Truyện Teen – Cô Nàng Hot Boy Version 2 (Moon)

Cô Nàng Hot Boy

Moon

– Lâm Gia Linh – 18t – Cao : 1m62. Con gái 1 tập đoàn kinh tế lớn ở châu Á. Có một sắc đẹp Thiên thần… thông minh, tài giỏi, tinh nghịch trong từng lời nói nhưng rất ít khi cười…mà mỗi khi cười thì… phải nói… Gia Cát Lượng sống dậy cũng chưa chắc đoán nổi tiểu thư nhà ta định giở trò gì !(con ng gì mà khiếp)
– Lâm Gia Huy – 18t. Anh trai sinh đôi của Gia Linh… khác hoàn toàn với em gái… chàng ta mang 1 vẻ lạnh lùng… ánh mắt sắc lạnh, vô cùng đẹp trai… rất ghét tiếp xúc với con gái… muốn biết thêm điều gì về sau sẽ rõ… (1 hotboy chính hiệu đó). – » nhân vật phụ thui. (tiếc thế)
– Trương Nghị Tường – 19t – Cao : 1m76. Con trai tập đoàn đá quý, đẹp trai 1 cách ngang tàng, nhưng trc mặt Gia Linh thì luôn thể hiện mình là 1 tên ngố siêu cấp… thông minh, tài giỏi nhưng ko thiết tha mấy cái vị trí kế thừa sự nghiệp của cha… luôn thể hiện mình là ng lạnh lùng… nhưng với em gái thì yêu chiều vô đối…đồng thời là hotboy trường Gold Star.
Khi con gái đóng giả làm con trai thì sẽ ra sao nhỉ? Lại còn là hotboy nữa chứ… Và nếu 2 hotboy cùng thích nhau sẽ thế nào? Nhiều chuyện ly kì sắp sửa diễn ra. hay lắm nhé!
Cốt truyện nè: Gia đình có 2 anh em sinh đôi, anh trai – em gái. một ngày ng anh trai và ba bị ám sát, để bảo vệ gia tài, ng mẹ độc đoán đã bắt cô con gái giống anh như 2 giọt nước giả làm ng anh trai mong muốn vạch trần kẻ hãm hại. Cô đã trở thành anh mình và giống cả lời nói, cử chỉ, hành động. Vào học trong 1 ngôi trường nổi tiếng nhưng cô vẫn luôn ý thức mình phải là con trai, và với vẻ đẹp sắc sảo cùng tài ngụy trang giỏi vô đối nàng ta đã qua mặt bao nhiêu chàng trai và trở thành hotboy có 1 ko 2 với biệt hiệu “hoàng tử dễ thương”. Và mọi chuyện bắt đầu trong chuyến dã ngoại, 1 chàng hotboy khác, kẻ mà ngay lần đầu gặp đã đụng độ, hắn đã vô tình chạm đúng chỗ nhạy cảm của cô… và thế là thân phận dần bại lộ. 2 ng bắt đầu có tình cảm thì muôn vàn sóng gió lại diễn ra…
–> nhiều tình tiết hài lắm…
Chap 1: Lần đầu là hotboy.
Reng… reng…. reng…
– Alo ?- Tiếng 1 ng phụ nữ trầm lắng vang lên…
– Thưa phu nhân…. – giọng nói đầu dây bên kia có vẻ ái ngại…
– Chuyện gì ? – Người phụ nữ vẫn bình thản trả lời.
– Chủ tịch và thiếu gia… ko qua…
Người phụ nữ cúp máy cái rầm… bà ra lệnh cho một tên vệ sĩ…
– Gọi tiểu thư về gấp !

Chiều 3h : Ngoài sân bay…
Một cô bé mặc chiếc váy trắng, khoác chiếc áo nửa người màu trắng, đi đôi giầy búp bê màu sữa… mái tóc buông dài… bước xuống máy bay một cách nhẹ nhàng.
– Thưa tiểu thư ! – 1 ng đàn ông trung niên đứng tuổi mặc bộ vest đen nhẹ nhàng cúi đầu xuống trước cô gái…
– Bác vẫn vậy nhỉ, quản gia Trương? Mặc dù cháu vẫn thường bảo bác đừng hành lễ quá trịnh trọng như vậy ?
– Tiểu thư rốt cục cũng nói nhiều hơn lần cuối tôi gặp, tiểu thư đã lớn hơn, xinh đẹp hơn nhiều rồi! – Vừa nói, ng quản gia vừa vẫy tay ra hiệu cho đám vệ sĩ đứng chờ ở đó khuân vác đồ xuống cho cô gái. – Mời tiểu thư lên xe…
Cô gái nhẹ nhàng bước lên xe…
– Lần này về Đài Loan không trịnh trọng như lần trước đc. Mong tiểu thư thứ lỗi.. nhưng cũng chắc tại vì phu nhân gọi tiểu thư về gấp quá… với lại…gia đình ta…. – Ng quản gia lấp lửng giữa chừng và liếc nhìn lên chiếc gương phản chiếu hình ảnh cô tiểu thư trước mặt mình.
Cô gái vẫn đăm chiêu nghĩ ngợi, ông biết có nói gì thì cô cũng yên lặng. Cô luôn có thói quen chỉ quan tâm vào những thứ thật cần thiết, còn những thứ không cần thiết xung quanh dường như cô không bao giờ để ý!
– Chuyện về chủ tịch và thiếu gia… ắt hẳn bên tiểu thư đã đc thông báo… tuy nhiên hôm nay tôi đến đây là đưa tiểu thư về khách sạn ở chứ không phải về biệt thự… bà chủ muốn gặp tiểu thư tại khách sạn, vì không muốn ai biết là tiểu thư về nước!
-…
– Và còn vài việc, tiểu thư có lẽ sẽ ở lại bên này…
Lúc này cô gái đã có vẻ chú tâm vào lời nói của ông quản gia hơn…
– Tiểu thư sẽ học ở đây! Không sang Mĩ du học nữa.
Cô lại quay đi, với cô ko có gì quan trọng nữa cả… mẹ cô gọi cô về ắt hẳn có chuyện muốn nhờ…

6h 30 : Xe đã chạy đến trước 1 khách sạn lớn..
Cô gái bước xuống, với khuôn mặt thanh tao, dáng ng nhỏ nhắn, đặc biệt ở đôi mắt ánh lên 2 chữ ‘sắc sảo’, cùng với đó làn da trắng mịn màng, chiếc mũi cao thanh tú… tất cả đều vẽ nên 1 mĩ nữ tuyệt vời… bảo vệ khu khách sạn và những chàng tiếp tân vừa nhìn thấy cô gái, trong 5 phút, tất cả đều dừng công việc nhìn cô ko chớp mắt…
– Thi… thiên… thần? – 1 tên khẽ buông lời…
Chiếc thang máy chỉ tầng 3. Ở phòng 114, 1 ng phụ nữ trung niên, quý phái, xoay qua nhìn cô gái bước vào…
– Gia… Linh!
– …
– Con vẫn im lặng nhỉ? Sau 3 năm không gặp, con vẫn ít nói vậy hả? – Ng phụ nữ nhìn cô gái và phất tay có ý cho ng quản gia đi ra. – Con càng ngày càng giống Gia Huy hơn đấy nhỉ? Nhưng… Gia Huy…
Nói đến đây bà ngừng lại.. một lúc sau, bà lại nói tiếp:
– Nhà ta… có gián điệp…
– 1 vụ ám sát… ko thành? – Cô gái lên tiếng.
– Người hiểu anh trai con nhất… chỉ có con! Có lẽ cuộc chiến tranh giành quyền lực sẽ bắt đầu! Mẹ đã chuẩn bị cho con học trường mới ở đây, trường Gold Star. Dù thông minh cỡ nào nhưng con cần đi học. Mặc dù anh của con mới 18t nhưng vẫn có thể đạt bằng đại học loại A, mẹ tin chắc con cũng như vậy.. nhưng con cần phải tốt nghiệp đã. Đồng phục ở kia.
Nói xong, bà đứng dậy bỏ ra ngoài..
– Đã hiểu…- Cô gái cầm bộ đồng phục lên và nhẹ nhàng cất tiếng.

Sáng 7h30 :
Cô giáo lớp A1 bước vào và trịnh trọng tuyên bố với cả lớp :
– Hôm nay, lớp chúng ta sẽ có 1 học viên mới.
Cả lớp nhốn nháo.
– ko biết là boy hay girl? – một cô nàng lên tiếng.
– Nếu là boy thì mong sẽ là 1 cậu hotboy, còn nếu là girl – 1 cô nàng khác nháy mắt với các bạn – thì xử nó…
2 phút sau khi nhốn nháo, cả lớp bỗng im bặt và nín thở chờ đợi 1 bóng hình bước vào. Với chiếc áo sơ mi bỏ ngoài quần (hơi khác kiểu tí, vì con trai đều phải sơ vin), quần jean đen, chiếc áo khoác không cài cúc, chiếc calavat thắt lệch, 1 bên đeo khuyên tai, mái tóc đc tỉa và xếp nếp gọn gàng, 1 chiếc kính gọng nhỏ, đôi giày thể thao trắng đen cao cổ.. tay phải xỏ túi quần, còn tay trái thì xách chiếc cặp vắt lên vai trông thật kiểu cách và ngầu nữa… phải, đó là 1 boy! Các cô gái sau 3phút im bặt (mải ngắm) thì bỗng nhiên rộ lên rầm rầm :
– So cool ! – 1 nàng lên tiếng
– Ai vậy ta, đẹp trai quá à. – nàng khác chen vào.
Ngay lập tức, chàng ta đc đặt cho một biệt hiệu là ‘hoàng tử dễ thương’, vì trông chàng baby vô đối !
Làn da trắng này, khuôn mặt tròn, đôi mắt đậm nét lịch lãm, cùng với chiếc mũi cao trông rõ như ng quyền quý… đã làm say hết các cô nàng trong lớp. Và chàng đc liệt vào hàng hotboy ko chỉ của lớp (cứ như động vật quý hiếm cần đc bảo vệ ý). Không để cho các nàng đợi lâu, cô chủ nhiệm thắng giọng để ổn định trật tự lớp và cô nói :
– Đây là Gia Huy ! – Rồi cô quay sang học sinh mới nói tiếp – e hãy tự…
– Ko – cần – đâu ! – Một câu nói buông thõng trước sự ngạc nhiên tột độ của cô giáo và cả lớp… khi cô còn chưa nói hết câu. Hotboy đi thẳng xuống phía cuối lớp và chỉ vào 1 chỗ đang còn trống :
– Chỗ này… của tôi à ?
Lúc này cả lớp ngạc nhiên hết mức… càng ngạc nhiên hơn khi cô giáo lắp bắp :
– Đ.. đú… đúng rồi ! Em sẽ ngồi cạnh Nghị Tường, hai em cần làm quen nhau thì hơn!
Hotboy kéo ghế dịch ra và ngồi xuống, chân vắt chữ ngũ và khuôn mặt lạnh tanh, tay chống cằm nhìn lên bảng mà không để ý tới những ng xung quanh…
– Ai mà hống hách! – 1 tên con trai lên tiếng – Thằng nhóc này muốn chết à? Ngồi cạnh Nghị Tường mà còn dám hống hách…
Những ánh mắt ái ngại nhìn sang bên cạnh hotboy. 1 khuôn mặt lạnh lùng xen lẫn vào đó là sự ngang tàn. Mắt nhắm nghiền, tay mân mê chiếc điện thoại, hai bên nghe tai phone, không quan tâm tới sự tồn tại của ng ngồi bên cạnh nhưng trong thâm tâm hắn ta đang rất khó chịu vì thái độ của ‘kẻ mới đến’
– Đẹp trai quá!
– So cool nữa!
– Lạnh lùng quá!
– Nhưng vẫn cute!
Bao nhiêu tiếng bàn ra tán vào xung quanh hotboy, nhưng nào cậu có để ý. Cậu đang suy nghĩ gì.. có trời mới biết. Trong giờ ngày hôm ấy, bao ánh mắt cũng chỉ nhìn hotboy, kẻ ngồi bên cạnh cũng chỉ nghe nhạc, còn hotboy thì ngồi thinh, mắt nhìn lên bảng và tay thì… xoay xoay cái bút.
