Vụ cá cược tình yêu – Chương 10-11-12

Chương 10: Hạnh phúc đến bất ngờ (1)
Sưu tầm
Sau khi biết được sự thật về tình cảm của hắn dành cho nó. Lúc này, nó vừa pùn vừa thất dzọng nhưng cũng hok kém phần căm ghét hắn. Lúc này mà gặp hắn chắc nó sẽ “nhai” luôn cái đầu hắn hoặc là bỏ đi .

Trưa nay, nó hok đến trường bằng xe đưa đón nữa. Nó đang đi bộ tới trường vừa đi nó vừa suy nghĩ miên man đủ thứ chuyện. Trong lòng nặng trĩu .

Một chiếc BMW trờ tới và dừng ngay trước mặt nó.

– Làm gì mà cản hết đường người ta đang đi thế!!! nó lẩm bẩm.

Chợt nó khựng lại một chút khi thấy hắn bước xuống xe và nhìn nó mỉm cười. Chẳng cần pik hắn làm cái quái gì mà cười với nó. Mới ngày hum wa vẫn còn khôngj nó như người xa lạ. Nó liếc hắn một phát lẩm bẩm vừa đủ hắn nghe:

– Cười cái quái gì chứ, bộ mặt tui dính lọ ngẹ hay sao mà cười!!! rồi nó bỏ đi.

Hắn đuổi theo và kéo tay nó lại:

– Em đã sử dụng laptop của anh?

Lúc này có vẻ như hắn đã pik aj đã chat với thằng bạn thân chí cốt của hắn rồi. Nó gỡ tay hắn ra ánh mắt hok hề khuất phục:

– Ừ, thì sao?

Hắn nhìn nó:

– Em đã pik tất cả???

Nó hok thèm nhìn hắn nữa (nếu nó nhìn hắn nữa thì nó sẽ tức mà chết mất):

– Ừ, pik hết rồi, còn gì nữa hok, tránh ra cho tuj đi học!!! nó xô hắn wa một bên.

Hắn kéo lấy nó và hôn nó. Như có điện giật tung người. Nó phản xạ nhanh đẩy hắn ra rồi tát cho hắn một bạt tay:

– Anh .!!!! rồi nó bỏ chạy.

Nước mắt nó lăn dài xuống má. Nó chạy thẳng ra bờ sông ở Phú Mỹ Hưng luôn (hok thèm đi học luôn)

– Anh là đồ bỉ ổi, tui ghét loại người như anh, hok pik quý trọng tình cảm.

– Dzậy mà mình cứ tưởng là thật!!! NGOCK thật!!! nó ngồi bệt xuống vệ cỏ ven sông luôn.

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ sau lưng nó:

– Mỹ Quyên!!!

Hok cần quay lại thì nó cũng pik người sở hữu giọng nói này là ai rồi:

– Cậu đến đây làm gì?

– Minh xin lỗi!!!

– Cậu thấy dzui chứ???

Minh ngồi xuống bên cạnh nó rồi mới trả lời:

– Mình đã sai lầm khi đưa ra đề nghị. Bởi vì !!

Nó cắt ngang lời Minh:

– Vì cậu thấy có lỗi. Tui hiểu rồi, bây giờ thì đi đi để cho tui yên!!!

Minh chỉ là muốn nói với nó:

– Bởi vì bây giờ người Minh thích là nó và Minh đã vô tình nhường nó lại cho Quân

Minh bỏ đi còn nó vẫn ngồi ở đó ngắm nhìn dòng nước đang trôi lặng lẽ .

– Cố lên thoy, tới giờ đi học rồi!!!

Nó bước vội đến trường. Nó lẳng lặng bước vô lớp mặc cho bao nhiêu ánh mắt căm ghét đang nhìn nó. Nó cũng quen với cái tình cảnh như thế này nên nó dửng dưng như hok có gì xảy ra.

Quân chuyền mảnh giấy qua bàn nó. Nó bèn giở mảnh giấy ra đọc:

– Sao em tránh mặt tui???

Nó hok thèm trả lời và tiếp tục chép bài. Hắn tức tối dzik tiếp mảnh giấy thứ hai:

– Anh pik lý do nhưng em phải nghe anh giải thích chứ!!

