, Hân cậu biết luôn thờ ơ với mọi việc…vậy tại sao lần này cô bé lại muốn dẫn chương trình!Luôn luôn làm người khác khó hiểu có lẽ đó mới là Gia Hân!
Mọi người nghi ngờ vì thấy Hân khá trầm liệu có đủ lửa đẻ thu hút được sự chú ý của mọi người…
_Được
Tiếng Quân nói rõ ràng quyết đoán…không ai thay đổi được
_Chương trình mở đầu sẽ do tôi và Hân cùng dẫn..có gì tôi sẽ giúp đỡ Hân…
_Cảm ơn anh_Hân khẽ nói.
Không hiểu vì sao nó lại muốn dẫn chương trình…có lẽ đã đến lúc phải thay đổi chút gì đó..không thể là một người ảm đảm mãi được…Từ nhỏ nó đã tự ti vì không có bố đưa đón như bạn cùng trang lứa, mẹ nói bố đã đi xa rồi, còn bộn bạn thì nói nó không có bố, những lời trêu trọc ánh mắt tò mò….lâu dần nó không muốn đáp lại, vì thế nó lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh, từ ngày cấp 1 nó đã tập cho mình sự cô lập, lạnh lùng sinh thêm phần khí thế cao ngạo….đến giờ cũng chưa thay đổi vì nó thấy như thế rất tốt…..
Người đầu tiên nhận ra nó là Quân…từ cái nhìn đầu tiên nó đã biết người này có thể sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới nó….
Việc tổ chức chương trình khá vất vả…duyệt chương trình rồi chỉnh lời dẫn…nhiều khi nó với Quân phải bàn riêng về kịch bản…Có những khi tối mịt mới về được…Quân thực sự là 1 con người thú vị…Với nó anh chân thành như người anh lớn cũng có khi anh nghịch như trẻ con….anh có thể lạnh lùng hoặc sôi nổi…. có lẽ giống nó là loại người có nhiều tâm trạng….Ba mẹ không muốn anh học mỹ thuật nên để được học ở đây anh đã phải miệt mài học cả 2 trường..với ba mẹ anh quản lý mới là con đường anh phải đi….
_Ăn chút bánh này nhóc…cả ngày rồi…
_Cảm ơn anh…
_Không cần khách sáo….
_Lo không em?

_Không…
_Tụ tin dữ!
_Đương nhiên…em mà…
Nó cười, nụ cười tự nhiên như ánh nắng nhẹ nhàng mà làm Quân ngỡ ngàng…..
Nó có lẽ là một cuốn sách mà Quân không thể nào biết được nội dung khi đọc lướt qua những trang đầu….Nhìn nó không ai biết nó dẫn chương trình xuất sắc như thế, tự tin, giọng nói truyền cảm thu hút, ứng phó với phát sinh của chương trình rất nhanh….nói thật khi đứng ra bảo lãnh cho nó dẫn chương trình Quân cũng như cá cược với chính mình….Những tình huống ngoài kịch bản được nó xử lý rất nhanh như đây là công việc nó làm lâu lắm rồi….Nhất là sự ăn ý nó với Quân tựa như 1 người, nó đã làm chủ được sân khấu…….
Tất cả mọi người đều bất ngờ..liên tục thấy những tiếng xì xào đó có phải là Trịnh Gia Hân lớp thiết kế đó không….Với 1 Gia Hân lạnh lùng, ít giao tiếp. 1 Gia Hân ghi bản đăng ký không có năng khiếu…không ai có thể nghĩ đó là 1 người…..
Kết thúc chương trình cũng đã khuya, nhỏ Hạnh có hẹn về trước…nó đành phải để Quân đưa về…..
Đứng trước cổng trường, nó gặp Bảo:
_Hân hay quá nha…thế mà giờ Bảo mới biết
_Bảo quá lời rồi, Hân cũng bình thường thôi mà….
_Hân không có xe ạk, Bảo đưa về nghen….
_Bảo về trước đi, Hân đợi bạn…
Quân đã tới nơi:
_Về thôi nhóc…..