Chap 2: Bạn cũ
Ra chơi.
Hotboy nhà ta đứng dậy phi ngay xuống cangtin, mặc cho bao nhiêu nàng trong lớp lật đật chạy ra chỗ hotboy để xin làm quen.. vậy mà. Xuống cangtin, hotboy mua 1 lon coca, cầm 1 cuốn sách, và ngồi gần cửa kính để dễ dàng nhìn ra khuôn viên trường. Chăm chú đến nỗi tất cả những ánh mắt hình trái tim đang hướng theo cậu mà cậu ko hề hay biết… những lời xì xào bàn tán… khen ngợi… các cô nàng chết mê chết mệt… tưởng tượng chàng ta chỉ đến bên họ, 1 lần thôi cũng đc họ cũng mãn nguyện(Này, này, mấy bà ui.. đừng sa đà nhá! Đọc lại tên truyện đi. Không là nhầm lẫn to đó)
Bỗng… Rầm!
1 tiếng đập đánh uỳnh xuống bàn, hotboy ngước lên. Bằng ánh nhìn thản nhiên nhất có thể. Cậu trông thấy 1 cô gái nhỏ, vui vẻ, với nụ cười tươi trên môi…
– LÂM – GIA – HUY!
Không hiểu chuyện gì xảy ra, cậu đang ngạc nhiên tột độ, nhưng cũng giữ bình tĩnh, mặt lạnh tanh và hỏi:
– Quen nhau sao?
– Woa, cậu nói… – Cô bé giơ tay lên đếm trên từng đầu ngón tay, và giơ lên trước mặt hotboy 3 ngón- … những 3 từ cơ đấy! Cậu là siêu sao nói chuyện chỉ bằng 1 từ thui mà! Ko ngờ cậu lại ở đây, ko tin đc đấy, cậu cũng có thói quen ăn uống từ khi nào vậy ? Cậu đeo kính từ bao giờ thế ?
Những câu hỏi liên tiếp dồn dập và huyên thuyên của nhỏ chả ăn nhằm gì với câu mà hotboy đã hỏi. Cô bé vẫn tiếp tục huyên thuyên đủ chuyện hỏi han trên trời dưới đất, nào là khỏe ko, dạo này thế nào… v..v.. Thế nhưng cô ko nhận đc 1 câu trả lời nào cũng như sự chú tâm của hotboy. Trước những con mắt ngạc nhiên tột độ của những fan hâm mộ hotboy mới nổi, ko thiếu những viên đạn, những ánh mắt hình lưỡi dao sắc hoắm…Và quá khó chịu vì cô gái cứ quấn lấy mình.. hotboy đứng dậy đi về phía cửa ra vào cangtin. Cô gái vẫn huyên thuyên bên tai cậu :
– Cậu vào lớp à ? Sao sớm thế ? Cậu có ở kí túc ko ? Bắt buộc đấy ! Và… Gia Linh thế nào rồi ? Cậu ấy mất liên lạc với tớ rồi.. buồn thế. Nhưng ko ngờ cậu lại học ở đây đấy. Hôm ấy tớ có ra sân bay tiễn Gia Linh.. nhưng rốt cục lại…
Cô bé dừng lại và phát hiện hotboy đang trân trân nhìn mình. Cậu nói :
– Sao cậu biết Gia Linh ?
Cô bé lại định đưa tay lên đếm… thì hotboy đã giữ tay cô lại trc sự chứng kiến của tất cả mọi ng, với hotboy không là gì nhưng với những đôi mắt dán chặt vào hotboy thì nghĩ rằng họ đang.. nắm tay..
– Trả lời! – Hotboy nói như ra lệnh.
– Cậu không nhớ mình sao? Chán thế? Mình là Trang Như ! Phùng Trang Như ! Ko nhớ sao? Bạn thân hồi vác sách tới trường, vậy mà không nhớ! Huy ngày càng đẹp trai ra đấy nhỉ? Mình cũng không nhận ra, nhưng nếu cậu thế này chắc Linh còn đẹp nữa, Linh có ánh mắt rất sắc sảo, Không – Nhầm – Được – Đâu!– Rồi cô bé tiến lại gần hotboy, nhỏ thì thầm vào tai chàng – không dấu đc cô bạn thân này đâu nhé! Nếu không nhận ra bạn thì tụi mình đâu còn là bạn than. – Nói xong, nhỏ vội đứng ra xa và nói tiếp- nhưng cậu không nhận ra mình.. tiếc thật đó!
Hotboy vội vàng lôi cô nhóc ra khỏi cangtin trc sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt ko thể nóng hơn của các nàng hot girl. Tới 1 chỗ khuất, cô nhóc đc thả tay ra.. cô bé liền nói :
– Cậu bỏ kính ra đi ! mình muốn xác minh về cậu, Gia Linh ?
Chiếc kính đc gỡ ra.. 1 đôi mắt trong veo hiện ra, sắc sảo, đẹp tuyệt, với hàng mi dài, cao vút.
– Trông cậu thế này, đẹp trai hơn nhiều đấy ! – Như nói tiếp.
– Sao cậu biết ?
– Vì tụi mình là bạn thân.
– Đã từng thôi !
– Ko, mãi mãi,- mặt Như xịu xuống- Hôm đó mình bị bắt cóc khi đến sân bay…mình ko thể liên lạc đc với bạn sau khoảng thời gian khủng khiếp ấy. Mình nghĩ sẽ sang Mỹ với bạn nhưng ko thể, vì công ty ba gặp chuyện tí chút nữa là phá sản. Và, sao bạn lại đóng giả là Huy ?
– Chết rồi ! – 1 câu nói cộc lốc trắng trơn của Linh cũng đủ để Như hiểu ra tất cả. – Bị ám sát
Phải, Con ng đó – chàng hotboy mới đến là con gái, là Gia Linh (tại giống anh quá, và mới cắt quả tóc ko thể ngắn hơn đc nữa nên ai nhìn vào cũng nghĩ là con trai, mặc dù dáng ng Linh hơi nhỏ). Như hiểu Linh nhất ngoài Huy ra. Như biết Linh đã rất đau, vì Huy là ng lạnh lùng, nhưng với Linh, Huy lại là con ng khác, dịu dàng, ân cần, độ lượng…
– Ko sao, mình sẽ giữ bí mật, chỉ cần cậu đừng buồn và đừng giận mình vụ 3 năm trc nữa
– Mình giận dai thế sao ?
– Thế… Cậu đã làm gì vòng 1 của mình vậy? Nó…bằng phẳng…
Bỗng 1 tia điện xẹt qua bên má Như, ánh mắt con bạn lạnh lung như có tử thần sắp đến… đón Như đi.
– Vậy… sao?
– Ớ!
Từng chữ một hằn lên khiến cho Như giật mình, Như tái xanh, và bỗng nhỏ cười khúc khích… Như biết ngoài Như ra thì ko 1 ai dám chê Linh, vẻ mặt tức giận của Linh khiến Như buồn cười, mặc dù Như ko để ý thấy con bạn mình tức như sắp bốc hỏa, khí đen thoát ra làm u tối 1 vùng (ặc…amen… chỗ này mình tả hơi quá tay).
Hai ng họ không hề để ý tới có những ánh mắt đang dõi theo họ, và… dù không mấy dễ dàng, Linh cũng nghĩ tới chuyện mình phải ở chung phòng cùng 1 tên con trai. Nghĩ tới đây, Linh thở dài, chỉ học trong 1 tuần, quen trường rồi là phải ngủ lại trong kí túc xá, không đc về cho đến chủ nhật. Không biết ng cùng phòng của Linh sẽ là ng con trai như thế nào nhỉ? Dù thế nào thì Linh cũng sẽ sử dụng ánh mắt lạnh băng, vô hồn nhìn hắn. và không quan tâm tới bất kì ai, cho qua nhanh đợi đến ngày tốt nghiệp, cũng là ngày cô phải tiếp quản công ti thay anh trai. Cô cho đó là việc đương nhiên, và than phận này, cô có thể sẽ không trở về là chính mình đc nữa. nhưng cô không quan tâm, quan trọng cô cần làm cho tốt vai diễn này đẩy tên gián điệp hãm hại cha và anh cô lòi đuôi ra. Vì vậy, ngoài ông bà quản gia già và mẹ cô thì không ai biết rằng Gia Huy đã chết.
Họ nói chuyện dưới tán lá cây rất lâu, nhưng chỉ có mình nàng Như nhà ta độc thoại 1 mình thui ý, còn Linh thì vẫn lạnh lung, nhìn vào quyển sách, và thi thoảng gật gật như là đang chú ý lắm về lời Như nói, mặc dù những lời đó chả vào đầu Linh đc tí nào, Như biết, con bạn của Như vẫn luôn thế, không thay đổi tí nào. Nhưng đc gặp lại bạn, nhỏ cũng vui rồi, và nhỏ biết Linh đã buồn và đau đến mức nào khi Huy ra đi, ng anh quan tâm tới Linh nhất… và cũng là ng mà nhỏ thầm ngưỡng mộ nhất.
Chap 3: Đụng độ.
7h sang.
Như lên lớp của Linh (hotboy đó), vội vã kéo Linh xuống cangtin. Vừa đi vừa độc thoại:
– Sáng nay mình chưa ăn sang nhá. Mình nghĩ đi ăn cùng với Huy sẽ khiến Như nuốt ngon hơn, với lại, Như ko đem theo tiền, nên Như rủ Huy đi cùng, Như muốn đi ăn với Huy, là con trai Huy phải trả tiền nhá! Ko đc chuồn đâu. – Như quay qua, ánh mắt tinh nghịch nhìn Linh và nháy mắt… mỉm cười.
Xuống cangtin, Như gọi ra 1 khay toàn đồ ăn, nào là 1 cái sanwhich, 1 hamburger bò, 1 khoai chiên, 1 ly sữa. Còn mua cho Linh 1 gói bim bim que bé tí (híc, tội nghiệp).
– Heo à? – Linh hỏi.
– Ko, có thực mới vực đc đạo chứ?.
– Ngược đãi – Linh xé gói bim bim ra và cho que thứ nhất vào miệng.
– Con trai… Ăn …ít …ông.. éo! – Như vừa nhai ngồm ngoàm, vừa nói.( Ăn ít ko béo)
Linh mặt tỉnh bơ, vẫn ngồi gặm que bim bim, tât thảy những cô nàng xung quanh dừng mọi việc đang làm để… ngắm ‘hoàng tử dễ thương’ của họ, và ko quên tặng cho Như 1 màn lườm nguýt đủ kiểu.
Bỗng.. 3 tên con trai, trong số đó có Nghị Tường, đồng thời là 3 hotboy nổi tiếng ở trường này, tiến về phía Linh, mặt đằng đằng sát khí.
– Thằng nhóc kia ? – 1 tên lên giọng.- Châu Khải. 1 thiếu gia xuất thân từ gia đình khá có thế lực về đấu thầu, nghe lời Nghị Tường, rất thích lăng nhăng.
Như vẫn ăn tiếp, còn Linh rút trong gói bim bim ra 1 que mới nhét vào miệng, mắt vẫn nhìn ra sân trường.
– Lơ bọn ta à ? – Tên còn lại lên tiếng – Phùng Thế Minh, thiếu gia nhà quyền quý, đẹp trai, lịch lãm và chu đáo.- Nghe nói mới 18t, mà học lớp lớn à. Chứng tỏ chỉ số IQ lớn nhỉ ?
– Ngươi dám cướp vị trí đứng đầu của 3 hotboy trường này à ?- Châu Khải hằn học.
– Điều Nghị Tường quan tâm không phải vậy, mà là thái độ hống hách của hắn. Cho hắn biết điều đi. – Thế Minh chen vào.
Và họ ngạc nhiên tột độ khi thấy khuôn mặt vô cùng bình thản đến mức lạnh tanh của Linh, và thái độ thản nhiên ăn của Như. Như biết, Linh sẽ có cách xử trí chúng… và vì.. Linh làm sao thì Như làm theo.. thế thôi. Tên Châu Khải bực mình đập mạnh xuống bàn khiến cho cốc sữa lung lay.. Như hơi nhíu mày.. Linh thấy vậy liền đứng lên thản nhiên đi ra bàn khác định ngồi thì 1 bàn tay vội giữ vai Linh lại…
– Gia thế ? To nhỉ ?