Lúc này nó mới nguệc ngoạc 3 chữ vô tờ giấy:

– Giải thích đi!!!

Hắn cầm cây bút trầm ngâm một hồi khá lâu. Nó đắc ý:

– Hok pik giải thích chứ gì. Đồ xấu xa .

Ra chơi, hắn dúi vào tay nó một mảnh giấy rồi bỏ đi. Nó giở tờ giấy ra xem:

– Bây giờ ra sau trường gặp anh!!!

Nó vò vò mảnh giấy rồi vứt đi. Nó đi vô WC rửa mặt. Nó đâu pik rằng có một người quan sát từng hành động của nó rồi bước đến nhặt mảnh giấy nó vừa vứt đi mở ra xe. Rồi mỉm cười nham hiểm.

– Gặp gì chứ, tui đâu có gì để nói với anh – nó vặn vặn khóa nước lại.

Nó tính hok đi nhưng lại có chút luyến tiếc:

– Hay là mình đi thử xem sao. Nói rồi nó đi thẳng ra sau trường. Chợt nó hok thể tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt nó bây giờ.

Hắn đang “kiss” nhỏ công chúa

Nó thẫn thờ cả người. Nó thấy tim mình đau nhói. Những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Nó sẽ cứ đờ người ra như thế nếu như chiếc điện thoại hok reo lên:

– Alô!!!

Giọng một người đàn ông vang lên:

– Cô là Mỹ Quyên con gái bà Kim Thu???

– Uhm, là tui!!!

– Mẹ cô đang lau cầu thang thì bị trượt chân té. Hiện giờ đang cấp cứu tại bệnh viện cô hãy đến và làm thủ tục nhập viện.

Người đàn ông vừa nói dứt câu. Nó liền tức tốc chạy thật nhanh thì va phải Minh đang đi ngang. Minh ngạc nhiên hỏi nó:

– Quyên có sao hok??? Minh nhìn theo hướng nó vừa chạy ra thì thấy Quân và nhỏ công chúa đang ở đó. Lúc này hình như Minh đã hiểu lí do.

Chợt trong đầu nó nảy ra một ý định:

– Minh cho tui mượn tiền được hok???

– Àk được, Quyên cần bao nhiêu?? Minh ngạc nhiên hok kém. Có đời nào nó mượn tiền ai bao giờ đâu.

– 3tr!!!

Minh móc vội trong bóp ra đưa cho nó. Nó cầm lấy tiền rồi chạy thẳng lên lớp hok quên nói:

– Tui sẽ trả cho Minh sớm!!!

Nó thu dọn tập vở rồi chạy thẳng đến bệnh viện.

Về phần hắn, sau khi đợi một hồi lâu hok thấy nó đến, hắn bèn lên lớp. Thấy bàn nó trống trơn hắn tò mò hỏi Minh:

– Cậu thấy Mỹ Quyên đâu hok????

Minh trả lời:

– Nãy thì thấy giờ thì hok!!!

Hắn hỏi kĩ hơn:

– Thấy khi nào???

Minh mới kể cho Minh nghe tất cả sự việc ban nãy. Hắn lặng thinh hok nói nữa. Hắn thầm nghĩ:

– Hok lẽ .Mỹ Quyên đã nhìn thấy??

Chương 10: Hạnh phúc đến bất ngờ (2)
Sưu tầm
Nó cứ đi qua đi lại trước cửa phòng cấp cứu cả chục lần rồi mà vẫn chưa thấy bác sĩ nào ra ngoài cả. Nó đang rất lo lắng cho mẹ nó.Nó chắp tay và cầu nguyện.

– Cầu xin chúa phù hộ cho mẹ con được bình an!!!

.

Một tiếng sau

Một vị bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu. Nó cảm thấy như cái ngày ba nó qua đời đang tái diễn và người nằm trong đó bây giờ không phải là ba nó nữa mà là mẹ nó.

– Ai là người nhà bệnh nhân Kim Thu???

Nó bước đến thật mau:

– Là tôi, tôi là con của bà Kim Thu. Mẹ tôi sao rồi bác sĩ???