_Hân về nghe!
Hân đi rồi bảo vẫn nhìn theo bóng dáng mất hút dần, bạn Hân là Quân ư?Họ thân như thế từ bao giờ?Lẽ nào người ta nói đều đúng….
Hà nội về đêm. Đẹp và yên bình quá….giang tay đón gió thấy mọi ưu phiền như tan biến…..đã lâu rồi nó mới thấy thoải mái như thế này….
_Nhóc làm anh ngạc nhiên quá đó…
_Đã bảo không gọi em là nhóc nữa mà…
_Nhưng anh thích….
_Em không cho…
Không biết từ bao giờ nó với Quân thân thiết như thế….đã có lúc nó sợ…sợ sẽ yêu Quân..mà yêu Quân thì chắc chắn sẽ rất khổ cực…..nó chỉ muốn có 1 tình yêu bình thường….nhưng rồi lại nghĩ đã quá lo xa….có thể là tình anh em…và cũng có thể là tình yêu…..nó không cần phải băn khoăn và lựa chọn…..tình cảm là thứ tự nhiên…Rồi cứ thế thời gian gặp nhau nhiều, nó cũng thấy gần với Quân hơn….
Nó nói nhẹ như gió thoảng:
_Từ nhỏ, em đã muốn thử nhiều thứ, nhưng dường như em không dám thể hiện, em thấy mình cứ lãnh đạm cuộc sống cứ lặng lẽ, cũng có cái tốt….Gặp anh, em thấy hình như em hơi tẻ nhạt…muốn thay đổi một cái gì đó….Em được mẹ cho đi học rất nhiều thứ…dù gia đình không giàu có nhưng những gì một tiểu thư được học, em đều biết….chỉ có điều em không muốn thể hiện….Anh là người đầu tiên nhận ra em đang cố giấu điều gì đó…
Bất chợt Quân kéo một tay nó nắm thật chặt…
_Em với anh có lẽ cùng 1 loại người…Mẹ anh đã sắp xếp cho tương lai của anh từ nhỏ, bắt anh học đủ thứ….anh không tìm thấy mục đích của cuộc đời mình..dường như tất cả đều là của mẹ..Anh thích vẽ..mẹ cho anh học cũng chỉ vì công ty nhà anh hoạt động cả về thời trang…nếu không mãi mãi anh cũng không bao giờ động được vào cọ vẽ…Con người thật của anh, chắc chỉ em là người rõ nhất……
Đêm..lạnh nhưng có gì đó ấm áp len lỏi trong trái tim 2 người…2 kẻ cô đơn…2 diễn viên kỳ tài dần thoát khỏi vai diễn của chính mình…..
** **
_Tôi muốn gặp Gia Hân!
…………
_Chị gặp em có chuyện gì?
_Cô giỏi hơn tôi tưởng đấy…3 năm nay tôi là người dẫn chương trình chính của trường vậy mà cô mới xuất hiện đã thay thế vị trí của tôi….
_Chị nói gì em không hiểu?
_Nhìn đi….
Huyền vứt cho nó khung chương trình chung kết hội thi thanh lịch..người dẫn chương trình….Nguyễn Tùng Quân vs Trần Gia Hân….
_Tôi thực sự không biết…
_Cô sẽ không bao giờ cướp được những thứ của tôi đâu Trịnh Mai Huyền đã nói là sẽ làm..vịtrí ấy và cả Tùng Quân của tôi nữa….
_Những gì của chị tôi sẽ không bao giờ tranh dành…nhưng hãy rõ đó là của chị hay là chị ngộ nhận….Chào chị!
NÓ bỏ vào trong lớp…một con người đáng thương..kiêu kỳ tới mức hợm hĩnh…
_Chị ta tìm Hân có chuyện gì vậy?
_KHông có chuyện gì đâu
Thấy Hân không muốn nói Loan cũng chẳng hỏi thêm…..
Reng reng…..
_Bye Loan nhá..Hân về trước….
BAO LÂU EM SẼ QUÊN

You may also like...