– Sao? – Linh không thèm nghoảnh mặt lại nhìn ai đang kéo vai mình. Tiếp tục cho một que bim bim vào miệng nhưng lần này cô chỉ nhấm nháp chứ không có ý định ăn hết nó ngay, và cô cũng không có ý định quay lại.
Đang định rảo bước đi tiếp. Thì có ng gọi giật lại cùng 1 tiếng kêu thất thanh và hang loạt tiếng đổ của 1 thứ gì đó.
Xoảng… xoảng… cheng…
– Á… a.. um.. um.. ơ!
– Nhóc kia! – Giọng tên Châu Khải vang lên.
Cuối cùng Linh cũng quay lại. Điều mà khiến Linh bận tâm không phải là do tiếng đổ vỡ, hay tiếng gọi của tên Châu Khải mà là tiếng kêu thất thanh của 1 cô gái và đó là Như… Đằng sau Linh là cảnh tượng tên Châu Khải túm chặt cổ áo của Như xách lên, nếu không có cái ghế ngồi để Như đặt đầu gối lên quỳ trên đó thì có lẽ Như đã bị treo lên trên không rồi, cũng đủ biết Khải khỏe đến mức nào. Thì ra lúc nãy, Linh quay đi và cô bạn Linh cũng vậy, định đi theo nhưng tên Châu Khải do không giữ nổi bình tĩnh đã xô tới gạt hết đồ ăn của Như và túm lấy cổ Như. Linh lúc này quay hẳn ng lại, mặt không biểu lộ bất kì cảm xúc nào… vẫn lạnh tanh – vì nhỏ rất giỏi trong việc giấu và kìm nén cảm xúc.
– Muốn gì? – Từng tiếng dõng dạc cất lên khiến cho Khải chột dạ.
– Nếu nhóc muốn cô ng tình của mình không bị làm hại thì tốt nhất nên nghe theo tụi này. Châu Khải không phải là ng biết thương hoa tiếc ngọc đâu. Cậu ta là tay lừa tình chuyên nghiệp đó. Nếu muốn cô bạn gái của nhóc đc yên thì nên theo bọn này ra ngoài xử đẹp 1 trận.
Bỗng Linh nhếch mép cười. 1 nụ cười hiếm gặp nhưng nếu với 1 thân phận là con gái thì Linh đã khiến cho vô số trái tim lệch nhịp, vô số con ng đổ. Nhưng với Như thì khác, 1 nụ cười rất hiếm gặp của Linh, khiến cho cô bạn chột dạ. Vì hiếm khi Linh cười, kể cả Huy cũng vậy. Rất hiếm, và khi 2 con ng này cười, ắt hẳn sắp có chuyện gì đó đáng sợ xảy ra. Như khẽ nói:
– Mình không sao đâu, hì, Huy về lớp đi.
Tên Khải lại siết chặt lấy cổ Như. Khiến Như khó thở.
– Muốn gì? – Lần nữa, Linh dằn giọng hỏi lại. Nhưng mặt lạnh tanh, 2 con mắt nhìn trân trân xoáy sâu vào chỗ tay Châu Khải đang túm chặt cổ của Như.
– Có vẻ cậu cũng là con ng chính nghĩa đó! – Thế Minh lại gần và vỗ vai Linh.
Linh bắt đầu thấy khó chịu và bực bội.
-Khủng bố!
– vậy sao? – Nghị Tường bây giờ mới lên tiếng, cậu nhìn thẳng vào mắt Linh, 2 ánh mắt băng giá vô tình nhìn nhau – giỏi đấy!
– …
– Im lặng sao? – Nghị Tường cười khẩy.
2s sau, cậu ta phi đến như bay, ghì chặt Linh vào tường và hét lớn.
– Chướng mắt quá đấy! – Con mắt Nghị Tường đỏ lên
Linh vẫn lạnh băng nói
– Lũ mafia, thả cô ấy ra! – Linh cũng gằn giọng không kém.
Nghi Tường càng tức giận ghì chặt hơn, và không chịu bỏ ra, Như sợ hãi cố vùng vẫy trong khi tên Châu Khải cười khúc khích.
– Nhìn kĩ… Thằng nhóc hống hách.
– Nhìn lại… mình đi
Linh buông 1 câu trống không, tên Thế Minh chạy lại
– Tường, cậu không nên đánh nhau trong trường đâu, mang thằng nhóc này ra xử đẹp sau sân cỏ đi. Nó dám hỗn láo… phải dạy nó 1 bài học mới đc.
Nghị Tường buông tay ra, Linh đứng thẳng trở lại, mặt lạnh băng, những ng xung quanh nhìn Linh ái ngại, họ sợ Linh bị làm sao, vì dù sao, Linh cũng là hotboy mà, nhưng không ai dám chống đối 1 hotboy nổi tiếng của trường như Tường… Như đc thả ra và bắt đầu ho sù sụ, Linh đi qua Như và theo chân 3 chàng hotboy nổi tiếng đó. Như vội chạy theo, níu tay Linh lại và lắc đầu mong sao Linh đừng đi. Nhưng Linh đã quyết thì khó long thay đổi đc.
– Nhóc kia, bây giờ chỉ cần quỳ xuống xin tha thì anh Tường sẽ tha tội cho mày. – Khải lên tiếng
– Mơ sao?
Tường rất khó chịu, không phải vì Linh ăn nói xấc xược, mà là ánh mắt của Linh khiến Tường khó chịu, 1 ánh mắt vô hồn, sau lớp kính, ánh mắt đó chứa sự vô cảm, lạnh nhạt, lãnh đạm, giống ánh mắt của mẹ Tường ngày xưa, ng đã bỏ Tường đi.. ng đã đẩy Tường cho 1 con quỷ dữ, vì vậy, Tường căm hận bà đến xương tủy.
Linh chợt tháo kính ra, lúc này Tường mới kịp nhận ra, dưới lớp kính đó là một đôi mắt trong veo, lạnh lung và rất thanh cao. Tường đã bình tĩnh hơn, ánh mắt đó khác xa ánh mắt lúc nãy, lãnh đạm, vô hồn, còn giờ đây là ánh mắt sắc sảo đến vô cùng. ‘Nếu hắn ta là con gái…’, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Nghị Tường và anh vội gạt phăng ý nghĩ đó..
– Trời, thì ra là 1… mĩ nam? – tên Khải lên tiếng.
– Đẹp trai quá! – Những cô gái hét rầm lên.
Ngoài cả dự tính, Linh không biết võ, nhưng lúc đó Linh nghĩ rằng mình sẽ nghĩ ra cách nào đó để thoát khỏi cảnh tượng thế kia. Linh tháo kính vì sợ trong cuộc va chạm, kính sẽ vỡ và 1 mảnh kính nào đó sẽ đâm vào mắt chứ chả có ý định làm gì cả. nhưng không ngờ nó còn có tác dụng trên cả mong đợi. Nghị Tường quay đi và bảo:
– Hôm nay tao mệt, về trước.
Thực ra anh đang nghĩ về đôi mắt trong veo, sang long lanh và rất dễ bị cuốn hút của Linh. Cậu nghĩ không lẽ mình có vấn đề giới tính?
(đọc truyện hay tại KenhTruyen.Pro bạn nhé)
Chap 4: Tìm thấy
Tiếng chuông cửa reo lên, bà giúp việc ra mở cửa, Như nhào vào biệt thự hò to:
– Gia Huy! Gia Huy!
– Cậu chủ đang trên phòng. – Bà quản gia nói nhẹ.- Có vẻ đang chuẩn bị đi đâu đó.
Không đợi bà quản gia nói hết câu, Như ào lên phòng Linh và mở cửa, không có ai, bỗng cửa phòng Huy mở, Linh bước ra. Như bắt đầu ríu rít..
– Mình có quen 1 chị trong quán bar hay lắm nhé, cậu đã hứa sẽ đưa mình đi chơi mà, vì vậy đi cùng mình đi.
– Đợi chút – Linh lạnh lung bước vào với cái áo khoác và ra ngoài.
Khi bước qua mấy cô hầu gái thì, những tiếng xì xào vang lên:
– Ai thế nhỉ?
– Đi với cậu chủ thì chắc là bạn gái rồi!
– Chả có gì đặc biệt.
– Chắc tại nhà giàu!
– Cậu chủ lạnh lung mà?
Như nghe đc những tiếng đó và bảo với Linh
– Lũ giúp việc nhà cậu rảnh rỗi nhỉ?
Linh không nói, trc khi đến quán bar mà hai ng đã hẹn trc, Linh vào tiệm, thay 1 bộ váy trắng, và tóc Linh đc nối dài ra. Tất cả chỉ trong 2 tiếng.
– Tránh gây chú ý!
Như liền huých nhẹ Linh,
– cậu sợ các nàng bám theo à?
Linh không nói, Như cũng biết, việc ra ngoài với Linh là nguy hiểm khi anh Linh đã bị ám sát và nếu chúng biết Huy còn sống thì nhất định sẽ giết lại. nhưng giờ, Huy chính là Linh.
– Nốt ngày mai, cậu phải vào kí túc xá rồi, chơi hết mình đi. Mai là chủ nhật, tụi mình đi mua sắm, ok?
Như nháy mắt. Tối đó, trong quán bar không mấy dễ chịu, Như ngồi trò chuyện với chị mà Như quen, còn Linh thì ngồi 1 mình, nhưng với Linh thế cũng tốt, vì không có ai làm phiền, từ xa, có ng đã trông thấy Linh. Đó là Nghị Tường, và 2 tên hotboy bắt nạt Linh hôm nọ, song não của Linh cho biết họ đã nhìn thấy Linh, nhưng Linh không hề để tâm. Nhưng nếu Tường mà bắt gặp thì Linh sẽ bị phát hiện ra mất. thế nên, Linh quay mặt ra chỗ khác.. Linh giơ 5 ngón tay lên và cụp lại từng ngón 1: 5, 4, 3, 2, 1..
Quả không ngoài dự tính, Khải đến, ngó Linh và hô lên:
– Ô! Gia Huy ư? Không ngờ đó! Cậu là tên đồng tính 2 mặt, Sáng đi lừa tình con gái rồi chiều đi lừa tình con trai à.
Tên Khải nói ko mấy gì dễ nghe cho lắm, khiến Linh bực, nhưng Linh ko thể gây gổ với hắn ở đây đc, Linh nhổm dậy, thản nhiên :
– Thưa Châu thiếu gia, Thiếu gia có bị cận nặng không thế ? Dù thiếu gia có là bạn của anh trai tôi đi nữa thì cũng nên giữ ý tứ chút, tôi là con gái đó… tuy tôi giống anh tôi nhưng cũng phải nhìn nhận cho rõ ràng chứ ? hay, con ng như thiếu gia đây ô hợp tới mức không phân biệt đc đâu là nữ, đâu là nam ?
1 tiến vỗ tay đưa lên, là Nghị Tường,
– Nói hay lắm, cô nói nhiều hơn anh cô đấy. – Nghị Tường đã nhận rõ sự khác biệt, vì trc mặt anh lúc này là 1 cô gái thông minh, sắc sảo, xinh đẹp… mà chưa có ng con gái nào khiến anh có cảm giác như thế.
– Cảm ơn vì đại thiếu gia đã khen… giờ thì tôi về đc chứ ? – Giọng nói thanh tú cất lên, khiến 3 chàng hotboy đơ toàn tập.
Lần đầu tiên Linh phải nói nhiều thế này, trc giờ cô đâu có nói nhiều.
– Về sớm thế ? ở lại chơi với bọn anh đã.- Khải đã kịp giữ tay cô lại.
– 1 lũ ng hám gái, ở lại thì Gia Linh không bằng lũ ng tình của các anh à ?- Tiếng Như vang lên, cô chạy lại kéo Linh đi, bỏ mặc cho 1 trái tim vừa bị sét đánh, thất thần nhìn theo..