Vị bác sĩ thấy dáng vẻ lo lắng thấp thỏm của nó liền trấn an nó:

– Cô bình tĩnh lại đi. Mẹ cô hiện giờ đã qua cơn nguy kịch. Bà bị té nên gãy hai đốt xương sống. Chúng tôi đã phẫu thuật xong rồi. Bây giờ mẹ cô sẽ được chuyển sang phòng hồi sức. Chúng tôi sẽ theo dõi cho đến khi bệnh nhân khỏe thì sẽ cho mẹ cô xuất viện. Bây giờ cô ra quầy làm thủ tục nhập viện cho mẹ cô đi.

Sau khi nghe bác sĩ nói xong mà nó thở phào nhẹ nhỏm. Bây giờ điều nó phải lo lắng là lo tiền viện phí.

– Nhập viện sẽ tốn kém lắm, không biết 3tr đủ không ta?

Nó tức tốc chạy ra làm thủ tục nhập viện.

Cầm tờ biên lai trên tay mà nó còn thấy lo lắng nhiều hơn. Mới đăng kí 2 ngày nhập viện thôi mà đã 2tr rưỡi rồi. Mẹ nó còn phải ở đây để hồi sức. Nó lẩm bẩm:

– Mình kím đâu ra số tiền đó bây giờ???

Nó đi thẳng tới phòng hồi sức nơi mẹ nó được chuyển đến. Mẹ nó đang nằm trên chiếc giường trắng muốt.Hơi thở nặng nhọc. Nhìn mẹ nó mà nước mắt nó trào ra. Nó ngồi xuống bên cạnh mẹ nó.

– Con xin lỗi mẹ!!!

– Mẹ hãy mau tỉnh lại với con nha mẹ. Mẹ đừng bỏ con lại một mình. Con sợ lắm!!! đôi vai nó rung lên. Nó khóc . Nó thiếp đi lúc nào không hay. Tới khi giật mình thức thì trời đã tối thui. Bụng nó sôi ùng ục.

– Đói quá, mà ăn thì tốn kém lắm. Bây giờ mình phải về nhà lấy đồ đạc thôi.

Về tới nhà thì thấy bóng một thằng con trai đang đi tới đi lui trước cửa nhà nó. Là hắn nó hơi bị ngạc nhiên. Thấy nó hắn đứng nhìn nó trân trân. Làm nó không muốn bước tới nữa mà chỉ muốn quay đầu bỏ đi. Nó cố bước đến:

– Anh đến đây làm gì vậy?? vừa nói nó vừa mở cái ổ khóa cửa ra.

– Anh chờ em từ chiều tới giờ. Điện thoại em liên lạc không được.

Nó đẩy cái cửa bước vào trong:

– Điện thoại hết pin rồi. Anh kím tui có gì không???

– Hồi chiều em đã trông thấy rồi àk??

– Thấy gì???? nó làm bộ hỏi.

– Thì thấy .anh và nhỏ công chúa

– Rồi sao??? nó hỏi kĩ hơn làm hắn ngượng nghịu trả lời:

– Thì đang .hôn nhau .

Hắn nói rớt ra từng chữ rời rạc. Trông có vẻ hắn rất khó khăn khi nói ra điều đó.

– Ừhm tui thấy rồi!!!!

– Sự thật không phải như vậy đâu???

– Chứ như thế nào??? nó sừng sộ nạt hắn.

– Là vì .

– Vì cái gì hả??? nó tiếp tục hỏi tới.

Lúc này hình như cái miệng và cái đầu của hắn không còn liên hệ với nhau nữa. Cái miệng cứ tuôn ra những lời nói “kì cục” mà hắn chưa bao giờ dám nói với nó.

– Vì em!!!

– Tại sao lại vì em??? (cảm động với thái độ của hắn rồi đổi cách xưng hô luôn)

– Thật ra nhỏ công chúa đòi hôn lên má anh và bảo rằng sẽ để cho em được yên. Sẽ không làm khó em nữa.

– Và anh đã đồng ý??

Hắn biện minh ngay:

– Ừhm chỉ hun lên má thoy nhưng anh không ngờ .!!!

– Không ngờ em đã thấy chứ gì???

Lúc này nó cảm thấy trong lòng nhẹ nhỏm đi rất nhiều. Thì ra đó chỉ là hiểu lầm và nó là người vô tình trông thấy. Nhưng nó thầm nghĩ:

– Anh ta có nói thật không??? (đa nghi như tào tháo>

Nó chuyển sang đề tài giữa hắn và Minh:

– Thế còn vụ cá cược???

Lúc này hắn tỏ vẻ hối lỗi vô cùng (nhìn cũng thấy tội tội)

– Thì lúc đầu là cá cược nhưng mà .anh không ngờ .!!!

Nó ngờ vực hỏi:

– Không ngờ gì???

Lúc này hắn lấy hết tất cả dũng khí ra mà nói với nó chỉ 3 chữ:

– Anh thích em!!!

Nó quá bất ngờ khi nghe hắn nói vậy. Mặt nó ửng đỏ lên. Hai đứa bắt đầu im lặng Nó như không dám thở còn hắn thì thở ra rất nhẹ. Từ từ khuôn mặt hắn tiến lại gần mặt nó

– Á!!!! nó la lên làm hắn bừng tỉnh và đứng trở lại vị trí cũ.

– Em phải vào bệnh viện đây???

Lúc này thì tới lượt hắn tò mò:

– Em vào đó làm chi???

– Mẹ em bị té mới cấp cứu xong bây giờ đang ở phòng hồi sức. Em phải chuẩn bị đồ đạc cho mẹ em nhập viện.

Hắn đứng lên đề nghị:

– Để anh đưa em đi!!!

Nó suy nghĩ vài giấy rồi gật đầu.

Chương 11: Phản đối (1)
Sưu tầm
Bệnh viện tấp nập người ra vào nhưng bây giờ nó đã cảm thấy bớt sợ và lạc lõng hơn vì luôn có hắn đi tò tò theo sau lưng. Hắn đang tay xách nách mang cả đống đồ đạc mà nó soạn ra ban nãy. Mặt hắn nhăn lại như con khỉ nhưng vẫn không dám than vãn một tiếng. Công tử như hắn đó giờ có bao giờ phải mang vác nhiều thứ như vậy đâu.

Nó khẽ mở cửa phòng bệnh ra lách vào trong thật nhẹ mà quên mất hắn đang tay xách nách mang cả đống đồ nên không tự mở cửa được. Thấy nó tỉnh queo như đi một mình hắn nhăn mặt nói khẽ:

– Đẩy cửa to ra cho anh vào với!!!

Nó sựt nhớ ra liền quay lại cười trừ mở cả cánh cửa ra cho hắn vào. Hắn đem đồ đạc sắp vào tủ gọn gàng. Nó kéo cái ghế ra và ngồi xuống bên cạnh giường mẹ nó.

– Hình như mẹ em chưa tỉnh!!!

Hắn nghe thấy vậy nên đứng lên xem mẹ nó thế nào. Chợt hắn khựng lại rồi đứng bất động luôn. Nó phải huýt vào người hắn một cái để kéo hắn trở lại hiện tại. Nó tò mò quay sang hỏi hắn:

– Anh bị trời trồng à???

Hắn kéo ghế ra và ngồi xuống bên cạnh nó:

– Mẹ em là bà Trần Kim Thu vợ chủ tịch tập đoàn dầu khí ông Ngô Thiên Quốc đúng không??

Nó ngạc nhiên khi hắn bik rõ lai lịch của ba mẹ nó như vậy. Nó chưa bao giờ tự khai tên tuổi của mình với ai ngoại trừ cái hồ sơ nhập học nộp cho trường thôi.

– Sao anh pik???

Hắn thở dài:

– Ba anh là Vũ Minh Khanh đối thủ của ba em đó!!

Nó há hốc mồm ra mà ngạc nhiên đến đứng hình. Nó pik ba hắn. Nó nghe ba nó kể hai người từng là bạn thân của nhau. Nhưng vì một lí do nào đó trở thành kẻ thù và luôn cạnh tranh với nhau rất ác liệt. Ba hắn cũng là một trong những nguyên nhân thúc đẩy khiến sự nghiệp gia đình nó phá sản sớm hơn dự tính.

Nó vẫn không tin vào những gì tai nó vừa nghe được nên hỏi lại hắn lần nữa:

– Có thật không???