1 ngày chủ nhật buồn bã, không còn gì đáng buồn hơn là nghĩ về ngày mai phải ở kí túc xá, chung phòng với 1 tên con trai vô ý vô tứ nào đó. Cú nghĩ đến đó chỉ khiến cô muốn điên đầu. Và cô nghĩ đến chuyện hôm qua, cô đã quá manh động khi nói quá nhiều, vì lúc đó, cô tức giận, và khi tức giận thì cái miệng của cô lại hoạt động. Ng ta nói cô chỉ giỏi mỗi cái miệng ăn nói, mỗi lời mà cô nói ra đều như vết dao xuyên vào da thịt ng nghe. Và tất nhiên, hôm qua trc khi vềnhà, cô lại đi cắt tóc, áo sơ mi, chiếc áo khoác mỏng, quần jean, và giày thể thao cao cổ. Sáng sớm ra, vùa bước xuống nhà cô đã trông thấy bộ mặt dữ dằn của mẹ. Cô đã đoán biết đc điều gì sắp xảy đến.
– Hôm qua, mày đi đâu ? – Mẹ hỏi cô với giọng giận dữ.
– …
– Có nói không ? – Mẹ cô gằn lên
-… Chơi ! – Giọng Linh thản nhiên đáp bỏ mặc thái độ giận dữ của mẹ mình và bước thẳng tới chỗ bàn ăn, cầm lon coca và đi ra ngoài.
– Mày… đứng lại ! – Mẹ cô hét lên.
Linh đứng sững lại. Không quay đầu lại, cô nói
– Sao ?
– Mày đi đâu ?
-… -Linh bước tiếp.
– Đừng tưởng với khuôn mặt đó, dáng vẻ đó thì mày có thể thay thế Gia Huy, mãi mãi, mày không bằng 1 nửa của nó đâu. Vì thế đừng gây rắc rối cho mẹ mày nữa.
Linh bước tiếp, Cô không đau khi mẹ cô nói vậy, cũng không buồn, mặt lạnh tanh. Tim của cô không buồn vì mẹ cô đối xử tệ với cô. Mà vì cô ko biết mẹ đối xử tổt để làm gì. Cũng như nhau cả thôi.
Như từ ngoài cổng chạy vào… Lại ríu rít, lại vui tươi.
– Huy này, mình đi chơi đi, shopping nha!
– Tùy! – Linh nhẹ buông 1 câu lạnh lung.
– Trời… cậu càng ngày càng giống Gia Huy rồi, nói chuyện có mỗi 1 chữ thôi à? – Như nhìn Linh ánh mắt ngại ngần.
– … (im lặng)
– Hay… cậu bị gay?- Như cười khúc khích.
Linh với sát khí đùng đùng ở đằng sau, ánh mắt sắc lạnh đến ghê ng.
– Muốn thử không? – Linh nhìn Như rồi liếm mép..
Như bật cười ha hả và giơ tay,
– Rồi, rồi, mình xin hang. Ok?
Cả ngày hôm đó, Linh và Như đã đi chơi, ăn uống, vui vẻ và Linh quên hết mọi buồn, cho đến cuối ngày, tại 1 nhà hang cao cấp, khi vừa gọi món ra thì…
– Yo! Lâm Gia Huy? – Tiếng nói của Khải vang lên khiến cho Như đang nhai miếng bánh trong miệng thì tí nữa ngẹn.
– Lại cùng con nhỏ chua chat này ngồi ăn uống cơ đấy? Coi bộ hôm nay rảnh rỗi nhỉ? – Thế Minh tiếp lời/
Không them để ý, Linh thừa biết kẻ nào đang làm cô không cảm thấy ngon miệng nữa. Và cô biết Như cũng đang thấy khó chịu vì việc này. Bỗng, Nghị Tường tiến đến:
– Cô em gái cậu?…
– Sao?
– Xinh lắm!
– Cấm
-Tôi thích!
– … – Linh im lặng, đơn giản vì cô không nghĩ ra 1 từ ngữ nào mà có thể bao hàm toàn bộ ý kiến của cô. Nhưng nếu là Huy, anh luôn làm tốt. Vì thói quen của anh ngại nói lắm. Cô đang bí từ, nên quyết định im lặng. Thế nhưng 3 tên kia nào để cho cô yên đâu? Nghị Tường nói thẳng thừng…
– Tôi thích tính cách của cô ấy!
– Cấm.- Linh nhíu mày.
– Tôi sẽ khiến cô ấy đau khổ… vì cô ấy là em gái cậu! – Tường nhếch mép lên cười đểu 1 cái.
– Đố! – Linh lúc này đã rời mắt khỏi đĩa thức ăn và nhìn lên NT (Nghị Tường).
NT nói vậy, thực ra điều cậu muốn hỏi là về thông tin của Gia Linh kìa, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Huy (ng cậu ta ghét vì cái tính quá chảnh) Cậu ta chỉ muốn chọc cho con ng kia tức điên lên mới hả giận. Chứ NT đâu phải ng như thế, đến cả ty là gì cậu còn chưa biết nữa. (híc.trai tơ, nên khi nói mấy chuyện tình cảm thì ngu dễ sợ lun, gì cũng nói toạc ra hết á)
Còn về Linh, cô cười thầm trong bụng ‘Có kẻ thần kinh mới thích ngươi, nói mà không biết ngại’
Rồi cúi xuống uống nốt cốc coca đá đã hết ga… và mặc kệ lũ con trai kia ra sao
Chap 5: Thách thức
Thứ hai đa đến, Linh mệt mỏi bước xuống giường và thay đồ, kèm theo… vác chiếc vali nặng trịch xuống nhà, và đưa vali cho 1 tên vệ sĩ gần đó nhất xách ra xe. Còn ‘cậu chủ’ cũng ung dung xỏ túi quần ra xe. (dã man)
Chiếc xe dừng trước cổng trường, vệ sĩ của Linh xách chiếc vali xuống và để nó dưới đất rồi cúi ng chào và quay lưng đi, bỏ mặc ‘cậu chủ’ của hắn mặt mếu xẹo vì, với sức của Linh thì sao xách nổi mà còn lết 1 đoạn đến bảng tin tìm phòng, và lết đến kí túc xá nữa chứ. (tội ghê, cứ như bị đuổi ra khỏi nhà và đang tìm nơi tá túc ấy)
– Gia Huy! – 1 tiếng reo lên.
– Anh Gia Huy kìa – Cả lũ nhốn nháo (không hỏi cũng biết là những nhân vật nào. Nếu không biết mình gợi ý nhá)
– Đẹp trai ghê
– Mình ngất mất!
Cả lũ nhốn nháo và không ai để ý rằng Linh đang khổ sở bởi cái vali xách tay, ban sang Linh đã định dung va li kéo đi rồi nhưng vali ấy bị hỏng khóa nên Linh đành bỏ nó lại. Và giờ… đang không biết làm thế nào thì Linh trông thấy 3 hotboy trường đang đứng bên kia đường khiến cho nàng ta giật mình, bất giác nâng chiếc vali lên phi về phía kí túc, khu nam ở lầu dưới nên Linh không phải khệ nệ khiêng cái vali đi nữa.. May mắn thay, 1 giọng nói quen thuộc đến tíu tít ở phía cuối hành lang vang lên..
– Huy?? Tớ thấy phòng cậu rùi nè, – Như hổn hển, đưa tờ giấy ghi mã phòng cho Linh, cả ng cô nhóc lấm tấm mồ hôi.
Linh bắt đầu đi tìm phòng, và đây… phòng 105, Linh bước vào phòng, căn phòng chỉ có 1 nửa trống và dường như nó dành cho Linh, còn bên kia, là của ai! Linh thu dọn lại đồ đạc và tất cả mọi thứ, sắp xếp theo kiểu anh Linh đã từng sắp xếp. Và nghe theo lời rủ rê của Như, Linh xuống cangtin ăn bữa trưa. Cả trường hầu như đã quá quen với việc Như và Linh than nhau, 2 ng họ đều là bạn than, 1 số kẻ ngoài chướng tai nói Như không ra gì, bám riết lấy hoàng tử, hay kẻ nào độc mồm nói, Như quyến rũ hoàng tử, và dù thế nào thì những hành động vô tư của Như đều khiến cho bọn hot girl của trường chướng mắt (Vì trg có 3 chàng hotboy nên mấy cô này cũng tự thiết kế 1 biệt danh để mỗi cô chọn 1 anh, nhưng vậy mà thành viên có tận chục ng chứ không ít, giờ số lượng tăng khi Linh – với vai trò là hotboy đã xuất hiện) –( bọn này mà biết Gia Huy là con gái chắc muốn hộc máu mà chết quá!).
Thưởng thức bữa trưa nhanh chóng, Như kéo Linh lên sân thượng.. Ở đây, mọi điều đều có thể nhìn thấy, và Linh trông thấy bong dáng 3 tên hotboy nọ đang đứng trc 1 cô gái cười ha hả, còn cô gái đó vẻ mặt sợ hãi, quỳ sụp xuống vái vái, lạy lạy… Linh chướng mắt vô cùng, nếu là Gia Huy thì anh sẽ không bao giờ có động tĩnh gì. Nhưng cô không phải anh mình, cô là Gia Linh, và lương tâm cô không bao giờ cho phép cô quay mặt làm ngơ với những gì đang xảy ra.
– Gia Huy – Linh thầm nhắc tên anh trai, vì cô biết anh sẽ luôn đến bên cạnh cô khi cô gọi tên anh.
Linh bước nhanh xuống cầu thang, hướng về phía có chuyện đang xảy ra.
– Cô nghĩ cô thoát nổi sao?- Tiếng Khải dõng dạc
– Em không muốn làm con rối nữa. – Cô gái van nài – mong các anh tha cho em.
– Ng đàn bà của tao mà đòi có ý kiến sao?- Khải túm lấy cổ áo cô gái và lên cao giọng.
– Đànbà không đc lên chủ kiến sao? – Linh cất tiếng
Vẫn 2 tay xỏ túi quần, khuôn mặt lịch thiệp, chậm rãi bước tới và đỡ cô gái dậy, cầm tay cô gái định quay đi, Linh không để ý đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Anh cô là ng thích hành động, còn cô lại thích dung lời nói áp đảo ng khác. Cô tin chắc nếu anh mà cứu 1 ai đó thì không cần nói nhiều, chỉ cần cứu hay không thôi. Còn cô, không biết võ thì chỉ còn cách nói sao cho ngắn gọn, không làm mất phong thái của anh trai. Đầu óc cô đang căng như dây đàn suy nghĩ.
– Hoàng tử dễ thương? – Cô gái bất giác buột miệng nói
– Dễ thương cái con khỉ! – Khải lên tiếng.
– Xin lỗi Lâm thiếu gia, nhưng đó là ng đàn bà của bọn tôi. – Thế Minh từ tốn.
Linh đang bực mình, rất bực, Linh muốn nói thật nhiều để xả cho lũ kia 1 trận nhưng cô phải cố kìm nén.
– Khủng bố à? – Linh lạnh lung, giọng tỉnh bơ cất lên.
– C.. cá.. cái gì? Thằng nhóc này. – Khải vội xấn xổ tiến tới, nhưng may thay Minh kịp giữ hắn lại.
– Sao hả? – NT lên tiếng.
– Định nghĩa. – Linh chợt dừng lại, biết họ không hiểu mình đang nói gì, cô quay qua, chỉ tay vào cô gái đang đứng bên cạnh mình và nói tiếp – ng đàn bà của bọn tôi.
– Vì cô ta thuộc quyền sở hữu của chúng tôi, là đồ vật cho bọn tôi chơi, bọn tôi ngắm… làm vật để chúng tôi hành hạ.
Linh quay ra nhìn cô gái và trông thấy ánh mắt khẩn cầu của cô gái.
– Đồ vật? – Linh nói bằng giọng mỉa mai nhưng vẫn lạnh lung. – Vậy… các ng là gì?
– … – Chưa để ai kịp nói gì, Linh nói tiếp.
– Động vật!
Linh kéo tay cô gái định quay đi, khi đó NT từ đằng sau gọi giật lại.
– Ng đàn bà đó đã có chủ, với lại, hoa tàn rồi, không tươi nữa.
Linh vẫn bỏ ngoài tai những lời hắn nói, nhưng trong cô thầm nghĩ: ‘tàn hay không không quan trọng vì cô có phải con trai đâu mà quan tâm nó tươi hay héo’.
– Anh Huy! – Cô gái bẽn lẽn đến tội, Linh chợt buông tay ra nói ko đầu ko đuôi.
– Tự do! – Linh chực quay đi, nhưng cô gái đã kịp giữ Linh lại và nói:
– Giờ e là của anh!