Hắn miễn cưỡng mà gật đầu. Thật ra hắn cũng pik mối thâm thù này nhưng hắn không ngờ nó lại là con gái của ông Ngô Thiên Quốc. Hắn bik chắc khi ba hắn pik về mối quan hệ giữa nó và hắn sẽ phản đối quyết liệt. Tụi nó sẽ không còn hi vọng nào cả.

Bầu không khí nặng trĩu bao trùm lấy căn phòng. Nó quá bất ngờ đến không nói nên lời. Còn hắn lặng im không nói tiếng nào

Chương 11: Phản đối (2)
Sưu tầm
Hai đứa nó cứ im lặng mãi cho đến khi hắn đứng dậy và chào tạm biệt nó:

– Anh về đây!!!

Nó bước ra mở cửa cho hắn về. Trước khi đi hắn không quên dặn:

– Mai anh đến!!

Nó đứng đó nhìn theo cho tới khi hắn đi hết dãy hành lang và nó không còn thấy được hắn nữa nó mới quay trở vào và ngồi xuống cạnh giường của mẹ nó.

– Mẹ ơi!!!

– Mẹ mau tỉnh lại đi, con có rất nhiều chuyện muốn nói với mẹ.

Nó ngồi nhìn mẹ nó mãi. Mệt quá nên nó gục đầu xuống giường và thiếp đi

Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua cửa sổ phòng bệnh. Một bàn tay đặt nhẹ lên đầu nó làm nó giật mình thức dậy. Nó dụi dụi mặt nhìn thì ra là mẹ nó:

– Mẹ tỉnh hồi nào vậy???

Mẹ nó mỉm cười trìu mến:

– Mẹ dậy nãy giờ rồi. Nhìn con ngủ say quá nên mẹ không kêu!! nó liền móc cái điện thoại ra xem giờ.

– Á!! 8 giờ rồi!!!

– Mẹ có đói chưa?? con đi mua đồ ăn cho mẹ nha!!!

Mẹ nó ra dấu bảo thôi. Nhưng nó cầm lấy tay mẹ nó và nói:

– Mẹ phải ăn để mau hồi phục nữa chứ.

Rồi nó chạy đi mua cháo cho mẹ nó ăn. Vừa xuống tới cầu thang thì thấy hắn đang đi lên, tay cầm một cái bọc to tướng. Thấy nó hắn mỉm cười. Còn nó thì:

– Chết cha!!! lo chạy đi mua mà quên rửa mặt!!!

– Thoy kệ, xem như không có gì xảy ra vậy (ở dơ phát ớn)

Hắn bước đến và đưa cho nó cái bọc đang cầm trên tay. Nó tò mò mở ra xem thì thấy một cái hộp đựng cháo, trái cây, sữa, hằm bà lằn hết

Hắn gãi gãi đầu:

– Anh kêu đầu bếp nấu cho mẹ em!!!

Nó nhìn hắn đầy biết ơn. Hiểu ý nên hắn xoa xoa đầu nó:

– Không cần cám ơn đâu!!!

Rồi nó và hắn cùng vô phòng mẹ nó.

Nó đẩy cửa phòng bệnh ra bước vào thì thấy mẹ nó đang nằm nhìn nó. Nhưng nét mặt mẹ nó bỗng thay đổi khi thấy hắn bước vào. Mẹ nó lắp bắp:

– Cậu là !!!

Hắn gật đầu chào mẹ nó:

– Cháu là Vũ Minh Quân, con trai của ông Vũ Minh Khanh!!!

Sắc mặt mẹ nó trở nên tái đi. Nó đứng quan sát thấy vậy liền chạy đến bên cạnh mẹ nó:

– Mẹ không sao chứ, đây là bạn chung lớp với con!!!

Mẹ nó quay sang nhìn nó:

– Không phải bạn trai con? mẹ nó hỏi đầy nghi hoặc.

Nó im lặng. Còn hắn thì cũng không trả lời. Bây giờ cả hai đứa nó đều không biết phải trả lời như thế nào. Mẹ nó nói tiếp:

– Hai đứa không được quen nhau!!!

Nó liền hỏi mẹ nó:

– Tại sao vậy mẹ???

Mẹ nó lớn tiếng hơn:

– Mẹ bảo sao thì con nghe vậy. Bây giờ cậu cầm đồ về đi!!!

Mẹ nó ho khù khụ khiến cho hai đứa nó lo sợ nên nó ra hiệu cho hắn về.

Nó vỗ vỗ nhẹ vào lưng mẹ nó. Nước mắt nó khẽ rơi. Nó không hiểu lí do tại sao mẹ nó lại như vậy. Nó lo lắng cho hắn, bây giờ hắn về một mình. Hắn đang nghĩ như thế nào, có giống như nó bây giờ không? Tại sao nó lại cảm thấy đau lòng đến vậy???

Về phần hắn, hắn đóng cửa phòng bệnh lại và bước đi. Hàng vạn câu hỏi đặt ra trong đầu hắn nhưng chưa có câu trả lời. Hắn quyết định tìm ba hắn và hỏi cho ra lẽ

Chương 12: Chia cách (1)
Sưu tầm
Tại biệt thự nhà họ Vũ .

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ hắn quyết định gọi điện thoại cho ba:

– A lô!!!

Giọng ba hắn vang lên từ đầu dây bên kia.

Hắn mới lên tiếng:

– Con có chuyện muốn hỏi ba.

Ba hắn rất nghiêm khắc và lạnh lùng với hắn ông nghĩ tại vì sinh hắn ra mà mẹ hắn đã qua đời khi hắn vừa vào chào đời. Mỗi tháng ông chu cấp tiền đầy đủ nhưng rất hiếm khi ông trở về nhà. Hắn và ba hắn đã lâu rồi không nói với nhau câu nào. Hắn rất sợ ba hắn vì ông luôn tỏ ra ghét hắn. Đây là lần đầu hắn chủ động hỏi chuyện ba hắn. Ba hắn cũng lấy làm ngạc nhiên:

– Có chuyện gì thì hỏi đi!!

– Nói chuyện qua điện thoại không tiện.

Suy nghĩ một lát ba hắn bèn trả lời:

– Được rồi, chiều nay ba về ăn cơm rồi nói!!!

Rồi ông cúp máy.

.

Về phần nó sau khi hắn về nó cứ ngồi thẩn người ra. Mẹ nó thì trông rất buồn. Nó quay sang nhìn mẹ nó rồi quay đi. Mẹ nó cũng hiểu cảm giác này của nó nhưng mẹ nó không thể kể cho nó nghe được. Điều này càng làm nó thêm tò mò nhưng nó chưa dám hỏi vì sức khỏe mẹ nó còn quá yếu.

Bữa cơm thịnh soạn được ông quản gia bày ra. Cũng lâu rồi ông chủ không về nhà ăn cơm nên ông quản gia chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Hắn và ba hắn ngồi đối diện nhau. Ba hắn cắt miếng thịt bò và cho vào miệng. Lúc này ông nhìn sang hắn thì thấy hắn đang nhìn ông. Nên ông buông nĩa xuống và bắt đầu trò chuyện với hắn.

– Con có gì muốn nói à?

Lúc này hắn dồn hết dũng khí vào và hỏi:

– Ba biết bà Kim Thu vợ ông chủ tịch Ngô Thiên Quốc đối thủ của ba không?

Ông trầm ngâm một lúc rồi nói:

– Biết!!!

Hắn hỏi tiếp:

– Con muốn hỏi tại sao ba và gia đình đó lại mâu thuẫn với nhau?

Lúc này sắc mặt ba hắn thay đổi hoàn toàn, hắn thấy một chút giận dữ và một chút sợ sệt trên khuôn mặt ông làm cho hắn càng thắc mắc hơn.

– Con muốn biết để làm gì??

– Con thích con gái của bà Kim Thu!!!

Ba hắn sững sờ khi nghe hắn nói thế. Ông lắp bắp hỏi lại:

– C á i .g ì ???

Hắn vẫn giữ thái độ bình tĩnh và lặp lại rõ từng chữ:

– Con thích con gái của bà Kim Thu!!!

Ba hắn đập mạnh tay xuống bàn và hét lên:

– Không được, ta cấm!!!!

Từ “CẤM” thốt ra từ miệng ba hắn như một vết dao cứa vào tim hắn. Hắn không bỏ cuộc vẫn tiếp tục hỏi:

– Tại sao???

– Không trăng sao gì hết, ta cấm con qua lại với nhà đó!!!