– Tránh ra ! – Linh thấy ớn vô cùng, cô chỉ định cứu cô gái vì mấy tên ngứa mắt nhưng cô ko ngờ cô gái ấy lại theo Linh và làm phiền Linh đến vậy.
Lúc này, Linh chực nhận ra cô bạn thân đã biến mất tự lúc nào, Linh vội phi lên sân thượng và đảo mắt tìm. Thế nhưng Linh ko thấy bóng ai, cô chỉ tìm thấy chiếc vòng ngọc của Như bị vỡ làm 3 và từng mảnh vụn đó như có dính ít máu.. Linh giật mình, vơ vội đống vụn vỡ và chạy vội xuống sân trường, tìm mọi ngóc ngách có thể để tìm cô bạn thân.
Trong 1 nhà kho chứa đồ thể dục ở sau khuôn viên trường, tối tăm, ẩm thấp, 1 giọng nói đầy uy quyền vang lên.
– Mày dám theo đuôi Hoàng tử của bọn tao à ? Mày định lợi dụng gì ở anh ấy ? Hay mày là con hồ ly chín đuôi ?
– Nói gì vậy ? – Như rướn ng lên để thấy những đứa con gái đang đứng xung quanh cô, fan của Linh (híc, đúng là đàn bà) – Tôi ko hiểu.
– Hoàng tử dễ thương : Lâm Gia Huy là của bọn tao ! – 1 giọng nói khác cất tiếng.
Như ko thể nói, Huy là Linh, là con gái đc, nhưng hiểu lầm này thật tai hại biết chừng nào, cô biết ngôi trường này ko tầm thường, việc cô mất tích trên thế gian này dễ như ăn kẹo, và chỉ cần đưa ra công chúng 1 lời giải thích khac nhẹ nhà là Cô mắc bệnh chết, hay tai nạn… đại loại như vậy. Và.. ko để cô kịp phản ứng, thì 1 cái tát trời giáng khiến cô nổ đom đóm mắt.
– Chúng mày… xử nó ! – Tiếng nói uy quyền kia lại vang lên
Và thế là, bao nhiêu phát đá, tát, móng tay cấu xé đều giánh xuống ng Như. Còn về phía Linh, cô đã biết Như gặp chuyện ko lành, tìm mãi trong trường chẳng thấy đâu, cô cũng định ra ngoài trường thì 1 bàn tay kéo áo Linh. Linh quay ra :
– Nhà kho chứa đồ, tụi nó hay xử ng tại đó – Cô gái bẽn lẽn nói
Ko nói gì và với khuôn mặt lạnh băng ko biểu lộ cảm xúc – mặc dù rất lo – Linh kéo tay cô gái đi và hướng về phía nhà thể dục.
– Tham gia với ! – Linh từ tốn mở toang cửa và nói với giọng trầm có chút gằn xuống.
Tất cả mọi hoạt động đều dừng lại và… lũ con gái đó lắp bắp.
– Ơ ! anh Huy.
1 đứa con gái bất giác quay qua nhìn cô gái đang núp sau Linh. Cô gái bẽn lẽn.
– Đỡ Như ra !- Linh nói như ra lệnh cho ng con gái đó, cô gái đi vào đỡ Như, còn Linh cũng tiến vào nhìn con bé cầm đầu lũ con gái : Kiều My – Rảnh rỗi quá phải ko ? Để tôi đoán nhé, Các cô chết mê chết mệt dưới sự lịch lãm của tôi (tự tin quá đáng), và thấy Như đi theo tôi nên các cô thấy tức và muốn thủ tiêu cô ấy, bằng cách chờ cho lúc tôi ko để ý, các ng bịt miệng cô ấy, trong lúc đó cô ấy cố vùng vẫy và đã ko may đập tay vào thành lan can và làm vỡ chiếc vòng ngọc. Nếu ko trông thấy chiếc vòng ngọc đó thì tôi cũng đã ko thể phát hiện ra cô ấy mất tích. Và giờ muốn thủ tiêu cô ấy để nhận đc sự chú tâm của tôi ? Nhưng ko có đâu !
Tất cả nhũng lời Linh nói chỉ mất 19s. Khả năng lí luận là vô đối, khả năng dự đoán, xây dựng tình huống cũng đáng nể, mỗi tội tiết kiệm lời nói quá đáng, nhưng khi nói nhiều thì lại nói nhanh và lí luận rất sắc bén.
Như ngạc nhiên cao độ, nào giờ có thấy Linh nói nhiều thế đâu… mà nay.. Bỗng, 1 phát trời giáng cái rầm xuống mặt My. Linh tát cô ta, 1 phát tát rất mạnh khiến cô ta ngã xuống
– Đi thôi !- Linh phủi tay rồi đút tay vào túi quần đi trước, cô gái đỡ Như theo sau.
– Em sẽ cho anh thấy, anh chỉ là của em thôi !- My lẩm bẩm. (trời ơi, mấy bà này điên vì tình rùi hay sao hả trời, nhìn lại ng đi mấy mẹ ơi?)
Chap 6: Oan gia ngõ hẹp
Linh rảo bước về phòng, và khỏi nói, cô gái kia cũng theo về, như cái bong sau khi Linh đưa Như về phòng Như.
– Sao vẫn theo? – Linh dừng lại, không quay đầu và mặt lạnh băng. Cô đang gắng bắt chước anh trai sao cho thật giống.
– Em là của anh rồi! – Cô gái đứng im trả lời.
– Không ai cả! – Linh bỏ về phòng.
Cô gái cũng về theo, lúc này Linh bực bội thật sự. Cô đang định quay lại mắng kẻ kia thì:
– Ê, bạn gì ơi? – Tiếng Như từ phía đầu hành lang vang lên.
Như phi như bay đến trc mặt Linh và cô gái. Giọng trịnh trọng tuyên bố:
– Huy là con trai đó nha ! vì vậy, ở cùng phòng mình cho đỡ bất tiện, nha! – Như kéo cô gái theo
Dường như cô gái không muốn theo Như tí nào, vì trong long cô gái, có hình ảnh Huy thôi (là Linh bây giờ ý, vì nói tên anh không thì biến Linh thành kẻ đồng tính mất). Linh quay vào không chút do dự. Và bây giờ, điều mà cô trông thấy đầu tiên là…căn phòng bề bộn, quần áo con trai vứt tứ tung…cứ như mới có thế chiến bùng nổ vậy. Từ trong phòng tắm, 1 chàng trai cao to, vạm vỡ bc ra. Linh không khỏi bang hoàng vì ng bước ra là Nghị Tường. Cô giữ lại sự bình tĩnh, khuôn mặt lạnh lẽo bước ngang qua, mặc dù đang rất rối loạn, sao mà không rối loạn đc khi cô thấy 1 tên con trai cởi trần, tay cầm chiếc khăn tắm xoa xoa đầu. Cậu cũng kinh ngạc khi thấy Linh:
– Trời, sắp xếp kiểu gì thế này! – Thế nhưng, NT lại nhếch mép nhoẻn cười, 1 điệu cười bí hiểm và ranh ma
– … – Linh thấy khó chịu vô cùng, trc giờ cô chưa thấy tên con trai nào cởi trần cả.. vậy mà.. nghĩ đến đây, cô muốn cho tên con trai vô ý vô tứ kia 1 bài học.
Linh rút trong vali ra 1 gói bim bim que (hình như nàng ta nghiện món này rồi thì phải) đưa 1 que vào miệng và đọc sách. NT, khác hẳn vẻ thường ngày, giờ mặt hắn thộn ra nhìn Linh. Càng nhìn càng thấy giống… cô gái anh gặp ở quán bar hôm nọ. Linh biết hắn đang nhìn mình nên vội quay sang:
– Đồng tính à? – Mặt lạnh băng
– Nói gì cơ? Cậu nghĩ cậu là ai? – NT phản bác. (đang ngắm ng ta đúng quá còn gì)
– Hay là,.. thích tôi rồi? – Linh vừa nói vừa tiến lại gần với khuôn mặt gian gian.. (chị ta đang tính khủng bố tinh thần anh nhà ta đây mà)
– N… nói… g.. gì… vậy? – NT toat mồ hôi hột! (Cà lăm luôn)
– Thế sao nhìn? – Vẫn gian gian, Linh đứng xỏ tay túi quần và nhìn NT không chớp mắt.
– Tại tôi thấy cậu giống… – NT không thể nói tiếp vì đến nay, tên của cô gái mà anh gặp anh không hề biết
– Gia Linh, em gái tôi! – Linh tiếp lời.
– Thì ra cô gái ấy tên Gia Linh! – NT nghĩ vu vơ
– Tôi giống em gái tôi lắm đó! – Linh nhìn thẳng vào mắt NT và nhếch mép cười nham hiểm (oi, thôi òi, nàng ta lại cười òi).
NT bối rối không biết làm như thế nào đi nữa, thì cậu ta bị cuốn hút ngay vào ánh mắt sắc sảo ấy.
– E.. hèm.. tôi là con trai ! – Linh quay đi, và buông 1 câu khiến cho NT nhà ta rơi bịch từ trên trời xuống dưới đất (mơ mộng cao quá mà).
– C.. â.. câ.. cậu ! – NT tức trào máu. Cậu liền phi ra ngoài cửa.
‘Bình tĩnh nào, cậu ta là con trai, là 1 tên con trai lập dị, đừng để ánh mắt đó bị lừa, em gái cậu ta giống cậu ta như đúc nên mình nhìn nhầm cậu ta thành con gái cũng đúng’. NT đưa tay lên giữ lấy ngực và thở hổn hển, như đang tự trấn tĩnh mình.
Còn phía bên trong, Linh đang chuẩn bị tắm, nàng ta vui tươi, hả hê vì đã hạ đc tên con trai trên mặt trận tinh thần ấy. Sau khi tắm xong, Linh mặc quần áo tươm tất, lúc này, tóc ướt đang đc Linh lau khô cẩn thận, mặc chiếc áo 2 lớp bên ngoài là cộc tay và bên trong là dài tay, đi đôi dép ở nhà, trông nàng ta siêu cute. (theo nghĩa là con trai ý). NT nói :
– Trông cậu cũng ko tệ nhỉ !
– … – Linh im lặng và mặc kệ cho tên kia nói 1 mình, cô đến bên giường nằm xuống gối, tắt đèn.
– Sao ko nói gì ? – NT nói to hơn.
– … Ngủ. – 1 lúc sau Linh cũng nói 1 câu
NT tức lắm. ngoài việc là hotboy ra cậu ta còn là hội trưởng hội học sinh đó nhé. Tài giỏi, đẹp trai, cuốn hút. Thế nhưng nó chả là gì với Linh, vì Linh tự thấy mình đẹp trai hơn NT nhiều (tự sướng quá).
– Sáng mai có cuộc tổ chức đi dã ngoại cho học sinh năm 3. Ai cũng phải đi, nên cần dậy sớm. Hôm nay cậu cúp học nên chắc ko biết! – NT nói với Linh, mặc dù biết thừa Linh nhà ta ko nghe thấy,hay đúng hơn là ko them nghe.
Nằm trong chăn, Linh chợt cười nham hiểm (huhu, chị ta nghĩ cái khỉ gì trời, nhìn mà ghê quá).
..K e n h t r u y e n . p r o..
Sáng 8h.
Mọi ng đợi mãi mà ko thấy Linh đến, cô giáo sốt ruột cho ng lên gọi Linh, nhưng cô đã dậy từ sớm và đang ngồi ăn bim bim que ở cangtin. Bỗng, Như hồng hộc xông vào!
– Huy… ơi.. hộc.. hộc (mệt quá ý mà, sân trường rộng lắm ý). Đi… dã… ngoại… hộc… mọi ng… hộc hộc…đang … chờ!
– … – Linh nhét nốt que bim bim vào miệng rồi rảo bước.