Hắn vẫn ngoan cố:

– Ba không có quyền cấm con khi không nói lí do!!!

Ba hắn đứng dậy:

– Con không cần biết nhiều, ta đã nói như thế con phải nghe theo!!! rồi ông bỏ đi.

Con hắn thì ngồi lặng im trên ghế. Miệng lẩm bẩm:

– Tại sao chứ???

Hắn biết tính ba hắn, nói không là không khó lòng mà lay chuyển được ông. Bây giờ hắn nên làm gì???

Hắn về phòng và sập cửa lại trong sự tức tối. Hắn không cam tâm. Hắn sẽ không chịu thua

– Phải rồi, không được đầu hàng sớm như vậy!!!

Đây là lần đầu tiên hắn thích một cô gái. Và hắn quyết tâm sẽ đấu tranh cho tình yêu của hắn .

Trưa hôm sau, hắn đang loay hoay dẫn xe ra đi học thì ông quản gia chặn hắn lại:

– Thưa cậu chủ, ông chủ ra lệnh từ bây giờ cậu sẽ đi học bằng xe hơi do tài xế đưa đón.

Hắn biết có phản đối cũng vô ích nên hắn ngậm ngùi leo lên xe. Trong lòng hắn hi vọng ba hắn không làm gì quá đáng hơn nữa.

Chiếc xe dừng lại trước cổng trường. Cả đám con gái đứng trước cổng la làng lên:

– Hoàng tử đến kìa!!!

Rồi cả lũ nhao nhao ùa tới chỗ xe hắn.

Hắn bước xuống xe tiếng reo hò càng lớn hơn. Nhỏ công công bước đến chỗ hắn thì đám đông dạt dần ra nhường chỗ.

– Bữa nay anh giống như một công tử rồi đó.

Hắn không thèm nhìn nhỏ mà lách qua đám đông vô trường. Thật ra hắn đã biết nhỏ đó cố tình kiss hắn và làm cho hắn và Mỹ Quyên hiểu lầm. Không biết nhỏ đó sẽ bày trò gì nữa.

Còn nhỏ công chúa sau khi bị hắn phớt lờ thì tức giận tột độ. Nhỏ dùng chân đá vào chân của một đứa bên cạnh khiến nhỏ đó la lên đau đớn.

Chương 12: Chia cách (2)
Sưu tầm
Suốt tiết học hắn cứ thả hồn đi nơi khác, lâu lâu hắn lại ngó sang bàn của nó. Nhưng bữa nay nó không đi học. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi nhớ cồn cào. Hắn muốn gặp nó ngay bây giờ.

Tiếng chuông vừa reo lên là hắn phi một mạch ra cổng. Vừa leo lên xe hắn đã nói ngay:

– Chở tui đến bệnh viện quận 7!!

Ông tài xế quay lại nhìn hắn e dè:

– Tui e là không được thưa cậu. Tui có lệnh phải chở cậu về nhà!!!

Hắn tức tối nói:

– Tui không về nhà tui đến bệnh viện!!!!

Ông tài xế nài nỉ:

– Cậu đừng làm khó tui mà, tui còn có vợ con phải nuôi.

Thấy thế nên hắn đành nhượng bộ. Vừa vào phòng là hắn sập mạnh cửa lại. Rồi thả mình trên chiếc giường thân yêu.

– Tại sao ba phải lảm như vậy chứ???

Hắn móc điện thoại ra gọi cho nó nhưng bên đầu dây bên kia lại nghe tiếng:

– Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Hắn tức tối ném cái điện thoại vào cái gối.

– Cái con heo này làm cái trò gì thế!!!

Hắn cứ đi qua đi lại trong phòng cả chục lần rồi quyết định dắt xe ra và phóng thẳng tới bệnh viện. Nhưng vừa ra tới cổng thì hắn bị hai tên vệ sĩ chặn lại:

– Xin cậu chủ hãy quay về phòng mình.

Hắn nạt:

– Tránh ra không tui đánh!!!

Hai tên vệ sĩ vẫn ngoan cố không tránh.

Hắn vung nắm đấm vào thẳng ngực tên vệ sĩ đứng gần hắn. Khiến hắn lảo đảo. Tên vệ sĩ còn lại nhảy tới chụp hắn lại. Tên bị hắn đấm cũng lao tới giữ chặt hắn:

– Xin cậu đừng ép tụi tui!!!

Hắn gật đầu:

– Được rồi, buông tui ra!!!!

Hai tên vệ sĩ thấy hắn có vẻ xìu lại nhưng ai ngờ hắn nhảy lên xe gồ ga vọt mất.

Quá bất ngờ hai tên vệ sĩ không kịp trờ tay mà chỉ còn biết gọi điện thoại cho ông Vũ Minh Khanh:

– Thưa ông cậu chủ đã bỏ trốn!!!

Ông Vũ Minh Khanh gầm lên:

– Tìm và bắt nó về đây cho ta!!!! rồi ông dập máy.

Hắn lao vút đi và dừng ngay trước cửa bệnh viện. Hắn chợt thấy nó đang ôm một chai nước to đùng trông thật tội. Hắn chạy đến và đỡ chai nước cho nó:

– Để anh!!!

Nó ngạc nhiên khi thấy hắn. Đầy vẻ cảm động.

Nó đi theo hắn về phòng bệnh của mẹ nó. Hắn lưỡng lự đứng trước cửa không dám vô.

Chợt thấy đám đông đang từ từ tiến tới. Là ba hắn đang đi cùng vệ sĩ của ông.

Nó ngạc nhiên vô cùng. Khi thấy ba hắn đột nhiên xuất hiện ở đây và đi cùng một đoàn vệ sĩ như vậy khiến mọi người trong bệnh viện phải ngoái lại nhìn.

Vừa đúng lúc hắn nảy ra một ý định. Hắn kéo nó vào phòng bệnh của mẹ nó. Vừa thấy hắn thì mẹ nó liền bật dây:

– Cậu làm gì ở đây!!!

Nó nhìn mẹ nó ái ngại. Chợt cánh cửa phòng mở tung ra và ba hắn bước vào. Chỉ một mình ông vào thôi còn đám vệ sĩ đứng ở ngoài. Rồi ông khựng lại khi thấy mẹ nó đang nắm trên giường. Mẹ nó thấy ông liền nhìn không chớp mắt. Còn nó thì há hốc mồm ra. Ba hắn nhìn hắn rồi bảo:

– Đi theo ta về!!!

Hắn ương ngạnh trả lời:

– Con không về. Con muốn biết tại sao???

Nó hết nhìn sang hắn rồi nhìn sang ba hắn rồi lại tới mẹ nó. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

– Mẹ nó cố ngồi dậy thêm một tí nữa. Thấy vậy nó liền đỡ mẹ nó. Lúc này bà mới nói:

– Mọi người ngồi xuống đi!!!

Nó kéo ghế cho hắn và ba hắn cùng ngồi xuống. Ba hắn vẫn lầm lì không nói. Còn hắn và nó thì đang dỏng tai nghe mẹ nó nói:

– Các con muốn biết lí do tại sao hai đứa không được quen nhau à?

Nó khẽ gật đầu. Rồi mẹ nó quay sang nhìn ông Vũ Minh Khanh thấy ông không có biểu hiện gì nên mẹ nó từ tốn nói tiếp:

– Ba mươi năm về trước khi ta còn là một thiếu nữ. Ta và ba con Vũ Minh Khanh đã yêu nhau. Nhưng lúc đó ba cậu chỉ là một cậu sinh viên nghèo. Chúng ta đã yêu nhau nồng thắm cho tới khi ông ngoại con phản đối. Ông ép mẹ phải đính hôn với ba con con trai tập đoàn dầu khí nổi tiếng. Theo sự sắp đặt của hai gia đình. Ta và ba cậu đã đau khổ rất nhiều nhưng vẫn phải tuân theo. Ba cậu vì thế mà bị tổn thương lòng tự trọng. Ông quyết định phải hạ gục ba con. Thời gian dần trôi, tình cảm giữa chúng ta phai dần. Thay vào đó ta đã yêu ba con. Còn ba cậu thì tìm được một tình yêu mới đó là mẹ của cậu. Nhưng đến bây giờ ba cậu vẫn không chịu thua và đã hạ gục được tập đoàn của gia đình ta. Ta không thể tha thứ cho ông ấy. Các con không được đến với nhau.

You may also like...