Cậu đi qua mọi ng đang đợi cậu, không nói không rằng phi thẳng lên xe và chọn hang ghế cuối cùng ngồi gần cửa kính ô tô.Như và Mỹ Dung ngồi cạnh Linh. (Mỹ Dung là tên nàng hôm qua đc Linh cứu ý). Và Như bắt đầu huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Linh còn không them nghe. Còn Như thì không hề để ý đến bao nhiêu con mắt hình viên đạn đang dõi theo mình từng lúc một… và đâu đây nghe tiếng răng nghiến ken két (sát thủ má ui). Nhưng Như nào có quan tâm mấy. Như nói, Dung nghe, Linh lim dim vờ đang ngủ.. Thế nhưng, đc 1 lúc… bước lên xe 3 chàng hotboy, (khỏi nói, biết ai ùi). NT chọn hàng ghế gần Linh nhất, còn 2 chàng kia chỉ biết theo thôi, còn Dung níu lấy tay Linh khiến Linh bất giác để ý tới ánh mắt tên Khải đang nhìn chằm chằm vào Dung.
– Mafia!- Linh lên tiếng.
– Cái gì? – Khải giật mình đáp lại.
– Nhìn gì?- Linh tỉnh bơ, lạnh lung đáp
– Oan gia ngõ hẹp rùi, – Như lên tiếng, – Hay tại mình xinh đẹp quá khiến cho 3 chàng hotdog trường này phải ngồi cả xung quanh ngắm mình nhỉ?
Cả ô tô cười vang khi nghe 2 chữ ‘hotdog’ của Như.
– Nói hay lắm. tôi cá là cô chưa đc đi học bao giờ nên mới không biết chữ nghĩa như vậy! – Thế Minh tiếp lời, hắn đang vô cùng tức tối, mặt đỏ gay.
– Còn cô là hot girl, tức là gái nóng, thế sao không cho mọi ng xem cảnh nóng ngay tại đây đi! – Khải nói và cười ha hả vẻ đắc thắng.
– Tự nhận mình là hotdog sao? – Linh lên tiếng – nếu là hotdog nên về chuồng đi là vừa.
Linh nhìn xung quanh 3 anh chàng nhà ta, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về Linh
– Để tôi đoán, 3 cậu đang định phủ nhận rằng các cậu không phải là hotdog, nhưng sự im lặng của các cậu chính là sự gián tiếp nói lên rằng các cậu đã nhận nó. Đồng thời các cậu không thể nói 2 bọn họ là hot girl đc, đó chỉ là cái cớ để che giấu sự xấu hổ vì quá mất thể diện thôi.
Tất cả mọi ng trong xe ô tô, mắt chữ A mồm chữ O, đơ trong 3s, vì tài ăn nói xuất chúng của nàng hotboy này. Bao gồm 3 tên hotboy kia cũng thế. Họ đã bị đoán trúng tim đen, trong khi cô nàng lấy hơi dài nói nhanh 1 cách kỉ lục trong 13s. (mẹ ơi,) Linh quay ra phía cửa nhìn, và xe ô tô bắt đầu chuyển bánh, cả xe vỗ tay rầm rầm hưởng ứng vì ‘chàng’ ta nói rất triết lí. Còn 3 chàng hoàng tử bị cho 1 cú hẫng đau điếng, họ đã lên kế hoạch rất công phu và dự định sẽ cho Linh bẽ mặt, thế nhưng, Linh không những không bẽ mặt mà còn làm cho ván cờ xoay chuyển, phần thắng lại nghiêng về cô với tỉ số 2-0 (lần trong phòng kí túc, thắng đậm). NT ngạc nhiên tột độ, cậu không thể ngờ, ‘Gia Huy’ lại có thể nói đc cậu trong khi tình huống suýt chút nữađã nghiêng về cậu 1 bàn thắng đẹp để cân bằng tỉ số (nghe như bong đá quá à). Cậu không thể khinh thường Linh them nữa. Cậu vội nhắn tin cho tên ng hầu trung thành đáng tin cậy nhất:
‘Điều tra về 2 đứa con sinh đôi nhà họ Lâm’- Cậu thực sự tò mò về Gia Huy. Hay đúng hơn là cái kẻ đang ăn bim bim que 1 cách ngon lành ở đằng sau cậu.
NT quay qua và nói với Linh :
– Cậu sẽ biết tay tôi !
– ..Ùy.. – (Tức là tùy đấy) Ko thèm quay ra, không thèm rút que bim bim trong miệng, Linh cứ để yên vậy nói chuyện với NT khiến cậu càng them phần tức tối. Suốt chuyến đi, mọi ng cười nói vui vẻ, đa số là ngồi quay về phía cuối xe (cẩn thận lệch cổ có ngày) ngắm chàng ‘hoàng tử dễ thương’. Còn 3 hotboy nhà ta thì vẫn tức tối vì họ dường như đã bắt gặp phải 1 đối thủ đánh ghờm.
Chap 7: Sự thật
Chiếc xe ô tô dừng lại trước 1 khu rừng sinh thái, nơi đây cảnh đẹp, mọi ng khoan khoái bước ra khỏi ô tô, và ai nấy đều vui vẻ và ra ngắm cảnh, chỉ trừ… Linh và Nghị Tường. Về việc NT cau có thì ai cũng biết, chàng trai nhà ta bị Linh chọc cho tức giận, nhưng còn Linh? Số là lúc đang lơ mơ ngắm cảnh bên đường, cô nàng đã chống cằm, và ngủ thiếp đi, và khi chiếc xe phanh gấp, nàng ta tương luôn quả đầu vào thành ghế trước cái cộp, mọi ng đều quay lại nhìn. Linh ngượng vô cùng (thấy tội quá ak). Ai cũng xuýt xoa, lo lắng vì cục u trên trán nàng khá to. Vừa bước xuống xe, Linh đã hằn học, khó chịu. Thế nhưng bao nhiêu cánh tay, khăn tay, thuốc bôi, cao dán, tới tấp giơ lên trước mặt Linh.
– Đau ko anh?
– Em bôi cho!
– Em xem nào!
– Sưng to quá, tội nghiệp anh….
Những câu nói tương tự như thế… từ bao nhiêu lời nói ra, Linh gạt tay hết tất cả, chậm rãi ra chỗ cây gần đấy, đứng tựa vào cây. Mỹ Dung đi ra, tay cầm chiếc khăn ướt, định lau cho Linh, nhưng Linh đang cay cú và hất tay Dung ra cái bịch, chiếc khăn rơi xuống đất, Dung nhìn Linh ái ngại.
– Cậu đừng cắm cảu thế chứ! Có phải tại ai đâu, tại cậu mà!- Vừa nói, Như vừa lấy 1 miếng băng dán lên đầu Linh, Linh đang định đẩy tay ra thì Như kêu lên:
– Không đc đâu nhé, cậu mà tháo ra là mình giận, để yên nào, ko mình đè cậu ra đó!
Như nói rất vô tư, vì cô nàng nghĩ Linh là cô bạn gái của mình chứ ko hề nghĩ gì khác, thế nhưng bao ánh mắt khó chịu khi trông thấy cử chỉ than mật đó của Như khiến chúng chỉ muốn xông vào mà xé xác Như ra. Còn Dung, cô lẳng lặng bỏ đi, cô rất buồn khi “Huy” lại đối xử với cô như vậy.
Cô giáo gõ nhẹ chiếc kẻng, học sinh từ các ô tô đứng ra xếp hàng, Linh hằn học ra đứng ở cuối hang, tay vẫn xỏ túi quần.
– Các em, hôm nay, chúng ta sẽ đc đi tham quan quanh khu rừng sinh thái, trường ko nhận đc tin có thú dữ nhưng các em cũng cần cẩn thận đề phòng bị lạc đó, hoặc cũng bị bắt cóc, cô chỉ đùa thôi, nhưng chơi ở xung quanh đây, và chúng ta sẽ thi cắm trại, phân nhóm bất kì, nhóm nào có trại đẹp nhất thì nhóm đó khi về sẽ có thưởng.
Linh coi như bỏ ngoài tai mọi thứ, cô bực dọc quay ng khi cô giáo vừa nói xong. Bỗng…
– Tụi mình 1 nhóm nhé! – Khải khoác vai Linh và nói.
Linh đấy Khải ra và đi thẳng không quên ném cho Khải 1 tia nhìn lửa điện,
– Nhóm ta toàn hotboy mà, 1 nhóm 5 ng đó. Cậu không định làm nhóm với con gái đó chứ. – Tiếng Minh trầm trầm.
Linh ghét tên này lắm, vì cái vẻ mặt trầm lặng khó tả cùng vẻ điềm đạm của hắn khiến Linh thấy bực. Linh ghét tên Khải và hắn thật biến thái. Còn với NT có lẽ đỡ hơn, nhưng không đỡ hơn là mấy.
– Tùy. – Linh lên tiếng.
– Vậy là nhóm ta cần tìm thêm 1 thành viên mới, Trấn Hải, ok – Minh gọi ng bên cạnh mình.
Vương Trấn Hải – Con trai tập đoàn thời trang, thích Trang Như, và ghét Gia Huy (Linh ý) vì suốt ngày Như bám theo Linh.
– Ok – Hải nói.
Linh cũng mặc kệ, vì chả quan trọng mấy, nếu là anh cô thì sẽ ngồi trong ô tô, trời có sập thì cũng không ra, không quan tâm bất kì chuyện gì cả. Còn cô, rời mắt nửa bước 2 cô bạn thì sẽ có chuyện.
Trong lúc đang lụi hụi, kiếm chiếc I-phone thì, chiếc trại đã hoàn thành hơn 1 nửa. (đừng nghĩ lũ hotdog kia làm nha, chúng nó chỉ cần nói mấy câu, cười 1 cái là, bao em đã đổ, làm không công cho chúng nó đc giải nhất ùi). Chiếc trại vừa đc làm xong, các chàng ta quệt mồ hôi:
– Ai da, mệt – Minh và Khải lên tiếng. (ghớm, mấy ông có làm gì đâu mà mệt với không?)
Bỗng, Linh trông thấy My đang ra nói chuyện với Như, cô nhìn theo, nhưng dường như vờ không để ý.
– Này! – My lên tiếng
– Gì? – Như cắm cảu.
– Đi với mình 1 lát, mình có cái này cho cậu. – My thành khẩn.
– Đi đâu, không đi đâu hết.- Như lắc đầu nguây nguẩy.
– Thì minh muốn xin lỗi, với anh Huy, cậu rất quan trọng nên mình muốn kết bạn với cậu.
– Đc, chỉ 1 lúc thôi đấy. – Như đồng ý. Vì cô nghĩ mình cũng không nên làm 1 kẻ nhỏ mọn như vậy
Và thế là Như theo bọn chúng đi khuất vào rừng. Biết sắp có chuyện không hay xảy ra, Linh chờ My dẫn Như đi khuất liền đi theo, mọi hành động của Linh vô tình NT đã trông thấy, anh liền đi theo cô và cố giữ khoảng cách, Linh biết, nhưng kệ, quan trọng là phải tìm Như.
Về phía Như, đi được 1 quãng, My dừng lại, với vẻ bẽn lẽn thấy tội, My nói:
– Mình muốn xin lỗi bạn và mình muốn tặng bạn 1 món quà nhỏ để đền lỗi.
– Không sao… – Như đang định tiến lại và an ủi My thì bất chợt, My đẩy Như xuống 1 chiếc hố đã đc lấp bằng lá cây để bẫy thú. Như còn chưa kịp phản ứng gì.
– Không có cọc tre à, chán thế ? tưởng mày chết luôn rồi chứ, nhưng thôi, mày ở dưới đó mà chịu đi.ko ai cứu đc mày đâu, tao sẽ bảo với anh Huy là mày bị tai nạn, ha ha, ngã xuống núi chết. Dù anh ấy có thong minh cỡ nào thì sao có thể kết tội tao khi chưa có bằng chứng đc? Và mày mà kêu sẽ có thú dữ đến biến mày thành món mồi ngon đây.
Nói rồi, My lấy lá cây đậy lại và đi nhanh ra rừng. Như sợ hãi, bong tối, cô đơn, kí ức cô bị bắt cóc hiện về, Như không dám gọi, không dám kêu.
Linh đi đc 1 đoạn chợt thấy My lén lút từ trong rừng đi ra, phi như bay về phía trại, không thấy Như, Linh chắc chắn 100% như xảy ra chuyện. Linh vội theo hướng My đi. Và bỗng từ đằng sau, 1 bàn tay rắn chắc kéo Linh lại khiến Linh giật mình, Linh quay lại.. là NT
– Cậu định đi đâu bây giờ? – NT nghiêm túc.
– Bỏ ra – Linh giật mạnh cánh tay về phía mình, và cô mất đà, Linh bước hụt và ngã xuống cái hố nơi có Như ở dưới, kéo theo tên NT ngã theo.
Như mở mắt bang hoàng khi thấy cảnh tượng, Linh nằmdưới còn NT nằm lên trên, 2 tay Nghị tường đặt ngay trên ngực Linh. 1 lúc sau cú ngã trời giáng, Linh thất thần khi thấy cảnh tượng NT vẫn giữ nguyên tư thế, và cũng lúc đó, NT mới hoàn hồn và… Tay anh động đậy, không phải bỏ ra mà bên dưới cánh tay đó, 1 cái gì đó… mềm mềm…
Linh giơ chân đạp 1 cú trời giáng vào bụng của NT khiến cậu đau điếng, NT chỉ biết ôm bụng lăn qua lăn lại mà ko biết vì sao mình bị đạp. Vẫn giữ bình tĩnh, vẻ mặt lạnh băng, Linh đứng dậy phủi quần áo và kéo Như đứng dậy trc sự ngạc nhiên tột độ của Như. Và đương nhiên, khỏi nói cũng biết, Linh tức giận như thế nào khi NT đã dám chạm vào ngực của cô, lại còn cử động nữa chứ. Lúc này, Linh quay qua tên đang nằm ôm bụng dưới đất…
– Thế nào? Đau ko? Bây giờ cậu có tin rằng tôi sẽ giết cậu và nói rằng cậu bị tai nạn, trong khi cậu vẫn nằm dưới chiếc hố này và ko bao giờ còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa ko? Cậu muốn chết thế nào đây? – Linh vừa nói vừa nhìn NT bằng con mắt Lạnh tanh, ko cảm xúc khiến NT khẽ rung mình.
Kỉ lục lần này là 8s. (dã man). NT ngước nhìn lên dường như thấy khuôn mặt Linh đen tối, và thấy 2 bên vai Linh, tử thần đang cười với hắn. NT lắp bắp:
– T..Tô…Tôi làm… gi…gì sa.. sai ?
– Theo dõi ! – Linh vụt quay đi, rút chiếc I-phone ra và bấm số cho cô giáo chủ nhiệm. – Hãy nhớ, sẽ ko có lần nào tôi tha cho cậu khi có cơ hội hoàn hảo như hôm nay đâu.
NT lại ôm bụng, cú ngã vừa nãy đã đủ khiến cậu choáng váng, và giờ thêm cú đạp bụng đau điếng nữa thì cậu càng bực bội hơn nhưng cậu ko thể làm gì đc sau lời đe dọa ấy.
1 lúc sau, có khá nhiều ng đến, hầu như cả khối luôn, vì lũ con trai thì hiếu kì, lũ con gái thì lo lắng cho 2 chàng hotboy của mình. Họ nhìn xuống hố và 2 chàng trai đứng đối diện nhau, còn cô gái đứng giữa, xem như nếu ko có ai đến thì thế chiến có thể bùng nổ ngay tại đây. Họ đưa dây thừng xuống, NT nhanh chóng đc đưa lên, và tiếp đó là Như, còn Linh, cô hơi e ngại, vì vốn dĩ cô ko giỏi thể thao, cô bám dây thừng nhưng ko thể lên nổi, trc ánh mắt nhìn chăm chú của mọi ng, cô miễn cưỡng bám dây và… 1 cánh tay đưa xuống.. của NT.
– Lên đi
– .. – Linh im lặng và 1 tay bám dây, 1 tay bám tay NT, cô đã nhảy ra đc khỏi hố và trc khi rời xa khỏi miệng hố cô ko quên tặng cho ân nhân 1 cú giẫm vào chân đau điếng khiến anh phải ôm chân.
– Cậu… – NT bực mình
– Gì ? – Linh thản nhiên hết mức.
– Sao cậu dẫm chân tôi. – Vừ đặt chân xuống NT vừa cau có.
– Là chân hả ? Nhìn ko ra ! Tôi bị cận. – Linh, mặt lạnh tanh và nói câu khá thân thiện (khổ thân anh nhà ta quá, làm ơn rùi phải tội).
Linh đi về phía trại và lúc đi lướt qua My, Linh dừng lại 3s và nói đủ để My nghe thấy :
– Tối. !
Trong lòng My xốn xang, ngổn ngang cảm xúc.. không biết Linh gọi My ra để hỏi tội hay để tỏ tình (bà này bệnh quá, gây ra việc lớn thế mà còn..).
Chap 8: Hỏi tội
Tối hôm ấy, bên đống lửa trại, mọi ng cùng thi nhau kể chuyện, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Và mỗi ng bắt buộc phải kể 1 câu chuyện, nào là đủ thứ chuyện.. cổ tích, ma..v..v.. Và tới phiên Như, Như kể chuyện rất hào hứng, vui vẻ, trong suốt buổi kể chuyện, My cứ liếc sang nhìn Linh. Còn Linh nhắm mắt, nghe tai phone và không để ý tới mọi chuyện xung quanh. Cho đến lượt Linh, mọi ng đều đổ dồn mắt nghe Linh kể.. thế nhưng..
– Không. – 1 câu cụt ngủn, cộc lốc đc thốt lên.
– Cậu kể đi – Như lên tiếng, sau tiếng của Như là hang loạt các tiếng khác nhao nhao đòi Linh kể chuyện.
Dù bực bội và khó chịu vì hôm nay xảy ra biết bao nhiêu là chuyện nhưng nhìn Như với ánh mắt long lanh.. Linh đành miễn cưỡng:
– Truyện gì?
– Ummm.. cô bé bán diêm đi. – Như lên ý kiến.
– Cô bé bán diêm, lạnh, không dám về nhà, sợ bố, muốn sưởi ấm, quệt 3 que diêm, que 1 cây thong, que hai bữa tiệc, que 3 bà nội, tất cả, vụt tắt, số diêm còn lại, quẹt hết, thấy bà, theo bà và chết!
Tất cả câu chuyện vỏn vẹn trong 6s. mọi ng mắt tròn xoe nhìn hot boy nhà ta không chớp mắt. Câu chuyện cảm động như thế mà Linh kể thành ra chỉ muốn đấm cho ông Andecxen 1 phát. Và nếu ông còn sống thì đội mả ngay lập tức. Như đơ ra sau câu chuyện của Linh và nhăn nhó:
– Cậu kể chuyện gì mà chán thế? Kể chuyện thế thì ai mà muốn nghe, trời ạ. Cậu không thể kể hấp dẫn hơn đc à?
– Kể thế nào? – Linh nhìn Như, ánh mắt lạnh lung
Như biết Linh đang đực mình, nên Như đành kệ. Và thế là mọi ng lại quay trở lại màn chơi kể chuyện thú vị ấy.
Tối đó, khi tất cả mọi ng đi ngủ, thì Linh lại đứng dưới gốc cây gần bìa rừng, thứ nhất, cô không thể ngủ đc, trong lều chật hẹp, toàn con trai, năm thằng nằm chung 1 cái chiếu, nghĩ thế thôi cũng đã khiến Linh giật mình. Thứ 2, Linh hẹn My ra nói chuyện mà. Và 1 bóng dáng thấp thoáng, là My.
– Anh gặp em có việc gì không? – My bẽn lẽn.
Linh nhìn cô ta, tự nhiên cô muốn ói ngay lập tức. Dưới ánh trăng mập mờ, My mặc 1 chiếc áo mỏng dính, dường như đang mặc bikini giữa biển xanh vậy. chiếc váy đồng phục cũng đã đc thay bằng chiếc váy díp ngắn cũn cỡn để lộ ra cặp đùi trắng.(hổng hỉu con mụ này lấy đồ đâu ra không biết?). My nghĩ, không 1 chàng trai nào có thể không bị cuốn hút bởi bộ ngực và cặp đùi của cô và nhất là cô đang trong tư thế hết sức khêu gợi này. Thế nhưng, nàng nhầm to, vì.. Gia Huy chỉ là do Gia Linh đóng giả thôi. Vì vậy Linh đang có cảm xúc khinh bỉ cô ta hơn. Sau khi nhìn cô ta từ đầu đến chân, thì cô ta nghĩ mình đã đạt đc mục đích… thế nhưng, Linh phán câu xanh rờn khiến kế hoạch quyến rũ của cô ta đổ bể:
– Cô là… loại gái gì?
– Ơ.. ! ý anh… là sao ? – My bẽn lẽn và nói tiếp – Tại em nóng qu…
– Cô gọi Như vào rừng trong khi cô biết rõ có 1 cái bẫy ở trong đó, và cô muốn thủ tiêu ng hay bên cạnh tôi, đồng thời, cô muốn tôi để ý tới cô. Cô nghĩ sẽ ko ai phát hiện ra nhưng cô ko ngờ tới việc tôi cũng sa cái bẫy đó và muốn cứu tôi, cô cần phải cứu cả Như lên, phải ko ? Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng bị cuốn hút bởi cái cơ thể dơ bẩn, đáng hận của cô sao ? Đừng nghĩ vậy, cô tự tin thái quá rồi đấy. Với sắc đẹp của cô, nếu tôi là cô thì tôi thà đập đầu tự tử còn hơn.
20s cho lần này (ặc, mình bắt đầu tính giây cho từng lời nói của Linh từ lúc nào vậy ta). My đơ ng, cô nắm chặt tay. Linh cũng từ từ bỏ đi. Bỗng My gọi lại
– Anh Huy !
Linh dừng lại nhưng ko quay mặt ra phía sau. Bỗng 1 bàn tay nhẹnhàng ôm lấy Linh khiến Linh giật mình. Cảm giác ớn lạnh lên tận cổ… (híc, khổ thân).
– Anh đừng rời xa em nha ! – My ngúc ngoắc cái đầu vào lưng Linh.
Đến mức này thì Linh ko chịu nổi đc nữa, cô hất My ra một cách rất phũ phàng. Và quay lại :
– Tránh xa tôi ra !
My như hụt hẫng, lần đầu có 1 ng con trai dám đối xử với cô như vậy. Nhìn theo bóng Linh đi về phía trại, My nắm chặt đôi bàn tay nhủ thầm.
– Hãy đợi đấy, em sẽ cho anh biết anh chỉ là của em thôi ! (èo, mụ này ghê thiệt, lại còn lẳng lơ quá)
Vừa vào lều, Linh thấy rõ hình ảnh của mấy ông thiếu gia, ngủ ko vẫy tai (như cún ý nhỉ) lại còn ngáy nữa. Bực mình, cô dùng chân hất hết mấy ông tướng sang 1 bên, chăn chiếu, cuốn gói hết lại, còn mấy ông thì vẫn ngủ khì. 4 ông to tướng nằm chung 1 góc bé tí. Và giờ hầu như diện tích cái lều đều là của Linh. Linh đặt lưng xuống, ngủ ngon lành. Mặc dù trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê và cảnh giác.
Sáng hôm sau… 1 trận kinh thiên động địa xảy ra… tại lều của 5 tên hotboy. 1 mớ bòng bong mang tên hotboy đc bày ra trc muôn vàn ánh mắt ngạc nhiên tột độ của những ng xung quanh. Linh từ từ mở mắt, và Linh đã hiểu ra ngay vấn đề, Linh vớ vội cái áo khoác, cố giữ vẻ bình tĩnh và lạnh lùng bước ra ngoài. Còn lũ hotboy, thì…4 tên đàn ông ôm nhau quấn chặt giữa 1 mớ bòng bong nào là chăn có, chiếu có, quần áo cũng có. Và bị quăng tít góc trại, khiến cho các chàng ta ko thể nào cựa nổi, mà phải nhờ những ng khác gỡ ra hộ. Mấy chàng ng mỏi rã rời, cụ thể đó là tác phẩm của Linh đêm qua, trong lúc tức tối, Linh đã đá mấy tên ngủ say trời đánh ko chết ấy lăn long lóc vào cuối trại, khiến tên nào tên ấy sáng ra đều thấy khó hiểu.
Lên xe, ai nấy đều giữ tâm trạng bực bội trong lòng, 3 hotboy thì ai cũng biết, còn Linh tức vì chuyện tối qua. My quá trơ trẽn.
– Cậu nghĩ lần này lũ con gái sẽ chọn ai ? – Tiếng Khải nói với 2 thằng bạn vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ.
– Chịu, chắc là Nghị Tường. – Minh trả lời – mọi năm đều vậy, nhưng năm nay hơi khó khăn khi có thằng nhóc hỗn xược đó.
Linh nghe hết nhưng không quan tâm mấy họ đang nói gì, bỗng Như huých tay Linh.
– Này, mấy nữa là trg sẽ tổ chức thi ng mẫu giữa các trg, 1 nam và 1 nữ sẽ tham gia để đạt danh hiệu vua và hoàng hậu đấy. nhưng cuộc chiến này đa số kiếm xem ai đẹp trai và xinh đẹp tài giỏi nhất thôi. Huy à, cậu tham gia đi.
– Hở – Bằng ánh mắt thờ ơ, Linh quay lại nhìn Như rồi quay đi.- Không hứng.
Còn nào ai ngờ, phía trc, NT đang mải suy nghĩ về cú ngã hôm qua, chàng ngẩn ng và nghĩ đến cảnh mình đã đè lên Gia Huy như thế nào.. lần đầu anh nhìn gần Huy như vậy, anh thiết nghĩ ng đó nếu là con gái thì hay biết mấy, và thế là anh nghĩ tới Gia Linh. Bỗng anh cười khùng khục 1 cách đầy sung sướng như vừa vớ đc vàng, 1 nụ cười rất nham hiểm. (anh ui, thành kẻ biến thái rùi kìa). 2 ng bạn nhìn nhau ái ngại, và hỏi :
– Tường, cậu mắc bệnh rồi à ?
– Hi hi hi, – Vừa cười vừa lấy tay xoa xoa cằm (trông dê thế) – Các cậu đã có cảm giác thế này bao giờ chưa ?
Vừa nói anh vừa duỗi bàn tay và mở ra nắm vào, và cười ha hả, khiến cho 2 cậu bạn không hiểu gì, nhưng ng đằng sau thì hiểu, Linh biết cậu ta đang ám chỉ điều gì. Vừa lúc, ô tô phanh gấp, mọi ng bị đổ về phía trc và không để vuột mất cơ hội, Linh giơ chân đạp 1 phát thật mạnh vào ghế trước, khiến chiếc ghế gập lại, chủ nhân của chiếc ghế không giữ nổi thăng bằng nhào lên cho cái trán nó hôn cái ghế trc 1 phát chụt, và đẻ ra cục u to tướng. (he he, hết đời nghĩ biến thái nhe).
– Cậu làm cái trò gì vậy ?- NT tức tối quay ra nạt Linh
– Về rồi à? – 1 câu trả lời chả ăn nhằm gì với câu hỏi khiến những ng để ý không khỏi ngạc nhiên kiêm sự ngơ ngác. – Từ 9 tầng mây đã rơi xuống chưa?
Lúc này, NT đã hiểu, hắn ta cười ha hả, và nhìn chăm chăm vào Linh
– Giờ tôi mới biết, co… – Chưa dứt câu, Linh đã phi luôn chai nước khoáng vào giữa trán tên biến thái, khiến NT không thể nói đc nữa.
– Nói lại. – Mặt Linh lạnh như tiền, hỏa khí bốc lên.
– Sao cậu dám – Khải lên tiếng.
– Nếu các ng còn muốn – Mặt Linh có vẻ đểu đểu và đen tối. – .. nằm ôm hôn nhau như hôm qua thì cứ việc.
– Cậu.. – Thế Minh gắt.
NT bị 2 quả u trên trán đau điếng, không nói them gì nữa và yên vị trên chiếc ghế của mình. Còn Linh, 1 cú trả đũa vô cùng ngoạn mục, đã khiến cho cô nàng vô cùng hả dạ, Linh không nói nữa, mà chỉ nghĩ về cái lúc ấy và bất giác tự hỏi: “liệu hắn có phát hiện ra không?” và rồi, cô nàng chậc, kệ, cho qua vì cô nghĩ nếu hắn mà nhớ ra thì cô sẽ cho hắn “mất trí nhớ” thì thôi. 1 nụ cười thoắt hiện trên khuôn mặt cô rất nham hiểm (híc, sợ chị ùi, chị ơi, đừng cười nữa..hu hu)
Chap 9: Cuộc thi
Chiếc xe dừng lại trước cổng trường, tất cả học sinh vào trong trường, với Linh, cô sẽ thật sự thoải mái nếu như không có ai kia ở cùng phòng đang phăng phăng cởi áo. Linh mắt dán vào cuốn sách và không để ý NT đang làm gì…
– Gia Huy, cơ thể cậu mềm nhỉ? – NT ngây thơ nói, (riêng về chuyện con gái, a ý ngây thơ, vô tội lắm ý)
– Cái gì? – Linh gập cốn sách cái rầm, máu dồn lên não, âm khí tỏa ra ngùn ngụt. – Nói lại xem nào?
Linh từ từ tiến lại gần NT, khiến anh bất giác rung mình.
– Ơ, bình tĩnh nào, bình tĩnh n… – NT lí nhí chưa hết câu thì đã bị Linh giáng cho 1 cùi trỏ ngay giữa bụng.
NT ngước nhìn Linh, ánh mắt vô cùng bi thương (tội nghiệp, hắn có biết mình làm sai cái gì đâu).
– C.. cậ…u… muốn… đa…đánh… nhau.. à? – Vừa ôm bụng vừa nhăn nhó, NT nhìn chăm chăm vào Linh. – Tôi nói đúng mà.. ng cậu mềm đó chứ,… tôi nói sự thật.
Thôi, thế này thì đúng rồi, Linh không chịu nổi nữa rồi. mặt cô tối sầm lại, 2 tay đan vào nhau kêu răng rắc. Dù không biết võ nhưng Linh cũng không thua kém ai khi máu đang lên tới đỉnh đẩu chỉ chực trào ra ngoài..
– Cái gì? – Linh tiến tới, – cậu không muốn sống nữa hả?
– Có chứ…. Sống lâu ai chẳng muốn…
– Cậu giỏi, tôi sẽ cho cậu bài học… – Nói rồi Linh phi tới định đánh NT, thế nhưng, anh đã né và sử dụng đòn cước khóa tay Linh lại. (Trời ơi, anh ý biết võ kìa). Linh biết mình rơi vào thế bí, cô ko cựa quậy tay đc nữa. Bỗng Linh quay lên nhìn NT trong khi anh đang hả hê đắc thắng..
Ánh mắt ấy của Linh, ko phải ánh mắt lạnh lùng, ánh mắt vô cảm, mà là 1 ánh mắt tràn ngập sắc màu, long lanh, dịu nhạt, đôi mi dài cao vút, nhìn gần thì rấtgiống con gái (thì là con gái còn gì nữa – bố khỉ cái tên này nghĩ gì ta ? Chạm vô ngực con nhà ng ta rùi mà vẫn ko biết ng ta là con gái – ngốc hết thuốc chữa lun). Trong 1 phút, NT nhìn trân trân vào đôi mắt ấy, dường như anh đã bị nó cuốn hút, và nuốt chửng. Dường như đã đạt đc mục đích Linh lạnh băng bảo :
– Này ! Cậu có nghĩ là cậu thích tôi không ? (huhu, chị này sử dụng chiêu mỹ nhân kế mà, híc)
– Ơ ! – NT vội buông tay ra, trong 1 phút cậu đã bị cuốn vào mê cung ấy, cậu bàng hoàng như vừa tỉnh dậy từ giấc mơ.
– Tôi đã nói tôi giống em tôi lắm mà ! – Linh nhìn NT chăm chú và khoanh tay dựa vào tường.
– Ờ.. Ờ… – NT không thể nghĩ gì hơn ngoài việc chăm chăm nhìn Linh.
– Cậu… – Linh nhìn NT bằng ánh mắt đểu hết sức – … thích tôi sao? – Chư kịp để NT phản ứng, Linh nhíu mày nói them. – Tôi là con trai… nếu vậy cậu là 2 phai.
– Cậu… – NT không còn tâm trí nào để cãi lại. anh cũng không biết là mình đang nghĩ gì nữa.
– Cậu muốn làm gì bây giờ? – Linh lên ý kiến. (ủa, sao chị ta tốt dữ zậy ta ?)
– Hả ? (NT vẫn trong tình trạng đơ)
– Muốn làm gì mà nhìn tôi chăm chú? Tôi không phải con bé Gia Linh! – Linh nhìn NT dò xét.
– T.. to.. tô.. tôi! (cà lăm ròy)
– Kiss? Ôm? Ngắm? – Linh gợi ý (trời, chị đang nghĩ gì vậy?)
– … (chưa hết bang hoàng)
Linh lẳng lặng bỏ vào nhà tắm. Cô định tắm rửa, hôm nay vậy là thắng lớn. NT sau 15 phút đơ toàn tập vội chạy đứng trước cửa nhà tắm hô lớn:
– Lâm Gia Huy, ra đây ngay… Này, chết trong đó rồi hay sao? Này?
– … (im lặng)
– Lâm Gia Hu… – Cánh cửa nhà tắm mở ra, Linh đi ra và:
– Oáp… – Linh ngáp nhẹ rất tự nhiên. Và bước ra ngoài.
– Tôi muốn gặp em gái cậu! – NT dõng dạc.
– …
– Tôi muốn xác minh 1 chuyện. – NT cố nói to hơn.
– …
– Này! – Quá tức tối vì mình bị bỏ lơ, NT hét lên.
– Sao? – Linh quay lại, lạnh lung, khác hẳn với ban nãy. (thay đổi thái độ nhanh kinh)
– Tôi muốn thấy e gái cậu… 1 lần – NT ấp úng mở lời.
– Trc mặt cậu,.. – Linh lên tiếng, mặt vẫn lạnh như băng
– Hả? – Sốc tập 2.
– Sao? –Linh tỉnh bơ.
– C.. cậu là … con… trai… mà! – NT lúng túng (nhìn đến tội)
– Nhưng em tôi không khác tôi. – Linh nhìn NT với vẻ “Ngu gì mà đậm thế?”
– C.. â… cậ..cậu.. không muốn cho tôi gặp em cậu à? – NT cáu sau 1 hồi đơ.
– UMK.- Linh trả lời chắc nịch và quay ra cửa.
NT túm lấy áo Linh và 1 cú đấm rầm khiến Linh hết hồn, cú đấm đó chỉ cần lạc 1 chút nữa thôi thì trúng vào đầu Linh rồi. Nhưng Linh vẫn lạnh băng, không thể iện rằng cô đang sợ hãi hay ngạc nhiên. Linh nói:
– Muốn đấm thì đấm cho chuẩn vào!
– Nếu có cơ hội… – NT thở hổn hển như đang cố kiềm chế.- … tôi sẽ đấm cậu. Giờ, tôi chính thức tuyên chiến với cậu… nếu tôi thắng cậu, cậu phải cho tôi gặp… em gái cậu!
– Tuỳ…
Linh quay ra ngoài, cô biết mình sẽ nắm chắc phần thắng vì cô nghĩ hắn sẽ không bao giờ đc gặp Gia Linh khi cô vẫn đang là Gia Huy. Nếu trách thì chỉ trách hắn ngớ ngẩn…
3h chiều hôm đó, cả trường tụ tập lại và xem phiếu bầu boy và girl nhiều nhất để dự tuyển. Và số phiếu của Linh và Tường là bằng nhau, mọi chuyện thật rất là gấp gáp, nhất là với cô nàng hotboy bất đắc dĩ này. Sau khi số phiếu đc tung ra kết quả thì… mọi ng đã nhất loạt chuẩn bị 1 phần thi nhỏ để chọn ra 1 trong 2 hoàng tử xuất sắc nhất. Và bất đắc dĩ, Linh bắt buộc phải tham gia.
– Gia Huy! – NT gọi Linh trong khi cô đang chuẩn bị rời khan đài.
Linh dừng nhưng không quay lại.
– Nếu ngày kia tôi thắng – NT nói bằng giọng chắc nịch – Tôi sẽ đc phép quen em chứ? (em ý chỉ Gia Linh nha, không phải Gia Huy hờ này đâu á)
– … – Linh bỏ đi, cô không muốn thắng, phức tạp lắm, rồi cô lại làm cho mọi thứ lanh tanh bành lên và ng dập tắt mọi chuyện lại là mẹ cô. Cô không muốn phiền đến bà, không muốn thứ gì liên quan tới bà hết.

You may also like...